Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1137: Bão Tàn Dư: Trấn Áp Hỗn Loạn, Nương Náu Ý Chí

Đêm tối dần tan, nhường chỗ cho một buổi sáng âm u, se lạnh bao trùm Thị Trấn Biên Thùy. Tàn tích của những ngôi nhà gỗ đổ nát, những bức tường đá sứt mẻ vẫn còn vương mùi khói và bụi chiến trường, như những vết sẹo găm sâu vào lòng đất. Gió đông hun hút thổi qua, mang theo hơi ẩm và chút se lạnh của một trận mưa phùn đêm qua, khiến không khí càng thêm ảm đạm. Trên con đường đất còn hằn sâu dấu vết của linh lực hỗn loạn, chỉ còn lại những vũng lầy nhỏ phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời xám xịt.

Tần Mặc vẫn đứng đó, bên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, ánh đèn dầu leo lét vẫn chưa tắt hẳn, tựa hồ muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của đêm qua. Câu nói của Tô Lam, về việc Thiên Diệu Tôn Giả có tìm được đường quay về hay không, vẫn vương vấn trong tâm trí hắn. Hắn biết, sự sụp đổ của một đế chế không có nghĩa là sự yên bình sẽ tự khắc đến. Những tàn dư của một hệ tư tưởng đã ăn sâu vào hàng ngàn năm đâu thể tan biến chỉ trong một sớm một chiều. Hắn cảm nhận được, từ sâu thẳm trong những tàn tích này, có những ý chí tồn tại đang lay lắt, hoang mang, nhưng cũng có những ý chí đang vặn vẹo, cố chấp, tìm cách bám víu vào chút quyền lực cuối cùng.

Khi những tia sáng đầu tiên còn đang vật lộn xuyên qua màn mây dày đặc, một làn sóng hỗn loạn bất ngờ ập đến. Từ phía những khu lều tạm bợ được dựng lên vội vã từ gỗ vụn và vải bạt, những tiếng la hét thất thanh bỗng vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sáng. Kèm theo đó là tiếng khóc nức nở của những linh thể yếu ớt, tiếng chân người chạy loạn xạ trên nền đất lầy lội, và cả những tiếng gầm gừ giận dữ của một vài Hắc Thiết Vệ đ�� dao động, cố gắng duy trì trật tự nhưng bất lực.

Một nhóm tu sĩ tàn dư của Thiên Diệu, với trang phục rách rưới, lem luốc và ánh mắt đỏ ngầu, điên cuồng lao vào giữa đám đông. Sức mạnh của sự cuồng tín và nỗi sợ hãi tột độ đã biến họ thành những kẻ man rợ, bất chấp mọi luật lệ. Họ không còn tin vào thăng tiên, nhưng cũng không thể chấp nhận sự suy tàn. Trong tâm trí họ, chỉ còn lại bản năng sinh tồn méo mó và khao khát chiếm đoạt. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng khi họ rút binh khí, tiếng gầm gừ thô bạo át cả tiếng gió.

“Đồ phế vật! Dù không thăng tiên, các ngươi cũng phải có ích! Giao nộp linh nguyên!” Một kẻ trong số đó gào lên, giọng khàn đặc vì kiệt sức nhưng đầy hung hãn, đạp đổ một cái bàn gỗ mục nát chất đầy lương thực. Hắn vung thanh kiếm cùn lên, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, chém vào không khí như muốn rạch nát cả màn sương sớm.

Những tu sĩ khác hưởng ứng, ánh mắt tham lam quét qua những linh thể đang co rúm. Họ xông vào cướp bóc lương thực, những bao tải ngũ cốc, những bình nước uống ít ỏi. Cơn đói và sự tuyệt vọng đã xua tan mọi lý trí. Họ không ngần ngại đánh đập những ai chống cự, đạp đổ những lều vải tạm bợ, biến khu vực vốn đã hoang tàn càng thêm hỗn loạn. Mùi sợ hãi nồng nặc lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi khói còn vương và mùi bụi đất ẩm ướt.

