Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1148: Cơ Chế Giám Sát: Vạn Vật Có Quyền Là Chính Nó

Sau bài diễn thuyết sâu sắc của Tần Mặc, đại sảnh Học Viện Cân Bằng chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ. Những lời của hắn, tuy không hùng hồn như sấm sét, nhưng lại vang vọng trong tâm trí mỗi người, lay động tận cùng những giá trị đã ăn sâu vào Huyền Vực suốt hàng ngàn năm. Ánh mắt Tần Mặc vẫn giữ vẻ kiên định, hắn không nôn nóng chờ đợi phản ứng, mà chỉ lặng lẽ quan sát, như thể đang lắng nghe vô vàn dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí các đại biểu, thấu hiểu khát khao thầm kín và cả những lo lắng tiềm ẩn của họ.

Bên ngoài khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, ánh sáng ban mai dịu nhẹ len lỏi vào, vẽ lên sàn đá những vệt vàng nhạt. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ khu vườn thiền định, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, hoàn toàn đối lập với dòng chảy ngầm của tư tưởng đang diễn ra bên trong. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường, mang đến một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Người dân Vô Tính Thành vẫn đi lại nhẹ nhàng bên ngoài, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà thảo mộc, tạo nên một sự ấm áp tỏa ra từ cộng đồng, nhưng đôi khi cũng phảng phất chút u buồn, suy tư về sự hữu hạn của đời người.

Trong khoảnh khắc trầm tư đó, một thân ảnh đồ sộ đột nhiên chấn động. Bạch Hổ Lão Tổ, uy nghiêm như một ngọn núi tuyết, khẽ gầm nhẹ một tiếng, tiếng gầm vang vọng không gian nhưng lại chứa đựng một sự bình tĩnh lạ thường. Thân thể mãnh thú khổng lồ của y, với bộ lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, giờ đây không còn mang vẻ hung hãn của chiến trường, mà toát lên một khí chất trí tuệ sâu sắc. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y lướt qua từng gương mặt trong đại sảnh, rồi dừng lại ở Tần Mặc. Y không hóa thành hình người, mà vẫn giữ nguyên bản thể, bởi chính sự hiện diện nguyên thủy đó mới có thể truyền đạt hết thâm ý của y.

“Những lời của Tần Mặc đã chạm đến bản chất,” Bạch Hổ Lão Tổ dùng linh lực truyền âm, giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông cổ, “Chúng ta đã chứng kiến hậu quả của việc cưỡng ép. Sự truy cầu thăng tiên mù quáng đã khiến vạn vật rời xa bản chất của mình, biến Huyền Vực thành chiến trường của những khao khát vô độ. Để Huyền Vực không lặp lại sai lầm, để giữ gìn sự cân bằng đã khó khăn lắm mới tìm lại được, ta đề xuất một ‘Cơ Chế Giám Sát Ý Chí Vạn Vật’.”

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Bạch Hổ Lão Tổ. Một cơ chế mới, được đề xuất bởi một thần thú từng là biểu tượng của sức mạnh và bản năng hoang dã, điều này vượt xa suy nghĩ của nhiều người.

“Cơ chế này,” Bạch Hổ Lão Tổ tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự quyết đoán, “sẽ có ba trụ cột chính. Thứ nhất, ‘Lắng Nghe Ý Chí’. Chúng ta sẽ thiết lập các điểm lắng nghe, nơi vạn vật có thể bày tỏ khát khao sâu thẳm nhất của mình mà không sợ bị phán xét hay ép buộc. Những người được giao trọng trách này sẽ là những tu sĩ có lòng thấu hiểu sâu sắc, những người có thể thực sự nghe được tiếng lòng của vạn vật, như Tần Mặc đã làm.” Y liếc nhìn Tần Mặc, một ánh nhìn đầy tin tưởng. “Thứ hai, ‘Bảo Vệ Quyền Tự Do Lựa Chọn’. Không một cá nhân, một thế lực nào được phép cưỡng ép bất kỳ vật nào tu luyện theo con đường mà nó không mong muốn. Mọi sự can thiệp quá mức, mọi nỗ lực định hướng ý chí tồn tại của vạn vật đều sẽ bị ngăn chặn.”

