Vạn vật không lên tiên - Chương 1166: Kiến Tạo Nền Móng: Hội Đồng Cân Bằng
Ánh trăng cuối cùng của đêm dần lu mờ, nhường chỗ cho rạng đông mờ ảo len qua màn sương sớm. Tần Mặc vẫn đứng đó, trên ban công quen thuộc của mình tại Vô Tính Thành, cảm giác ngột ngạt từ Huyền Vực Tâm Châu vẫn không ngừng đè nén lấy tâm hồn hắn. Tiếng gầm thét kia, nay không còn là lời cảnh báo xa xăm, mà đã trở thành một giai điệu hỗn loạn, điên cuồng, dội thẳng vào "ý chí tồn tại" của vạn vật trong hắn, như muốn xé toạc mọi thứ. Hắn biết, đêm qua không phải là một đêm dài của sự nghỉ ngơi, mà là một đêm của những lời thì thầm bi thương từ lòng đất, của sự tuyệt vọng đến tột cùng đang được khuếch đại bởi một thế lực nào đó. Bình minh lên, mang theo không khí trong lành, xua tan đi phần nào sự nặng nề của màn đêm, nhưng trong lòng Tần Mặc, cơn bão v���n cuộn trào. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ non và sương đêm còn vương lại, rồi quay bước, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một quyết tâm sắt đá. Thời gian không còn nhiều, mỗi khoảnh khắc bình yên đều là vô giá, và hắn phải sử dụng chúng để dựng xây, để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, không chỉ là của sức mạnh, mà còn là của triết lý và niềm tin.
***
Bình minh đã rạng rỡ, nắng vàng ươm chảy tràn qua những khung cửa sổ của Đại Sảnh Cân Bằng, một kiến trúc mới tinh vừa được dựng lên tại Vô Tính Thành. Không phải là một tòa tháp hùng vĩ hay cung điện lộng lẫy, Đại Sảnh này được kiến tạo từ những thân gỗ cổ thụ vững chãi và những khối đá ong xù xì, mang đậm phong cách mộc mạc của Vô Tính Thành, nhưng lại toát lên một vẻ trang trọng, kiên cố lạ thường. Những đường nét kiến trúc tuy giản dị nhưng hài hòa, như thể mỗi viên đá, mỗi thớ gỗ đều tìm thấy vị trí và "vật tính" của riêng mình trong tổng thể, tạo nên một biểu tượng cho sự cân bằng mà Tần Mặc hằng theo đuổi. Mùi g�� mới thơm nồng, hòa quyện với hương đất ẩm và chút gió sớm se lạnh, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa gần gũi.
Trong đại sảnh, Tần Mặc ngồi ở vị trí trung tâm, không phải trên ngai vàng quyền uy, mà là một chiếc ghế gỗ đơn sơ, nhưng vị trí của hắn lại khiến tất thảy ánh mắt đều hội tụ. Bên cạnh hắn là Tô Lam, ánh mắt phượng sáng ngời, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, toát lên sự sắc sảo và kiên định. Nàng mặc bộ tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, nhưng hôm nay lại không đeo thanh kiếm bên hông, như một dấu hiệu cho thấy đây không phải là một hội nghị của chiến tranh, mà là của sự kiến tạo. Đối diện là Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia hy vọng mới mẻ. Lão Khang, với râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, ngồi ở một vị trí trang trọng, như một biểu tượng sống của trí tuệ Vô Tính Thành.
