Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1164: Bình Minh Sau Bão Tố: Những Dấu Hiệu Của Kỷ Nguyên Cân Bằng

Dư âm của trận chiến vừa qua vẫn còn đọng lại, nhưng không còn là sự hỗn loạn hay tang thương, mà đã lắng đọng thành một thứ cảm xúc rất đỗi khác thường. Tiếng nước vỗ bờ, tiếng mái chèo khẽ khàng lướt trên mặt nước óng ánh dưới ánh trăng, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người dân Vô Tính Thành đã trở về với cuộc sống thường nhật, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh bình yên đến nao lòng tại Bến Tàu Hải Nguyệt. Mùi nước hồ mát lành quyện với hương gỗ ẩm, phảng phất chút dịu dàng của hoa đêm, phủ lên không gian một sự tĩnh lặng ấm cúng, như thể thế giới chưa từng trải qua giông bão.

Tần Mặc đứng bên bến tàu, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, lặng lẽ ngắm nhìn ánh tr��ng bạc phản chiếu trên mặt hồ phẳng lặng như gương. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế, nhưng ẩn sâu trong đó là một chút trầm tư, một sự nặng trĩu khó tả. Hắn cảm nhận được sự hồi sinh của vạn vật xung quanh, từng hạt cát dưới chân, từng phiến đá lát bến tàu, từng ngọn cỏ dại mọc ven đường, tất cả đều đang tự mình tìm lại nhịp điệu sống động vốn có sau những tổn thương. Chúng không còn bị thúc ép phải "khai linh" hay "thăng tiên" một cách cưỡng bức, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, là phát triển theo bản tính tự nhiên của mình. Đó là một vẻ đẹp thuần túy, nguyên sơ, khiến lòng người nhẹ nhõm đến lạ.

Xa xa, Hạ Nguyệt và Lão Khang ngồi trên một chiếc ghế đá cũ kỹ, cùng chia sẻ khoảnh khắc tĩnh lặng này. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Tần Mặc, ánh lên vẻ quan tâm và lo lắng. Còn Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đang chậm rãi nhấp chén trà, dường như mọi lo toan của thế gian đều đã bị thời gian gột rửa.

“Sự bình yên này… thật mong manh, nhưng cũng thật kiên cường,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm lắng, như thể đang nói với chính mình, hoặc với cả không gian vô tận xung quanh. Hắn đưa tay khẽ chạm vào thành gỗ mục của bến tàu, cảm nhận từng thớ gỗ đã chịu đựng biết bao mưa nắng, nhưng vẫn bền bỉ giữ vững kết cấu của mình.

Hạ Nguyệt đứng dậy, bước đến bên Tần Mặc, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn. Bàn tay nàng thanh tú, ấm áp, truyền cho Tần Mặc một nguồn năng lượng an ủi. “Chỉ cần chúng ta ở đây, nó sẽ không bao giờ biến mất,” nàng nói, giọng nói tự nhiên, chân thật, như một lời cam kết không cần phải thốt ra thành lời. Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc đầy tin tưởng và dịu dàng, như muốn xua tan đi mọi nỗi lo lắng đang ẩn chứa trong lòng hắn.

Lão Khang từ từ đứng dậy, bước đến bên cạnh hai người, ánh mắt sâu sắc lướt qua mặt hồ, rồi dừng lại ở Tần Mặc. “Bản chất của vạn vật là tự tìm đường sống, dù là trong bão tố hay bình minh,” ông nói, giọng điệu bình thản, thấu hiểu, mang theo sự khôn ngoan của người từng trải. “Cũng như dòng nước kia, dù có bị ngăn chặn, nó vẫn sẽ tìm được khe hở để chảy, để tiếp tục cuộc hành trình của mình. Vô Tính Thành chúng ta cũng vậy, đã từng là phế địa, nhưng ý chí tồn tại chưa bao giờ lụi tàn.” Ông khẽ thở dài một tiếng, không phải của sự mệt mỏi, mà là của sự chiêm nghiệm sâu xa về vòng tuần hoàn của sinh tử, thịnh suy.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, bàn tay khẽ đặt lên trái tim, lắng nghe những rung động tinh tế của thế giới. Hắn cảm nhận được sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ từ lòng đất, từ những chồi non vừa hé, từ hơi thở của vạn vật quanh mình. Nhưng đồng thời, cái “tiếng gầm” từ Huyền Vực Tâm Châu, cái rung động bất an đã ám ảnh hắn từ lúc chiều tà, vẫn không ngừng vang vọng trong tâm trí. Nó không hề yếu đi, trái lại, dường như còn mạnh mẽ hơn, cấp bách hơn, như một lời cảnh báo khẩn thiết về một hiểm họa đang rình rập, một sức mạnh cấm kỵ đang được đánh thức.

