Vạn vật không lên tiên - Chương 1136: Hàn Gắn Niềm Tin: Tiếng Gọi Của Bản Chất
Ánh nắng chiều tà yếu ớt cuối cùng cũng lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong lòng Thị Trấn Biên Thùy, một ngọn lửa nhỏ, ngọn lửa của hy vọng và sự tự do, đã bắt đầu bùng cháy. Tần Mặc ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, cảm nhận tiếng rì rầm của vạn vật xung quanh, tiếng thì thầm của một Huyền Vực đang dần tìm lại sự cân bằng vốn có của mình. Đây không phải là kết thúc của một kỷ nguyên, mà là sự bắt đầu của một con đường mới, một con đường nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", mà được "thật" hơn.
***
Bình minh hé rạng, xua đi những màn sương đêm giăng mắc, nhưng không thể xua tan được vẻ u ám còn vương trên Thị Trấn Biên Thùy. Những ngôi nhà gỗ cũ kỹ, tường đ�� rêu phong, nay càng thêm phần hoang tàn sau những đợt công kích cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả. Giữa những đống đổ nát chưa kịp dọn dẹp, hàng trăm lều bạt tạm bợ được dựng lên một cách vội vã, chen chúc nhau như những vết sẹo mới trên cơ thể đã già cỗi của thị trấn. Không khí buổi sáng sớm se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của cơn mưa phùn đêm qua, phảng phất mùi khói gỗ cháy dở, mùi đất ẩm và cả mùi thuốc men hòa lẫn với mồ hôi.
Từng nhóm tu sĩ và linh thể, những tàn dư của quân đoàn Thiên Diệu, co cụm lại với nhau. Họ không còn khoác lên mình vẻ uy phong lẫm liệt của những chiến binh thăng tiên, mà chỉ là những sinh linh hốc hác, thất thần. Gương mặt họ hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt trống rỗng nhìn vô định vào khoảng không, như những con thuyền lạc giữa biển khơi, không phương hướng. Niềm tin vào con đường thăng tiên, thứ đã định hình toàn bộ sự tồn tại của họ suốt bao năm tháng, giờ đây đã vỡ vụn thành từng mảnh, để lại một khoảng trống hoang hoác trong tâm hồn. Tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, tiếng người nói chuyện rì rầm không rõ lời, xen lẫn tiếng rao hàng yếu ớt của vài người dân Vô Tính Thành đang cố gắng duy trì cuộc sống thường nhật, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, bước đi chậm rãi giữa đám đông. Trang phục vải thô màu nhã nhặn của hắn gần như hòa lẫn vào bối cảnh xám xịt của thị trấn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng mảnh linh thể đang co cụm, ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ dừng lại trước một nhóm Hắc Thiết Vệ đã trút bỏ phần lớn lớp giáp đen kịt. Giờ đây, chúng chỉ là những khối kim loại xám xịt, trơ trụi và vô hồn, nằm im lìm trên mặt đất, không còn chút khí thế nào của một binh đoàn từng gieo rắc nỗi kinh hoàng.
“Các ngươi đã chiến đấu vì một niềm tin...” Giọng Tần Mặc trầm ấm, vang lên nhẹ nhàng nhưng đủ sức xuyên thấu sự hoang mang đang bao trùm. “Giờ đây niềm tin ấy lung lay, thậm chí đã sụp đổ. Các ngư��i cảm thấy thế nào?”
Một khối giáp sắt xám xịt, vốn là một Hắc Thiết Vệ, khẽ rung động yếu ớt. Tiếng kim loại va chạm nghe khô khốc, như tiếng thở dài của một linh hồn kiệt quệ. "Chúng ta... chúng ta là gì? Chỉ là công cụ... vô hồn... Một khi không còn được sử dụng, chúng ta... còn ý nghĩa gì?"
Tần Mặc quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên khối giáp lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng sâu thẳm, sự lạc lối đến tuyệt vọng bên trong nó. Ý chí tồn tại của nó, từng bị bẻ cong để phục vụ mục tiêu thăng tiên, giờ đây như một ngọn đèn dầu sắp cạn, chập chờn giữa đêm tối.