Xung quanh họ là những gương mặt đại diện cho liên minh Cân Bằng, vừa mới được mở rộng. Bạch Hổ Lão Tổ, giờ đây hiện ra dưới hình dạng một lão ông uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh vẫn ẩn chứa sự cảnh giác, nhưng đã thêm phần tín nhiệm. Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh, cây trượng bằng gỗ cổ thụ trong tay toát ra một sinh khí dồi dào. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý thức của nó bao trùm lấy không gian, tạo nên một cảm giác kiên cố như thành đồng vách sắt, và đôi khi, những ánh sáng kỳ ảo lại nhấp nháy trên các cột đá, như đôi mắt đang quan sát. Viên Minh, thư sinh tu sĩ, ngồi khiêm tốn nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết. Và cả những đại diện mới từ các tộc, các linh thú, các tông môn nhỏ, mỗi người một vẻ, nhưng đều mang chung một tinh thần: sự cẩn trọng, hy vọng, và một chút tò mò về con đường mà Tần Mặc đã vạch ra.
Tần Mặc khẽ nâng chén trà thảo mộc, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Hắn trầm giọng cất lời, thanh âm không lớn, nhưng vang vọng khắp đại sảnh, mang theo một sức nặng không thể chối từ: "Chư vị, sự bình yên mà chúng ta vừa giành được chỉ là khởi đầu. Nó như một mầm non vừa nhú, cần được chăm sóc và bảo vệ cẩn thận. Một nền móng vững chắc cần được xây dựng ngay bây giờ, trước khi cơn bão cuối cùng ập đến. Chúng ta không thể chờ đợi cho đến khi chiến tranh kết thúc để kiến tạo hòa bình, mà phải xây dựng hòa bình ngay trong lòng chiến tranh."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như muốn chạm đến "ý chí tồn tại" sâu thẳm trong mỗi người. "Hiệp Ước Cân Bằng đã kết nối chúng ta, nhưng chúng ta cần một cơ chế để nó vận hành, để đảm bảo rằng quyền được là chính nó của vạn vật không chỉ là một lý tưởng, mà là một hiện thực. Đó là lý do chúng ta cần Hội Đồng Cân Bằng."
Tô Lam tiếp lời, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, không chút do dự: "Hội Đồng Cân Bằng sẽ là tiếng nói chung, nơi mọi vật, mọi sinh linh đều có quyền được lắng nghe và được bảo vệ bản chất của mình. Nó không phải là một quyền lực tối cao để ra lệnh hay áp đặt, mà là một diễn đàn để thấu hiểu và hòa giải. Mọi quyết sách của Hội đồng sẽ dựa trên nguyên t��c "cân bằng bản chất", tôn trọng sự đa dạng và tự do lựa chọn của vạn vật." Nàng giơ tay, một bản đồ Huyền Vực lớn hiện ra giữa sảnh, những đường nét ánh sáng tinh vi vẽ lên các vùng đất, các điểm nút quan trọng. "Chúng ta sẽ thiết lập các điểm giám sát, các trạm liên lạc, để bất kỳ dấu hiệu nào của sự mất cân bằng, của việc cưỡng ép 'khai linh', hay can thiệp vào 'vật tính' của một thực thể, đều có thể được phát hiện và báo cáo kịp thời."
Lục Vô Trần khẽ thở dài, nhưng lần này không phải là tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Chúng ta không ép buộc ai thăng tiên, cũng không ngăn cản. Con đường thăng tiên vẫn là một lựa chọn, một khát vọng chính đáng của nhiều sinh linh. Nhưng chúng ta chỉ đảm bảo quyền được là chính mình, một quyền cơ bản nhất của vạn vật. Một hòn đá có thể muốn mãi mãi là đá, một dòng sông có thể muốn mãi mãi chảy theo dòng chảy tự nhiên của nó. Hội Đồng Cân Bằng sẽ bảo vệ quyền đó, quyền được tồn tại theo bản chất, không bị ép buộc phải "cao h��n" hay "thay đổi" vì một mục đích nào đó. Đó là sự khác biệt căn bản giữa chúng ta và những kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh." Giọng y tuy trầm, yếu ớt, nhưng mỗi lời nói lại mang theo sức nặng của một triết lý đã được thử thách qua thời gian.
