Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1150: Hiệp Ước Cân Bằng: Khế Ước Của Vạn Vật

Ánh hoàng hôn vừa tàn, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tần Mặc một mình trở lại Vọng Nguyệt Đài. Gió nhẹ mơn man mái tóc hắn, mang theo hơi ẩm se lạnh của buổi tối. Từ nơi đây, hắn có thể ngắm nhìn toàn cảnh Vô Tính Thành, những ngôi nhà mái ngói đất nung chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn lồng lấp lóe như những vì sao nhỏ dưới mặt đất. Một khung cảnh bình yên, tĩnh lặng đến nao lòng. Ý tưởng về ‘Vùng Đất Tự Do’ đã được chấp thuận về mặt nguyên tắc, một bước tiến lớn, nhưng lòng hắn không hề nhẹ nhõm hoàn toàn. Một cảm giác nặng trĩu vẫn đè nặng lên vai hắn, giống như cảm giác mát mẻ của gió nhẹ không thể xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng.

Hắn khẽ nắm chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn vào khoảng không vô định, nơi ánh sáng cuối cùng của ngày đang tắt lịm. Luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây đã định hướng rõ ràng hơn, không còn là một làn sóng mờ mịt, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, có đích đến cụ thể. Nó như một vết sẹo đen trên bức tranh hòa bình đang được vẽ ra, một lời nhắc nhở tàn nhẫn về mối đe dọa thư��ng trực. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ giác quan để cảm nhận. Luồng tà khí ấy không còn chỉ là một mối đe dọa chung chung, nó đang tập trung về một khu vực cụ thể của Huyền Vực, một địa điểm mà hắn cảm thấy có một sự gắn kết kỳ lạ với Huyền Vực Tâm Châu.

Tần Mặc khẽ lẩm bẩm, không phải với ai khác, mà là độc thoại nội tâm. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ chấp nhận điều này. Hắn sẽ phá hủy nó, giống như hắn muốn phá hủy mọi thứ không phục tùng lý tưởng của hắn. Hắn sẽ không để một Huyền Vực mới, một Huyền Vực của sự cân bằng và tự do, được hình thành. Hắn sẽ xem đây là sự yếu đuối, là sự phản bội đối với con đường ‘thăng tiên’ mà hắn tôn thờ.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây và đất ẩm lan tỏa trong không khí. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng dòng chảy này, ta phải tự tạo ra nó, và bảo vệ nó.” Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. Hắn cảm nhận được luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả đang hướng về một khu vực nào đó của Huyền Vực với một cường độ khủng khiếp, như một mũi tên tẩm độc đã được bắn đi, chuẩn bị cho một đòn tấn công. Có lẽ đó là Huyền Vực Tâm Châu, hoặc có thể, là một sức mạnh cấm kỵ nào đó mà hắn đã tìm thấy, một lá bài tẩy cuối cùng.

Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến vì ý chí của vạn vật, chỉ mới bắt đầu. Những ‘Vùng Đất Tự Do’ này sẽ là mục tiêu chính của Thiên Diệu Tôn Giả, và việc bảo vệ chúng sẽ là một thử thách lớn, cả về quân sự lẫn triết lý. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên vai, biết rằng mình phải nhanh lên, phải củng cố nền tảng này trước khi cơn bão thực sự ập đến. Sự tham gia của Thiết Giáp Thành Linh, Tô Lam, Lục Vô Trần và Bạch Hổ Lão Tổ trong việc xây dựng ‘Vùng Đất Tự Do’ cho thấy vai trò của họ sẽ ngày càng quan trọng trong việc hiện thực hóa tầm nhìn của hắn, và họ có thể là những người đầu tiên đối mặt với thử thách ấy. Hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy đi hy vọng mong manh này, không để Huyền Vực một lần nữa chìm vào hỗn loạn và tuyệt vọng. Tần Mặc đứng đó, vững chãi như một ngọn núi, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh đang chờ đợi.

