Vạn vật không lên tiên - Chương 1167: Bình Minh Kỷ Nguyên Mới: Tiếng Kêu Gọi Hòa Bình
Tiếng nước suối chảy qua những phiến đá cuội, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm, như một bản hòa ca vĩnh cửu của tự nhiên.
Tần Mặc đứng một mình bên bờ Suối Tinh Lộ, bóng hình hắn in đậm dưới ánh trăng. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò của những ngày đầu, mà đã trở thành một lãnh đạo tối cao, một người gánh vác vận mệnh của cả Huyền Vực. Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, hắn lại cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường, đối mặt với một mối đe dọa khổng lồ. Hắn cảm nhận được sự bình yên của Vô Tính Thành, của Hiệp Ước Cân Bằng vừa được thiết lập, như một lớp màng mỏng manh đang bao bọc lấy sự sống. Hội Đồng Cân Bằng, Cơ Chế Giám Sát, tất cả đều là những nỗ lực tuyệt vọng để giữ vững lớp màng đó.
Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của đêm lại càng l��m nổi bật hơn tiếng vọng từ Huyền Vực Tâm Châu. Nó không còn là tiếng gầm thét, mà đã trở thành một tiếng gào xé lòng, đau đớn và dữ dội hơn bao giờ hết. Như thể có một sinh linh khổng lồ đang bị tra tấn đến tột cùng, và nỗi đau của nó đang lan tỏa khắp Huyền Vực, xuyên thấu qua mọi lớp vỏ bọc, mọi pháp trận, mọi sự che chắn. Tần Mặc nhắm chặt mắt, cố gắng dùng "ý chí tồn tại" của mình để thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự tha hóa đến mức cực đoan, một nguồn năng lượng cấm kỵ đang được giải phóng, không phải để tạo ra sự sống, mà để hủy diệt.
"Bình yên này... liệu có thể kéo dài?" Tần Mặc độc thoại nội tâm, giọng hắn khẽ khàng hòa vào tiếng nước suối, như một lời thì thầm với chính bản thân và với cả Huyền Vực. "Hay nó chỉ là một khoảnh khắc trước khi cơn sóng thần thật sự ập đến?" Hắn mở mắt, nhìn về phía xa, nơi Huyền Vực Tâm Châu đang nằm sâu thẳm dưới lòng đất, một nguồn gốc của sự sống, giờ đây lại đang gào thét trong sự thống khổ.
"Tiếng gào thét của Huyền Vực Tâm Châu... Thiên Diệu Tôn Giả... Ngươi đã điên cuồng đến mức nào để đánh đổi tất cả?" Tần Mặc nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn cảm nhận rõ ràng rằng, Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ đang sử dụng một sức mạnh cấm kỵ, mà y đang hy sinh một thứ gì đó cực kỳ quan trọng, có thể là chính bản thân y, hoặc một phần cốt lõi của Huyền Vực, để đạt được mục đích cuối cùng của mình. Đó là một sự tuyệt vọng hóa điên cuồng, một canh bạc tất tay mà không màng đến hậu quả.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo đó giờ đây không còn là một câu chuyện truyền thuyết, mà là một hiện thực kinh hoàng đang hiện hữu. Thiên Diệu Tôn Giả, trong hành trình truy cầu "thăng tiên" cực đoan của mình, đã đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, đón lấy làn gió lạnh. Hắn biết, Hội Đồng Cân Bằng và Cơ Chế Giám Sát mà họ vừa kiến tạo chỉ là những công cụ, những nền tảng. Cuộc chiến cuối cùng sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh linh lực, mà là một cuộc chiến của "ý chí tồn tại", của triết lý. Liệu vạn vật có thể đứng vững trước sự hủy diệt điên cuồng đó, hay sẽ lại bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu thăng tiên mù quáng?
Ánh mắt hắn trở nên kiên định, nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi trăn trở sâu sắc. Hắn không thể ngăn cản Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng hắn có thể bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Hắn có thể chứng minh rằng, sự cân bằng, sự tự do lựa chọn, mới là con đường chân chính để Huyền Vực tồn tại và phát triển.