Các đại diện bắt đầu thảo luận sôi nổi. Một tộc trưởng của bộ lạc Sơn Linh, với bộ trang phục làm từ lá cây và vỏ cây, đứng dậy, giọng nói tuy thô ráp nhưng đầy chân thành: "Chúng tôi đã quá lâu chịu đựng sự cưỡng ép. Các tu sĩ muốn chúng tôi khai thác linh mạch, muốn chúng tôi thay đổi dòng chảy của sông để phục vụ linh điền của họ. Chúng tôi chỉ muốn sống hòa hợp với núi rừng."
Một vị tu sĩ từ một tông môn nhỏ, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt ẩn chứa sự mệt mỏi, Viên Minh, cũng lên tiếng: "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Sức mạnh có ý nghĩa gì nếu nó hủy diệt đi chính bản chất của sự sống? Tôi tin vào con đường của Tần Mặc, vào sự cân bằng này. Nó mang lại hy vọng cho những người như chúng tôi, những người muốn tu luyện kh��ng phải để leo lên đỉnh cao danh vọng, mà để hiểu rõ hơn về thế giới, và về chính bản thân mình."
Bạch Hổ Lão Tổ, với vẻ mặt uy nghiêm, chậm rãi gật đầu. "Thế giới này đã quá lâu bị xâu xé bởi những tham vọng vô độ. Chúng ta, những linh thú, đã chứng kiến sự tàn phá, sự tha hóa của chính đồng loại khi bị cưỡng ép thăng tiên. Một cơ chế giám sát là cần thiết, để tiếng nói của những kẻ yếu thế không bị vùi lấp."
Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng "ý chí tồn tại" đang cất lên. Hắn cảm nhận được sự đồng thuận, sự khao khát về một trật tự mới. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, trong sâu thẳm tâm hồn một số người, vẫn còn sự do dự, sự cảnh giác. Họ đã trải qua quá nhiều biến cố, quá nhiều lời hứa hão huyền. Để xây dựng niềm tin không phải là chuyện ngày một ngày hai.
"Hội Đồng Cân Bằng sẽ không chỉ là nơi đưa ra các quy tắc, mà còn là một trường học, một nơi để chúng ta học cách lắng nghe, học cách thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của nhau," Tần Mặc nhấn mạnh. "Chúng ta sẽ cử những người c�� khả năng cảm nhận 'vật tính', những người có lòng đồng cảm, đến các vùng đất, để hòa giải những xung đột, để giúp vạn vật tìm lại sự cân bằng vốn có của chúng. Chúng ta sẽ không sử dụng vũ lực để áp đặt, mà bằng sự thấu hiểu và lựa chọn. Bởi lẽ, sự cân bằng chân chính phải đến từ sự tự nguyện, từ sâu thẳm bản chất của mỗi thực thể."
Khi hội nghị kết thúc, mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ qua mái Đại Sảnh. Một cảm giác hy vọng mong manh, nhưng kiên định, đã được gieo trồng trong lòng các thành viên. Tần Mặc cảm nhận được, "ý chí tồn tại" của Đại Sảnh Cân Bằng giờ đây đã trở nên vững chắc hơn, như một cây non vừa bén rễ sâu vào lòng đất. Nhưng hắn cũng biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đó, lơ lửng như một lưỡi kiếm Damocles trên đầu tất cả. Cuộc chạy đua với thời gian, giữa sự kiến tạo và sự hủy diệt, vẫn đang diễn ra từng giờ, từng khắc.
