Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1140: Sứ Giả Của Ý Chí Tồn Tại

Dư âm của buổi hoàng hôn trên Linh Thú Sơn Mạch vẫn còn vương vấn trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng đứng lặng lẽ dưới bóng cây cổ thụ trong Vô Tính Thành, nơi những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội nép mình bên dòng suối róc rách. Khắp nơi, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nói chuyện rì rầm của người dân, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa, mùi đất tươi xốp và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, dệt nên một bức tranh mộc mạc, gần gũi. Nơi đây không có sự xa hoa tráng lệ của các tông môn tu luyện, nhưng lại mang đến một cảm giác an yên lạ thường, một điều mà nàng chưa từng cảm nhận được trong suốt những năm tháng theo đuổi "tiên lộ" đầy tranh đoạt.

Ánh nắng dịu dàng của buổi chiều tà xuyên qua tán lá xanh, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá cuội. Mộ Dung Tĩnh đưa mắt nhìn Tần Mặc. Hắn ngồi đó, tựa lưng vào thân cây cổ thụ, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng cũng chất chứa một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, càng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, hoàn toàn không có chút hoa mỹ hay dấu hiệu của sức mạnh như những tu sĩ khác, nhưng lại khiến hắn trở nên hòa hợp một cách kỳ lạ với cảnh vật xung quanh.

Mộ Dung Tĩnh bước đến, mỗi bước chân đều mang theo sự nặng nề của những suy tư chất chứa. Nàng đã từng là một tu sĩ kiêu ngạo, tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên, vào sức mạnh và sự vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, những gì nàng đã chứng kiến tại Đại Hội Thức Tỉnh, và đặc biệt là chuyến đi vào Linh Thú Sơn Mạch, đã phá vỡ mọi niềm tin cố hữu ấy. Cảnh tượng chú tiểu Lang vui vẻ đào bới củ quả, đàn Phong Lang săn mồi vì bản năng sinh tồn, và khóm Tiểu Thảo tự do nở hoa rực rỡ mà không cần sự thúc ép, tất cả như những nhát kiếm sắc bén c��a vào thành trì kiên cố trong tâm hồn nàng.

Nàng đứng đối diện Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, không còn sự kiêu ngạo hay thù địch, chỉ còn lại sự bối rối và một khao khát tìm kiếm mãnh liệt. "Những gì ta chứng kiến... đã đảo lộn tất cả, Tần Mặc," giọng nàng khẽ run, mang theo chút nghẹn ngào khó tả. "Con đường 'thăng tiên' mà ta theo đuổi bấy lâu, với tất cả sự cuồng tín, sự ép buộc... có thật sự là chân lý, hay chỉ là một ảo ảnh được dệt nên từ sự tham lam và sợ hãi?"

Tần Mặc mở mắt, nhìn nàng. Ánh mắt hắn không phán xét, cũng không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi sự thức tỉnh trong tâm hồn nàng. Hắn khẽ gật đầu, môi mấp máy. "Chân lý không phải là thứ để theo đuổi mù quáng, Mộ Dung Tĩnh. Nó là thứ để cảm nhận, để chiêm nghiệm, và để mỗi sinh linh tự do lựa chọn." Giọng hắn bình thản, trầm ấm, mỗi lời nói đều có trọng lượng, như những viên đá cuội được mài nhẵn bởi dòng nước thời gian. "Khi chúng ta ép buộc vạn vật phải trở thành một thứ gì đó khác với bản chất của chúng, chúng ta không chỉ làm mất đi vẻ đẹp vốn có, mà còn bóp méo cả chính bản thân mình."

