Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1180: Hội Nghị Khẩn Cấp: Tiếng Vọng Của Sự Hủy Diệt

Nỗi đau thấu tâm can, cảm giác thế giới đang vặn vẹo trong từng thớ thịt linh hồn, vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tần Mặc. Hắn đã trải qua một hành trình nội tại khủng khiếp, đi sâu vào tận cùng Huyền Vực Tâm Châu, và trở về với một gánh nặng không thể tả. Sắc mặt hắn vẫn còn tái nhợt, đôi môi khô khốc, và ánh mắt sâu thẳm hằn lên sự mệt mỏi cùng cực. Hạ Nguyệt, tựa như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn, vẫn ở bên cạnh hắn, bàn tay mềm mại khẽ vuốt ve vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Trời vừa hửng sáng, những tia nắng đầu tiên còn e ấp sau rặng núi, nhuộm hồng phía chân trời. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi thường ngày vẫn vang tiếng cười nói rộn rã, giờ đây chỉ còn sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ trong sân, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây cổ thụ, tất cả đều trở thành những âm thanh xa xăm, khó chạm tới. Mùi trà thơm thoang thoảng, xen lẫn hương hoa nhài dịu mát và mùi gỗ ẩm mốc của mái hiên, không thể xua đi bầu không khí nặng trĩu bao trùm lấy những con người đang tụ họp.

Tần Mặc dựa lưng vào cột gỗ, cơ thể hắn tựa như một sợi dây đàn vừa căng đến cực hạn và giờ đây đang giãn ra một cách mỏi mệt. Hạ Nguyệt ân cần dùng khăn mềm lau đi từng giọt m��� hôi lạnh trên trán hắn, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng không thể che giấu. “Mặc ca, huynh ổn không? Sắc mặt huynh tệ quá,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói tựa như một làn gió nhẹ, mong muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò hắn. Nàng biết, không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của một linh hồn đã gánh chịu quá nhiều bi thương của thế giới.

Tần Mặc khẽ thở dài, hơi thở nặng nề tựa như mang theo cả gánh nặng của Huyền Vực. Hắn nhìn nàng, đôi mắt đen láy cố gắng tập trung. “Ta không sao… chỉ là, tiếng khóc đó… nó quá lớn.” Giọng hắn yếu ớt, khàn đặc, nhưng mang theo một sự chân thật đến rợn người. “Không chỉ là đau đớn, mà là sự biến dạng, sự tự hủy diệt… Nó không muốn ‘thăng tiên’ theo cách đó.” Hắn nhắm mắt lại, dường như vẫn còn cảm nhận được sự giằng xé, sự vặn vẹo của ý chí tồn tại khi bị cưỡng ép. Những hình ảnh tan hoang, những dòng chảy linh khí bị bóp méo, những ngọn núi gào thét trong câm lặng, tất cả như một thước phim kinh hoàng tua đi tua lại trong tâm trí hắn.

Tô Lam, đứng cách đó không xa, vẻ mặt nghiêm nghị, chuôi kiếm bên hông được nàng siết chặt một cách vô thức. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự kiệt quệ của Tần Mặc, và những lời hắn vừa thốt ra đã khiến nàng phải nghiền ngẫm. “Vậy ra, Huyền Vực Tâm Châu đang bị cưỡng ép… nó không chỉ là một công cụ, mà là một sinh linh đang chịu đựng?” Giọng nàng trầm thấp, mang theo sự kinh ngạc lẫn phẫn nộ. Nàng đã từng nghĩ đến một sức mạnh cấm kỵ, một pháp bảo vô tri bị lợi dụng, nhưng chưa từng nghĩ đến việc linh hồn của cả thế giới lại bị đối xử một cách tàn bạo đến vậy. Cảm giác bị phản bội, bị bóp méo bản chất, điều đó còn đau đớn hơn bất cứ vết thương thể xác nào.

Cổ Kiếm Hồn, vẫn nằm im lìm trên tảng đá gần đó, bỗng truyền một luồng ý niệm vào tâm trí Tần Mặc, và thông qua hắn, lan tỏa đến những người xung quanh. “Ý chí của nó bị bẻ cong. Nguy hiểm hơn chúng ta tưởng.” Ý niệm trầm mặc, mang theo sự cổ kính và từng trải, tựa như lời cảnh báo từ hàng ngàn năm về trước. Nó đã là một phần của Huyền Vực từ rất lâu, đã chứng kiến biết bao thăng trầm, và giờ đây, nó cảm nhận được sự biến đổi đầy bất thường này. Kiếm Linh hiểu rõ hơn ai hết, sự cưỡng ép và bóp méo ý chí tồn tại, đó chính là nguồn gốc của mọi tai ương.

Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn về phía Cổ Kiếm Hồn. “Đúng vậy,” hắn nói, giọng vẫn còn yếu ớt. “Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ khai thác linh lực hay ép buộc thăng tiên. Hắn đang cấy ghép một ý niệm ‘tiên giới’ méo mó vào tận căn nguyên của Huyền Vực, biến nó thành một phần của chính hắn. Giống như một cây cổ thụ bị ký sinh bởi một loài dây leo độc hại, hút cạn nhựa sống và thay đổi hình dạng của nó. Huyền Vực Tâm Châu đang bị biến thành một ‘công cụ sống’ phục vụ cho tham vọng của hắn. Và quá trình đó… nó đang hủy hoại vật tính của vạn vật.” Hắn ngừng lại, ký ức về những dòng suối linh khí vặn vẹo, những tảng đá gào thét trong im lặng, những sinh linh mất đi bản chất của mình, hiện rõ mồn một. “Nó không chỉ là nỗi đau của một thực thể, mà là sự biến chất của toàn bộ hệ sinh thái, của mọi mối liên kết giữa vạn vật. Khi một ngọn núi không còn muốn đứng vững, một dòng sông không còn muốn chảy, thì thế giới này còn gì để tồn tại?”

Hạ Nguyệt ôm chặt lấy hắn hơn, đôi mắt nàng rưng rưng. Nàng không thể cảm nhận trực tiếp như Tần Mặc, nhưng qua lời kể của hắn, nàng có thể hình dung được một phần nào đó của nỗi kinh hoàng. “Vậy chúng ta… chúng ta phải làm sao?” Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy. Nàng là người của Vô Tính Thành, nơi sự bình yên và bản chất tự do luôn được trân trọng. Ý niệm về sự cưỡng ép và biến dạng này thật sự khiến nàng sợ hãi.

Tô Lam bước lại gần hơn, ánh mắt nàng kiên định hơn. Nàng là một kiếm khách, quen với việc đối mặt trực diện với hiểm nguy. Nhưng mối hiểm nguy này lại quá trừu tượng, quá sâu xa. “Nếu nó là một sinh linh, vậy nó có ý chí phản kháng không? Tần Mặc, huynh có cảm nhận được sự phản kháng nào không?” Nàng hỏi, giọng nói mang theo một tia hy vọng mong manh.

Tần Mặc gật đầu nhẹ, dù chỉ là một cái gật đầu nhỏ, nhưng nó chứa đựng một sức mạnh lớn lao. “Có. Nó vẫn còn. Dù bị bóp méo, bị xiềng xích, nhưng sâu thẳm bên trong, Huyền Vực Tâm Châu vẫn không ngừng giãy giụa. Ý chí được là chính nó, không bị ép buộc, vẫn còn đó. Chính sự phản kháng đó đã tạo nên những ‘vết nứt’ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng che đậy. Đó là lý do vì sao hắn cần phải liên tục ‘cấy ghép’ và ‘thao túng’.” Hắn dừng lại, lấy lại hơi. “Và đó cũng là tia hy vọng của chúng ta.”

Sự kiên định trong lời nói của Tần Mặc, dù yếu ớt, đã truyền một làn sóng trấn an đến Hạ Nguyệt và Tô Lam. Nàng Hạ Nguyệt siết chặt tay Tần Mặc, tựa như muốn truyền cho hắn sức mạnh. Tô Lam gật đầu. “Vậy thì, chúng ta phải tìm cách khơi dậy sự phản kháng đó. Giúp nó phá vỡ xiềng xích.” Nàng nhìn ra bên ngoài, nơi mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng ban mai chiếu rọi qua tán cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt ao. Bầu không khí tĩnh lặng của Quán Trà Vọng Nguyệt, bỗng chốc như được tiếp thêm một nguồn sinh khí mới, dù ẩn chứa bên trong vẫn là sự căng thẳng tột độ. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, hay một cuộc chiến vì Vô Tính Thành nữa. Đây là cuộc chiến vì linh hồn của cả Huyền Vực.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây Vô Tính Thành, một căn phòng kín đáo trong Tháp Mật Đàm đã trở thành nơi tụ họp của những con người đang gánh trên vai vận mệnh của Huyền Vực. Tháp Mật Đàm, với kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, được xây bằng những khối đá xám to lớn và gỗ cổ thụ, không phô trương nhưng ẩn chứa sự kiên cố. Căn phòng này không có cửa sổ, chỉ có vài ngọn đèn pha lê nhỏ tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, không đủ xua đi hết những góc tối, càng làm tăng thêm vẻ u tịch và nghiêm trọng cho cuộc họp. Không khí trong phòng đặc quánh sự lo lắng và chờ đợi. Mùi trầm hương thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy cũ và mực khô, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa nặng nề.