Tần Mặc, từ trong lều, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không ngạc nhiên. Đây chính là cái giá của sự sụp đổ đột ngột, cái khoảng trống mà một hệ tư tưởng lớn để lại khi tan vỡ. Những kẻ đã quen với việc được chỉ lối, được ban cho một mục đích sống duy nhất, khi mục đích ấy không còn, họ sẽ chìm đắm trong sự trống rỗng và bất an. Nỗi sợ hãi khi mất đi phương hướng sẽ biến thành sự hung hãn, cố chấp. Hắn nhìn ra ngoài, thấy một Linh Thú Bị Bỏ Rơi nhỏ bé, lông xù xì, thân hình đầy vết thương, đang co rúm dưới chân một bức tường đổ nát. Đôi mắt nó toát lên sự hoảng loạn tột độ, tiếng kêu rên rỉ yếu ớt như muốn tan biến vào trong gió. Nó không có linh lực để tự vệ, chỉ có bản năng sinh tồn mách bảo nó phải trốn chạy. Nhưng chạy đi đâu? Giữa đống đổ nát này, đâu là nơi an toàn?

Các Hắc Thiết Vệ còn sót lại, những kẻ đã bắt đầu dao động và lắng nghe lời Tần Mặc, cố gắng can ngăn. Nhưng họ cũng chỉ là những linh thể bị tha hóa, ý chí còn chưa thực sự vững vàng. Họ vừa chiến đấu, vừa do dự, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang. Tiếng vũ khí của họ va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh buồn bã, không còn vẻ kiên cường như trước. Một Hắc Thiết Vệ bị một tu sĩ tàn dư đẩy ngã, tiếng giáp sắt kêu loảng xoảng, và hắn chỉ biết nằm đó, không dám phản kháng mạnh mẽ. Sức mạnh của niềm tin đã tan vỡ, để lại một khoảng trống hoác trong lòng họ.

Lục Vô Trần, nghe thấy tiếng ồn, cũng bước ra khỏi lều. Khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm nhăn nhó, ánh mắt trũng sâu lộ rõ sự mệt mỏi. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự bất lực. "Họ đã quá sâu vào con đường sai lầm... Mất đi mục đích, họ trở thành những con thú bị thương, chỉ biết cắn xé lẫn nhau." Giọng ông trầm thấp, yếu ớt, như ti��ng gió rít qua khe cửa. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự biến đổi, từ những tu sĩ hùng mạnh cho đến những tàn dư khốn khổ này, và điều đó khiến ông cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

Tô Lam cũng xuất hiện, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua cảnh hỗn loạn. Nàng hiểu rằng, đây không phải là lúc dùng lời nói. Đây là lúc cần đến sức mạnh để lập lại trật tự, nhưng sức mạnh ấy phải được kiểm soát, phải mang theo ý nghĩa bảo vệ. Nàng nhìn Tần Mặc, chờ đợi một mệnh lệnh, một tín hiệu. Nàng biết Tần Mặc không muốn bạo lực, nhưng đôi khi, bạo lực là điều cần thiết để ngăn chặn một bạo lực lớn hơn, để bảo vệ những kẻ yếu ớt nhất.

Cảnh tượng hỗn loạn tiếp diễn, những tu sĩ tàn dư càng lúc càng hung hãn, khi thấy không có sự phản kháng đáng kể. Một kẻ cầm linh khí, một thanh kiếm đã rỉ sét, chém ngang qua không khí, ánh mắt dại dại. Hắn đã mất đi tất cả, và giờ đây, hắn muốn lấy đi tất cả từ những kẻ yếu hơn. Tiếng khóc của Linh Thú Bị Bỏ Rơi càng lúc càng thảm thiết hơn khi một tu sĩ tiến đến gần, định tóm lấy nó. Mùi mồ hôi, mùi sợ hãi và mùi máu tanh bắt đầu hòa quyện, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, đôi mắt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng một dòng năng lượng vô hình bắt đầu cuộn chảy bên trong. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động.