Bỗng, một luồng sáng chói lòa vụt lên từ phía chân trời, nơi Huyền Vực Tâm Châu đang tọa lạc. Luồng sáng đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là một ánh sáng lạnh lẽo, mang theo sự tàn phá, như một vết nứt vừa xé toạc bầu trời đêm. Tiếng gào thét từ lòng đất càng trở nên dữ dội hơn, hòa quyện với những tiếng nứt vỡ mơ hồ.
Tần Mặc biết, không còn thời gian nữa. Trận chiến cuối cùng, cuộc đối đầu định m��nh, đã không còn là một mối đe dọa tiềm tàng, mà đã chính thức bắt đầu. Bình minh ngày mai sẽ không còn bình yên như ngày hôm nay. Mà thay vào đó, nó sẽ là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, hoặc là dấu chấm hết cho tất cả. Hắn đã chuẩn bị, liên minh đã chuẩn bị. Giờ đây, chỉ còn phải đối mặt.
***
Tần Mặc không rõ đã bao lâu, có lẽ chỉ là một khắc, có lẽ là cả một đời. Luồng sáng chói lòa từ chân trời đã tắt, nhưng dư chấn của nó vẫn còn lẩn quất trong không khí, như một vết sẹo vô hình trên bầu trời đêm. Tiếng gào thét từ Huyền Vực Tâm Châu cũng dần lắng xuống, không phải là sự im lặng của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một cơn bão vừa đi qua, để lại phía sau một không gian trống rỗng, kiệt quệ. Hắn vẫn đứng đó, thân hình hơi gầy của hắn in đậm vào màn đêm, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi trận chiến cuối cùng vừa diễn ra. Trận chiến đã kết thúc. Huyền Vực đã không sụp đổ. Liên minh đã chiến thắng.
Hắn nhắm mắt lại, một cảm giác mệt mỏi cùng cực tràn ngập khắp cơ thể, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng tế bào. Đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn rõ vẻ kiệt sức, nhưng khóe môi hắn lại khẽ cong lên một cách nhẹ nhõm. Hắn cảm nhận được sự bình yên đang từ từ lan tỏa, không phải là sự bình yên giả tạo hay bị ép buộc, mà là sự tĩnh lặng chân thật của vạn vật sau khi thoát khỏi xiềng xích của một nỗi ám ảnh điên cuồng. Huyền Vực Tâm Châu, cái nguồn gốc của mọi sự sống, giờ đây không còn gào thét trong đau đớn mà đã trở lại vẻ tĩnh lặng của nó, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, như một trái tim vừa được chữa lành, đang đập những nhịp điệu bình yên đầu tiên của một kỷ nguyên mới.
"Mặc ca, anh đã làm được rồi."
Một giọng nói nhỏ nhẹ, ấm áp vang lên bên tai, phá tan dòng suy nghĩ của Tần Mặc. Hắn mở mắt, ánh nhìn chạm phải đôi mắt trong veo của Hạ Nguyệt. Nàng đứng cạnh hắn từ lúc nào không hay, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên vai, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại của nàng khẽ đ���t lên vai hắn, truyền đi một hơi ấm dịu dàng, như xua đi cái lạnh lẽo của đêm và sự mệt mỏi đang xâm chiếm hắn. Tần Mặc cảm nhận được sự động viên chân thành từ nàng, từ cái nắm tay siết chặt, từ ánh mắt kiên định ấy. Nàng, giống như Vô Tính Thành, là biểu tượng của sự bình yên, của "ý chí tồn tại" thuần túy không bị tha hóa.
Hắn khẽ thở dài, mỉm cười nhàn nhạt. "Chỉ là khởi đầu thôi, Nguyệt nhi. Con đường cân bằng còn dài lắm." Giọng hắn khẽ khàng, chứa đựng sự suy tư và một chút trầm mặc. Hắn nhìn về phía Huyền Vực Tâm Châu, ánh sáng dịu nhẹ của nó giờ đây như một ngọn hải đăng của hy vọng. Thiên Diệu Tôn Giả đã bị đánh bại, nhưng những tàn dư của tư tưởng thăng tiên cực đoan vẫn còn đó, ẩn sâu trong tâm trí của không ít người. Cuộc chiến vật lý có thể đã kết thúc, nhưng cuộc chiến triết lý, cuộc chiến để thay đổi nhận thức của vạn vật về giá trị của sự tồn tại, mới chỉ bắt đầu.
