Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1139: Bản Năng Trỗi Dậy: Lời Thì Thầm Của Vạn Vật

Bình minh nhuộm hồng chân trời, xua đi màn đêm tĩnh mịch, nhưng không xua tan được sự trầm tư nặng nề đang bao trùm Thức Tỉnh Bình Nguyên. Gió sớm lướt qua, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm, mơn man những bóng người vẫn còn ngồi bệt trên mặt đất. Đó là những tàn dư của quân Thiên Diệu, những kẻ đã từng mang trong mình khát vọng thăng tiên cháy bỏng, đã từng coi thường mọi sinh linh không theo đuổi con đường đó. Giờ đây, ánh mắt họ vô định, hằn lên sự mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc, hoặc đầy suy tư, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ niềm tin trong tâm trí. Đại Hội Thức Tỉnh đêm qua đã giáng một đòn chí mạng vào tận gốc rễ những gì họ từng tin tưởng, mở ra trước mắt họ một bức tranh hoàn toàn khác về vạn vật, về sự tồn tại.

Mộ Dung Tĩnh đứng t��ch biệt một chút, mái tóc đen mượt buộc cao nay có phần rối bời vì gió đêm, nhưng khí chất cao ngạo thường thấy của nàng đã nhường chỗ cho một nỗi bối rối lạ thường. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi vầng mặt trời đang từ từ nhô lên, tô điểm những vệt vàng cam rực rỡ lên nền trời xanh thẳm. Ánh mắt phượng của nàng không còn sự sắc lạnh quyết đoán, mà tràn ngập những câu hỏi không lời. *Thật sao... con đường ta theo đuổi bấy lâu... lại sai lầm đến vậy?* Tiếng nói nội tâm của nàng vang vọng, đập vào từng mạch máu. Nàng đã dành cả đời để rèn luyện, để vươn tới cái gọi là "đỉnh cao", nhưng đêm qua, những rung động thuần khiết của vạn vật, những ý chí tồn tại không màng đến "thăng tiên", đã khiến nàng nhận ra một chân lý tàn nhẫn: có lẽ, nàng đã đi nhầm đường. Lòng bàn tay nàng nắm chặt, chiếc quạt ngọc đã được cất đi, thay vào đó là cảm giác lạnh lẽo khi những ngón tay siết vào nhau.

Tần Mặc đứng cách đó không xa, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ẩn chứa sự bình yên và thấu hiểu. Hắn quan sát từng biểu cảm, từng dao động nhỏ nhất trong tâm trí những người xung quanh. Tô Lam đứng bên cạnh hắn, nàng khoác một chiếc áo choàng mỏng, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng nói thanh thoát, pha chút lo lắng nhưng cũng đầy kiên định khẽ vang lên, đủ để chỉ Tần Mặc nghe thấy: "Họ đang thay đổi... nhưng sự nghi ngờ vẫn còn đó." Nàng nhìn những tu sĩ cũ, những người đã từng là kẻ thù, giờ đây chỉ còn là những linh hồn lạc lối, bối rối giữa hai bờ niềm tin. Nàng hiểu rằng, sự chuyển biến nhận thức không thể xảy ra trong một đêm, nó cần thời gian, cần sự dẫn dắt, và hơn hết, cần những ví dụ sống động để chứng minh.

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi hắn, không phải là nụ cười chiến thắng, mà là sự đồng cảm sâu sắc. Hắn hiểu nỗi băn khoăn của họ, bởi hắn đã từng thấy vô số vạn vật bị ép buộc phải thay đổi bản chất, bị bẻ cong ý chí. Hắn đưa mắt nhìn về phía Lục Vô Trần, vị tu sĩ già khắc khổ ấy đang chậm rãi đi giữa những tàn quân, thỉnh thoảng dừng lại, trao đổi vài lời nhẹ nhàng, hoặc chỉ đơn giản là đặt tay lên vai ai đó như một lời động viên thầm lặng. Vô Trần lão nhân giờ đây đã không còn vẻ chán nản hay hoài nghi như trước, thay vào đó là sự thanh thản, an yên. Ông đã tìm thấy con đường của mình, và ông đang cố gắng chia sẻ ánh sáng ấy với những người còn đang lạc lối.

