Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1113: Hành Lang Hư Vô: Bước Chân Liên Minh Đến Tâm Hạch

Thân ảnh Tần Mặc chìm dần vào ánh sáng vàng kim và xanh lam rực rỡ, như một viên ngọc được nuốt chửng bởi vực sâu của thời gian và không gian. Hắn không hề cảm thấy đau đớn hay sợ hãi, chỉ có một sự thanh tịnh lạ thường bao trùm lấy tâm trí, dẫn dắt hắn đi qua ngưỡng cửa của thực tại. Khe nứt khổng lồ kia, vốn là vết thương chí mạng của Pháp Tướng Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây lại biến thành một cánh cổng huyền ảo, nơi bản nguyên của Huyền Vực đang chờ đợi.

**Cảnh 1: Bên trong khe nứt Hư Vô**

Tần Mặc lơ lửng trong một không gian mà mọi định luật vật lý dường như đều bị bẻ cong. Không có trên dưới, không có phương hướng, chỉ là một sự xoáy vần vô tận của những mảnh vỡ linh lực và ý niệm. Xung quanh hắn, hàng tỷ tỷ mảnh vỡ của Pháp Tướng đang trôi nổi, quay cuồng trong một điệu vũ hỗn loạn. Chúng không có hình dạng cố định, lúc là một khối đá rêu phong, lúc lại biến thành một ánh lửa lập lòe, một dòng nước xoáy, hay thậm chí là hình ảnh méo mó của một sinh linh nào đó. Mỗi mảnh vỡ đều mang theo một chút tàn dư của “ý chí tồn tại” từng bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép. Tần Mặc nghe thấy chúng, không phải bằng tai, mà bằng linh hồn.

Tiếng thì thầm của vạn vật bị nô dịch vẫn còn vang vọng, tạo thành một bản giao hưởng bi ai của sự giằng xé và tuyệt vọng. Có tiếng gào thét của một ngọn núi bị đào bới cạn kiệt linh mạch, tiếng rên rỉ của một dòng sông bị đổi dòng để phục vụ mục đích cá nhân, tiếng than khóc của một thanh binh khí bị gò ép quên đi bản chất sắc bén để trở thành công cụ của sự hủy diệt. Xen lẫn trong đó là những tiếng than thở của những cảm xúc bị bóp méo, những ký ức bị tẩy trắng, những bản năng bị chối bỏ. Chúng hỗn loạn, chồng chéo lên nhau, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí Tần Mặc.

Tuy nhiên, giữa bản hợp xướng của sự hỗn mang đó, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí khác, mỏng manh nhưng kiên cường, giống như một sợi chỉ vàng óng ánh xuyên qua màn đêm đen đặc. Đó là sự sợ hãi, là nỗi phẫn nộ trước sự bóp méo bản chất, nhưng sâu thẳm hơn, nó là một khao khát cháy bỏng được trở về với sự cân bằng nguyên thủy, được là chính nó. Hắn biết, đó chính là những vật tính đã được hắn "thức tỉnh", những hạt mầm phản kháng đã nảy nở ngay cả trong sự cưỡng ép tột cùng. Chúng đã bị Thiên Diệu Tôn Giả biến thành công cụ, nhưng giờ đây, chúng đã tìm lại được tiếng nói của mình.

Tần Mặc nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ thân thể, để mình trôi dạt trong dòng xoáy của hư vô. Hắn không cố gắng chống lại, cũng không cố gắng định hướng, mà chỉ đơn thuần "lắng nghe". Vô Danh Kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ, như một người bạn đồng hành thấu hiểu, chia sẻ những cảm giác hỗn loạn nhưng cũng đầy hy vọng này. Thanh kiếm không có linh hồn, không có vật tính, nh��ng lại là vật duy nhất luôn đồng hành và phản ứng với mỗi dao động trong ý chí của Tần Mặc.

