Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1161: Khi Cân Bằng Phản Kích: Trận Chiến Tại Vô Tính Thành

Tiếng reo hò chiến thắng của đám đông vừa dứt, thay vào đó là một âm thanh chói tai, rợn người như xé toạc màng nhĩ. Không phải tiếng la hét, mà là tiếng kim loại cào vào đá, tiếng xương cốt nứt vỡ trong một không gian vô hình, ghê rợn hơn vạn lần mọi tiếng than khóc. Luồng tà khí cuồn cuộn, mang theo áp lực kinh hoàng, khiến vạn vật như muốn quỳ sụp, hít thở cũng trở nên khó khăn đến nghẹt thở. Mùi hương thanh khiết của hoa cỏ, của đất tươi, của sự sống vừa nhen nhóm bỗng chốc bị thay thế bởi mùi khét lẹt của sự hủy diệt, mùi lưu huỳnh nồng nặc và một thứ mùi tanh tưởi, ghê tởm của tà niệm.

Bầu trời Vô Tính Thành, vừa phút trước còn rực rỡ nắng vàng, nay đã chìm trong một màu đen kịt, không phải bóng đêm thông thường, mà là một màu đen sẫm đặc quánh, như thể chính hư vô đang nuốt chửng ánh sáng. Từ sâu thẳm trong màn đêm u ám ấy, một luồng sáng tím đen như lưỡi hái tử thần bất ngờ bùng nổ, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh thiên động địa, trực diện giáng xuống lễ đài, nơi Huyền Vực Tâm Châu và Chân Lý Thạch Bi đang tỏa sáng rực rỡ. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là sự bùng nổ của toàn bộ sự căm phẫn, tuyệt vọng và cuồng nộ tích tụ bấy lâu của Thiên Diệu Tôn Giả, một ý chí muốn nghiền nát tất cả những gì dám đối nghịch với con đường thăng tiên mà hắn tôn thờ.

“Vô tri! Các ngươi nghĩ một tờ giấy rách nát có thể ngăn cản con đường thăng tiên của ta sao?! Hủy diệt! Tất cả sẽ trở về cát bụi!” Giọng Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, không còn là âm thanh uy áp trầm ấm mà là tiếng gào thét méo mó, đầy tà niệm, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu màng nhĩ của mọi sinh linh, như tiếng than khóc của quỷ dữ bị dồn vào đường cùng. Hắn, với y phục lụa trắng giờ đây đã nhuốm màu đen xám, mái tóc bạc phơ như tuyết nhưng đôi mắt xanh thẳm lại đỏ rực như máu, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo vì căm phẫn, dường như đã hoàn toàn mất đi lý trí.

Tần Mặc đứng giữa tâm điểm của cơn bão hủy diệt, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, kiên định. Hắn đã lường trước sự xuất hiện của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng mức độ cuồng nộ và sự tuyệt vọng đến biến chất này vẫn khiến hắn kinh ngạc. Huyền Vực Tâm Châu trong lồng ngực hắn rung động dữ dội, một luồng ánh sáng vàng kim thuần khiết bùng lên, hòa cùng ánh sáng trắng của Chân Lý Thạch Bi, tạo thành một lá chắn mờ ảo trước đòn tấn công. Tuy nhiên, lá chắn ấy mỏng manh như một sợi chỉ trước cơn sóng thần hủy diệt đang ập tới.

“Không! Đây không phải là tờ giấy... Đây là ý chí của vạn vật!” Tần Mặc thầm thì, nhưng lời nói ấy vang vọng trong tâm khảm hắn như một lời thề son sắt. Hắn nắm chặt Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của nó, cảm nhận sự kết nối sâu sắc với vạn vật đang bị đe dọa. Hắn không có thời gian để sợ hãi, chỉ có quyết tâm bảo vệ. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định, là bài kiểm tra sinh tử của Hiệp Ước Cân Bằng, của triết lý mà hắn đã dày công xây dựng.

Ngay lập tức, một tiếng gầm uy dũng xé toạc màn đêm. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ lông trắng như tuyết, không chút do dự, lao thẳng tới, đón lấy một phần sức ép của đòn tấn công. Lông hắn dựng ngược, ánh sáng bạc huyền ảo bao phủ, nhưng ngay lập tức bị lu mờ bởi luồng năng lượng tím đen. Tuy nhiên, đòn phản công dứt khoát của hắn đã làm chậm lại một phần tốc độ của đòn đánh chính, tạo ra một khoảnh khắc quý giá.

