Vạn vật không lên tiên - Chương 1114: Dư Chấn Vạn Vật: Hạt Giống Hoài Nghi Nở Rộ
Dư chấn từ sự sụp đổ của Pháp Tướng Thiên Diệu vẫn còn âm ỉ, lan tỏa khắp Vực Sâu Vô Định, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn và hỗn loạn khôn cùng. Các mảnh vỡ khổng lồ của Pháp Tướng, từng là biểu tượng của quyền năng cưỡng chế, giờ đây như những tảng thiên thạch đổ nát, rơi rụng không ngừng, va vào nhau tạo thành những tiếng động kinh thiên động địa. Âm thanh ấy không chỉ là sự tan rã vật lý, mà còn là tiếng gào thét của vô số ý chí tồn tại bị bóp méo, nay được giải thoát trong bi kịch hủy diệt. Không khí âm u, lạnh lẽo của Vực Sâu càng trở nên ngột ngạt hơn bởi khói bụi và tàn dư linh khí hỗn loạn, nhuộm bầu tr��i bằng một màu xanh xám u ám, đôi lúc lại ánh lên sắc đỏ sẫm như máu. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng gầm gừ xa xăm của những quái vật bị ảnh hưởng bởi năng lượng hỗn loạn, cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những mạch ngầm bị chấn động, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự kết thúc và khởi đầu.
Tô Lam đứng vững giữa cơn bão mảnh vỡ, thanh kiếm trong tay nàng như một dải lụa xanh uyển chuyển, cắt ngang không gian, hóa giải từng luồng năng lượng tàn dư đang lao tới. Nàng không chỉ dùng kiếm khí để dọn dẹp chướng ngại vật, mà còn dùng ý niệm của mình để xoa dịu những mảnh vỡ ý chí tồn tại còn vương vấn trong không khí, dẫn dắt chúng tìm về sự bình yên. Mái tóc đen nhánh của nàng bay phấp phới trong gió, khuôn mặt thanh tú lấm lem bụi bẩn nhưng đôi mắt phượng vẫn sáng ngời, không ngừng dõi theo khe nứt phát sáng dẫn vào Huyền Vực Tâm Hạch, nơi Tần Mặc đã tiến vào. Nỗi lo lắng cuộn trào trong lòng nàng, nhưng nàng biết mình không thể gục ngã. “Pháp Tướng đã sụp đổ... nhưng Thiên Di���u Tôn Giả... hắn ta đã nói gì về 'thanh tẩy'?” Nàng thì thầm, giọng nói tựa hồ lạc đi trong tiếng ầm ĩ của sự đổ nát, không chỉ là câu hỏi mà còn là một dự cảm bất an. Nàng nhớ rõ lời lẽ điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả trước khi rút lui, một lời đe dọa ẩn chứa sự tàn bạo đến cùng cực, ám chỉ một kế hoạch dự phòng kinh hoàng hơn nhiều.
Bạch Hổ Lão Tổ khịt mũi một tiếng, thân hình khổng lồ của hắn uyển chuyển lách qua những mảnh vỡ, lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đẩy lùi những linh thú tà ác bị ảnh hưởng bởi dư chấn đang định tấn công. Đôi mắt hổ vàng rực của hắn sắc lạnh, quét nhanh khắp hành lang, cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa tiềm ẩn nào. Hắn gầm lên một tiếng trầm thấp, uy lực, không chỉ trấn áp các linh thú xung quanh mà còn như một lời tuyên bố giữa sự hỗn loạn. “Cái giá của sự cưỡng ép. Giờ đây, hắn ta sẽ càng điên cuồng hơn trong Tâm Hạch.” Giọng hắn vang vọng, đầy quyền uy nhưng cũng lộ ra sự suy tư sâu sắc. Hắn đã sống đủ lâu để hiểu rằng kẻ bị dồn v��o đường cùng thường là kẻ nguy hiểm nhất. Thiên Diệu Tôn Giả, một kẻ đã điên cuồng đến mức thao túng bản nguyên Huyền Vực, chắc chắn còn có những con át chủ bài chưa lật, và sự sụp đổ của Pháp Tướng chỉ càng đẩy hắn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.
Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh) đi ngay sau Tô Lam, hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một mảnh vỡ đá đang lơ lửng, đôi mắt sáng ngời nhắm nghiền lại, cố gắng thấu hiểu làn sóng ý chí đang lan tỏa. Hắn cảm nhận rõ ràng những ý niệm còn vương vấn trong các mảnh vỡ, những nỗi đau đã trải qua và cả niềm hy vọng mong manh về một tương lai cân bằng. “Ta cảm nhận được... một làn sóng thức tỉnh. Ý chí của vạn vật đang rung chuyển khắp Huyền Vực.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi xót xa sâu sắc, như thể hắn đang chia sẻ gánh nặng với hàng tỷ linh hồn đang tìm kiếm sự giải thoát. Hắn không chỉ giúp xoa dịu năng lượng, mà còn giúp những ý niệm đó tìm thấy sự bình yên, cho phép chúng tan biến hoặc tái sinh theo đúng bản chất của mình, không còn b�� ràng buộc bởi sự cưỡng ép.