***

Sáng hôm sau, Hội Nghị Bình Minh tiếp tục trong không khí trang trọng nhưng cũng đầy khẩn trương tại Hội Trường Bình Minh. Đây là một kiến trúc mới được dựng lên tạm thời trong Vô Tính Thành, với mái vòm cao vút và nhiều cửa sổ lớn mở ra cảnh quan xanh mát bên ngoài. Tiếng suối chảy róc rách từ xa, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng bàn luận trầm thấp của các đại biểu, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của sự sống. Mùi gỗ mới thơm nồng, mùi hoa cỏ dại thoang thoảng từ gió lùa vào, và một chút hương trầm thanh khiết được đốt để tạo không khí trang nghiêm, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí trong hội trường tràn ngập hy vọng, nhưng đâu đó vẫn len lỏi những ánh nhìn hoài nghi, những câu hỏi chưa được giải đáp. Ánh sáng mặt trời dịu nhẹ chiếu qua những cửa sổ, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ, khiến không gian vốn đã thanh thoát càng thêm phần linh thiêng.

Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, bước lên bục cao. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ nét trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua những gương mặt đầy mong đợi và cả những ánh nhìn dò xét. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Không chỉ là một bài diễn thuyết, mà là sự định hình tương lai của cả Huyền Vực, một tương lai mà hắn đã đấu tranh không ngừng nghỉ để kiến tạo. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng hắn lại sở hữu một năng lực dị thường – khả năng lắng nghe “ý chí tồn tại” của vạn vật, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Chính năng lực này đã đưa hắn đến đây, đến đỉnh điểm của một cuộc cách mạng tư tưởng.

Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân vang vọng khắp hội trường, cuốn hút mọi sự chú ý. “Hỡi vạn vật của Huyền Vực, hỡi những linh hồn đã trải qua bao thăng trầm, bao khổ đau vì một con đường lầm lạc. Chúng ta đã chiến đấu không chỉ để giành chiến thắng, mà để kiến tạo một tương lai nơi mọi vật được là chính nó. Để mỗi ngọn cỏ, mỗi hòn đá, mỗi dòng sông, mỗi sinh linh đều có quyền lựa chọn con đường của mình, không bị cưỡng ép, không bị bóp méo bản chất.”

Tần Mặc dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đó, ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò và mái tóc điểm bạc, đôi mắt sâu trũng của y lại ánh lên một tia hy vọng mới mẻ. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ thu nhỏ lại một cách kỳ diệu, ngồi uy nghiêm, đôi mắt vàng rực theo dõi từng cử chỉ của Tần Mặc. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình hài cụ thể, nhưng ý thức của nó tỏa ra một sự tập trung mạnh mẽ, những linh quang trên tường thành lay động nhẹ.

“Hôm nay, ta xin giới thiệu ‘Hiệp Ước Cân Bằng’ – nền tảng cho sự bình yên vĩnh cửu, khế ước cho một Huyền Vực mới. Hiệp ước này không phải là một bộ luật hà khắc, mà là một bản cam kết chung về sự tôn trọng và đồng tồn tại.” Tần Mặc giơ cao một cuộn da dê cổ kính, được viết bằng những nét chữ mạnh mẽ và tinh xảo. “Điều thứ nhất, và cũng là điều cốt lõi: Mọi vật, dù là sinh linh, binh khí, hay thậm chí là ký ức, đều có quyền tự do lựa chọn con đường tu luyện hoặc không tu luyện. Không một ai, không một thế lực nào có quyền cưỡng ép ý chí tồn tại của vật khác. Con đường thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất, cũng không phải là con đường bắt buộc.”

Cả hội trường xôn xao, nhưng nhanh chóng chìm vào im lặng khi Tần Mặc tiếp tục. “Điều thứ hai: Mọi vật đều có quyền được giữ gìn bản chất nguyên thủy của mình. Một thanh kiếm có quyền muốn chém, một con thú có quyền muốn chạy trốn, một tòa thành có quyền muốn vững chãi. Sự tu luyện không nên là sự biến đổi hoàn toàn, mà là sự thăng hoa của bản chất, sự phát triển của vật tính theo ý chí tự thân.” Hắn nhấn mạnh từng từ, giọng nói bình thản nhưng thấm đẫm triết lý sâu sắc.