Bạch Hổ Lão Tổ vẫn uy nghiêm như một ngọn núi, thân hình khổng lồ nằm phủ phục trên một gò đất cao, ánh mắt vàng rực của lão quét qua toàn bộ bình nguyên. Tiếng gầm gừ nhẹ trong cổ họng lão không còn mang theo sự hung hãn, mà là một âm thanh sâu thẳm, như tiếng vọng của đất trời. Lão cũng đã từng bị lôi kéo bởi khát vọng thăng tiên, nhưng giờ đây, lão đã tìm thấy giá trị đích thực của sự tồn tại trong việc bảo hộ và cân bằng. Thiết Giáp Thành Linh, dù vô hình, cũng đang lan tỏa một luồng ý niệm vững chãi, bình yên, như một bức tường thành vô hình bảo vệ những tâm hồn yếu ớt.

Tần Mặc nhẹ nhàng ra hiệu cho Tô Lam và Lục Vô Trần. "Chúng ta hãy để họ tự chiêm nghiệm," hắn truy���n âm, "nhưng cũng cần cho họ thấy, sự thật không chỉ tồn tại trong lý thuyết." Hắn quay người, bắt đầu bước đi về phía Linh Thú Sơn Mạch, nơi hùng vĩ và hoang dã ấy vẫn luôn là minh chứng rõ ràng nhất cho ý chí tồn tại thuần khiết của vạn vật. Tô Lam và Lục Vô Trần không nói thêm lời nào, lặng lẽ đi theo hắn. Mộ Dung Tĩnh, như bị một lực hút vô hình nào đó lôi kéo, cũng từ từ quay bước, ánh mắt vẫn đầy bối rối nhưng đã có thêm một tia tò mò, nàng đi theo phía sau, giữ một khoảng cách nhất định. Những tu sĩ cũ khác, một vài người trong số họ, cũng nhận ra sự chuyển động của Tần Mặc và đồng bạn. Họ nhìn nhau, rồi cũng chậm rãi đứng dậy, lặng lẽ nối gót, như những chiếc lá khô bị cuốn theo làn gió vô hình của định mệnh, không biết đích đến, nhưng lòng mang theo một nỗi khát khao được giải đáp.

Họ bước đi dưới ánh nắng ban mai đang dần lên cao, không khí trong lành và mát mẻ. Thức Tỉnh Bình Nguyên dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những ngọn núi xanh thẳm của Linh Thú Sơn Mạch.

*****

Giữa trưa, ��nh nắng vàng rực rọi thẳng xuống đỉnh đầu, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ rậm rạp, tạo thành vô số vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh. Tần Mặc dẫn nhóm đi sâu vào Linh Thú Sơn Mạch, không gian xung quanh dần thay đổi. Không còn sự tĩnh lặng của bình nguyên, thay vào đó là một bản giao hưởng bất tận của thiên nhiên. Tiếng gầm rú xa xăm của linh thú, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây cao vút, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh hoang dã, nguyên thủy và đầy sức sống.

Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cây cỏ dại, hoa rừng thơm ngát, đôi khi xen lẫn mùi tanh nồng của thú vật hoặc mùi hương độc lạ từ các loài thực vật quý hiếm, len lỏi vào từng hơi thở. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo hương vị của đất và cây cỏ, khiến tâm hồn người ta trở nên thư thái hơn, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn, không thể đoán định. Linh Thú Sơn Mạch, nơi từng là chiến trường ác liệt, nơi linh thú bị cưỡng ép tu luyện, giờ ��ây đã khoác lên mình một vẻ đẹp hoang dại thuần túy, như thể nó đang tự chữa lành những vết thương do chiến tranh gây ra.

Họ dừng chân bên một khe suối nhỏ, dòng nước trong vắt chảy róc rách qua những viên đá cuội. Nước mát lạnh, như xoa dịu đi sự mệt mỏi của chặng đường dài. Tần Mặc không nói gì, chỉ đứng lặng yên, lắng nghe. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang giao hòa với từng rung động nhỏ bé của vạn vật xung quanh. Các tu sĩ cũ của Thiên Diệu Tôn Giả, những người đã theo chân Tần Mặc, vẫn giữ vẻ cảnh giác, ánh mắt đảo quanh, tìm kiếm những dấu hiệu nguy hiểm tiềm ẩn. Họ đã quen với một Linh Thú Sơn Mạch đầy hung hiểm, nơi mỗi bước đi đều có thể đối mặt với linh thú bị tha hóa, bị cưỡng ép, mang theo sự hung tợn và khát máu. Nhưng giờ đây, những gì họ cảm nhận được là một sự bình yên lạ thường.

