Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1149: Kiến Tạo Tự Do: Đề Xuất Từ Thành Linh

Gió đêm vẫn luẩn quẩn trên Vọng Nguyệt Đài, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng lá cây xào xạc tựa như những lời thì thầm không dứt của thời gian. Tần Mặc đứng đó, bóng lưng hắn hòa vào bóng đêm, chỉ có đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên những tia sáng kiên định, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn không ngừng cuộn trào, dữ dội và rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự cấp bách, một lời cảnh báo vô hình đang dội vào tận tâm khảm, rằng thời gian dành cho Huyền Vực không còn nhiều, và những nỗ lực kiến tạo hòa bình này có thể sẽ bị thử thách đến tận cùng. Tô Lam vẫn đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng cũng hướng về phương xa, nhưng sự lo lắng trong đôi mắt phượng kia đã dần chuyển thành một quyết tâm không lay chuyển.

“Đêm nay sẽ dài,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng sự trầm tư. “Nhưng chúng ta đã gieo những hạt giống đầu tiên. Dù gió bão có đến, chúng ta cũng sẽ bảo vệ chúng.”

Tần Mặc gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, một đêm trầm tư không thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng nó đủ để củng cố ý chí và chuẩn bị cho những thử thách sắp tới. Bình minh ló dạng, xua tan màn đêm u tối, phủ lên Vô Tính Thành một sắc vàng dịu nhẹ, mang theo một làn gió mát trong lành. Tiếng chim hót líu lo từ những vườn cây ăn trái nhỏ, tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh uốn lượn quanh co, và mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm áp. Người dân Vô Tính Thành bắt đầu một ngày mới, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ vang lên từ những ngôi nhà mái ngói đất nung, nơi mùi thức ăn dân dã, ấm cúng bắt đầu lan tỏa. Một khung cảnh quá đỗi yên bình, một sự tĩnh lặng mà Tần Mặc biết, hắn phải bảo vệ bằng mọi giá.

Trong đại sảnh chính của Vô Tính Thành, nơi Hội Nghị Bình Minh tiếp tục, không khí đã bớt phần căng thẳng so với những ngày đầu. Các đại biểu, dù vẫn mang trong mình những hoài nghi và quan điểm khác biệt, nhưng đã có sự cởi mở hơn sau khi ‘Cơ Chế Giám Sát Ý Chí Vạn Vật’ được chấp thuận sơ bộ. Tần Mặc, với vẻ ngoài bình tĩnh và trầm tư như thường lệ, ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ ẩn sâu bên trong. Tô Lam ngồi bên cạnh, dáng vẻ thanh tú, cây bút trên tay nàng luôn sẵn sàng ghi lại mọi chi tiết. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc điểm bạc, ngồi đối diện, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn không ngừng quan sát. Bạch Hổ Lão Tổ uy nghiêm tọa lạc ở một góc, hình dạng thần thú khổng lồ của nó thu hút mọi ánh nhìn, nhưng ánh mắt vàng rực của nó lại vô cùng sắc bén, đầy trí tuệ.

Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân, hai đại diện của các thế lực truyền thống lớn, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng sự phản đối gay gắt từ họ đã dịu đi phần nào. Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú và cao ngạo, lại có vẻ trầm tư hơn, ánh mắt y thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mặc, như thể đang cân nhắc một điều gì đó trọng đại. Lão Khang, với râu dài trắng muốt và đôi mắt hiền từ, ngồi cạnh Thôn Trưởng Vô Tính Thành, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu, biểu lộ sự đồng tình. Dạ Minh và Mộc Lâm Chủ, những người đại diện cho sự hòa hợp với tự nhiên, cũng chăm chú lắng nghe.

Khi bầu không khí đã lắng xuống, một khối linh quang rực rỡ từ từ ngưng tụ giữa đại sảnh, không ngừng thay đổi hình dạng cho đến khi hóa thành một hình ảnh vững chãi và rõ nét của Thiết Giáp Thành Linh. Linh quang ấy tỏa ra một áp lực vô hình, mạnh mẽ như một tòa thành kiên cố, nhưng lại không hề mang theo chút sát khí nào. Áo giáp của nó được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, lấp lánh dưới ánh sáng ban mai, đôi mắt sáng rực như lửa rèn.

“Thưa các vị,” Thiết Giáp Thành Linh cất tiếng, giọng nói của nó vang vọng khắp đại sảnh, trầm ấm và lý trí, tựa như tiếng kim loại va chạm nhưng lại chứa đựng sự kiên định của đá tảng. “Cơ chế giám sát mà chúng ta đã thảo luận là để ngăn chặn sự cưỡng ép, để bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Nhưng để vạn vật thực sự tự do, để chúng có thể phát triển theo bản chất của mình mà không bị ràng buộc bởi kỳ vọng thăng tiên hay mục tiêu của kẻ khác, chúng cần không gian. Một không gian mà ở đó, ý chí của chúng được tôn trọng tuyệt đối.”