“Và điều cuối cùng, điều quan trọng không kém: Mọi vật đều có trách nhiệm không gây hại đến cân bằng chung của Huyền Vực. Quyền tự do không phải là sự hỗn loạn. Mỗi lựa chọn, mỗi bước đi đều phải hướng đến sự hài hòa, tránh xa sự truy cầu vô độ mà có thể dẫn đến lời cảnh báo ngàn xưa: ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’.” Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt từng đại biểu. “Hiệp Ước Cân Bằng này, nó không phải là một bộ luật cấm đoán, mà là sự tôn trọng lẫn nhau, là lời hứa chung để gìn giữ sự đa dạng và vẻ đẹp của Huyền Vực. Nó là một con đường, không phải là một xiềng xích.”

Hắn biết, những điều hắn vừa nói là thách thức lớn nhất đối với niềm tin sắt đá đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ hàng ngàn năm. Rất nhiều người trong số họ đã dành cả đời để theo đuổi con đường thăng tiên, coi đó là mục tiêu tối thượng. Việc từ bỏ sự cưỡng ép, chấp nhận sự tự do lựa chọn, thậm chí là không tu luyện, là một sự thay đổi tư duy quá lớn. Tuy nhiên, những hậu quả mà họ đã phải gánh chịu từ cuộc chiến vừa qua, sự tàn phá và mất mát, đã gieo mầm cho những hạt giống nghi ngờ trong lòng họ. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong tâm trí của một số cường giả, giữa niềm tin cũ và một hy vọng mới, mong manh nhưng chân thực. Tần Mặc tin tưởng, chỉ có sự giác ngộ từ bên trong mới có thể thay đổi được triết lý này, chứ không phải sự ép buộc. Hắn đã gieo hạt giống, giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm.

***

Sau bài phát biểu của Tần Mặc, hội trường bùng lên những cuộc thảo luận sôi nổi. Không khí từ trang trọng chuyển sang tranh luận và trao đổi cởi mở, tiếng bàn luận lớn dần, tiếng vỗ tay rải rác xen lẫn tiếng ghế dịch chuyển, tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi hương liệu quý hiếm từ các trang phục của tu sĩ hòa lẫn với mùi tự nhiên của Vô Tính Thành, tạo nên một sự tương phản thú vị. Ánh sáng vẫn dịu nhẹ, nhưng không khí có phần căng thẳng hơn, khi những ý kiến trái chiều bắt đầu xuất hiện.

Tô Lam, nàng nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, đứng dậy, giọng nói rõ ràng, mạch lạc vang vọng. “Hiệp Ước này chính là ánh sáng dẫn lối cho những kẻ từng lạc lối như ta, nó cho phép chúng ta tìm lại bản chất của mình, thay vì bị mù quáng bởi khát vọng thăng thiên. Ta, Tô Lam, trước đây từng bị ám ảnh bởi việc trở thành một kiếm tiên, tìm kiếm sức mạnh tuyệt đối. Nhưng chính Tần Mặc đã chỉ cho ta thấy, bản chất của kiếm không phải là để chém giết, mà là để bảo vệ, để cắt bỏ những sợi dây ràng buộc. Hiệp Ước Cân Bằng này sẽ giúp vạn vật không còn phải hy sinh bản chất của mình cho một mục tiêu xa vời, không còn phải sống trong sự giả dối.” Nàng dứt lời, một làn sóng đồng tình xôn xao.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, chậm rãi đứng dậy. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, nhưng đôi mắt sâu trũng của y giờ đây không còn sự chán nản mà thay vào đó là sự trầm tư và hy vọng. “Sự tự do lựa chọn là điều mà ta đã tìm kiếm bấy lâu, không phải sự ép buộc từ Thiên Đạo hay bất kỳ ai. Suốt bao nhiêu năm, ta đã chứng kiến không biết bao nhiêu sinh linh, bao nhiêu cường giả, vì truy cầu thăng tiên mà đánh mất chính mình, biến thành những vật thể vô tri hoặc những kẻ cuồng loạn. Ta từng là một trong số đó, từng chìm đắm trong ảo vọng sức mạnh. Hiệp Ước này, nó không chỉ là một bản khế ước, mà là một cơ hội để chuộc lại những sai lầm của quá khứ, để Huyền Vực không còn phải lặp lại bi kịch của chính mình.” Giọng y trầm thấp, yếu ớt nhưng đầy sức thuyết phục, khiến nhiều tu sĩ cúi đầu suy nghĩ.