Sự im lặng bao trùm đại sảnh, nặng trĩu. Đây không chỉ là một luật lệ, mà là một sự thay đổi tận gốc rễ của triết lý tu hành.

“Và thứ ba,” Bạch Hổ Lão Tổ chấn động thân thể, tạo ra một làn sóng linh lực nhẹ nhàng lan tỏa, “là ‘Ngăn Chặn Can Thiệp Quá Mức’. Một hội đồng giám sát sẽ được thành lập, bao gồm các đại diện từ mọi chủng tộc, mọi thế lực, được ủy quyền để điều tra và trừng phạt bất kỳ ai vi phạm. Hội đồng này sẽ hoạt động dưới sự chứng giám của vạn vật, và quyền lực của nó sẽ đến từ sự đồng thuận của tất cả.”

Bạch Hổ Lão Tổ kết thúc phần trình bày, đôi mắt vàng rực quét một lượt qua các đại biểu. Đề xuất của y hùng tráng và đầy tham vọng, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn thách thức. Tần Mặc nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn, một âm thanh nhỏ nhưng đủ để kéo mọi người trở về thực tại, ra hiệu cho các đại biểu khác trình bày nghi vấn.

Hàn Băng Tôn Giả là người đầu tiên lên tiếng. Nàng, với vẻ ngoài lạnh lùng và uy nghiêm, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm băng, nhìn thẳng vào Bạch Hổ Lão Tổ. “Cơ chế này quá mới mẻ, Bạch Hổ Lão Tổ. Liệu có khả thi? Ai sẽ giám sát những người được giao trọng trách ‘Lắng Nghe Ý Chí’? Và sức mạnh nào sẽ đảm bảo nó được tuân thủ khi những kẻ có dã tâm vẫn còn tồn tại? Chẳng lẽ chúng ta lại lập nên một quyền lực mới, rồi lại đối mặt với nguy cơ lạm dụng nó?” Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy chất vấn, thể hiện sự thận trọng cố hữu của một tu sĩ đã trải qua vô vàn sóng gió.

Kế đến, Cổ Phong Chân Nhân, một tu sĩ già dặn với phong thái cổ kính, râu tóc bạc phơ, chậm rãi vuốt chòm râu. “Việc ‘can thiệp’ vào con đường tu luyện của vạn vật... đây chẳng phải là đi ngược lại thiên đạo sao? Vạn vật tự nhiên tu luyện, tự nhiên thăng tiến, đó là quy luật bất biến. Nay chúng ta lại đặt ra những rào cản, liệu có phải đang cưỡng ép một loại ‘không tu luyện’, một loại ‘bình thường’ khác lên vạn vật không? Sức mạnh và sự tiến hóa là bản năng. Ngăn cản chúng có khác nào cấm đoán một con chim bay?” Giọng Cổ Phong Chân Nhân trầm tư, đầy sự hoài nghi về một sự thay đổi lớn như vậy.

Những câu hỏi của Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân như mở đầu cho một dòng thác nghi vấn. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đại sảnh. Mặc dù nhiều người đã mệt mỏi với chiến tranh và sự truy cầu thăng tiên cực đoan, nhưng việc từ bỏ hoàn toàn một tín ngưỡng đã ăn sâu vào cốt tủy không phải là điều dễ dàng. Tần Mặc vẫn trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm quan sát từng biểu cảm, từng dao động nhỏ nhất trong linh hồn các đại biểu. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi lớn lao luôn cần thời gian và sự kiên nhẫn. Những hạt giống đã được gieo, nhưng để chúng nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần phải trải qua vô vàn giông bão. Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng còn khó khăn hơn cả chiến trường.