Mộ Dung Tĩnh cúi đầu, mi mắt khẽ động. "Ta đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh mới là con đường duy nhất để tồn tại, để bảo vệ. Ta đã từng coi những sinh linh không có linh căn, không thể tu luyện, là những kẻ yếu đuối, vô dụng. Nhưng khi nhìn thấy chú tiểu Lang kia, khi nhìn thấy khóm Tiểu Thảo kia... ta nhận ra sự bình yên và hạnh phúc của chúng không đến từ sức mạnh hay sự trường sinh, mà đến từ việc được sống đúng với 'vật tính' của chính mình." Nàng ngẩng đầu, ánh mắt đã bớt đi phần nào sự bối rối, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu. "Đó là 'ý chí tồn tại' mà ngươi luôn nhắc đến sao? Ý chí được là chính nó, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định nghĩa nào?"

Tần Mặc khẽ mỉm cười. "Đúng vậy. Mỗi một hòn đá, một dòng nước, một ngọn cỏ, một linh thú, hay ngay cả một ký ức, một cảm xúc... tất cả đều có 'ý chí tồn tại' của riêng nó. Chúng có khát vọng được sống, được phát triển theo cách riêng, được trải nghiệm sự hữu hạn hay vô hạn theo cách mà chúng được sinh ra. Khi chúng ta tôn trọng ý chí đó, thế giới sẽ tìm lại được sự cân bằng. Khi chúng ta cưỡng ép, chúng ta sẽ đẩy thế giới vào sự hỗn loạn, như những gì đã xảy ra dưới danh nghĩa 'thăng tiên'." Hắn chậm rãi vươn tay, chạm nhẹ vào một chiếc lá xanh non đang đung đưa trước gió. "Chiếc lá này không cần phải trở thành một thân cây cổ thụ để nó có giá trị. Nó có giá trị bởi vì nó là chính nó, đang sống và đang tồn tại."

Mộ Dung Tĩnh lắng nghe, từng lời của Tần Mặc như những giọt nước mát lành thấm đẫm vào tâm hồn khô cằn của nàng. Nàng nhớ lại câu nói của hắn, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, nàng đã hiểu được hàm ý sâu xa đằng sau câu nói đó. Sự truy cầu vô độ, sự đồng hóa mọi vật thành một khuôn mẫu duy nhất, chính là sự hủy diệt bản chất và linh hồn của Huyền Vực. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang dần được trút bỏ, một sự giải thoát khỏi xiềng xích của những tín ��iều đã ăn sâu vào tiềm thức.

Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và một lòng tin mới đang nảy nở. "Ta... ta đã từng là một phần của sự ép buộc đó. Ta đã từng tin rằng mình đang mang lại trật tự, mang lại con đường sáng cho vạn vật. Nhưng tất cả những gì ta mang lại chỉ là sự đau khổ và sự tha hóa. Ta hối hận vì những hành động trong quá khứ, vì những sinh linh đã bị ta làm tổn thương." Nàng thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự hối lỗi nhưng cũng phảng phất một tia hy vọng. "Nhưng giờ đây, ta muốn tìm hiểu sâu hơn về con đường của ngươi, về 'cân bằng bản chất'. Ta muốn bù đắp, nếu có thể."

Tần Mặc nhìn nàng, đôi mắt hắn ánh lên vẻ thông hiểu. Hắn biết, sự thay đổi trong tâm hồn Mộ Dung Tĩnh là một quá trình dài và gian nan, nhưng đây là một khởi đầu quan trọng. "Không ai có thể thay đổi quá khứ, Mộ Dung Tĩnh. Nhưng chúng ta có thể thay đổi tương lai. Quan trọng là ngươi đã nhìn thấy. Quan trọng là ngươi đã lắng nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Đó là bước đầu tiên trên con đường tìm lại sự cân bằng." Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, thân ảnh hắn cao hơn Mộ Dung Tĩnh một chút, nhưng không hề tạo cảm giác áp bức. "Con đường này không dễ dàng. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và một trái tim rộng mở. Nhưng ta tin, ngươi có thể làm được."

