Vạn vật không lên tiên - Chương 1125: Bên Ngoài Tâm Hạch: Cuộc Chiến Tuyệt Vọng
***
Không khí trong Tâm Hạch Huyền Vực trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc yếu ớt của Thiên Diệu Tôn Giả và ánh sáng dịu nhẹ của Huyền Vực Tâm Châu. Sự im lặng này không phải là sự chấp nhận thất bại, mà là dấu hiệu của một điều gì đó còn khủng khiếp hơn, một quyết định tuyệt vọng và cực đoan hơn sắp sửa được thực hiện. Trong sâu thẳm tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả, hạt giống của sự điên loạn và hủy diệt đã bắt đầu nảy mầm, không còn là vì "Tiên Lộ", mà là vì sự tồn tại của chính hắn. Cuộc chiến triết lý đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến mới, mang tính hủy diệt hơn, có lẽ mới chỉ đang bắt đầu.
Và quả thực, bên ngoài Tâm Hạch Huyền Vực, nơi Tần Mặc đang đối đầu với Thiên Diệu, một cuộc chiến khác, tàn khốc và tuyệt vọng hơn gấp bội, đã bùng nổ. Sức mạnh cấm kỵ mà Thiên Diệu Tôn Giả vừa triệu hồi, dù đã tiêu tán trong Tâm Hạch, lại như một luồng ma lực tà ác lan tỏa ra toàn bộ chiến trường. Nó không chỉ tiếp thêm sức mạnh cho quân đội Thiên Diệu mà còn gieo rắc sự điên cuồng và tàn bạo vào tâm trí chúng, biến chúng thành những cỗ máy hủy diệt vô tri, không còn biết sợ hãi hay mệt mỏi. Các tiền tuyến của liên minh Tần Mặc, vốn đã căng như dây đàn, giờ đây đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.
***
Tại Vạn Kiếm Thành, nơi những bức tường đá xám cao vút, vững chắc đã sừng sững hàng ngàn năm, giờ đây đang rung chuyển dữ dội dưới làn sóng tấn công như thủy triều của Hắc Thiết Vệ và Thiết Kỵ. Bầu trời vốn trong xanh đã bị nhuộm đỏ bởi khói lửa và máu, ánh nắng gay gắt ban ngày bị che khuất bởi bụi đất cuồn cuộn, biến cả thành phố thành một lò luyện ngục khổng lồ. Mùi sắt nồng nặc t��� các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, giờ đây bị át đi bởi mùi máu tanh nồng, mùi da thịt cháy xém và mùi lưu huỳnh từ các pháp khí nổ tung. Từng tiếng búa rèn vang vọng không ngừng, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bản giao hưởng ghê rợn của chiến tranh: tiếng kiếm thép gào thét, tiếng giáp sắt va đập chan chát, tiếng la hét tuyệt vọng của những kẻ ngã xuống, và tiếng gầm rú man rợ của quân Thiên Diệu.
Tô Lam, với mái tóc đen dài nay đã xổ tung, dính bết vào vầng trán lấm lem bụi bặm và mồ hôi, vẫn hiên ngang đứng trên đỉnh tường thành, thanh Cổ Kiếm Hồn trong tay nàng rực sáng như một ngọn lửa bất diệt. Đôi mắt phượng của nàng, vốn thanh tú và sáng ngời, giờ đây đỏ hoe vì thức trắng nhiều đêm, nhưng vẫn ánh lên sự kiên định sắt đá. Nàng dường như đã vượt qua mọi giới hạn thể chất và tinh thần, kiếm khí tuôn trào như cuồng phong bão táp, tạo thành một vùng chân không xung quanh nàng, nơi không một Hắc Thiết Vệ hay Thiết Kỵ nào dám bén mảng. Mỗi chiêu kiếm của nàng đều mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, chém bay hàng loạt kẻ địch, biến chúng thành những mảnh giáp vụn và thịt nát.
“Giữ vững! Vì Vạn Kiếm Thành! Vì những gì chúng ta tin tưởng!” Giọng nàng khản đặc, nhưng vẫn vang vọng đầy uy lực, như một lời hiệu triệu cuối cùng giữa biển lửa. Nàng biết rõ sự kiệt quệ đang gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể, nàng cảm nhận được từng vết rạn nứt trong linh hồn của những binh sĩ Vạn Kiếm Thành đang chiến đấu bên cạnh. Họ đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong nhiều ngày đêm, và sự mệt mỏi, tuyệt vọng đã bắt đầu bao trùm. Từng gương mặt trẻ trung, từng ánh mắt rực lửa giờ đây chỉ còn lại sự chai sạn và nỗi sợ hãi tiềm ẩn.
Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ đã cùng nàng trải qua biết bao trận mạc, cũng đang ngân lên những tiếng kêu than thảm thiết. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức. Ý niệm của nó truyền thẳng vào tâm trí Tô Lam, đau đớn và rõ ràng: *“Chủ nhân... Ta... kiệt sức... nhưng ý chí không lung lay...”*
“Ta biết, Cổ Kiếm Hồn. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.” Tô Lam đáp lại trong tâm trí, siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận được sự cộng hưởng từ ý chí của thanh kiếm. Nàng không thể gục ngã. Nếu nàng ngã xuống, Vạn Kiếm Thành sẽ sụp đổ, và niềm tin của vạn vật vào một con đường khác, con đường mà Tần Mặc đang cố gắng khai mở, sẽ tan biến.
Nàng nhìn quanh, cảnh tượng thật bi thương. Những binh sĩ Vạn Kiếm Thành, vốn là những kiếm khách kiêu hãnh, giờ đây chỉ còn là những bóng ma mệt mỏi, cố gắng chống đỡ những đòn tấn công cuồng bạo của quân Thiên Diệu. Họ ngã xuống từng người một, tiếng kêu la đau đớn của họ hòa lẫn vào tiếng sắt thép va chạm. Nàng thấy một toán Hắc Thiết Vệ khổng lồ, được dẫn đầu bởi một Thiết Kỵ hung tợn, đã phá vỡ một phần tường thành phía đông, tạo ra một lỗ hổng lớn. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn, nhưng nàng vẫn thấy rõ những thân ảnh áo giáp đen đang tràn vào như lũ quét. Tuyệt vọng chợt lóe lên trong mắt nàng, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi ý chí chiến đấu bất diệt. Nàng phải đến đó, phải bịt kín lỗ hổng đó. Nhưng làm sao? Nàng đã kiệt sức.
Một luồng linh lực cuồng bạo lao tới, xé toạc không khí. Tô Lam nhanh chóng xoay người, Cổ Kiếm Hồn chém ra một luồng kiếm khí màu xanh lam rực rỡ, đối đầu trực diện. Tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả tường thành. Nàng lùi lại vài bước, cảm thấy nội phủ chấn động. Kẻ địch là một tướng lĩnh Thiết Kỵ, thân hình đồ sộ, giáp sắt dày cộp, hai mắt đỏ ngầu như dã thú. Hắn không nói một lời, chỉ vung cây giáo dài, lao thẳng vào nàng. Tô Lam biết, đây không phải là lúc để suy nghĩ. Đây là lúc để chiến đấu. Đến chết thì thôi.
***
Cách Vạn Kiếm Thành không xa, Thiết Giáp Thành đang gồng mình chống chịu. Thành trì này, vốn là một kiệt tác của sự kiên cố và phòng thủ, được tạo nên từ những khối đá và kim loại vững chắc, giờ đây trông như một con thú khổng lồ đang bị thương nặng. Từng đợt công kích của quân đội Thiên Diệu, không chỉ là những đòn đánh vật lý mà còn là nh���ng pháp thuật hủy diệt, liên tục dội vào các bức tường thành, tạo ra những tiếng va chạm long trời lở đất. Khói bụi mù mịt, không khí nóng bức đến nghẹt thở, và mùi đá vụn, kim loại cháy khét lẹt nồng nặc khắp nơi.
Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của cả thành trì, đang nỗ lực tối đa để duy trì các trận pháp phòng ngự. Không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng sự hiện diện của nó có thể được cảm nhận qua những ánh sáng kỳ ảo chạy dọc theo các đường nứt trên tường thành, qua tiếng vang vọng trầm đục của các bức tường đá khi chúng chịu đựng đòn đánh, và qua những luồng linh lực phòng ngự khổng lồ bao bọc lấy thành. Nó cảm nhận được từng vết rạn nứt trên thân thể mình, như thể mỗi viên đá, mỗi phiến kim loại bị phá hủy đều là một vết thương chí mạng trên chính linh hồn nó.
*“Ta... sẽ không gục ngã... Thành trì này... là nhà của họ...”* Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng khắp mọi ngóc ngách của thành, vừa là lời thề, vừa là một lời cầu nguyện. Nó cảm nhận được sự sợ hãi của người dân đang trú ẩn bên trong, những tiếng khóc thút thít của trẻ nhỏ, những lời cầu nguyện yếu ớt của người già. Tất cả đều là gánh nặng đè lên đôi vai vô hình của nó.