Cùng lúc đó, Thiết Giáp Thành Linh phản ứng như một cơ thể sống. Những bức tường thành cổ kính của Vô Tính Thành rung chuyển dữ dội, những đường vân đá phát sáng rực rỡ. Các khối đá khổng lồ tự động trồi lên từ lòng đất, xếp chồng lên nhau, tạo thành một lớp phòng thủ kiên cố, như một nữ thần chiến binh bằng đá và kim lo���i đang vươn tay che chở. Tiếng kẽo kẹt của đá và kim loại va vào nhau, tiếng rít của linh lực lưu chuyển, tất cả hòa cùng tiếng gầm của Bạch Hổ, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự kháng cự.

Tô Lam, với vẻ mặt kiên định và đôi mắt phượng sắc bén, đã rút thanh kiếm cổ bên hông. Nàng không nói một lời, nhưng hành động của nàng đã nói lên tất cả. Kiếm quang bùng lên, một luồng linh lực thuần túy như thác nước cuồn cuộn đổ về phía đòn tấn công chính, cắt đôi những tia tà khí nhỏ đang muốn xuyên thủng lớp phòng thủ của Thiết Giáp Thành Linh.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, lưng hơi còng, nhưng giờ đây đôi mắt sâu trũng của ông lại bùng lên một tia sáng kiên quyết. Ông vung tay, một luồng linh lực màu xanh biếc từ cơ thể ông tuôn trào, ngưng tụ thành vô số tia sét xanh lam, bắn thẳng vào những đạo ảnh phân thân đang hình thành từ khối tà khí chính, ngăn chặn chúng kịp thời tiếp cận lễ đài.

Từng người, từng vật, từ những đồng minh chủ chốt như Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ, đến c�� Thiết Giáp Thành Linh, tất cả đều hành động theo bản năng, theo ý chí kiên định bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ Hiệp Ước Cân Bằng. Tiếng la hét kinh hoàng của người dân Vô Tính Thành vang lên, nhưng không phải tiếng kêu gào tuyệt vọng, mà là tiếng kêu của sự giật mình, của sự lo lắng, nhưng ẩn sâu bên trong vẫn là niềm tin vào những người đang đứng vững phía trước. Kỷ nguyên Cân Bằng vừa mới khai sinh, nhưng nó đã phải đối mặt với bài kiểm tra sinh tử đầu tiên, một trận chiến định mệnh để bảo vệ lấy sự tồn tại của chính mình. Phía chân trời xa xăm, bóng tối vẫn đang rình rập, và bây giờ, nó đã giáng xuống. Mùi máu tanh thoảng nhẹ, mùi thảo mộc bị đốt cháy, và mùi linh khí thanh khiết dâng cao, tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian đầy bi tráng.

***

Đòn tấn công ‘Thiên Diệu Hủy Diệt’ của Thiên Diệu Tôn Giả, dù bị Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh chặn đứng một phần, vẫn mang theo sức mạnh đủ để xé toạc lớp không khí, khiến không gian trên không trung Vô Tính Thành như một tấm lụa bị vò nát. Vô số vết rách không gian mờ ảo xuất hiện, xoáy tròn như những con mắt tử thần. Từ những vết rách đó, không chỉ là tà khí, mà còn là những Ảnh Thân của Thiên Diệu Tôn Giả, mang theo khí tức lạnh lẽo, cùng hàng loạt linh binh mang hình hài quỷ dị, đôi mắt đỏ rực như máu, lao xuống như một cơn mưa sao băng đen tối. Chúng là những hiện thân của sự cuồng vọng, của ý chí hủy diệt, mang theo sứ mệnh phá hủy mọi hy vọng và niềm tin. Tiếng gầm thét, tiếng rít gào của chúng vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và cái chết.

“Chỉ là lũ sâu kiến giãy giụa vô ích!” Thiên Diệu Tôn Giả cười khẩy, giọng hắn khản đặc, pha lẫn giữa sự khinh miệt và điên cuồng. Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, y phục đen xám phấp phới, như một vị thần hủy diệt đang ngự trị trên đỉnh của sự hỗn loạn. Hắn không vội vã tấn công Tần Mặc ngay lập tức, mà muốn chứng kiến cảnh Vô Tính Thành và tất cả những gì Tần Mặc xây dựng sụp đổ trong tuyệt vọng.

