Vạn vật không lên tiên - Chương 1155: Hiệp Ước Cân Bằng: Hòa Âm Từ Vạn Vật
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tần Mặc và Hắc Phong đã leo lên một ngọn núi cao, nơi có một Vách Đá Cô Độc sừng sững giữa đất trời. Vách đá cao ngất, hùng vĩ, bề mặt thô ráp, gồ ghề, hằn sâu những vết tích của thời gian và phong hóa. Gió mạnh rít qua những khe đá, tạo ra những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của vách núi cổ xưa, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong những bụi cây khô cằn bám víu vào vách đá. Mùi đất ẩm sau cơn mưa hiếm hoi, mùi cỏ dại và mùi đá cổ đã phong hóa quyện vào nhau, tạo nên một không khí hoang dã, tĩnh mịch và có chút khắc nghiệt.
Tần Mặc bước đến gần vách đá, đặt bàn tay mình lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp. Hắn nhắm mắt lại, truyền ý niệm vào sâu trong lòng đất, tìm kiếm Thổ Linh đã ngủ yên trong khối đá này qua hàng ngàn năm. Hắn cảm nhận được sự vững chãi, kiên định của vách đá, như một chứng nhân vĩnh cửu của thời gian.
"Ngươi đã tồn tại bao lâu rồi, hỡi Thổ Linh?" Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói trầm lắng, đầy sự tôn kính.
Ý niệm đáp lại chậm chạp, nặng nề, như thể đã trải qua vô số kỷ nguyên. Đó là tiếng nói của Thổ Linh, một linh hồn đất đá với hình hài nhỏ bé, thân hình màu nâu sẫm, đôi mắt xanh lục sâu thẳm, ẩn chứa sự minh triết cổ xưa.
*“Vĩnh cửu... Cân bằng... Ta đã đứng đây từ thuở hồng hoang, chứng kiến vạn vật sinh diệt, luân hồi. Ta là nền tảng, là sự ổn định. Ta chỉ muốn đứng vững, không muốn thay đổi, không muốn bị đục khoét, không muốn bị biến chất để trở thành một ngọn tháp chọc trời hay một ngọn núi vàng. Ta chỉ muốn là đất, là đá, là nền tảng cho sự sống, cho sự t���n tại của vạn vật.”* Ý niệm ấy không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có một sự kiên định sắt đá, một mong muốn được giữ vững bản chất nguyên thủy của mình.
Tần Mặc đứng lặng trước vách đá, cảm nhận sự bình yên và sức mạnh từ Thổ Linh. Hắn nhận ra, đây chính là nền tảng thực sự của 'cân bằng', không phải là sự ép buộc phải vươn lên, mà là quyền được giữ vững bản chất, được là chính mình, dù là một cọng cỏ, một dòng suối hay một tảng đá. Những nguyện vọng này, dù đơn giản, lại là những viên gạch vững chắc nhất để xây dựng một Hiệp Ước chân chính.
Tuy nhiên, ngay cả trong sự tĩnh mịch và hùng vĩ của vách đá, một cảm giác khó chịu vẫn len lỏi trong tâm trí Tần Mặc. Luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả, vốn đã lùi lại, giờ đây lại xuất hiện trở lại, yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sự dai dẳng đến rợn người. Nó không còn tập trung vào một điểm, mà như một tấm lưới vô hình, bao trùm lên khắp Huyền Vực, lặng lẽ quan sát, chờ đợi một khoảnh khắc sơ hở. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang theo dõi, và cuộc đối đầu cuối cùng, định mệnh, vẫn không thể tránh khỏi.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Nó cảm nhận được mối nguy hiểm vô hình đó, và bản năng của nó mách bảo rằng, mọi thứ vẫn chưa kết thúc.
