Vạn vật không lên tiên - Chương 1120: Mầm Mống Nghi Ngờ: Đối Thoại Tại Tâm Hạch
Không khí giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả đặc quánh, căng thẳng đến cực độ, như thể một luồng gió lạnh đã thổi qua tâm trí vị Tôn Giả uy nghi, mang theo những hạt bụi của nghi ngờ và sự thật mà hắn đã cố tình phớt lờ. Sự tĩnh lặng của Tâm Hạch Huyền Vực giờ đây không còn là sự thanh tịnh, mà là sự im lặng trước cơn bão, một sự im lặng nặng trĩu những lời chất vấn không lời đáp. Tần Mặc giữ nguyên tư thế, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, không một chút dao động. Hắn biết, đã đến lúc phải nói ra điều cốt lõi nhất, điều mà Thiên Diệu Tôn Giả có lẽ sợ hãi nhất.
"Tô Lam, Thiết Giáp Thành Linh, họ hy sinh không phải vì 'thăng tiên', Tôn Giả." Giọng Tần Mặc trầm hẳn xuống, mang theo một nỗi đau ẩn giấu nhưng cũng đầy kiên cường. "Họ hy sinh vì bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, vì một Huyền Vực nơi mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có thể tồn tại theo bản chất của nó, không bị ép buộc phải biến đổi thành thứ mà chúng không muốn. Ngài có bao giờ nghĩ rằng, chính sự 'thăng tiên' mà ngài truy cầu, lại là thứ đang giết chết Huyền Vực này, giết chết cả ý chí của ngài không?"
Lời nói của Tần Mặc như một mũi tên sắc bén, xuyên thẳng vào trái tim Thiên Diệu Tôn Giả. Niềm tin kiên cố của hắn, nền tảng cho sự tồn tại và mục đích của hắn, giờ đây đang bị lung lay dữ dội. Thiên Diệu Tôn Giả im lặng. Sự im lặng của hắn kéo dài, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn phức t���p đến lạ thường, những đường nét vốn luôn sắc lạnh và bất biến giờ đây hiện lên một sự dao động khó lường. Một cái cau mày rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, hiện lên giữa đôi lông mày của hắn. Đôi mắt xanh thẳm, vốn luôn đầy sự tự tin, giờ đây ánh lên một tia bối rối, một tia hoang mang, như thể đang đối mặt với một sự thật mà hắn đã cố tình quên lãng.
Hắn khẽ mở miệng, nhưng không có lời nào thoát ra. Một sự đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra bên trong hắn. Cuối cùng, hắn thốt lên, giọng nói có chút lạc đi, không còn sự tự tin tuyệt đối, không còn uy áp như trước: "Ngươi... Ngươi dám..." Hắn không thể hoàn thành câu nói, như thể có một lực vô hình đang bóp nghẹt cổ họng hắn, ngăn cản hắn phản bác. Tần Mặc không lùi bước. Hắn bước thêm một bước nữa, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, và nhìn thẳng vào mắt Thiên Diệu Tôn Giả, giọng nói mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, nhưng cũng đầy thách thức: "Ngài sợ hãi điều gì, Tôn Giả? Sợ hãi sự thật, hay sợ hãi đánh mất con đường mà ngài đã tin tưởng cả đời?"
Câu hỏi của Tần Mặc không chỉ là một lời chất vấn, mà là một sự lột trần, một sự phơi bày những nỗi sợ hãi ẩn sâu nhất trong tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả. Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại nửa bước, một hành động vô thức, một sự lùi bước chưa từng có tiền lệ. Ánh mắt hắn dao động dữ dội, như một hồ nước đang bị khuấy động bởi một tảng đá khổng lồ. Hắn không thể phủ nhận, không thể bác bỏ, không thể dùng bất kỳ lời lẽ hùng hồn nào để che giấu đi sự thật mà Tần Mặc đang nói tới. Tần Mặc giữ nguyên vị trí, ánh mắt vẫn kiên định, như một tảng đá giữa dòng nước lũ, tiếp tục nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, chờ đợi phản ứng. Cuộc đối đầu triết lý đã đạt đến đỉnh điểm, và Thiên Diệu Tôn Giả, vị thần tối cao của con đường 'thăng tiên', đang đứng trước vực thẳm của sự nghi ngờ, của sự thật bị chôn vùi. Hắn chưa bộc lộ hết sức mạnh hay kế hoạch cuối cùng của hắn, nhưng sự dao động trong biểu cảm và giọng nói của hắn đã cho thấy, niềm tin của hắn không hoàn toàn kiên cố như hắn vẫn thể hiện. Một bí mật, một nỗi sợ hãi nào đó đang ẩn giấu, và Tần Mặc đã chạm đến nó. Mối liên kết sâu sắc hơn giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây đang rõ ràng hơn bao giờ hết, sẽ là chìa khóa để khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực. Cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng từ bỏ, và màn đối đầu trực diện bằng sức mạnh, hoặc một hình thức tàn khốc hơn, sẽ sớm diễn ra.