“Không một kẻ nào được phép chạm vào thành này!” Tô Lam hét lên, giọng nàng thanh thoát nhưng tràn đầy kiên quyết, như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp chiến trường. Nàng không lùi bước, thân ảnh mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, lao thẳng vào đội hình linh binh và Ảnh Thân của Thiên Diệu Tôn Giả. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, thi triển ‘Kiếm Vũ Thanh Phong’. Hàng ngàn kiếm ảnh màu trắng bạc bùng nổ, xoay tròn như một cơn lốc, mỗi lưỡi kiếm đều mang theo linh khí tinh khiết và ý chí sắc bén, cắt đứt tà niệm, chém tan những linh binh quỷ dị thành từng mảnh. Kiếm quang rực rỡ, tiếng kiếm minh ngân vang, hòa cùng tiếng nổ của các linh binh bị phá hủy, tạo nên một cảnh tượng vừa bi tráng vừa đẹp đẽ trên nền trời đen kịt.

Lục Vô Trần, chứng kiến cảnh tượng ấy, cảm thấy một ngọn lửa mới bùng lên trong lồng ngực. Ông không còn là tu sĩ chán nản, hoài nghi về cuộc đời nữa. Giờ đây, ông là một chiến binh, một người bảo vệ. “Sức mạnh thực sự nằm ở sự đồng lòng!” Ông gầm lên, giọng nói trầm hùng, không còn chút yếu ớt nào. Ông giơ cao hai tay, vô số tia sét xanh bi���c từ trên trời giáng xuống như thác lũ, đó là ‘Cửu Thiên Lôi Điện’ của ông, mỗi tia sét đều mang theo sức mạnh hủy diệt của thiên lôi, đánh thẳng vào những Ảnh Thân mạnh nhất của Thiên Diệu Tôn Giả. Tiếng sét đánh vang trời, xé toạc màn đêm, khiến không khí nồng nặc mùi ozone. Những Ảnh Thân kêu gào thảm thiết trong ánh chớp, thân thể chúng bị đốt cháy, tan biến thành tro bụi.

Bạch Hổ Lão Tổ, sau khi chặn đứng đòn chính, không hề dừng lại. Hắn gầm lên một tiếng, thân hình bành trướng, hóa thành một cự hổ khổng lồ, lông trắng như tuyết nhưng giờ đây dính đầy máu và tà khí tím đen. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy chiến ý. Hắn xông thẳng vào đám linh binh đang bao vây Tô Lam và Lục Vô Trần, dùng móng vuốt sắc nhọn xé toạc đội hình địch, dùng tiếng gầm uy lực của thần thú để xua tan tà khí, và dùng thân thể cường tráng của mình để bảo vệ các đồng minh. Mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm của hắn đều tạo ra một luồng xung kích mạnh mẽ, quét sạch một mảng lớn kẻ địch, tiếng xương cốt nứt vỡ, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên liên tục.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt nghiêm trọng và cảnh giác, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Nàng đã hoàn toàn nhập cuộc. Thanh kiếm của nàng vung lên, những đường kiếm tinh xảo như vẽ ra trong không trung, tạo thành một hàng phòng thủ vững chắc. Cổ Kiếm Hồn, khi hiện hình thành một chiến tướng uy nghi, ánh mắt sắc bén, mặc áo giáp cổ, cùng Mộ Dung Tĩnh tạo thành một cặp bài trùng hoàn hảo. Cổ Kiếm Hồn dùng thân mình và thanh kiếm của mình để đỡ những đòn tấn công trực diện mạnh nhất, trong khi Mộ Dung Tĩnh dùng kiếm pháp linh hoạt để yểm trợ, chặn đứng những kẻ muốn đánh lén. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng kiếm va vào giáp, tạo nên một âm thanh khô khốc nhưng đầy quyết tâm.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, gầm gừ đầy hung hãn. Hắn không thể nói chuyện bằng tiếng người, nhưng sự trung thành và khát khao bảo vệ Tần Mặc của hắn là vô hạn. Hắn phun ra những luồng lửa đỏ rực, nuốt chửng hàng loạt linh binh, biến chúng thành tro bụi. Sức nóng của ngọn l��a làm không khí trở nên bỏng rát, mùi khét lẹt của da thịt cháy xém lan tỏa.

Bích Thủy Tinh Linh, thân hình trong suốt như nước, mái tóc xanh lam bồng bềnh, tuy lo lắng nhưng vẫn kiên cường. Nàng không trực tiếp tấn công, mà tạo ra những rào chắn nước trong suốt, những dòng xoáy mạnh mẽ để cản trở kẻ địch, làm chậm bước tiến của chúng, tạo cơ hội cho các đồng minh phản công. Những dòng nước trong xanh hòa cùng ánh sáng của lửa và kiếm, tạo nên một bức tranh đối lập nhưng vô cùng hài hòa trên chiến trường. Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy: “Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại.”