***
Khi ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả không gian, Tô Lam cùng Viên Minh đứng trên Đài Quan Sát Cân Bằng, một kiến trúc mới tinh vừa hoàn thành trên một ngọn đồi thoai thoải gần Thiết Giáp Thành. Đài quan sát này, được kiến tạo dưới sự hỗ trợ của Thiết Giáp Thành Linh, mang một vẻ đẹp hòa hợp kỳ lạ giữa sự vững chãi của đá và sự tinh xảo của những đường nét ma pháp. Không chỉ là một trạm canh gác đơn thuần, nó còn là một biểu tượng rõ ràng cho "Cơ Chế Giám Sát" mà Hội Đồng Cân Bằng vừa thiết lập. Những tảng đá được xếp chồng lên nhau một cách nghệ thuật, tạo thành một kiến trúc hình tròn, với một cột tháp trung tâm vươn cao, trên đỉnh là một viên pha lê lấp lánh, thu hút linh khí từ khắp bốn phương. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương đất đá và chút vị mặn mà của kim loại từ Thiết Giáp Thành phía xa, tạo nên một cảm giác vừa hùng vĩ vừa tĩnh lặng.
Viên pha lê trên đỉnh tháp không chỉ lấp lánh vẻ đẹp mà còn là trái tim của một pháp trận giám sát phức tạp. Những đường khắc ma pháp tinh vi phủ khắp các bức t��ờng đá, tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, kết nối với những thiết bị theo dõi linh khí được đặt rải rác trong khu vực. Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, đang cẩn trọng điều chỉnh một trong những thiết bị đó. Nàng mặc y phục tu sĩ, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sắc sảo lướt qua từng ký hiệu, từng luồng linh lực.
"Mỗi điểm giám sát này sẽ như một con mắt của Hội đồng, Tô Lam khẽ nói, giọng nàng thanh thoát nhưng đầy uy quyền, "đảm bảo không có sự cưỡng ép hay mất cân bằng nào xảy ra mà không bị phát hiện. Chúng ta không chỉ tìm kiếm dấu hiệu của linh lực bạo động, mà còn lắng nghe sự thay đổi trong 'vật tính' của vạn vật. Một dòng sông bị ép đổi dòng, một cánh rừng bị cưỡng bức khai linh, một tảng đá bị ép buộc phải biến đổi thành công cụ chiến tranh... tất cả đều sẽ phát ra một loại 'tiếng vọng' của sự mất cân bằng. Chúng ta phải học cách nhận diện những tiếng vọng đó."
Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết và chân thành, chăm chú lắng nghe. Hắn cúi người xuống, chạm tay vào một thiết bị hình cầu được làm từ tinh thể, bên trong là những tia sáng nhỏ đang xoáy tròn. "Ta hiểu, sư tỷ. Đây không phải là việc giám sát để kiểm soát, mà là giám sát để bảo vệ. Để giữ gìn sự tự do của 'vật tính'. Từ khi ta biết đến triết lý của Tần Mặc, ta mới nhận ra sự mù quáng của mình trước đây. Chúng ta chỉ biết truy cầu sức mạnh, mà quên mất đi bản chất của vạn vật, quên đi rằng mỗi thực thể đều có quyền được là chính nó."
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, nơi những cánh rừng xanh thẳm trải dài đến tận chân trời, và xa hơn nữa là những đỉnh núi sừng sững. "Chúng ta sẽ học cách lắng nghe tiếng nói của đất, của nước, của không khí, để hiểu được sự cân bằng thực sự. Mỗi ngọn cỏ, mỗi hạt cát đều có 'ý chí tồn tại' của riêng nó. Trước đây, chúng ta chỉ coi chúng là tài nguyên, là công cụ. Giờ đây, chúng ta phải coi chúng là những cá thể độc lập, có quyền được tôn trọng."
Tô Lam khẽ mỉm cười, n�� cười hiếm hoi nở trên môi nàng, làm bừng sáng cả khuôn mặt thanh tú. "Đúng vậy, Viên Minh. Đây là một con đường dài, và chúng ta đang ở những bước đi đầu tiên. Sự thay đổi không chỉ đến từ những pháp trận hay thiết bị, mà còn đến từ sự thay đổi trong nhận thức của mỗi sinh linh. Chúng ta phải trở thành những người bảo vệ không chỉ cho vạn vật, mà còn cho chính triết lý này."
