Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1127: Bóng Ma Cổ Đại: Lời Thú Tội Của Kẻ Sợ Hãi

Tần Mặc lặng lẽ rút Huyền Vực Tâm Châu về, ánh sáng dịu đi, nhưng vẫn bao bọc lấy hắn, như một lớp màn bảo hộ ấm áp. Hắn không nói nhiều, chỉ nhìn Thiên Diệu Tôn Giả bằng một ánh mắt trầm tư, không phán xét, không căm ghét, chỉ có sự thấu hiểu và một nỗi buồn sâu sắc.

“Đây là cái giá của việc cưỡng đoạt bản chất,” Tần Mặc khẽ nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời đều như một nhát dao khắc sâu vào linh hồn Thiên Diệu. “Huyền Vực này... không cần một ‘tiên giới’ giả tạo được xây dựng trên sự hủy diệt và mất mát. Nó cần sự cân bằng, sự tôn trọng đối với ý chí tồn tại của vạn vật, và quyền được là chính nó của mỗi sinh linh, dù là một ngọn cỏ, một dòng suối, hay một ngọn núi cổ. Thăng tiên là một lựa chọn, không phải là một xiềng xích.”

Thiên Diệu Tôn Giả vẫn quỳ đó, cơ thể co rúm lại, không còn chút ý chí chiến đấu, không còn chút linh lực phản kháng. Hắn đã hoàn toàn suy sụp, tinh thần tan nát, bị nhấn chìm trong biển cả của sự hối hận và nỗi đau mà hắn vừa trải nghiệm. Cái giá của sự "thăng hoa" mà hắn hằng theo đuổi, giờ đây, hắn đã phải trả bằng chính linh hồn và niềm tin của mình. Một kẻ mạnh mẽ, uy quyền bậc nhất Huyền Vực, giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, bị gặm nhấm bởi sự thật tàn khốc mà Tần Mặc đã phơi bày. Khoảnh khắc này, một trật tự đã đổ vỡ, và một chân lý khác đang dần được định hình, dù phải trải qua biết bao máu và nước mắt.

“Ta... ta đã làm gì...?” Thiên Diệu thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như một làn khói sắp tan biến. Hắn không còn nhìn Tần Mặc, mà nhìn vào khoảng không vô định, vào chính sự trống rỗng bên trong mình. “Đây... đây không phải là thăng hoa... Đây là hủy diệt... Hủy diệt tất cả... hủy diệt bản chất... hủy diệt sinh linh...”

Lời thú tội thê lương của Thiên Diệu Tôn Giả vừa dứt, một luồng năng lượng đen tối, nguyên thủy như mực, đột ngột trỗi dậy từ sâu thẳm Tâm Hạch Huyền Vực. Nó không phải là một đòn tấn công hữu hình, mà là một sự bóc tách lớp vỏ bọc của thực tại, một luồng chảy ngược từ quá khứ xa xăm. Năng lượng đen đặc, quánh đặc ấy bắt đầu lan tỏa nhanh chóng, như một khối u ác tính đang nuốt chửng từng tia sáng vàng kim của Huyền Vực Tâm Châu. Không gian Tâm Hạch vốn dĩ là trung tâm linh khí, nơi mọi sự sống hội tụ, giờ đây trở nên âm u, nặng nề đến ngạt thở.

Tần Mặc, với ánh mắt sâu thẳm và vẻ mặt trầm tư, cảm nhận được một sự rung động dữ dội xuyên qua Huyền Vực Tâm Châu. Đó không phải là linh lực, cũng không phải là ý chí của bất kỳ sinh linh hiện tại nào. Hắn cảm thấy như hàng vạn ý chí tồn tại đang gào thét quanh mình, nhưng không phải tiếng gào thét của nỗi đau hiện tại, mà là nỗi thống khổ của một quá khứ đã bị l��ng quên, một thảm kịch xa xăm chôn vùi trong lòng đất. Những âm thanh vang vọng không rõ ràng, như tiếng khóc thét của vạn vật bị xé nát, tiếng gào thét của một sự hủy diệt cổ xưa, bắt đầu vọng về, xuyên thấu mọi giác quan của hắn. Bầu không khí trở nên ngột ngạt, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương của cái chết và một nỗi sợ hãi nguyên thủy, kinh hoàng.

