Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1151: Kháng Cự Của Cổ Lực: Thử Thách Hiệp Ước Cân Bằng

Màn đêm buông xuống trên Vọng Nguyệt Đài đã nhường chỗ cho ánh bình minh dịu dàng của một ngày mới. Tia nắng đầu tiên của buổi sớm xuyên qua lớp sương mờ còn vương trên những mái ngói cong vút của Hoàng Thành Thiên Long, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Tần Mặc không còn đứng đó, tầm nhìn của hắn đã hướng về một trận chiến khác, không phải của đao kiếm hay pháp thuật, mà là của ý chí và niềm tin.

Trong Phòng Nghị Sự uy nghi, nằm sâu bên trong khu vực hoàng thành, không khí buổi sáng sớm không hề trong lành hay tĩnh lặng như bên ngoài. Ngược lại, nó đặc quánh bởi sự trang trọng pha lẫn một nỗi căng thẳng vô hình. Phòng họp được xây dựng từ những phiến đá cẩm thạch trắng ngà, trần nhà cao vút chạm khắc những hoa văn cổ kính hình rồng phượng, biểu trưng cho quyền uy và sự vĩnh cửu. Những cột trụ lớn bằng gỗ lim đen bóng đứng sừng sững, nâng đỡ cả không gian rộng lớn, tỏa ra một mùi hương liệu nhè nhẹ, quyện cùng mùi gỗ trầm ấm. Ánh sáng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống chiếc bàn tròn khổng lồ đặt ở trung tâm, nơi Tần Mặc đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Hắn vận một bộ y phục màu lam nhạt, đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh thoát, khác hẳn với những đạo bào hoa lệ hay giáp trụ uy nghiêm của các nhân v���t khác. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn phảng phất nét trầm tư từ đêm qua, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng gương mặt đang hiện diện. Trước mặt hắn, trên mặt bàn đá cẩm thạch bóng loáng, là bản phác thảo sơ bộ của "Hiệp Ước Cân Bằng", được viết bằng những nét mực sắc sảo trên giấy da cổ.

Các đại diện từ khắp Huyền Vực đã tề tựu đông đủ. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi bên phải Tần Mặc, thần thái kiên định như một thanh kiếm thép. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, ngồi đối diện, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ sự tập trung. Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú với khí chất cao ngạo, tay vẫn cầm chiếc quạt ngọc, ngồi cách Tần Mặc vài ghế, ánh mắt sắc sảo đầy chất vấn, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tò mò. Bạch Hổ Lão Tổ, người đã biến hóa thành hình người, một lão ông uy nghiêm râu tóc bạc phơ, ngồi ở một góc, đôi mắt sắc bén khẽ nheo lại, thỉnh thoảng khẽ gật gù như đang suy ngẫm điều gì đó xa xăm. Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, đạo bào lụa uy nghi, là một trong những người ngồi gần Tần Mặc nhất, vẻ mặt cau có, ánh mắt đầy sự bất mãn và bảo thủ. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần khi Tần Mặc khẽ ho một tiếng, ra hiệu bắt đầu phiên họp.

“Chư vị,” giọng Tần Mặc vang lên trầm tĩnh, rõ ràng nhưng không hề khoa trương, “Chúng ta đã cùng nhau trải qua một cuộc chiến tàn khốc, chứng kiến những bi kịch không thể bù đắp. Thiên Diệu Tôn Giả và con đường cực đoan của hắn đã mang lại sự hủy diệt cho Huyền Vực. Giờ đây, khi tàn cuộc, chúng ta không thể chỉ dừng lại ở việc chữa lành vết thương, mà còn phải kiến tạo một con đường mới, một tương lai khác cho vạn vật.”

Hắn khẽ đặt tay lên bản phác thảo Hiệp Ước, ánh mắt quét qua từng người, như đang tìm kiếm sự đồng cảm trong đáy mắt họ. “Hiệp Ước Cân Bằng này,” hắn tiếp tục, “không phải là sự cấm đoán, không phải là gông cùm trói buộc. Ngược lại, nó là sự tôn trọng, sự thừa nhận đối với ‘ý chí tồn tại’ của mỗi thực thể. Nó bảo vệ quyền tự do lựa chọn bản chất của vạn vật, quyền không bị cưỡng ép tu luyện, quyền được sống bình yên và phát triển theo con đường riêng của mình. Đây là nền tảng cho sự cân bằng của Huyền Vực, là hạt giống cho một trật tự mới.”