Cả bầu trời Vô Tính Thành đã biến thành một chiến trường khốc liệt, nơi linh lực va chạm, kiếm quang bùng nổ, tiếng gầm thét và tiếng kêu thảm thiết vang vọng. Mây đen cuồn cuộn do linh lực va chạm, những tia sáng xé toạc màn đêm, tạo nên một cảnh tượng hùng tráng nhưng cũng đầy bi thương. Mùi khói lửa, mùi máu tanh, và mùi linh khí thanh khiết hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của s��� sống còn.

***

Trong khi chiến trường trên không trung Vô Tính Thành rực lửa, Tần Mặc vẫn đứng vững giữa lễ đài, nơi Huyền Vực Tâm Châu và Chân Lý Thạch Bi tỏa sáng rực rỡ. Dù bên ngoài bão táp, khu vực này vẫn giữ được một sự yên bình kỳ lạ, một luồng linh khí thuần khiết bao trùm, như một ốc đảo giữa cơn đại hồng thủy. Hắn nhắm mắt, bàn tay đặt lên Huyền Vực Tâm Châu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của nó, không phải là nhịp đập của một vật phẩm vô tri, mà là nhịp đập của chính Huyền Vực, của sự sống.

Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh vật chất, mà bằng ý chí, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về “ý chí tồn tại” của vạn vật. Khi đòn tấn công đầu tiên của Thiên Diệu Tôn Giả ập đến, Tần Mặc đã cảm nhận được sự tuyệt vọng của những người dân Vô Tính Thành, của những tinh linh, linh thú, thậm chí là những phiến đá, ngọn cỏ đang bị đe dọa. Nhưng sâu thẳm hơn, hắn còn nghe thấy một ý chí khác, một khát khao kiên cường không muốn bị bẻ cong, một niềm tin sắt đá vào quyền đư��c là chính nó, không cần phải vươn lên thành tiên một cách cưỡng ép.

Ý chí ấy, không chỉ đến từ những người đã ký Hiệp Ước, mà còn từ chính Vô Tính Thành, từ những ký ức, những cảm xúc đã thấm đẫm vào từng viên gạch, từng phiến đá. Nó là một sự cộng hưởng mạnh mẽ, một lời thì thầm vang vọng từ hàng ngàn năm lịch sử, từ triết lý “bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy” mà Lão Khang đã dạy.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, luồng linh khí thuần khiết từ Huyền Vực Tâm Châu tuôn trào, hòa quyện với linh lực của Chân Lý Thạch Bi, rồi chảy vào cơ thể hắn, lan tỏa khắp các kinh mạch. Hắn không cố gắng chống lại sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh tương đương, mà hắn dùng năng lực dị thường của mình – khả năng nghe được “ý chí tồn tại” – để triệu tập và khuếch đại ý chí của vạn vật đã ký Hiệp Ước.

“Các ngươi không cô đơn! Ý chí của các ngươi là sức mạnh của ta!” Tần Mặc thầm thì trong ý niệm, lời nói ấy không phát ra thành tiếng, nhưng lại vang vọng trong tâm khảm của mỗi sinh linh đang chiến đấu, đang sợ hãi, đang hy vọng.

Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tinh thần tập trung vào Huyền Vực Tâm Châu và Chân Lý Thạch Bi. Linh lực của hắn, của Châu báu, và của Thạch Bi hòa quyện, biến thành một kênh dẫn, kết nối Tần Mặc với ý chí của toàn bộ vạn vật. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của một ngọn cỏ dưới chân, khát khao được sống một đời ngắn ngủi nhưng bình yên. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của một tảng đá cổ kính, nguyện ý đứng vững qua ngàn năm dông bão mà không cần biến thành ngọc quý. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của người dân Vô Tính Thành, những người không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ cần một cuộc sống bình dị.

Tất cả những ý chí ấy, dù nhỏ bé, nhưng khi được triệu tập và khuếch đại bởi Tần Mặc, đã hội tụ, hóa thành một luồng sáng khổng lồ, mang theo màu trắng xanh tinh khiết, dâng lên từ Chân Lý Thạch Bi. Luồng sáng ấy không chói mắt, mà dịu dàng nhưng kiên cố, như một dòng sông bất tận của sự sống. Trong luồng s��ng, hiện lên những hình ảnh mờ ảo của vô số sinh linh, cỏ cây, đá sỏi, và cả những ký ức, những cảm xúc chân thật nhất, tất cả tạo thành một bức tường ý chí khổng lồ, một lá chắn vững chắc không thể xuyên thủng.

