Vạn vật không lên tiên - Chương 1163: Hóa Giải Oán Hận: Triết Lý Cân Bằng Được Củng Cố
Tần Mặc nắm chặt tay Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ nàng, và tự nhủ, dù cho Thiên Diệu Tôn Giả có trở lại với bất kỳ thủ đoạn tàn bạo nào, hắn cũng sẽ đứng vững, để bảo vệ Huyền Vực này, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Ánh trăng non vẫn chiếu rọi, soi sáng con đường phía trước, một con đường tuy mờ mịt nhưng chứa đầy hy vọng và quyết tâm.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch trên Bến Tàu Hải Nguyệt. Sương sớm vẫn còn giăng mắc, phủ một lớp lụa mỏng lên mặt hồ yên ả và những mái nhà ngói cổ kính, khiến không gian chìm trong vẻ đẹp huyền ảo, mờ ảo. Tiếng nước vỗ bờ khe khẽ, nhịp nhàng như hơi thở của đất trời, hòa cùng tiếng mái chèo khua nước từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, xoa dịu những tâm hồn còn vương vấn bởi dư âm của cuộc chiến. Mùi gỗ ẩm, mùi nước hồ trong lành thoang thoảng trong không khí, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ thường.
Tần Mặc, Hạ Nguyệt và Lão Khang đã thức dậy từ rất sớm. Không ai nói với ai lời nào, nhưng tất cả đều hiểu rằng, sau mỗi cơn bão, công việc tái thiết và chữa lành luôn cần được bắt đầu. Tần Mặc, với vóc dáng không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ linh hoạt, đang cùng một vài người dân Vô Tính Thành cẩn trọng di chuyển một khúc gỗ lớn đã bị bật gốc sau trận tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả. Khúc gỗ sồi già cỗi, vỏ cây sần sùi mang đầy dấu vết của thời gian, giờ đây nằm im lìm trên mặt đất, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được ý chí tồn tại kiên cố của nó, một sự bền bỉ âm thầm vượt qua cả sự tàn phá. Hắn đặt tay lên thân gỗ, truyền đi một dòng năng lượng ôn hòa, như thể đang nói chuyện, trấn an nó. Khúc gỗ khẽ rung lên, một sự rung động khó nhận thấy bằng mắt thường, nhưng Tần Mặc biết, đó là lời đáp lại.
Hạ Nguyệt, trong bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, lặng lẽ mang đến một bình trà thảo mộc ấm nóng. Nàng cẩn thận rót trà vào những chiếc chén sành mộc mạc, hư��ng thơm dịu nhẹ của hoa nhài và vài loại thảo dược đặc trưng của Vô Tính Thành lan tỏa, xua đi cái lạnh se sắt của buổi sớm. Nàng đưa chén trà cho Tần Mặc, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc.
“Anh đã làm việc từ khi trời còn chưa sáng,” Hạ Nguyệt nói, giọng nàng dịu dàng như tiếng suối reo, “Hãy nghỉ một chút đi. Sức lực của anh còn cần cho những việc lớn hơn.”
Tần Mặc khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn đón lấy chén trà, hơi ấm từ chiếc chén lan tỏa vào lòng bàn tay. “Sự bình yên này thật quý giá, Hạ Nguyệt,” hắn đáp, ánh mắt vẫn dõi theo những người dân đang hăng say làm việc, “nhưng nó cũng mong manh, cần chúng ta cùng nhau bảo vệ. Mỗi hành động nhỏ, mỗi sự chung sức đều góp phần củng cố nó.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của Vô Tính Thành đang dần hồi sinh.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, vuốt râu, chậm rãi nói, giọng ông trầm ấm, đầy vẻ uyên bác. “Tần Mặc nói đúng. Mỗi lần sóng gió qua đi, Vô Tính Thành lại càng vững chãi hơn, không phải vì tường thành cao hơn, mà là nhờ vào ý chí của mỗi người, mỗi vật. Chúng ta không tìm kiếm sự trường tồn bằng cách thoát ly bản chất, mà bằng cách chấp nhận nó, và bảo vệ nó. Đó là ý nghĩa thực sự của sự bình yên mà chúng ta trân quý.”
Hạ Nguyệt tựa đầu vào vai Tần Mặc, khẽ thì thầm: “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta.” Lời nói đơn giản ấy như một lời thề nguyện, một niềm tin không lay chuyển giữa bao biến động.