Thiên Diệu Tôn Giả, đang quỵ gối trong sự suy sụp, bị luồng năng lượng đen kịt này bao phủ. Cơ thể hắn co giật dữ dội, những sợi tóc trắng như tuyết dường như run rẩy trong làn khí độc địa. Ánh mắt xanh thẳm vô hồn của hắn bỗng chốc tràn ngập kinh hoàng, không phải kinh hoàng trước Tần Mặc, mà là trước chính sự tái hiện của bóng ma quá khứ. Hắn cựa quậy, cố gắng thoát ra khỏi sự kìm kẹp vô hình của luồng năng lượng, nhưng vô vọng.

"Không... không thể... tái diễn..." Thiên Diệu Tôn Giả rên rỉ, giọng nói đứt quãng, xen lẫn những tiếng thét thất thanh, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn cố gắng che mặt, cố gắng từ chối những hình ảnh, những cảm giác đang ùa về, nhưng chúng đã ăn sâu vào tâm trí hắn, vào tận xương tủy hắn.

Tần Mặc nhíu mày, tập trung cao độ. Hắn đẩy Huyền Vực Tâm Châu về phía trước một chút, để ánh sáng dịu nhẹ của nó đối chọi với luồng năng lượng đen tối đang bành trướng. Đồng thời, hắn vận dụng năng lực thấu cảm của mình, không phải để chống lại, mà để kết nối, để lắng nghe "ý chí tồn tại" của chính luồng năng lượng quái dị này. Hắn biết, mọi thứ đều có ý chí, kể cả sự hủy diệt.

"Đây không phải là sức mạnh của Thiên Diệu... Đây là gì?" Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên tinh thần, như thể hắn đang cố gắng ôm trọn một đại dương chứa đầy bi kịch. Luồng năng lượng đen tối không có sự thù địch cá nhân, nó chỉ đơn thuần là sự hiện hữu của một ký ức, một sự thật đã bị chôn vùi. Nhưng chính sự hiện hữu đó lại mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng, một lời cảnh báo từ tận cội nguồn của thời gian.

Tần Mặc cố gắng ổn định Huyền Vực Tâm Châu, để nó trở thành một kênh dẫn, một tấm màn lọc, giúp hắn thấu hiểu mà không bị nuốt chửng bởi sự tàn khốc của ký ức. Hắn cảm nhận được hàng tỷ mảnh vỡ ý chí, không phải của sinh linh, mà của vạn vật vô tri đã từng tồn tại, từng bị bẻ cong, từng bị hủy diệt. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ năng lượng cổ đại tràn ngập Tâm Hạch, khiến ngay cả Tần Mặc cũng phải rùng mình. Không khí như đông đặc lại, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây đã hoàn toàn bị nỗi sợ hãi tấn công, hắn không chỉ co rúm lại, mà còn cào cấu vào không khí, như muốn xé toạc màn ký ức khủng khiếp đang bủa vây hắn.

Tần Mặc biết, đây không phải là một cuộc chiến của linh lực, mà là một cuộc đối đầu với chân tướng. Hắn phải lắng nghe, phải thấu hiểu, nếu không, mối đe dọa này sẽ nuốt chửng tất cả.

***

Không gian Tâm Hạch, vốn là trung tâm tinh thần thuần khiết của Huyền Vực, giờ đây đã trở thành một màn hình khổng lồ, nơi những mảnh ký ức tan vỡ của một thế giới cổ đại được chiếu rọi. Chúng không phải là những hình ảnh rõ ràng, mạch lạc, mà là những thước phim chớp nhoáng, đầy đứt gãy, ám ảnh đến tận cùng. Tần Mặc, thông qua Huyền Vực Tâm Châu, đã kết nối sâu hơn với luồng năng lượng đen tối, thấu cảm được bản chất của nó: đó chính là "hồi ức" của một thế giới đã chết, một chân lý thất lạc được mã hóa trong từng hạt bụi của thời gian.