Lá chắn ý chí ấy không có hình dạng cụ thể, nhưng nó là hiện thân của hàng tỷ ý chí không muốn bị ép buộc, không muốn bị hủy diệt. Nó đối đầu trực diện với luồng tà khí tím đen cuồn cuộn của Thiên Diệu Tôn Giả. Tiếng va chạm không phải tiếng nổ, mà là một âm thanh trầm đục, như hai thế giới đang cố gắng hòa tan vào nhau nhưng lại bị đẩy lùi. Luồng sáng trắng xanh và tà khí tím đen giằng co, tạo nên một ranh giới rõ ràng trên bầu trời. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi khét lẹt của sự hủy diệt bị đẩy lùi, thay vào đó là mùi linh khí thanh khiết dâng cao, xua tan đi sự lạnh lẽo.

Thiên Diệu Tôn Giả, đứng trên không trung, chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt đỏ rực của hắn co rút lại. Khuôn mặt hắn từ cuồng nộ chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi lại hóa thành tức giận điên cuồng. Hắn không thể tin nổi. Sức mạnh hủy diệt của hắn, được ngưng tụ từ bao năm tháng, từ sự tuyệt vọng khi con đường thăng tiên bị chối bỏ, lại bị một ‘tờ giấy rách nát’ và một đám ‘sâu kiến’ đẩy lùi? Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tính toán mọi thứ, nhưng hắn chưa bao giờ tính đến sức mạnh của ‘ý chí tồn tại’ khi vạn vật đồng lòng.

Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, tung thêm vô số đòn tấn công, nhưng tất cả đều bị lá chắn ý chí phản chiếu lại, hoặc bị hấp thụ vào sâu thẳm của nó. Cơn cuồng nộ và tuyệt vọng trong hắn ngày càng dâng cao, nhưng hắn nhận ra, trong khoảnh khắc này, hắn không thể phá vỡ bức tường ý chí ấy. Đó không phải là sức mạnh vật lý, đó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu sắc hơn.

“Ngươi... ngươi dám!” Thiên Diệu Tôn Giả rít lên, giọng hắn khản đặc, tràn ngập sự không cam lòng. Hắn nhìn Tần Mặc, nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, nhìn vào Huyền Vực Tâm Châu đang tỏa sáng trên tay Tần Mặc, và hắn nhận ra, có lẽ hắn đã đánh giá thấp đối thủ này. Hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của niềm tin, của sự cân bằng.

Trong một khoảnh khắc chần chừ, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt đỏ rực của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn quyết định rút lui, nhưng không phải là đầu hàng. Hắn biết, sức mạnh này không phải thứ có thể bị phá hủy bằng những đòn tấn công thông thường. Hắn cần một thứ gì đó khác, một sức mạnh cấm kỵ hơn, một đòn đánh nhắm vào chính nguồn gốc của sự cân bằng.

“Đây chỉ là khởi đầu, Tần Mặc! Ngươi sẽ thấy hậu quả của sự ngây thơ! Ngươi sẽ thấy Huyền Vực này sẽ sụp đổ như thế nào khi niềm tin của ngươi bị nghiền nát!” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, mang theo một lời đe dọa lạnh sống lưng.

Nói đoạn, thân hình thanh lịch của hắn bỗng hóa thành một luồng tà khí tím đen, nhanh chóng tan biến vào màn đêm u ám, để lại phía sau một luồng áp lực nặng nề và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Các Ảnh Thân và linh binh của hắn, không còn được duy trì bởi ý chí của chủ nhân, nhanh chóng tan biến thành tro bụi, hoặc hóa thành những làn khói đen rồi biến mất.

Bầu trời Vô Tính Thành, sau khi Thiên Diệu Tôn Giả rút lui, từ từ trở lại trạng thái bình thường. Mây đen tan đi, ánh nắng vàng rực rỡ lại chiếu rọi. Lá chắn ý chí từ Chân Lý Thạch Bi cũng dần thu nhỏ lại, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về sức mạnh của sự đồng lòng. Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên khắp Vô Tính Thành, nhưng không ai dám vui mừng quá sớm. Tất cả đều biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Tần Mặc đứng đó, ánh mắt vẫn kiên định, nhìn về phía chân trời nơi Thiên Diệu Tôn Giả biến mất. Hắn biết, trận chiến này chưa kết thúc. Niềm tin của vạn vật đã chiến thắng một trận, nhưng Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ trở lại, với những phương pháp tàn bạo hơn, có thể nhắm vào toàn bộ Huyền Vực, hoặc một điểm yếu khác của Tần Mặc. Huyền Vực Tâm Châu trong lồng ngực hắn vẫn rung động mạnh mẽ, như một lời cảnh báo về những thử thách còn ở phía trước.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free