Hắn cảm thấy một sự đối lập gay gắt trong lòng: một bên là niềm hy vọng mãnh liệt vào kỷ nguyên cân bằng mà hắn đang dày công xây dựng, một bên là nỗi lo lắng sâu sắc về đòn phản công cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết rõ tên Tôn Giả đó tàn bạo đến mức nào, và sẽ không từ thủ đoạn để phá hủy tất cả những gì Tần Mặc đang nỗ lực bảo vệ. Sự bình yên hiện tại, dù đáng quý đến mấy, cũng chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn nhất sắp ập đến.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Tần Mặc mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa xăm, nơi màn đêm bao phủ. “Không chỉ là chuẩn bị về sức mạnh, mà còn về tinh thần, về niềm tin vào triết lý của chúng ta. Bởi lẽ, đối thủ của chúng ta không chỉ muốn đánh bại chúng ta, mà còn muốn nghiền nát cả ý chí tồn tại, bẻ cong bản chất của vạn vật.” Hắn nắm chặt tay Hạ Nguyệt, như một lời khẳng định về quyết tâm sắt đá của mình. Lão Khang gật đầu, ánh mắt ông lão cũng ánh lên sự nghiêm nghị. Đêm trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy, một sự căng thẳng tiềm ẩn, một dự cảm về mối nguy hiểm đang chực chờ, đã bắt đầu len lỏi.

***

Bình minh hé rạng, xua đi những u ám của đêm tàn. Sương mù nhẹ nhàng bao phủ Rừng Linh Chi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Không khí trong lành, mát lạnh, thấm đẫm mùi đất ẩm, hương nấm mốc đặc trưng của rừng già, và thoang thoảng mùi thảo dược thơm ngát, khiến lồng ngực căng tràn sức sống. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó trong sâu thẳm khu rừng, tất cả hòa ca thành một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Nơi đây, linh khí dồi dào, thanh tịnh, hoàn toàn khác biệt với những gì Tô Lam và Lục Vô Trần từng biết về các linh địa khác.

Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, cùng với Cổ Kiếm Hồn và Mộc Lâm Chủ, bước sâu vào khu rừng. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến Tô Lam phải khẽ nín thở, còn Lục Vô Trần thì không giấu nổi vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt vốn dĩ khắc khổ. Những Linh Mộc từng bị tổn thương nặng nề, từng héo úa vì bị ép buộc phải "thăng cấp" đến mức kiệt quệ, nay lại đâm chồi nảy lộc một cách mạnh mẽ đến khó tin. Tán lá của chúng xanh tươi mơn mởn, nhuộm một màu lục bảo rực rỡ, vươn mình tự do lên bầu trời, không còn vẻ gò bó, méo mó như khi bị "khai linh" cưỡng ép. Linh khí ôn hòa từ chúng tỏa ra, không còn là sự bức bối, cuồng loạn, mà là một sự êm dịu, hài hòa với tự nhiên.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh và đầy sự khôn ngoan, khẽ mỉm cười. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, được búi đơn giản với những chiếc lá và hoa rừng, hòa mình hoàn hảo vào cảnh sắc thiên nhiên. Ông nhẹ nhàng vuốt ve một thân cây cổ thụ, giọng nói nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục. “Sau khi không còn bị ép buộc, chúng đã tìm lại bản năng của mình, Tần Mặc. Chúng muốn sống, muốn phát triển, nhưng không còn là ‘thăng tiên’ bằng mọi giá. Chúng chỉ đơn thuần là trở thành một phần của khu rừng này, làm trọn vai trò của mình.”

Quả thật, Tần Mặc nhìn thấy một Linh Thảo Tiên T��� nhỏ bé, rụt rè nép mình dưới một gốc cây cổ thụ. Nàng không cố gắng hấp thụ linh khí quá mức, không vội vã trưởng thành, mà chỉ lặng lẽ tồn tại, tỏa hương thơm dịu nhẹ, hòa mình vào thảm thực vật xung quanh. Nàng không có ham muốn vượt qua giới hạn của bản thân một cách mù quáng, chỉ đơn thuần là một Linh Thảo Tiên Tử, làm trọn vẻ đẹp và sứ mệnh của một đóa hoa.