Hắn nhìn thấy những ngọn núi khổng lồ, sừng sững như vĩnh cửu, bỗng nhiên bắt đầu biến dạng, nứt toác, không phải vì động đất, mà vì chúng cố gắng "vươn lên" cao hơn nữa, phá vỡ giới hạn bản chất của chính mình. Những dòng sông cuộn chảy, tưởng chừng như vô tận, bỗng hóa thành những dòng suối cạn khô, những mạch nước ngầm bị bóp méo, bởi chúng cố gắng "thăng hoa" thành những dòng chảy của tiên khí, đánh mất đi bản chất của nước. Những cánh rừng rậm rạp, xanh tươi, nơi vạn vật sinh sôi nảy nở, bỗng chốc hóa đá, trở thành những bức tượng vô tri, vô giác, vì những cái cây đã cố gắng biến mình thành "linh mộc" bất tử, từ bỏ sự tuần hoàn sinh diệt.

Mùi mục rữa của linh hồn, mùi lạnh lẽo của cái chết, và sự trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm Tâm Hạch. Bầu không khí bi tráng, u hoài và đầy sự tuyệt vọng, như một bản hùng ca thê lương về sự sụp đổ của một nền văn minh. Tần Mặc cảm nhận được những tiếng vang thê lương của sự sụp đổ, tiếng rên rỉ của vạn vật khi bản chất của chúng bị bẻ cong đến mức không thể phục hồi, rồi tan rã vào hư vô.

Nỗi đau của Thiên Diệu Tôn Giả vỡ òa. Hắn không còn là kẻ uy quyền, mà là một kẻ bị ám ảnh, một nạn nhân của chính nỗi sợ hãi mà hắn đã chứng kiến. Bằng một giọng nói run rẩy, đầy ám ảnh, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn và tiếng thét vô vọng, hắn bắt đầu kể, không phải cho Tần Mặc, mà là cho chính bản thân hắn, cho những bóng ma đang hiện hữu.

“Ta đã thấy... ta đã thấy sự hủy diệt...” Thiên Diệu thì thầm, đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang chớp nhoáng trong không gian. “Trong một di tích cổ xưa, bị phong ấn dưới đáy vực sâu của Vô Định Hải... ta tìm thấy nó. Một thế giới... một thế giới đã chết... không phải vì chiến tranh, không phải vì thiên tai... mà vì chính sự truy cầu thăng hoa không ngừng nghỉ của chúng.”

Hắn co rúm người lại, như muốn lẩn trốn khỏi những ký ức kinh hoàng. “Mọi thứ ở đó... đều được ‘khai linh’... đều được ép buộc ‘thăng hoa’. Một hòn đá muốn thành tiên, một ngọn lửa muốn thành tiên, một con kiến cũng muốn thành tiên. Họ tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi giới hạn... để đạt tới vĩnh hằng.”

Thiên Diệu Tôn Giả run rẩy, chỉ tay vào không gian đang hiện lên những hình ảnh tan rã. “Nhưng kết quả... là sự hủy diệt. Một thanh kiếm mất đi ý chí chém, chỉ còn là một khối sắt vô dụng. Một dòng sông quên đi dòng chảy, hóa thành vũng bùn chết chóc. Một ngọn núi tan rã vì cố vươn lên mây, để lại những mảnh vụn vô nghĩa. Bản chất của vạn vật bị bẻ cong, bị phá hủy, không thể phục hồi. Không còn bản chất... chỉ còn sự trống rỗng... và tan rã...”

Hắn ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và điên cuồng. “Cả thế giới đó đã sụp đổ. Những sinh linh cố gắng thăng hoa đã biến thành những thực thể vô hồn, những ‘tiên nhân’ rỗng tuếch, rồi cuối cùng tan biến như bọt biển. Những người còn lại, những kẻ từ chối ‘thăng hoa’... cũng không thể sống sót, vì thế giới của họ đã bị hủy diệt từ bên trong. Không khí trở nên độc hại, đất đai khô cằn, linh khí hóa thành tử khí... Tất cả đã chết. Tất cả!”

Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt vẫn trầm tư. Hắn không ngắt lời Thiên Diệu, mà dùng Huyền Vực Tâm Châu để thấu cảm sâu hơn, để xác nhận những gì Thiên Diệu đang kể. Hắn cảm nhận được sự thật đằng sau những lời nói cuồng loạn đó. Đó là một nỗi sợ hãi chân thật, một nỗi ám ảnh đã ăn sâu vào linh hồn Thiên Diệu Tôn Giả, thúc đẩy hắn điên cuồng tìm kiếm một con đường khác, dù là sai lầm.

