Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1158: Hội Ngộ Cân Bằng: Vạn Vật Tề Tựu Vô Tính Thành

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mặt trời đang lên, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn biết rõ, buổi bình minh này mang theo cả hy vọng và bão tố. Không một tia dao động nào hiện hữu trong đôi mắt sâu thẳm ấy, chỉ có sự điềm tĩnh lạ thường của một người đã chọn gánh vác sứ mệnh thay đổi cả một kỷ nguyên.

***

Bình minh vừa ló dạng, Vô Tính Thành đã bừng tỉnh trong một không khí khác lạ. Vẻ tĩnh lặng thường ngày, cái nét an yên vốn có của thành trì bị bỏ quên giữa Huyền Vực bao la, giờ đây đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự huyên náo, náo nhiệt chưa từng có. Từ trên đỉnh tường thành cao vút, Tần Mặc có thể nhìn thấy rõ từng dòng người, từng đàn linh thú, từng đoàn vật thể khai linh từ khắp nơi trên Huyền Vực đang đổ về, kéo dài hàng dặm trên con đường lát đá cuội uốn lượn dẫn vào thành. Những con đường vốn chỉ đủ cho một cỗ xe ngựa đi qua, nay chật kín những bóng người chen chúc, những hình hài lạ lẫm, tạo thành một dải lụa sống động trải dài đến tận chân trời.

Có những tu sĩ vận đạo bào lụa là, phi thân trên kiếm khí rực rỡ, lướt qua những tán cây cổ thụ ven đường, mang theo khí tức thanh cao và uy áp mạnh mẽ. Có những đàn linh thú khổng lồ, lông vảy lấp lánh dưới ánh bình minh, không còn vẻ hoang dã hung tợn mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, mang theo chủ nhân của chúng. Những linh thú biết bay sải cánh uy nghi trên bầu trời, tạo thành những chấm nhỏ di động trên nền mây hồng rực. Những 'thành linh' nhỏ bé, mang hình dáng của những khối đá, những bộ giáp chiến, hay những vật phẩm cổ xưa, di chuyển chậm rãi nhưng kiên định, mỗi bước đi đều mang theo âm thanh vang vọng đặc trưng của v��t chất. Lại có những 'kiếm hồn', vô hình vô ảnh, chỉ hiện hữu qua những luồng khí sắc bén lướt đi trong không trung, như những linh hồn của binh khí đang tìm về cố hương. Họ đến từ những vùng đất xa xôi, mang theo những màu sắc, ngôn ngữ và ý chí khác nhau, nhưng tất cả đều chung một mục đích: chứng kiến sự kiện lịch sử – buổi lễ ký kết Hiệp Ước Cân Bằng. Khắp nơi vang lên tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng reo hò phấn khích, tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng, tạo thành một bản giao hưởng độc đáo của sự hội tụ.

Tần Mặc đứng đó, áo vải thô giản dị phất phơ trong gió sớm, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng khuôn mặt, từng hình hài. Hắn không chỉ nhìn thấy bằng thị giác, mà còn cảm nhận bằng "ý chí tồn tại", thấu hiểu niềm hy vọng ẩn chứa trong mỗi 'vật tính'. Hắn cảm nhận được sự tò mò của một thanh kiếm cổ muốn biết liệu nó có thể giữ được bản chất sắc bén mà không cần phải vươn tới cảnh giới "thăng tiên", cảm nhận được sự háo hức của một cây cổ thụ muốn bén rễ sâu hơn vào lòng đất, cảm nhận được sự thanh thản của một dòng suối chỉ muốn chảy mãi không ngừng. Đó là một bức tranh sống động, đa sắc màu, một minh chứng hùng hồn cho triết lý mà hắn đã kiên trì theo đuổi.

Bên cạnh hắn, Tô Lam khoác trên mình bộ y phục màu xanh lam nhạt tinh xảo, thanh kiếm cổ đeo bên hông khẽ rung động theo nhịp thở của nàng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng cũng đang dõi theo dòng người phía dưới, không giấu nổi sự kinh ngạc lẫn tự hào. "Thật không ngờ," Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối, "có một ngày Vô Tính Thành lại trở thành tâm điểm của Huyền Vực. Đây là điều mà ngay cả những vị tổ sư khai sơn của ta cũng không dám mơ tới." Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa có chút lo lắng khẽ lướt qua, như thể vẫn còn hoài nghi về sự mong manh của khoảnh khắc này.

Lục Vô Trần đứng phía sau, dáng người gầy gò của y hiện rõ trên nền trời rực rỡ. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã bớt đi phần nào u sầu, thay vào đó là một vẻ thanh thản hiếm thấy, xen lẫn sự kinh ngạc. "Đây không chỉ là một hiệp ước, Tô Lam cô nương," Lục Vô Trần trầm giọng nói, "mà là một lời hứa. Một lời hứa với vạn vật, rằng chúng có quyền được là chính chúng, được sống theo bản chất nguyên thủy, không bị ép buộc phải truy cầu hư danh." Y thở dài một tiếng nhẹ bẫng, như trút bỏ gánh nặng ngàn năm. "Sự thay đổi này, nó vĩ đại hơn bất kỳ trận chiến nào."

