Vạn vật không lên tiên - Chương 1126: Thấu Cảm Bản Chất: Bi Kịch Của Kẻ Khát Vọng Thăng Hoa
Mùi máu tanh, khói lửa, bụi đất và lưu huỳnh vẫn quyện chặt lấy không khí bên ngoài Tâm Hạch Huyền Vực, tạo nên một bức tranh hỗn loạn, đổ nát. Những bóng người ngã xuống, những ánh mắt tuyệt vọng, và bầu trời bị nhuộm đỏ bởi hỏa quang và máu, tất cả đều là lời tố cáo cho sự tàn bạo của cuộc chiến này. Áp lực cực đoan từ quân đội Thiên Diệu, được tiếp sức bởi sự điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, đang đẩy liên minh đến bờ vực của sự sụp đổ. Một phòng tuyến quan trọng đã bị phá vỡ, và những tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên giữa tiếng gầm thét của kẻ thù. Tất cả đều chờ đợi một phép màu, một sự đột phá từ bên trong Tâm Hạch Huyền Vực, nơi Tần Mặc đang đối đầu với sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Nếu Tần Mặc không sớm trở lại, không có một giải pháp táo bạo, thì tất cả sẽ tan biến, không còn gì sót lại ngoài tro tàn và máu.
Bên trong Tâm Hạch Huyền Vực, một không gian siêu việt, nơi không có âm thanh vật lý hay mùi hương trần tục, chỉ tồn tại sự rung động của ý chí và linh khí nguyên thủy. Bầu không khí căng thẳng tột độ như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn, bởi sự đối đầu của hai luồng ý chí tưởng chừng như không thể dung hòa.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, thân ảnh thanh lịch nhưng ánh mắt xanh thẳm lại tràn ngập vẻ điên cuồng. Mái tóc trắng như tuyết của hắn phất phơ không ngừng, không phải vì gió, mà vì luồng năng lượng hủy diệt đang cuộn trào quanh thân thể. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến giờ đây nhuốm một màu xám xịt, như thể đang hấp thụ tất cả sự tuyệt vọng và tàn bạo của thế gian. Hắn tin rằng chỉ có hủy diệt hoàn toàn Tâm Hạch này, xóa bỏ mọi tàn dư của “cân bằng bản chất” mà Tần Mặc hằng tôn thờ, mới có thể tái tạo một “Tiên giới” mà hắn hằng mơ ước – một thế giới nơi vạn vật đều thăng hoa đến cực hạn, nơi không còn sự ràng buộc của phàm tục.
“Ngươi không hiểu! Ngươi mãi mãi không thể hiểu!” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên trong tâm thức, tiếng vọng của hắn như sấm rền trong không gian vô định. “Chỉ có hủy diệt mới có thể tái sinh! Đây là con đường duy nhất để Huyền Vực đạt đến đỉnh cao! Ngươi là kẻ cản trở, là chướng ngại vật trên con đường thăng tiên vĩ đại!”
Một luồng năng lượng đen tối, hủy diệt bắt đầu hình thành từ lòng bàn tay hắn, cuộn xoáy như một cơn lốc xoáy tử thần. Nó không phải là linh lực thông thường, mà là sự cô đọng của ý chí tuyệt vọng và khát khao hủy diệt, mang theo sức mạnh đủ để xé nát cả không gian và thời gian. Mục tiêu của hắn không gì khác ngoài Huyền Vực Tâm Châu, và xa hơn là Tần Mặc, kẻ đã dám thách thức triết lý tồn tại của hắn.
Đối diện với cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả, Tần Mặc vẫn đứng vững, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn bình thản đến lạ, đôi mắt đen láy sâu thẳm chỉ ánh lên sự kiên định và một chút trầm tư. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện theo cách thông thường, nhưng lại sở hữu một năng lực dị thường – năng lực thấu hiểu ý chí tồn tại của vạn vật. Chính năng lực đó đã cho hắn một tầm nhìn khác, một con đường khác.
Hắn không chống trả bằng sức mạnh, không đối đầu bằng linh lực. Thay vào đó, hắn giơ tay lên, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực. Huyền Vực Tâm Châu, một viên ngọc phát sáng lung linh, chứa đựng linh khí nguyên thủy và ý chí cân bằng của Huyền Vực, lơ lửng trước ngực hắn, phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ. Ánh sáng ấy không chói lóa, không hùng vĩ, nhưng lại mang theo một sự ấm áp, một sự sống động nguyên sơ.
Khi Thiên Diệu Tôn Giả vận công, luồng năng lượng hủy diệt của hắn đang chuẩn bị phóng ra, Tần Mặc cũng hành động. Huyền Vực Tâm Châu bay lên, không phải lao thẳng vào Thiên Diệu như một đòn tấn công, mà l�� từ từ tiếp cận, ánh sáng của nó bao trùm lấy hắn. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội. Chỉ có một sự kết nối nhẹ nhàng, như giọt nước lặng lẽ thấm vào đất khô cằn.