Tần Mặc siết chặt bàn tay, khắc ghi những nguyện vọng này vào tâm trí. Từ những tiếng vọng yếu ớt của Tiểu Thảo, sự hồn nhiên của Bích Thủy Tinh Linh, đến sự kiên định của Thổ Linh, tất cả đều là kim chỉ nam cho hắn. Hiệp Ước Cân Bằng không chỉ là một văn bản, nó là lời hứa với vạn vật, là nền tảng cho một Huyền Vực thực sự cân bằng, nơi thăng tiên là một lựa chọn, nhưng không phải là một sự ép buộc. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng với những tiếng vọng này, hắn sẽ không bao giờ đơn độc. Những hiểu biết sâu sắc mà hắn thu thập được từ các linh hồn nhỏ bé này sẽ là nền tảng vững chắc cho các điều khoản cuối cùng của Hiệp Ước Cân Bằng, giúp nó chống lại sự công kích từ phe bảo thủ hoặc Thiên Diệu Tôn Giả. Và việc Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn lẩn khuất, như một bóng ma đe dọa, càng khiến Tần Mặc nhận ra rằng, cuộc chiến thật sự, cuộc chiến bảo vệ bản chất và sự cân bằng của vạn vật, chỉ mới bắt đầu.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua màn sương mờ ảo của buổi sớm Vô Tính Thành. Tần Mặc và Hắc Phong, sau một đêm ngắn ngủi nghỉ ngơi, đã trở về Vọng Nguyệt Đài. Nơi đây, tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con suối nhỏ sau đài, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trong vòm cây xanh biếc, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xua tan đi phần nào sự mỏi mệt trong lòng người lữ khách vừa trở về. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường quyện vào nhau, tạo nên một không khí trong lành, tinh khiết. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, nhưng vẫn có một sự ấm áp tỏa ra từ cộng đồng, từ những ngôi nhà đơn sơ nhưng vững chãi. Ánh sáng mặt trời chiếu qua tán lá cây, tạo nên những vệt sáng dịu nhẹ nhảy múa trên mặt đất, như những ch���m vàng tinh nghịch.
Tô Lam, với mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, đang đứng bên lan can Vọng Nguyệt Đài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm tinh xảo, một thanh kiếm cổ luôn đeo bên hông. Bên cạnh nàng, Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, đang chăm chú xem xét một cuộn da dê cũ kỹ. Vẻ ngoài khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của lo âu và mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự kiên định. Cả hai đều quay lại khi nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tần Mặc và tiếng khụt khịt của Hắc Phong.
"Tần Mặc, ngươi đã trở về." Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát, nhưng ẩn chứa sự nhẹ nhõm.
"Vâng, chuyến đi đã kết thúc." Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm ổn, nhưng có chút khàn đi vì đường xa. Hắn vươn tay nhẹ nhàng xoa đầu Hắc Phong, con thần thú trung thành khẽ dụi đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực trở nên dịu dàng hơn.
Lục Vô Trần cất cuộn da dê, tiến lại gần, ánh mắt dò h���i. "Những gì ngươi đã nghe, đã thấy... có phải đã củng cố thêm niềm tin của ngươi vào con đường này?"
Tần Mặc gật đầu, đưa mắt nhìn xa xăm về phía những ngôi nhà thấp thoáng dưới tán cây. "Họ không muốn thành tiên, chỉ muốn được là chính mình. Một dòng suối muốn chảy tự do, không bị ép buộc phải thay đổi dòng chảy hay cạn kiệt vì bị khai thác quá độ. Một ngọn cỏ nhỏ muốn vươn lên dưới nắng, sống trọn vẹn vòng đời của nó, không bị ép buộc phải trở thành linh dược quý hiếm để nuôi dưỡng kẻ khác. Một tảng đá muốn đứng vững, là nền tảng cho sự sống, không muốn bị đục khoét thành tháp cao hay bị biến thành núi vàng để khoe khoang sự giàu có. Nguyện vọng của họ đơn giản đến khó tin, nhưng lại chính là bản chất sâu thẳm nhất của sự tồn tại."
Tô Lam tiến lại gần, đôi mắt nàng ánh lên sự suy tư sâu sắc. "Những điều giản dị nhất lại là nền tảng vững chắc nhất cho một trật tự mới. Chúng ta đã quá chú trọng vào sự vĩ đại, vào việc thăng cấp, mà quên mất rằng sự vĩ đại đôi khi nằm ở sự đơn giản, ở quyền được là chính nó. Chúng ta phải đảm bảo Hiệp Ước phản ánh điều đó, Tần Mặc." Nàng siết chặt nắm tay, sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Quyền được từ chối thăng tiên, quyền được bảo vệ khỏi khai linh cưỡng bức, quyền được sống đúng với bản chất tự nhiên của mình... những điều khoản này phải được nhấn mạnh hơn nữa."