***

Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng hơn khi cuộc tranh luận về "Cơ Chế Giám Sát Ý Chí Vạn Vật" bùng nổ. Những tiếng xì xào, bàn tán không ngừng nổi lên, hòa vào tiếng gió nhẹ bên ngoài, như thể chính tự nhiên cũng đang tham gia vào cuộc thảo luận đầy trọng đại này. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng khắp phòng, nhưng không đủ để làm dịu đi sự đối lập gay gắt trong tư tưởng, ngược lại, dường như chỉ làm tôn thêm vẻ nghiêm trọng của vấn đề. Ánh nắng dịu từ buổi trưa chiếu qua cửa sổ, phác họa rõ nét những đường nét lo âu, hoài nghi trên khuôn mặt của nhiều đại biểu.

Một số cựu tu sĩ phe Thiên Diệu, tuy đã đồng ý tham gia hội nghị nhưng vẫn giữ thái độ cảnh giác và bảo thủ, bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc. Một lão tu sĩ với bộ râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh, đứng bật dậy, giọng nói đầy bất mãn: “Cơ chế này chẳng qua là sự yếu kém! Nó cản trở sự ‘tiến hóa’ tự nhiên của vạn vật! Thăng tiên là mục tiêu tối thượng, là con đường duy nhất để chúng ta vượt qua giới hạn phàm tục. Nếu không có khao khát đó, Huyền Vực sẽ mãi mãi chìm trong sự trì trệ, sẽ bị các thế giới khác bỏ lại phía sau!” Lời lẽ của y vang vọng, mang theo sự kiêu ngạo và niềm tin mù quáng vào sức mạnh của sự cưỡng ép, vốn đã từng là nền tảng của Thiên Diệu giáo.

Tuy nhiên, lần này, đã có những tiếng nói phản bác mạnh mẽ. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng thẳng người. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thêu hoa văn kiếm, toát lên vẻ thông minh và kiên định. Giọng nàng thanh thoát nhưng đầy sức thuyết phục: “Cơ chế này không cấm tu luyện, thưa vị tiền bối. Nó bảo vệ quyền lựa chọn tự do. Thăng tiên vẫn là một con đường, nhưng không phải là con đường duy nhất, càng không phải là một sự ép buộc. Không ép buộc, không tha hóa. Đó là con đường duy nhất để Huyền Vực thực sự phục hồi và phát triển một cách bền vững. Chúng ta đã thấy hậu quả của sự ép buộc rồi. Liệu ngài có muốn chứng kiến thêm những bi kịch như vậy nữa không?”

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, khẽ gật đầu đồng tình. Vẻ mệt mỏi trên mặt y dường như vơi đi chút ít, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. Y không nói nhiều, nhưng ánh mắt y đã nói lên tất cả – sự ủng hộ tuyệt đối cho triết lý cân bằng, thứ đã cứu y thoát khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý niệm của nó vang vọng khắp đại sảnh, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm: “Chúng ta, những ‘vật’ có ý chí, đã từng khao khát sức mạnh, khao khát được ‘thăng tiên’. Chúng ta suýt chút nữa đã mất đi bản chất của chính mình vì sự truy cầu đó, bị biến thành công cụ, thành vũ khí. Cơ chế này là bức tường bảo vệ cho chính linh hồn của vạn vật, bảo vệ quyền được là chính nó, không bị biến dạng bởi khát vọng của kẻ khác.” Ý niệm của Thành Linh mạnh mẽ, chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi về sự mất mát bản chất mà nhiều vạn vật đã trải qua.

Tần Mặc lắng nghe từng ý kiến, đôi khi xen vào bằng những lời lẽ sâu sắc, chạm đến tận cùng triết lý. Hắn không dùng uy áp, chỉ dùng sự logic và lòng thấu hiểu để từng bước phá vỡ những bức tường định kiến. “Sức mạnh không phải là mục đích, mà là công cụ,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. “Mục đích của sự tồn tại là gì? Là được là chính nó, là tìm thấy ý nghĩa trong bản chất nguyên thủy. Vạn vật có quyền được là chính nó, không phải là công cụ của khát vọng thăng tiên mù quáng của bất kỳ ai. Cơ chế này không phải là sự giới hạn, mà là nền tảng của sự tôn trọng, của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi ý chí tồn tại được tự do lựa chọn con đường của mình mà không bị áp đặt.”