Bạch Hổ Lão Tổ, hóa thành hình người, một lão ông uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén. Giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy của nó vang lên: “Là linh thú, chúng ta cảm nhận được ý chí của tự nhiên sâu sắc hơn ai hết. Sự cưỡng ép tu luyện đã khiến nhiều tộc quần linh thú suy tàn, bị biến dạng bản chất. Hiệp Ước này chính là sự trở về với cội nguồn, sự tôn trọng đối với mọi sự sống. Chúng ta ủng hộ nó không chỉ vì bản thân, mà vì sự phồn thịnh của toàn bộ sinh linh.” Ánh mắt nó lướt qua các đại biểu, mang theo một sự uy áp ngầm, khiến không ai dám phản đối.

Thiết Giáp Thành Linh, với hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, áo giáp được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đôi mắt sáng rực như lửa rèn, cũng cất tiếng. Giọng nói vang vọng khắp hội trường, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm: “Thành trì tồn tại để bảo vệ. Nếu ý chí của vạn vật bị bóp méo, thành trì cũng sẽ mất đi ý nghĩa của nó. Chúng ta đã chứng kiến sự mục nát từ bên trong khi khát vọng tu luyện trở thành sự cưỡng bức. Hiệp Ước này sẽ là nền tảng vững chắc để xây dựng một Huyền Vực kiên cố, nơi mọi vật có thể phát triển hài hòa. Chúng ta sẽ góp sức để hiện thực hóa những Vùng Đất Tự Do, nơi Hiệp Ước này được thực thi một cách triệt để.”

Dạ Minh, da ngăm đen, mái tóc tết nhiều bím, đôi mắt sáng như sao, đại diện cho các bộ tộc hòa mình thiên nhiên, lên tiếng. “Sức mạnh thật sự không đến từ việc chinh phục, mà từ việc hòa hợp. Tổ tiên chúng ta đã dạy như vậy. Hiệp Ước Cân Bằng này chính là sự hòa hợp mà chúng ta đã đánh mất. Nó không chỉ bảo vệ quyền lợi của chúng ta, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của chúng ta với mẹ thiên nhiên.”

Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé, gầy guộc, nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan. Giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi của y vang lên: “Rừng cây không cần phải biến thành tiên thụ để tồn tại. Một hạt mầm cần đất tốt, nước trong, ánh sáng đủ đầy để trưởng thành thành cây. Ép buộc nó lớn nhanh, ép buộc nó biến chất, chỉ khiến nó khô héo. Hiệp Ước này chính là đất tốt, nước trong, ánh sáng đủ đầy cho vạn vật. Hãy để vạn vật tự do trưởng thành theo bản chất của chúng.”

Những lời ủng hộ mạnh mẽ từ các đồng minh của Tần Mặc đã tạo ra một làn sóng đồng tình lớn, dường như đã xoa dịu phần nào những hoài nghi ban đầu. Tuy nhiên, một giọng nói trầm ổn, mang chút kiêu hãnh nhưng đã cởi mở hơn, vang lên, cắt ngang bầu không khí. Đó là Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú với khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt buộc cao, tay cầm quạt ngọc. Ánh mắt nàng vẫn giữ một chút lạnh lùng, nhưng sự cảnh giác đã giảm bớt.

“Ý tưởng là tốt, Tần Mặc,” Mộ Dung Tĩnh nói, giọng điệu mang sự cẩn trọng và trầm tư. “Nhưng làm sao để những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và thăng tiên có thể tuân thủ? Ta đã chứng kiến quá nhiều, hiểu quá rõ bản tính của những kẻ truy cầu quyền lực. Ai sẽ giám sát, và hình phạt nào cho kẻ vi phạm? Liệu một bản khế ước chỉ bằng lời nói có đủ sức mạnh để kiềm chế bản tính tham lam của con người, của vạn vật muốn vươn lên?” Nàng nhướng mày, ánh mắt sắc bén nhìn Tần Mặc, đặt ra một câu hỏi thẳng thắn về tính khả thi và cơ chế thực thi, đặc biệt là đối với những thế lực tu luyện mạnh mẽ và tham vọng. Nàng vẫn còn giằng xé giữa niềm tin cũ và sự thật mới, giữa lòng kiêu hãnh của một tu sĩ tông môn lớn và sự công nhận những giá trị mà Tần Mặc mang lại. Nỗi sợ hãi về một thế giới không có mục tiêu 'thăng tiên' rõ ràng, một thế giới mà nàng đã quen thuộc, vẫn còn đó.