***
Trong không gian tĩnh mịch của Tâm Hạch Huyền Vực, nơi linh khí nguyên thủy vẫn dồi dào chảy trôi như những dòng sông vô hình, Thiên Diệu Tôn Giả cuối cùng cũng lấy lại được một phần sự điềm tĩnh. Khuôn mặt tuấn tú của hắn, vốn luôn bất biến như tượng đá, giờ đây đã được gọt giũa lại vẻ uy nghiêm quen thuộc, dù đôi mắt xanh thẳm vẫn còn vương vấn một tia bối rối vừa qua. Hắn khoác trên mình trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, đứng sừng sững giữa không gian bao la, đối diện với Tần Mặc. Dáng người cao ráo, thanh lịch ấy toát lên một quyền năng không thể lay chuyển, nhưng Tần Mặc, với bộ trang phục vải thô đơn giản của người Vô Tính Thành, lại không hề nao núng. Một làn gió nhẹ, mang theo mùi linh khí nguyên thủy tinh khiết, lướt qua vai áo Tần Mặc, như một lời thì thầm từ chính Huyền Vực.
Thiên Diệu Tôn Giả hít một hơi sâu, luồng linh lực vô hình lan tỏa, ép bức không gian xung quanh như muốn đè bẹp mọi sự phản kháng. Hắn cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, tuy nhiên, sự tự tin tuyệt đối đã bị pha loãng bởi một chút gượng gạo, một chút cố chấp: "Ngươi nghĩ những lời ngây thơ đó có thể lay chuyển ý chí của một kẻ đã nhìn thấy con đường chân lý sao?" Hắn không còn vẻ khinh miệt như ban đầu, thay vào đó là một sự phòng thủ cố chấp, như thể đang tự trấn an chính mình.
Tần Mặc không đối đáp trực tiếp, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn kiên định nhìn vào Thiên Diệu Tôn Giả. Bàn tay của hắn, vô thức nhưng đầy thấu cảm, nhẹ nhàng hướng về phía Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc phát sáng lung linh chứa đựng linh khí nguyên thủy và ý chí cân bằng của Huyền Vực. Viên ngọc ấy, vốn đã rực rỡ, giờ đây dường như cộng hưởng với ý chí của Tần Mặc, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, huyền ảo, như đang ủng hộ hắn. "Chân lý... là gì?" Tần Mặc nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi từ thốt ra đều có trọng lượng. "Là quy luật tự nhiên, hay là ý chí cưỡng ép của một kẻ muốn định nghĩa lại tự nhiên?"
Thiên Diệu Tôn Giả cau mày, lời lẽ của Tần Mặc không tấn công trực diện, mà lại xoáy sâu vào tận cùng niềm tin của hắn. "Đó là sự tiến hóa," hắn đáp, giọng nói bắt đầu pha trộn thêm sự lạnh lẽo. "Là vạn vật vươn tới cảnh giới cao hơn, thoát khỏi sự tầm thường, sự hữu hạn. Là phá vỡ xiềng xích của bản chất thấp kém để đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại, để thành tiên, để bất tử." Hắn mở rộng hai tay, như muốn ôm trọn cả Huyền Vực, khẳng định tầm nhìn vĩ đại của mình.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, một hành động nhỏ nhưng mang đầy ý nghĩa phản bác. "Và cái giá của sự 'tiến hóa' đó là gì, Tôn Giả?" Hắn hỏi, ánh mắt lướt qua không gian bao la của Tâm Hạch, như thể đang nhìn thấy những bi kịch đã xảy ra. "Là Tô Lam phải từ bỏ bản chất kiên định của kiếm, quên đi ý nghĩa ban đầu của sự bảo vệ, sự công bằng, để trở thành một thứ sức mạnh hủy diệt? Là Thiết Giáp Thành Linh phải biến thành một thứ không còn là thành trì nữa, không còn che chở cho những sinh linh yếu ớt, mà chỉ là một khối linh năng thuần túy vô tri? Là sự đau khổ của những sinh linh bị tước đoạt quyền được là chính nó, bị ép buộc phải thay đổi, phải biến chất, chỉ để phục vụ một cái gọi là 'tiến hóa' mù quáng?"
