Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1179: Thấu Cảm Tâm Châu: Tiếng Khóc Của Thế Giới

Tần Mặc siết nhẹ tay Hạ Nguyệt, rồi nhìn sang những người đồng hành, những người đã cùng hắn trải qua bao gian khổ. "Vậy thì, chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch không chỉ để đối phó với sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn để đối phó với chính sự tha hóa đã ăn sâu vào Huyền Vực. Chúng ta phải tìm cách tiếp cận 'Vực Sâu Vô Định' và Huyền Vực Tâm Châu, ngăn chặn quá trình 'hòa dung định hình' cưỡng chế, và sau đó… chữa lành nó."

Cả nhóm cùng nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình, biết rằng trận chiến cuối cùng đã cận kề. Một trận chiến không chỉ vì sinh tử, mà còn vì bản chất của sự tồn tại, vì quyền được là chính mình của vạn vật. Cuộc chiến để giữ cho Huyền Vực vẫn là Huyền Vực, để khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất, chỉ mới bắt đầu.

***

Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên của ngày mới mềm mại lướt qua những tán lá xanh um, rọi xuống mặt Suối Tinh Lộ. Dòng nước trong vắt lấp lánh như dát bạc, róc rách chảy qua những phiến đá cuội nhẵn nhụi, mang theo hương vị trong lành của đất trời và cây cỏ. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản hòa ca bình yên đ���n nao lòng. Bầu không khí nơi Vô Tính Thành vẫn vương vấn sự thanh tịnh, đối lập hoàn toàn với nỗi lo âu đang đè nặng trong lòng những người tụ tập bên bờ suối.

Tần Mặc đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định lạ thường. Đôi mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng ban mai nhưng lại ẩn chứa những suy tư nặng trĩu. Bên cạnh hắn, Hạ Nguyệt dịu dàng nắm lấy tay hắn, ánh mắt trong veo của nàng luôn dõi theo hắn với sự quan tâm và lo lắng khôn nguôi. Tô Lam đứng thẳng tắp, thanh kiếm cổ đeo bên hông dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng, phát ra một luồng khí tức sắc bén nhưng trầm tĩnh. Lục Vô Trần với vẻ mặt khắc khổ và Thiên Sách Lão Nhân với mái tóc bạc trắng, đôi mắt tinh anh sau cặp kính cũ kỹ, cả hai đều trầm mặc, nhìn về phía dòng suối như đang tìm kiếm một lời giải đáp vô hình.

"Chúng ta đã hiểu rõ rằng Huyền Vực Tâm Châu là trái tim của thế giới, là nơi 'hòa dung' và 'định hình' ý chí tồn tại của vạn vật," Thiên Sách Lão Nhân phá vỡ sự im lặng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. "Thiên Diệu Tôn Giả đã lợi dụng nguyên lý này, biến nó thành một công cụ cưỡng chế 'thăng tiên', một 'nguồn cấm kỵ' đang rút cạn sinh mệnh và bóp méo bản chất của Huyền Vực. Nếu nghi thức của hắn hoàn thành, thế giới này sẽ không còn là thế giới của chúng ta nữa. Nó sẽ là một bản sao méo mó, một 'tiên giới' giả tạo được xây dựng trên sự hủy diệt và nỗi đau." Ông ngừng lời, thở dài, dường như nỗi đau của cả Huyền Vực đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc của ông.

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía Cổ Kiếm Hồn đang nằm im lìm trên một tảng đá phẳng. "Để 'chữa lành' một vết thương sâu sắc như vậy, chúng ta không thể chỉ dừng lại ở việc ngăn chặn kẻ gây ra nó. Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn sự đau đớn của chính Huyền Vực Tâm Châu, và ý chí méo mó kia đã biến nó thành thứ gì. Nếu không, chúng ta không thể thực sự cứu vãn, không thể giúp nó tự thanh tẩy và khôi phục lại sự cân bằng bản chất." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa một quyết tâm không gì lay chuyển được. "Ta phải thấu cảm trực tiếp với Huyền Vực Tâm Châu."

Lời nói của Tần Mặc như một làn gió lạnh thổi qua, khiến mọi người đều chấn động. Tô Lam là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng đầy lo lắng: "Nhưng đó là trái tim của cả Huyền Vực, là nơi tập trung mọi ý chí tồn tại, cả những ý chí bị tha hóa. Một khi kết nối, ngươi sẽ phải chịu đựng tất cả gánh nặng của nó, cả nỗi đau đớn và sự vặn vẹo. Nguy hiểm vô cùng, Tần Mặc. Sự phản phệ từ một nguồn sức mạnh bị tha hóa như thế không phải chuyện đùa. Ngươi có thể bị nhấn chìm, bị đồng hóa bởi chính những ý chí méo mó đó." Nàng bước đến gần hơn, ánh mắt phượng sáng ngời hiện rõ sự bất an.