Tần Mặc, dù vẫn còn nét mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt, nhưng ánh mắt hắn đã lấy lại được sự kiên định. Hắn đứng giữa căn phòng, trước những gương mặt thân quen: Tô Lam, Lục Vô Trần, Thiên Sách Lão Nhân, và cả ý niệm của Thạch Trụ đang giao động nhẹ trong không khí, tựa như một sự hiện diện vô hình nhưng đầy trọng lượng.

“Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn thăng tiên, hắn muốn biến Huyền Vực thành vật hiến tế cho chính hắn. Và Huyền Vực Tâm Châu… nó đang gào thét,” Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn đã vững vàng hơn, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự thật vừa được hé lộ. Hắn thuật lại chi tiết hơn những gì mình đã cảm nhận được khi thấu cảm với Huyền Vực Tâm Châu – không chỉ là sự đau đớn, mà là một quá trình đồng hóa cưỡng bức, một sự tiêu hao bản chất để phục vụ cho một “tiên giới” giả tạo mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng kiến tạo. Hắn mô tả về những dòng linh khí bị bóp méo, những vật tính bị cưỡng ép biến đổi, và viễn cảnh một Huyền Vực trống rỗng, chỉ còn là cái vỏ bọc dưới lớp vỏ bọc “tiên cảnh” nếu nghi thức đó hoàn thành.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và những nếp nhăn hằn sâu, sắc mặt trở nên trầm trọng hơn bao giờ hết. Y khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. “Biến một thế giới thành vật hiến tế… Đây là cấm kỵ cổ xưa nhất. Nó không chỉ hủy diệt thế giới vật chất, mà còn làm tha hóa ý chí của mọi sinh linh.” Giọng y trầm thấp, từng chữ thốt ra đều nặng trĩu. Y đã từng nghe nói về những truyền thuyết kinh hoàng này, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại có thể trở thành hiện thực ngay trước mắt mình. Sự tha hóa ý chí, đó là điều y sợ hãi nhất, bởi vì một khi ý chí đã bị bóp méo, thì bản chất của sự sống sẽ không còn.

Thiên Sách Lão Nhân, đôi mắt tinh anh sau cặp kính đã ngả màu, cẩn trọng lật dở một cuốn sách cổ dày cộp, bìa đã mục nát theo thời gian. Mùi giấy cũ và bụi thời gian tỏa ra, tựa như mang theo những bí mật ngàn xưa. “Trong những điển tịch cổ, có nhắc đến ‘nghi thức Huyết Thần’ – nơi một cường giả cố gắng cưỡng ép một tiểu thiên địa hòa làm một với ý chí của hắn. Hậu quả… luôn là sự diệt vong.” Giọng lão trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lão ánh lên sự lo lắng sâu sắc. “Nó không phải là ‘thăng tiên’, mà là ‘nuốt chửng’. Nó không phải là ‘nâng cấp’, mà là ‘phá hủy’. Thiên Diệu Tôn Giả không tìm kiếm sự siêu thoát cho Huyền Vực, hắn tìm kiếm sự thống trị tuyệt đối, đến mức muốn hòa tan cả một thế giới vào ý niệm của hắn.” Lão ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Lời cảnh báo ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’… giờ đây đã lộ rõ ý nghĩa tàn khốc nhất của nó.”

Tô Lam nhíu mày, vẻ mặt nàng đầy suy tư. Nàng là người của kiếm đạo, quen với sự rõ ràng, sắc bén. Nhưng vấn đề này lại quá phức tạp, quá trừu tượng. “Vậy thì, chúng ta không chỉ cần ngăn cản hắn, mà còn phải tìm cách chữa lành sự tha hóa đó. Nhưng làm sao có thể ‘chữa lành’ một thứ đã bị bóp méo từ tận gốc rễ?” Nàng đặt câu hỏi, không phải vì nghi ngờ, mà vì muốn tìm kiếm một con đường, một giải pháp thực tế. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh đơn thuần. Kẻ thù không chỉ là Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là một ý niệm đã ăn sâu vào linh hồn thế giới.