“Không phải là sức mạnh... mà là một sự trống rỗng, khao khát được lấp đầy bằng cân bằng,” Tần Mặc độc thoại trong tâm trí. Giọng hắn không phát ra thành lời, chỉ là một dòng suy nghĩ trong trẻo, xuyên qua những tiếng vọng hỗn loạn. “Tâm Châu... đang chịu đựng... Nó không phải là nguồn năng lượng vô tận để khai thác, mà là một trái tim đang đập, một ý chí sống động đang bị vặn vẹo.”

Hắn nhớ lại những gì mình đã cảm nhận được ở Chương 1111, cái bản chất "ý chí cân bằng" của Huyền Vực Tâm Châu. Nó không phải là một thực thể quyền năng để điều khiển, mà là một hệ thống tinh vi, một tấm lưới nhện vô hình kết nối mọi vật tính trong Huyền Vực, đảm bảo sự hài hòa và duy trì trật tự. Việc Thiên Diệu Tôn Giả thao túng nó chẳng khác nào việc rút cạn sinh lực từ một sinh vật sống, biến nó thành công cụ khô khan để phục vụ mục đích cá nhân.

Càng đi sâu, không gian càng trở nên kỳ dị. Ánh sáng lập lòe từ những mảnh vỡ Pháp Tướng dần nhường chỗ cho một thứ ánh sáng khác, vàng kim và xanh lam, ấm áp hơn, ổn định hơn. Đó là ánh sáng của sự sống, của bản nguyên. Tần Mặc cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, nguyên thủy, giống như hơi thở đầu tiên của thế giới, phả vào linh hồn hắn. Nó không hùng vĩ như sức mạnh của Thiên Diệu, không uy nghi như linh lực của thần thú, mà là một sự nhẹ nhàng, thuần khiết, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh vĩ đại của sự duy trì và tái tạo.

“Ý chí tồn tại của Tâm Châu đang bị tổn thương nặng nề,” Tần Mặc suy ngẫm. “Nó không còn đơn thuần là một 'ý chí cân bằng' nữa, mà đã biến thành một 'ý chí bị giam cầm', một tiếng thét câm lặng trong vực sâu của bản nguyên.” Hắn cảm nhận được những vết nứt vô hình trong dòng chảy năng lượng, những tổn thương sâu sắc mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra khi cố gắng đồng hóa và kiểm soát hoàn toàn Tâm Châu.

Hắn mở rộng kết nối với các ý niệm xung quanh, không phải để cưỡng ép, mà để lắng nghe và thấu hiểu. Tần Mặc biết, trong không gian hỗn loạn này, sức mạnh không phải là chìa khóa, mà là sự đồng cảm và khả năng dẫn dắt. Hắn không thể dùng linh lực để phá vỡ con đường, mà phải dùng ý chí của mình để ổn định và sắp xếp lại những mảnh vỡ đang quay cuồng, tìm ra một lối đi.

Ý chí của Tần Mặc như một dòng suối trong trẻo, nhẹ nhàng chảy qua những ý niệm hỗn loạn. Hắn không cố gắng áp đặt triết lý của mình, mà chỉ đơn thuần gợi mở, nhắc nhở những vật tính đang lầm lạc về bản chất nguyên thủy của chúng. “Ngươi là đá, hãy vững chãi. Ngươi là nước, hãy chảy. Ngươi là lửa, hãy cháy. Ngươi là khí, hãy tự do. Không cần phải thành tiên, không cần phải vươn cao hơn bản chất. Chỉ cần là chính mình, là đủ.”

Dần dần, những mảnh vỡ xung quanh Tần Mặc bắt đầu phản ứng. Không phải là sự chống đối, mà là một sự "hưởng ứng". Những dòng xoáy năng lượng giảm bớt đi sự hung hãn, những ý niệm hỗn loạn dần trở nên tĩnh lặng hơn. Chúng không hoàn toàn biến mất, nhưng chúng không còn gào thét trong đau khổ, mà chỉ còn là những tiếng vọng yếu ớt của một quá khứ bi thảm. Một con đường mờ ảo, được tạo thành từ những mảnh vỡ ý niệm đã được xoa dịu, dần hiện ra trước mắt Tần Mặc, dẫn hắn sâu hơn vào bên trong. Hắn biết, đây chính là "hành lang hư vô" mà hắn phải đi qua, một con đường được kiến tạo không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và đồng cảm.