Không xa đó, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang cùng các tu sĩ Vô Tính Thành khác điều phối việc phân phát cháo nóng và thuốc men. Cô không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như khi còn là kiếm khách của Thiên Kiếm Tông, mà ánh mắt đã ấm áp hơn, đầy sự đồng cảm. Cô bước đến gần, giọng nói thanh thoát nhưng đầy kiên định: “Không ai là công cụ. Các ngươi không phải là vô hồn. Các ngươi có quyền lựa chọn con đường của mình. Con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vẽ ra không phải là con đường duy nhất. Các ngươi là một cá thể, có quyền được là chính mình, không cần phải trở thành thứ khác để có giá trị.”
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc lòa xòa, khẽ thở dài khi nhìn những gương mặt hốc hác xung quanh. Ông đang giúp đỡ một tu sĩ trẻ bị thương ở chân, cẩn thận băng bó vết thương. “Con đường lên tiên mà họ vẽ ra... đã lấy đi quá nhiều thứ. Đã bẻ cong bản chất của vạn vật, khiến chúng lãng quên đi chính mình. Giờ đây, khi bức màn ảo ảnh sụp đổ, họ mới nhận ra cái giá phải trả.” Giọng ông trầm và yếu ớt, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của những linh hồn lạc lối.
Một Phàm Nhân Thị Vệ, thân hình cường tráng, cầm giáo đứng canh gác gần đó, gật đầu đồng tình. Anh ta đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều sinh linh bị biến chất vì cái gọi là "con đường thăng tiên". Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ khi thấy những kẻ từng là kẻ thù giờ đây cũng chỉ là những nạn nhân, và Tần Mặc đang cố gắng hàn gắn những vết thương ấy.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt quét qua những mảnh giáp sắt, những tu sĩ thất thần. Hắn biết, lời nói không thể ngay lập tức xoa dịu được nỗi đau và sự trống rỗng đã ăn sâu vào tâm hồn họ. Hắn cần phải làm nhiều hơn thế, cần phải giúp họ tự mình tìm lại ánh sáng bên trong. Hắn nhắm hờ mắt, cảm nhận từng rung động yếu ớt, từng tiếng thì thầm của ý chí tồn tại đang vật vã tìm lối thoát. Một số thì khao khát được nghỉ ngơi, một số thì muốn trở về hình dáng nguyên thủy, một số khác lại mang nỗi sợ hãi mơ hồ về sự vô nghĩa. Khung cảnh hậu chiến này không chỉ là sự đổ nát vật chất, mà còn là sự tan vỡ của vô vàn linh hồn, một bức tranh bi tráng về cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ. Tần Mặc đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận tiếng đập của trái tim mình, một trái tim đang gánh vác trách nhiệm hàn gắn một thế giới bị tổn thương, một trái tim không ngừng lắng nghe tiếng gọi của vạn vật, dù là yếu ớt nhất.
***
Buổi chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu nghiêng mình về phía tây, xua đi những đám mây xám xịt và trải một tấm thảm vàng dịu nhẹ lên những mái nhà gỗ, Tần Mặc ngồi dưới gốc một cây cổ thụ vĩ đại. Cây cổ thụ này, với thân cây xù xì, vỏ cây nứt nẻ hằn sâu dấu vết thời gian, cành lá sum suê như muốn che chở cả thị trấn, đã chứng kiến biết bao thăng trầm của Thị Trấn Biên Thùy. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, khiến không khí trở nên thanh tịnh và ấm áp hơn.