Thạch Trụ, không có thân hình vật chất, nhưng ý niệm của nó truyền đến tâm trí Tần Mặc, và qua Tần Mặc, lan tỏa đến mọi người trong phòng. “Tâm Châu là trái tim của thế giới. Nó cần được giải thoát, không phải bị ép buộc. Mọi thứ đều có bản chất của mình.” Ý niệm của nó chậm rãi, trầm tĩnh, nhưng mang theo một sức nặng không thể lay chuyển, tựa như chính bản thân nó – một cột đá cổ thụ đã đứng vững qua bao đời. Nó khẳng định một chân lý giản dị nhưng sâu sắc, một chân lý mà Huyền Vực đã quên lãng.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt. Hắn nhìn thấy sự bàng hoàng, sự lo lắng, nhưng cũng nhìn thấy sự kiên định. “Đúng vậy. Chúng ta không thể chỉ đơn thuần cắt bỏ hay phá hủy. Bởi vì ‘nguồn cấm kỵ’ đó không phải là một thứ ngoại lai hoàn toàn, mà là một phần của Huyền Vực đã bị tha hóa. Chúng ta phải tìm cách ‘thanh tẩy’ nó, loại bỏ sự bóp méo, và giúp Huyền Vực Tâm Châu tìm lại bản chất nguyên thủy của mình. Giống như một vết thương nhiễm trùng, cần phải loại bỏ mủ độc, nhưng cũng phải nuôi dưỡng để thịt da tái sinh.” Hắn dừng lại, nhìn vào ngọn đèn pha lê đang lay động nhẹ nhàng. “Huyền Vực Tâm Châu không phải là một pháp bảo vô tri, nó là một thực thể sống, là linh hồn của cả thế giới. Nó đang bị trói buộc, bị bóp méo, nhưng nó vẫn còn ý chí phản kháng, ý chí được là chính nó.”

Lục Vô Trần khẽ gật đầu. “Ta hiểu. Nghĩa là, chúng ta không chỉ chiến đấu chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn phải chiến đấu vì chính Huyền Vực, vì bản chất của nó.”

Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu bạc. “Vậy thì, việc tìm kiếm giải pháp sẽ không chỉ nằm ở sức mạnh tu vi, mà còn ở tri thức, ở sự thấu hiểu sâu sắc về ‘vật tính’ và ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Chúng ta phải tìm về những chân lý đã bị lãng quên, những phương pháp cổ xưa để bảo vệ sự cân bằng bản chất.”

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. “Sức mạnh là cần thiết để đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng tri thức và sự thấu hiểu là chìa khóa để ‘chữa lành’ Huyền Vực. Chúng ta phải kết hợp cả hai.”

Trong căn phòng tĩnh lặng của Tháp Mật Đàm, ý chí của họ đã dần hòa quyện, tạo thành một khối vững chắc. Mặc dù nỗi sợ hãi và sự bàng hoàng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá. Họ đã nhìn thấy vực sâu, và giờ đây, họ phải tìm con đường để thoát ra khỏi nó, không chỉ cho bản thân, mà cho toàn bộ Huyền Vực.

***

Đêm đã khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, chiếu rọi khắp Vô Tính Thành. Tại Quán Trà Vọng Nguyệt, tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ càng trở nên rõ ràng trong màn đêm tĩnh mịch, tựa như một bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên. Mùi hoa nhài thoang thoảng, xen lẫn hương trà còn vương lại trong không khí, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng và nghiêm trọng của cuộc họp vừa kết thúc.

Sau nhiều giờ tranh luận căng thẳng tại Tháp Mật Đàm, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân đã trở lại Quán Trà Vọng Nguyệt. Ánh đèn lồng treo dưới mái hiên hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, lay động theo từng làn gió đêm. Tần Mặc ngồi tựa vào cột gỗ, Hạ Nguyệt vẫn ở bên cạnh hắn, lặng lẽ pha cho hắn một chén trà ấm. Cơ thể hắn vẫn còn mệt mỏi, nhưng tinh thần đã minh mẫn hơn, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

“Chúng ta phải hành động trên nhiều mặt trận,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Một mặt, cần chuẩn bị cho cuộc đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả, theo dõi động thái của hắn. Mặt khác, chúng ta phải tìm ra cách để ‘thanh tẩy’ và ‘giải thoát’ Huyền Vực Tâm Châu. Đây không phải là một nhiệm vụ có thể hoàn thành chỉ bằng sức mạnh đơn thuần.” Hắn nhìn vào chén trà, hơi nước bốc lên lãng đãng, tựa như linh khí của thế giới đang nhẹ nhàng bay lượn.

Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng tập trung, từng lời của Tần Mặc đều được nàng ghi nhớ và phân tích. “Ta sẽ phụ trách việc phối hợp các lực lượng phòng thủ và tìm kiếm những điểm yếu trong cấm thuật của hắn. Cổ Kiếm Hồn sẽ giúp Tần Mặc trong việc này, ta tin rằng linh tính của nó có thể cảm nhận được những dao động bất thường trong kết giới của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng ta cần biết rõ đối thủ của mình đang ở đâu, làm gì, và kế hoạch của hắn đã tiến triển đến mức nào.” Nàng liếc nhìn thanh kiếm cổ đang nằm yên trên bàn, một sự đồng điệu không lời đã được thiết lập giữa nàng và Cổ Kiếm Hồn. Sức mạnh của kiếm, sự sắc bén của lý trí, sẽ là mũi nhọn tiên phong.

Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, đôi mắt lão nhìn xa xăm, xuyên qua màn đêm, tựa như đang nhìn thấy những trang sách cổ đã bị thời gian vùi lấp. “Ta sẽ đào sâu vào các thư tịch cổ, đặc biệt là những ghi chép về ‘chân lý thất lạc’ và những phương pháp cổ xưa để bảo vệ ‘vật tính’ khỏi sự tha hóa. Có lẽ, trong những tri thức bị quên lãng, chúng ta sẽ tìm thấy lời giải cho việc ‘chữa lành’ Huyền Vực Tâm Châu. Những người xưa đã từng cảnh báo về nguy cơ này, ắt hẳn cũng đã để lại những phương cách để đối phó.” Lão tin rằng, lịch sử luôn lặp lại, và lời giải cho những vấn đề hiện tại thường nằm trong những bài học của quá khứ.

Lục Vô Trần, gương mặt vẫn khắc khổ nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định, khẽ nói. “Ta sẽ kết nối với những ‘thủ hộ giả’ khác, những người đã từng chứng kiến sự mất cân bằng và có thể nắm giữ những bí mật về cách chống lại sự ‘tha hóa ý chí’. Có lẽ, giải pháp nằm ở sự ‘từ chối’ thăng tiên của vạn vật.” Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy ẩn ý. “Ngươi, với năng lực thấu hiểu ‘ý chí tồn tại’, chính là chìa khóa để khơi dậy sự ‘từ chối’ đó. Không phải là ép buộc chúng không thăng tiên, mà là cho chúng lựa chọn được là chính mình.” Lời nói của y gợi mở một con đường hoàn toàn khác biệt, không phải dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng ý chí để thức tỉnh.

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc chiếu rọi xuống mặt ao, làm lung linh những đóa sen đêm. “Mỗi chúng ta đều là một phần của Huyền Vực. Chúng ta phải tìm ra cách để nó được là chính nó, không bị ép buộc.” Giọng hắn chứa đựng một sự trầm tư sâu sắc, một gánh nặng của trách nhiệm nhưng cũng là một niềm hy vọng mãnh liệt.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng đặt chén trà ấm vào tay Tần Mặc. Hắn nắm lấy tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và kiên cường t�� bàn tay nhỏ bé ấy. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng, sự tin tưởng tuyệt đối của nàng, đã là nguồn động lực lớn nhất cho Tần Mặc.

Cổ Kiếm Hồn, vẫn nằm yên trên bàn, bỗng rung động nhẹ, tựa như một lời khẳng định thầm lặng. Nó đã được thanh tẩy, đã tìm lại bản chất của mình, và giờ đây, nó sẵn sàng chiến đấu vì bản chất của cả thế giới. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.

Họ ngồi đó, dưới ánh trăng huyền ảo, giữa mùi trà và hoa nhài, phác thảo những bước đi đầu tiên cho một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà bằng tri thức, bằng ý chí và bằng cả niềm tin vào bản chất của vạn vật. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai và hiểm nguy. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang ẩn mình trong Thiên Cung, đẩy nhanh quá trình hủy diệt. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, một tia hy vọng đã được thắp lên, một chiến lược đa diện đã được hình thành. Họ sẽ không chỉ ngăn chặn sự hủy diệt, mà sẽ khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất, để Huyền Vực một lần nữa được tự do là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo cách méo mó. Trận chiến cuối cùng sẽ là một cuộc thử thách không chỉ sức mạnh, mà còn là linh hồn của mỗi người, và của cả thế giới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free