Hạ Nguyệt không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận nhịp đập chậm rãi, vững ch��i của trái tim hắn. Hơi ấm từ cơ thể nàng lan tỏa, xoa dịu đi những vết thương vô hình trong tâm hồn hắn. Đối với nàng, chỉ cần có hắn bên cạnh, chỉ cần Vô Tính Thành bình yên, thì đó đã là tất cả. Nàng không cần những lời nói hùng hồn hay những viễn cảnh xa vời. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Lời nói ấy, dù không được thốt ra, nhưng ý niệm của nàng đã chạm tới Tần Mặc, như một dòng suối mát lành gột rửa tâm hồn hắn.
Trong lúc đó, một bóng dáng lưng còng, tóc bạc phơ chậm rãi bước tới, mang theo vẻ bình thản và uy nghi của người từng trải. Đó là Lão Khang, vị trưởng lão đáng kính của Vô Tính Thành, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn Tần Mặc và Hạ Nguyệt với một nụ cười mãn nguyện. Ông lão áo vải thô giản dị, không mang theo chút linh lực nào, nhưng sự hiện diện của ông lại mang đến một cảm giác an tâm lạ thường.
"Tiếng reo hò đã vang vọng khắp thành, Tần Mặc. Cả Huyền Vực đang chờ đợi tin tức chính thức." Giọng Lão Khang trầm ấm, mang theo sự vui mừng khó tả. Ông đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của Vô Tính Thành, quá nhiều nỗi đau của Huyền Vực. Giờ đây, ông thấy một tia sáng, một hy vọng thật sự. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Con đã làm được điều đó, con đã tìm thấy dòng chảy mới cho Huyền Vực."
Tần Mặc quay lại nhìn Lão Khang, ánh mắt chứa đựng sự kính trọng. "Chúng ta đã làm được, Lão Khang. Không phải chỉ một mình ta." Hắn biết, mỗi người dân Vô Tính Thành, mỗi vật thể đã chọn con đường cân bằng, đều là một phần của chiến thắng này. Hắn hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sớm mai, mùi đất ẩm và cỏ cây sau đêm dài chiến đấu. Cơ thể hắn vẫn mệt mỏi, nhưng trong lòng lại dâng trào một nguồn năng lượng mới, một trách nhiệm mới. Trách nhiệm kiến tạo, không phải hủy diệt. Trách nhiệm hàn gắn, không phải chia cắt.
Hắn nhìn Hạ Nguyệt, nhìn Lão Khang, nhìn về phía Vô Tính Thành đang dần bừng sáng dưới ánh bình minh đầu tiên của một kỷ nguyên mới. Cuộc chiến định mệnh đã kết thúc, nhưng hành trình vĩ đại của sự cân bằng mới chỉ bắt đầu. Hắn biết, những thách thức phía trước sẽ không hề nhỏ, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc. Hắn có Hạ Nguyệt, có Lão Khang, có toàn bộ Vô Tính Thành, và hơn hết, có ý chí tồn tại của vạn vật đã chọn tin vào con đường của hắn.
***
Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng ấm áp xuống Vô Tính Thành, Đại Sảnh Cân Bằng đã chật kín người. Không khí trang nghiêm bao trùm lên từng góc nhỏ của đại sảnh, nhưng ẩn sâu trong đó là một niềm hy vọng mãnh liệt, một sự hân hoan không thể kìm nén. Mùi gỗ trầm hương và những loại thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa thanh bình. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa lớn chiếu vào, làm nổi bật những khuôn mặt kiên nghị nhưng rạng rỡ của những người đang ngồi tại đây.
Đây là phiên họp đầu tiên của Hội Đồng Cân Bằng sau đại chiến, một phiên họp mang tính lịch sử. Tần Mặc, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng thần thái đã trở nên vững vàng, ánh mắt kiên định. Hắn ngồi ở vị trí trung tâm, không phải với vẻ quyền uy của một đế vương, mà là sự điềm tĩnh của một người kiến tạo, một người dẫn dắt. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nàng vẫn giữ vẻ thanh tú và kiên định, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh sắc sảo. Lục Vô Trần, dù vẫn còn nét khắc khổ trên khuôn m���t, nhưng đôi mắt sâu trũng của y đã ánh lên một tia sáng mới, sự nhẹ nhõm và tìm thấy ý nghĩa.