Hắn giơ tay, lòng bàn tay ngửa lên, như thể đang nâng niu một thứ vô hình nhưng vô cùng quý giá. “Thăng tiên vẫn là một lựa chọn vinh quang, nhưng nó phải là sự lựa chọn tự nguyện, xuất phát từ ý chí nội tại của vạn vật, chứ không phải là sự cưỡng ép từ bên ngoài. Một thanh kiếm chọn sắc bén, một đóa hoa chọn khoe sắc, một dòng suối chọn chảy về nguồn cội... đó đều là những con đường, những ý nghĩa riêng. Cơ chế Giám sát Ý Chí Vạn Vật này sẽ đảm bảo sự đa dạng đó, sự phong phú đó. Nó sẽ là nền tảng để Huyền Vực không còn bị nuốt chửng bởi một khát vọng duy nhất.”

Trong lúc Tần Mặc đang phát biểu, Mộ Dung Tĩnh, người vẫn giữ vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo, nhưng ánh mắt đã không còn hoàn toàn hoài nghi, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc, khẽ lầm bầm một mình. “Quyền được là chính nó... thật sự có thể sao?” Lời nói của y rất nhỏ, như một tiếng thở dài, nhưng lại chứa đựng sự dao động lớn trong nội tâm. Y từng là người tin vào sức mạnh tuyệt đối, tin vào việc chinh phục để thăng tiến, nhưng những gì y chứng kiến, và những lời Tần Mặc nói, đang dần gieo mầm một hạt giống nghi ngờ trong lòng y.

Bạch Hổ Lão Tổ vẫn giữ im lặng, chỉ đứng đó, uy nghi như một pho tượng cổ, để chính đề xuất của mình tự tạo ra tiếng vang, để những lời của Tần Mặc và các đồng minh của hắn chạm đến tâm khảm mọi người. Y biết rằng, sự thay đổi không thể đến từ một mệnh lệnh, mà phải đến từ sự giác ngộ. Cuộc tranh luận vẫn tiếp diễn, nhưng rõ ràng, những người ủng hộ triết lý cân bằng đã chiếm được ưu thế lớn. Những hạt giống của sự thay đổi đã nảy mầm, và dù còn nhiều bão tố, chúng vẫn có cơ hội phát triển.

***

Hoàng hôn buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm cả bầu trời một màu đỏ cam rực rỡ, hắt những vệt nắng cuối ngày lên mái ngói cổ kính của Học Viện Cân Bằng. Sau những giờ tranh luận căng thẳng, một sự đồng thuận sơ bộ về "Cơ Chế Giám Sát Ý Chí Vạn Vật" đã được thiết lập. Dù vẫn còn nhiều hoài nghi và bất đồng, nhưng ý tưởng về một Huyền Vực nơi vạn vật có quyền được là chính nó đã được chấp nhận như một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mới.

Tần Mặc đứng trên Vọng Nguyệt Đài, một kiến trúc cổ kính nằm trong Vô Tính Thành, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thị trấn và những dãy núi trùng điệp phía xa. Tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên, cùng tiếng côn trùng rỉ rả từ những khu vườn xung quanh, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, nhưng trong lòng hắn vẫn không yên. Gió nhẹ mơn man mái tóc, mang theo mùi gỗ ẩm, mùi hoa cỏ dại và cả mùi thức ăn dân dã thoang thoảng từ những ngôi nhà phía dưới. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường, mang lại cảm giác an yên nhưng cũng phảng phất chút u buồn, như thể đang che giấu một nỗi lo lắng sâu sắc.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng tà khí từ Thiên Diệu Tôn Giả. Giờ đây, nó không chỉ rõ ràng hơn, mà còn mang theo một cảm giác cấp bách đến nghẹt thở, như một lời tuyên chiến không lời, một lời đe dọa trực tiếp nhắm vào nỗ lực xây dựng hòa bình của hắn. Nó không còn là một làn sóng mờ mịt, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, có định hướng, như thể Thiên Diệu Tôn Giả đã xác định được mục tiêu và đang dồn toàn bộ sức lực cho một đòn quyết định. Tần Mặc cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, như thể trái tim của Huyền Vực đang bị bóp nghẹt.