“Ngươi muốn ngăn chặn sự lặp lại của thảm kịch đó,” Tần Mặc khẽ nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi từ đều có trọng lượng. “Nhưng lại dùng chính phương pháp đã gây ra nó? Ngươi muốn ép buộc vạn vật thăng hoa, để chúng không tự hủy diệt... nhưng điều đó chẳng phải đang dẫn chúng đến cùng một kết cục, chỉ khác ở kẻ cầm quyền sao?”

Thiên Diệu Tôn Giả gào lên, đôi mắt hắn lấp lánh sự điên cuồng. “Không! Phải mạnh hơn! Phải kiểm soát! Phải dẫn dắt chúng đến một ‘tiên giới’ mới... một ‘tiên giới’ có trật tự, có quy tắc... trước khi chúng tự hủy diệt! Ta phải là người kiểm soát quá trình đó! Ta phải là người định hướng! Nếu không... Huyền Vực này... cũng sẽ kết thúc như thế! Ta không thể để điều đó xảy ra! Ta không thể!”

Hắn bấu chặt lấy ngực, như muốn xé toạc lồng ngực mình ra. “Ta không thể để Huyền Vực này trở thành một cái bia mộ khổng lồ khác, một ký ức mục nát khác! Ta phải cứu nó! Ta phải cứu tất cả!”

Tần Mặc thở dài. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của Thiên Diệu. Nỗi sợ hãi đó là thật. Nhưng cách Thiên Diệu đối mặt với nỗi sợ hãi lại là một bi kịch khác, một vòng lặp của sự hủy diệt. Hắn đã thấy sự thật, nhưng lại hiểu sai chân lý. Hắn đã chứng kiến bi kịch của việc cưỡng đoạt bản chất, nhưng lại tin rằng phải cưỡng đoạt nó một cách "có kiểm soát" mới là con đường.

Luồng năng lượng đen tối vẫn tiếp tục cuộn xoáy quanh họ, như một lời nhắc nhở không ngừng về thảm họa cổ xưa. Tần Mặc biết, cuộc chiến giờ đây không chỉ là chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là chống lại bóng ma của một quá khứ đã bị lãng quên, một chân lý đáng sợ đang dần hiện hữu. Đây là cái giá của sự truy cầu vô độ, cái giá của việc bẻ cong ý chí tồn tại của vạn vật.

***

Trong khi Tâm Hạch Huyền Vực đang trải qua những biến động long trời lở đất, bên ngoài, tại Vạn Kiếm Thành đang bị tàn phá, Tô Lam và các kiếm khách kiệt sức đang đối mặt với một tình thế nguy hiểm tột cùng. Tiếng gầm thét của binh sĩ Thiên Diệu, tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng linh lực bùng nổ vẫn vang vọng không ngừng. Những vết nứt toác trên tường thành ngày càng lớn, và quân Thiên Diệu Ảnh đang tràn vào như thủy triều. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng giờ đây lấm lem khói bụi và máu, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng ánh lên vẻ mệt mỏi cùng cực, vẫn kiên cường vung kiếm. Thanh kiếm cổ bên hông cô, Cổ Kiếm Hồn, đã nhuốm đỏ máu địch, nhưng sức mạnh của cô cũng đang dần đến giới hạn.

Đột nhiên, một luồng năng lượng kỳ lạ, vô hình nhưng mang theo cảm giác lạnh lẽo và áp lực nặng nề, lan tỏa từ phía Tâm Hạch, quét qua chiến trường. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, nhưng nó khiến tất cả sinh linh trên chiến trường đều cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một sự rùng mình thấu xương như thể một tai ương cổ xưa vừa được đánh thức.

Tiếng ồn ào chiến trận tạm lắng xuống một cách đáng ngạc nhiên. Quân Thiên Diệu, đang trong cơn cuồng loạn tấn công, bỗng chững lại. Những đội trưởng Hắc Thiết Vệ đang xông lên hò hét cũng bất ngờ khựng lại, ánh mắt chúng thoáng qua sự hoang mang, bối rối. Luồng năng lượng này dường như đã tạm thời làm gián đoạn sự cuồng loạn và ý chí chiến đấu của chúng, khiến chúng rơi vào một trạng thái đình trệ kỳ lạ.