Lục Vô Trần cũng gật đầu đồng tình, gương mặt khắc khổ của y càng thêm phần nghiêm trọng. "Tô Lam nói đúng. Hơn nữa, việc thấu cảm một thực thể khổng lồ và phức tạp như Huyền Vực Tâm Châu, đặc biệt khi nó đang bị thao túng bởi một ý chí tà ác, có thể khiến ngươi mất đi bản thân. Ngươi có chắc mình có thể chịu đựng được không? Ta đã từng chứng kiến những kẻ cố gắng tiếp cận những bí mật cổ xưa mà không đủ sức mạnh ý chí, kết quả của họ đều là điên loạn hoặc tan biến." Giọng y trầm thấp, chất chứa kinh nghiệm và sự thận trọng.

Thiên Sách Lão Nhân đẩy gọng kính, ánh mắt tinh anh quét qua Tần Mặc. Ông thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực và hy vọng. "Trong số chúng ta, chỉ có Tần Mặc mới có thể làm được điều này. Năng lực thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của ngươi là chìa khóa duy nhất để tiếp cận Huyền Vực Tâm Châu mà không bị hủy diệt hoàn toàn. Nhưng cái giá phải trả có thể rất lớn, Tần Mặc. Ngươi phải chuẩn bị tâm lý cho một sự giằng xé chưa từng có." Ông nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được nỗi lo âu.

Hạ Nguyệt nắm chặt tay Tần Mặc hơn, lòng bàn tay nàng lạnh toát. Nàng muốn nói gì đó, muốn ngăn cản hắn, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của hắn, nàng biết mọi lời can ngăn đều vô ích. Nàng chỉ có thể đặt tay còn lại lên vai hắn, truyền cho hắn sự ấm áp và ủng hộ thầm lặng. Nàng hiểu, Tần Mặc không phải là kẻ mù quáng liều lĩnh. Hắn làm điều này không chỉ vì Huyền Vực, mà còn vì sự bình yên của Vô Tính Thành, vì cuộc sống của những người mà hắn trân trọng. Nàng chính là lý do, là động lực để hắn không bao giờ lùi bước. "Mặc ca… huynh phải cẩn thận." Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như sợi tơ mỏng manh giữa không gian rộng lớn.

Tần Mặc cảm nhận được sự lo lắng của mọi người, nhưng hắn cũng cảm nhận được sự tin tưởng và ủng hộ. Hắn khẽ mỉm cười trấn an Hạ Nguyệt, rồi nhìn quanh những người đồng hành. "Ta hiểu rõ nguy hiểm. Nhưng nếu không hiểu được nỗi đau của Tâm Châu, chúng ta sẽ không thể tìm ra cách để chữa lành nó. Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến Huyền Vực thành 'tiên giới' của riêng hắn, nhưng ta muốn nó trở lại là Huyền Vực của vạn vật. Để làm được điều đó, ta phải thấu hiểu tận cùng. Cổ Kiếm Hồn sẽ là cầu nối, và ý chí của ta sẽ là lá chắn." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chuôi Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận linh khí cổ xưa và kiên định của nó. Một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt hắn, một tia sáng của sự quyết tâm sắt đá, vượt qua cả nỗi sợ hãi tiềm ẩn.

***

Giữa trưa, ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt, thiêu đốt mọi vật bằng sức nóng mãnh liệt. Thế nhưng, trên một gò đất nhỏ cạnh Suối Tinh Lộ, Tần Mặc dường như không hề hay biết đến sự khắc nghiệt của thời tiết. Hắn đã nhập định, khoanh chân ngồi thẳng tắp giữa một trận pháp đơn giản do Thiên Sách Lão Nhân vội vàng bố trí. Trận pháp không phải để công kích hay phòng thủ, mà là để tập trung và bảo vệ tinh thần Tần Mặc khỏi những phản phệ bất ngờ. Cổ Kiếm Hồn được đặt trước mặt hắn, mũi kiếm cắm nhẹ vào lòng đất, chuôi kiếm hướng về phía hắn. Từ thân kiếm cổ xưa, một luồng linh khí mờ ảo tỏa ra, liên kết với Tần Mặc như một sợi dây vô hình.