Mộ Dung Tĩnh đứng giữa nhóm, đôi mắt nàng dõi theo Tần Mặc. Nàng không thể hiểu được tại sao hắn lại có thể hòa mình vào thiên nhiên một cách dễ dàng đến vậy. Nàng, một tu sĩ kiêu ngạo, được mệnh danh là thiên tài, đã quen với việc dùng sức mạnh để chế ngự vạn vật, chứ không phải để hòa hợp.

Bỗng, một tiếng kêu rên rỉ yếu ớt vang lên từ bụi cây gần đó, khiến tất cả mọi người đều giật mình. Một chú tiểu Lang nhỏ bé, thân hình gầy gò, lông xám tro, đầy vết thương, cẩn thận bước ra. Ánh mắt nó vẫn còn sự sợ hãi, nhưng không còn sự hung tợn của một linh thú bị ép buộc tu luyện. Nó dùng mũi hít hít, đôi tai vểnh lên nghe ngóng, rồi chậm rãi, cẩn thận đào một củ quả dưới gốc cây. Hành động của nó thuần túy là bản năng sinh tồn, không chút tạp niệm. Nó không hề để ý đến sự hiện diện của con người, chỉ tập trung vào việc tìm kiếm thức ăn.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi mắt ông ánh lên vẻ cảm thán. "Nó không còn nghĩ đến việc tu luyện hỏa cầu nữa. Chỉ đơn giản là tìm kiếm sự sống." Ông nhớ lại những ngày tháng khi những linh thú như Tiểu Lang này bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép, bị biến thành những cỗ máy chiến tranh, chỉ biết đến giết chóc và sức mạnh. Chúng mất đi bản năng săn mồi, mất đi sự kết nối với tự nhiên, chỉ còn lại sự hung hãn và sợ hãi. Nhưng giờ đây, chú tiểu Lang này, sau Đại Hội Thức Tỉnh, đã tìm lại được chính mình.

Một tu sĩ cũ của Thiên Diệu, tên là A, khuôn mặt hốc hác, trang phục rách rưới, ánh mắt vẫn còn sự hoài nghi, nhưng đã bắt đầu lộ rõ vẻ kinh ngạc. Hắn nhìn chú tiểu Lang, rồi nhìn Lục Vô Trần, giọng nói khẽ run: "Đây... đây là bản năng thực sự sao? Không phải là sự yếu kém?" Trong tâm trí hắn, việc tu luyện, việc thăng cấp, việc trở nên mạnh mẽ hơn mới là mục tiêu tối thượng. Việc quay trở lại với bản năng thuần túy, với sự yếu ớt của một sinh vật nhỏ bé, dường như là một bước lùi, một sự yếu đuối không thể chấp nhận được.

Tần Mặc khẽ mở mắt. Hắn quay sang nhìn tu sĩ A, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm, như nhìn thấu mọi hoài nghi trong lòng hắn. "Là sự lựa chọn. Là quyền được là chính nó." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của khu rừng, như một lời khẳng định, một chân lý đơn giản nhưng đầy sức mạnh. Hắn không hề lên án, không hề phán xét, chỉ đơn giản là trình bày một sự thật.

Mộ Dung Tĩnh tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng dõi theo từng cử động của chú tiểu Lang. Nàng nhìn thấy sự tập trung tuyệt đối của nó khi đào củ quả, sự thận trọng khi hít ngửi, sự thuần túy khi thưởng thức thành quả lao động của mình. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận được một sự bình yên lạ thường, một sự đầy đủ mà nàng chưa từng tìm thấy trong những năm tháng tu luyện điên cuồng. Nàng đã từng thấy vô số linh thú mạnh mẽ, có thể thi triển pháp thuật kinh thiên động địa, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một sinh linh nào lại mang trong mình sự "sống" mãnh liệt đến vậy, dù nó chỉ là một chú tiểu Lang nhỏ bé và yếu ớt.