“Một bước tiến. Nhưng liệu có đủ nhanh không?” Tần Mặc lẩm bẩm, không phải với ai khác, mà là độc thoại nội tâm. Thành công hôm nay thật đáng mừng, nhưng nó không thể xua tan đi mối lo ngại về Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, kẻ thù đang rình rập, chờ đợi khoảnh khắc yếu kém nhất để ra đòn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Tô Lam tiến đến, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú và kiên định, ánh mắt ch���a đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng đứng cạnh Tần Mặc, cùng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt lịm.

“Anh Tần Mặc, anh vẫn còn lo lắng sao?” Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng nhẹ nhàng như gió thoảng. “Chúng ta đã đạt được một thành công lớn hôm nay. Việc ‘Cơ Chế Giám Sát Ý Chí Vạn Vật’ được chấp thuận sơ bộ là một bước ngoặt, một chiến thắng vĩ đại cho triết lý cân bằng.”

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía xa, nơi bóng tối đang dần bao phủ. Hắn siết chặt tay, cảm giác mát mẻ của gió nhẹ không thể xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng. “Thành công này... chỉ là khởi đầu, Tô Lam. Hắn đang đến gần hơn. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta xây dựng trật tự mới. Luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả đã trở nên rõ ràng và cấp bách hơn bao giờ hết. Hắn đang dồn nén toàn bộ sự tuyệt vọng và điên cuồng của mình vào một đòn cuối cùng.”

Tô Lam khẽ nhíu mày, nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Tần Mặc. Nàng biết, sau chiến tranh, việc xây dựng lại luôn khó khăn hơn việc phá hủy. Và kẻ thù của họ, Thiên Diệu Tôn Giả, không phải là một kẻ dễ dàng từ bỏ. Hắn đại diện cho sự truy cầu cực đoan, cho khát vọng thăng tiên mù quáng đã ăn sâu vào Huyền Vực.

“Hắn sẽ làm gì?” Tô Lam hỏi, giọng nàng thấp thoáng lo lắng.

Tần Mặc lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời, nơi luồng tà khí kia dường như đang tụ lại thành một hình thù mơ hồ, đầy đe dọa. “Ta không biết chính xác, nhưng ta cảm thấy Huyền Vực Tâm Châu đang gặp nguy hiểm, hoặc có lẽ, hắn đã tìm được một sức mạnh cấm kỵ nào đó, một lá bài tẩy cuối cùng để lật ngược ván cờ. Thời gian để Huyền Vực thực sự ổn định là không còn nhiều.” Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên vai, biết rằng cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì ý chí của vạn vật, chỉ mới bắt đầu.

Sự khó khăn trong việc thuyết phục các thế lực truyền thống chấp nhận triết lý cân bằng, cùng với mối đe dọa ngày càng rõ ràng từ Thiên Diệu Tôn Giả, cho thấy con đường xây dựng Huyền Vực mới sẽ còn rất nhiều chông gai và thử thách. Ngay cả Mộ Dung Tĩnh, dù vẫn giữ vẻ ngoài cao ngạo, nhưng ánh mắt y đã không còn hoàn toàn hoài nghi, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc, báo hiệu một sự thay đổi tiềm tàng. Những hạt giống đã được gieo, nhưng để chúng nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần phải trải qua vô vàn giông bão. Tần Mặc biết, hắn phải nhanh lên. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì ý chí của vạn vật, chỉ mới bắt đầu, và hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy đi hy vọng mong manh này.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free