Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1128: Tầm Nhìn Cân Bằng: Hóa Giải Nỗi Sợ Hãi Cổ Đại

Trở lại Tâm Hạch Huyền Vực, không khí đặc quánh như chì, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề đè nén mọi thứ. Tần Mặc đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa tâm bão, tay hắn siết chặt Huyền Vực Tâm Châu đang rung động mãnh liệt. Viên ngọc tỏa ra ánh sáng nguyên thủy, trong suốt, cố gắng xuyên phá màn sương đen đặc quánh bao trùm không gian. Luồng năng lượng đen tối, nguyên thủy kia không còn là những ảo ảnh chập chờn hay tiếng vọng thê lương nữa. Nó đã ngưng đọng lại, hóa thành một thực thể hùng vĩ, u ám, không rõ hình dạng nhưng mang theo sự hiện diện áp đảo, một nỗi bi thương cổ xưa đến mức hóa thành vật chất. Đó là Bóng Ma Cổ Đại, hiện thân của ký ức sụp đổ từ một thế giới đã chết, một chân lý thất lạc đang tìm cách đòi lại tất cả.

Thiên Diệu Tôn Giả, uy vũ bách chiến một thời, giờ đây quỳ sụp trên nền đất lạnh lẽo, thân thể y run rẩy bần bật như chiếc lá úa trước giông bão. Đôi mắt y dại đi, vô hồn nhìn chằm chằm vào cái bóng đang vươn mình giữa hư không. Những lời thì thầm tuyệt vọng, đứt đoạn bật ra từ cổ họng y, hòa vào tiếng gào thét câm lặng, hỗn loạn của Bóng Ma, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt và nỗi kinh hoàng. "Không... không thể lặp lại... ta đã cố gắng ngăn chặn..." Y lặp đi lặp lại, như một câu thần chú vô vọng, phản chiếu nỗi ám ảnh sâu thẳm nhất đã giày vò y suốt hàng ngàn năm. Mùi mục rữa của linh hồn trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, len lỏi vào từng tế bào, mang theo cái lạnh lẽo của sự trống rỗng, của cái chết đến từ những thứ đã từng tồn tại nhưng bị tước đoạt đi bản chất.

Tần Mặc cảm nhận được tất cả. Hắn không phán xét Thiên Diệu Tôn Giả. Trong luồng ký ức và cảm xúc hỗn loạn kia, hắn thấy rõ những mảnh vỡ của một thế giới cổ đại hùng vĩ, nơi vạn vật đều được "khai linh", được thúc ép để đạt tới cảnh giới "thăng tiên". Nhưng sự thăng hoa cưỡng ép ấy không mang lại sự vĩnh cửu, mà chỉ là một sự biến chất đau đớn, một sự tan rã từ bên trong. Một thanh kiếm không còn muốn chém, một dòng sông quên đi dòng chảy, một ngọn núi tan rã vì cố vươn lên mây xanh... Chúng không bị hủy diệt bởi một kẻ thù bên ngoài, mà bởi chính khát vọng sai lầm của chúng, bị dẫn dắt bởi những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả của thế hệ đó, những kẻ tin rằng chỉ có "lên tiên" mới là lối thoát duy nhất cho sự tồn tại. Hắn thấy sự trống rỗng mà Thiên Diệu đã nhắc đến, một hố đen vô tận nuốt chửng mọi bản chất, mọi ý chí tồn tại, để rồi chỉ còn lại sự hư vô.

Trong sâu thẳm Tâm Hạch, nơi ánh sáng và bóng tối giao tranh, Tần Mặc hiểu rằng, cái bóng khổng lồ đang hiện hữu trước mắt hắn không phải là ác ý. Nó là nỗi sợ hãi tột cùng, là sự đau đớn cô đọng của hàng tỷ sinh linh đã bị tước đoạt bản chất, là vết sẹo vũ trụ của một bi kịch đã lặp lại. Thiên Diệu Tôn Giả, với tất cả sự uy quyền và niềm tin sai lầm của mình, chỉ là một kẻ bị nỗi sợ hãi điều khiển, một nạn nhân bi kịch của quá khứ. Hắn muốn cứu Huyền Vực, nhưng lại chọn con đường đã từng hủy diệt một thế giới. Hắn tin rằng kiểm soát và ép buộc vạn vật thăng hoa là cách duy nhất để tránh số phận đó, nhưng lại nhầm lẫn giữa sự kiểm soát và sự cân bằng.

Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phản ứng tự nhiên của bản thân nó đối với sự mất cân bằng cực độ này. Nó khao khát sự cân bằng, khao khát sự hài hòa. Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, rồi mở toang tâm thức. Hắn không chống cự lại cơn lũ cảm xúc tiêu cực từ Bóng Ma Cổ Đại. Thay vào đó, hắn chủ động mở lòng mình, dùng Huyền Vực Tâm Châu làm cầu nối, đón nhận toàn bộ cơn cuồng nộ, nỗi tuyệt vọng, sự trống rỗng và bi thương của thực thể này. Đó là một hành động phi thường, không phải ai cũng dám làm, bởi đón nhận nỗi đau của một thế giới đã chết là chấp nhận bị nó nuốt chửng. Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn biết, đây không phải là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của sự thấu hiểu. Hắn muốn tìm kiếm bản chất sâu xa nhất của Bóng Ma, cái cốt lõi ẩn sâu dưới lớp vỏ của sự hủy diệt và nỗi sợ hãi.

Khi tâm thức Tần Mặc hoàn toàn kết nối, những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc đổ ập vào hắn như một cơn sóng thần. Hắn thấy những ngọn núi tan rã thành cát bụi, những dòng sông cạn khô, những khu rừng hóa thành tro tàn, tất cả đều trong nỗ lực điên cuồng để "thăng hoa". Hắn nghe thấy tiếng kêu gào của những sinh linh bị ép buộc từ bỏ hình hài, từ bỏ ý chí, để rồi trở thành những thực thể vô hồn, những cái xác không hồn trôi dạt trong hư không. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi sợ hãi của sự trống rỗng khi không còn là chính mình. Bóng Ma Cổ Đại, khi được Tần Mặc thấu cảm, không còn là một thực thể vô tri. Nó bắt đầu co giật, rung động dữ dội hơn, như thể nỗi đau ngàn năm đang được giải phóng, hay như một vết thương cũ đang bị chạm vào. Âm thanh rên rỉ của nó tr��� nên rõ ràng hơn, không còn là tiếng gào thét hung hãn, mà là tiếng than khóc ai oán, một sự bộc lộ của nỗi đau bị dồn nén quá lâu. Thiên Diệu Tôn Giả, chứng kiến cảnh tượng này, càng thêm run rẩy, đôi mắt y dần ứ lệ, nhìn thấy lại bi kịch mà y đã cố gắng chôn vùi trong sâu thẳm tâm hồn. Y đã sống trong nỗi sợ hãi đó quá lâu, đến mức không nhận ra rằng chính nỗi sợ hãi đó đã biến y thành kẻ gây ra bi kịch tương tự.

***

Mặc dù Bóng Ma Cổ Đại vẫn hiện hữu, bao trùm một phần Tâm Hạch, nhưng không khí đã bớt ngột ngạt hơn. Một luồng sáng dịu nhẹ, thanh khiết từ Huyền Vực Tâm Châu bắt đầu lan tỏa, đẩy lùi một phần bóng tối đặc quánh, tạo nên một quầng sáng mờ ảo quanh Tần Mặc. Mùi mục rữa của linh hồn dần được thay thế bằng một làn gió nhẹ mang theo sự trong lành, dù vẫn còn phảng phất nỗi u uẩn từ quá khứ xa xăm. Những tiếng gào thét hỗn loạn của Bóng Ma giờ đây như những tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ, không còn uy hiếp, mà giống như một lời cầu xin.

Tần Mặc vẫn duy trì kết nối sâu sắc với Bóng Ma. Hắn đã thấu hiểu. Hắn nhận ra Bóng Ma không phải là kẻ thù, mà là một "vết sẹo" của vũ trụ, một sự đau khổ quá lớn đến mức hóa thành thực thể. Nó là minh chứng sống động cho lời cảnh báo: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Hắn không phán xét nỗi sợ hãi hay sự tồn tại của nó, mà đưa ra một tầm nhìn. Tần Mặc dùng năng lực của mình và Huyền Vực Tâm Châu để chiếu rọi vào Bóng Ma, không phải ánh sáng hủy diệt, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn gửi gắm thông điệp về một Huyền Vực nơi "vạn vật có quyền là chính nó", nơi một dòng sông có thể là dòng sông, một thanh kiếm có thể là thanh kiếm, và một con thú có thể là con thú, không cần phải "thăng tiên" bằng mọi giá.