Tần Mặc nhắm mắt, hít thở sâu, cố gắng làm trống rỗng tâm trí. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những người đồng hành ở phía xa, họ đang lặng lẽ quan sát, ánh mắt căng thẳng nhưng không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Mùi hương của cây cỏ và đất ẩm xung quanh dần phai nhạt, thay vào đó là một sự trống rỗng vô biên, một không gian vô định mà hắn đang cố gắng tiến vào.

Hắn tập trung ý chí, năng lực thấu cảm c��a hắn bùng nổ. Thông qua Cổ Kiếm Hồn – vật phẩm đã trải qua bao thăng trầm của Huyền Vực, mang trong mình một phần ký ức và 'vật tính' của thế giới – Tần Mặc bắt đầu kết nối với Huyền Vực Tâm Châu.

Khoảnh khắc sợi dây vô hình kết nối, Tần Mặc cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua toàn thân. Hắn lập tức bị nhấn chìm vào một biển cảm xúc hỗn loạn, một cơn lốc xoáy của nỗi đau, sự giằng xé và tuyệt vọng. Nó không phải là một cảm xúc đơn lẻ, mà là hàng tỷ tỷ những 'ý chí tồn tại' đang gào thét, rên rỉ cùng một lúc. Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót bên ngoài hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thứ âm thanh chói tai, hỗn độn trong tâm trí hắn – tiếng vỡ vụn của những dòng sông cạn khô, tiếng rên xiết của những khu rừng bị mục ruỗng, tiếng gào thét của những sinh linh bị vặn vẹo, tiếng than khóc của những ngọn núi bị xé toạc, tiếng nức nở của những tòa thành bị cưỡng ép thăng hoa mà mất đi cốt cách.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh rời rạc, chớp nhoáng như một cơn ác mộng: những cây cổ thụ vươn mình lên trời xanh, nhưng thân cây lại hóa đá, lá cây khô héo, cành cây biến thành những móng vuốt sắc nhọn vô tri; những con thú oai hùng bị phủ một lớp vảy vàng chói lọi, nhưng đôi mắt chúng trống rỗng, không còn ánh lên sự hoang dã mà chỉ còn sự sợ hãi và phục tùng; những dòng suối trong lành bị ép buộc hóa thành suối tiên, nhưng dòng chảy đã ngừng lại, nước hóa thành những tinh thể lấp lánh vô hồn. Tất cả đều là những hình ảnh của sự 'thăng tiên' cưỡng chế, của sự 'khai linh' méo mó, biến vạn vật thành những thứ không còn là chính nó, không còn giữ được 'vật tính' nguyên bản.

Trong biển hình ảnh và cảm xúc hỗn loạn ấy, Tần Mặc cảm nhận được một 'ý chí' khổng lồ, đen tối, đang bao trùm và thao túng mọi thứ. Đó là Thiên Diệu Tôn Giả. Ý chí của hắn như một bóng ma khổng lồ, bóp nghẹt từng chút sự sống, từng chút 'ý chí tồn tại' thuần khiết, ép buộc chúng phải tuân theo cái gọi là "Thiên Đạo" mà hắn đã định hình. Hắn không chỉ muốn biến Huyền Vực thành "tiên giới" của riêng hắn, mà còn muốn "định hình lại" mọi thứ theo ý chí của hắn, biến vạn vật thành những con rối vô tri để phục vụ cho tham vọng cá nhân.

"Đây là... tiếng khóc của Huyền Vực!" Tần Mặc rên rỉ trong nội tâm, tâm trí hắn như bị xé toạc. "Nó không muốn thăng tiên... nó chỉ muốn là chính nó! Nó đang bị cưỡng ép... bị giày vò!"

Sự đau đớn không chỉ dừng lại ở cảm xúc và hình ảnh. Tần Mặc cảm thấy cơ thể mình bị kéo căng, như thể hàng ngàn sợi dây vô hình đang giằng xé hắn từ bên trong. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt vạt áo thô. Khuôn mặt hắn vặn vẹo trong đau đớn tột cùng, đôi mắt nhắm nghiền chặt, hàm răng nghiến ken két. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, như cố gắng hít vào không khí đặc quánh sự tuyệt vọng.

Bên ngoài, Cổ Kiếm Hồn cũng không còn giữ được sự tĩnh lặng. Thân kiếm gỉ sét run lên bần bật, phát ra tiếng ngân ai oán, như một linh hồn cổ xưa đang cùng Tần Mặc chịu đựng nỗi đau của thế giới. Ánh sáng mờ ảo quanh Tần Mặc chớp tắt liên hồi, cho thấy sự giằng co dữ dội đang diễn ra trong tâm trí hắn.