Bên trong thành, một phụ tá của Thiết Giáp Thành Linh, một lão già với bộ râu bạc phơ và đôi mắt trũng sâu, đang tuyệt vọng hô lớn: “Trận pháp đang lung lay! Sức mạnh của Thành Linh đang cạn kiệt! Mau sơ tán những người không thể chiến đấu! Đến khu vực an toàn nhất!” Hắn nhìn lên bầu trời, nơi những pháp thuật công kích đang rực sáng như pháo hoa chết chóc, rồi nhìn xuống những vết nứt ngày càng lan rộng trên tường thành. Mỗi vết nứt là một nhát dao đâm vào trái tim hắn, vì hắn là một trong những người đã chứng kiến sự ra đời và lớn mạnh của Thiết Giáp Thành Linh.
Đột nhiên, một tiếng gầm rít kinh hoàng vang lên, chấn động đến tận cốt tủy. Một con quái vật công thành khổng lồ, được ‘khai linh’ từ những khối đá núi khổng lồ, với thân hình gồ ghề và đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị, lao thẳng vào cổng thành. Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối vật chất khổng lồ được ban cho sự sống và ý chí hủy diệt. Cú va chạm mạnh đến mức cả thành trì rung chuyển dữ dội, như thể một trận động đất vừa xảy ra. Một vết nứt lớn, sâu hoắm, xuyên qua lớp giáp ngoài của cổng thành, để lộ ra những mảng đá vỡ vụn và kim loại biến dạng.
Thiết Giáp Thành Linh phản công ngay lập tức. Từ những vết nứt trên tường thành, hàng trăm, hàng ngàn mũi giáo đá sắc nhọn, được tôi luyện bằng ý chí của Thành Linh, bắn ra như mưa tên, lao thẳng vào con quái vật. Chúng đâm sâu vào thân thể gồ ghề của nó, tạo ra những tiếng va chạm đinh tai nhức óc. Con quái vật gầm lên đau đớn, chậm lại trong giây lát, nhưng rồi nó lại tiếp tục lao tới, sự hủy diệt trong đôi mắt nó không hề suy giảm. Những mũi giáo đá chỉ có thể làm chậm được nó, chứ không thể ngăn cản được bước tiến của nó.
Thiết Giáp Thành Linh cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua toàn bộ ý thức của mình. Nó biết, mình không thể giữ được lâu hơn nữa. Sức mạnh của nó đang cạn kiệt, và những vết thương trên thân thể thành trì đang ngày càng chồng chất. Tuyệt vọng. Đó là cảm giác duy nhất nó còn có thể cảm nhận được. Một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng khi nhìn thấy sự sụp đổ không thể tránh khỏi đang đến gần.
***
Trong sâu thẳm Linh Thú Sơn Mạch, khung cảnh cũng không khá hơn là bao. Không còn tiếng chim hót líu lo, không còn tiếng suối chảy róc rách hay tiếng lá cây xào xạc trong gió. Thay vào đó là tiếng gầm rú điên cuồng của những linh thú bị ‘khai linh’ cưỡng bức từ phe Thiên Diệu, tiếng vó ngựa Thiết Kỵ xé nát thảm thực vật, và tiếng nổ của các pháp khí. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ dại đã bị thay thế hoàn toàn bởi mùi máu tanh nồng, mùi khét của lông thú cháy xém, và mùi sắt lạnh lẽo từ vũ khí. Bầu không khí hoang dã, nguyên thủy giờ đây nhuốm màu tang tóc và tuyệt vọng. Tán cây cổ thụ ngàn năm bị gãy đổ, những dòng thác nước bị nhuộm đỏ bởi máu, và sương mù bị xua tan bởi khói lửa, chỉ còn lại sự ẩm ướt đầy tanh nồng.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết nay đã dính đầy máu và bụi đất, gầm lên một tiếng giận dữ, tiếng gầm vang vọng khắp núi rừng, làm rung chuyển cả đại địa. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó giờ đây lại ánh lên sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng. Nó lao vào giữa đội hình Thiết Kỵ của Thiên Diệu, móng vuốt sắc bén như lưỡi đao xé toạc giáp sắt, hàm răng nghiền nát xương cốt. Mỗi cú vồ, mỗi cú cào của nó đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến hàng chục Thiết Kỵ phải bỏ mạng.