Nó dừng lại một chút, ánh mắt linh quang lướt qua từng đại biểu, như thể thăm dò suy nghĩ của họ. “Tôi đề xuất thiết lập các ‘Vùng Đất Tự Do’. Đây không chỉ là những địa điểm vật lý, mà còn là những khái niệm, những khu vực mẫu mực cho triết lý cân bằng. Ở đó, vạn vật, từ ngọn cỏ, dòng suối, phiến đá cho đến những sinh linh có ý thức, sẽ được quyền tự quyết định con đường của mình. Chúng sẽ không bị ép buộc tu luyện để thăng tiên, cũng không bị cấm đoán nếu chúng lựa chọn con đường ấy một cách tự nguyện. Quan trọng hơn, chúng sẽ được sống và phát triển theo ‘vật tính’ cốt lõi của mình, không bị méo mó hay tha hóa bởi những khát vọng cực đoan.”

Khi Thiết Giáp Thành Linh nói, nó sử dụng một phần linh lực, chiếu ra một bản đồ Huyền Vực to lớn giữa không trung. Trên bản đồ, những điểm sáng lấp lánh dần xuất hiện, tượng trưng cho những vùng đất tiềm năng có thể trở thành ‘Vùng Đất Tự Do’. Các điểm sáng này không chỉ là những khu vực hẻo lánh mà còn bao gồm cả những vùng đất trù phú, những khu rừng nguyên sinh, những dãy núi hùng vĩ và thậm chí là những đô thị nhỏ đã từng chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh. Chúng phân bố rải rác khắp Huyền Vực, tạo thành một mạng lưới mong manh nhưng đầy hứa hẹn.

Các đại biểu chăm chú theo dõi, nhiều người bắt đầu bàn tán xôn xao. Có người thì thầm về tính khả thi, người khác lại lo ngại về sự kiểm soát, nhưng hầu hết đều cảm nhận được một luồng hy vọng mới, một viễn cảnh về một Huyền Vực đa dạng và hài hòa hơn.

Tần Mặc thấy thời cơ đã đến, hắn khẽ gật đầu, sau đó chậm rãi cất tiếng, giọng nói của hắn không hùng hồn, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng và sự chân thành. “Những vùng đất này,” Tần Mặc bắt đầu, ánh mắt hắn nhìn sâu vào các đại biểu, “sẽ là nơi vạn vật có thể tự quyết định con đường của mình, nơi triết lý cân bằng được thể hiện rõ nhất. Chúng không phải là nơi yếu kém, nơi trú ẩn của những kẻ không có chí tiến thủ, mà là nơi hạt giống của một Huyền Vực mới sẽ nảy mầm. Nơi mà sự đa dạng của ‘vật tính’ được tôn vinh, nơi mà mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải biến đổi thành một thứ gì khác chỉ vì khát vọng ‘thăng tiên’ mù quáng.”

Hắn dừng lại, quét mắt qua Mộ Dung Tĩnh, người vẫn đang trầm tư. Ánh mắt y có chút băn khoăn, hoài nghi, nhưng cũng có một sự chú ý đặc biệt. Tần Mặc tiếp tục: “Chúng ta đã chứng kiến hậu quả của việc vạn vật đều muốn thành tiên. Sự mất cân bằng, sự tha hóa, và cuối cùng là chiến tranh tàn khốc. Các ‘Vùng Đất Tự Do’ sẽ là lời đáp trả cho quá khứ ấy, là lời khẳng định cho một tương lai nơi ‘thăng tiên’ vẫn là một lựa chọn cá nhân, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất hay bị cưỡng chế. Đó là nơi sự sống được tôn trọng trong mọi hình hài, nơi ý chí tồn tại được tự do cất lên tiếng nói của mình.” Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong đại sảnh, gieo vào lòng người nghe một niềm tin mạnh mẽ vào một con đường mới, một lối thoát khỏi vòng xoáy của sự truy cầu vô độ.