Lời Tần Mặc vừa dứt, một luồng sóng phản đối lập tức nổi lên. Trần Trưởng Lão, người đã kiềm chế sự khó chịu từ đầu phiên họp, không thể nhịn được nữa. Ông ta vỗ mạnh tay xuống bàn đá, tạo ra một tiếng động khô khốc vang vọng khắp phòng nghị sự. Gương mặt ông ta đỏ gay, chòm râu bạc phơ khẽ rung lên vì phẫn nộ.

“Vô lý!” Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực, “Hoàn toàn vô lý! Tu luyện là thiên đạo! Là con đường duy nhất để vạn vật siêu thoát, để Huyền Vực cường thịnh! Ngươi Tần Mặc, ngươi muốn vứt bỏ ngàn năm truyền thống, phá hủy nền tảng của tu hành, đẩy vạn vật vào sự yếu kém và hỗn loạn sao? Ngươi muốn Huyền Vực này trở thành một vùng đất hoang tàn, nơi không ai dám vươn lên, không ai dám truy cầu sức mạnh tối thượng sao? Chẳng lẽ ngươi đã quên những lời răn dạy của tiền nhân, rằng kẻ yếu không có quyền tồn tại ư?”

L��i của Trần Trưởng Lão như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến không khí trong phòng nghị sự càng thêm căng thẳng. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, những ánh mắt hoài nghi, lo lắng đổ dồn về phía Tần Mặc. Mộ Dung Tĩnh khẽ nhíu mày, chiếc quạt ngọc trong tay nàng khẽ đập nhẹ vào lòng bàn tay, ánh mắt nàng dò xét Tần Mặc, như muốn xem hắn sẽ phản ứng thế nào trước sự phản đối kịch liệt này. Tô Lam thì siết chặt nắm tay, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, sẵn sàng lên tiếng hỗ trợ Tần Mặc khi cần. Tần Mặc vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, không hề nao núng trước cơn giận dữ của Trần Trưởng Lão. Hắn chỉ nhẹ nhàng nhìn thẳng vào ánh mắt đầy phẫn nộ của vị trưởng lão, như muốn thấu hiểu tận cùng nỗi lo lắng ẩn sau những lời lẽ gay gắt kia.

***

Cuộc tranh luận kéo dài không ngừng, từ buổi sáng cho đến tận chiều muộn. Ánh mặt trời đã nhích dần về phía tây, những tia nắng vàng óng ả ban đầu đã nhạt đi, nhường chỗ cho một bầu trời dần chuyển màu xám bạc khi những đám mây đen bắt đầu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Trong Phòng Nghị Sự, không khí vẫn đặc quánh, thậm chí còn nặng nề hơn. Tiếng bút viết, tiếng lật giấy da, và những lời đối đáp sắc như dao cứ thế vang lên, đan xen với tiếng thở dài và những cái lắc đầu ngao ngán. Mùi hương liệu ban đầu giờ đã phai nhạt, nhường chỗ cho một mùi mực và trà nguội thoang thoảng, chứng tỏ cuộc họp đã diễn ra trong thời gian dài.

Trần Trưởng Lão vẫn kiên trì luận điểm của mình, như một bức tường thành cổ thụ không chịu khuất phục trước phong ba. “Sự suy yếu của Huyền Vực là điều tất yếu nếu chúng ta không còn thúc đẩy tu luyện!” Ông ta nói, giọng đã khàn đi nhiều, nhưng vẫn không mất đi sự kiên quyết. “Kẻ nào dám từ bỏ con đường thăng tiên, kẻ đó sẽ bị đào thải! Ngươi Tần Mặc, ngươi đang muốn biến Huyền Vực thành một ao tù nước đọng, nơi những kẻ phế vật an phận với số phận hèn mọn của mình, và rồi bị các thế lực bên ngoài nuốt chửng! Ngươi nói về tự do, nhưng đó là thứ tự do của sự suy tàn!” Ông ta ngừng lại, thở hổn hển, ánh mắt quắc lên.