Tần Mặc khẽ mở miệng, giọng nói trầm lắng, vang vọng nhưng không hề hùng hồn, mà lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, như lời thì thầm của chính Huyền Vực Tâm Châu, truyền thẳng vào Bóng Ma và Thiên Diệu Tôn Giả: "Ta không phán xét nỗi sợ hãi của ngươi, Thiên Diệu. Ta hiểu. Ta cũng không phán xét sự trống rỗng và bi thương của ngươi, Bóng Ma. Ta thấu cảm. Nhưng sự cứu rỗi không nằm ở việc ép buộc, không nằm ở việc chạy trốn hay đồng hóa, mà ở việc chấp nhận. Chấp nhận bản chất của vạn vật, chấp nhận rằng mỗi sự tồn tại đều có giá trị riêng, không cần phải vươn tới một cảnh giới duy nhất để được công nhận."

Hắn dừng lại, để lời nói của mình thẩm thấu vào từng ngóc ngách của không gian, vào từng mảnh vỡ của ký ức cổ đại. "Hãy cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ràng buộc bởi khát vọng thăng hoa mù quáng. Một dòng sông muốn chảy, không phải muốn thành biển cả mà đánh mất đi nguồn suối của mình. Một cái cây muốn vươn cao, đón ánh mặt trời, nhưng vẫn là cây, gốc rễ vẫn bám sâu vào lòng đất mẹ. Một thanh kiếm muốn chém, không phải vì muốn hóa thành tiên khí mà quên đi mục đích của mình. Đó là sự cân bằng. Đó là sự hài hòa."

Tần Mặc đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hình hài Bóng Ma đang dần trở nên tĩnh lặng hơn. "Ngươi không cần phải biến mất, Bóng Ma. Ngươi có th�� tồn tại như một lời nhắc nhở, một vết sẹo để Huyền Vực không lặp lại sai lầm. Ngươi là một phần của lịch sử, một bài học đau đớn nhưng cần thiết. Nỗi đau của ngươi, sự trống rỗng của ngươi, sẽ là lời cảnh báo vĩnh cửu cho những kẻ lầm đường, những kẻ muốn cưỡng đoạt bản chất." Hắn không muốn tiêu diệt nó, bởi vì tiêu diệt nó cũng đồng nghĩa với việc xóa bỏ một phần ký ức, một phần của sự thật tàn khốc về cái giá của sự truy cầu cực đoan.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong Bóng Ma Cổ Đại. Nó không còn bành trướng một cách hung hãn, không còn gào thét trong tuyệt vọng. Thay vào đó, nó bắt đầu thu mình lại, cô đọng hơn, như thể những mảnh vụn của một thế giới đã chết đang được sắp xếp lại, không phải để tái sinh, mà để tồn tại trong một hình hài mới, một hình hài của sự nhắc nhở. Nỗi bi thương vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi bi thương nuốt chửng, mà là nỗi bi thương tĩnh lặng, sâu lắng. Nó không chấp nhận hoàn toàn triết lý của Tần Mặc, nhưng nó đã lắng nghe, đã thấu hiểu rằng có một con đường khác, không phải là sự hủy diệt.

Thiên Diệu Tôn Giả, vẫn quỳ sụp, nhưng đôi mắt y không còn vô hồn nữa. Y đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, đã lắng nghe từng lời của Tần Mặc. Ánh mắt y dần lấy lại tiêu cự, nhìn Tần Mặc với một biểu cảm phức tạp. Đó không còn là sự sợ hãi đơn thuần, cũng không còn là sự cố chấp mù quáng của kẻ độc đoán. Trong ánh mắt y, có sự bàng hoàng, sự hoài nghi sâu sắc về niềm tin đã theo y cả đời, xen lẫn một tia hy vọng mong manh, một sự giải thoát khỏi nỗi ám ảnh đã giày vò y. Y đã thấy một con đường mà y chưa từng nghĩ tới, một con đường mà y chưa bao giờ dám tin là có thể tồn tại. Niềm tin "thăng tiên" của y đã bị vỡ vụn, nhưng thay vào đó, một hạt giống mới đã được gieo mầm trong tâm trí y, hạt giống của sự cân bằng. Y không còn là kẻ thù mù quáng, mà là một kẻ đang đứng trước ngã rẽ định mệnh của cuộc đời mình.

***

Trong khi đó, bên ngoài Tâm Hạch Huyền Vực, chiến trường vẫn bao trùm bởi khói b��i và tiếng gào thét của giao tranh ác liệt. Mùi máu và thuốc súng vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng một sự thay đổi tinh tế đang diễn ra. Các tu sĩ cảm nhận được sự dao động linh khí kỳ lạ từ Tâm Hạch đã giảm đi đáng kể. Không còn cảm giác của một sự sụp đổ vũ trụ cận kề, không còn sự áp chế linh lực khiến họ kiệt quệ.