“Không phải hủy diệt, mà là thấu hiểu,” Tần Mặc thì thầm trong tâm thức, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi. “Ngươi sẽ thấy... cái giá của sự ‘thăng hoa’ mà ngươi đã gây ra. Cái giá của việc ép buộc vạn vật từ bỏ bản chất của chính chúng, để đổi lấy một khái niệm cao siêu mà ngươi tự đặt ra.”
Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu không chỉ bao phủ Thiên Diệu, mà còn xuyên thấu vào sâu thẳm linh hồn hắn, vào tận những ngóc ngách tối tăm nhất của ý chí. Tần Mặc không dùng sức mạnh để chế ngự, hắn dùng sự đồng cảm để kết nối, dùng sự thấu hiểu để vạch trần. Hắn muốn Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ nghe, không chỉ thấy, mà phải cảm nhận. Cảm nhận từng chút một, nỗi đau đớn tột cùng mà vạn vật đã phải chịu đựng dưới bàn tay của hắn, dưới triết lý điên r�� của hắn.
Và rồi, thế giới tinh thần của Thiên Diệu Tôn Giả đột ngột sụp đổ. Không gian vô định của Tâm Hạch Huyền Vực vốn chỉ tồn tại ý chí và linh khí, giờ đây biến thành một cơn ác mộng sống động, tràn ngập những hình ảnh biến dạng, âm thanh của sự tan vỡ, và cảm giác của sự trống rỗng, hối hận đang gặm nhấm. Mùi của sự mục nát tinh thần, sự khô cằn của ý chí, như một làn sương độc, tràn ngập không gian. Bầu không khí từ cuồng loạn chuyển sang tuyệt vọng, kinh hoàng, rồi cuối cùng là một sự tĩnh lặng chết chóc.
Hắn thấy một thanh kiếm cổ, một linh vật được sinh ra từ tinh hoa của kim loại và ý chí của kiếm sĩ, mang trong mình khát khao được chém, được bảo vệ, được cùng chủ nhân rèn giũa. Nhưng thanh kiếm đó đã bị ép buộc luyện hóa thành thần khí, bị tước đoạt ý chí nguyên thủy, giờ chỉ còn là một khối sắt vô tri, sáng loáng nhưng lạnh lẽo, không còn khát khao chém, không còn tiếng ngân nga của lưỡi thép khi vượt qua không trung. Nó trống rỗng, như một cái vỏ không hồn, bị bỏ lại sau khi bản ch���t đã bị vắt kiệt để phục vụ cho một "mục đích cao cả" nào đó. Thiên Diệu cảm nhận được nỗi đau của sự vô tri, của sự mất mát mục đích, một sự tồn tại vô nghĩa.
Hắn cảm nhận được tiếng gào thét của một dòng suối trong vắt, sinh ra từ lòng đất, mang theo sự sống và sự tươi mát cho vạn vật. Dòng suối ấy có ý chí được chảy, được hòa mình vào đại dương, được nuôi dưỡng cây cỏ. Nhưng nó đã bị ép thành dòng sông linh khí, bị phong ấn, bị tinh lọc, bị ép buộc dâng hiến tất cả sinh lực để phục vụ cho các tu sĩ. Giờ đây, dòng sông linh khí ấy chỉ còn là sự khô cằn, là một dòng chảy chết chóc, không còn sự sống, không còn tiếng róc rách vui tai. Thiên Diệu "nghe" thấy tiếng than khóc của dòng suối, tiếng kêu gào khi sự sống bị rút cạn, sự tươi mát bị biến thành hư vô.
Hắn "nghe" thấy lời thì thầm bi thương của một ngọn núi cổ, sừng sững giữa trời đất hàng vạn năm, mang trong mình ý chí vững chãi, che chở, bồi đắp. Ngọn núi ấy có khát khao được đứng yên, được ôm ấp đất trời, được chứng kiến bao thăng trầm. Nhưng nó đã bị cưỡng ép thăng hoa thành núi thần, bị khai thác linh mạch, bị biến đổi hình dạng để trở thành một "linh sơn phúc địa" cho kẻ phàm tục. Giờ đây, ngọn núi thần ấy chỉ còn là những viên đá vụn vô hồn, là một khối năng lượng khổng lồ nhưng không còn ý chí, không còn sự vững chãi nguyên thủy. Nó chỉ là một công cụ, một vật phẩm bị lột trần bản chất.
Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi cảm giác đều là nỗi đau bản chất bị bẻ cong, bị hủy hoại, được Huyền Vực Tâm Châu khuếch đại lên hàng ngàn lần, dội thẳng vào linh hồn Thiên Diệu. Hắn ban đầu kháng cự dữ dội, gào thét trong tâm thức, giọng nói khàn đặc vì sự phẫn nộ và chối bỏ: “Không! Ta không tin! Đây là ảo ảnh! Là con đường của sự tiến hóa! Là sự thăng hoa mà vạn vật cần phải trải qua!”
Hắn cố gắng dồn nén linh khí, cố gắng xua tan những hình ảnh kinh hoàng đang bủa vây. Nhưng dòng chảy của nỗi đau quá lớn, quá chân thực, quá nguyên thủy. Nó không phải là ma thuật, không phải là ảo giác, mà là sự thật trần trụi, là những vết thương không thể chữa lành của vạn vật. Tiếng gào thét của hắn dần yếu ớt đi, biến thành những tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Hắn ôm đầu, cơ thể run rẩy dữ dội, như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp của sự thật. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn lạnh lùng và sắc bén, giờ đây tràn ngập kinh hoàng, như thể hắn đang nhìn thấy tận cùng của vực thẳm. Linh khí cuộn trào quanh hắn trở nên hỗn loạn, không còn duy trì được sự ổn định, như một tấm gương bị rạn nứt, phản chiếu sự tan vỡ bên trong. Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ kiêu hãnh và tự cho mình là người dẫn lối cho Huyền Vực, giờ đây đang bị nhấn chìm trong biển cả của những bi kịch mà chính hắn đã gây ra. Hắn không còn có thể phân biệt được đâu là mình, đâu là vạn vật, tất cả hòa quyện thành một nỗi đau tột cùng, một sự trống rỗng vô hạn.
Trong khi đó, ở Vạn Kiếm Thành, chiến trường vẫn đang rực lửa. Các phòng tuyến của liên minh Tần Mặc đang lung lay như ngọn đèn trước gió bão, tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng kêu la của thương binh vang vọng khắp nơi. Mùi máu tanh nồng, khói bụi mịt mù và sự tuyệt vọng bao trùm không khí, khiến cho mọi người đều cảm thấy nghẹt thở. Quân đội Thiên Diệu, với số lượng áp đảo và sự hung hãn chưa từng thấy, đang dồn ép liên minh đến bước đường cùng.
Đúng lúc phe Thiên Diệu đang chuẩn bị giáng đòn quyết định, khi một tướng lĩnh giáp vàng vừa tung ra một đòn chém uy lực xé tan cả không gian, một làn sóng năng lượng kỳ lạ bất ngờ lan tỏa khắp chiến trường. Nó không phải là một đòn tấn công trực diện, không mang theo sát khí rõ rệt, nhưng lại mang đến một sự hỗn loạn khó hiểu.
Các binh sĩ Thiên Diệu đang xông tới đột nhiên khựng lại. Một số tu sĩ cấp thấp, những kẻ có linh hồn yếu ớt và ý chí không đủ kiên định, đột nhiên ôm đầu gào thét thảm thiết. Họ ngã vật xuống đất, cơ thể co giật, như thể có điều gì đó vô hình đang xé nát tâm trí họ. Sự phối hợp của quân đoàn bị gián đoạn một cách đột ngột. Những Hắc Thiết Vệ, vốn vô tri và hung hãn, cũng trở nên lúng túng, chùn bước.
Tô Lam, đang ở tiền tuyến Vạn Kiếm Thành, kiệt sức chống đỡ một đòn chí mạng từ một đội trưởng Hắc Thiết Vệ, cảm nhận được một luồng khí tức hỗn loạn mãnh liệt từ hướng Tâm Hạch. Nó không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự đổ vỡ, sự tan rã của một ý chí khổng lồ nào đó. Cơ thể cô đã mệt mỏi rã rời, thanh kiếm cổ trong tay cũng đã mòn mỏi vì liên tục chiến đấu, nhưng linh giác nhạy bén của một kiếm khách đỉnh cao đã cho cô biết rằng có điều gì đó phi thường đang xảy ra.
“Chuyện gì đang xảy ra...?” Tô Lam thở hổn hển, môi khô khốc, đôi mắt phượng sáng ngời của cô ánh lên sự băn khoăn. “Linh khí... hỗn loạn quá!”
Trong tâm trí cô, một tia hy vọng mong manh lóe lên, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm u tối. Cô biết Tần Mặc đang ở Tâm Hạch, đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả. Sự hỗn loạn này, mặc dù không thể giải thích, nhưng lại giống như một tín hiệu. Một cảm giác mơ hồ rằng Tần Mặc đã làm được điều gì đó, một điều mà chỉ hắn mới có thể làm. Cô không biết là gì, nhưng nó đã tạo ra một khoảng trống, một sự gián đoạn trong hàng ngũ kẻ thù.
