Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1156: Bình Minh Hòa Ước: Vô Tính Thành Chờ Đón Kỷ Nguyên Mới

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ qua những ô cửa sổ của Đại Sảnh Hội Nghị, hắt lên những gương mặt còn hằn vẻ mệt mỏi nhưng đã phần nào nhẹ nhõm hơn. Tiếng bút viết trên giấy vang lên lách cách, không còn là tiếng tranh luận gay gắt, mà là tiếng của sự đồng thuận, của một kỷ nguyên mới đang được định hình. Mùi mực mới, mùi giấy và hương trà vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây đã pha lẫn với tiếng thở phào nhẹ nhõm, tiếng xì xào đồng tình từ các đại diện. Suốt nhiều giờ liền, Tần Mặc và các đồng minh đã miệt mài tranh luận, thuyết phục, và cuối cùng đã giành được sự đồng thuận của đa số các thế lực, ngay cả những phe phái bảo thủ nhất.

Bản Hiệp Ước Cân Bằng, sau bao ngày tháng tranh cãi và hoàn thiện, giờ đây đã được thống nhất. Từng điều khoản, từ quyền lợi của các chủng tộc lớn đến quyền được bảo vệ của những linh thể yếu ớt nhất, đều được ghi chép rõ ràng, minh bạch. Đó không chỉ là một văn bản luật pháp, mà là một triết lý sống mới, một lời hứa với toàn bộ vạn vật Huyền Vực.

Cổ Dương Trưởng Lão, với vẻ mặt đầy vẻ trang trọng, đặt bút ký tên cuối cùng lên bản Hiệp Ước, rồi chậm rãi ngẩng đầu. "Hiệp Ước này... sẽ là nền tảng cho một Huyền Vực mới. Dù con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng chúng ta đã có một khởi đầu. Một khởi đầu được xây dựng trên sự thấu hiểu, tôn trọng và cân bằng." Ông khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, chứa đựng sự tin tưởng và cả một chút lo lắng.

Các đại diện khác cũng lần lượt tiến lên, đặt bút ký hoặc ấn dấu ấn tông môn của mình lên bản thảo Hiệp Ước. Mỗi nét bút, mỗi dấu ấn đều mang một trọng lượng ngàn cân, đánh dấu sự chấp thuận và cam kết của họ đối với trật tự mới. Trần Trưởng Lão, dù vẫn còn nét bất mãn trên mặt, cuối cùng cũng tiến lên, đặt dấu ấn của tông môn mình, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc. Y biết, thời đại của y, của những giáo điều cũ kỹ, đã dần lùi vào dĩ vãng.

Tần Mặc đứng bên cửa sổ, ánh sáng hoàng hôn cam đỏ rực rỡ hắt lên khuôn mặt hắn, khiến bóng hắn đổ dài trên sàn đá. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng mới. Hắn đã hoàn thành lời hứa của mình với vạn vật, với Vô Tính Thành, nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn đã chính thức đặt Huyền Vực vào một ngã rẽ không thể quay đầu.

Đúng lúc đó, một luồng áp lực tâm linh dữ dội, lạnh lẽo và đầy tà ác, đột ngột ập đến, xuyên qua lớp phòng ngự của Vô Tính Thành, trực tiếp đâm thẳng vào tâm trí Tần Mặc. Đó không còn là một cảm giác lẩn khuất, yếu ớt như những lần trước. Lần này, nó là một làn sóng hung bạo, tập trung và không hề che giấu, như một tiếng gầm phẫn nộ vang vọng từ sâu thẳm vũ trụ. Nó mang theo sự giận dữ tột đ���, sự khinh miệt và một lời tuyên chiến không tiếng động, khẳng định rằng kẻ đối địch đã nhận ra sự kiện này, đã cảm nhận được sự ra đời của Hiệp Ước Cân Bằng. Luồng tà khí ấy đến từ một phương hướng cố định, mạnh mẽ đến mức Tần Mặc có thể hình dung ra Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng ở một nơi nào đó xa xôi, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng về phía Vô Tính Thành.

Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực bùng lên ánh lửa. Nó khẽ gầm gừ, bộ lông dựng ngược, lộ ra hàm răng sắc nhọn, bản năng thần thú của nó cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề, một mối đe dọa lớn hơn bất kỳ điều gì trước đây.