Tần Mặc khẽ gật đầu, hiểu được những hoài nghi của Mộ Dung Tĩnh. Hắn biết nàng không phải là kẻ ác, chỉ là bị ràng buộc bởi những định kiến và niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí từ lâu. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, giọng nói vẫn bình thản nhưng đầy kiên định. “Mộ Dung Tĩnh cô nương nói đúng. Một khế ước chỉ là những dòng chữ nếu không có sự thực thi. Sức mạnh của Hiệp Ước không chỉ nằm ở hình phạt, mà ở sự giác ngộ, ở sự đồng thuận từ sâu thẳm ý chí của vạn vật. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một cơ chế minh bạch và công bằng, nơi mọi vật đều có tiếng nói, nơi mỗi hành động đều được đánh giá dựa trên sự tôn trọng bản chất và cân bằng chung.”

Hắn tiếp tục, mở rộng tầm nhìn của mình. “Cơ chế giám sát mà Bạch Hổ Lão Tổ đã đề xuất trước đó chính là một phần của điều này. Sẽ có những ủy ban được thành lập, bao gồm đại diện của các thế lực, các linh thú, các vật thể có ý chí, và cả những người dân bình thường. Họ sẽ là tai mắt của Hiệp Ước, đảm bảo rằng không một ai bị cưỡng ép, và không một ai gây hại đến cân bằng. Hình phạt không chỉ là sự trừng trị, mà là sự giáo dục, là sự nhắc nhở về giá trị của sự sống. Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc nhỏ nhất, xây dựng niềm tin từng chút một, để Hiệp Ước Cân Bằng không chỉ là một văn bản, mà là một triết lý sống, là một phần của ý chí tồn tại của toàn bộ Huyền Vực.”

Hàn Băng Tôn Giả, thân hình mảnh mai, khí chất lạnh lẽo, mái tóc trắng như tuyết, ánh mắt sắc bén như băng, cũng lên tiếng, giọng điệu nghiêm nghị nhưng có phần cởi mở hơn. “Ta hiểu được ý nghĩa sâu xa của Hiệp Ước. Tuy nhiên, việc thay đổi tư tưởng hàng ngàn năm không phải là chuyện một sớm một chiều. Liệu chúng ta có đủ thời gian để thực hiện điều này, khi mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đó?”

Cổ Phong Chân Nhân, dáng người thư thái, râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh, cũng gật đầu đồng tình. “Trật tự và quy tắc là cần thiết. Hiệp Ước này mang lại một trật tự mới. Nhưng để nó tồn tại, chúng ta cần sự kiên định và một cơ chế bảo vệ vững chắc. Những kẻ không chịu tuân thủ, những kẻ vẫn bám víu vào quyền lực cũ, sẽ là mối nguy hại lớn.”

Tần Mặc lắng nghe từng ý kiến, từng câu hỏi, từng lời lo lắng. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Những hoài nghi của Mộ Dung Tĩnh, những lo lắng của Hàn Băng Tôn Giả và Cổ Phong Chân Nhân là hoàn toàn có cơ sở. “Thời gian là thứ chúng ta không có nhiều,” Tần Mặc đáp, giọng nói trầm xuống một chút. “Nhưng chúng ta phải bắt đầu từ bây giờ. Từng bước một. Mỗi người trong chúng ta, mỗi vật trong Huyền Vực, sẽ là một phần của sự thay đổi này. Sự bảo vệ Hiệp Ước không chỉ nằm ở sức mạnh, mà ở sự đoàn kết, ở niềm tin chung vào một tương lai tốt đẹp hơn.” Hắn nhìn Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt đầy ẩn ý. “Và có lẽ, những người từng hoài nghi, từng đứng ở phía đối lập, sẽ là những người hiểu rõ nhất giá trị của nó, và trở thành những người bảo vệ trung thành nhất.” Mộ Dung Tĩnh không đáp lời, nhưng ánh mắt nàng dừng lại trên Tần Mặc lâu hơn, có chút suy tư.