Bên cạnh nó, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, cũng đang chiến đấu như một cơn lốc. Nó lao vào giữa vòng vây, xé xác từng kẻ địch bằng móng vuốt và răng nanh. Tiếng gầm của nó không uy lực như Bạch Hổ, nhưng lại mang một sự hung hãn bản năng, một ý chí chiến đấu không hề lùi bước. *“Gừ... Gừ...”* Tiếng gầm gừ ấy như lời thề không đầu hàng, một lời hứa sẽ bảo vệ đồng đội đến hơi thở cuối cùng.
Tuy nhiên, quân Thiên Diệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng không chỉ đông đảo mà còn sử d���ng các pháp bảo chuyên trấn áp linh thú, những sợi xích linh lực phát sáng, những mũi tên tẩm độc làm tê liệt ý chí của loài vật, và cả những pháp trận phong tỏa linh lực. Từng linh thú đồng minh của Bạch Hổ, những con sói, gấu, chim ưng... đã chiến đấu dũng mãnh, nhưng số lượng của chúng đang giảm nhanh chóng. Tiếng kêu rên đau đớn của những linh thú ngã xuống như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Bạch Hổ Lão Tổ. Nó cảm nhận được sự tuyệt vọng của những sinh linh vô tội, những kẻ bị cuốn vào cuộc chiến không phải của mình.
Một luồng linh lực cường đại, được kết hợp từ hàng chục pháp sư Thiên Diệu, đột nhiên lao tới, đánh trúng vào sườn Bạch Hổ Lão Tổ. Tiếng rên đau đớn bật ra từ cổ họng nó, thân hình khổng lồ của nó loạng choạng lùi lại vài bước, để lộ một vết thương sâu hoắm, máu tươi phun ra ướt đẫm bộ lông trắng muốt. Nó cảm thấy choáng váng, nhưng ý chí chiến đấu vẫn không hề giảm sút.
Ngay lập tức, Hắc Phong lao tới, che chắn cho Bạch Hổ. Nó gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ rực quét qua kẻ thù. Bất chấp những vết thương chồng chất trên thân thể, nó vẫn dũng mãnh lao vào cắn xé, thu hút sự chú ý của quân Thiên Diệu, cố gắng mua thêm thời gian cho Bạch Hổ Lão Tổ. Nhưng rồi, một đòn pháp thuật khác lại giáng xuống, đánh trúng vào vai Hắc Phong, khiến nó đổ gục xuống, rên rỉ đau đớn.
Bạch Hổ Lão Tổ nhìn Hắc Phong, trong đôi mắt vàng rực của nó hiện lên sự phẫn uất tột cùng. *“Các ngươi... sẽ phải trả giá cho sự tàn bạo này!”* Nó gầm lên, tiếng gầm mang theo nỗi đau và sự tức giận, không còn là tiếng gầm uy lực của một thủ lĩnh, mà là tiếng gầm của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng. Nhưng lời đe dọa của nó dường như chỉ càng kích thích sự hung hãn của quân Thiên Diệu. Chúng lao tới, như những con thiêu thân điên loạn, muốn nuốt chửng tất cả. Bạch Hổ Lão Tổ biết, nếu không có một phép màu, cả Linh Thú Sơn Mạch sẽ bị nhấn chìm trong biển máu.
***
Tại một chiến trường then chốt, gần Vạn Kiếm Thành, nơi phòng tuyến của liên minh đã gần như sụp đổ hoàn toàn, không khí ngột ng��t và nặng nề đến nghẹt thở. Khói lửa bao trùm, bầu trời xám xịt như thể muốn đổ sập xuống. Mùi khói, mùi máu và mùi tử khí hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn hợp kinh tởm. Những trận pháp phòng ngự đã bị phá hủy, những chiến hào bị san phẳng, và những xác người nằm la liệt khắp nơi.
Trong khoảnh khắc tưởng chừng như vô vọng nhất, một bóng người xuất hiện như một bóng ma giữa chiến trường hỗn loạn. Đó là Lục Vô Trần. Khuôn mặt anh khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sâu trũng của anh lại ánh lên một tia sáng kiên định đến lạ. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, dính bết bụi đất và mồ hôi. Anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ thi triển các pháp thuật phòng ngự và tấn công. Từng luồng linh lực vô hình tuôn ra từ bàn tay anh, tạo thành những lá chắn kiên cố, chặn đứng bước tiến của quân Thiên Diệu, rồi lại biến thành những luồng năng lượng sắc bén, chém tan đội hình địch.