Xung quanh Tần Mặc là một nhóm linh thể và vài tu sĩ trẻ tuổi. Họ không còn sự hoang mang đến cực độ như buổi sáng, mà thay vào đó là vẻ trầm tư, thậm chí là một chút tò mò. Thiết Giáp Tàn Phiến, giờ đây đã trở lại hoàn toàn hình dáng một mảnh giáp sắt cũ kỹ, rỉ sét, nằm yên bình trên thảm cỏ xanh non bên cạnh Tần Mặc. Tuy chỉ là một mảnh kim loại vô tri, nhưng nó lại tỏa ra một năng lượng yên bình, vững chãi lạ thường, như một lời khẳng định cho sự tự do đã tìm thấy. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ rung động, phát ra những tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng, không còn buồn bã như trước, mà mang theo sự thanh thản, tự tại.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve một phiến đá cuội nhỏ, vốn là một linh thể bị khai linh để trở thành một phần của Hắc Thiết Vệ. Giờ đây, nó đã thoát khỏi xiềng xích của sự cưỡng ép, nhưng vẫn còn bối rối, chưa biết mình nên là gì. Hắn cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu: “Thiết Giáp Tàn Phiến, ngươi đã tìm thấy điều gì khi trở về với bản chất của mình?”
Mảnh giáp sắt khẽ rung động mạnh hơn, tiếng kim loại ngân lên rõ ràng, như một tiếng nói tự do. “Bảo vệ... không phải hủy diệt. Sự vững chãi... không phải chiến tranh. Đó là ý chí của ta. Ta là một mảnh giáp, tồn tại để che chắn, để bảo vệ. Giờ đây, ta không còn bị buộc phải gây tổn thương, ta được sống đúng với bản chất của mình. Ta cảm thấy... bình yên.”
Một tu sĩ trẻ, gương mặt hốc hác, đôi mắt còn vương vẻ sợ hãi, rụt rè lên tiếng, giọng nói run rẩy: “Nhưng nếu không thăng tiên, chúng ta còn ý nghĩa gì? Suốt cuộc đời, chúng ta được dạy rằng thăng tiên là mục đích tối thượng, là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh hằng, để thoát khỏi kiếp phàm trần. Nếu từ bỏ con đường ấy, chúng ta có khác gì cỏ cây vô tri, sớm nở tối tàn?”
Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt người tu sĩ trẻ, đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy, chứa đựng sự thấu hiểu vô biên. “Ý nghĩa của các ngươi nằm ở chính các ngươi, không phải ở con đường mà người khác đã vẽ ra. Các ngươi có quyền được là chính mình. Một con suối chảy mãi, một ngọn núi đứng vững, một thanh kiếm sắc bén... tất cả đều có ý chí tồn tại, không cần phải trở thành thứ khác để có giá trị.” Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí họ. “Các ngươi sinh ra đã là một phần của Huyền Vực này, mang trong mình một vật tính độc đáo. Vật tính đó chính là ý nghĩa của các ngươi. Con suối chảy để tưới mát vạn vật, ngọn núi đứng vững để che chở đất đai, thanh kiếm sắc bén để bảo vệ chính nghĩa... Mỗi thứ đều có giá trị riêng, không cần phải biến thành tiên nhân mới được công nhận.”
Hắn nhẹ nhàng chạm vào phiến đá cuội đang nằm trên mặt đất. Một dòng năng lượng dịu mát từ Tần Mặc truyền sang, không phải là linh lực cường đại, mà là một sự kết nối, một sự lắng nghe thấu cảm. Phiến đá cuội khẽ rung lên, một rung động yếu ớt nhưng khác biệt, như thể nó đang cố gắng nhớ lại bản chất nguyên thủy của mình – sự rắn chắc, bền bỉ, sự yên lặng giữa dòng đời. Một Hắc Thiết Vệ khác, một mảnh giáp nay đã bóc tách khỏi những phần phụ trợ cưỡng ép, cũng khẽ chuyển động. Tiếng kim loại va chạm buồn bã, nhưng lần này, nó không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự tìm kiếm, một sự băn khoăn chân thành.
“Ta… ta từng là một phần của tường thành,” một Hắc Thiết Vệ khác, giờ chỉ còn là một khối đá hắc thạch lớn, phát ra tiếng nói kim loại đã bớt phần khô khan, mang theo chút run rẩy của sự hoài niệm. “Ta muốn đứng vững, muốn bảo vệ. Nhưng họ đã biến ta thành công cụ tấn công, buộc ta phải phá hủy. Ta đã lãng quên cảm giác của sự vững chãi.”
