Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1157: Lời Thề Trước Bình Minh: Củng Cố Niềm Tin

Đêm khuya buông xuống Vô Tính Thành, mang theo một màn sương mỏng và cái se lạnh đặc trưng của buổi giao thời giữa đêm và rạng đông. Trong một góc khuất của Quán Trà Vọng Nguyệt, một căn nhà gỗ đơn sơ với sân nhỏ và ao cá, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt ra, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền đêm tĩnh mịch. Tiếng nước róc rách từ dòng suối nhỏ dẫn vào ao cá, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và thoảng trong gió là hương trà thoang thoảng cùng mùi hoa nhài dịu mát, tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến lạ lùng. Bầu không khí nơi đây dường như muốn xua đi mọi ưu phiền, mọi lo toan về một thế giới rộng lớn đang đứng trước ngưỡng cửa biến động.

Tần Mặc, với bộ y phục vải thô giản dị, ngồi đối diện với Lục Vô Trần, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng người trong số những đồng minh thân cận nhất. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh thoát, nhan sắc tú lệ nhưng đôi mắt phượng sáng ngời lại ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. Bạch Hổ Lão Tổ, thu mình trong hình dạng một linh thể nhỏ nhắn, tựa hồ một chú tiểu hổ trắng muốt với bộ lông ánh bạc huyền ảo, nép mình dưới chân Tần Mặc, đôi mắt hổ vàng rực khẽ chớp động. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc, một viên đá phát sáng lấp lánh, đó là hiện thân ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn tập thể của Thiết Giáp Thành, ánh sáng từ nó tựa như nhịp đập vững chãi giữa màn đêm. Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, ngồi hơi xa một chút, đôi mắt ông lão tràn đầy sự tin tưởng và yên bình, nhưng cũng không ngừng quan sát những nét mặt căng thẳng của những người xung quanh.

Tần Mặc chậm rãi rót trà, làn hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi một phần hơi lạnh của đêm. Hắn đưa chén trà đến trước Tô Lam, giọng nói trầm ấm nhưng đủ sức xoa dịu những lo âu trong lòng nàng.

"Tô Lam, nàng v��n còn băn khoăn điều gì sao?"

Tô Lam đón lấy chén trà, hơi ấm từ nó dường như cũng không làm tan đi vẻ trầm tư trên khuôn mặt nàng. Nàng khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức tưởng như tan vào tiếng nước chảy.

"Hiệp Ước này là hy vọng, Tần Mặc. Là ngọn hải đăng giữa biển lớn hỗn mang mà chúng ta đang chèo lái. Nhưng cũng là một gánh nặng khôn lường. Liệu Huyền Vực có thực sự sẵn lòng chấp nhận một trật tự mới sau hàng ngàn năm theo đuổi con đường thăng tiên một cách mù quáng? Mọi thứ đã ăn sâu vào tâm khảm vạn vật, không phải ai cũng sẽ dễ dàng buông bỏ chấp niệm." Giọng nàng thoáng chút mệt mỏi, phản ánh sự thấu hiểu sâu sắc về cái giá của sự thay đổi. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập sự lo lắng cho hắn, cho con đường chông gai mà hắn đã chọn.

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự từng trải. Giọng y trầm thấp, mang theo sự chua xót của quá khứ nhưng cũng ánh lên tia hy vọng của hiện tại.

"Sự thay đổi chưa bao giờ là dễ dàng, Tô Lam. Đặc biệt là khi nó thách thức cả một hệ thống tín ngưỡng đã tồn tại qua hàng thiên niên kỷ. Con người, linh thú, thậm chí là binh khí... ai cũng khao khát vươn lên, khao khát được trở thành tiên. Ý chí đó mạnh mẽ đến mức che mờ đi bản chất nguyên thủy của họ. Nhưng nếu không thay đổi, nếu vẫn giữ vững con đường cực đoan ấy, con đường hủy diệt là không thể tránh khỏi. Chúng ta phải đủ kiên nhẫn, đủ kiên định để dẫn dắt họ, dù con đường ấy có khó khăn đến mấy." Lục Vô Trần đặt chén trà xuống, đôi mắt sâu trũng nhìn vào khoảng không, như thể y đang nhìn thấy những bi kịch đã qua, và cả những thử thách đang chờ đợi.

Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình dạng linh thể nhỏ nhắn, khẽ truyền âm, giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm nhưng cũng mang chút hoài nghi sâu sắc. Âm thanh ấy vang vọng trong tâm trí mỗi người, như tiếng vọng từ một quá khứ xa xưa.

"Ta tin vào ý chí của ngươi, Tần Mặc. Ta đã chứng kiến sự kiên định của ngươi, sự thấu hiểu của ngươi đối với 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Nhưng... kẻ ��ã từng mù quáng chấp niệm thăng tiên như ta, nay đã may mắn được ngươi chỉ lối, được thoát khỏi xiềng xích của khao khát vô độ. Tuy nhiên, rất khó để hoàn toàn buông bỏ chấp niệm, để quên đi những gì đã được khắc sâu vào huyết mạch. Ta e rằng, rất nhiều linh thú khác, rất nhiều sinh linh khác cũng sẽ phải đối mặt với nỗi giằng xé nội tâm tương tự, thậm chí còn khó khăn hơn nhiều. Liệu chúng ta có đủ sức mạnh để chống lại hàng ngàn năm tích lũy của tham vọng?" Ánh mắt vàng rực của Bạch Hổ Lão Tổ nhìn thẳng vào Tần Mặc, vừa là sự tin tưởng, vừa là một câu hỏi đầy thách thức.

Viên đá của Thiết Giáp Thành Linh trên bàn khẽ rung lên, ánh sáng của nó nhấp nháy mạnh mẽ hơn, và một ý niệm vang vọng trong tâm trí mọi người, lạnh lùng nhưng đầy kiên định, như tiếng kim loại va chạm.

"Thành trì có thể giữ vững, có thể đứng vững qua hàng thiên niên kỷ. Nhưng ý chí của con người và vạn vật luôn biến động, dễ bị lay chuyển bởi dục vọng. Cần có một sợi dây liên kết vô hình, một niềm tin chung không thể phá v���, mới có thể duy trì được trật tự mới này. Liệu Hiệp Ước Cân Bằng có thể trở thành sợi dây đó, hay nó chỉ là một lời hứa hẹn trên giấy tờ, dễ dàng bị xé toạc bởi những cơn cuồng phong của tham vọng?" Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một lời cảnh báo, một sự nhắc nhở về bản chất phù du của ý chí sinh linh.

Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc quý đang tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ trên bàn. Hắn cảm nhận được sự rung động nhè nhẹ từ nó, như nhịp thở của chính Huyền Vực. Hắn nhìn từng người, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên định phi thường.

"Các vị nói không sai. Con đường này không hề dễ dàng. Nhưng Hiệp Ước Cân Bằng không phải là một xiềng xích trói buộc vạn vật vào một khuôn khổ mới, mà là một sự lựa chọn. Chúng ta không ép buộc bất kỳ ai phải từ bỏ khát vọng thăng tiên của họ, chúng ta chỉ tạo ra một con đường khác, một lựa chọn khác cho những ai muốn sống đúng với 'bản chất tồn tại' của mình, không bị dục vọng làm biến chất. Chúng ta không yêu cầu vạn vật phải 'không tu luyện', mà là 'tu luyện' nhưng vẫn giữ được chính mình."

Hắn dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của gỗ và sương đêm. "Trách nhiệm này là của tất cả chúng ta, không chỉ riêng ta. Chính sự tin tưởng lẫn nhau, sự đồng lòng và kiên định vào con đường cân bằng này mới là sợi dây liên kết vô hình mà Thiết Giáp Thành Linh đã nói đến. Một sợi dây được dệt nên từ sự thấu hiểu, từ lòng đồng cảm, chứ không phải từ luật lệ hay sức mạnh cưỡng chế. Hiệp Ước chỉ là văn tự, nhưng ý chí của chúng ta, của tất cả những ai tin vào sự cân bằng, mới là nền tảng vững chắc nhất."