Mỗi câu hỏi của Tần Mặc như một lưỡi dao sắc bén, không gây sát thương vật lý, nhưng lại cắt vào lớp vỏ bọc kiên cố của niềm tin nơi Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn bước thêm một bước về phía Thiên Diệu Tôn Giả, không phải là một sự đe dọa, mà là một sự rút ngắn khoảng cách để đối thoại, để thấu hiểu. Bàn tay hắn vẫn vô thức hướng về Huyền Vực Tâm Châu, và dưới tác động của ý chí Tần Mặc, viên ngọc ấy dường như rung động nhẹ nhàng hơn, những tia sáng lấp lánh như đang nảy múa, hòa quyện với những tiếng vọng mơ hồ mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận. Đó là tiếng than vãn của những linh vật bị ép buộc biến đổi, tiếng rên rỉ của những vật thể bị tước đoạt 'vật tính', tiếng kêu khóc của những sinh linh bị buộc phải rời bỏ bản chất để chạy theo một lý tưởng xa vời.
Thiên Diệu Tôn Giả siết chặt nắm đấm. Không gian quanh hắn rung động nhẹ, không phải vì cơn thịnh nộ bộc phát, mà là vì một sự kìm nén cực độ. Đôi mắt xanh thẳm của hắn ánh lên một tia phẫn uất, như thể Tần Mặc đang báng bổ một thứ thiêng liêng nhất trong cuộc đời hắn. Nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt mầm nghi ngờ đã được gieo, len lỏi qua từng lớp vỏ bọc của sự tự tin và cố chấp. Mùi linh khí nguyên thủy trong Tâm Hạch, vốn thanh khiết, giờ đây dường như có chút hỗn loạn, như phản ánh sự giằng xé trong nội tâm của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không thể bác bỏ hoàn toàn lời Tần Mặc, bởi vì những hình ảnh về Tô Lam và Thiết Giáp Thành Linh, những thứ đã từng là đồng minh của hắn, đã hiện hữu rõ ràng trong tâm trí hắn. Chúng đã không còn là chính chúng nữa, đó là sự thật.
***
Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu bỗng rực rỡ hơn, không phải là sự chói chang, mà là một vẻ đẹp thanh khiết, huyền ảo, như một phản ứng vô hình trước lời nói của Tần Mặc. Bầu không khí trở nên nặng nề hơn, với sự giao thoa giữa ý chí của hai người. Tiếng vọng mơ hồ của những tiếng gầm gừ, tiếng than khóc của vạn vật như đang vang vọng trong Tâm Hạch, chỉ có Tần Mặc mới có thể nghe thấy rõ ràng, và hắn, thông qua sự cộng hưởng với Tâm Châu, đã khuếch đại những âm thanh ấy, biến chúng thành những tiếng chuông cảnh tỉnh vang dội trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả, dù hắn không nghe được bằng tai phàm.
"Ngươi có thật sự 'hiểu' những gì ngươi đang 'thăng hoa' không, Tôn Giả?" Tần Mặc tiếp tục chất vấn, giọng nói vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. "Hay chỉ là đang biến chúng thành một hình thái khác theo ý muốn của ngươi, bỏ qua ý chí nguyên bản của chúng? Ngươi có nghe thấy tiếng than vãn của Cổ Kiếm Hồn khi nó bị ép buộc phải quên đi mục đích ban đầu của mình, quên đi sự sắc bén của bản thân để trở thành một công cụ đơn thuần của 'tiên lộ' không? Ngươi có cảm nhận được sự trống rỗng trong linh hồn của những thần thú bị ép buộc lột xác, đánh mất bản năng hoang dã, để trở thành những linh thú hộ pháp vô hồn không?"
Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại nửa bước, ánh mắt dao động mạnh. Lời lẽ của Tần Mặc, được truyền tải không chỉ bằng lời mà bằng cả 'ý chí tồn tại' của vạn vật thông qua Huyền Vực Tâm Châu, đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm mà hắn đã cố tình chôn vùi. Một hình ảnh thoáng qua, như một mảnh vỡ ký ức, lướt qua trong tâm trí hắn – có thể là một cảnh tượng của sự hủy diệt, một khuôn mặt thân quen bị biến dạng, hoặc một mất mát cá nhân mà hắn đã cố quên đi dưới danh nghĩa của 'tiến hóa' và 'thăng tiên'. Hắn không còn duy trì được vẻ bình tĩnh, khuôn mặt tuấn tú giờ đây hiện rõ sự phẫn nộ, nhưng đó là sự phẫn nộ của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
"Đó là sự hy sinh cần thiết!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói trở nên cao hơn, mang theo sự phẫn uất và cố chấp. "Là quy luật của kẻ mạnh! Kẻ yếu phải phục tùng để thế giới đạt tới đỉnh cao, để tránh khỏi sự mục rữa, sự tàn lụi! Ngươi không hiểu đâu, Tần Mặc! Ngươi chỉ thấy sự đau khổ trư���c mắt, mà không thấy được viễn cảnh huy hoàng của một thế giới toàn tiên, một thế giới vĩnh hằng!" Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình quét qua, khiến không gian xung quanh hơi méo mó, nhưng Tần Mặc vẫn đứng vững, như một tảng đá giữa dòng thác lũ.
"Vậy ngươi có bao giờ tự hỏi, Tôn Giả," Tần Mặc vẫn không lùi bước, giọng nói vẫn bình thản nhưng đầy uy lực, "nếu tất cả đều là 'đỉnh cao' thì 'đỉnh cao' đó còn ý nghĩa gì? Nếu vạn vật đều trở thành 'tiên', thì thế giới này còn là thế giới nữa không, hay chỉ là một bản sao vô hồn của khát vọng ích kỷ của chính ngươi?" Hắn khẽ thở dài, nỗi đau của vạn vật như đang truyền qua từng thớ thịt của hắn. "Một thế giới mà không còn sự đa dạng, không còn sự khác biệt, không còn sự yếu ớt để vươn lên, không còn sự bình dị để trân trọng... liệu đó có phải là một thế giới đáng sống? Hay chỉ là một cõi hư vô, nơi mọi thứ đều giống nhau đến nhàm chán, nơi 'ý chí tồn tại' nguyên bản đã bị bóp méo, bị tước đoạt, bị thay thế bởi một ý niệm duy nhất?"
Lời nói của Tần Mặc như những mũi kim châm, không ngừng đâm vào lớp da thịt của Thiên Diệu Tôn Giả. Mỗi câu hỏi đều xoáy sâu vào vết thương lòng, vào nỗi sợ hãi tiềm ẩn, vào sự trống rỗng mà hắn đã cố tình lấp đầy bằng ảo tưởng về 'thăng tiên'. Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại thêm một bước nữa, ánh mắt hắn dao động dữ dội, không còn sự tự tin hay uy quyền, mà chỉ còn sự bối rối, sự hoang mang và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, như đang nhìn thấy một ác mộng sống. Viên Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây, không chỉ rực rỡ, mà còn rung động dữ dội, như một trái tim đang đập loạn xạ, cộng hưởng với từng lời nói, từng ý chí của Tần Mặc. Mùi linh khí nguyên thủy trong Tâm Hạch trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, như phản ánh sự hỗn loạn trong tâm trí của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không thể tìm ra lời phản bác, không thể dùng bất kỳ lý lẽ nào để che đậy sự thật trần trụi mà Tần Mặc đang phơi bày. Hắn chợt cảm thấy lạnh lẽo đến tận xương tủy, một cảm giác mà hắn đã lâu không trải qua. Cảm giác của sự cô độc, của sự lạc lõng trong chính con đường mà hắn đã dày công xây dựng.
***
Không khí giữa hai người căng như dây đàn, sự im lặng bao trùm chỉ bị phá vỡ bởi nhịp đập mãnh liệt của Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng của nó lúc mạnh lúc yếu, phản chiếu sự giằng xé nội tâm của Thiên Diệu Tôn Giả. Mùi linh khí nguyên thủy trở nên hỗn loạn hơn, như một cơn bão vô hình đang gào thét trong không gian Tâm Hạch. Tần Mặc vẫn giữ nguyên vị trí, không lùi bước, ánh mắt kiên định và thấu cảm. Hắn không có ý định chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh, bằng cách gieo mầm nghi ngờ vào tận gốc rễ của một niềm tin sai lầm.