Thiết Giáp Thành Linh di chuyển ở phía sau, như một ngọn núi di động, bảo vệ toàn bộ liên minh. Nó không phát ra âm thanh, nhưng ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí mọi người: “Sự kiên cố của ta cũng đang cảm nhận được sự thay đổi. Một sự giải thoát... nhưng cũng là một cơn đau.” Mỗi khi một mảnh vỡ năng lượng còn sót lại cố gắng gây cản trở, một lá chắn đá hoặc một bức tường kim loại lập tức hiện ra, dọn dẹp chướng ngại vật một cách triệt để, đảm bảo sự an toàn cho đội hình. Cả thân thể của nó, vốn là một thành trì vững chắc, giờ đây cũng rung chuyển nhẹ, như thể đang hòa mình vào sự đau đớn và giải thoát của hàng triệu ý chí tồn tại vừa được bung phá khỏi xiềng xích. Sự thay đổi này không chỉ là vật lý, mà là một sự chuyển mình sâu sắc trong "vật tính" của chính nó, một sự thấu hiểu mới về bản chất của sự tồn tại.
Liên minh duy trì đội hình chặt chẽ, cảnh giác cao độ. Họ biết rằng con đường vào Tâm Hạch không phải là đích đến, mà là một thử thách m���i, nơi Tần Mặc đang đối mặt với những điều chưa từng biết. Họ cảm nhận được sự hiện diện của Tần Mặc đã rất gần, sâu bên trong vầng sáng đó, nhưng cũng cảm nhận được, đâu đó trong không gian u tối phía trên, một luồng khí tức giận dữ và tính toán của Thiên Diệu Tôn Giả đang chờ đợi, như một con quỷ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng bộc phát đòn cuối cùng. Từng cơn gió lạnh mang theo dư chấn linh khí hỗn loạn phả vào mặt, nhắc nhở họ về sự nguy hiểm vẫn còn hiện hữu. Mùi khói bụi, lưu huỳnh từ những tàn tích của Pháp Tướng xộc vào mũi, càng làm tăng thêm cảm giác căng thẳng. Nhưng qua tất cả, ánh sáng rực rỡ từ Tâm Hạch vẫn như một ngọn hải đăng, vẫy gọi, hứa hẹn một sự thật vĩ đại hơn đang chờ được khám phá.
***
Cùng lúc đó, trong một không gian hoàn toàn khác, tại Thiên Nhãn Các, bầu không khí vốn đã thần bí và cẩn trọng nay càng trở nên căng thẳng tột độ. Các tòa nhà được xây dựng từ gỗ lim đen quý hiếm, mái ngói xám, kiến trúc kín đáo nhưng tinh tế, hòa mình vào cảnh quan núi rừng, dư��ng như cũng đang rùng mình trước những biến động chấn động khắp Huyền Vực. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, tiếng bước chân nhẹ nhàng của các thành viên khi di chuyển, và tiếng truyền âm qua các pháp khí, tất cả đều mang một sắc thái gấp gáp, lo âu hơn bình thường. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết, mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng, và mùi trà thảo mộc từ các phòng đàm phán, giờ đây dường như cũng không đủ sức làm dịu đi sự bồn chồn đang lan rộng.
Thiên Sách Lão Nhân, với dáng người gầy gò, lưng còng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu thời gian, đang lật nhanh từng trang sách cổ trong một thư phòng tràn ngập điển tịch. Tóc bạc trắng của ông rũ xuống trán, biểu lộ sự tập trung cao độ. Ông không ngừng tìm kiếm những lời tiên tri hoặc ghi chép tương tự về những sự kiện chấn động như thế này, cố gắng tìm một lời giải thích, một manh mối cho những gì đang xảy ra. “Đây không phải là một sự sụp đổ thông thường. Ý chí của vạn vật... đã phản phệ. Thiên Diệu Tôn Giả đã đi quá giới hạn,” ông lẩm bẩm, giọng nói run run nhưng đầy sự thấu hiểu. Ông đã chứng kiến nhiều biến cố trong lịch sử Huyền Vực, nhưng chưa bao giờ có một sự kiện nào mà "ý chí tồn tại" của vạn vật lại bùng nổ mạnh mẽ và có sức ảnh hưởng sâu rộng đến vậy. Nó không chỉ là sự phá hủy của một Pháp Tướng, mà là sự phá vỡ một xiềng xích tư tưởng đã tồn tại hàng ngàn năm.