Mộ Dung Tĩnh gật đầu, trong lòng nàng một tia kiên định mới đã bùng cháy. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với sự nghi ngờ, sự thù địch từ những người từng là đồng môn, nhưng nàng đã không còn sợ hãi. Nàng đã tìm thấy một chân lý mới, một mục đích mới, một con đường mà nàng tin rằng có thể mang lại sự chữa lành và hy vọng cho Huyền Vực. Dưới ánh nắng chiều tà, bóng dáng Mộ Dung Tĩnh đứng bên Tần Mặc, không còn là kẻ thù, mà là một người đồng hành trên con đường tìm kiếm sự cân bằng cho vạn vật.

***

Đêm buông xuống, mang theo hơi sương se lạnh và ánh trăng bạc vằng vặc chiếu rọi Vô Tính Thành. Trong một gian phòng đơn sơ nhưng ấm cúng, ánh nến lung linh hắt bóng những hình người trên vách tường gỗ. Tiếng suối chảy róc rách bên ngoài, tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên, tất cả tạo nên một không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nói chuyện trầm ấm của những người ngồi quanh bàn. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang chăm chú lắng nghe Tần Mặc. Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc phơ, dựa lưng vào tường, đôi mắt sâu trũng vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi nhưng đã ánh lên sự thanh thản hơn. Và Mộ Dung Tĩnh, nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định, không còn vẻ bối rối của ban ngày.

"Chúng ta không thể dùng vũ lực để thay đổi niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của họ, của các tông môn từng trung thành với Thiên Diệu Tôn Giả," Tần Mặc chậm rãi nói, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng sự kiên quyết. Hắn đặt một bản đồ Huyền Vực đã cũ kỹ lên bàn, chỉ vào những vùng đất từng là căn cứ của phe Thiên Diệu. "Chiến tranh đã kết thúc, nhưng cuộc chiến giành lại 'ý chí tồn tại' cho vạn vật, và giành lại sự cân bằng cho Huyền Vực, mới chỉ bắt đầu. Chúng ta phải gieo hạt giống của sự thấu hiểu, không phải hạt giống của sợ hãi hay cưỡng ép."

Tô Lam khẽ nhíu mày, đôi mắt phượng tinh anh nhìn Tần Mặc. "Nhưng liệu họ có lắng nghe, Tần Mặc? Sự cố chấp của họ đã ăn sâu vào xương tủy, vào mọi giáo điều mà họ đã tuân theo bao đời nay. Họ sẽ coi chúng ta là kẻ thù, là những kẻ phản bội 'tiên lộ'." Giọng nàng thanh thoát nhưng có chút sắc sảo, thể hiện sự lo ngại về tính khả thi của kế hoạch này.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy. "Sự thay đổi luôn gặp phải sự kháng cự, đặc biệt là khi nó thách thức những niềm tin cơ bản nhất. Nhưng Tô Lam nói đúng, nếu chúng ta không cố gắng, thì sự thay đổi sẽ không bao giờ đến. Ai sẽ là người mang theo thông điệp này? Ai sẽ đủ dũng khí để đối mặt với sự cố chấp và thù địch của họ?"

Mộ Dung Tĩnh ngẩng đầu, ánh mắt nàng quét qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng lại ở Tần Mặc. Nàng hít thở sâu, như thể đang chuẩn bị cho một quyết định trọng đại. "Ta sẽ đi." Giọng nàng dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Ta sẽ đi đến Thanh Vân Tông, tông môn mà ta đã từng là một phần. Ta cần phải đối mặt với quá khứ của mình, với những người từng là sư phụ, sư huynh, sư tỷ của ta. Và ta cần phải cho họ thấy một con đường khác, một chân lý mà chính ta đã nhìn thấy."

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt họ từ ngạc nhiên chuyển sang thán phục. Sự dũng cảm và quyết tâm của nàng đã vượt xa những gì họ mong đợi.