Lục Vô Trần trầm ngâm. "Thuyết phục các thế lực lớn chấp nhận điều này sẽ không dễ dàng. Họ luôn tin rằng sự yếu kém là một gánh nặng, là thứ cần phải loại bỏ hoặc ép buộc biến đổi để tồn tại. Triết lý 'kẻ mạnh sinh tồn' đã ăn sâu vào tâm trí họ qua hàng ngàn năm." Y thở dài, mái tóc bạc phơ khẽ lay động trong gió. "Tuy nhiên, những gì ngươi nói, Tần Mặc, lại là chân lý không thể phủ nhận. Sự đa dạng mới tạo nên sức sống. Một khu rừng chỉ toàn cây cổ thụ thì không thể khỏe mạnh bằng một khu rừng có cả cỏ dại, cây bụi và những dòng suối."
"Đúng vậy." Tần Mặc nhẹ nhàng đáp. "Sức mạnh không nằm ở việc biến tất cả thành những ngọn n��i cao chọc trời, mà ở việc chấp nhận rằng một ngọn cỏ cũng có giá trị của nó, một dòng suối cũng có ý chí tồn tại của riêng mình. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó không phải là lời cảnh báo suông." Hắn đưa mắt nhìn về phía xa, nơi những tầng mây đang dần tan đi, để lộ bầu trời xanh ngắt. "Hiệp Ước Cân Bằng không phải là một sự ép buộc mới, mà là một sự lựa chọn, một sự tôn trọng. Nó phải là tấm khiên bảo vệ cho những ý chí tồn tại nhỏ bé nhất, để chúng không bị nghiền nát dưới gót giày của khát vọng thăng tiên mù quáng."
Tô Lam lấy ra một quyển sổ da, lật giở những trang giấy đã ghi chép chi chít. "Vậy chúng ta sẽ bổ sung các điều khoản này vào dự thảo cuối cùng. Ta và Lục huynh sẽ giúp ngươi hệ thống hóa lại những ý niệm mà ngươi đã thu thập được. Nhưng Tần Mặc, ta vẫn cảm thấy một nỗi bất an. Luồng tà khí mà ngươi đã nói, liệu nó có phải là dấu hiệu cho một đòn phản công sắp tới từ Thiên Diệu Tôn Giả?"
Tần Mặc siết chặt bàn tay, ánh mắt trở nên kiên định. "Có lẽ vậy. Hắn vẫn đang theo dõi, và có lẽ hắn đã nhận ra những gì chúng ta đang làm. Nhưng chính vì thế, Hiệp Ước này càng phải được hoàn thiện nhanh chóng, càng phải vững chắc. Bởi lẽ, nó không chỉ là một văn bản, mà là hy vọng cuối cùng của Huyền Vực."
Lục Vô Trần gật đầu. "Nếu chúng ta muốn chống lại sự hỗn loạn của hắn, chúng ta phải có một trật tự vững chắc để đối chọi. Một trật tự được xây dựng trên sự tôn trọng và cân bằng, chứ không phải sự cường quyền và ép buộc."
Cả ba đứng lặng trên Vọng Nguyệt Đài, ánh nắng ban mai rọi chiếu lên gương mặt họ, phản chiếu sự quyết tâm không lay chuyển. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp và sự mong manh của thế giới mà họ đang cố gắng bảo vệ. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng với những đồng minh kiên định và những tiếng vọng từ vạn vật làm kim chỉ nam, hắn sẽ không bao giờ đơn độc. Những hiểu biết sâu sắc mà hắn thu thập được từ các linh hồn nhỏ bé này sẽ là nền tảng vững chắc cho các điều khoản cuối cùng của Hiệp Ước Cân Bằng, giúp nó chống lại sự công kích từ phe bảo thủ hoặc Thiên Diệu Tôn Giả.