***

Đúng lúc đó, một luồng uy áp khổng lồ, nặng nề và cổ xưa, bỗng dưng bao trùm toàn bộ Thị Trấn Biên Thùy. Nó không phải là sự áp đặt tàn bạo, mà là một sức mạnh trấn áp tuyệt đối, khiến mọi âm thanh bỗng chốc như bị bóp nghẹt, mọi chuyển động bỗng chốc như chậm lại. Không khí se lạnh ban sáng bỗng trở nên nặng trĩu, như thể có một ngọn núi vô hình vừa sừng sững hiện ra giữa khu chợ đổ nát. Mùi linh lực hùng hậu, tinh thuần, mang theo hơi thở của rừng già và sự hoang dã, xua tan đi mùi sợ hãi và máu tanh.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, uy nghi hiện thân từ phía những tàn tích cao nhất. Mỗi bước đi của lão đều khiến mặt đất khẽ rung chuyển, nhưng lại không gây ra bất kỳ sự phá hoại nào. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của lão quét qua đám hỗn loạn, như hai ngọn lửa thiêng soi rọi vào tận cùng tâm hồn những kẻ gây rối. Không một tiếng gầm, không một lời lẽ, chỉ là sự hiện diện thuần túy của một thần thú thượng cổ đã từng trải qua vô số trận chiến. Ánh mắt lão không còn chỉ là sự khao khát sức mạnh, mà ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm, về sự cân bằng mà Tần Mặc đã gieo vào tâm trí lão.

Những tu sĩ tàn dư đang trong cơn điên loạn bỗng chốc cứng đờ. Linh lực trong cơ thể họ dường như bị đông cứng, ý chí cũng bị áp chế đến mức không thể nhúc nhích. Họ không bị thương, nhưng cảm giác bị giam cầm trong chính thân thể mình còn đáng sợ hơn bất kỳ vết thương vật lý nào. Ánh mắt tham lam ban nãy giờ chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Họ nhận ra, đây là một sức mạnh mà họ không thể đối kháng, một sự tồn tại vượt xa khỏi tầm hiểu biết của họ về "thăng tiên".

Cùng lúc đó, từ phía cổng thành đổ nát, Thiết Giáp Thành Linh từ từ di chuyển. Không có hình dạng cụ thể, nàng hiện hữu như một bức tường thành sống, vững chãi như núi non. Những "cánh tay" được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì vươn ra, không phải để tấn công, mà để chắn ngang con đường của những kẻ gây rối, tạo thành một rào chắn kiên cố. Mỗi chuyển động của nàng đều vang lên tiếng kim loại va chạm trầm đục, như tiếng vọng của chính thành trì cổ kính. Áo giáp của nàng, được tạo nên từ chính vật chất của Thiết Giáp Thành, lấp lánh dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, như một nữ thần chiến binh của sự bảo hộ. Đôi mắt nàng, sáng rực như lửa rèn, dõi theo từng linh thể yếu ớt đang co rúm. Nàng không còn là một ý thức tập thể lạnh lùng, mà đã mang trong mình lòng trắc ẩn, một "ý chí tồn tại" muốn bảo vệ những sinh linh bé nhỏ.

Thiết Giáp Tàn Phiến, cô gái nhỏ bé với chiếc áo giáp vỡ nát, lướt đi giữa những mảnh vỡ, khéo léo và nhanh nhẹn. Nàng không có sức mạnh trấn áp như Bạch Hổ Lão Tổ hay Thiết Giáp Thành Linh, nhưng nàng có sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Nàng tiến đến chỗ Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang run rẩy, nhẹ nhàng đưa tay ra. Tiếng kim loại va chạm buồn bã từ bộ giáp của nàng như một lời an ủi thầm lặng. Nàng giúp các linh thể nhỏ đang hoảng sợ tìm nơi ẩn nấp an toàn hơn, dưới những tàn tích vững chắc hơn, tránh xa khỏi tầm mắt của những kẻ gây rối. Nàng là minh chứng sống cho sự thay đổi, từ một mảnh giáp sắt vô tri bị khai linh thành một sinh linh có ý chí và lòng trắc ẩn.

