Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1160: Hiệp Ước Cân Bằng: Lời Hứa Định Mệnh

Ánh sáng bình minh rực rỡ, tinh khiết như sương mai, từ từ lan tỏa khắp Vô Tính Thành, nhuộm vàng những mái nhà đá cổ kính và con đường lát sỏi tĩnh mịch. Không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm sau một đêm sương và hương hoa cỏ dại vấn vít từ những khu vườn nhỏ. Tiếng chim hót líu lo từ tán cây cổ thụ quanh quảng trường trung tâm, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm, thanh bình. Người dân Vô Tính Thành đã tề tựu đông đủ, nét mặt hiền hòa nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ mong chờ. Họ không ồn ào, không tranh giành, chỉ lặng lẽ đứng đó, như một phần của cảnh vật, hít thở từng khoảnh khắc trang trọng.

Trên lễ đài trung tâm, được trang hoàng một cách giản dị mà vẫn giữ được sự tôn nghiêm, Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét một lượt qua hàng vạn sinh linh đang tề tựu. Từ những tu sĩ uy nghiêm trong y phục tông môn rực rỡ, những linh thú hùng vĩ với bộ lông óng ả, những tinh linh trong suốt lấp lánh như sương, cho đến những vật khai linh trầm mặc, mang trong mình vẻ cổ xưa và trí tuệ thâm sâu – tất cả đều hướng về hắn, mang theo niềm hy vọng to lớn. Tần Mặc cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ của từng thực thể, mỗi một ý chí đều là một tia sáng, một khát khao thầm kín về một tương lai cân bằng, về quyền được là chính mình. Sự tin tưởng và kỳ vọng to lớn đó đè nặng lên vai hắn, nhưng đồng thời cũng tiếp thêm cho hắn sức mạnh.

Hắn khẽ quay sang Hạ Nguyệt, người đang đứng bên cạnh mình, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định nhưng cũng thoáng chút lo lắng. Tần Mặc nắm nhẹ bàn tay nàng, giọng nói trầm ấm, đầy suy tư, đủ để chỉ hai ngư��i nghe thấy: “Hôm nay, chúng ta sẽ viết nên một trang sử mới, Hạ Nguyệt. Một trang sử mà không ai bị buộc phải từ bỏ bản chất của mình.”

Hạ Nguyệt siết chặt tay hắn, ánh mắt tràn đầy tình yêu và niềm tin: “Em tin tưởng chàng, Tần Mặc. Mọi người đều tin tưởng chàng.” Lời nói của nàng như một dòng suối mát xoa dịu phần nào áp lực trong lòng hắn.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, tiến lại gần, mỉm cười mãn nguyện: “Vô Tính Thành đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, Tần Mặc. Giờ đây, lý tưởng của chúng ta đã có thể lan tỏa.” Ông nhìn đám đông, khóe mắt ánh lên niềm tự hào. “Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy.”

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, cũng bước đến. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tinh xảo, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung động theo từng bước chân. Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, đầy tự tin: “Mọi thứ đã s���n sàng, Tần Mặc. Thanh Vân Tông nguyện sẽ đứng về phía cân bằng.” Nàng không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà ánh mắt nhìn Tần Mặc lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.

Bên cạnh họ, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đôi mắt sâu trũng đã vơi đi phần nào sự chán nản. Hắn chỉ gật đầu, nhưng trong ánh mắt lộ rõ sự thanh thản và biết ơn. Lời nói của Tần Mặc và Hiệp Ước Cân Bằng đã thắp lên một tia hy vọng mới trong tâm hồn mệt mỏi của hắn.

Bạch Hổ Lão Tổ, dưới dạng hình người, là một lão ông uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén nhưng chứa đựng sự triết lý. Hắn chỉ khẽ gật đầu với Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng mang đầy sức nặng của một vị thần thú đã sống qua bao nhiêu thăng trầm. Y đứng đó, uy phong lẫm liệt, một biểu tượng sống cho sự thay đổi.

Thiết Giáp Thành Linh không hiện hình, nhưng Tần Mặc cảm nhận được ý chí kiên cố của nó đang bao trùm lấy Vô Tính Thành, như một lá chắn vô hình, sẵn sàng bảo vệ. Sự hiện diện trầm mặc nhưng kiên định của nó là một minh chứng hùng hồn cho việc vạn vật, dù là vô tri vô giác, cũng có quyền được lựa chọn con đường của mình.