"Một thế giới mà tất cả đều phải giống nhau, đều phải vươn tới một mục đích duy nhất..." Tần Mặc cất lời, giọng nói giờ đây pha trộn sự trầm tư và bi ai. "Liệu đó có phải là sự sống thực sự, Tôn Giả? Hay chỉ là một nhà tù vĩ đại được tạo ra bởi chính khát vọng của ngươi, giam hãm mọi ý chí, mọi bản chất, mọi sự đa dạng của Huyền Vực này?" Hắn không buộc tội, mà chỉ đặt câu hỏi, những câu hỏi nặng trĩu ý nghĩa, khiến Thiên Diệu Tôn Giả phải đối mặt với chính bản thân mình.
Thiên Diệu Tôn Giả không trả lời ngay. Ánh mắt hắn lướt qua Tần Mặc, có sự tức giận, sự căm ghét, nhưng cả một nỗi sợ hãi mơ hồ sâu thẳm. Nỗi sợ hãi ấy không phải đến từ Tần Mặc, mà đến từ chính những câu hỏi mà Tần Mặc đã gợi ra, những câu hỏi đã đánh thức một sự thật mà hắn đã cố tình chôn vùi trong hàng ngàn năm. Hắn nhìn Huyền Vực Tâm Châu đang rung động dữ dội, như thể đang tìm kiếm câu trả lời hoặc một cách để thoát khỏi sự chất vấn này. Mái tóc trắng như tuyết của hắn dường như cũng run rẩy, và làn da không tì vết giờ đây ánh lên một vẻ mệt mỏi hiếm thấy.
"Ngươi... ngươi không hiểu." Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, không còn uy áp như trước, mà thay vào đó là sự tuyệt vọng và cố chấp. "Ngươi không biết... cái giá của sự yếu đuối. Ngươi không biết thế giới này sẽ mục rữa ra sao nếu không có một con đường để vươn lên, để thoát khỏi sự hữu hạn, sự tàn lụi. Ngươi không thấy được sự hủy diệt, sự diệt vong đang chờ đợi nếu vạn vật không đạt đến cảnh giới cao hơn, không trở thành tiên!" Mỗi từ hắn thốt ra như chứa đựng một nỗi đau khôn tả, một sự ám ảnh về một quá khứ tăm tối, một vết thương lòng mà hắn đã dùng con đường 'thăng tiên' để che giấu. Nỗi sợ hãi 'sự yếu đuối' này dường như là động lực cốt lõi, là bí mật sâu xa nhất đã thúc đẩy hắn điên cuồng theo đuổi con đường này, không ngừng ép buộc vạn vật phải biến đổi.
Đột nhiên, Thiên Diệu Tôn Giả vung tay. Đó không phải là một đòn tấn công nhắm vào Tần Mặc, mà là một hành động xua đi sự bối rối, sự hoang mang đang xâm chiếm tâm trí hắn, như muốn xua tan những lời Tần Mặc vừa nói, xua tan những hạt mầm nghi ngờ đang nảy nở. Một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ, tinh thuần và cuồng bạo, bùng phát từ cơ thể hắn, lan tỏa khắp không gian Tâm Hạch. Luồng linh khí ấy không có mục tiêu rõ ràng, chỉ là sự giải tỏa áp lực, sự bộc phát của một ý chí đang bị giằng xé đến cực điểm. Tiếng gầm gừ nhẹ trong cổ họng hắn, như một con mãnh thú bị thương đang cố gắng chống cự.
Tần Mặc vẫn đứng vững, không một chút nao núng trước luồng linh khí cuồng bạo ấy. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề dịch chuyển khỏi Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn hiểu rằng, sự bộc phát này không phải là dấu hiệu của sự khuất phục, mà là sự phản kháng cuối cùng của một niềm tin đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Thiên Diệu Tôn Giả, vị thần tối cao của con đường thăng tiên, giờ đây đang đứng trước vực thẳm của sự nghi ngờ, của sự thật bị chôn vùi. Hắn đã bộc lộ một phần nỗi sợ hãi, một bí mật cá nhân đã thúc đẩy hắn. Mối liên kết sâu sắc giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây đang rõ ràng hơn bao giờ hết, báo hiệu rằng nó sẽ đóng vai trò quyết định trong việc khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực. Cuộc đối đầu triết lý đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến mới, có thể tàn khốc hơn, đang chờ đợi. Liệu Thiên Diệu Tôn Giả sẽ dùng sức mạnh cấm kỵ nào để bảo vệ niềm tin cuối cùng của mình, hay sẽ có một sự chuyển biến không ngờ? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong không gian căng thẳng của Tâm Hạch Huyền Vực.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.