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện kiên định của nó qua những rung động nhẹ nhàng trên mặt tường thành. Những hoa văn cổ xưa trên đá bỗng nhiên phát ra ánh sáng mờ ảo, như thể chính thành trì cũng đang hòa chung niềm vui. Nó phát ra những rung động trấn an, vô hình lan tỏa khắp Vô Tính Thành, đảm bảo an ninh, như một người mẹ đang ôm ấp đứa con của mình.

Đúng lúc đó, một bóng trắng khổng lồ sà xuống uy nghi gần cổng thành. Đó là Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo. Đôi mắt hổ vàng rực của lão Tổ quét một vòng quanh đám đông, đầy trí tuệ và sự mãn nguyện. Tiếng gầm gừ trầm thấp của lão, vốn có thể làm rung chuyển sơn hà, giờ đây lại mang một âm điệu trầm lắng, như một lời chào hỏi thân thiện. Dân chúng và các tu sĩ đến từ phương xa đều kinh ngạc, kính nể trước sự hiện diện của thần thú, nhưng không còn sợ hãi. Họ cúi đầu chào, và Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gật đầu, như một vị quân vương đang tiếp đón thần dân. Khí tức của lão Lão Tổ không còn uy áp đến nghẹt thở, mà trở nên hài hòa hơn với không khí chung, như thể lão cũng đã tìm thấy vị trí của mình trong kỷ nguyên mới này.

Tần Mặc nắm chặt tay, những khớp ngón tay vẫn trắng bệch. Hắn cảm nhận được niềm tin to lớn đang đổ dồn vào mình, vào Hiệp Ước Cân Bằng này. "Niềm tin này..." Hắn thầm nhủ trong lòng, "ta phải bảo vệ bằng mọi giá." Hắn biết, đây không chỉ là niềm hy vọng của những người đang hiện diện, mà là của toàn bộ Huyền Vực, của hàng tỷ "ý chí tồn tại" đang khao khát một con đường mới. Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ lớn đến thế, nhưng đồng thời, nó cũng trở thành động lực mạnh mẽ nhất, sưởi ấm trái tim hắn giữa luồng áp lực lạnh lẽo từ Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang lơ lửng đâu đó, như một lưỡi hái vô hình chực chờ giáng xuống.

***

Bên trong Vô Tính Thành, không khí lễ hội tràn ngập. Phố Chợ Sáng, vốn là nơi yên bình nhất thành, giờ trở nên nhộn nhịp gấp nhiều lần. Các thương nhân địa phương, với những sản vật quen thuộc như rau củ tươi, cá suối, vải lanh thô, nay lại bày bán xen kẽ với những người đến từ phương xa mang theo hàng hóa đặc trưng của vùng đất họ. Có những đạo sĩ bày bán linh phù được vẽ bằng mực từ Huyền Thú, những chiến binh linh thú giới thiệu da thú quý hiếm, và thậm chí cả những vật thể khai linh nhỏ bé, như những cái chuông đồng cổ hay những bình gốm sứ có linh khí, cũng được trưng bày, thu hút sự tò mò của những người vốn chỉ quen với việc tu luyện. Tiếng rao hàng hòa lẫn tiếng cười nói, tiếng chuông leng keng từ những cửa hàng nhỏ, và đôi khi là tiếng gầm gừ vui vẻ của một linh thú con đang chơi đùa. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, quyện cùng mùi hoa cỏ dại ven đường, mùi thức ăn dân dã, ấm cúng từ các gia đình, và cả mùi linh khí nhẹ nhàng tỏa ra từ những vật phẩm cổ xưa, tạo nên một bản hòa tấu hương vị đặc trưng của Vô Tính Thành trong ngày hội.

Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi vốn chỉ dành cho những cuộc gặp gỡ thầm lặng, giờ đây đã chật kín những vị khách lạ. Các tu sĩ từng lạnh lùng, tự cao, nay lại ngồi chung bàn với những linh thú đã hóa hình người, hay những trưởng lão bộ tộc ẩn dật, thậm chí cả những 'vật thể khai linh' có trí tuệ. Họ thưởng thức trà thảo mộc thơm lừng và những món ăn dân dã của Vô Tính Thành, từ bánh nếp nướng thơm phức đến canh rau rừng thanh đạm. Tiếng nói chuyện không còn là những tranh luận về đẳng cấp hay phép tắc, mà là những câu chuyện về phong tục, về con đường tu luyện khác biệt, về ước mơ và hy vọng cho một Huyền Vực mới.

Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt và Lão Khang đi dạo giữa đám đông. Hắn cảm nhận được sự hòa hợp, sự tò mò và niềm hy vọng rạng ngời từ mọi 'vật tính'. Hắn thấy được một người tu sĩ từng là kẻ thù, nay đang cùng một con linh thú uống trà, ánh mắt không còn thù địch mà là sự tôn trọng lẫn nhau. Hắn nghe được "ý chí tồn tại" của một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nó vui vẻ vì được chứng kiến nhiều câu chuyện mới.

Hạ Nguyệt, trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo lấp lánh niềm vui. Nàng chỉ cho Tần Mặc thấy những người dân Vô Tính Thành đang chia sẻ sự hiếu khách của mình, những nụ cười rạng rỡ, những cử chỉ ấm áp. "Anh Tần Mặc," Hạ Nguyệt reo lên, giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông gió, "nhìn xem, mọi người đều rất vui! Em chưa từng thấy Vô Tính Thành nhộn nhịp thế này. Cả làng ai cũng muốn đóng góp, nấu những món ngon nhất, mang ra những sản vật tốt nhất để đãi khách!"

Lão Khang, ông lão lưng còng với mái tóc bạc phơ, mỉm cười hiền từ. "Đúng vậy, Tần Mặc. Sự bình yên của chúng ta giờ đây đã được chia sẻ. Đây là một điều tốt." Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy tự hào, như nhìn thấy tư��ng lai của Vô Tính Thành trong ánh mắt của hắn.

Không xa đó, Trần Trưởng Lão của Vô Cực Tông và Mộ Dung Tĩnh của Huyền Kiếm Phái, hai vị đại diện cho các thế lực tu luyện từng đối đầu với Tần Mặc, giờ đây đã bớt đi vẻ kiêu ngạo thường thấy. Họ đang trò chuyện với Dạ Minh, đại diện của bộ tộc ẩn dật, người có làn da ngăm đen và mái tóc tết nhiều bím.

Trần Trưởng Lão vuốt bộ râu bạc, ánh mắt phức tạp nhìn Dạ Minh. "Dạ Minh huynh đệ," y trầm ngâm nói, "Ta đã từng nghĩ con đường của các ngươi là dị đoan. Ta từng tin rằng chỉ có 'thăng tiên' mới là mục đích tối thượng của vạn vật. Nhưng giờ đây, ta phải suy nghĩ lại... Những lời của Tần Mặc, và cả những gì ta đã chứng kiến, đã lay động niềm tin ngàn năm của ta."

Dạ Minh, với đôi mắt sáng như sao, khẽ mỉm cười. "Trưởng Lão quá lời. Con đường của tự nhiên, vốn dĩ không có dị đoan hay chính đạo. Chỉ có sự hòa hợp hay đối nghịch. Sức mạnh thật sự không đến từ việc chinh phục, mà từ việc hòa hợp, Trưởng Lão ạ."

Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú và khí chất cao ngạo, nhưng giờ đây ánh mắt hắn đã dịu đi nhiều, chứa đựng sự suy ngẫm sâu sắc. Hắn quay sang nhìn Tần Mặc đang đi cùng Hạ Nguyệt và Lão Khang từ xa. "Hắn... đã thực sự thay đổi Huyền Vực," Mộ Dung Tĩnh khẽ thì thầm, không phải với Trần Trưởng Lão hay Dạ Minh, mà là với chính bản thân mình. Một sự thay đổi mà hắn, một thiên tài tu luyện, một kẻ kiêu ngạo, chưa từng nghĩ tới.

Ở một góc khác, Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng một lưỡi kiếm cổ xưa, gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, được đặt trang trọng trên một bệ đá giữa quảng trường. Nó thu hút sự chú ý của nhiều kiếm tu đến chiêm ngưỡng, cảm nhận "ý chí tồn tại" sắc bén nhưng trầm tĩnh của nó. Các 'vật thể khai linh' khác như Mộc Thạch, một khối đá cổ thụ với những đường vân tự nhiên, cũng có mặt, hòa mình vào không khí. Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, vui vẻ bay lượn quanh những đứa trẻ đang chơi đùa, mang đến tiếng cười hồn nhiên và những tia sáng lấp lánh như giọt sương. Nàng khẽ ngân nga: "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại." Tất cả đều là những biểu tượng sống động cho sự cân bằng, cho quyền được là chính mình mà Tần Mặc đã mang lại.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, hắt những vệt màu cam tím lên mặt nước Bến Tàu Hải Nguyệt, Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần tìm một nơi yên tĩnh, tránh xa sự huyên náo của lễ hội. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi ẩm mặn mà và mùi rong rêu đặc trưng, làm dịu đi cái nóng ban ngày. Những con thuyền nhỏ neo đậu yên bình, phập phềnh theo từng đợt sóng nhẹ vỗ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào đều đặn, như một khúc ru êm đềm của đại dương. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng khắp Vô Tính Thành, những đốm sáng vàng cam ấm áp điểm xuyết trên nền trời đang dần sẫm màu, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh.