Đúng lúc đó, một người dân, hơi thở hổn hển, hớt hải chạy đến từ phía con đường mòn dẫn vào rừng, khuôn mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng. “Tần Mặc! Có chuyện rồi! Ở Rừng Linh Chi, những Linh Mộc nhỏ đang rất hoảng loạn, có thứ gì đó đang quấy phá chúng! Chúng phát ra những tiếng kêu sợ hãi mà chúng tôi chưa từng nghe thấy!”
Tần Mặc và Lão Khang trao đổi ánh mắt. Sự bình yên mong manh vừa được cảm nhận đã bị phá vỡ. Tần Mặc đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn về phía cánh rừng xanh thẫm. Hắn biết, công việc của hắn chưa bao giờ thực sự kết thúc. Những vết sẹo của chiến tranh không chỉ nằm trên thân thể vật chất, mà còn ẩn sâu trong ý chí tồn tại của vạn vật, cần được chữa lành một cách cẩn trọng nhất.
***
Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần nhanh chóng tiến sâu vào Rừng Linh Chi. Ánh nắng ban trưa xuyên qua tán lá xanh um, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền đất ẩm. Không khí trong rừng trong lành, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng, mùi nấm mục và hương thơm ngát của các loại thảo dược. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh vốn có. Tuy nhiên, sự thanh tịnh ấy giờ đây bị phá vỡ bởi một luồng năng lượng hỗn loạn, đầy sợ hãi.
Càng đi sâu, những rung động bất an càng trở nên rõ rệt. Cảnh tượng trước mắt khiến Tô Lam và Lục Vô Trần không khỏi nhíu mày. Những Linh Mộc nhỏ bé, vốn dĩ luôn tỏa ra sinh khí dồi dào, giờ đây đang run rẩy bần bật, những chiếc lá xanh tươi rủ xuống như không còn sức sống. Chúng phát ra những làn sóng ý chí sợ hãi, lan tỏa khắp khu rừng, khiến cả không gian như chìm trong một nỗi kinh hoàng vô hình.
Xung quanh những Linh Mộc ấy, một vài mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến đang va đập vào nhau một cách điên cuồng. Chúng không phải là những mảnh giáp vô tri, mà là những tàn dư mang theo ý chí chiến tranh của Thiên Diệu Tôn Giả, những mảnh vỡ đã bị khai linh và hun đúc bởi ý niệm hủy diệt. Mỗi lần va chạm, chúng lại phát ra những âm thanh kim loại chói tai, rợn người, và một luồng năng lượng hỗn loạn, màu xám tro, bắn ra tứ phía, như thể chúng vẫn đang trong trạng thái chiến đấu không ngừng nghỉ. Những mảnh giáp này dường như không có mục đích rõ ràng, chỉ đơn thuần là công kích mọi thứ xung quanh mình, phát tiết nỗi sợ hãi và sự bạo tàn còn sót lại.
Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ mà Tần Mặc luôn mang theo, cũng khẽ rung lên bên hông hắn, một sự rung động nhẹ nhàng nhưng đầy thấu cảm, như thể nó cũng cảm nhận được sự xung đột bi thương này.
Tô Lam, với đôi mắt phượng sắc bén, quan sát kỹ lưỡng. “Những mảnh giáp này… chúng vẫn còn mang theo sát khí của chiến tranh, không ngừng công kích những Linh Mộc yếu ớt. Chúng không có lý trí, chỉ còn bản năng hủy diệt.” Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, nhưng ẩn chứa một chút xót xa.
Lục Vô Trần thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm ưu tư. “Ý chí của chúng bị bẻ cong rồi, Tô Lam. Chúng chỉ biết hủy diệt, bởi vì trong chiến tranh, đó là cách duy nhất để tồn tại. Thiên Diệu Tôn Giả đã tiêm nhiễm vào chúng quá nhiều sự tàn bạo.”
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, tập trung năng lực của mình. Hắn không vội hành động, mà lắng nghe. Hắn lắng nghe tiếng kêu sợ hãi của Linh Mộc, nhưng hơn hết, hắn lắng nghe những mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến. Sự va đập chói tai dần trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn, không còn là tiếng kim loại vô hồn, mà là những tiếng gào thét của nỗi sợ hãi tột cùng, của sự bối rối và hoang mang.
“Không phải hủy diệt… mà là sợ hãi,” Tần Mặc trầm giọng nói, đôi mắt đen láy mở ra, nhìn thẳng vào những mảnh giáp đang điên cuồng va đập. “Chúng sợ bị phá hủy, và không biết làm gì khác ngoài việc chiến đấu để tồn tại. Những Linh Mộc này thì đang hoảng loạn vì sự hung hăng đó, tạo ra một vòng luẩn quẩn của nỗi sợ hãi và bạo lực.”