Tô Lam, với mái tóc đen dài bay trong gió, đang dẫn dắt các đồng minh chống trả những đợt tấn công điên cuồng của quân đội Thiên Diệu. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi này. "Linh khí... nó đang ổn định lại?" Nàng tự hỏi, đôi mắt phượng sắc bén quét qua chiến trường hỗn loạn. "Nhưng không phải theo cách ta nghĩ... Đây là một thứ gì đó khác." Sự áp lực từ bên trong Tâm Hạch đã giảm bớt, khiến các tu sĩ bên phe nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, linh lực lưu chuyển trong cơ thể cũng trở nên trôi chảy hơn. Tuy nhiên, sự ổn định này không hề mang lại cảm giác chiến thắng, mà thay vào đó là một sự bối rối sâu sắc. Nó không phải là sự lắng dịu sau một cơn bão, mà là sự chuyển mình của một thế lực còn mơ hồ hơn.

Quân đội của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đang dựa vào sự thôi thúc và áp chế từ Tâm Hạch, bỗng trở nên chệch choạc. Những tu sĩ cấp cao của phe Thiên Diệu, những kẻ đã được Thiên Diệu Tôn Giả dùng bí pháp để kết nối ý chí với Tâm Hạch, là những người đầu tiên cảm nhận được sự gián đoạn. Sức mạnh của họ giảm sút, sự phối hợp trở nên rời rạc. Một số kẻ còn tỏ ra hoảng loạn, khi nhận ra nguồn sức mạnh mà họ dựa vào đang thay đổi một cách khó hiểu. Sự tự tin của họ sụp đổ, nhường chỗ cho sự bối rối và sợ hãi.

"Các ngươi có cảm nhận được không?" Tô Lam nói lớn, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, hướng về phía Lục Vô Trần và Bạch Hổ Lão Tổ, những người đang kề vai chiến đấu không ngừng nghỉ. "Sự áp chế từ Tâm Hạch đã giảm bớt, nhưng... một thứ gì đó khác đang hình thành." Lục Vô Trần, với thân hình vạm vỡ và kiếm khí sắc bén, gật đầu, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. "Thực sự là như vậy. Giống như một luồng gió mới, nhưng không thể đoán định được." Bạch Hổ Lão T�� gầm gừ, đôi mắt hổ vằn vện tinh quang. "Linh khí trở nên thuần khiết hơn, nhưng cũng ẩn chứa một sự u uẩn khó tả. Một thứ gì đó đã thay đổi sâu sắc bên trong đó."

Tô Lam ra lệnh cho các đồng minh lợi dụng sự chệch choạc của quân địch để phản công. "Tận dụng lợi thế này! Đẩy lùi chúng!" Nàng hét lên, thanh kiếm trên tay nàng vung lên, tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén xé tan màn khói bụi. Các tu sĩ phe liên minh, dù vẫn còn hoang mang, nhưng được tiếp thêm tinh thần, bắt đầu phản công mạnh mẽ hơn. Họ không hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra bên trong Tâm Hạch, nhưng họ biết rằng Tần Mặc đang ở đó, và sự thay đổi này chắc chắn có liên quan đến hắn.

Bên ngoài chiến trường, bầu trời vẫn xám xịt, khói bụi mịt mù, gió lớn cuốn theo tàn dư linh lực của các trận giao tranh. Nhưng trong sâu thẳm Tâm Hạch, một sự chuyển hóa đã bắt đầu. Bóng Ma Cổ Đại đã lắng dịu, không biến mất hoàn toàn, mà trở thành một vết sẹo tĩnh lặng, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về bi kịch của sự truy cầu cực đoan. Thiên Diệu Tôn Giả đã đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng, niềm tin của y đã bị lung lay tận gốc rễ, và giờ đây, y phải đối diện với lựa chọn của chính mình. Sự ổn định linh khí tạm thời bên ngoài Tâm Hạch chỉ là khởi đầu, một tín hiệu cho thấy triết lý của Tần Mặc có khả năng tác động đến toàn bộ Huyền Vực. Nhưng hành trình áp dụng tầm nhìn này vào thực tế chiến tranh, để hóa giải những mâu thuẫn sâu sắc đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, sẽ là một thử thách còn lớn lao hơn nhiều. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến của triết lý và sự cân bằng, chỉ mới bắt đầu.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free