Vân Du Khách, với vẻ mặt phong trần và đôi mắt tinh ranh, đang đứng đối diện Thiên Sách Lão Nhân. Hắn đã nhanh chóng thu thập thông tin từ khắp nơi, và giờ đây đang trình bày những tin tức mới nhất với một vẻ mặt đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần tò mò. Hắn đặt xuống một chồng bản đồ Huyền Vực, chỉ ra những vùng đang có biến động lớn về tư tưởng, nơi những tin tức về sự kiện sụp đổ Pháp Tướng đang lan truyền nhanh như chớp. “Tin tức lan nhanh như chớp, thưa lão nhân. Các tông môn nhỏ đang hoang mang. Một số thậm chí còn nói... Tần Mặc có thể đúng.” Vân Du Khách báo cáo, giọng nói trầm xuống khi nói đến tên Tần Mặc, biết rằng đó là một cái tên nhạy cảm trong giới tu sĩ hiện tại. Hắn không chỉ nhìn thấy nguy cơ từ sự bất ổn mà còn nhìn thấy cơ hội từ sự thay đổi trong niềm tin.
Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn xuyên qua những trang giấy cũ, như thể đang nhìn thấy dòng chảy lịch sử đang chuyển mình. “Sự hoài nghi đã được gieo. Hạt giống này, một khi đã nảy mầm, khó mà nhổ bỏ được. Con đường thăng tiên cực đoan... sẽ bị đặt dấu hỏi.” Ông nói, giọng điệu mang nặng một sự trầm tư triết lý. Ông hiểu rằng sự sụp đổ của Pháp Tướng Thiên Diệu không chỉ là một thất bại về sức mạnh, mà là một đòn giáng mạnh vào niềm tin cốt lõi của hàng triệu tu sĩ. Niềm tin rằng 'khai linh' và cưỡng ép vạn vật tu hành là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao, niềm tin đã bị Tần Mặc thách thức từ lâu. Giờ đây, khi biểu tượng của sự cưỡng ép ấy sụp đổ, niềm tin ấy cũng bắt đầu rạn nứt.
Vân Du Khách nhíu mày, hắn không phải là một học giả hay một triết gia, nhưng hắn là một thương nhân, và hắn hi���u rằng sự thay đổi trong niềm tin sẽ dẫn đến sự thay đổi trong hành vi, trong kinh tế, và trong cả cục diện chính trị của Huyền Vực. “Vậy là... sẽ có một cuộc đại phân tranh về tư tưởng, thưa lão nhân?”
Thiên Sách Lão Nhân thở dài, gấp cuốn sách lại. “Không chỉ là phân tranh, mà là một sự tái định hình. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Nhưng lần này, tiếng nói của vạn vật đã quá rõ ràng. Thiên Diệu Tôn Giả đã cố gắng 'thanh tẩy' những gì hắn cho là tạp niệm, nhưng lại chính hắn đã tạo ra một làn sóng 'thức tỉnh' mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn nghĩ hắn đang loại bỏ những kẻ cản đường, nhưng hắn lại đang gieo mầm cho một cuộc cách mạng.” Ánh mắt của ông ánh lên một tia phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự thấu hiểu về ý nghĩa sâu xa của những gì đang diễn ra. Ông biết, cuộc đối đầu giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là cuộc chiến của hai cá nhân, mà là cuộc chiến của hai triết lý sống, hai con đường định hình tương lai của Huyền Vực. Và giờ đây, triết lý của Tần Mặc, dù không được tuyên bố hùng hồn, lại đang âm thầm lan tỏa, gieo vào lòng người những hạt giống hoài nghi và hy vọng. Mùi mực và giấy cũ trong thư phòng dường như cũng đang kể câu chuyện về một kỷ nguyên mới đang đến.
***
Trong sâu thẳm Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi ánh sáng mặt trời chỉ lờ mờ xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên một không gian ẩm ướt, bí ẩn và hoang dã. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách, tất cả tạo nên một bản hòa tấu nguyên thủy của sự sống. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại và lá cây tươi xộc vào khứu giác, mang đến cảm giác thanh lọc và bình yên.