Tần Mặc nhìn Mộ Dung Tĩnh, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tán thưởng. "Đó là một quyết định dũng cảm, Mộ Dung Tĩnh. Ngươi sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, rất nhiều sự phản đối. Nhưng ngươi chính là cầu nối tốt nhất giữa hai thế giới quan. Ngươi hiểu cả hai phía, và sự chuyển biến của ngươi chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường cân bằng." Hắn vươn tay, lấy từ trong một chiếc hộp gỗ nhỏ một cành cây khô héo. Cành cây ấy trông có vẻ vô tri, nhưng trên đầu nó, một chồi non xanh biếc đang đâm ra, tràn đầy sức sống. Hắn đưa cành cây cho Mộ Dung Tĩnh. "Đây là một cành cây từ Vô Tính Thành. Nó không phải là một pháp bảo mạnh mẽ, nhưng nó là biểu tượng cho sự sống, cho sự đổi mới, cho 'ý chí tồn tại' kiên cường, ngay cả khi vạn vật có vẻ khô cằn và tưởng chừng như đã chết. Hãy mang nó theo. Nó sẽ nhắc nhở ngươi về giá trị thực sự của sự sống và của sự lựa chọn."

Mộ Dung Tĩnh nhận lấy cành cây khô, ngón tay nàng khẽ chạm vào chồi non mềm mại. Một luồng ấm áp lan tỏa từ cành cây vào lòng bàn tay nàng, như một lời động viên vô hình. "Ta sẽ không phụ lòng tin của ngươi, Tần Mặc." Nàng ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Lục Vô Trần đứng dậy, bước đến gần. "Ta sẽ đi cùng Mộ Dung Tĩnh. Ta có kinh nghiệm đối phó với những thế lực cố chấp, và ta cũng cần phải nhìn thấy sự thay đổi này bằng chính đôi mắt của mình." Giọng ông trầm ấm, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là một sự kiên định mới.

Tần Mặc gật đầu. "Vậy thì, chúc các ngươi thượng lộ bình an. Hãy nhớ, chúng ta không ép buộc. Chúng ta chỉ gieo hạt giống. Sự lựa chọn cuối cùng thuộc về chính bản thân họ, về 'ý chí tồn tại' của chính họ." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang chiếu rọi, bao phủ Vô Tính Thành trong một vẻ đẹp huyền ảo. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách, nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn chưa bao giờ tắt.

***

Hành trình đến Thanh Vân Tông không hề dễ dàng. Đoàn sứ giả của Mộ Dung Tĩnh, bao gồm nàng, Lục Vô Trần và một vài linh thể thức tỉnh đã tình nguyện đi theo, phải vượt qua những ngọn núi hiểm trở và những vùng đất hoang tàn còn sót lại sau đại chiến. Khi họ đến gần Thanh Vân Tông, bầu không khí thay đổi rõ rệt. Những tòa điện thờ nguy nga, tháp tu luyện cao vút được xây dựng bằng đá cẩm thạch trắng sáng và mái ngói lưu ly xanh biếc, chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng, vẫn sừng sững trên đỉnh núi. Nhưng một cảm giác lạnh lẽo, cảnh giác bao trùm lên toàn bộ tông môn. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân nghe có vẻ u buồn hơn, tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập giờ đây mang theo sự căng thẳng, và tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện dường như không còn mang lại sự thanh tịnh mà thay vào đó là sự cố chấp.

Sương mù lãng bảng bao phủ những cây cầu đá uốn lượn và đường mòn quanh co trên vách núi, khiến khung cảnh thêm phần huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ u ám. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc từ Luyện Đan Phong, và hương hoa cỏ núi thoang thoảng không thể xua đi cái không khí nặng nề, căng thẳng nơi đây. Gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh từ đỉnh cao, như một lời cảnh báo cho những kẻ ngoại lai.