Lão Khang, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, lúc này khẽ mỉm cười hiền hậu. Ông gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và an ủi. "Phải, Tần Mặc nói đúng. Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, và quan trọng hơn, là biết cùng nhau chèo lái qua bão tố." Lời nói của Lão Khang tuy mộc mạc nhưng lại mang theo sức nặng của trí tuệ và sự bình thản, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của Vô Tính Thành.

Ánh đèn lồng chao đảo nhẹ trong gió, và tất cả mọi người đều chìm vào trầm tư. Trong khoảnh khắc ấy, họ cảm nhận được gánh nặng của một sứ mệnh lịch sử, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh của niềm tin đang dần nảy nở. Đêm vẫn còn dài, nhưng tia hy vọng đã bắt đầu le lói. Tần Mặc khẽ siết chặt bàn tay đang đặt trên Huyền Vực Tâm Châu. Hắn biết, lời nói của mình chỉ là một phần nhỏ. Điều quan trọng hơn là hành động, và một trận chiến không thể tránh khỏi đang chờ đợi họ ở phía trước.

***

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp chạm tới mái nhà Vô Tính Thành, Tần Mặc đã rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt. Hắn cần một không gian khác, một cuộc gặp gỡ mang tính thực tế và thẳng thắn hơn, với những người vẫn còn mang nặng hoài nghi. Căn phòng họp tạm thời, được dựng lên theo phong cách Tháp Mật Đàm với những bức rèm che kín và ánh nến lung linh, toát lên một bầu không khí trang trọng và có phần căng thẳng. Mùi gỗ mới và hương trầm nhẹ phảng phất trong không khí, xua đi mùi sương đêm còn vương vấn. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, cùng với tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký (dù họ chỉ là những tu sĩ ghi chép ý niệm), tạo nên một sự tĩnh lặng đầy cẩn trọng.

Trần Trưởng Lão, với bộ đạo bào lụa uy nghi và mái tóc bạc phơ được búi gọn, ngồi đối diện Tần Mặc. Vẻ mặt y vẫn nghiêm nghị, ánh mắt sắc sảo đầy quyền lực vẫn không ngừng đánh giá. Bên cạnh y là Mộ Dung Tĩnh, tuấn tú và khí chất cao ngạo, nhưng hôm nay trên khuôn mặt hắn lại hiện rõ vẻ băn khoăn, đôi lúc ánh mắt sắc bén của hắn lướt qua Tần Mặc đầy suy tư. Dù đã chấp nhận Hiệp Ước, nhưng những thói quen và tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của tu sĩ vẫn khiến họ không thể hoàn toàn yên tâm.

Trần Trưởng Lão khẽ húng hắng, giọng nói khô khan, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy thẳng thắn. "Tần Mặc, việc bảo vệ những linh thể yếu ớt, những vật thể vô tri tưởng chừng như không có giá trị tu luyện, thực sự là một gánh nặng lớn đ���i với các tông môn. Chúng ta đã quen với việc chọn lọc, đào thải, chỉ giữ lại những gì có tiềm năng thăng tiên. Việc phải phân bổ nguồn lực để bảo vệ những thứ đó, trong khi phải đối phó với những kẻ vẫn còn chấp niệm thăng tiên cực đoan, và cả những tông môn không chịu khuất phục... Liệu chúng ta có đủ sức lực để gánh vác, hay chỉ là tự làm suy yếu chính mình?" Y thở dài một tiếng, ánh mắt lộ rõ sự lo ngại về tương lai của tông môn mình. Đối với y, lợi ích của tông môn vẫn là ưu tiên hàng đầu.