Tô Lam, nàng kiếm khách thanh tú với đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc lá non, cảm nhận sự sống động tràn trề đang tuôn chảy. “Thật khó tin… Chúng đã tìm thấy sự bình yên ngay trong bản chất của mình. Ta từng chứng kiến vô số Linh Mộc vì khát khao thăng tiên mà kiệt quệ, hóa thành tro bụi, vậy mà…” Giọng nàng thanh thoát, nhưng đầy sự suy ngẫm sâu sắc, như thể nàng đang nghi ngờ cả những tri thức đã được truyền dạy bấy lâu.

Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng không còn là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc. Khuôn mặt khắc khổ của ông giờ đây ��ã bớt đi phần nào vẻ chán nản, thay vào đó là một tia hy vọng mới, một ánh sáng vừa được tìm thấy. “Đây… đây mới là con đường chân chính của vạn vật. Chúng ta đã quá quen với việc dùng sức mạnh để áp đặt ý chí, mà quên mất rằng vạn vật đều có quyền được lựa chọn, được là chính nó, được phát triển theo cách riêng của mình. Triết lý của Tần Mặc, nó không chỉ là lời nói, mà là một phép màu đang hiện hữu ngay trước mắt chúng ta.”

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào một chiếc lá non của Linh Mộc. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ thuần khiết và kiên cường của nó. Không có sự tham lam, không có sự lo lắng, chỉ có một mong muốn đơn thuần là vươn lên, quang hợp, và trở thành một phần không thể thiếu của khu rừng. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa tất cả các Linh Mộc, một mạng lưới sống động, cùng nhau tồn tại và phát triển, không tranh giành, không thôn tính. Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, khẽ rung lên bên hông Tần Mặc, như bày tỏ sự đồng cảm với sự h���i sinh này. Ánh sáng mờ ảo từ bên trong nó nhấp nháy, như thể linh hồn cổ xưa của nó cũng đang được gột rửa, tìm lại sự sắc bén nhưng không hung hăng vốn có.

“Sự cân bằng không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà là khả năng thích nghi, khả năng tìm thấy ý nghĩa mới trong sự tồn tại của mình,” Tần Mặc trầm giọng nói, ánh mắt hắn lướt qua khu rừng, nơi sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ. “Khi chúng ta tôn trọng bản chất của vạn vật, chúng sẽ tự tìm ra con đường tốt nhất cho mình, không cần sự can thiệp thô bạo. Và đó chính là sức mạnh thật sự để đối phó với bất kỳ sự hủy diệt nào.” Hắn biết rằng, chính sự hồi sinh của vạn vật theo cách cân bằng này sẽ là nền tảng vững chắc nhất để đối phó với sự hỗn loạn mà Thiên Diệu Tôn Giả có thể gây ra. Bản chất kiên cường của vạn vật, được tự do phát triển, chính là vũ khí mạnh nhất, là tấm lá chắn vững chắc nhất chống lại tai ương.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thiết Giáp Thành trong một sắc vàng rực rỡ. Nắng vàng trải dài trên những bức tường thành bằng đá kiên cố, gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy từ các lò rèn, và cả mùi mồ hôi mặn chát của những người thợ. Âm thanh búa rèn vang vọng đều đặn, nhịp nhàng từ khắp các xưởng, không còn là tiếng gầm gừ giận dữ của chiến tranh, mà là bản giao hưởng của sự lao động, của sự xây dựng. Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa của thợ thủ công xen lẫn tiếng kim loại va chạm, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị nhưng tràn đầy sức sống mới, tráng kiện và đầy khí phách.

Tần Mặc cùng các đồng minh đến Thiết Giáp Thành, và cảnh tượng nơi đây khiến họ không khỏi ngỡ ngàng. Thành phố, dù vẫn còn hằn sâu những dấu vết của chiến tranh tàn khốc, nhưng đã không còn vẻ hung tàn, lạnh lẽo như trước. Thiết Giáp Thành Linh, ý chí tồn tại của thành trì, giờ đây không còn ám ảnh bởi việc trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một cỗ máy chiến tranh vô tri. Nó đã tìm thấy một mục đích mới, cao cả hơn: bảo vệ sự sống, che chở cho những con người đang sinh sống và xây dựng bên trong nó.