Ngay khi đoàn sứ giả bước vào cổng tông môn, hàng chục tu sĩ Thanh Vân Tông đã đứng chờ sẵn, ánh mắt đầy nghi ngờ và thù địch. Họ mặc những bộ đạo bào màu xanh lam quen thuộc, nhưng khuôn mặt họ lại toát lên vẻ cảnh giác cao độ. Trong số đó, một ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, bước ra. Đó là Trần Trưởng Lão, một trong những người cố chấp nhất, và cũng là người nắm giữ quyền lực thực sự trong Thanh Vân Tông sau sự sụp đổ của Thiên Diệu Tôn Giả. Đôi mắt sắc sảo của ông quét qua Mộ Dung Tĩnh và Lục Vô Trần, đầy vẻ khinh miệt và thù hận.

"Ngươi, Mộ Dung Tĩnh!" Trần Trưởng Lão cất giọng trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Kẻ phản bội tông môn, kẻ đã quay lưng lại với 'tiên lộ' mà chúng ta đã theo đuổi bấy lâu, còn dám quay về đây? Chẳng lẽ muốn đưa tà đạo của Tần Mặc, cái thứ triết lý yếu đuối và mê hoặc đó, vào Thanh Vân Tông chúng ta sao?" Giọng ông ta mang theo sự phẫn nộ rõ rệt, như một tiếng sấm vang dội trên đỉnh núi.

Mộ Dung Tĩnh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nàng bước lên phía trước, đối mặt với Trần Trư���ng Lão mà không hề nao núng. Nàng biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất, không chỉ cho bản thân nàng mà còn cho con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi. "Trưởng lão, xin người hãy lắng nghe. Đây không phải tà đạo, cũng không phải sự yếu đuối. Đây là chân lý về sự tồn tại, về 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Chúng ta đã sai lầm khi cưỡng ép vạn vật 'thăng tiên', khi chúng ta tin rằng chỉ có một con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu." Giọng nàng vang lên rõ ràng, dứt khoát, không hề kém cạnh so với sự uy áp của Trần Trưởng Lão.

Lục Vô Trần tiến lên một bước, ánh mắt ông hiền hòa nhưng kiên định. "Ngài cứ lắng nghe, Trần Trưởng Lão. Những gì Mộ Dung Tĩnh nói, là điều mà cả Huyền Vực cần phải nghe, đặc biệt là những người từng bị che mắt bởi ảo ảnh của 'tiên lộ' giả dối." Ông nhìn vào đôi mắt đầy cảnh giác của Trần Trưởng Lão, không chút sợ hãi. "Sự thật có thể khó chấp nhận, nhưng nó là điều cần thiết để Huyền Vực này có thể tái sinh."

Trần Trưởng Lão hừ lạnh, ông ta không hề có ý định lắng nghe. "Ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của Thanh Vân Tông ta?"

"Ta là Lục Vô Trần. Ta từng là một tu sĩ vĩ đại, từng tìm kiếm 'tiên lộ' như các ngươi. Nhưng giờ đây, ta đã tìm thấy một con đường khác, con đường của sự cân bằng và thấu hiểu." Lục Vô Trần đáp lại, giọng điệu điềm tĩnh.

Mộ Dung Tĩnh không để sự gián đoạn này làm chệch hướng. Nàng tiếp tục, kể lại những gì nàng đã chứng kiến tại Đại Hội Thức Tỉnh. Nàng kể về hàng ngàn linh thể và tu sĩ đã trải qua sự thức tỉnh mạnh mẽ, nhận ra sự tha hóa và khao khát tìm lại bản chất của mình. Nàng kể về chuyến đi vào Linh Thú Sơn Mạch, về sự thanh thản khi linh thú tìm lại bản năng tự nhiên của chúng, không cần phải tu luyện hay chiến đấu. Nàng kể về vẻ đẹp của khóm Tiểu Thảo, nở hoa một cách chậm rãi nhưng rực rỡ, tỏa hương thơm dịu dàng, như một minh chứng cho vẻ đẹp của sự tự nhiên và không cưỡng ép.