Dạ Minh, với làn da ngăm đen, mái tóc tết nhiều bím, và đôi mắt sáng như sao, đứng cách đó không xa, trang phục làm từ da thú và lá cây hòa mình vào cảnh vật. Y thận trọng quan sát, nhưng ánh mắt đã đặt niềm tin vào Tần Mặc. Bích Thủy Tinh Linh, thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, vui vẻ nhảy múa bên một dòng suối nhỏ, lan tỏa sự sống và niềm vui thuần khiết.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rung động mạnh mẽ của Huyền Vực Tâm Châu trong lồng ngực. Hắn cùng các đồng minh quan trọng bước lên vị trí trung tâm lễ đài. Các đại diện từ khắp Huyền Vực, từ những tộc người xa xôi, những tông môn lớn nhỏ, đến các quần thể linh thú, tinh linh, và vật thể khai linh, đều tạo thành một vòng cung trang nghiêm quanh lễ đài. Không khí từ từ lắng xuống, tiếng reo hò, tiếng nói chuyện rì rầm dần nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng trang nghiêm, tràn đầy kỳ vọng và s�� tôn kính. Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm mai chiếu rọi, bao trùm lên từng gương mặt, từng hình hài, làm nổi bật lên vẻ đẹp đa dạng của Huyền Vực.

***

Tần Mặc bước lên vị trí trung tâm lễ đài, đối diện với Chân Lý Thạch Bi cổ kính. Hắn không nói lời hoa mỹ hay tuyên ngôn hùng tráng. Bằng giọng nói trầm ấm, chân thành, âm vang khắp quảng trường, nhưng lại như lời thì thầm bên tai mỗi người, hắn một lần nữa trình bày những nguyên tắc cốt lõi của Hiệp Ước Cân Bằng.

“Hiệp Ước Cân Bằng này,” hắn bắt đầu, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt, từng ‘ý chí tồn tại’, “không phải là một sự áp đặt quyền lực, không phải là một con đường tu luyện mới để vươn tới thứ gọi là ‘tiên’. Mà nó là một lời hứa. Một lời hứa về quyền được là chính mình, về sự tôn trọng bản chất của vạn vật, và sự hài hòa làm nền tảng cho sự tồn tại vĩnh cửu của Huyền Vực này.”

Hắn giơ bàn tay phải lên, trong lòng bàn tay, Huyền Vực Tâm Châu, viên ngọc phát sáng lung linh, tỏa ra một ánh sáng ôn hòa mà mạnh mẽ. Hắn chậm rãi đặt nó lên Chân Lý Thạch Bi cổ kính, phiến đá màu xám tro, nhưng trên bề mặt lại khắc những dòng chữ cổ ngữ phát sáng mờ ảo. Ngay lập tức, một luồng linh khí từ Huyền Vực Tâm Châu hòa vào phiến đá, khiến những dòng chữ cổ xưa trên Thạch Bi bừng sáng rực rỡ, từng điều khoản của Hiệp Ước hiện lên rõ ràng, không thể chối cãi, không thể xuyên tạc. Ánh sáng ngũ sắc từ Thạch Bi lan tỏa, bao trùm lấy lễ đài, như một lời chứng nhận thiêng liêng từ chính bản nguyên của Huyền Vực.

Tần Mặc nhìn vào Thạch Bi, giọng nói trầm hùng, mang theo sức nặng của một lời thề định mệnh: “Ta Tần Mặc, nguyện dùng sinh mệnh mình để bảo vệ lời hứa này. Nguyện dùng ý chí của mình để giữ vững sự Cân Bằng, để vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc, không bị chối bỏ. Đây là con đường mà Vô Tính Thành đã đi, và hôm nay, là con đường mà cả Huyền Vực sẽ cùng nhau bước tiếp.”

Không khí trở nên căng thẳng và thiêng liêng đến tột độ. Sau đó, Tần Mặc ra hiệu.

Tô Lam là người đầu ti��n tiến lên. Nàng đặt tay lên Thạch Bi, ánh mắt kiên định rực sáng. “Thanh Vân Tông nguyện tuân theo Hiệp Ước, bảo vệ sự cân bằng, không còn ép buộc vạn vật thăng tiên, mà sẽ tìm kiếm con đường hài hòa với bản chất của chúng.” Một luồng sáng xanh từ tay nàng hòa vào Thạch Bi, làm rực rỡ thêm các điều khoản về sự tôn trọng tinh thần tu luyện tự do.