Bạch Hổ Lão Tổ truyền âm, giọng nói uy lực vang vọng trong tâm trí của từng kẻ gây rối, không cần phải phát ra tiếng gầm thực sự. "Dừng lại! Sự hỗn loạn này không thể tiếp diễn!" Giọng lão trầm thấp, nhưng mang theo một sức nặng không thể kháng cự. "Các ngươi đã mất đi con đường của mình, nhưng không có nghĩa là các ngươi có quyền cướp đi sự bình yên của kẻ khác. Huyền Vực này cần sự cân bằng, không phải sự hủy diệt thêm nữa." Ánh mắt lão quét qua từng tu sĩ, không phải để phán xét, mà để khẳng định một trật tự mới, một giới hạn không thể vượt qua.

Bên dưới, các Hắc Thiết Vệ đã dao động, những người vừa rồi còn yếu ớt, giờ đây cảm thấy một luồng sức mạnh và niềm tin mới dâng trào. Sự trấn áp của Bạch Hổ Lão Tổ và sự bảo vệ của Thiết Giáp Thành Linh đã nhắc nhở họ về giá trị của trật tự, về ý nghĩa của việc sử dụng sức mạnh đúng đắn. Họ đứng thẳng dậy, dù cơ thể còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã có thêm phần kiên định. Họ bắt đầu tập hợp lại, tạo thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh những linh thể yếu ớt.

Tô Lam thở phào nhẹ nhõm, nhưng không giảm cảnh giác. Nàng hiểu rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Sự trấn áp chỉ có thể tạo ra một khoảng lặng tạm thời. Điều quan trọng hơn là phải chữa lành những vết thương trong tâm hồn và định hướng lại những ý chí đã lạc lối. Nàng nhìn Tần Mặc, người vẫn đang đứng yên lặng trong lều, như thể đang quan sát tất cả, nhưng cũng như đang chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp để hành động. Nàng biết, vai trò của Tần Mặc không phải là trấn áp bằng vũ lực, mà là bằng sự thấu hiểu và triết lý. Mùi đất ẩm và thảo dược bắt đầu thoang thoảng trong gió, như một lời hứa về sự hồi sinh, về sự chữa lành.

Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, sau khi hoàn thành nhiệm vụ trấn áp, đứng sừng sững như hai vị thần bảo hộ. Họ không rời đi, mà ở l���i đó, như một tuyên ngôn về sự hiện diện của trật tự mới. Ánh mắt của Bạch Hổ Lão Tổ hơi nheo lại, một sự suy tư sâu sắc hiện rõ trong đôi mắt rực lửa. Lão đã từng là một kẻ chỉ biết theo đuổi sức mạnh thuần túy, khao khát thăng tiên. Nhưng giờ đây, lão hiểu rằng, sức mạnh không chỉ để chinh phục, mà còn để bảo vệ, để duy trì một sự cân bằng mong manh mà Tần Mặc đã không ngừng nhắc đến. Thiết Giáp Thành Linh cũng vậy, nàng đã từ một ý thức tập thể vô tri trở thành một người bảo hộ có lòng trắc ẩn, bởi vì nàng đã lắng nghe "ý chí tồn tại" của những mảnh vỡ của chính mình, của những linh thể nhỏ bé dưới sự che chở của nàng. Họ đã thay đổi, không phải bởi sự cưỡng ép, mà bởi sự thấu hiểu.

***

Cuối buổi sáng, khi ánh nắng ấm áp dần len lỏi qua màn mây, xua tan đi sự ẩm ướt và lạnh lẽo, Tần Mặc cuối cùng cũng bước ra khỏi lều. Bước chân hắn nhẹ nhàng, bình thản, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một trọng lượng vô hình, như thể hắn đang đặt xuống từng viên gạch đầu tiên cho một con đường mới. Lục Vô Trần và Tô Lam theo sau, ánh mắt họ đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Bầu không khí căng thẳng ban nãy đã dịu đi nhiều, nhường chỗ cho một sự yên tĩnh nặng nề, nơi chỉ còn tiếng gió xì xào và tiếng xao động nhẹ của những người dân đang cố gắng sắp xếp lại mọi thứ. Mùi khói bếp đã bắt đầu bay lên, hòa lẫn với mùi đất và thảo dược, tạo nên một mùi hương quen thuộc của sự sống.