Hạ Nguyệt thấy Tần Mặc quằn quại, nàng hốt hoảng muốn lao tới. "Mặc ca!" Nàng thốt lên, nhưng Tô Lam đã kịp thời giữ nàng lại.

"Đừng động vào hắn!" Tô Lam nói khẽ, giọng nàng run rẩy. "Bất kỳ sự can thiệp nào lúc này đều có thể khiến hắn mất kiểm soát. Chúng ta chỉ có thể chờ đợi." Nàng siết chặt tay, ánh mắt dõi theo Tần Mặc với nỗi lo lắng tột cùng. Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân cũng im lặng, gương mặt họ tái nhợt, biết rằng Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách kinh hoàng mà họ không thể giúp gì. Họ chỉ có thể cầu nguyện, mong rằng ý chí của Tần Mặc đủ mạnh để vượt qua.

Tần Mặc tiếp tục bị nhấn chìm. Hắn cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt của Huyền Vực Tâm Châu, một tiếng kêu cầu cứu thầm lặng bị che lấp bởi ý chí thao túng của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không muốn bị biến đổi, nó không muốn trở thành một thứ "tiên giới" trống rỗng. Nó muốn được là chính nó, với những dòng sông tự do, những ngọn cỏ xanh tươi, những ngọn núi hùng vĩ, và những sinh linh sống đúng với bản chất của mình. Đó là một nỗi khao khát được "cân bằng bản chất", một khao khát được "giải thoát" khỏi xiềng xích của sự cưỡng ép. Nỗi đau ấy, sự giằng xé ấy, như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy chính mình đang bị nghiền nát. Hắn thấy rõ viễn cảnh hủy diệt nếu nghi thức được tiến hành: không chỉ là sự biến dạng, mà là sự tiêu vong hoàn toàn của linh hồn Huyền Vực, một sự trống rỗng vĩnh cửu.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng cuối cùng của ngày trải dài trên thảm cỏ xanh mướt, tạo nên một khung cảnh êm đềm đến lạ. Gió mát thổi nhẹ, mang theo hơi nước từ Suối Tinh Lộ và mùi hương hoa dại thoang thoảng. Không khí đã dịu đi rất nhiều sau cái nắng gay gắt của buổi trưa, nhưng bầu không khí xung quanh gò đất nơi Tần Mặc nhập định vẫn nặng trĩu.

Đột nhiên, Tần Mặc bật tỉnh, ho sặc sụa. Cơ thể hắn run rẩy kịch liệt, mồ hôi ướt đẫm toàn thân, tóc bết vào trán. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi mắt đen láy mở to nhưng trống rỗng, như thể linh hồn vừa bị kéo ra khỏi một vực sâu tăm tối. Cổ Kiếm Hồn trước mặt hắn cũng ngừng rung động, ánh sáng mờ ảo quanh nó tắt hẳn, chỉ còn lại vẻ cổ kính, trầm mặc.

Hạ Nguyệt và Tô Lam lập tức lao tới. Hạ Nguyệt quỳ xuống bên cạnh Tần Mặc, đỡ lấy hắn, đôi tay nàng run rẩy. "Mặc ca! Huynh ổn chứ? Có sao không?" Giọng nàng nghẹn ngào, tràn đầy lo lắng. Nàng cẩn thận kiểm tra cơ thể hắn, cảm nhận hơi thở yếu ớt và nhịp tim đập nhanh hỗn loạn.

Tô Lam cũng đỡ lấy vai Tần Mặc, ánh mắt nàng quét qua gương mặt nhợt nhạt của hắn, không giấu được sự kinh hãi. "Ngươi đã thấy gì? Cảm nhận được gì?" Nàng hỏi, giọng nói khẩn trương.

Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, từng hơi thở đều như bị xé ra từ lồng ngực. Hắn ho khan vài tiếng, cổ họng khô khốc và khàn đặc. "Không chỉ là ngăn chặn... nó là một sự hủy diệt... một sự vặn vẹo... Huyền Vực Tâm Châu đang kêu khóc... Nó muốn được giải thoát!" Giọng hắn yếu ớt, nhưng từng lời nói đều nặng trĩu, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo nỗi đau và sự tuyệt vọng mà hắn vừa trải qua.