Tần Mặc gật đầu. “Hãy lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm trong mình. Hãy nhớ lại cảm giác của sự vững chãi, sự kiên cố. Đó là ý chí tồn tại của ngươi. Không ai có quyền tước đoạt điều đó khỏi ngươi.”
Cùng lúc đó, Tô Lam và Lục Vô Trần cũng đang trò chuyện với những nhóm tu sĩ khác. Tô Lam, với sự logic sắc bén của mình, phân tích những sai lầm của con đường thăng tiên cưỡng chế, vạch trần những hệ lụy mà nó mang lại. Lục Vô Trần, với sự mệt mỏi đã trải qua, chia sẻ những câu chuyện về sự tha hóa, về những linh thể và tu sĩ đã mất đi chính mình vì mù quáng chạy theo ảo vọng. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng trong ánh sáng yếu ớt còn sót lại, những ánh mắt hoài nghi dần chuyển thành ánh mắt tìm kiếm, rồi thành ánh mắt thấu hiểu. Những hạt mầm của sự tự do và cân bằng đã bắt đầu nảy nở trong tâm trí và linh hồn của những sinh linh từng bị bẻ cong bởi Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí, không phải là sự thay đổi chớp nhoáng, mà là sự chuyển mình chậm rãi, bền bỉ của ý chí tồn tại, như một dòng sông đang dần tìm lại được dòng chảy tự nhiên của mình.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của đất trời. Trên nền trời đen thẳm, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rắc trên tấm vải nhung. Trong một căn lều chỉ huy tạm thời, được dựng lên từ những tấm bạt dày và cột gỗ chắc chắn, Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi quây quần bên một ngọn đèn dầu. Ánh lửa bập bùng, hắt lên gương mặt hốc hác của Lục Vô Trần, vẻ suy tư của Tô Lam và sự bình thản của Tần Mặc, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng trĩu suy tư. Ngoài lều, tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió rít qua những khe hở của tấm bạt, như lời thì thầm của một Huyền Vực đang oằn mình trong cơn chuyển dạ.
Trên chiếc bàn gỗ thô sơ trước mặt họ là một tấm bản đồ lớn của Huyền Vực, chi chít những ký hiệu về các khu vực bị ảnh hưởng bởi chiến tranh, những nơi cần được cứu trợ và những điểm tập trung của tàn quân Thiên Diệu. Bên cạnh đó là những danh sách dài các tu sĩ và linh thể đã được giải cứu, được phân loại theo mức độ tổn thương vật chất và tinh thần.
Tô Lam khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ lên một danh sách. “Thật khó tin, những người từng là kẻ thù đáng sợ của chúng ta, những chiến binh hùng mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ lại yếu đuối và hoang mang đến vậy. Niềm tin của họ đã vỡ vụn hoàn toàn, không còn chút dấu vết nào của sự kiên định. Họ như những đứa trẻ lạc lối, không biết mình là ai, mình phải đi đâu.” Giọng cô vẫn thanh thoát, nhưng ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Cô đã chứng kiến quá nhiều sự biến đổi, từ vẻ tàn độc của kẻ thù đến sự yếu ớt của nạn nhân.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm vẻ mệt mỏi. Ông đưa tay xoa xoa thái dương, như muốn xua đi những suy nghĩ nặng nề. “Sự cưỡng chế tu luyện đã bẻ cong bản chất của họ. Nó đã nhồi nhét vào tâm trí họ một mục tiêu duy nhất, một ảo vọng về sự thăng hoa mà không cần đến sự hòa hợp với bản thân. Giờ đây, khi ảo vọng ấy tan biến, họ mất đi điểm tựa. Việc tìm lại ý chí tồn tại, tìm lại bản chất chân thật của mình, sẽ là một hành trình dài và đau đớn. Nhiều kẻ sẽ không thể vượt qua, sẽ mãi mãi lạc lối trong sự trống rỗng.”