**Cảnh 2: Vùng chiến trường bên ngoài khe nứt**

Bên ngoài khe nứt huyền ảo, chiến trường vẫn chìm trong hỗn loạn và cuồng bạo. Tiếng nổ dữ dội của các mảnh vỡ Pháp Tướng va đập vào nhau vang vọng như sấm rền, xé toạc màng nhĩ. Từng khối đá khổng lồ, từng dòng linh lực u tối cuộn trào, từng ánh lửa xanh lam tàn độc từ những đòn đánh của Thiên Diệu Tôn Giả bắn phá tứ phía. Không khí đặc quánh mùi cháy khét của năng lượng, mùi kim loại gỉ sét từ những mảnh vụn của Pháp Tướng, và thoang thoảng đâu đó là mùi máu tanh nồng nặc, báo hiệu sự mất mát và hy sinh. Bầu trời vẫn u ám, bị che phủ bởi những đám mây năng lượng đen kịt, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sét xanh lè rợn người.

Thiên Diệu Tôn Giả, với khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ và thất bại, giờ đây đã hoàn toàn mất đi vẻ uy nghiêm, thanh lịch thường ngày. Ánh mắt xanh thẳm của y đã chuyển sang đỏ ngầu, đầy vẻ điên loạn. Y gầm lên những tiếng thét xé lòng, không ngừng phóng ra các đòn tấn công tàn bạo, không chỉ nhắm vào liên minh của Tần Mặc mà còn cố gắng bịt kín khe nứt đang phát ra ánh sáng rực rỡ kia. Y không thể chấp nhận được rằng kế hoạch vĩ đại của mình lại bị phá hỏng bởi một thiếu niên yếu ớt, bởi chính những "vật tính" mà y đã ban cho "cơ hội thăng hoa".

“Không! Không ai có thể phá hủy kế hoạch của ta! Các ngươi sẽ phải trả giá! Dù ta phải biến Huyền Vực thành hư vô, các ngươi cũng không thể thắng!” Giọng y khàn đặc, mỗi lời nói đều mang theo sự tuyệt vọng tột cùng nhưng cũng đầy vẻ tàn bạo. Y vung tay, tạo ra những luồng xoáy linh lực khổng lồ, cố gắng nuốt chửng khe nứt, xóa bỏ mọi dấu vết của con đường mà Tần Mặc đã mở ra.

Liên minh của Tần Mặc, gồm Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh và Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh), đang gồng mình chống đỡ. Họ tạo thành một lá chắn kiên cố, vừa chống đỡ những đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả, vừa đối phó với những mảnh vỡ Pháp Tướng khổng lồ lao xuống như mưa.