Bỗng, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng hú dài, trầm bổng từ xa. Một đàn Phong Lang lông xám tro, thân hình săn chắc, lướt qua trên sườn núi đối diện. Đôi mắt sắc bén của chúng vẫn đầy vẻ hoang dã, nhưng không còn sự hung tợn do bị cưỡng ép. Tiếng hú của chúng không phải là tiếng gầm rống của kẻ săn mồi, mà là tiếng gọi bầy, tiếng giao tiếp thuần túy của tự nhiên. Chúng chạy nhảy tự do, săn mồi theo bản năng, không một chút gò bó. Mộ Dung Tĩnh nhìn theo đàn Phong Lang, rồi lại nhìn chú tiểu Lang đang say sưa gặm củ quả dưới chân. Một sự đối lập rõ ràng hiện ra trước mắt nàng: một bên là sự tự do, hoang dã của bản năng, một bên là sự bó buộc, tha hóa của khát vọng sai lầm. Niềm tin của nàng, một lần nữa, lại bị lung lay.

*****

Ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những tán lá cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và thanh bình. Gió mát hơn, lướt qua những vách đá sừng sững, mang theo hơi ẩm của núi rừng. Nhóm người đi sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch, đến một khu vực đặc biệt tĩnh lặng và cổ kính. Nơi đây, một cây cổ thụ khổng lồ vươn mình lên trời xanh, tán lá rậm rạp như che phủ cả một ngọn đồi. Rễ cây to lớn, đan xen chằng chịt, tạo thành những gò đất nhấp nhô, những hang hốc tự nhiên. Cây cổ thụ này đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử của Huyền Vực, là một chứng nhân sống động cho ý chí tồn tại kiên cư��ng của vạn vật.

Dưới gốc cây cổ thụ, nơi ánh nắng chiều len lỏi chiếu rọi, một khóm Tiểu Thảo xanh tươi đang vươn mình khoe sắc. Những chiếc lá nhỏ nhắn, xanh mướt, đung đưa nhẹ nhàng trong gió, và trên đó, những bông hoa nhỏ li ti, màu trắng tinh khôi, đang hé nở, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí. Không một chút khoa trương, không một chút phô trương, chỉ là sự sống động và bình yên thuần túy.

Mộ Dung Tĩnh, người đã từng chiêm ngưỡng vô số kỳ hoa dị thảo quý hiếm, những linh dược ngàn năm tuổi mang theo năng lượng cuồn cuộn, giờ đây lại sững sờ đứng nhìn khóm Tiểu Thảo bình dị này. Nàng tiến lại gần, như bị một lực hút vô hình nào đó kéo đến. Ký ức về những lời Tần Mặc từng nói, về "ý chí tồn tại" của vạn vật, về "cân bằng bản chất", ùa về trong tâm trí nàng, rõ ràng hơn bao giờ hết. Nàng đã từng cười nhạo hắn, coi hắn là kẻ yếu đuối, là người đang ngăn cản con đường tiến hóa của Huyền Vực. Nhưng giờ đây, đứng trước khóm Tiểu Thảo nhỏ bé, nàng cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc.

Nàng khẽ đưa tay, những ngón tay thon dài, trắng nõn, chạm nhẹ vào một bông hoa nhỏ li ti. Cánh hoa mềm mại, mỏng manh, nhưng nàng cảm nhận được một luồng sinh khí tinh khiết, một ý chí sống mạnh mẽ đang chảy tràn trong nó. Không cần linh lực hùng hậu, không cần pháp thuật cao siêu, chỉ là sự tồn tại đơn thuần, nhưng đầy đủ và hoàn mỹ.

"Vẻ đẹp này... không cần phải thăng tiên mới có được..." Nàng thì thầm, giọng nói khẽ run lên, như thể nàng đang tự thú nhận với chính mình, hoặc với cả khóm Tiểu Thảo kia. Ánh mắt nàng ngấn nước, nhưng không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự thức tỉnh, của một nỗi hối hận muộn màng và một tia hy vọng mới bừng cháy. Nàng đã từng tin rằng chỉ có "thăng tiên" mới là con đường duy nhất để đạt được sự hoàn mỹ, sự vĩnh cửu. Nhưng khóm Tiểu Thảo này, cùng với chú tiểu Lang và đàn Phong Lang vừa rồi, đã dạy nàng một bài học sâu sắc hơn.

Tần Mặc đứng cách đó một quãng, lặng lẽ quan sát Mộ Dung Tĩnh. Hắn biết, khoảnh khắc này là quan trọng nhất đối với nàng. Hắn không xen vào, chỉ để nàng tự mình cảm nhận, tự mình giác ngộ. Khi nàng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt nàng đầy phức tạp, có sự hối hận vì những hành động trong quá khứ, sự bối rối vì những niềm tin đã sụp đổ, và một tia hy vọng mới bùng lên, như một ngọn lửa nhỏ trong đêm tối.