Tần Mặc siết chặt nắm tay, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả đang dâng lên như một lời thách thức trực diện. Hiệp Ước Cân Bằng đã được hoàn thiện, nhưng điều đó không có nghĩa là hòa bình đã đến. Ngược lại, nó chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc chiến còn lớn hơn, một cuộc chiến định đoạt số phận của toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên, và đòn cuối cùng của hắn, như đã được dự báo, có lẽ đã sắp sửa giáng xuống. Cuộc chiến bảo vệ bản chất và sự cân bằng của vạn vật, chỉ mới thật sự bắt đầu.

***

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng óng ả lên Phố Chợ Sáng của Vô Tính Thành, xua tan màn sương đêm còn vương vấn. Không khí không còn tĩnh lặng như mọi khi, mà tràn ngập một sự hân hoan khó tả, một làn sóng phấn khích lan tỏa từ ngóc ngách này sang ngóc ngách khác. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười đùa rộn rã của trẻ nhỏ đang nô đùa trên con đường lát đá cuội, tiếng gà gáy cục tác từ những sân sau, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, bình dị nhưng đầy sức sống. Mùi bánh nướng thơm lừng, mùi thảo mộc tươi mới từ các gian hàng thuốc, mùi đất ẩm sau một đêm sương, quyện cùng hương hoa dại được cắm vội vàng trên những mái che bằng vải, tạo nên một bức tranh sống động về sự an lành.

Vô Tính Thành, vốn dĩ là một ốc đảo bình yên, tách biệt khỏi những sóng gió của Huyền Vực, nay lại trở thành trung tâm của một sự kiện trọng đại. Người dân, với sự giúp đỡ nhiệt tình từ một số tu sĩ thiện chí đã đến từ các thế lực khác, đang hối hả trang hoàng cho thành phố. Những dải lụa ngũ sắc được giăng mắc khắp nơi, từ những mái hiên nhà gỗ đơn sơ đến những cột trụ đá cổ kính, phấp phới trong làn gió nhẹ. Hoa tươi, đủ mọi sắc màu, được cắm cẩn thận trong các bình gốm, đặt dọc theo những con đường. Những chiếc đèn lồng giấy, chưa kịp thắp sáng, đã treo lủng lẳng, hứa hẹn một đêm rực rỡ sắp tới.

Lão Khang, với chiếc lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang đứng bên một quầy hàng bán bánh, đôi mắt hiền từ dõi theo đám trẻ con đang thi nhau thổi bong bóng xà phòng. Nụ cười an nhiên nở trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa xanh ngọc, đang tỉ mẩn sắp xếp những khay quả tươi mọng. Nàng quay sang Lão Khang, đôi mắt trong veo lấp lánh niềm vui.

"Chưa bao giờ Vô Tính Thành lại có một ngày trọng đại như vậy, Lão Khang," Hạ Nguyệt khẽ nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối. "Tất cả mọi người đều hân hoan như thế này."

Lão Khang gật đầu, ánh mắt ông lướt qua khung cảnh nhộn nhịp, dường như đang chiêm nghiệm một điều gì đó sâu xa. "Đúng vậy, Hạ Nguyệt. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Mà còn là biết cách bảo vệ cái dòng chảy đó, để nó không bị ép buộc phải chảy xiết hay đứng yên. Niềm bình yên của chúng ta, nó đã từng rất nhỏ bé, chỉ nằm trong những bức tường thành này, nhưng giờ đây, nó đang được lan tỏa, thành một triết lý sống cho toàn bộ Huyền Vực." Ông dừng lại một chút, rồi khẽ thở dài, "Mặc dù ta biết, để giữ được nó, để nó thực sự bén rễ, sẽ cần một cái giá không nhỏ."

Hạ Nguyệt hiểu ý ông. Nàng nhìn về phía xa xăm, nơi Tần Mặc đang chậm rãi bước đi cùng Hắc Phong. "Mặc ca đã làm được điều không ai nghĩ đến. Đã cho vạn vật một tiếng nói, một sự lựa chọn. Em chỉ mong mọi thứ sẽ thật sự yên bình từ nay, không còn ai phải sợ hãi bị ép buộc thay đổi bản chất của mình nữa." Nàng nói, giọng chứa đựng sự hy vọng, nhưng cũng không che giấu được một chút lo lắng len lỏi. Niềm hy vọng đó, giống như một đóa hoa mỏng manh, cần được bảo vệ cẩn trọng.

Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ trầm ổn, đang chậm rãi bước qua Phố Chợ Sáng. Bộ y phục vải thô giản dị của hắn hòa vào dòng người, không gây chú ý nhưng lại ẩn chứa một khí chất riêng biệt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng gian hàng, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được niềm vui giản dị từ một cành hoa vừa hé nở, sự phấn khích của một con chó con đang đuổi theo chiếc lá khô, hay tiếng reo hò của một đứa trẻ khi nhận được chiếc bánh ngọt. Đó là những "ý chí tồn tại" thuần khiết nhất, những khát khao đơn sơ mà hắn đã chiến đấu để bảo vệ. Hắc Phong, với bộ lông đen nhánh mượt mà, bước theo sát gót hắn, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang dọc, như một vệ sĩ thầm lặng. Nó cũng cảm nhận được sự hân hoan, nhưng bản năng thần thú của nó vẫn mách bảo về một mối đe dọa vô hình, vẫn đang lẩn khuất đâu đó.

Tần Mặc dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, khẽ chạm tay vào thân cây sần sùi. Hắn cảm nhận được sự cổ kính, sự kiên nhẫn của nó, và cả niềm vui thầm lặng khi nhìn thấy thành phố mình che chở đang sống trong khoảnh khắc hạnh phúc này. Hắn mỉm cười nhẹ. Buổi lễ ký kết Hiệp Ước Cân Bằng không chỉ là một nghi thức hành chính, mà là một lời tuyên bố, một dấu mốc quan trọng cho triết lý "cân bằng bản chất" mà hắn đã theo đuổi. Hắn đã lắng nghe vạn vật, đã thấu hiểu nỗi sợ hãi của chúng khi bị ép buộc "khai linh", bị biến đổi để "thăng tiên" một cách cưỡng ép. Và giờ đây, hắn đã trao lại cho chúng quyền được là chính mình.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Tần Mặc, một làn sóng lạnh lẽo thoáng qua, nhắc nhở hắn về luồng áp lực tâm linh dữ dội từ đêm qua. Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, khoảnh khắc bình yên này chỉ là tạm thời. Con đường bảo vệ triết lý này, bảo vệ sự cân bằng thực sự của Huyền Vực, sẽ không hề dễ dàng. Những tiếng nói yếu ớt, những vật tính bình dị mà hắn đã bảo vệ, giờ đây sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của kẻ đã chối bỏ chúng.

***

Tại một khoảng sân rộng ở trung tâm Vô Tính Thành, nơi những bức tường đá cổ kính bao quanh một quảng trường được lát gạch trang trọng, không khí mang một vẻ trang nghiêm hơn hẳn. Nắng ấm giữa trưa rải rác qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền đất. Gió nhẹ mơn man, mang theo mùi hương của gỗ mới và kim loại, dấu hiệu của những công trình đang được gấp rút hoàn thành cho buổi lễ.

Tần Mặc đứng giữa sân, bộ y phục đơn giản của hắn đối lập với sự trang trọng của khung cảnh. Nét mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm quét qua những công nhân đang hoàn tất việc dựng bục lễ và treo những biểu ngữ lớn bằng lụa thêu tinh xảo. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng trong bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ đeo bên hông. Vẻ mặt nàng vẫn còn chút nghi��m nghị, nhưng ánh mắt nhìn Tần Mặc đã chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc.

"Hiệp Ước này là thành quả của tất cả chúng ta, Mặc," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Nhưng con đường phía trước để thực sự thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức của Huyền Vực, e là còn dài. Nhiều người vẫn còn hoài nghi, thậm chí là phản đối ngầm."

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lướt qua Lục Vô Trần đang đứng gần đó. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ đã dần thanh thản hơn, gật đầu đồng tình. "Dù khó khăn, nhưng đây là một khởi đầu. Ít nhất, vạn vật đã có một tiếng nói, một quyền được là chính mình, không còn phải sống trong sự sợ hãi về việc bị cưỡng ép phải 'thăng tiên' hay 'khai linh' nữa." Y nói, giọng nói đã không còn vẻ mệt mỏi, hoài nghi như trước, mà thay vào đó là một sự kiên định mới mẻ. "Ta đã từng nhìn thấy quá nhiều bi kịch từ sự truy cầu vô độ đó. Cái giá phải trả cho việc thoát ly bản chất quá lớn."