Tần Mặc đứng trên một đài quan sát cao nhất, ánh mắt sâu thẳm lướt qua toàn bộ thành phố. Hắn cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đã biến đổi sâu sắc, từ sự cố chấp vào sức mạnh chiến tranh, vào việc phải "thăng tiên" thành một vũ khí hủy diệt, giờ đây đã trở thành sự kiên định bảo vệ cuộc sống, một minh chứng sống động cho triết lý cân bằng của hắn. Thành trì không còn là biểu tượng của sự xâm lược, mà là một nơi trú ẩn an toàn, một nền tảng vững chắc cho sự phát triển. Thiết Giáp Thành Linh giao tiếp qua ý niệm, giọng nói vang vọng khắp thành, không còn lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm của chiến tranh, mà giờ đây mang một sự trầm ổn, bao dung. *“Bảo vệ không có nghĩa là hủy diệt. Sự kiên cố của ta nằm ở việc che chở, không phải tấn công mù quáng. Ta tồn tại để gìn giữ, không phải để chinh phục.”*

Dưới chân đài quan sát, những người thợ rèn không chỉ chế tạo vũ khí sắc bén mà còn tạo ra công cụ lao động, những ngôi nhà vững chắc, những vật dụng thiết yếu cho cuộc sống. Mùi da thuộc, mùi gỗ mới lan tỏa khắp các con phố. Ở một góc quảng trường, Thợ May Vân, với dáng người nhỏ nhắn, đôi tay khéo léo, đang vui vẻ may vá những bộ quần áo bền chắc cho người dân. Nàng không còn cảm thấy những sợi chỉ của mình phải "khai linh" để trở thành pháp khí, hay những tấm vải phải được "thăng cấp" mới có giá trị. Nàng tìm thấy niềm vui trong công việc đơn giản, trong việc tạo ra những bộ trang phục ấm áp, bền bỉ, mang lại sự tiện nghi cho mọi người.

“Mỗi mũi kim, sợi chỉ đều có ý nghĩa của nó, không cần phải biến thành tiên mới là giá trị,” Thợ May Vân cười tươi tắn, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian. Nàng giơ lên một bộ quần áo vừa hoàn thành, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. “Chúng là những sợi chỉ của cuộc sống, của sự ấm no, của sự gắn kết. Vậy là đủ rồi.” Lão Khang gật đầu tán thưởng, còn Tô Lam và Lục Vô Trần thì chăm chú quan sát, vẻ mặt trầm ngâm. Họ nhận ra rằng, triết lý của Tần Mặc đã len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, thay đổi nhận thức của cả những phàm nhân bình dị nhất.

Tần Mặc cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa khắp thành phố, một sự bình yên được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu và tôn trọng bản chất. Đây không phải là sự bình yên giả tạo, mà là sự bình yên thật sự, đến từ sự hòa hợp giữa vạn vật và môi trường xung quanh. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí hắn, những rung động từ Huyền Vực Tâm Châu vẫn không ngừng mạnh mẽ hơn. Chúng không còn là những tiếng gầm xa xăm, mà là một sự chấn động liên tục, dồn dập, như tiếng trống trận đang thúc giục từ một nơi rất gần. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn chưa từ bỏ. Hắn đang dồn toàn lực, chuẩn bị cho một kế hoạch cuối cùng, một đòn quyết định có thể liên quan đến một sức mạnh cấm kỵ, hoặc tấn công vào chính nguồn gốc của sự cân bằng.

Tần Mặc biết, sự bình yên mà hắn và các đồng minh đang chiêm ngưỡng chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn nhất. Cuộc đua giữa quá trình chữa lành và sự hủy diệt sắp tới đang ở giai đoạn gay cấn nhất. Hắn ngước nhìn bầu trời hoàng hôn, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Ánh mắt hắn kiên định, pha lẫn một chút lo lắng tiềm ẩn. Dù cho Thiên Diệu Tôn Giả có sử dụng sức mạnh cấm kỵ nào đi chăng nữa, Tần Mặc tin rằng, bản chất kiên cường của vạn vật, được tự do phát triển và tìm thấy sự cân bằng, sẽ là nền tảng vững chắc nhất để đối phó với mọi hỗn loạn. Cuộc chiến cuối cùng sẽ không chỉ là cuộc đấu sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của triết lý, của niềm tin vào quyền được là chính nó của vạn vật.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free