Tần Mặc không nói gì với những tu sĩ tàn dư đang bị trấn áp, chỉ lẳng lặng đi qua họ. Ánh mắt hắn quét qua từng người, không phải phán xét, mà là một cái nhìn thấu hiểu, như thể hắn đang đọc được nỗi sợ hãi, sự hoang mang và cả những tàn dư của lòng tham trong sâu thẳm linh hồn họ. Các tu sĩ tàn dư, những kẻ vừa rồi còn hung hãn, giờ đây chỉ dám cúi đầu, tránh né ánh mắt hắn. Họ cảm nhận được một áp lực vô hình, không phải từ sức mạnh linh lực, mà từ một ý chí kiên định và thanh tịnh, khiến họ cảm thấy xấu hổ và nhỏ bé. Một số kẻ vẫn còn vẻ mặt tuyệt vọng và tham lam, nhưng cũng không ít kẻ đã lộ rõ vẻ bối rối và mệt mỏi, như thể họ đang tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm gì.

Hắn tiến thẳng đến chỗ Linh Thú Bị Bỏ Rơi nhỏ bé, đang co rúm cạnh Thiết Giáp Tàn Phiến. Cô bé Thiết Giáp Tàn Phiến nhẹ nhàng vuốt ve lưng con linh thú, ánh mắt buồn bã nhưng kiên định. Khi Tần Mặc đến gần, Linh Thú Bị Bỏ Rơi càng run rẩy dữ dội hơn, tưởng chừng như sắp ngất đi vì sợ hãi. Nó đã quá quen với sự bạc đãi, sự lợi dụng từ những kẻ muốn "khai linh" nó để phục vụ mục đích thăng tiên.

Tần Mặc nhẹ nhàng quỳ xuống, không hề vội vã. Hắn đưa bàn tay ấm áp của mình ra, không chạm vào con linh thú ngay lập tức, mà chỉ đặt cách một khoảng. Từ bàn tay hắn, một luồng ý chí tồn tại thuần khiết, dịu dàng lan tỏa. Hắn không dùng lời nói, mà dùng chính năng lực độc đáo của mình để giao tiếp với bản chất của nó.

"Ngươi không cần sợ hãi," Tần Mặc truyền âm, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp vang vọng trong tâm trí con linh thú. "Ngươi có quyền là chính mình. Không ai có thể ép buộc ngươi. Ý chí tồn tại của ngươi là của riêng ngươi, không phải để người khác lợi dụng."

Con linh thú nhỏ bé, sau một thoáng run rẩy dữ dội, bỗng dần dần trấn tĩnh lại. Đôi mắt sợ hãi của nó từ từ nhìn lên, đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Tần Mặc. Nó cảm nhận được sự chân thành, sự không ép buộc. Nó cảm nhận được một sự tôn trọng tuyệt đối dành cho bản chất của nó, điều mà nó chưa từng được trải qua. Dần dần, cơ thể nó ngừng run rẩy, và nó rúc vào lòng bàn tay ấm áp của Tần Mặc, như một đứa trẻ tìm thấy nơi nương tựa. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt biến thành một tiếng rừ rừ nhỏ, như lời cảm ơn thầm lặng.

Tô Lam bước đến, nàng rút một lọ thuốc chữa lành nhỏ từ trong tay áo, cẩn thận bôi lên những vết thương trên thân con linh thú. Linh lực chữa lành của nàng dịu dàng bao bọc lấy nó, xoa dịu nỗi đau thể xác. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự thán phục. "Nó đã tìm thấy sự bình yên," nàng khẽ nói, giọng đầy hy vọng. "Một sinh linh nữa đã tìm lại được bản chất của mình."

Lục Vô Trần tiến ��ến chỗ các Hắc Thiết Vệ đã bị trấn áp, những kẻ đang cúi đầu trong im lặng. Ông không la mắng, không trách phạt, chỉ cất giọng trầm thấp, đầy suy tư: "Sức mạnh không phải là để cướp đoạt, mà là để bảo vệ. Các ngươi đã từng là những chiến binh, mang trên mình giáp sắt và ý chí kiên cường. Nhưng giờ đây, các ngươi đã bị bẻ cong, bị lợi dụng. Hãy lắng nghe ý chí của chính mình. Các ngươi muốn trở thành gì? Một công cụ để hủy diệt, hay một người bảo vệ cho sự cân bằng?"