Bạch Hổ Lão Tổ, dưới hình dạng một lão ông uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh nhưng giờ đây đã pha chút ấm áp, khẽ vuốt râu. "Khao khát thay đổi bản chất đã ăn sâu vào linh hồn của nhiều sinh linh, đặc biệt là những kẻ đã nếm trải hương vị của sức mạnh. Không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận việc 'không thăng tiên' là một lựa chọn, đặc biệt là khi họ tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi giới hạn của vật tính." Ý niệm của nó truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, rõ ràng và đầy trí tuệ. "Nhiều kẻ sẽ xem đây là sự yếu đuối, là sự chối bỏ vận mệnh."

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình hài vật lý, nhưng ý thức của nó vang vọng khắp quảng trường, như tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng, kiên định. Nó truyền đạt một luồng cảm xúc về sự ổn định, về một trật tự mới đang được kiến tạo. "Thành trì này, từng chỉ biết phòng thủ và chiến đấu, nay cảm nhận được một sự bình yên chưa từng có. Một sự bình yên không đến từ sự cô lập, mà từ sự cân bằng nội tại."

Tần Mặc lắng nghe những lời đó, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không ép buộc ai phải từ bỏ con đường 'thăng tiên' của họ, nếu đó là lựa chọn chân chính của 'vật tính' họ. Chúng ta chỉ trao cho họ quyền được lựa chọn. Và bảo vệ lựa chọn đó, cho dù lựa chọn đó là tồn tại bình dị hay vươn lên đỉnh cao. Đó là ý nghĩa thực sự của Cân Bằng." Hắn dừng lại, nhìn về phía những biểu ngữ đang được treo lên, trên đó vẽ những biểu tượng của vạn vật, từ ngọn cỏ nhỏ bé đến những thần thú hùng vĩ, tất cả đều được tôn trọng như nhau. "Hiệp Ước này không phải là một xiềng xích, mà là một con đường. Một con đường mà vạn vật có thể đi theo, giữ vững bản chất của mình, không bị chối bỏ."

Họ cùng nhau rà soát lại các điều khoản của Hiệp Ước, Tần Mặc chỉ ra một số điểm nhấn về quyền của vạn vật nhỏ bé mà hắn đã lắng nghe trong chuyến đi vừa rồi. Hắn giải thích tầm quan trọng của việc bảo vệ một dòng suối trong trẻo, một ngọn cỏ vô danh, hay một tảng đá trầm mặc. Mỗi một vật tính, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một phần không thể thiếu của Huyền Vực. Sự cân bằng của thế giới này không thể bị phá vỡ chỉ vì sự truy cầu vô độ của một vài kẻ muốn "thăng tiên" bằng mọi giá. Hắn nhắc nhở mọi người rằng, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Và Hiệp Ước này chính là một lời cảnh báo, đồng thời cũng là một lời hứa, rằng Huyền Vực sẽ không đi vào vết xe đổ đó.

Tô Lam gật đầu, nàng nhớ lại những gì Tần Mặc đã kể về những linh thể nhỏ bé mà hắn gặp. "Những điều khoản này, dù ban đầu có vẻ lạ lẫm với các thế lực lớn, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất cho sự cân bằng thực sự." Nàng nói, giọng nói đầy sự suy ngẫm. Những tu sĩ từng coi thường những linh thể yếu ớt, giờ đây buộc phải nhìn nhận lại giá trị của chúng. Đó là một sự thay đổi tư duy vô cùng khó khăn, nhưng cũng đầy ý nghĩa.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm Vô Tính Thành trong ánh hoàng hôn rực rỡ, nhưng cũng mang theo một chút trầm mặc. Không khí trở nên trang nghiêm hơn khi những phái đoàn từ khắp Huyền Vực bắt đầu tấp nập kéo đến. Các con đường chính của Vô Tính Thành, vốn dĩ chỉ quen với tiếng bước chân bình dị của người dân, giờ đây vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xích sắt va chạm, và tiếng xì xào của những kẻ mang theo sức mạnh phi phàm.

Từ những tông môn lớn, uy danh lừng lẫy như Thanh Vân Tông với những tu sĩ khoác đạo bào lụa xanh, đến những bộ tộc ẩn dật trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, với những chiến binh da bọc trong da thú và hình xăm cổ xưa. Từ các thương nhân giàu có của Thương Hải Các, ăn mặc xa hoa, đến những đại diện của các thành trì kim loại, mang theo vẻ cứng cỏi, kiên định. Mỗi đoàn người, mỗi cá nhân, đều mang theo một tâm trạng khác nhau khi bước vào Vô Tính Thành: sự tò mò về một nơi bị coi là phế địa, sự hoài nghi về một Hiệp Ước đi ngược lại lẽ thường, sự hy vọng về một kỷ nguyên hòa bình mới, hoặc thậm chí là sự miễn cưỡng chấp nhận một sự thay đổi mà họ không thực sự mong muốn.