Tô Lam, dù kiệt quệ, vẫn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế này. Cô biết đây không phải là một đòn pháp thuật thông thường. Cái cảm giác lạnh lẽo, nguyên thủy này... nó rất giống với cảm giác mà cô từng trải qua khi tiếp xúc với những di vật cổ xưa nhất, những thứ mang theo dấu vết của thời gian và những bí mật bị chôn vùi. Nó không mang tính hủy diệt ngay lập tức, nhưng nó khiến tất cả sinh linh cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, đồng thời tạm thời làm gián đoạn sự cuồng loạn của quân đội Thiên Diệu.

“Đây là... gì vậy? Cảm giác này...” Tô Lam thều thào, giọng nói khản đặc, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc bén, nhìn về phía Tâm Hạch, nơi Tần Mặc đang đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả. Cô đã đặt toàn bộ niềm tin vào Tần Mặc, vào khả năng độc đáo của hắn. Sự gián đoạn đột ngột này, mặc dù khó hiểu, nhưng lại giống như một tín hiệu. Một cảm giác mơ hồ rằng Tần Mặc đã làm được điều gì đó, một điều mà chỉ hắn mới có thể làm.

Một kiếm khách bên cạnh, đang dùng thanh ki��m gãy để chống đỡ, cũng lắp bắp: “Kỳ lạ! Quân Thiên Diệu... chúng dừng lại rồi!” Hắn nhìn xung quanh, vẻ mặt vừa hoảng sợ vừa khó tin.

Khoảnh khắc đình trệ này dù chỉ thoáng qua, nhưng lại vô cùng quý giá. Nó mang lại cho liên minh của Tần Mặc một cơ hội thở dốc, một khoảng lặng hiếm hoi trong cơn bão chiến tranh. Tô Lam tận dụng ngay khoảnh khắc đó. Cô xoay người né tránh một đòn chém ngang của một Hắc Thiết Vệ đang lúng túng, rồi tung ra một đường kiếm sắc lẹm, đẩy lùi kẻ địch.

“Tập hợp! Tận dụng cơ hội này!” Tô Lam gầm lên, giọng nói cô dù yếu ớt vẫn mang theo sự kiên định, lan tỏa ý chí chiến đấu đến những kiếm khách đang hoang mang. “Chúng ta không biết điều gì đang xảy ra, nhưng đây là cơ hội của chúng ta! Đừng để nó trôi qua!”

Những kiếm khách khác, dù còn bàng hoàng, cũng nhanh chóng phản ứng. Họ bắt đầu tập hợp lại, tận dụng sự rối loạn tạm thời của quân Thiên Diệu để phản công, lấy lại chút ưu thế đã mất. Tuy nhiên, Tô Lam vẫn chưa hiểu rõ nguyên nhân sâu xa của sự việc. Cô chỉ biết rằng điều đó đã mang lại cho họ một cơ hội sống sót, dù chỉ là mong manh. Nỗi sợ hãi nguyên thủy mà luồng năng lượng kia mang đến cũng nhắc nhở cô rằng, dù quân Thiên Diệu tạm thời bị trấn áp, một mối đe dọa khác, có lẽ còn lớn hơn, đang dần hiện hữu.

***

Trở lại Tâm Hạch Huyền Vực, Tần Mặc đứng đối diện với Thiên Diệu Tôn Giả, người vẫn đang quằn quại trong nỗi sợ hãi và hối hận. Luồng năng lượng đen tối, nguyên thủy vẫn cuộn xoáy, giờ đây không chỉ đơn thuần là những hình ảnh ký ức, mà nó đang dần ngưng đọng lại, như thể nỗi đau và sự hủy diệt của thế giới cổ đại đang tìm cách tái sinh thành một thực thể mới.