Sự xuất hiện của Lục Vô Trần như một liều thuốc an thần tạm thời cho những binh sĩ đang hoảng loạn. Phòng tuyến tưởng chừng đã sụp đổ, giờ đây lại được vực dậy một cách kỳ diệu. Anh không cần phải hô hào, không cần phải ra lệnh. Chỉ cần sự hiện diện của anh, và những pháp thuật thần bí mà anh thi triển, đã đủ để mang lại một tia hy vọng mong manh.
Tuy nhiên, Lục Vô Trần biết rõ, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Anh đã trải qua quá nhiều cuộc chiến, đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, để biết rằng một mình anh không thể xoay chuyển cục diện. Anh nhìn về phía xa, nơi Vạn Kiếm Thành đang bốc cháy, nơi Tô Lam đang chiến đấu như một vị thần. Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng anh, một nỗi đau âm ỉ khi chứng kiến những người đồng đội phải gánh chịu gánh nặng quá lớn.
*“Nếu Tần Mặc... không trở lại... tất cả sẽ sụp đổ...”* Anh thì thầm với chính mình, giọng nói trầm yếu ớt, lạc đi giữa tiếng gào thét của chiến trường. Đó không phải là một lời than vãn, mà là một sự nhận định lạnh lùng về thực tế nghiệt ngã. Anh đã đặt tất cả niềm tin vào Tần Mặc, vào triết lý của hắn về sự cân bằng bản chất. Nhưng nếu Tần Mặc thất bại, nếu hắn không thể trở về từ Tâm Hạch Huyền Vực, thì mọi nỗ lực của họ đều sẽ vô nghĩa.
Lục Vô Trần tạo ra một trường năng lượng vô hình khổng lồ, đẩy lùi hàng chục Hắc Thiết Vệ đang xông tới. Chúng bị hất văng ra xa, va đập vào nhau, tạo ra tiếng kim loại va chạm chói tai. Nhưng ngay sau đó, một tướng lĩnh của Thiên Diệu, với bộ giáp vàng rực và cây đại đao sắc lạnh, xuất hiện. Hắn không phải là một Hắc Thiết Vệ vô tri, mà là một chiến tướng thực thụ, ánh mắt đầy sự ngạo mạn và khát máu. Hắn gầm lên một tiếng, vung đại đao chém xuống, phóng ra một đòn tấn công uy lực, xé toạc trường năng lượng của Lục Vô Trần.
Lục Vô Trần phải dồn hết sức lực để chống đỡ. Hai luồng sức mạnh đối đầu nhau, tạo ra một tiếng nổ kinh hoàng, làm rung chuyển mặt đất. Lục Vô Trần bị đẩy lùi vài bước, cảm thấy ngực mình đau nhói. Anh biết, đối thủ này không dễ đối phó. Và anh đã quá mệt mỏi rồi. Sự mệt mỏi đã ăn sâu vào xương tủy, vào từng linh hồn của anh. Anh chỉ là một người phàm, một người đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của thế giới này.
Cuộc chiến bên ngoài Tâm Hạch Huyền Vực đang đi đến hồi kết, nhưng không phải là một kết thúc có hậu. Các đồng minh của Tần Mặc, từ những kiếm khách kiêu hãnh của Vạn Kiếm Thành, đến ý chí kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh, và những linh thú dũng mãnh của Linh Thú Sơn Mạch, đều đang đối mặt với sự kiệt quệ về thể chất lẫn tinh thần. Mùi máu tanh, khói lửa, bụi đất và lưu huỳnh hòa quyện trong không khí, tạo nên một bức tranh hỗn loạn, đổ nát. Những bóng người ngã xuống, những ánh mắt tuyệt vọng, và bầu trời bị nhuộm đỏ bởi hỏa quang và máu, tất cả đều là lời tố cáo cho sự tàn bạo của cuộc chiến này. Áp lực cực đoan từ quân đội Thiên Diệu, được tiếp sức bởi sự điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, đang đẩy liên minh đến bờ vực của sự sụp đổ. Một phòng tuyến quan trọng đã bị phá vỡ, và những tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên giữa tiếng gầm thét của kẻ thù. Tất cả đều chờ đợi một phép màu, một sự đột phá từ bên trong Tâm Hạch Huyền Vực, nơi Tần Mặc đang đối đầu với sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Nếu Tần Mặc không sớm trở lại, không có một giải pháp táo bạo, thì tất cả sẽ tan biến, không còn gì sót lại ngoài tro tàn và máu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.