Những lời của Lục Vô Trần không phải là mệnh lệnh, mà là những câu hỏi sâu sắc, chạm đến tận cùng linh hồn của các Hắc Thiết Vệ. Một số Hắc Thiết Vệ ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn hoang mang, nhưng đã có một tia sáng của sự suy nghĩ. Ý chí tồn tại của họ, bị chôn vùi dưới lớp giáp sắt và sự cưỡng chế, đang bắt đầu cựa quậy, tìm kiếm lối thoát.

Bạch Hổ Lão Tổ đứng sừng sững bên cạnh, ánh mắt lão dõi theo Tần Mặc, rồi lại nhìn những kẻ tàn dư. "Con đường này... không chỉ là chiến đấu," lão truyền âm, giọng nói trầm hùng mang theo chút suy tư. Lão đã từng nghĩ rằng sức mạnh và chiến thắng là tất cả. Nhưng Tần Mặc đã cho lão thấy một con đường khác, một con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu. Lão hiểu rằng, việc trấn áp chỉ là bước đầu. Việc tái thiết và chữa lành mới là cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến đòi hỏi sự kiên nhẫn và lòng trắc ẩn.

Thiết Giáp Thành Linh cũng đứng đó, thân hình vững chãi như một ngọn núi. Nàng nhìn những mảnh vỡ của thành trì, rồi nhìn những linh thể yếu ớt đang được Tần Mặc và Tô Lam chữa lành. Nàng cũng đã từng chỉ biết phục tùng mệnh lệnh, chỉ biết kiên cố và phòng thủ. Nhưng giờ đây, nàng đã học được cách cảm nhận, cách bảo vệ không chỉ bằng sức mạnh vật chất, mà còn bằng lòng trắc ẩn của một ý chí tồn tại. Nàng cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với Huyền Vực, với những sinh linh đang sống trên mảnh đất này.

Tần Mặc nhẹ nhàng đặt Linh Thú Bị Bỏ Rơi xuống đất, nó không còn sợ hãi nữa, mà quấn quýt bên chân hắn. Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm về ph��a chân trời, nơi mặt trời đã lên cao hơn, hắt những tia nắng vàng ấm áp xuống tàn tích Thị Trấn Biên Thùy. Hắn biết, những kẻ tàn dư của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đó, ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi cơ hội để trả thù hoặc tái hợp dưới một ngọn cờ mới. Quá trình tái thiết và hàn gắn Huyền Vực sẽ còn rất dài, rất nhiều trở ngại. Nhưng khi nhìn Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, những cường giả đã từng bị ảnh hưởng bởi tư tưởng thăng tiên cưỡng chế, giờ đây lại trở thành những người bảo hộ chân chính cho sự cân bằng, Tần Mặc cảm thấy một dòng hy vọng ấm áp chảy qua mình.

Hắn đưa tay lên nắm chặt Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự rung động trầm lặng của nó. Thanh kiếm này, cũng như tất cả vạn vật, đều có ý chí tồn tại của riêng mình. Và nhiệm vụ của hắn là giúp chúng tìm lại tiếng nói ấy, không bị bẻ cong bởi những khát vọng sai lầm.

"Đây mới chỉ là khởi đầu," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn vang vọng trong không khí ấm áp của buổi sáng, không phải là một lời tiên tri, mà là một l��i hứa, một cam kết. "Chúng ta sẽ xây dựng lại, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự lắng nghe và thấu hiểu."

Ánh nắng ban mai rực rỡ hơn, chiếu rọi lên những tàn tích, vẽ nên một bức tranh về sự kiên cường và hy vọng. Những hạt mầm của sự tự do đã được gieo, và Tần Mặc, cùng những người đồng hành, sẽ là những người chăm sóc chúng, để một ngày nào đó, chúng sẽ vươn mình thành một khu rừng xanh tốt, nơi vạn vật được tự do là chính nó, không cần phải trở thành tiên nhân mới có giá trị, mà giá trị nằm ở chính bản chất mà Huyền Vực đã ban tặng. Con đường phía trước còn nhiều bão tố, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng Tần Mặc và những người tin vào hắn, sẽ không bao giờ tắt.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free