Trong lúc nàng kể, nàng rút ra cành cây khô mà Tần Mặc đã trao. Nàng giơ nó lên cao, chiếc chồi non xanh biếc trên đầu cành cây khẽ rung lên, như có sự sống đang trỗi dậy, mặc cho gió lạnh đang rít qua. "Đây, Trưởng lão, là biểu tượng của Vô Tính Thành. Nó không có linh lực, không có sức mạnh để thăng tiên. Nhưng nó có 'ý chí tồn tại', ý chí được sống, được đổi mới. Nó là bằng chứng rằng sự sống không cần phải bị ép buộc để trở nên vĩ đại." Giọng nàng không còn là lời kể, mà là một lời tuyên ngôn đầy sức thuyết phục.

Các tu sĩ Thanh Vân Tông, ban đầu đầy cảnh giác, giờ đây đã có một vài người bắt đầu lắng nghe một cách chăm chú. Khuôn mặt họ dần bớt đi vẻ thù địch, thay vào đó là sự trầm tư. Một số tu sĩ trẻ tuổi, những người có lẽ đã từng nghe về Đại Hội Thức Tỉnh, hoặc đã từng chứng kiến sự tàn phá của chiến tranh, bắt đầu dao động. Họ nhìn chồi non trên cành cây khô, cảm nhận được một luồng sinh khí tinh khiết, khác hẳn với linh lực cuồng bạo mà họ vẫn thường tu luyện.

Trần Trưởng Lão, tuy nhiên, vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng. Ông ta nhìn chằm chằm vào cành cây, rồi nhìn vào Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt đầy sự hoài nghi và c�� chấp. Niềm tin của ông ta đã ăn sâu vào xương tủy, vào mọi khía cạnh của cuộc đời tu luyện. Sự thay đổi này đối với ông ta không chỉ là sự phủ nhận một triết lý, mà là sự phủ nhận toàn bộ sự tồn tại của ông ta. "Ngươi nói những điều hoang đường!" Ông ta rống lên, giọng nói vang vọng khắp sườn núi, như muốn xua tan mọi nghi ngờ trong lòng các đệ tử. "Những thứ yếu đuối này không thể là chân lý! Chân lý phải là sức mạnh, là sự trường tồn! Ngươi đã bị Tần Mặc mê hoặc, bị cái gọi là 'ý chí tồn tại' hư ảo đó che mắt!"

Mộ Dung Tĩnh không tranh cãi. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn Trần Trưởng Lão, ánh mắt nàng chất chứa sự tiếc nuối. Nàng biết, không phải ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận sự thật, đặc biệt là khi sự thật đó đi ngược lại với toàn bộ niềm tin mà họ đã xây dựng cả đời.

***

Cuộc đối thoại căng thẳng kết thúc khi chiều tà dần buông. Ánh sáng vàng vọt của mặt trời khuất dần sau những đỉnh núi, nhường chỗ cho màn sương mù dày đặc bao phủ Thanh Vân Tông. Không có sự chấp nhận hoàn toàn, cũng không có sự từ chối tuyệt đối. Trần Trưởng Lão vẫn giữ thái độ cứng rắn, đôi mắt sắc sảo của ông ta vẫn ánh lên sự cố chấp và khó chịu. "Lời lẽ của ngươi tuy có lý, Mộ Dung Tĩnh, nhưng niềm tin của Thanh Vân Tông ta không thể dễ dàng thay đổi bởi vài lời nói suông và một cành cây héo tàn!" Ông ta nhấn mạnh từ "héo tàn", cố tình phớt lờ chồi non xanh biếc đang nhú ra. "Chúng ta đã theo đuổi con đường thăng tiên hàng ngàn năm. Đó là truyền thống, là bản chất của tông môn chúng ta!"