Không chút do dự, Tần Mặc bước thẳng vào giữa vòng xoáy hỗn loạn của những mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến và Linh Mộc run rẩy. Tô Lam và Lục Vô Trần định ngăn lại vì sợ hắn bị thương, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tần Mặc, họ đành lùi lại, tin tưởng vào khả năng đặc biệt của hắn.
Tần Mặc đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên một mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến đang xoay tròn dữ dội nhất. Ngay lập tức, mảnh giáp ngừng va đập, nhưng vẫn rung lên bần bật như một sinh vật bị thương nặng. Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý sử dụng năng lực ‘nghe ý chí tồn tại’. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận sâu sắc nỗi đau, sự cô độc, và ý chí chiến tranh đã ăn sâu vào cốt lõi của nó.
Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng suy nghĩ không lời vang lên, trực tiếp truyền vào ý thức hỗn loạn của Thiết Giáp Tàn Phiến: *“Các ngươi không cần phải chiến đấu nữa. Chiến tranh đã kết thúc. Mục đích của các ngươi không phải là hủy diệt, mà là bảo vệ.”*
Hắn truyền đi những hình ảnh về sự bình yên, về những chiến công bảo vệ, về ý nghĩa thực sự của giáp trụ – không phải là vũ khí gây chiến, mà là lá chắn che chở. Đồng thời, Tần Mặc khẽ truyền một dòng năng lượng ôn hòa, thuần khiết từ Huyền Vực Tâm Châu vào mảnh giáp. Dòng năng lượng ấy không phải để áp chế, mà để xoa dịu, để dẫn dắt.
Mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến dưới tay Tần Mặc bắt đầu thay đổi. Ánh sáng hỗn loạn, màu xám tro trên nó dần yếu đi, nhường chỗ cho một ánh sáng xanh nhạt, trong trẻo hơn, mang theo một chút ấm áp. Những mảnh giáp khác xung quanh, như cảm nhận được sự thay đổi này, cũng dần ngừng va đập. Tiếng kim loại chói tai tắt hẳn, thay vào đó là một sự im lặng đầy bối rối.
Tần Mặc tiếp tục truyền đi thông điệp: *“Các ngươi có thể tìm thấy mục đích mới. Hãy là người bảo vệ thầm lặng cho khu rừng n��y, cho những Linh Mộc yếu ớt. Hãy dùng sự kiên cố của mình để củng cố đất đai, để che chở cho sự sống.”*
Hắn nhẹ nhàng rút tay về. Những mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến không còn bay lượn hỗn loạn nữa, mà từ từ hạ xuống, chìm vào lòng đất ẩm. Chúng không biến mất, mà như đang tìm kiếm một vị trí, một vai trò mới. Một vài mảnh giáp tự vùi mình vào gốc rễ của những Linh Mộc đang run rẩy, như một lời hứa bảo vệ vô hình. Những Linh Mộc, cảm nhận được sự thay đổi trong ý chí của Thiết Giáp Tàn Phiến, cũng dần ngừng run rẩy. Những chiếc lá héo úa từ từ ngẩng lên, và một vài chồi non xanh biếc bắt đầu nhú ra, tượng trưng cho sự hồi sinh, sự tin tưởng.
Cổ Kiếm Hồn bên hông Tần Mặc rung lên mạnh hơn, không còn là sự thấu cảm, mà là một sự tán thưởng. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Thanh kiếm cổ dường như đã học được một điều gì đó từ hành động của Tần Mặc.
Tô Lam và Lục Vô Trần đứng nhìn, ánh mắt họ tràn ngập sự khâm phục. Họ đã chứng kiến một cuộc xung đột được hóa giải không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Triết lý cân bằng của Tần Mặc không chỉ là lời nói, mà là hành động cụ thể, có thể thay đổi bản chất của vạn vật.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng không gian Quán Trà Vọng Nguyệt bằng một màu cam đỏ rực rỡ, ấm áp. Ánh sáng yếu ớt của ngày tàn len lỏi qua những khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi lên những chiếc bàn trà đơn sơ. Tiếng nước chảy từ ao cá bên ngoài, tiếng nói chuyện rì rầm của những khách quen trong quán, và tiếng chim hót nhẹ cuối ngày tạo nên một bầu không khí bình yên, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn vừa được hóa giải trong Rừng Linh Chi. Mùi trà thơm dịu nhẹ, hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn cây nhỏ, và mùi gỗ sưa cổ kính của quán, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ lùng.
Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi quây quần bên một chiếc bàn trà, nhâm nhi những tách trà nóng hổi. Họ vừa trở về từ Rừng Linh Chi, và câu chuyện về những mảnh Thiết Giáp Tàn Phiến đã tìm thấy mục đích mới nhanh chóng trở thành chủ đề chính.
Tô Lam nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, đôi mắt phượng nhìn Tần Mặc với một sự ngưỡng mộ không giấu giếm. “Ngươi không dùng sức mạnh để đàn áp, mà lại khiến chúng tìm thấy mục đích mới. Triết lý của ngươi thật sự vượt xa những gì ta từng biết, Tần Mặc. Ngươi không chỉ chữa lành vết thương, mà còn định hình lại bản chất của chúng.” Giọng nàng thanh thoát, nhưng từng lời đều mang theo sự suy ngẫm sâu sắc.
Lục Vô Trần khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây đã bớt đi phần nào vẻ chán nản, thay vào đó là một tia hy vọng mới. “Nếu tất cả các thế lực đều có thể giải quyết xung đột như vậy, Huyền Vực đã không đến nông nỗi này. Chúng ta đã quá quen với việc dùng sức mạnh để áp đặt ý chí, mà quên mất rằng vạn vật đều có quyền được lựa chọn, được là chính nó.” Ông thở dài một tiếng, nhưng không còn là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu hiểu.
Tần Mặc khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng. Hắn nhìn ra ao cá, nơi những chú cá vàng đang bơi lội lượn lờ trong làn nước trong vắt, chúng không có ham muốn thăng tiên, chỉ đơn thuần sống cuộc đời của một con cá. “Mỗi vật đều có ý chí tồn tại của riêng nó,” Tần Mặc trầm giọng nói, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một triết lý vĩ đại, “Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ quyền được là chính nó của chúng, và hướng dẫn chúng tìm thấy sự cân bằng, ngay cả khi chúng đã bị tha hóa bởi chiến tranh, bị bẻ cong bởi những ham muốn sai lầm. Sự cân bằng không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà là khả năng thích nghi, khả năng tìm thấy ý nghĩa mới trong sự tồn tại của mình.”
Sự thấu hiểu và lòng đồng cảm của Tần Mặc đã củng cố niềm tin của các đồng minh vào con đường mà hắn đang theo đuổi. Họ biết rằng, dù Thiên Diệu Tôn Giả có mạnh đến đâu, hắn cũng không thể chống lại một triết lý có thể thay đổi cả bản chất của vạn vật.
Đúng lúc đó, một rung động kỳ lạ chợt dội đến trong tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là một rung động bình thường của Huyền Vực Tâm Châu mà hắn vẫn thường cảm nhận, mà là một sự chấn động mạnh mẽ và bất an, như một tiếng gầm từ vực sâu, vang vọng khắp cơ thể hắn. Tiếng gầm ấy không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm bên trong Huyền Vực Tâm Châu, một sự cảnh báo khẩn cấp, một dấu hiệu của một điều gì đó cực kỳ nguy hiểm đang được đánh thức.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận rõ hơn. Tiếng gầm đó... mạnh hơn bao giờ hết. Nó không còn là lời đe dọa từ xa, mà là một sự thức tỉnh trực tiếp, một sức mạnh cấm kỵ đang thoát khỏi xiềng xích, đang chuẩn bị bung tỏa.
*“Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi đang làm gì? Ngươi đang đánh thức thứ gì?”* Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí, một cảm giác lo lắng pha lẫn quyết tâm trỗi dậy. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã không còn đường lui. Hắn sẽ không từ bỏ, mà sẽ dùng mọi thủ đoạn, mọi sức mạnh cấm kỵ mà hắn có để đạt được mục đích của mình, để nghiền nát niềm tin vào sự cân bằng mà Tần Mặc đã dày công xây dựng.
Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang lụi tàn, để lại một vệt đỏ rực cuối cùng. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ Huyền Vực Tâm Châu, như một lời đáp lại, một lời hứa sẽ cùng hắn đối mặt với mọi thử thách. Trận chiến cuối cùng đã đến rất gần, và lần này, nó sẽ không chỉ là cuộc chiến giữa hai phe phái, mà là cuộc chiến để định đoạt số phận của toàn bộ Huyền Vực, để chứng minh liệu triết lý cân bằng có thể thực sự cứu rỗi vạn vật khỏi sự truy cầu thăng tiên mù quáng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.