***
Đại Sảnh Hội Nghị của Vô Tính Thành, một kiến trúc cổ kính với những cột đá sừng sững và trần nhà cao vút, giờ đây không còn mang vẻ tĩnh mịch thường thấy. Không khí bên trong tràn ngập tiếng nói chuyện rì rầm ban đầu, sau đó là những cuộc tranh luận gay gắt, tiếng gõ bàn ra hiệu của Cổ Dương Trưởng Lão để giữ trật tự. Mùi gỗ lâu năm, hương trà thoang thoảng từ những chén trà đặt trên bàn, đôi khi có mùi giấy mới từ các bản thảo đang được truyền tay nhau, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa căng thẳng. Nắng dịu từ bên ngoài chi��u qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống sàn đá lạnh lẽo, nhưng không thể xua đi cái nóng bức từ những cuộc khẩu chiến nảy lửa.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đứng ở trung tâm đại sảnh. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà chỉ dùng giọng nói trầm ổn, từng lời từng chữ đều có trọng lượng, để trình bày những điều khoản bổ sung dựa trên chuyến đi lắng nghe vạn vật của mình. Hắn kể lại câu chuyện về Tiểu Thảo, về Bích Thủy Tinh Linh, về Thổ Linh, nhấn mạnh nguyện vọng đơn giản nhưng mãnh liệt của chúng: quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải "thăng tiên".
"Chúng ta đã nói về sự cân bằng giữa các đại thế lực, giữa các chủng tộc hùng mạnh," Tần Mặc chậm rãi nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong hội trường. "Nhưng sự cân bằng thực sự phải bao trùm vạn vật, từ ngọn cỏ yếu ớt nhất đến tòa thành kiên cố nh���t. Hiệp Ước Cân Bằng của chúng ta phải đảm bảo quyền lợi cho cả những linh thể không có khả năng tự vệ, những ý chí tồn tại không muốn vươn cao, không muốn trở thành 'tiên'."
Ngay lập tức, một làn sóng phản đối dâng lên. Trần Trưởng Lão, ông lão râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, mặc đạo bào lụa, ánh mắt sắc sảo, đầy quyền lực, đứng bật dậy. "Hoang đường! Việc bảo vệ những linh thể không có chí tiến thủ chẳng khác nào nuôi dưỡng sự yếu kém. Thiên đạo vốn dĩ là kẻ mạnh sinh tồn! Từ ngàn xưa, Huyền Vực này đã được xây dựng trên nền tảng của sự cạnh tranh, của khát vọng thăng tiên. Ngươi muốn biến thế giới này thành một nơi ươn hèn, nơi vạn vật chỉ biết an phận thủ thường, không màng đến sự tiến bộ sao?"
Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Trần Trưởng Lão. "Trần Trưởng Lão hiểu lầm rồi. Sức mạnh không phải là ép buộc, mà là sự tôn trọng. Một con suối bị ép thành sông lớn sẽ cạn kiệt. Một ngọn cỏ bị ép thành linh dược sẽ mất đi sự sống tự nhiên của n��. Sự tiến bộ không có nghĩa là đồng hóa tất cả, mà là tạo ra một môi trường nơi mỗi ý chí tồn tại đều có thể phát triển theo cách riêng của nó. Đó mới là sự đa dạng, là nguồn gốc của sức sống vĩnh cửu."
Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục, mặc đạo bào màu xanh lá cây, khẽ gật đầu, giọng nói yếu ớt nhưng đầy trí tuệ. "Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Tần Mặc nói đúng. Ép buộc một thảo dược phải trở thành linh đan không phù hợp với bản chất của nó, không chỉ hủy hoại nó mà còn làm mất đi sự hài hòa của cả vườn thuốc."
Trần Trưởng Lão hừ lạnh. "Lý thuyết suông! Ngươi có thể chứng minh được những 'ý chí tồn tại' yếu ớt đó có thật sự không muốn thăng tiến, hay chỉ là sự lười biếng, sự yếu đuối ngụy biện dưới cái gọi là 'bản chất'?"
Tần Mặc không đáp lời trực tiếp. Hắn nhẹ nhàng bước đến gần một chiếc bình hoa bằng gốm sứ cổ trên bàn, được đặt trang trọng giữa các văn kiện. Chiếc bình vốn ch��� là vật trang trí vô tri, nhưng khi Tần Mặc đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó, một luồng ý chí yếu ớt nhưng rõ ràng bắt đầu lan tỏa trong tâm trí của tất cả những người tu luyện có linh giác nhạy bén trong đại sảnh.