Mộ Dung Tĩnh, không khách sáo như Trần Trưởng Lão, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Các tông môn lớn có thể chấp thuận Hiệp Ước trên danh nghĩa, nhưng việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào hàng ngàn năm không phải là chuyện một sớm một chiều. Ngay cả trong tông môn của ta, vẫn còn những kẻ ngấm ngầm chống đối, những kẻ tin rằng chỉ có sức mạnh và sự thăng tiến vô hạn mới là con đường đúng đắn. Sẽ có sự phản kháng ngầm, sẽ có những kẻ tìm cách phá hoại. Và liệu Vô Tính Thành, với triết lý bình yên của mình, có đủ khả năng để trấn áp, để giữ vững trật tự mới này, hay chúng ta sẽ lại chìm vào một cuộc chiến tranh giành nội bộ khác, còn tàn khốc hơn?" Giọng hắn tuy có chút băn khoăn, nhưng vẫn giữ được sự kiêu ngạo của một thiên tài trẻ tuổi, người đã từng coi thường sự yếu đuối.

Tần Mặc lắng nghe từng lời, không hề ngắt lời. Hắn hiểu rõ những nỗi lo lắng ấy không phải là không có căn cứ. Triết lý của hắn đi ngược lại với niềm tin cốt lõi đã ăn sâu vào Huyền Vực, và sự phản kháng là điều tất yếu. Khi Trần Trưởng Lão và Mộ Dung Tĩnh dứt lời, Tần Mặc mới chậm rãi cất tiếng, giọng điệu bình thản nhưng đầy sức nặng, mỗi lời nói đều như đinh đóng cột.

"Trần Trưởng Lão, Mộ Dung Tĩnh, những lo ngại của hai vị không phải là không có lý. Tuy nhiên, sức mạnh lớn nhất của chúng ta không phải là phép thuật hay tu vi, không phải là việc trấn áp bằng vũ lực. Mà là sự đồng lòng, sự hiểu biết và niềm tin vào 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Hiệp Ước này là một lời thề, nhưng cũng là một tấm gương. Khi chúng ta thực sự tin tưởng và kiên định vào con đường cân bằng, khi chúng ta sống đúng với những gì mình đã cam kết, vạn vật sẽ cảm nhận được. Sự thay đổi không đến từ mệnh lệnh, mà đến từ sự thấu hiểu và lòng tự nguyện."

Hắn nhìn Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. "Việc trấn áp sẽ không chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực, mà còn vào sự thuyết phục và minh chứng. Khi chúng ta chứng minh được rằng con đường cân bằng mang lại sự thịnh vượng bền vững hơn, một cuộc sống ý nghĩa hơn cho vạn vật, thì những kẻ còn chấp niệm sẽ dần dần phải suy nghĩ lại. Sẽ có sự phản kháng ngầm, đúng vậy. Nhưng nếu chúng ta đoàn kết, nếu mỗi tông môn, mỗi thế lực đều trở thành một tấm gương về sự cân bằng, thì những sự phản kháng đó sẽ tự khắc suy yếu."

Tần Mặc quay sang Trần Trưởng Lão, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn. "Và xin Trưởng Lão đừng coi việc bảo vệ những linh thể yếu ớt là một gánh nặng. Chúng chính là những mảnh ghép quan trọng nhất tạo nên sự cân bằng của Huyền Vực. Mỗi sự tồn tại, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đều có 'ý chí tồn tại' riêng của nó, và đều góp phần tạo nên sự đa dạng, sự phong phú của thế giới này. Đánh mất chúng, là đánh mất một phần của chính Huyền Vực. Hơn nữa," Tần Mặc khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc lạnh, "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Hắn đã cảm nhận được sự hình thành của Hiệp Ước, và ta dám chắc, hắn đang chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng. Đây là thời khắc chúng ta phải đoàn kết hơn bao giờ hết, không chỉ trên giấy tờ, mà trong từng hành động, trong từng suy nghĩ. Chúng ta không thể để bất kỳ sự chia rẽ nội bộ nào làm suy yếu mình."