***

Kết thúc phiên họp, ánh sáng mặt trời đã bắt đầu ngả vàng, báo hiệu một ngày sắp tàn. Các tiểu ban được thành lập một cách nhanh chóng, với nhiệm vụ chi tiết hóa từng điều khoản của Hiệp Ước Cân Bằng, phác thảo cơ chế giám sát và các Vùng Đất Tự Do. Mọi người rời đi với niềm hy vọng mới, dù vẫn còn đó những nỗi lo và sự cẩn trọng. Tiếng bước chân thưa dần, tiếng thư lại thu dọn giấy tờ, và hội trường dần chìm vào sự tĩnh lặng. Bầu không khí của sự thành công ban đầu, nhẹ nhõm nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm, bao trùm lấy không gian.

Tần Mặc, sau khi giao phó công việc, không quay về nơi nghỉ ngơi mà một mình bước ra Vọng Nguyệt Đài. Ánh hoàng hôn đang chuyển mình thành đêm, mang theo hơi gió mát mẻ, thổi nhẹ qua mái tóc hắn. Hắn đứng đó, tựa vào lan can đá, ánh mắt dõi về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh. Mùi đất ẩm và hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác bình yên tạm thời.

Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài lâu. Dù Hiệp Ước Cân Bằng đã được gieo mầm, một cảm giác nặng nề vẫn đè nặng trong lòng hắn. Luồng tà khí quen thuộc từ Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây không còn là một làn sương mù mờ ảo, mà là một luồng năng lượng hung hãn, sắc nét đến đáng sợ, như một lưỡi dao vô hình đang lướt qua da thịt hắn. Nó trở nên rõ ràng và hung hãn hơn bao giờ hết, như một lời thách thức trực tiếp đến khế ước hòa bình vừa được gieo mầm. Hắn cảm nhận được nó đang tập trung về một điểm, một sức mạnh cấm kỵ, một lá bài tẩy mà Thiên Diệu Tôn Giả đã chuẩn bị để lật ngược ván cờ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của chính mình, và của cả Huyền Vực đang gồng mình chống đỡ luồng tà khí kia. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ xem Hiệp Ước Cân Bằng này là sự yếu đuối, là sự phản bội đối với con đường thăng tiên mà hắn tôn thờ. Hắn sẽ tìm cách phá hủy nó, phá hủy niềm hy vọng mong manh này.

Trong nội tâm, Tần Mặc khẽ độc thoại: “Hiệp Ước Cân Bằng... chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy chông gai, và kẻ thù thực sự vẫn chưa lộ diện hoàn toàn. Thiên Diệu Tôn Giả đang lên kế hoạch cho một đòn tấn công quyết định, có thể là nhằm phá hủy trực tiếp những nỗ lực xây dựng hòa bình của chúng ta, nhắm thẳng vào những Vùng Đất Tự Do, hoặc thậm chí là Huyền Vực Tâm Châu.” Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía ánh trăng mờ ảo đang dần lên. “Mộ Dung Tĩnh, cô nương vẫn còn hoài nghi, nhưng đã bắt đầu đóng góp vào quá trình xây dựng Hiệp Ước. Liệu nàng có thể trở thành một cầu nối, một nhân tố bất ngờ trong cuộc chiến sắp tới? Các tiểu ban được thành lập để chi tiết hóa Hiệp Ước sẽ đối mặt với nhiều thách thức và mâu thuẫn nội bộ trong quá trình thực thi, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ của ta và các đồng minh. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước.”

Gió đêm thổi mạnh hơn, mang theo một chút lạnh lẽo. Tần Mặc đứng đó, vững chãi như một ngọn núi giữa dòng chảy thời gian, sẵn sàng đối mặt với cơn bão sắp tới, với niềm tin sắt đá rằng vạn vật có quyền được là chính nó, và con đường cân bằng sẽ là con đường duy nhất để Huyền Vực tồn tại và phồn vinh.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free