Tần Mặc không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài trời đêm, đôi mắt như xuyên thấu màn đêm thăm thẳm. Hắn cảm nhận được những rung động yếu ớt nhưng kiên định từ sâu thẳm Huyền Vực – những 'vật' và con người từng bị ép buộc, nay đang tìm lại bản chất của mình. Hắn cảm thấy một sự kết nối mơ hồ với Huyền Vực Tâm Châu, một sự rung động nhẹ nhàng, như thể thế giới đang dần tìm lại nhịp điệu cân bằng vốn có của mình, dù chỉ là những tín hiệu đầu tiên.
“Đúng vậy,” Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trầm ấm và đầy sức nặng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của lều. “Nhưng mỗi khi một linh thể tìm lại được tiếng nói của mình, một tu sĩ tìm thấy sự bình yên trong bản chất, đó là một hạt mầm hy vọng. Chúng ta phải kiên nhẫn lắng nghe, không phải ép buộc. Lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm trong họ, giúp họ nhận ra rằng họ không cần phải trở thành tiên nhân mới có giá trị. Giá trị của họ nằm ở chính bản chất mà Huyền Vực đã ban tặng.”
Tô Lam trầm ngâm một lúc, rồi khẽ hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc: “Vậy Thiên Diệu Tôn Giả... liệu hắn có bao giờ nhận ra được điều này? Hay hắn sẽ mãi mãi chìm đắm trong ảo vọng của mình, tìm kiếm một con đường khác, một sức mạnh cấm kỵ để tái lập lại niềm tin đã vỡ vụn?”
Tần Mặc thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. “Hắn đã quá sâu vào con đường của mình, Tô Lam. Quá sâu để có thể dễ dàng quay đầu. Con đường thăng tiên cưỡng chế đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi ý chí của hắn, định hình cả sự tồn tại của hắn. Nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể cứu vãn những gì hắn đã làm tổn thương. Huyền Vực này cần sự cân bằng, không phải sự hủy diệt. Nhiệm vụ của chúng ta là hàn gắn những vết thương, không chỉ trên cơ thể vật chất mà còn trong sâu thẳm linh hồn của vạn vật.”
Hắn đặt tay lên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, như thể muốn chạm vào từng ngóc ngách của thế giới, gửi gắm hy vọng và quyết tâm của mình. Ánh đèn dầu lay động, hắt bóng hắn lên vách lều, tạo thành một hình ảnh kiên định giữa màn đêm. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Quá trình tái thiết và chữa lành Huyền Vực sẽ phức tạp hơn bất kỳ cuộc chiến nào, đòi hỏi sự kiên nhẫn và đồng cảm vô hạn. Những hạt mầm của sự tự do đã được gieo, nhưng để chúng đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu rừng xanh tốt, sẽ cần rất nhiều công sức. Hệ tư tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều người, và quá trình thay đổi sẽ cần thời gian. Sẽ có những 'tàn dư' cố chấp, những kẻ không chịu chấp nhận con đường mới, hoặc thậm chí lợi dụng tình hình hỗn loạn để gây rối. Tần Mặc sẽ phải đối mặt với những khía cạnh sâu sắc hơn của sự tha hóa và chữa lành, không chỉ ở cấp độ cá nhân mà còn ở cấp độ toàn bộ thế giới.
Nhưng khi nhìn hai người đồng hành bên cạnh, Tô Lam kiên định và Lục Vô Trần thấu hiểu, Tần Mặc cảm thấy một dòng sức mạnh chảy qua mình. Hắn không đơn độc. Ngọn lửa hy vọng trong lòng Thị Trấn Biên Thùy, dưới bầu trời đêm đầy sao, vẫn đang bập bùng cháy, soi sáng một con đường mới, một bình minh mới cho Huyền Vực – nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", mà được "thật" hơn. Đây là một sự khởi đầu, không phải là kết thúc, và Tần Mặc sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để dẫn dắt Huyền Vực đến một kỷ nguyên cân bằng mới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.