Tô Lam, tóc đen dài bay trong gió loạn, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự kiên định. Nàng vung Vô Cực Kiếm, tạo ra hàng ngàn kiếm khí sắc bén như những tia chớp bạc, chém tan các mảnh vỡ lớn và các luồng năng lượng xanh lam của Thiên Diệu Tôn Giả. Mỗi nhát kiếm của nàng đều nhanh gọn, dứt khoát, mang theo ý chí không lùi bước. “Phải bảo vệ con đường cho Tần Mặc! Hắn đang mạo hiểm tất cả! Chúng ta không thể để hắn một mình!” Nàng quát lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, cố gắng át đi tiếng gầm thét của Thiên Diệu.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, gầm lên một tiếng vang động trời đất. Tiếng gầm không còn là sự chiến thắng như ban nãy, mà là tiếng gầm uy hiếp, đầy sự phẫn nộ. H��n vung móng vuốt sắc nhọn như thép, xé toạc một luồng xoáy linh lực khổng lồ của Thiên Diệu, đồng thời dùng uy áp thần thú của mình để đẩy lùi một làn sóng năng lượng khác đang ập tới. “Tên Thiên Diệu kia! Ngươi sẽ không được toại nguyện! Ngươi không đủ sức ngăn cản ý chí này!” Đôi mắt hổ vàng rực của hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả với vẻ khinh thường rõ rệt, bất chấp tình thế hiểm nguy.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý nhưng lại biểu hiện sự hiện diện của mình bằng những bức tường đá khổng lồ và lá chắn kim loại vững chắc, liên tục mọc lên từ mặt đất, đỡ lấy những đòn đánh chí mạng và các mảnh vỡ khổng lồ. Nó là một pháo đài sống, một ý chí kiên cố không thể lay chuyển. Những ánh sáng kỳ ảo lấp lánh trên các bức tường, và một giọng nói vang vọng khắp chiến trường, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm mạnh mẽ: “Kiên cố. Bảo vệ. Tiến lên.” Mỗi bức tường đổ xuống lại có một bức tường khác mọc lên, không ngừng nghỉ, bảo vệ liên minh khỏi sự hủy diệt.

Lục Vô Trần, linh hồn thức tỉnh, một thực thể mờ ảo mang dáng vẻ trẻ trung, đôi mắt sáng ngời, trầm tĩnh hơn cả trong cơn bão. Hắn không dùng sức mạnh đối đầu trực diện, mà sử dụng năng lực độc đáo của mình để xoa dịu hoặc chuyển hướng các luồng năng lượng hỗn loạn từ Pháp Tướng. Những làn sóng rung động tinh tế từ hắn lan tỏa, hóa giải sự điên cuồng của năng lượng, biến những dòng xoáy chết chóc thành những luồng khí mềm mại hơn, tạo ra những lối đi an toàn hơn giữa đống đổ nát. “Cảm nhận sự hỗn loạn... chúng ta có thể dẫn dắt chúng, biến chúng thành lối đi.” Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lại có sức trấn an kỳ lạ, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Hắn không chỉ giúp giảm bớt sức ép mà còn chỉ dẫn liên minh vượt qua những chướng ngại vật tưởng chừng không thể.

Họ cùng nhau di chuyển, từng bước một, tiến về phía khe nứt. Thiên Diệu Tôn Giả, mặc dù đang điên loạn, nhưng vẫn giữ một phần lý trí. Y biết mình không thể ngăn cản Tần Mặc một khi hắn đã vào bên trong Tâm Hạch, nhưng y có thể ngăn cản những kẻ còn lại. Y dồn sức lực còn lại vào những đòn đánh cuối cùng, cố gắng tạo ra một bức tường năng lượng bất khả xâm phạm xung quanh khe nứt.

“Đừng hòng! Các ngươi đều phải chết ở đây!” Y gầm lên, ánh mắt quét qua từng người trong liên minh, đầy vẻ căm hờn.

Tuy nhiên, liên minh của Tần Mặc đã trải qua quá nhiều trận chiến, đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh. Niềm tin của họ vào Tần Mặc không phải là mù quáng, mà là sự thấu hiểu sâu sắc triết lý của hắn. Họ biết rằng, con đường phía trước không chỉ là của Tần Mặc, mà là của cả Huyền Vực. Mỗi người trong liên minh đều mang một ý chí kiên định, không hề nao núng trước sự giận dữ của Thiên Diệu. Họ tin rằng Tần Mặc sẽ thành công, và nhiệm vụ của họ là phải tạo điều kiện tốt nhất cho sự thành công đó.