Nàng chỉ tay về phía một vùng đất khô cằn ở phía tây, nơi từng là một chiến trường ác liệt. "Ví dụ như khu vực đó. Trước đây, linh khí bị rút cạn, đất đai khô cằn. Nếu chúng ta chỉ dùng linh lực để 'cưỡng ép' nó phục hồi, nó sẽ trở thành một vùng đất sống giả tạo, không có 'vật tính' đích thực. Nhưng nếu chúng ta để nó tự chữa lành, để những hạt mầm còn sót lại tự nảy mầm, để dòng nước ngầm tự tìm đường, nó sẽ phục hồi một cách tự nhiên, và 'ý chí tồn tại' của nó sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết."
Viên Minh gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh sự thấu hiểu. "Ta sẽ dốc hết sức mình để học hỏi, để vận hành những cơ chế này, và để truyền bá triết lý cân bằng đến mọi người. Ta sẽ đi khắp Huyền Vực, lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, giúp đỡ họ tìm lại bản chất của mình. Ta sẽ trở thành đôi tai và đôi mắt của Hội Đồng Cân Bằng."
Tô Lam nhìn Viên Minh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Những tu sĩ như Viên Minh, những người sẵn sàng từ bỏ con đường truy cầu sức mạnh mù quáng để theo đuổi một lý tưởng cao đẹp hơn, chính là hy vọng cho kỷ nguyên mới. Họ không chỉ là những chiến binh, mà còn là những người kiến tạo, những người gieo mầm cho một tương lai khác.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua, mang theo một làn sóng linh lực hỗn loạn và đau đớn từ xa. Tô Lam và Viên Minh đồng thời ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía chân trời. Cơn gió đó không phải là một cơn gió tự nhiên, mà là một tiếng vọng khác, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, từ Huyền Vực Tâm Châu.
"Sư tỷ, đó là..." Viên Minh khẽ thốt lên, giọng nói mang theo sự lo lắng.
Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm vô hình bên hông. "Là Thiên Diệu Tôn Giả. Y đang dồn toàn lực. Những gì chúng ta vừa kiến tạo, có lẽ sẽ bị thử thách ngay lập tức." Nàng biết, dù có thiết lập bao nhiêu cơ chế, xây dựng bao nhiêu đài quan sát, thì sức mạnh hủy diệt của một kẻ điên cuồng vẫn là một mối đe dọa không thể lường trước. Cuộc đua với thời gian đang trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết. Mỗi khoảnh khắc bình yên mà họ tạo ra hôm nay, có thể sẽ là sự chuẩn bị cuối cùng cho trận chiến ngày mai.
***
Đêm buông xuống Vô Tính Thành, tĩnh lặng và bình yên đến lạ lùng. Ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống những mái nhà gỗ, những con đường đất nện, và dòng Suối Tinh Lộ đang róc rách chảy. Mùi hương hoa đêm thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và sự trong lành của không khí, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến nao lòng. Tiếng nước suối chảy qua những phiến đá cuội, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm, như một bản hòa ca vĩnh cửu của tự nhiên.
Tần Mặc đứng một mình bên bờ Suối Tinh Lộ, bóng hình hắn in đậm dưới ánh trăng. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò của những ngày đầu, mà đã trở thành một lãnh đạo tối cao, một người gánh vác vận mệnh của cả Huyền Vực. Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường, đối mặt với một mối đe dọa khổng lồ. Hắn cảm nhận được sự bình yên của Vô Tính Thành, của Hiệp Ước Cân Bằng vừa được thiết lập, như một lớp màng mỏng manh đang bao bọc lấy sự sống. Hội Đồng Cân Bằng, Cơ Chế Giám Sát, tất cả đều là những nỗ lực tuyệt vọng để giữ vững lớp màng đó.
Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của đêm lại càng làm nổi bật hơn tiếng vọng từ Huyền Vực Tâm Châu. Nó không còn là tiếng gầm thét, mà đã trở thành một tiếng gào xé lòng, đau đớn và dữ dội hơn bao giờ hết. Như thể có một sinh linh khổng lồ đang bị tra tấn đến tột cùng, và nỗi đau của nó đang lan tỏa khắp Huyền Vực, xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc, mọi pháp trận, mọi sự che chắn. Tần Mặc nhắm chặt mắt, cố gắng dùng "ý chí tồn tại" của mình để thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự tha hóa đến mức cực đoan, một nguồn năng lượng cấm kỵ đang được giải phóng, không phải để tạo ra sự sống, mà để hủy diệt.
"Bình yên này... liệu có thể kéo dài?" Tần Mặc độc thoại nội tâm, giọng hắn khẽ khàng hòa vào tiếng nước suối, như một lời thì thầm với chính bản thân và với cả Huyền Vực. "Hay nó chỉ là một khoảnh khắc trước khi cơn sóng thần thật sự ập đến?" Hắn mở mắt, nhìn về phía xa, nơi Huyền Vực Tâm Châu đang nằm sâu thẳm dưới lòng đất, một nguồn gốc của sự sống, giờ đây lại đang gào thét trong sự thống khổ.
"Tiếng gào thét của Huyền Vực Tâm Châu... Thiên Diệu Tôn Giả... Ngươi đã điên cuồng đến mức nào để đánh đổi tất cả?" Tần Mặc nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn cảm nhận rõ ràng rằng, Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ đang sử dụng một sức mạnh cấm kỵ, mà y đang hy sinh một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, có thể là chính bản thân y, hoặc một phần cốt lõi của Huyền Vực, để đạt được mục đích cuối cùng của mình. Đó là một sự tuyệt vọng hóa điên cuồng, một canh bạc tất tay mà không màng đến hậu quả.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo đó giờ đây không còn là một câu chuyện truyền thuyết, mà là một hiện thực kinh hoàng đang hiện hữu. Thiên Diệu Tôn Giả, trong hành trình truy cầu "thăng tiên" cực đoan của mình, đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, đón lấy làn gió lạnh. Hắn biết, Hội Đồng Cân Bằng và Cơ Chế Giám Sát mà họ vừa kiến tạo chỉ là những công cụ, những nền tảng. Cuộc chiến cuối cùng sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh linh lực, mà là một cuộc chiến của "ý chí tồn tại", của triết lý. Liệu vạn vật có thể đứng vững trước sự hủy diệt điên cuồng đó, hay sẽ lại bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu thăng tiên mù quáng?
Ánh mắt hắn trở nên kiên định, nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi trăn trở sâu sắc. Hắn không thể ngăn cản Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng hắn có thể b��o vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Hắn có thể chứng minh rằng, sự cân bằng, sự tự do lựa chọn, mới là con đường chân chính để Huyền Vực tồn tại và phát triển.
Bỗng, một luồng sáng chói lòa vụt lên từ phía chân trời, nơi Huyền Vực Tâm Châu đang tọa lạc. Luồng sáng đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là một ánh sáng lạnh lẽo, mang theo sự tàn phá, như một vết nứt vừa xé toạc bầu trời đêm. Tiếng gào thét từ lòng đất càng trở nên dữ dội hơn, hòa quyện với những tiếng nứt vỡ mơ hồ.
Tần Mặc biết, không còn thời gian nữa. Trận chiến cuối cùng, cuộc đối đầu định mệnh, đã không còn là một mối đe dọa tiềm tàng, mà đã chính thức bắt đầu. Bình minh ngày mai sẽ không còn bình yên như ngày hôm nay. Mà thay vào đó, nó sẽ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, hoặc là dấu chấm hết cho tất cả. Hắn đã chuẩn bị, liên minh đã chuẩn bị. Giờ đây, chỉ còn phải đối mặt.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.