Mộc Thạch, một golem gỗ đá khổng lồ, thân hình làm từ đá tảng và thân cây cổ thụ phủ rêu phong, đã đứng yên một chỗ hàng thế kỷ, chỉ tuân theo bản năng "bảo vệ" và "thăng cấp" một cách vô thức. Nhưng sau dư chấn từ sự sụp đổ của Pháp Tướng Thiên Diệu lan truyền khắp Huyền Vực, nó cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể nh��ng sợi dây trói buộc vô hình đã được tháo gỡ. Đôi mắt là hai viên đá quý phát sáng mờ của nó chợt lóe lên một tia sáng rõ ràng hơn. Mộc Thạch chậm rãi vươn một cành tay gỗ to lớn, thô ráp, chạm vào thân một cây cổ thụ bên cạnh. Không có lời nói, chỉ có những rung động ý chí đơn giản, nhưng mạnh mẽ vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khu rừng: “Tự do... Bảo vệ... Cân bằng.” Nó không còn cảm thấy áp lực phải "thăng cấp" hay "lên tiên", mà chỉ đơn thuần là "tồn tại", "được là chính mình" và "bảo vệ" theo đúng bản chất của nó. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp thân thể gỗ đá của nó, như thể lớp rêu phong đã được gột rửa, và những thớ gỗ cũ kỹ đang được hồi sinh.
Gần đó, Linh Thảo Tiên Tử, vốn là một khóm linh thảo nhỏ bé yếu ớt, luôn phải vật lộn để tồn tại dưới áp lực của thế giới tu luyện, nay tỏa ra một ánh sáng xanh dịu hơn, rực rỡ hơn bao giờ hết. Nàng không còn sợ hãi như trước, mà vươn mình đón lấy những tia nắng lờ mờ xuyên qua tán lá, những chiếc lá xanh tươi rung động như thể đang thở phào nhẹ nhõm. Hương thơm dịu nhẹ, ngọt ngào của nàng lan tỏa trong không khí, không chỉ là mùi hương của hoa cỏ, mà còn là mùi hương của sự bình yên và chữa lành. Nàng giao tiếp bằng hương thơm và cảm xúc, ý niệm của nàng nhẹ nhàng lan tỏa: “Bình yên... Không còn áp lực... Được là chính mình.” Một đàn bướm nhỏ, với đôi cánh lấp lánh như bụi ngọc, bay lượn xung quanh nàng, không còn vẻ sợ hãi hay e dè, mà như đang cùng nàng chung hưởng niềm hạnh phúc được là chính nó.
Không chỉ có Mộc Thạch và Linh Thảo Tiên Tử, mà khắp Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, hàng trăm, hàng ngàn linh thú nhỏ bé, cây cỏ, tảng đá, dòng suối... tất cả đều đang có những biểu hiện "ý chí tự do" rõ rệt hơn. Một con suối vốn chảy xiết nay bỗng cuộn mình thành một hồ nước nhỏ trong vắt, không theo bất kỳ quy luật địa lý nào, chỉ đơn thuần là muốn "dừng lại và lắng đọng". Một tảng đá vốn nằm im lìm nay tự tách ra một mảnh nhỏ, lăn mình xuống sườn đồi, như thể muốn "khám phá thế giới". Một cây nấm nhỏ bé, vốn chỉ mọc trong bóng tối, nay lại vươn mình ra đón ánh sáng, phát ra ánh huỳnh quang dịu nhẹ, như thể muốn "tỏa sáng theo cách riêng".
Những thay đổi này, dù nhỏ bé, lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao. Chúng là bằng chứng sống động cho triết lý của Tần Mặc: "vạn vật có quyền được là chính nó". Sự sụp đổ của Pháp Tướng Thiên Diệu không chỉ giải thoát những "vật tính" bị cưỡng ép trong Pháp Tướng, mà còn gieo vào lòng vạn vật trên khắp Huyền Vực một hạt giống của sự tự do, một lời nhắc nhở về bản chất nguyên thủy của chúng. Những ý niệm về "thăng tiên" cực đoan, về "khai linh" cưỡng chế, giờ đây đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho một khát vọng sâu thẳm hơn: khát vọng được tồn tại, được phát triển theo đúng quỹ đạo tự nhiên của chính mình.
Tần Mặc, sâu bên trong Huyền Vực Tâm Hạch, dù đang đối mặt với những thử thách kinh thiên động địa, nhưng hắn vẫn cảm nhận được những rung động nhẹ nhàng này từ bên ngoài. Đó là sức nặng của niềm tin và hy vọng mà vạn vật đang đặt vào hắn, nhưng cũng là nguồn sức mạnh vô hình, củng cố thêm ý chí kiên định c��a hắn. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến giành giật sức mạnh, mà là cuộc chiến giành giật linh hồn của Huyền Vực. Và dù Thiên Diệu Tôn Giả có còn bao nhiêu át chủ bài, có còn bao nhiêu kế hoạch dự phòng kinh hoàng, thì Tần Mặc cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật, bảo vệ sự cân bằng bản chất của thế giới này, ngay cả khi điều đó có nghĩa là hắn sẽ phải đối đầu với toàn bộ thiên hạ tu sĩ. Cuộc đại chiến cân bằng, giờ đây, không chỉ là xung đột vật lý, mà đã trở thành một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và của sự lựa chọn. Và Tần Mặc, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là trung tâm của mọi sự thay đổi đó.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.