Các đại diện khác cũng có mặt: Bạch Hổ Lão Tổ uy nghi, lông trắng như tuyết vẫn phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đôi mắt hổ vàng rực đầy trí tuệ. Thiết Giáp Thành Linh không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý thức của nó tỏa ra một sự kiên định, vững chãi, khiến cả đại sảnh như được bao bọc trong một lớp áo giáp vô hình. Các đại diện từ Mộc Lâm Chủ, Viên Minh, và những thế lực trung lập khác cũng đều hiện diện, mỗi người mang một vẻ đặc trưng riêng, nhưng tất cả đều chia sẻ chung một niềm tin vào kỷ nguyên mới.
Tần Mặc đứng dậy, giọng hắn trầm ấm nhưng vang vọng khắp đại sảnh, mỗi lời đều có trọng lượng. "Chiến tranh đã qua đi, nhưng cuộc chiến cho sự cân bằng chỉ mới bắt đầu. Thiên Diệu Tôn Giả đã bị đánh bại, nhưng tư tưởng cực đoan của y vẫn còn ẩn sâu trong một số linh hồn. Chúng ta đã bảo vệ Huyền Vực khỏi sự hủy diệt, nhưng giờ đây, chúng ta phải kiến tạo một nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên hòa bình vĩnh cửu."
Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn khắc sâu ý niệm của mình vào tâm trí họ. "Lễ kỷ niệm này không chỉ là ăn mừng chiến thắng. Nó là một lời tuyên bố, một lời hứa với Huyền Vực. Một lời hứa rằng mỗi 'vật', mỗi sinh linh đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải thăng tiên một cách mù quáng. Một lời hứa về sự tự do lựa chọn, về sự tôn trọng 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' của mỗi cá thể."
Tô Lam tiếp lời, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, đầy sức thuyết phục. "Để lan tỏa thông điệp này đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực, Hội Đồng Cân Bằng sẽ phái các sứ giả đặc biệt. Họ sẽ mang theo tin tức về chiến thắng, về Hiệp Ước Cân Bằng, và lời mời chân thành đến tất cả các thế lực, các bộ lạc, các linh thú, và cả những 'vật' đã khai linh, cùng chung vui trong đại lễ kỷ niệm hòa bình sắp tới. Lễ kỷ niệm này sẽ không chỉ diễn ra tại Vô Tính Thành, mà sẽ là một chuỗi sự kiện được tổ chức đồng thời ở nhiều nơi, biểu tư��ng cho sự thống nhất và đoàn kết của toàn bộ Huyền Vực." Nàng giơ cao một cuộn giấy da, trên đó là bản kế hoạch chi tiết, từng bước được sắp xếp khoa học và hợp lý.
Lục Vô Trần thêm vào, giọng y trầm lắng nhưng đầy triết lý. "Hội Đồng Cân Bằng sẽ đóng vai trò trung tâm trong việc tổ chức và giám sát các hoạt động này. Chúng ta sẽ đảm bảo rằng mọi 'vật' đều có tiếng nói, mọi quan điểm đều được lắng nghe, và mọi quyền lợi đều được tôn trọng. Đây là cơ hội để chúng ta chứng minh rằng một thế giới không cần truy cầu thăng tiên cực đoan vẫn có thể phát triển, thịnh vượng và tràn đầy hy vọng." Y nhìn về phía Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, như tìm kiếm sự đồng tình.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, nhưng ý niệm của y lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí mọi người. "Một cuộc tụ họp của vạn vật... Điều này chưa từng xảy ra trong lịch sử Huyền Vực." Đôi mắt hổ vàng rực của y ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Trong hàng ngàn năm, y đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến tranh giành quyền lực, quá nhiều cuộc chạy đua thăng tiên mù quáng. Ý tưởng về một lễ kỷ niệm chung cho tất cả các dạng tồn tại, không phân biệt chủng tộc, hình thái, hay "vật tính", là một điều chưa từng có tiền lệ. Nó không chỉ là một sự kiện, mà là một cuộc cách mạng trong tư duy. Y cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một sự tán thành không lời.