Tuy nhiên, sự kiên định của Trần Trưởng Lão không thể che giấu được sự dao động trong lòng một số tu sĩ trẻ tuổi. Một tu sĩ trẻ, khuôn mặt non nớt nhưng đôi mắt đầy suy tư, khẽ bước lên một bước, ánh mắt nhìn Mộ Dung Tĩnh đầy vẻ kính trọng. "Nhưng... những gì sư tỷ nói, ta đã từng cảm nhận được ở Đại Hội Thức Tỉnh... Sự bình yên đó, sự thanh thản đó... nó khác với linh lực mà chúng ta tu luyện." Giọng hắn khẽ run, như sợ hãi sự trừng phạt từ Trần Trưởng Lão, nhưng vẫn không kìm được tiếng lòng.

Một vài tu sĩ khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Họ đã chứng kiến những gì đã xảy ra dưới danh nghĩa "thăng tiên" – sự tàn phá, sự tha hóa, sự đau khổ của vạn vật và cả chính bản thân họ. Những lời nói của Mộ Dung Tĩnh, cùng với hình ảnh chồi non trên cành cây khô, đã gieo những hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí họ.

Mộ Dung Tĩnh nhìn họ, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, sự thay đổi không thể đến trong một sớm một chiều. "Chúng ta không ép buộc. Chúng ta chỉ hy vọng các vị sẽ nhìn thấy sự thật bằng chính đôi mắt của mình, cảm nhận bằng chính trái tim mình. Con đường 'thăng tiên' không phải là sai lầm, nhưng sự cưỡng ép vạn vật đi theo con đường đó, sự coi nhẹ 'ý chí tồn tại' của chúng, chính là tai họa. Hãy để vạn vật được lựa chọn, được là chính nó. Đó mới là sự cân bằng thực sự." Nàng khẽ cúi đầu, như một lời chào tạm biệt.

Lục Vô Trần cũng gật đầu với Trần Trưởng Lão. "Hãy suy nghĩ kỹ, Trưởng lão. Huyền Vực đang đứng trước một ngã rẽ. Sự cố chấp chỉ mang lại sự hủy diệt."

Trần Trưởng Lão không nói thêm lời nào, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi quay người, bước về phía Đại Điện Thanh Vân, bóng dáng ông ta khuất dần trong màn sương mù. Các tu sĩ khác cũng dần tản đi, nhưng rõ ràng là không khí trong Thanh Vân Tông đã không còn như trước. Những hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo, và chúng đang bắt đầu nảy mầm trong tâm trí những người trẻ tuổi, những người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong cuộc chiến vừa qua.

Mộ Dung Tĩnh và Lục Vô Trần cùng các linh thể thức tỉnh lặng lẽ rời đi. Khi họ bước ra khỏi cổng tông môn, Mộ Dung Tĩnh quay đầu lại nhìn Thanh Vân Tông một lần cuối. Các tòa tháp uy nghi, những mái ngói lưu ly xanh biếc, giờ đây trông có vẻ u ám và lạnh lẽo hơn dưới ánh trăng mờ nhạt. Một cảm giác vừa tiếc nuối vừa hy vọng dâng trào trong lòng nàng. Tiếc nuối cho những người còn đang chìm đắm trong ảo ảnh của sự cố chấp, và hy vọng rằng một ngày nào đó, họ cũng sẽ nhìn thấy được chân lý.

Cành cây khô trong tay nàng khẽ rung lên, chiếc chồi non vẫn xanh biếc, kiên cường giữa làn gió lạnh. Nó là biểu tượng cho sự sống, cho sự hồi sinh, và cho một con đường mới đang mở ra cho Huyền Vực. Mộ Dung Tĩnh biết, hành trình này còn rất dài và đầy gian khó. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ nhận được tin tức về những "lời hiệu triệu" này, và hắn sẽ coi đó là mối đe dọa trực tiếp đến sự kiểm soát của hắn, thúc đẩy hắn hành động quyết liệt hơn. Nhưng nàng không còn sợ hãi. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, và nàng sẽ kiên định bước đi, mang theo thông điệp của sự cân bằng và "ý chí tồn tại" đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực. Ngọn lửa hy vọng trong lòng nàng, cũng như ngọn lửa của chồi non kia, sẽ không bao giờ tắt.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free