Tiếp theo là Bạch Hổ Lão Tổ. Y hóa thành hình dạng mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo. Y gầm nhẹ, một tiếng gầm đầy uy lực nhưng chứa đựng sự tôn trọng và triết lý sâu sắc, ý niệm truyền thẳng vào tâm trí mọi người: “Linh Thú Sơn Mạch... chấp thuận. Chúng ta nguyện sống đúng bản chất, không còn truy cầu mù quáng sức mạnh tiên giới, mà sẽ tìm kiếm sự vĩ đại trong chính sự tồn tại của mình.” Ánh sáng bạc từ thân y hòa vào Thạch Bi, khắc sâu thêm những điều khoản về quyền tự do của linh thú.

Thiết Giáp Thành Linh không có hình dạng vật lý, nhưng Tần Mặc cảm nhận được ý chí kiên cố của nó. Một luồng rung động mạnh mẽ, lạnh lùng như kim loại, nhưng lại đầy sức sống, lan tỏa từ khắp Vô Tính Thành, hội tụ về Thạch Bi. “Thành trì nguyện là thành trì. Bảo vệ, không khuất phục. Chúng ta sẽ là nền tảng vững chắc cho sự cân bằng này.” Các đường nét trên Thạch Bi trở nên cứng cáp hơn, như được gia cố bằng ý chí của thành trì.

Lần lượt, Lục Vô Trần, với ánh mắt đã tràn đầy hy vọng, đặt tay lên Thạch Bi. Mộ Dung Tĩnh, cựu đối thủ giờ là đồng minh quan trọng, tuy còn chút suy tư về con đường tu luyện của bản thân, nhưng cũng đã chấp nhận con đường mới, đặt tay lên. Dạ Minh, cẩn trọng nhưng ánh mắt tin tưởng, đặt bàn tay da ngăm của mình. Bích Thủy Tinh Linh vui vẻ bay lượn quanh Thạch Bi, những giọt nước trong suốt của nó chạm vào Thạch Bi, tạo nên những hoa văn lấp lánh. Ngay cả những vật khai linh nhỏ bé nhất, một hòn đá đã khai mở trí tuệ, một cành cây đã có linh, cũng bằng cách riêng của mình, chạm vào hoặc truyền ý chí vào Chân Lý Thạch Bi.

Mỗi lần một xác nhận được thực hiện, một luồng sáng ấm áp lại lan tỏa từ Thạch Bi, hòa quyện với ánh sáng ngũ sắc của Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng ấy không chói mắt, mà dịu dàng, bao phủ toàn bộ Vô Tính Thành, khiến vạn vật đều cảm thấy tinh thần sảng khoái, như được gột rửa mọi bụi trần, mọi tham vọng và lo âu. Mùi trầm hương vẫn còn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với một luồng linh khí dồi dào, thanh khiết. Một cảm giác bình yên sâu sắc, một sự kết nối mạnh mẽ giữa vạn vật lan tỏa trong tâm hồn Tần Mặc. Hắn biết, khoảnh khắc này, Hiệp Ước Cân Bằng đã thực sự được thiết lập, không chỉ trên lời nói, mà còn trong ý chí của hàng vạn sinh linh.

***

Khi chữ ký cuối cùng, hay đúng hơn là luồng ý chí cuối cùng, hòa vào Chân Lý Thạch Bi, một luồng ánh sáng chói lòa bùng lên từ Huyền Vực Tâm Châu và Thạch Bi. Ánh sáng ấy không còn là ngũ sắc dịu dàng, mà là một vầng hào quang trắng bạc mạnh mẽ, lan tỏa khắp Huyền Vực, như một lời cam kết thiêng liêng từ chính bản nguyên của thế giới. Toàn bộ Vô Tính Thành vỡ òa trong tiếng reo hò chiến thắng, tiếng hoan hô bùng nổ, vang vọng khắp quảng trường và lan xa đến tận các con phố. Niềm vui sướng và hạnh phúc tột độ hiện rõ trên từng khuôn mặt, trong từng ánh mắt. Những tinh linh nhảy múa không ngừng, những linh thú gầm gừ vui mừng, các tu sĩ hô vang, ngay cả Thiết Giáp Thành Linh cũng phát ra những rung động mạnh mẽ, như một tiếng chuông báo hiệu kỷ nguyên mới.