Mộ Dung Tĩnh không phản đối kịch liệt như Trần Trưởng Lão, nhưng những câu hỏi của nàng còn sắc bén và thực tế hơn nhiều. Nàng từ tốn đặt chiếc quạt ngọc xuống bàn, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Tần Mặc, ngươi nói về quyền tự do lựa chọn bản chất của vạn vật. Nhưng nếu vạn vật được tự do lựa chọn, làm sao chúng ta đảm bảo những kẻ yếu kém không bị lợi dụng? Làm sao ngăn chặn những thế lực lợi dụng ‘quyền tự do’ này để gây hại? Một dòng sông được tự do chảy, nhưng nếu nó chảy xiết và cuốn trôi nhà cửa, liệu đó còn là tự do hay là tai họa? Ngươi đã nghĩ đến cơ chế kiểm soát chưa? Ai sẽ là người phán xét đâu là ‘tự do’ đúng đắn, đâu là ‘tự tiện’ nguy hiểm? Và nếu một tông môn lớn vẫn muốn cưỡng ép đệ tử tu luyện theo con đường cũ, Hiệp Ước này có đủ sức mạnh để ngăn cản họ không? Hay nó chỉ là một lời hứa suông, một mảnh giấy vụn trước quyền lực và tham vọng của kẻ mạnh?”

Những câu hỏi của Mộ Dung Tĩnh chạm đến cốt lõi của vấn đề, gieo rắc sự hoài nghi vào tâm trí nhiều người. Các đại diện khác cũng bắt đầu xì xào, ánh mắt lo lắng hiện rõ trên gương m��t. Họ đều hiểu rằng, lý tưởng thì cao đẹp, nhưng thực tế lại vô cùng khắc nghiệt.

Lục Vô Trần, người đã im lặng lắng nghe từ đầu, giờ đây khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và chán nản của một đời người chứng kiến quá nhiều bi kịch. Ông ta chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu trũng nhìn về phía Trần Trưởng Lão. “Trưởng lão à, sự ép buộc chỉ tạo ra đau khổ và sự phản kháng. Ta đã từng thấy điều đó. Chính vì sự truy cầu vô độ của cái gọi là ‘thiên đạo’ mà Huyền Vực đã phải chịu đựng biết bao tai ương, biết bao sinh linh vô tội phải chịu cảnh tan nhà nát cửa. Những dòng sông máu, những ngọn núi xương, tất cả chỉ để phục vụ cho cái gọi là ‘thăng tiên’ đó thôi sao? Hiệp Ước này, dù còn nhiều điều phải bàn bạc, nhưng nó là cơ hội để chữa lành những vết thương đã có, để vạn vật có thể tìm thấy sự bình yên, thay vì cứ mãi chạy theo một ảo ảnh xa vời.” Giọng ông ta trầm thấp, yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự chân thành và nỗi đau đã trải qua.

Tần Mặc kiên nhẫn lắng nghe tất cả, ánh mắt không chút dao động. Hắn biết, những hoài nghi và phản đối này là tất yếu. Sau khi mọi người đã bày tỏ quan điểm của mình, hắn mới chậm rãi lên tiếng. “Mộ Dung Tĩnh nói đúng, lý tưởng cần đi đôi với thực tế. Tuy nhiên, chúng ta không thể vì những khó khăn thực tế mà từ bỏ con đường đúng đắn. Hiệp Ước Cân Bằng không phải là một bộ luật cứng nhắc, mà là một kim chỉ nam, một lời hứa mà vạn vật cùng nhau xây dựng.”

Hắn khẽ khàng giải thích, giọng nói trầm ấm nhưng lại có sức nặng không ngờ. “Về việc ‘tự do’ không biến thành ‘tự tiện’, chúng ta sẽ có những ‘Vùng Đất Tự Do’ được giám sát, nơi vạn vật có thể thử nghiệm con đường của mình mà không gây hại đến sự cân bằng chung. Và xa hơn, chúng ta sẽ thiết lập một ‘Hội Đồng Cân Bằng’, bao gồm đại diện của các chủng tộc, các tông môn và cả các ‘vật linh’ có trí tuệ, để cùng nhau phán xét, cùng nhau xây dựng những quy tắc cụ thể hơn. Sức mạnh của Hiệp Ước không nằm ở việc cưỡng chế, mà ở sự đồng thuận của vạn vật và ý chí bảo vệ cân bằng. Khi mỗi thực thể đều hiểu rằng sự cân bằng của Huyền Vực là sự sống còn của chính nó, thì sự tự giác sẽ thay thế sự cưỡng ép.”