Tần Mặc đứng đó, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi luồng tà khí của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn là một mối đe dọa vô hình, nhưng không thể bị bỏ qua. Hắn cảm nhận được sự mong manh của niềm hạnh phúc này, của sự bình yên vừa mới được tạo lập. Giống như một bông hoa vừa hé nở, nó đẹp đẽ nhưng lại dễ dàng bị tàn phá bởi cơn bão. Tuy nhiên, hắn cũng thấy được sức mạnh từ sự đoàn kết của vạn vật, sức mạnh của hàng ngàn "ý chí tồn tại" đang cùng hướng về một mục tiêu. Đó là một sức mạnh tiềm ẩn, một bức tường thành vô hình được dựng nên từ niềm tin.

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, ánh mắt đầy suy tư. Y cũng nhìn về phía chân trời, như thể có thể nhìn xuyên qua màn đêm sắp bao phủ để thấy được những hiểm nguy đang rình rập. "Mặc dù cảnh tượng này thật đáng kinh ngạc, Tần Mặc," y trầm giọng nói, "nhưng con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Thiên Diệu sẽ không để yên, hắn sẽ không bao giờ chấp nhận một Huyền Vực nơi 'vạn vật có quyền là chính nó', hắn chỉ muốn mọi thứ phải 'thăng tiên' theo ý hắn." Lời nói của y mang theo chút ưu tư, nhưng không còn là sự tuyệt vọng như trước. Giờ đây, y đã có niềm tin.

Tần Mặc khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn điềm tĩnh lạ thường. "Ta biết, Lục Vô Trần tiền bối. Hắn sẽ không buông tha. Nhưng bây giờ, chúng ta có niềm tin và ý chí của vạn vật. Đó là sức mạnh lớn nhất, một sức mạnh mà hắn, kẻ chỉ biết đến sự cưỡng ép và hủy diệt, sẽ không bao giờ hiểu được." Hắn quay lại, ánh mắt quét qua những ánh đèn lồng đang thắp sáng Vô Tính Thành, qua những bóng người đang vui vẻ tụ họp. "Chúng ta đã gieo những hạt giống đầu tiên cho một kỷ nguyên mới. Dù bão táp có lớn đến đâu, những hạt giống này sẽ nảy mầm và phát triển."

Tô Lam đặt tay lên vai Tần Mặc, bàn tay nàng khẽ siết chặt, như một lời động viên thầm lặng. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng tràn đầy sự kiên định và tin tưởng. "Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt, Tần Mặc. Như chúng ta đã luôn làm." Giọng nàng ấm áp, mang theo một sự an ủi kỳ lạ, xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Tần Mặc. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng nàng sẵn sàng cùng hắn đi đến cuối cùng.

Trên một cành cây cổ thụ gần đó, Dạ Nha, con quạ đen có linh tính, khẽ đậu xuống. Đôi mắt đen láy của nó lóe lên một tia sáng kỳ lạ, và nó cất tiếng kêu đặc trưng, một âm thanh trầm thấp nhưng vang vọng, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của những đôi mắt dõi theo, về những bí mật vẫn còn ẩn giấu trong màn đêm. Tiếng kêu của Dạ Nha hòa vào tiếng sóng vỗ bờ, vào tiếng gió thổi qua những ngọn cây, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và dự báo.

Tần Mặc quay lại nhìn những ánh đèn lồng đang thắp sáng Vô Tính Thành, cảm nhận sự sống động và niềm hy vọng đang cuộn trào. Hắn biết rằng, buổi lễ ký kết Hiệp Ước Cân Bằng vào sáng mai không chỉ là một nghi thức trang trọng, mà có thể sẽ biến thành một chiến trường, nơi số phận của toàn bộ Huyền Vực sẽ được định đoạt. Nhưng khi nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ, những đôi mắt tràn đầy hy vọng của vạn vật, hắn lại cảm thấy một sức mạnh vô biên.

Ánh trăng đã lên cao, hắt ánh bạc xuống mặt biển lấp lánh, soi rõ con đường gập ghềnh phía trước. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng trước cơn bão. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới..." Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn. Nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy một con đường khác, một con đường của sự cân bằng, của sự lựa chọn. Dù Thiên Diệu Tôn Giả có mạnh mẽ đến đâu, hắn cũng không thể chống lại ý chí của vạn vật. Ngày mai, Vô Tính Thành sẽ không chỉ là nơi ký kết một hiệp ước, mà sẽ là nơi khai sinh một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Tần Mặc và những người đồng hành của hắn đã chiến đấu và hy vọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free