Mộ Dung Tĩnh im lặng lắng nghe, đôi lúc ánh mắt hắn lóe lên sự suy tư sâu sắc. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai đang dần hé rạng. Có vẻ như những lời của Tần Mặc đã lay động được một phần trong con người kiêu ngạo của hắn. Trần Trưởng Lão thì khẽ thở dài một tiếng, có vẻ đã bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn không hoàn toàn tin tưởng. Y không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, chấp nhận những gì Tần Mặc nói, ít nhất là vào lúc này. Cuộc gặp gỡ kết thúc trong sự tĩnh lặng, nhưng những hạt giống của sự đồng thuận và trách nhiệm chung đã được gieo rắc, dù còn cần thời gian để nảy mầm.

***

Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh đã xé toạc màn đêm phía chân trời, nhuộm hồng cả một vùng trời rộng lớn, Tần Mặc đứng một mình trên đỉnh thành Vô Tính Thành. Gió nhẹ mơn man qua mái tóc hắn, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn trên những mái ngói cổ kính, trên những hàng cây xanh mướt. Tiếng chuông gió khẽ ngân lên từ một mái hiên xa xăm, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả cuối cùng trước khi nhường chỗ cho tiếng chim hót chào ngày mới, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch và hồi sinh. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp bốc lên từ những khu vườn nhỏ, và cả mùi khói bếp nhẹ nhàng từ những ngôi nhà đang thức giấc, tất cả quện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của sự sống bình yên.

Tần Mặc hít thở sâu, lồng ngực căng tràn khí trời trong lành. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và đầy thù hận từ Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không còn là một làn sóng mơ hồ, mà là một mũi tên sắc lẹm, xuyên thẳng vào tâm trí hắn, như một lời cảnh báo cuối cùng, một lời thách thức đến từ kẻ đối nghịch với mọi triết lý mà hắn đang theo đuổi. Một cảm giác bị đè nén, bị đe dọa đến tận cùng, nhưng cũng không thể phủ nhận sự hiện diện mạnh mẽ của một thế lực cổ xưa đang chuẩn bị tung ra đòn cuối cùng.

Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự sống đang cựa mình thức dậy của Vô Tính Thành. Hắn lắng nghe "ý chí tồn tại" của từng viên gạch, từng cây c��, từng sinh linh trong thành. Hắn cảm nhận được những rung động tin tưởng, những tia hy vọng, và cả những nỗi lo lắng còn sót lại từ các đồng minh, những người đã đặt niềm tin vào hắn, vào con đường cân bằng. Đó là một sự bình yên xen lẫn quyết tâm sắt đá, một cảm giác gánh nặng trên vai nhưng cũng là động lực mạnh mẽ.

Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn thẳng về phía chân trời đang ửng hồng. Tia sáng đầu tiên của mặt trời ló dạng, một vệt vàng cam rực rỡ xé toạc màn đêm tăm tối, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú của hắn. Ánh sáng ấy không chỉ mang theo hơi ấm của một ngày mới, mà còn như một lời hứa hẹn về một kỷ nguyên mới, một Huyền Vực mới đang chờ đợi. Nhưng đồng thời, nó cũng là một lời tiên tri về cuộc chiến sắp tới, về cơn bão lớn nhất mà Vô Tính Thành, và cả Huyền Vực, sẽ phải đối mặt.

Hắn nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi có thể hủy diệt thân xác, nhưng không thể hủy diệt "ý chí tồn tại" của vạn vật. Ngươi không thể hủy diệt bản chất nguyên thủy của chúng. Buổi bình minh này sẽ là khởi đầu cho một Huyền Vực mới, một kỷ nguyên của sự cân bằng, dù để đạt được nó, chúng ta phải trải qua bão táp tàn khốc nhất. Hắn biết, buổi lễ ký kết Hiệp Ước Cân Bằng vào sáng nay sẽ không chỉ là một nghi thức trang trọng, mà có thể sẽ biến thành một chiến trường, nơi số phận của toàn bộ Huyền Vực sẽ được định đoạt. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mặt trời đang lên, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free