Tô Lam tiếp lời, giọng nàng mạch lạc và logic. “Hiệp Ước cũng sẽ bao gồm các điều khoản về việc bảo vệ những sinh linh yếu kém, đảm bảo rằng quyền tự do không bị lạm dụng để chèn ép kẻ khác. Chúng ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ hành động nào cố ý phá hoại sự cân bằng hay lợi dụng quyền tự do để gây hại. Các tông môn nếu muốn tiếp tục con đường tu luyện cũ, họ có thể làm vậy, nhưng phải tuân thủ giới hạn của Hiệp Ước, không được phép cưỡng ép, không được phép khai linh hay ép buộc vật tính của những sinh linh khác. Huyền Vực này đủ rộng lớn cho nhiều con đường, miễn là tất cả đều hướng về sự cân bằng chung.”

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình hài cụ thể, nhưng ý niệm của nó vang vọng khắp phòng nghị sự, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm. “Thành trì của ta, trong quá khứ, đã từng bị ép buộc phải biến đổi vật tính để phục vụ cho chiến tranh. Hàng triệu linh hồn đã bị nghiền nát dưới gót giày của dục vọng thăng tiên. Ta hiểu rõ nỗi đau của sự cưỡng ép. Hiệp Ước này không phải là sự yếu đuối, mà là sự tự vệ. Nó là bức tường thành vô hình bảo vệ bản nguyên của vạn vật, để chúng không bị biến thành những công cụ vô tri. Và những kẻ muốn phá hủy bức tường thành này, sẽ phải đối mặt với ý chí chung của toàn bộ Huyền Vực.”

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng dành cho các đồng minh của mình. Hắn biết, những lý lẽ này sẽ không thể thuyết phục hoàn toàn những người bảo thủ, nhưng nó gieo vào lòng họ một hạt giống của sự suy ngẫm, một khe hở trong bức tường thành của niềm tin cố hữu. Những người phản đối vẫn còn đó, nhưng không khí đã bớt phần kịch liệt hơn.

***

Đêm đã về khuya, trăng mờ ảo ẩn hiện sau những đám mây đen còn sót lại. Ánh sáng từ những ngọn đèn lồng bằng lụa và ngọc thạch treo khắp Phòng Nghị Sự tỏa ra một màu vàng ấm áp, tranh đấu với bóng tối đang dần bao trùm bên ngoài. Suốt nhiều canh giờ, cuộc tranh luận không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây, một sự tĩnh lặng nặng nề đã bao trùm lấy không gian. Tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của những giọt sương đêm, làm lay động những tấm rèm lụa thêu hoa văn cổ.

Tần Mặc chậm rãi đứng dậy từ vị trí chủ tọa, ánh mắt hắn quét qua từng người trong phòng. Không còn là một thiếu niên yếu ớt từ Vô Tính Thành, giờ đây hắn toát ra một khí chất trầm ổn, một sự uy nghiêm không cần đến sức mạnh để khẳng định. Hắn không nói về những điều khoản phức tạp, không viện dẫn những luận điểm sắc bén nữa. Thay vào đó, giọng hắn trầm ấm, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn vạn “ý chí tồn tại” mà hắn đã lắng nghe.

“Chư vị, Hiệp Ước này, xét cho cùng, không phải là một văn bản khô khan, hay một bộ luật để trừng phạt.” Tần Mặc nói, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy kiên định, như đang nhìn thấu vào tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi người. “Nó là một lời hứa, một sự thừa nhận đối với quyền được là chính mình của tất cả. Từ ngọn cỏ lay động trong gió, viên đá nằm im lìm dưới chân núi, cho đến dòng sông cuộn chảy, và cả những thần thú hùng vĩ hay những tòa thành kiên cố. Mỗi thực thể đều có ‘vật tính’ riêng, có ‘ý chí tồn tại’ riêng. Ép buộc chúng thay đổi, ép buộc chúng phải ‘thăng tiên’ theo một khuôn mẫu duy nhất, chẳng khác nào nhổ bỏ gốc rễ của một cái cây chỉ vì muốn nó ra quả sớm hơn. Cuối cùng, cái cây sẽ chết, và mảnh đất cũng sẽ khô cằn.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí mọi người. “Sức mạnh thực sự không nằm ở việc ép buộc, mà ở sự thấu hiểu và tôn trọng. Hiệp Ước này không phải để kiểm soát, mà để bảo vệ. Để bảo vệ quyền được sống, được là chính nó của mỗi hòn đá, ngọn cỏ, dòng sông... và cả của chính chúng ta. Sự cân bằng không thể được thiết lập bằng bạo lực, bằng sự chèn ép, mà bằng ý chí chung và sự đồng thuận. Nó cần sự kiên nhẫn, sự sẻ chia, và một niềm tin rằng khi vạn vật được tự do phát triển, chúng sẽ tự tìm thấy con đường hài hòa nhất cho chính mình và cho Huyền Vực.”

Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn hay khoa trương, nhưng lại chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn của những người có mặt. Một vài đại diện đã khẽ gật đầu, ánh mắt họ không còn sự nghi ngại mà thay vào đó là sự suy tư. Thậm chí Mộ Dung Tĩnh, người vốn luôn giữ vẻ mặt sắc lạnh, giờ đây cũng khẽ thở ra một hơi, ánh mắt nàng dừng lại trên Tần Mặc lâu hơn, có chút gì đó mềm mại hơn, như thể một tảng băng đang dần tan chảy dưới ánh nắng ấm. Nàng đã bắt đầu hình dung ra một Huyền Vực mà Tần Mặc đang vẽ ra, một nơi mà ‘tự do’ và ‘trật tự’ có thể cùng tồn tại, dù có khó khăn đến mấy.

Bạch Hổ Lão Tổ, người đã im lặng như một pho tượng từ đầu phiên họp, bất ngờ khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, trầm thấp và uy lực, nhưng không hề mang tính đe dọa. Tiếng gầm gừ ấy không phải là sự phản đối, mà như một lời tán đồng thầm lặng, một sự chấp thuận đến từ một sinh linh cổ xưa, đã chứng kiến biết bao thăng trầm của Huyền Vực. Tiếng gầm gừ ấy mang theo âm hưởng của hàng ngàn năm lịch sử, của sự khôn ngoan và nỗi đau, như thể chính ‘ý chí tồn tại’ của vị thần thú này đang nói lên tiếng lòng của mình.

Dưới sự thuyết phục của Tần Mặc, và với sự hỗ trợ đắc lực từ Tô Lam, Lục Vô Trần, và ý chí kiên định của Thiết Giáp Thành Linh, các phe phái bảo thủ dần dần nhượng bộ. Trần Trưởng Lão vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, ánh mắt ông ta vẫn còn đầy sự bất mãn, nhưng ông ta không còn kịch liệt phản đối nữa. Có lẽ, những lời lẽ của Tần Mặc, cùng với sự chứng kiến của Bạch Hổ Lão Tổ, đã khiến ông ta phải suy nghĩ lại, dù chỉ là một phần nhỏ.

Cuối cùng, một số điều khoản chính của Hiệp Ước Cân Bằng đã được thông qua, dù vẫn còn nhiều chi tiết cần được bàn bạc và hoàn thiện trong những phiên họp tiếp theo. Các tiểu ban được chỉ định sẽ tiếp tục công việc của mình với những hướng dẫn rõ ràng hơn.

Tần Mặc biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sự miễn cưỡng của các phe phái bảo thủ cho thấy Hiệp Ước Cân Bằng sẽ còn gặp nhiều trở ngại trong quá trình thực thi, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ nội bộ liên minh. Mộ Dung Tĩnh, dù ban đầu hoài nghi, nhưng đã bắt đầu tham gia sâu hơn vào quá trình xây dựng Hiệp Ước, gợi ý vai trò quan trọng hơn của nàng trong việc làm cầu nối hoặc người thực thi các quy tắc trong tương lai. Nàng vẫn còn giữ một khoảng cách nhất định, nhưng ánh mắt của nàng đã không còn hoàn toàn lạnh lùng, mà thay vào đó là một sự quan tâm tiềm ẩn.

Khi mọi người dần rời đi, tiếng bước chân thưa dần, Tần Mặc vẫn đứng đó, ánh mắt dõi về phía cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo đang cố gắng xuyên qua màn đêm. Một lần nữa, luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả lại dội đến, dữ dội và rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời thách thức trực diện, một tiếng gầm gừ từ bóng tối. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã biết về Hiệp Ước này, và đang chuẩn bị một đòn phản công cực kỳ nguy hiểm, có thể nhằm vào chính Huyền Vực Tâm Châu, hoặc một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn đã ấp ủ từ lâu.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió đêm và tiếng lòng của vạn vật. “Hiệp Ước Cân Bằng đã được gieo mầm,” hắn thầm nhủ, “nhưng con đường để nó đâm chồi nảy lộc còn đầy bão tố. Kẻ thù của sự cân bằng vẫn còn đó, mạnh mẽ và hung bạo hơn bao giờ hết. Chúng ta sẽ không lùi bước. Vì quyền được là chính nó của vạn vật. Vì một Huyền Vực chân chính.”

Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định rực sáng trong đêm tối, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free