Thiết Giáp Thành Linh không nói, nhưng những bức tường của Đại Sảnh Cân Bằng khẽ rung động nhẹ, phát ra một ánh sáng kỳ ảo, như một lời khẳng định cho sự đồng ý kiên định của nó. Giống như một nữ thần chiến binh khoác áo giáp vững chãi, nó đã bảo vệ Vô Tính Thành và giờ đây, nó sẽ bảo vệ kỷ nguyên mới này.
Tần Mặc gật đầu, sự kiên định trong ánh mắt càng rõ nét. "Đây sẽ là một lễ hội của sự sống, của sự tồn tại. Một lễ hội nơi mọi vật đều có thể tìm thấy vị trí của mình, không cần phải thay đổi bản chất để vừa lòng ai cả." Hắn biết, Hội Đồng Cân Bằng vừa được kiến tạo sẽ phải đối mặt với vô vàn thách thức. Sự mệt mỏi thể xác và tinh thần sau đại chiến vẫn còn đó, nhưng trách nhiệm nặng nề của việc xây dựng một trật tự mới lại thôi thúc hắn tiến lên. Liệu lý tưởng cân bằng có thể được duy trì trong một thế giới vẫn còn nhiều tàn dư của tư tưởng thăng tiên cực đoan? Liệu sự hy sinh của liên minh có thực sự mang lại hòa bình vĩnh cửu, hay chỉ là một sự tạm lắng? Những câu hỏi đó vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn, nhưng nhìn vào những khuôn mặt đầy hy vọng trong đại sảnh, hắn biết mình không thể lùi bước. Ánh sáng dịu nhẹ của Huyền Vực Tâm Châu, giờ đây đã trở lại trạng thái tĩnh lặng, như một lời thì thầm về những bí mật sâu xa hơn của nó, về nguồn gốc và sức mạnh tiềm ẩn mà chỉ có sự cân bằng mới có thể khai mở.
***
Tin tức lan truyền nhanh như gió bão, không chỉ qua lời nói của sứ giả mà còn qua những làn sóng "ý chí tồn tại" hân hoan, tràn ngập khắp Huyền Vực. Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm quyền lực và phồn thịnh của nhân loại, bỗng trở nên huyên náo hơn bao giờ hết. Mùi hương liệu, thức ăn đường phố và tiếng rao hàng thường ngày giờ đây bị lấn át bởi những tiếng reo hò vui mừng, những âm thanh náo nhiệt của hàng vạn người đổ ra đường.
Trên những con phố lát đá cổ kính, những người dân thường, các thương nhân, và cả những tu sĩ Thanh Vân Tông uy nghiêm cũng không thể giấu nổi sự phấn khích. "Chiến tranh đã kết thúc! Tần Mặc đã thắng!" Tiếng hô vang vọng, lan xa đến tận những ngóc ngách hẻo lánh nhất của thành phố. Các tu sĩ Thanh Vân Tông, những người từng là biểu tượng của sự khắt khe và truy cầu sức mạnh, giờ đây hạ sơn, mang theo tin tức chính thức từ Hội Đồng Cân Bằng. Họ không còn vẻ mặt lạnh lùng, mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một tia hy vọng mới. Họ kể về Tần Mặc, về triết lý cân bằng, về sự thất bại của Thiên Diệu Tôn Giả và sự tái sinh của Huyền Vực. Những câu chuyện đó, dù còn nhiều chi tiết cần được xác thực, nhưng đã gieo vào lòng người dân một niềm tin mãnh liệt vào một kỷ nguyên hòa bình.
Cùng lúc đó, tại Thương Hải Các, thành phố cảng sầm uất với những con thuyền buồm lớn nhỏ tấp nập ra vào, không khí cũng sôi động không kém. Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ, tiếng mỏ neo hạ xuống, mùi muối biển nồng nặc và mùi cá tươi sống hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy dường như cũng mang một giai điệu khác, một giai điệu của sự hân hoan.
Các thương nhân, những con người cả đời gắn liền với lợi nhuận và giao thương, bỗng ngừng mọi hoạt động. Họ tụ tập tại quảng trường trung tâm, lắng nghe một sứ giả trẻ tuổi từ Vô Tính Thành. Y không có vẻ ngoài hùng tráng, không mang theo linh lực uy áp, nhưng lời nói của y lại chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ thường. "Kỷ nguyên Cân Bằng đã đến! Vạn vật đều có quyền được là chính nó! Không cần thăng tiên nếu không muốn!"