Hắn nhìn Hạ Nguyệt, đôi mắt dần lấy lại tiêu cự, nhưng sâu thẳm hơn, chất chứa một nỗi bi thương chưa từng có. Nàng ôm chặt lấy hắn, vỗ nhẹ lưng hắn. "Mặc ca, huynh đừng tự ép mình quá. Huynh đã làm tốt lắm rồi."

Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân cũng bước đến gần. Lão Nhân đặt tay lên vai Tần Mặc, cảm nhận sự kiệt quệ của hắn. "Ta biết, con trai. Ta biết mọi chuyện kinh khủng đến nhường nào."

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Không... các người không thể thực sự biết. Nó không chỉ là sự đau đớn, mà là sự mất mát bản chất. Những ngọn núi không còn là núi, dòng sông không còn là sông, ngay cả không khí cũng bị vặn vẹo. Ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là 'dẫn dắt thăng tiên', mà là 'ép buộc đồng hóa'. Hắn muốn biến mọi thứ thành một bản thể duy nhất phục vụ cho ý niệm 'tiên giới' méo mó của hắn, nơi không còn chỗ cho sự tự do, cho 'vật tính' riêng biệt của vạn vật." Hắn ngừng lại, nuốt khan, cảm giác mùi mục nát và lưu huỳnh vẫn vương vấn trong khứu giác của tâm trí. "Nếu nghi thức đó hoàn thành, Huyền Vực sẽ chết. Nó sẽ trở thành một vỏ bọc rỗng tuếch, một di tích của một thế giới đã từng tồn tại, bị che giấu dưới lớp vỏ 'tiên giới' giả tạo."

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng ánh lên sự phẫn nộ. "Vậy chúng ta phải làm gì? Làm thế nào để giải thoát nó?" Nàng hỏi, không phải chỉ hỏi Tần Mặc, mà còn hỏi chính bản thân mình, hỏi cả số phận của Huyền Vực.

Tần Mặc dựa vào Hạ Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp và an ủi từ nàng. Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời chiều tà, nơi những đám mây trôi lững lờ, dường như cũng đang than khóc cho số phận của Huyền Vực. "Nó đã bị nhiễm độc quá sâu. Chúng ta không thể chỉ đơn thuần cắt bỏ hay phá hủy. Chúng ta phải 'thanh tẩy'. Giống như một vết thương nhiễm trùng, cần phải loại bỏ mủ độc, nhưng cũng phải nuôi dưỡng để thịt da tái sinh. Huyền Vực Tâm Châu không phải là một pháp bảo vô tri, nó là một thực thể sống, là linh hồn của cả thế giới. Nó đang bị trói buộc, bị bóp méo, nhưng nó vẫn còn ý chí phản kháng, ý chí được là chính nó."

Lục Vô Trần bước tới, đặt tay lên vai Tần Mặc. Gương mặt y vẫn khắc khổ, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự kiên định lạnh lùng. "Chúng ta đã thấy rõ con đường, dù nó khó khăn đến đâu. Ngươi đã mang lại cho chúng ta không chỉ sự thật, mà còn là tia hy vọng. Tia hy vọng rằng Huyền Vực vẫn có thể được cứu vãn."

Tần Mặc nhắm mắt lại, rồi mở ra. Sự trống rỗng trong đôi mắt đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh sáng rực rỡ của ý chí, kiên định hơn bao giờ hết. Hắn siết chặt tay Hạ Nguyệt, một sự khẳng định cho lời hứa của hắn với nàng và với Vô Tính Thành. Rồi hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ẩn chứa Thiên Cung của Thiên Diệu Tôn Giả.

"Mục tiêu của chúng ta không chỉ là đánh bại Thiên Diệu Tôn Giả," Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn còn khàn, nhưng đầy sức nặng và quyết tâm. "Mà là 'giải thoát' Huyền Vực Tâm Châu, 'chữa lành' vết thương đã ăn sâu vào linh hồn thế giới. Chúng ta sẽ không chỉ ngăn chặn sự hủy diệt, mà sẽ khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất. Để vạn vật có thể được là chính nó, không cần phải 'lên tiên' nếu không muốn."

Cổ Kiếm Hồn nằm im lìm trên tảng đá, như một chứng nhân im lặng cho lời tuyên bố hùng hồn của Tần Mặc. Nó đã cùng hắn trải qua nỗi đau thấu tâm can của Huyền Vực, và giờ đây, nó sẵn sàng cùng hắn trên con đường chông gai phía trước. Trận chiến cuối cùng sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của hy vọng cho một tương lai nơi Huyền Vực có thể lại trở về với bản chất thuần khiết của nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free