Tần Mặc đứng đó, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ giữa vạn vật, một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn hắn. Hắn đã làm được. Hắn đã biến điều không thể thành có thể. Huyền Vực, cuối cùng, cũng đã tìm thấy con đường cân bằng của riêng mình. Tiếng chuông gió từ những mái hiên nhà dân Vô Tính Thành ngân nga theo gió, hòa cùng tiếng nhạc mừng rộn ràng, tạo nên một bản giao hưởng của hy vọng và sự khởi đầu. Mùi hoa cỏ dại, đất tươi, và mùi thức ăn nhẹ nhàng từ phố chợ, tất cả hòa quyện, tạo nên một không khí lễ hội chưa từng có.

Nhưng ngay tại đỉnh điểm của niềm vui, khi tiếng reo hò vẫn còn vang vọng, một cảm giác lạnh lẽo bất thường đột ngột ập đến, như một lưỡi dao băng giá xuyên qua tâm trí Tần Mặc. Bầu trời phía trên Vô Tính Thành, vốn đang nắng vàng rực rỡ, bỗng tối sầm lại một cách bất thường, như thể có một bàn tay vô hình khổng lồ đang che phủ lấy nó. Một luồng tà khí khổng lồ, lạnh lẽo đến thấu xương, bao trùm lấy không gian, mang theo áp lực kinh hoàng, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Mùi hương của hoa cỏ và đất tươi bị thay thế bằng một mùi hôi thối, nồng nặc của sự mục rữa và tà niệm. Gió lạnh buốt rít lên thê lương, như tiếng khóc than của quỷ dữ.

Những tiếng nứt vỡ ghê rợn vang lên từ không trung, như thể bầu trời đang bị xé toạc. Trong bóng tối đột ngột bao trùm, một dáng người thanh lịch, cao ráo, với mái tóc trắng như tuyết và đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh dần hiện rõ. Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không còn vẻ uy nghiêm hay tính toán như mọi khi. Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì căm phẫn, ánh mắt đỏ rực như máu, tràn ngập sự tuyệt vọng và cuồng nộ. Y phục lụa trắng thêu kim tuyến giờ đây như bị nhuốm một màu đen xám của sự hủy diệt, không còn chút vẻ siêu phàm nào.

Hắn không nói nhiều, chỉ một tiếng gầm cuồng vọng, đầy sự phẫn uất và tuyệt vọng, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu màng nhĩ mọi sinh linh: “Đáng chết! Các ngươi dám... phá hủy con đường thăng tiên của ta! Ta sẽ biến tất cả thành tro bụi!” Giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây biến thành một tiếng gầm thét méo mó, đầy tà niệm, như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Ngay lập tức, một đòn tấn công mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, được ngưng tụ từ cơn thịnh nộ tuyệt vọng của hắn, từ khối tà khí đen đặc, cuồn cuộn như sóng thần, nhắm thẳng vào lễ đài, nơi Huyền Vực Tâm Châu và Chân Lý Thạch Bi đang tỏa sáng rực rỡ. Đòn đánh không phải là một chiêu thức cụ thể, mà là sự bùng nổ của toàn bộ ý chí hủy diệt, của sự tức giận khi con đường duy nhất mà hắn tin tưởng bị chối bỏ.

Tần Mặc, mặc dù đã lường trước được sự xuất hiện của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng vẫn không khỏi kinh ngạc trước mức độ cuồng nộ và tuyệt vọng của hắn. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, kiên định. Hắn biết, đây chính là thời khắc quyết định. Huyền Vực Tâm Châu trong lồng ngực hắn rung động mạnh mẽ, cộng hưởng với Chân Lý Thạch Bi, tạo thành một lá chắn ánh sáng yếu ớt trước đòn tấn công kinh hoàng.

“Hắn đến rồi!” Tần Mặc hét lên, giọng trầm, vang vọng qua làn gió lạnh buốt, “Chuẩn bị chiến đấu!” Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, ý chí kiên định như sắt đá. Các đồng minh của hắn, từ Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, đến Lục Vô Trần và Mộ Dung Tĩnh, đều lập tức vào thế phòng thủ, gương mặt đầy vẻ căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết. Tiếng reo hò chiến thắng của đám đông đã biến mất, thay vào đó là tiếng la hét kinh hoàng, tiếng gió rít thê lương và tiếng nứt vỡ ghê rợn của linh lực va chạm. Kỷ nguyên Cân Bằng vừa mới khai sinh, nhưng nó đã phải đối mặt với bài kiểm tra sinh tử đầu tiên, một trận chiến định mệnh để bảo vệ lấy sự tồn tại của chính mình. Phía chân trời xa xăm, bóng tối vẫn đang rình rập, và bây giờ, nó đã giáng xuống.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free