Cuối cùng, sau một đợt tấn công tổng lực phối hợp, Tô Lam chém tan một bức tường linh lực cuối cùng của Thiên Diệu, Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên đẩy lùi Thiên Diệu Tôn Giả một khoảng, Thiết Giáp Thành Linh tạo một cây cầu đá v���ng chắc, và Lục Vô Trần dẫn dắt một luồng khí hỗn loạn tạo thành một hành lang an toàn, liên minh đã vượt qua được bức tường phòng thủ cuối cùng của Thiên Diệu. Họ đã đến được ngưỡng cửa của khe nứt, nơi ánh sáng vàng kim và xanh lam đang tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời mời gọi đến từ bản nguyên của thế giới.

**Cảnh 3: Hành lang bên trong tàn dư Pháp Tướng, gần nguồn sáng Tâm Hạch**

Khi liên minh của Tần Mặc vượt qua ngưỡng cửa, tiếng nổ dữ dội và mùi cháy khét của chiến trường bên ngoài lập tức dịu đi, nhường chỗ cho một bầu không khí hoàn toàn khác. Âm thanh lớn dần nhỏ lại, thay vào đó là tiếng vang vọng của những ý niệm yếu ớt từ tàn dư Pháp Tướng, và tiếng bước chân kiên định của chính họ. Mùi cháy khét cũng gần như biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc của đá cổ xưa và một chút hương thơm lạ, nguyên thủy, giống như hương của đất mới nở hoa sau cơn mưa, hay hơi thở của một dòng suối ngầm. Đây là mùi của bản nguyên Huyền Vực, một sự tồn tại cổ xưa và thanh khiết. Bầu không khí vẫn tiềm ẩn sự nguy hiểm, nhưng một tia hy vọng và sự quyết tâm mạnh mẽ đã bao trùm lấy không gian. Ánh sáng vàng kim và xanh lam từ Tâm Hạch phía trước ngày càng rực rỡ và huyền ảo, soi rõ con đường.

Họ đang đi trong một hành lang được tạo thành từ những mảnh vỡ khổng lồ của Pháp Tướng, nhưng giờ đây chúng không còn xoáy vần hỗn loạn nữa. Tần Mặc đã để lại một "dấu vết ý chí" mờ nhạt nhưng rõ ràng, như một con đường mòn được dệt từ sự đồng cảm và thấu hiểu, dẫn lối cho họ. Các mảnh vỡ này dường như đã được xoa dịu, chúng lơ lửng tĩnh lặng trong không gian, thỉnh thoảng lại phát ra những ánh sáng yếu ớt như những đốm lửa ma trơi. Mỗi đốm sáng là một ý niệm, một phần của vật tính từng bị Thiên Diệu Tôn Giả nô dịch, giờ đây đã được giải thoát nhưng vẫn còn bàng hoàng, chưa tìm được phương hướng.

Tô Lam dẫn đầu, ánh mắt kiên định quét qua xung quanh. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của Tần Mặc, mặc dù hắn đã đi trước một quãng. “Tần Mặc đã mở đường cho chúng ta. Chúng ta không thể lùi bước, phải theo kịp hắn.” Nàng siết chặt chuôi kiếm, mỗi bước đi đều dứt khoát, vững vàng, không chút do dự. Nàng biết Tần Mặc đang đối mặt với những thử thách lớn hơn nhiều trong Tâm Hạch, và họ phải nhanh chóng đến đó để hỗ trợ.

Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh) đi ngay sau Tô Lam, hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một mảnh vỡ đá đang lơ lửng. “Họ... họ đã được giải thoát, dù là trong sự hủy diệt. Đó là một khởi đầu... cho Huyền Vực.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một nỗi xót xa sâu sắc. Hắn cảm nhận rõ ràng những ý niệm còn vương vấn trong các mảnh vỡ, những nỗi đau đã trải qua và cả niềm hy vọng mong manh về một tương lai cân bằng. Hắn không chỉ giúp xoa dịu năng lượng, mà còn giúp những ý niệm đó tìm thấy sự bình yên, cho phép chúng tan biến hoặc tái sinh theo đúng bản chất của mình.