Đó là một ý niệm thuần khiết, đơn giản đến kinh ngạc. Chiếc bình "muốn" là một chiếc bình, muốn được chứa đựng những bông hoa tươi đẹp, muốn được ngắm nhìn, muốn được lau chùi cẩn thận. Nó không hề có khát vọng trở thành một pháp bảo công kích, hay một linh khí hộ thân, càng không muốn thăng tiên để trở thành một "bình tiên". Nó chỉ muốn làm tròn "vật tính" của mình, làm một chiếc bình gốm bình dị. Sự thuần khiết và kiên định của ý niệm ấy khiến nhiều người phải giật mình, những kẻ có linh hồn cường đại cũng cảm thấy lòng mình rung động.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, đang nằm yên lặng ở một góc, bỗng khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, uy lực. Tiếng gầm không mang ý đe dọa, mà là một sự xác nhận, một tiếng nói đồng tình vang vọng khắp đại sảnh, khiến những kẻ còn định phản bác phải im bặt. Đồng thời, Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng tồn tại dưới dạng một ý thức tập thể của thành trì Vô Tính Thành, cũng truyền đi một dao động nhẹ nhàng, khiến những bức tường đá cổ kính khẽ rung lên, như một lời khẳng định từ chính bản thân vật chất nhân tạo. Nó muốn được bảo vệ, muốn được là nền tảng kiên cố, không muốn bị biến thành một cỗ máy chiến tranh vô tri.
Mộ Dung Tĩnh, ngoại hình tuấn tú, khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao, đang cầm quạt ngọc, ánh mắt hắn từ hoài nghi chuyển sang trầm tư sâu sắc. Hắn đã từng là kẻ mạnh mẽ, tin vào sức mạnh và sự thăng tiến, nhưng những gì Tần Mặc thể hiện và những ý niệm mà hắn vừa cảm nhận được đã làm lung lay niềm tin đó. Hắn khẽ thở dài, rồi cất giọng nói rõ ràng. "Lý lẽ của Tần Mặc tuy khó chấp nhận đối với nhiều người chúng ta, những kẻ đã quen với con đường thăng tiên, nhưng lại chạm đến căn nguyên của sự mất cân bằng hiện tại. Chúng ta không th��� bỏ qua những tiếng vọng từ vạn vật. Nếu chúng ta chỉ biết ép buộc, thì Huyền Vực này sẽ không khác gì một nhà tù khổng lồ, nơi mọi ý chí tồn tại đều bị bóp méo. Hiệp Ước này... cần phải có những điều khoản bảo vệ quyền được là chính nó, quyền được từ chối thăng tiên." Mộ Dung Tĩnh dừng lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Trần Trưởng Lão và những người cùng phe. "Ta thừa nhận ban đầu ta đã hoài nghi. Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối. Nhưng Tần Mặc đã cho ta thấy rằng, sự yếu đuối không phải là từ chối bản chất, mà là ép buộc thay đổi bản chất. Và sức mạnh thực sự nằm ở sự đa dạng và khả năng dung nạp đó. Chúng ta cần một sự cân bằng mới."
Cổ Dương Trưởng Lão, vẻ ngoài phúc hậu, râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh, khẽ vuốt râu. "Mộ Dung công tử nói rất phải. Đạo của vạn vật vốn dĩ là đa dạng. Chúng ta đã lầm tưởng rằng chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến sự vĩ đại. Hiệp Ước Cân Bằng không phải là từ bỏ sự vĩ đại, mà là định nghĩa lại sự vĩ đại. Nó cho phép một bông hoa nở rộ theo cách của nó, một tảng đá đứng vững theo cách của nó, và một tu sĩ thăng tiên theo cách của mình, tất cả đều trong sự hài hòa."
Trần Trưởng Lão vẫn còn cau mày, ánh mắt vẫn còn sự bất mãn, nhưng trước sự đồng tình của Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Linh Dược Sư và cả Mộ Dung Tĩnh, y cũng không thể tiếp tục phản đối gay gắt như trước. Y nhìn Tần Mặc với một ánh mắt phức tạp, vừa có sự nghi ngờ, vừa có một chút lung lay. Những điều khoản mới, dù đi ngược lại giáo điều y đã tin tưởng cả đời, lại không thể phủ nhận được bằng những lý lẽ thông thường. Y biết, thời đại đã thay đổi.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ qua những ô cửa sổ của Đại Sảnh Hội Nghị, hắt lên những gương mặt còn hằn vẻ mệt mỏi nhưng đã phần nào nhẹ nhõm hơn. Tiếng bút viết trên giấy vang lên lách cách, không còn là tiếng tranh luận gay gắt, mà là tiếng của sự đồng thuận, của một kỷ nguyên mới đang được định hình. Mùi mực mới, mùi giấy và hương trà vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã pha lẫn với tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng xì xào đồng tình từ các đại diện. Suốt nhiều giờ liền, Tần Mặc và các đồng minh đã miệt mài tranh luận, thuyết phục, và cuối cùng đã giành được sự đồng thuận của đa số các thế lực, ngay cả những phe phái bảo thủ nhất.