***

Sau phiên họp sáng, một phần lớn các đại biểu còn lại vẫn tiếp tục bàn bạc sôi nổi về ý tưởng ‘Vùng Đất Tự Do’. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh (lúc này chỉ là một khối linh quang nhỏ, đậu trên một chiếc bàn gỗ lim) đã cùng nhau đến Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi yên bình nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của Vô Tính Thành. Quán trà được xây dựng bằng gỗ đơn giản, có một sân nhỏ với một ao cá koi lấp lánh dưới ánh nắng trưa, và mái hiên rộng rợp bóng cây cổ thụ. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng chim hót líu lo và tiếng nói chuyện rì rầm của vài vị khách khác tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thư thái. Mùi trà thơm dịu nhẹ hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ ẩm mộc mạc, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, giúp xoa dịu những căng thẳng từ phiên họp vừa qua.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng, rồi đặt chén trà xuống, nhìn về phía ao cá. Những con cá koi đủ màu sắc bơi lội ung dung, không chút vướng bận, tựa như đang sống đúng với bản chất tự nhiên của chúng. Tần Mặc nhìn chúng, rồi khẽ nói: “Ý tưởng này là một bước tiến lớn, nhưng việc biến nó thành hiện thực sẽ không hề đơn giản.”

Tô Lam gật đầu, cây bút trên tay nàng lướt nhanh trên trang giấy. “Đúng vậy, Anh Tần Mặc. Ý tưởng về ‘Vùng Đất Tự Do’ rất vĩ đại, nhưng việc bảo vệ sự tự do đó khỏi những kẻ tham lam hay tư tưởng cũ không hề đơn giản. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể về quản lý và an ninh. Ai sẽ bảo vệ những vùng đất này? Làm thế nào để đảm bảo rằng chúng không bị xâm phạm bởi những thế lực vẫn còn tin vào con đường thăng tiên cực đoan, hoặc thậm chí là những kẻ muốn lợi dụng sự tự do đó để gây hỗn loạn?” Nàng hỏi, ánh mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi mắt sâu trũng của y nhìn xa xăm, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy suy tư. “Và giới hạn của sự tự do? Liệu một vật có thể tự do đến mức gây hại cho các vật khác trong vùng không? Nếu một con thú dữ vẫn giữ bản chất hung tợn của nó, liệu nó có được phép tự do gây nguy hiểm cho những sinh linh yếu ớt hơn trong ‘Vùng Đất Tự Do’ đó không? Hay nếu một binh khí, vốn mang ý chí chém giết, được tự do hoàn toàn, liệu nó có trở thành mối đe dọa không?” Giọng nói của y trầm, yếu ớt, nhưng mỗi lời đều chạm đến những vấn đề cốt lõi.

Bạch Hổ Lão Tổ, vẫn giữ hình dạng thần thú, khẽ gầm gừ một tiếng, tiếng gầm tuy nhẹ nhưng ẩn chứa uy lực của một chúa tể sơn lâm. “Sức mạnh của bản chất không phải là sự hỗn loạn, Lục Vô Trần. Chính là sự hài hòa. Một con thú dữ vẫn giữ bản tính săn mồi, nhưng nó cũng hiểu được quy luật của tự nhiên, của sự cân bằng. Một binh khí có ý chí chém giết, nhưng nếu được dẫn dắt bởi một chủ nhân có lòng thiện lương, nó sẽ trở thành công cụ bảo vệ, chứ không phải kẻ hủy diệt. Vấn đề là, chúng ta phải dạy họ cách giữ gìn bản chất mà không bị tha hóa bởi ngoại vật, không bị biến chất bởi những khát vọng lệch lạc. Chúng ta phải tìm cách giúp chúng hiểu rằng ‘tự do’ đi đôi với ‘trách nhiệm’ và ‘hài hòa’.” Giọng nói của nó trầm thấp, đầy quyền uy và triết lý, như thể đã trải qua hàng ngàn năm chứng kiến sự thịnh suy của vạn vật.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên một tia thấu hiểu. Hắn dùng đầu ngón tay khẽ vẽ lên mặt bàn trà, những đường nét tượng trưng cho các vùng đất và mối liên kết của chúng. “Đó chính là trọng tâm của triết lý cân bằng. Chúng ta sẽ xây dựng cơ chế tự quản cho những vùng đất này, d���a trên sự đồng thuận và tôn trọng lẫn nhau. Vô Tính Thành của chúng ta chính là một minh chứng sống động. Người dân nơi đây sống một cuộc đời bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, nhưng họ lại tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong chính bản chất của mình. Đó là một sự tự do đích thực.”

Hắn ngước lên nhìn những người đồng hành: “Những vùng đất này sẽ không có tu sĩ cưỡng ép vạn vật tu luyện, nhưng sẽ có những người bảo vệ triết lý cân bằng. Những người sẽ hướng dẫn, chứ không ra lệnh. Những người sẽ giúp vạn vật lắng nghe ý chí tồn tại của chính mình, thay vì ép buộc chúng theo một con đường duy nhất. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘Liên Minh Hộ Vệ Tự Do’, bao gồm những người đã hiểu và chấp nhận triết lý này, để bảo vệ sự tồn tại của những vùng đất ấy.”