Bạch Hổ Lão Tổ khịt mũi một tiếng, thân hình to lớn của hắn uyển chuyển lách qua những mảnh vỡ, đôi mắt hổ vàng rực quét nhanh khắp hành lang, cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa tiềm ��n nào. “Kẻ yếu đuối kia (Thiên Diệu Tôn Giả) đang rút lui. Hắn sợ hãi... hoặc đang chuẩn bị một âm mưu khác.” Giọng hắn trầm thấp, đầy quyền uy, nhưng cũng lộ ra sự suy tư. Hắn không tin Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dễ dàng bỏ cuộc, một kẻ đã điên cuồng đến mức thao túng bản nguyên Huyền Vực chắc chắn còn có những con át chủ bài chưa lật.

Thiết Giáp Thành Linh di chuyển ở phía sau, như một ngọn núi di động, bảo vệ toàn bộ liên minh. Nó không phát ra âm thanh, nhưng ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí mọi người: “Con đường phía trước... đầy thử thách. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước.” Mỗi khi một mảnh vỡ năng lượng còn sót lại cố gắng gây cản trở, một lá chắn đá hoặc một bức tường kim loại lập tức hiện ra, dọn dẹp chướng ngại vật một cách triệt để, đảm bảo sự an toàn cho đội hình.

Họ tiếp tục tiến sâu hơn. Càng vào trong, không gian càng trở nên ổn định hơn, và ánh sáng từ Tâm Hạch càng trở nên mãnh liệt. Nó không chói lóa, mà dịu dàng và mê hoặc, như một viên ngọc khổng lồ đang tỏa sáng từ sâu th��m lòng đất. Ánh sáng đó không chỉ chiếu rọi con đường, mà còn như đang vỗ về, chữa lành những vết thương vô hình trong tâm hồn họ.

Liên minh duy trì đội hình chặt chẽ, cảnh giác cao độ. Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ tiếp tục quét sạch các mối đe dọa còn sót lại từ các mảnh vỡ năng lượng, đảm bảo không có kẻ thù nào có thể phục kích từ phía sau. Lục Vô Trần và Thiết Giáp Thành Linh hỗ trợ dọn dẹp các chướng ngại vật vật lý và năng lượng, đồng thời cảm nhận và giải phóng những ý niệm còn mắc kẹt, giúp chúng tìm lại sự bình yên, không để chúng trở thành gánh nặng hay chướng ngại vật cho Tần Mặc.

Dần dần, họ đến một ngưỡng cửa lớn, nơi ánh sáng vàng kim và xanh lam từ Tâm Hạch tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, mê hoặc. Đó không phải là một cánh cổng vật lý, mà là một điểm chuyển giao, nơi không gian hư vô kết thúc và không gian của Tâm Hạch Huyền Vực bắt đầu. Từ nơi đó, Tần Mặc cảm nhận được một 'ý niệm' cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ, không hề mang dấu vết của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là một sự tồn tại nguyên thủy, vĩ đại và đầy bí ẩn. Điều này cho thấy Tâm Châu ẩn chứa một bí mật lớn hơn rất nhiều so với những gì họ từng nghĩ.

Các đồng minh nhìn nhau. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường vào Tâm Hạch không phải là đích đến, mà là một thử thách mới, nơi Tần Mặc đang đối mặt với những điều chưa từng biết. Họ cảm nhận được sự hiện diện của Tần Mặc đã rất gần, sâu bên trong vầng sáng đó. Và họ cũng cảm nhận được, đâu đó trong không gian u tối phía trên, một luồng khí tức giận dữ và tính toán của Thiên Diệu Tôn Giả đang chờ đợi, như một con quỷ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng bộc phát đòn cuối cùng.

“Tần Mặc đang ở đó,” Tô Lam thì thầm, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhưng cũng vững vàng. Nàng biết, Huyền Vực Tâm Hạch có thể không như họ tưởng, ẩn chứa những nguy hiểm và sự thật bất ngờ. Nhưng dù thế nào đi nữa, họ sẽ không lùi bước.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free