Tần Mặc cảm thấy Huyền Vực Tâm Châu rung động mạnh mẽ trong tay hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phản ứng tự nhiên của bản thân nó đối với sự mất cân bằng cực độ này. Hắn thấu cảm sâu sắc những lời thú tội của Thiên Diệu, hiểu được rằng kẻ độc đoán này không phải hoàn toàn là kẻ điên rồ, mà là một kẻ bị nỗi sợ hãi ám ảnh, bị bóp méo bởi bi kịch mà y đã chứng kiến. Thiên Diệu muốn cứu Huyền Vực, nhưng lại chọn con đường sai lầm, con đường đã từng hủy diệt một thế giới.

"Ngươi đã thấy sự hủy diệt, Thiên Diệu Tôn Giả," Tần Mặc nói, giọng điệu trầm lắng, ánh mắt nhìn thẳng vào luồng năng lượng đen tối đang biến hình. "Ngươi đã thấy cái giá của việc cưỡng đoạt bản chất. Nhưng ngươi lại tin rằng bằng cách kiểm soát, ngươi có thể thoát khỏi số phận đó. Ngươi đã nhầm lẫn giữa sự kiểm soát và sự cân bằng."

Luồng năng lượng đen tối kia, giờ đây, không còn chỉ là khí thể. Nó bắt đầu kết tụ, tạo thành một cái bóng khổng lồ, mơ hồ, không rõ hình dạng, nhưng mang theo một áp lực vô hạn, một nỗi bi thương cổ xưa. Nó không có khuôn mặt, không có mắt, nhưng Tần Mặc cảm thấy như nó đang "nhìn" vào hắn, một cái nhìn trống rỗng, chứa đựng sự trống rỗng của một thế giới đã chết. Mùi mục rữa của linh hồn trở nên nồng nặc hơn, cảm giác lạnh lẽo của cái chết càng thêm khắc nghiệt.

Thiên Diệu Tôn Giả, với đôi mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào cái bóng đang thành hình. "Đó là... đó là sự trống rỗng... Sự trống rỗng của những kẻ đã cố gắng thăng tiên mà không còn bản chất..." Hắn lắp bắp, nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm. "Nó đang... nó đang trở lại... Nó sẽ nuốt chửng tất cả... như nó đã từng làm..."

Tần Mặc siết chặt Huyền Vực Tâm Châu. Hắn hiểu ra. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa không chỉ là một lời tiên tri, mà là một ký ức, một chân lý được mã hóa từ một thảm họa có thật. Cái bóng này không phải là một thực thể có ý thức hoàn chỉnh, mà là hiện thân của sự trống rỗng, của sự mất mát bản chất đã tích tụ qua hàng thiên niên kỷ của một thế giới đã chết, một "tiên lộ" bị nguyền rủa. Nó là kết quả cuối cùng của sự truy cầu thăng hoa một cách cực đoan, một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ vị Tôn Giả nào.

Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả, với tất cả sự uy quyền và niềm tin sai lầm của mình, chỉ là một kẻ bị nỗi sợ hãi điều khiển, một nạn nhân bi kịch của quá khứ. Mối đe dọa thực sự không phải là y, mà là cái bóng đang dần thành hình kia, là hậu quả của một tai họa vĩ đại trong quá khứ, một mối nguy hiểm đang tìm cách tái diễn. Huyền Vực Tâm Châu rung động dữ dội, như muốn nói với hắn: đây là lúc để cân bằng, không phải để chống đối.

Tần Mặc ngước nhìn cái bóng khổng lồ đang trỗi dậy, ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư nữa, mà thay vào đó là sự kiên định và quyết đoán. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Không phải là cuộc chiến của quyền lực, mà là cuộc chiến của triết lý, của sự cân bằng, để ngăn chặn cái bóng của quá khứ nuốt chửng tương lai của Huyền Vực.

Cái bóng của thế giới cổ đại, được sinh ra từ nỗi sợ hãi và sự hủy diệt, đang vươn mình, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ. Thiên Diệu Tôn Giả quỵ gối, hắn đã vỡ mộng và đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng, không còn là kẻ thù, mà có thể trở thành một đồng minh bi kịch, một kẻ dẫn đường bất đắc dĩ cho Tần Mặc đối phó với mối đe dọa lớn hơn, mối đe d��a đến từ một "tiên lộ" bị nguyền rủa, một chân lý thất lạc đang tìm cách đòi lại tất cả.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free