Một thương nhân già, râu tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nhìn về phía biển cả, lẩm bẩm: "Một kỷ nguyên mới? Không cần thăng tiên nữa sao? Thật khó tin nhưng cũng thật đáng mong chờ!" Y đã chứng kiến biết bao bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí cả con cái mình, lao đầu vào con đường tu luy���n thăng tiên, bỏ lại phía sau những gì vốn là bản chất của họ. Giờ đây, một lựa chọn khác đã mở ra.
Không chỉ con người, mà ngay cả những "vật" đã khai linh tại đây cũng cảm nhận được sự thay đổi. Những con thuyền buồm cũ kỹ, vốn chỉ khao khát được ra khơi, được lướt trên sóng nước mà không cần phải trở thành "thần thuyền" để thăng tiên, giờ đây phát ra những ánh sáng dịu nhẹ trên cột buồm. Những viên đá quý trong các cửa hàng trang sức, vốn mang trong mình "vật tính" của sự lấp lánh, của vẻ đẹp thuần túy, cũng khẽ rung động, như thể đang reo vang trong niềm vui sướng. Chúng không cần phải biến thành "linh thạch" hay "tiên ngọc" để được trân trọng.
Các sứ giả tiếp tục truyền bá thông điệp về "kỷ nguyên Cân Bằng" và lời mời tham gia đại lễ kỷ niệm. Họ nhấn mạnh rằng lễ hội này sẽ là dịp để tất cả vạn vật, từ những linh thú hùng mạnh đến những viên đá cuội nhỏ bé, từ những tu sĩ cao siêu đến những người dân thường, cùng nhau chung vui, cùng nhau kiến tạo một tương lai mới. Đây không phải là m��t sự kiện của một phe phái, mà là của tất cả Huyền Vực.
Trong khi tin tức hân hoan lan tỏa, ở Vô Tính Thành, Tần Mặc vẫn trầm tư. Hắn cảm nhận được niềm vui sướng của vạn vật, cảm nhận được sự nhẹ nhõm sâu sắc từ Huyền Vực Tâm Châu – nó đã thực sự được 'chữa lành', không còn gào thét trong thống khổ. Tuy nhiên, sự mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trong đôi mắt hắn, và một nỗi lo lắng thầm kín vẫn vương vấn trong tâm hồn. Thiên Diệu Tôn Giả đã thất bại, nhưng số phận chính xác của y vẫn là một ẩn số. Y đã biến mất sau luồng sáng chói lòa cuối cùng, không một dấu vết. Liệu y đã chết? Hay y vẫn còn sống, ẩn mình chờ đợi thời cơ để phá hoại hòa bình? Hắn biết, việc thống nhất Huyền Vực sau chiến tranh, việc thuyết phục tất cả các thế lực, đặc biệt là những kẻ từng là kẻ thù hoặc những kẻ vẫn còn hoài nghi về con đường cân bằng, thực sự chấp nhận và tuân thủ Hiệp Ước Cân Bằng, sẽ là một nhiệm vụ khổng lồ, thậm chí còn khó khăn hơn cả việc đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả.
Nhưng nhìn thấy những ngọn lửa mừng chiến thắng bắt đầu bùng cháy trên khắp các đỉnh núi xa xa, nghe thấy tiếng reo hò từ những thành trấn, Tần Mặc biết mình phải kiên định. Hội Đồng Cân Bằng vừa được thành lập sẽ là trụ cột của kỷ nguyên mới, và hắn, với ý chí tồn tại của vạn vật làm hậu thuẫn, sẽ phải gánh vác trách nhiệm lớn lao này. Bình minh của một kỷ nguyên mới đã thực sự đến, mang theo hy vọng và niềm vui, nhưng cũng ẩn chứa những thử thách chưa từng có. Trách nhiệm của hắn không chỉ là chiến thắng một cuộc chiến, mà là kiến tạo một nền hòa bình vĩnh cửu, một thế giới nơi vạn vật thực sự được tự do là chính nó.
Cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.