Bản Hiệp Ước Cân Bằng, sau bao ngày tháng tranh cãi và hoàn thiện, giờ đây đã được thống nhất. Từng điều khoản, từ quyền lợi của các chủng tộc lớn đến quyền được bảo vệ của những linh thể yếu ớt nhất, đều được ghi chép rõ ràng, minh bạch. Đó không chỉ là một văn bản luật pháp, mà là một triết lý sống mới, một lời hứa với toàn bộ vạn vật Huyền Vực.
Cổ Dương Trưởng Lão, với vẻ mặt đầy vẻ trang trọng, đặt bút ký tên cuối cùng lên bản Hiệp Ước, rồi chậm rãi ngẩng đầu. "Hiệp Ước này... sẽ là nền tảng cho một Huyền Vực mới. Dù con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng chúng ta đã có một khởi đầu. Một khởi đầu được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn tr��ng và cân bằng." Ông khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, chứa đựng sự tin tưởng và cả một chút lo lắng.
Các đại diện khác cũng lần lượt tiến lên, đặt bút ký hoặc ấn dấu ấn tông môn của mình lên bản thảo Hiệp Ước. Mỗi nét bút, mỗi dấu ấn đều mang một trọng lượng ngàn cân, đánh dấu sự chấp thuận và cam kết của họ đối với trật tự mới. Trần Trưởng Lão, dù vẫn còn nét bất mãn trên mặt, cuối cùng cũng tiến lên, đặt dấu ấn của tông môn mình, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc. Y biết, thời đại của y, của những giáo điều cũ kỹ, đã dần lùi vào dĩ vãng.
Tần Mặc đứng bên cửa sổ, ánh sáng hoàng hôn cam đỏ rực rỡ hắt lên khuôn mặt hắn, khiến bóng hắn đổ dài trên sàn đá. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng mới. Hắn đã hoàn thành lời hứa của mình với vạn vật, với Vô Tính Thành, nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn đã chính thức đặt Huyền Vực vào một ngã rẽ không thể quay đầu.
Đúng lúc đó, một luồng áp lực tâm linh dữ dội, lạnh lẽo và đầy tà ác, đột ngột ập đến, xuyên qua lớp phòng ngự của Vô Tính Thành, trực tiếp đâm thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Đó không còn là một cảm giác lẩn khuất, yếu ớt như những lần trước. Lần này, nó là một làn sóng hung bạo, tập trung và không hề che giấu, như một tiếng gầm phẫn nộ vang vọng từ sâu thẳm vũ trụ. Nó mang theo sự giận dữ tột độ, sự khinh miệt và một lời tuyên chiến không tiếng động, khẳng định rằng kẻ đối địch đã nhận ra sự kiện này, đã cảm nhận được sự ra đời của Hiệp Ước Cân Bằng. Luồng tà khí ấy đến từ một phương hướng cố định, mạnh mẽ đến mức Tần Mặc có thể hình dung ra Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng ở một nơi nào đó xa xôi, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng về phía Vô Tính Thành.
Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực bùng lên ánh lửa. Nó khẽ gầm gừ, bộ lông dựng ngược, lộ ra hàm răng sắc nhọn, bản năng thần thú của nó cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ điều gì trước đây.
Tần Mặc siết chặt nắm tay, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả đang dâng lên như một lời thách thức trực diện. Hiệp Ước Cân Bằng đã được hoàn thiện, nhưng điều đó không có nghĩa là hòa bình đã đến. Ngược lại, nó chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc chiến còn lớn hơn, một cuộc chiến định đoạt số phận của toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên, và đòn cuối cùng của hắn, như đã được dự báo, có lẽ đã sắp sửa giáng xuống. Cuộc chiến bảo vệ bản chất và sự cân bằng của vạn vật, chỉ mới thật sự bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.