Tần Mặc đứng ở cổng Đại Sảnh Hội Nghị tạm thời được dựng lên, trên khuôn mặt thanh tú của hắn là vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy lại sắc bén quét qua từng đoàn người. Hắn lắng nghe "ý chí tồn tại" của từng sinh linh, cảm nhận những luồng cảm xúc phức tạp, những suy nghĩ đa chiều đang chảy xiết. Hắn thấy được sự kính trọng trong ánh mắt của một vài tu sĩ trẻ, sự ngờ vực thầm kín của một vị trưởng lão già nua, và cả sự miễn cưỡng rõ rệt trên khuôn mặt của Trần Trưởng Lão.

Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa uy nghi, râu tóc bạc phơ, dẫn đầu đoàn của mình tiến vào. Ánh mắt y vẫn sắc sảo, đầy quyền lực, nhưng cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. Y dừng lại trước Tần Mặc, giọng nói hơi cứng nhắc. "Hiệp ước này... liệu có thực sự mang lại hòa bình, hay chỉ là một sự khởi đầu mới cho hỗn loạn? Ngươi đang đi ngược lại thiên đạo, Tần Mặc."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn bình thản đối diện với Trần Trưởng Lão. "Hòa bình không phải là không có xung đột, Trưởng Lão. Mà là khả năng cùng nhau tồn tại, dù có khác biệt. Thiên đạo mà ngài nói, có lẽ đã bị bóp méo qua hàng ngàn năm truy cầu 'thăng tiên' một cách mù quáng. Hiệp Ước Cân Bằng này không đi ngược thiên đạo, mà là tìm lại bản chất của thiên đạo, là tôn trọng 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của vạn vật."

Trong khoảnh khắc đó, một linh thú nhỏ bé, thân hình mảnh mai, với bộ lông xanh biếc như lá cây, từ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, lần đầu tiên đến Vô Tính Thành, e dè nép vào chân Tần Mặc. Nó ngước đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, truyền đến một luồng cảm xúc sợ hãi lẫn ngưỡng mộ, cảm nhận được sự bình yên và an toàn lạ lùng từ con người này. Tần Mặc khẽ cúi xuống, chạm tay nhẹ vào đầu nó, một nụ cười ấm áp nở trên môi.

Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đột nhiên khẽ gầm gừ, bộ lông dựng lên một chút. Đôi mắt đỏ rực của nó quét về phía chân trời, về một hướng mà không ai khác có thể nhìn thấy. Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được. Một luồng áp lực tâm linh quen thuộc, lạnh lẽo và đầy thù hận, lướt qua tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không thể chối cãi của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không còn là một làn sóng mơ hồ, mà là một mũi tên sắc lẹm, nhắm thẳng vào Vô Tính Thành, vào chính hắn. Luồng tà khí ấy mang theo sự khinh bỉ, sự tức giận tột độ khi chứng kiến Hiệp Ước Cân Bằng sắp được công bố, sắp được chính thức thiết lập.

Thiên Diệu Tôn Giả, chắc chắn đã nhận ra rằng Vô Tính Thành, nơi từng bị y coi thường, nay lại trở thành trung tâm của một sự thay đổi định mệnh. Hiệp Ước Cân Bằng, biểu tượng của triết lý "cân bằng bản chất", là một đòn giáng mạnh vào niềm tin "thăng tiên" cực đoan mà y đã xây dựng. Mối đe dọa không còn là tiềm ẩn nữa. Nó đã trở thành hiện thực, rõ ràng và cận kề.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận mối đe dọa vô hình đang đến gần, nhưng khi mở ra, ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hiệp Ước Cân Bằng đã được hoàn thiện, và buổi lễ ký kết sẽ diễn ra vào sáng mai. Đây là khoảnh khắc của hy vọng, nhưng cũng là khúc dạo đầu cho một trận chiến không thể tránh khỏi. Cuộc chiến bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, cuộc chi���n vì sự cân bằng của Huyền Vực, sắp sửa bước vào hồi kết. Vô Tính Thành, trái tim của sự bình yên, sẽ phải đối mặt với cơn bão lớn nhất từ trước đến nay.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free