Tô Lam ghi chép cẩn thận từng lời của Tần Mặc, ánh mắt nàng đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. Lục Vô Trần khẽ gật gù, dù vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đôi mắt y đã ánh lên một tia hy vọng mới, như thể một cánh cửa mới đã mở ra cho một tương lai vốn tưởng chừng bế tắc. Bạch Hổ Lão Tổ nhắm mắt lại, dường như đang chiêm nghiệm những lời của Tần Mặc, và một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực vĩ đại của nó, không phải là sự mệt mỏi, mà là sự chấp thuận và niềm tin. Thiết Giáp Thành Linh, linh quang của nó khẽ lay động, như thể đang reo vui trước viễn cảnh về một Huyền Vực mới. Họ cùng nhau phác thảo những đường nét đầu tiên cho một trật tự mới, một trật tự dựa trên sự tôn trọng và tự do, chứ không phải sức mạnh và cưỡng ép.

***

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tần Mặc một mình trở lại Vọng Nguyệt Đài. Gió nhẹ mơn man mái tóc hắn, mang theo hơi ẩm se lạnh của buổi tối. Từ nơi đây, hắn có thể ngắm nhìn toàn cảnh Vô Tính Thành, những ngôi nhà mái ngói đất nung chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn lồng lấp lóe như những vì sao nhỏ dưới mặt đất. Một khung cảnh bình yên, tĩnh lặng đến nao lòng. Ý tưởng về ‘Vùng Đất Tự Do’ đã được chấp thuận về mặt nguyên tắc, một bước tiến lớn, nhưng lòng hắn không hề nhẹ nhõm hoàn toàn. Một cảm giác nặng trĩu vẫn đè nặng lên vai hắn, giống như cảm giác mát mẻ của gió nhẹ không thể xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng.

Hắn khẽ nắm chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn vào khoảng không vô định, nơi ánh sáng cuối cùng của ngày đang tắt lịm. Luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây đã định hướng rõ ràng hơn, không còn là một làn sóng mờ mịt, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, có đích đến cụ thể. Nó như một vết sẹo đen trên bức tranh hòa bình đang được vẽ ra, một lời nhắc nhở tàn nhẫn về mối đe dọa thường trực. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ giác quan để cảm nhận. Luồng tà khí ấy không còn chỉ là một mối đe dọa chung chung, nó đang tập trung về một khu vực cụ thể của Huyền Vực, một địa điểm mà hắn cảm thấy có một sự gắn kết kỳ lạ với Huyền Vực Tâm Châu.

Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, không phải với ai khác, mà là độc thoại nội tâm. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ chấp nhận điều này. Hắn sẽ phá hủy nó, giống như hắn muốn phá hủy mọi thứ không phục tùng lý tưởng của hắn. Hắn sẽ không để một Huyền Vực mới, một Huyền Vực của sự cân bằng và tự do, được hình thành. Hắn sẽ xem đây là sự yếu đuối, là sự phản bội đối với con đường ‘thăng tiên’ mà hắn tôn thờ.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây và đất ẩm lan tỏa trong không khí. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng dòng chảy này, ta phải tự tạo ra nó, và bảo vệ nó.” Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. Hắn cảm nhận được luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả đang hướng về một khu vực nào đó của Huyền Vực với một cường độ khủng khiếp, như một mũi tên tẩm độc đã được bắn đi, chuẩn bị cho một đòn tấn công. Có lẽ đó là Huyền Vực Tâm Châu, hoặc có thể, là một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn đã tìm thấy, một lá bài tẩy cuối cùng.

Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì ý chí của vạn vật, chỉ mới bắt đầu. Những ‘Vùng Đất Tự Do’ này sẽ là mục tiêu chính của Thiên Diệu Tôn Giả, và việc bảo vệ chúng sẽ là một thử thách lớn, cả về quân sự lẫn triết lý. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên vai, biết rằng mình phải nhanh lên, phải củng cố nền tảng này trước khi cơn bão thực sự ập đến. Sự tham gia của Thiết Giáp Thành Linh, Tô Lam, Lục Vô Trần và Bạch Hổ Lão Tổ trong việc xây dựng ‘Vùng Đất Tự Do’ cho thấy vai trò của họ sẽ ngày càng quan trọng trong việc hiện thực hóa tầm nhìn của hắn, và họ có thể là những người đầu tiên đối mặt với thử thách ấy. Hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy đi hy vọng mong manh này, không để Huyền Vực một lần nữa chìm vào hỗn loạn và tuyệt vọng. Tần Mặc đứng đó, vững chãi như một ngọn núi, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đang chờ đợi.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free