"Vạn vật đều có giá trị khi chúng được là chính mình, không cần phải trở thành thứ gì khác." Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng, vang vọng trong lòng Mộ Dung Tĩnh và những tu sĩ cũ đang đứng xung quanh. Hắn không phải đang thuyết giáo, mà đang nói lên một chân lý đơn giản, rõ ràng như ánh nắng mặt trời.

Một tu sĩ cũ khác, tên B, người đã từng là một chiến tướng dưới trướng Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi, khẽ cúi đầu. Nước mắt rưng rưng trên khóe mi, lăn dài trên gò má lem luốc. "Chúng ta... chúng ta đã ép buộc chúng quá nhiều..." Giọng hắn nghẹn ngào, mang theo nỗi đau khổ và sự day dứt tột cùng. Hắn nhớ lại những tháng ngày mình đã cầm đao, giết chóc, ép buộc linh thú phải tu luyện, phải phục tùng. Hắn đã tin rằng đó là con đường đúng đắn, là cách để mang lại "trật tự" cho Huyền Vực. Nhưng giờ đây, "trật tự" đó lại là sự hủy hoại bản chất, là sự tha hóa của vạn vật.

Những tu sĩ cũ khác cũng vậy. Họ không còn vẻ hoài nghi hay sợ hãi. Thay vào đó là sự trầm tư, đôi khi là những tiếng thở dài nặng nề. Họ bắt đầu nhận ra rằng, cái gọi là "sức mạnh" mà họ theo đuổi, cái "tiên lộ" mà họ khao khát, có lẽ chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên sự đau khổ và mất mát của những sinh linh khác.

Lục Vô Trần tiến đến gần hơn, ông đặt tay lên vai tu sĩ B, ánh mắt hiền hòa. "Không ai có thể thay đổi quá khứ, nhưng chúng ta có thể thay đổi tương lai. Quan trọng là bây giờ, các ngươi đã nhìn thấy. Đó là khởi đầu." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự an ủi và khích lệ.

Tô Lam cũng mỉm cười nhẹ nhõm. Nàng nhìn thấy sự thay đổi đang dần nảy mầm trong tâm hồn những người này. Mặc dù con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, hạt giống của sự thật đã được gieo.

Tần Mặc đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Hắn cảm nhận được một làn sóng năng lượng tinh khiết, mạnh mẽ đang lan tỏa từ những nơi vạn vật tìm lại bản năng tự nhiên. Làn sóng ấy không phải là linh lực, mà là ý chí tồn tại thuần túy, không bị vẩn đục bởi khát vọng thăng thiên. Nó mạnh mẽ đến mức, hắn tin rằng, nó có thể tác động đến Huyền Vực Tâm Châu, thứ vẫn luôn ẩn mình, hay thậm chí là những thực thể cổ xưa khác trong Huyền Vực. Sự chuyển biến trong nhận thức của Mộ Dung Tĩnh, và sự giác ngộ của những tu sĩ cũ này, báo hiệu một sự thay đổi lớn trong Huyền Vực.

Chắc chắn, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ nhận được tin tức về những gì đã diễn ra. Hắn sẽ coi đây là một mối đe dọa nghiêm trọng đến "tiên lộ" của hắn, đến cái gọi là "trật tự" mà hắn muốn thiết lập. Điều đó có thể thúc đẩy hắn hành động một cách cực đoan hơn, sử dụng những sức mạnh cấm kỵ hoặc những kế hoạch cuối cùng mà hắn đã ấp ủ bấy lâu.

Nhưng Tần Mặc không nao núng. Hắn đưa tay chạm vào khóm Tiểu Thảo. Nó vẫn ở đó, bình yên, kiên cường, sống động. Đây mới là giá trị thực sự. Hắn tin rằng, chỉ cần vạn vật được là chính nó, được tự do lựa chọn con đường của mình, thì Huyền Vực sẽ không còn là một thế giới bị bẻ cong bởi những khát vọng sai lầm, mà là một thế giới cân bằng, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất. Ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn, cũng như trong lòng những người tin vào hắn, sẽ không bao giờ tắt. Hắn sẽ tiếp tục dẫn dắt vạn vật, không phải để thăng tiên, mà để sống đúng với bản chất của mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free