Tô Lam tận dụng khoảnh khắc quý giá đó. Với ý chí kiên cường và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, cô xoay người né tránh đòn chém tiếp theo, rồi tung ra một đường kiếm sắc lẹm, đẩy lùi đội trưởng Hắc Thiết Vệ đang lúng túng. Cô biết rằng đây chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi, một khoảnh khắc tạm thời, nhưng trong chiến tranh, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc cũng đủ để thay đổi cục diện. Cô gầm lên một tiếng, tập hợp những kiếm khách còn lại, thúc giục họ phản công, tận dụng sự hỗn loạn của quân Thiên Diệu. Tuy nhiên, cô vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân sâu xa của sự việc, chỉ biết rằng điều đó đã mang lại cho họ một cơ hội sống sót, dù chỉ là mong manh.
Trở lại Tâm Hạch Huyền Vực, không gian giờ đây tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại sự trống rỗng và bi thương bao trùm. Không còn những hình ảnh cuồng loạn của nỗi đau, không còn tiếng gào thét tuyệt vọng. Chỉ còn sự hiện hữu của một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, như một vết thương không bao giờ lành. Mùi của sự mất mát, c��a bản ngã bị bóp méo, vẫn còn vương vấn trong không khí, nặng nề và u ám.
Thiên Diệu Tôn Giả quỳ sụp trên nền đất vô hình của Tâm Hạch, thân thể co rúm lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây hoàn toàn trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua Tần Mặc, như thể hắn đang nhìn thấy hàng ngàn năm sai lầm của chính mình, hàng ngàn sinh linh bị tước đoạt bản chất, hàng ngàn bi kịch đã xảy ra dưới danh nghĩa của "thăng hoa". Những lời hắn gào thét, những tiếng phản kháng mạnh mẽ trước đó, đã biến thành tiếng nấc nghẹn, rồi tắt lịm, chỉ còn lại sự im lặng tuyệt vọng. Niềm tin kiên cố bấy lâu nay, cái cốt lõi đã định hình nên con người Thiên Diệu Tôn Giả, đã sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác không thể lấp đầy trong tâm hồn hắn. Hắn không còn là Thiên Diệu Tôn Giả kiêu ngạo, độc đoán, người luôn tự cho mình là đạo sư vĩ đại dẫn dắt Huyền Vực đến "tiên lộ" nữa, mà là một kẻ bị ám ảnh bởi nỗi đau của vạn vật, một linh hồn tan nát.
“Ta... ta đã làm gì...?” Thiên Diệu thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như một làn khói sắp tan biến. Hắn không còn nhìn Tần Mặc, mà nhìn vào khoảng không vô định, vào chính sự trống rỗng bên trong mình. “Đây... đây không phải là thăng hoa... Đây là hủy diệt... Hủy diệt tất cả... hủy diệt bản chất... hủy diệt sinh linh...”
Tần Mặc lặng lẽ rút Huyền Vực Tâm Châu về, ánh sáng dịu đi, nhưng vẫn bao bọc lấy hắn, như một lớp màn bảo hộ ấm áp. Hắn không nói nhiều, chỉ nhìn Thiên Diệu Tôn Giả bằng một ánh mắt trầm tư, không phán xét, không căm ghét, chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi buồn sâu sắc.
“Đây là cái giá của việc cưỡng đoạt bản chất,” Tần Mặc khẽ nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời đều như một nhát dao khắc sâu vào linh hồn Thiên Diệu. “Huyền Vực này... không cần một ‘tiên giới’ giả tạo được xây dựng trên sự hủy diệt và mất mát. Nó cần sự cân bằng, sự tôn trọng đối với ý chí tồn tại của vạn vật, và quyền được là chính nó của mỗi sinh linh, dù là một ngọn cỏ, một dòng suối, hay một ngọn núi cổ. Thăng tiên là một lựa chọn, không phải là một xiềng xích.”
Thiên Diệu Tôn Giả vẫn quỳ đó, cơ thể co rúm lại, không còn chút ý chí chiến đấu, không còn chút linh lực phản kháng. Hắn đã hoàn toàn suy sụp, tinh thần tan nát, bị nhấn chìm trong biển cả của sự hối hận và nỗi đau mà hắn vừa trải nghiệm. Cái giá của sự "thăng hoa" mà hắn hằng theo đuổi, giờ đây, hắn đã phải trả bằng chính linh hồn và niềm tin của mình. Một kẻ mạnh mẽ, uy quyền bậc nhất Huyền Vực, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, bị gặm nhấm bởi sự thật tàn khốc mà Tần Mặc đã phơi bày. Khoảnh khắc này, một trật tự đã đổ vỡ, và một chân lý khác đang dần được định hình, dù phải trải qua biết bao máu và nước mắt.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.