Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1181: Chiến Lược 'Giải Thoát': Ý Chí Huyền Vực

Không gian tĩnh lặng của Vô Tính Thành vào buổi sáng sớm luôn mang một vẻ thanh bình đến lạ lùng, tựa hồ như một hơi thở nhẹ nhàng của thế giới trước khi vạn vật thức giấc hoàn toàn. Trong một căn phòng lớn được xây dựng từ gỗ lim chắc chắn và đá cuội mát lành, nơi hơi ẩm của sương đêm vẫn còn đọng trên những khung cửa sổ, Tần Mặc đứng trước những người đồng hành của mình. Ánh sáng vàng nhạt của mặt trời buổi sớm len lỏi qua khe cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dịu nhẹ, nhưng không khí trong phòng lại căng như dây đàn, trái ngược hoàn toàn với sự yên ả bên ngoài. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng từ con kênh nhỏ uốn lượn quanh nhà, cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vườn cây ăn trái, chỉ càng làm nổi bật sự trầm mặc bao trùm lên cuộc họp trọng đại này. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi xốp sau đêm sương, và thoang thoảng hương hoa dại từ những khóm cây ven tường quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, khiến cho gánh nặng của vấn đề đang đặt ra càng trở nên nặng nề hơn.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ linh hoạt, nhẹ nhàng đặt chén trà ấm xuống bàn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn quét qua từng gương mặt, từ sự nghiêm nghị của Tô Lam, vẻ khắc khổ nhưng kiên định của Lục Vô Trần, ánh mắt tinh anh của Thiên Sách Lão Nhân, đến sự lo lắng nhưng đầy tin tưởng của Hạ Nguyệt. Mỗi ánh mắt ấy đều chứa đựng kỳ vọng, sự tin tưởng, và cả những nỗi lo âu tiềm ẩn về con đường phía trước. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như đang thu nạp toàn bộ sự bình yên của Vô Tính Thành vào trong lồng ngực, để rồi từ đó, tìm thấy sức mạnh và sự rõ ràng cho những lời sắp thốt ra.

“Chúng ta không thể thắng Thiên Diệu Tôn Giả bằng cách đối đầu trực diện ý chí cưỡng ép của hắn,” Tần Mặc mở lời, giọng điệu bình thản nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng. Hắn dừng lại, cho phép những lời nói này thấm vào tâm trí của mọi người. “Sức mạnh của hắn đến từ sự cưỡng ép, nhưng cũng chính là điểm yếu của hắn.”

Tô Lam khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, đầy vẻ phân tích. Nàng, một kiếm khách kiệt xuất, luôn quen với việc đối mặt trực diện với mọi hiểm nguy, và ý nghĩ né tránh đối đầu dường như đi ngược lại bản năng của nàng. “Vậy ý của ngươi là chúng ta không chiến đấu? Làm sao có thể ‘giải phóng’ một ý chí đã bị tha hóa và kiểm soát chặt chẽ như vậy? Thiên Diệu Tôn Giả đã ăn sâu vào Huyền Vực Tâm Châu, tựa như một khối u ác tính. Nếu không cắt bỏ, làm sao có thể chữa lành?” Nàng không phải không tin tưởng Tần Mặc, nhưng sự phức tạp của vấn đề này đòi hỏi một lời giải thích thấu đáo hơn. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như một sự cộng hưởng với ý chí chiến đấu của chủ nhân.

Tần Mặc khẽ lắc đầu. “Không phải là không chiến đấu, mà là chiến đấu bằng một phương thức khác, một phương thức mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể ngờ tới, và cũng không thể đối phó. Hãy nghĩ xem, Thiên Diệu Tôn Giả muốn gì? Hắn muốn Huyền Vực Tâm Châu ‘thăng tiên’ theo ý hắn, biến nó thành một công cụ để hắn đạt được mục đích ích kỷ. Hắn đã dùng sức mạnh bạo lực, dùng cấm thuật để bẻ cong ý chí của Châu, ép buộc nó phải thay đổi bản chất.” Hắn ngừng lại, nhìn vào chén trà, hơi nước bốc lên lãng đãng, tựa như linh khí của thế giới đang nhẹ nhàng bay lượn, nhưng ẩn chứa một nỗi đau thầm kín. “Ta đã thấu cảm với Châu. Nó đang kêu gào, đang giằng xé. Nó không muốn bị ép buộc. Sự ‘thăng tiên cưỡng chế’ đó không phải là sự giải thoát, mà là một sự hủy diệt trá hình, một sự tha hóa đến tận cùng.”

Hắn nâng mắt lên, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. “Nếu chúng ta đối đầu trực diện bằng sức mạnh, chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn muốn chúng ta chiến đấu với hắn, để hắn có thể dùng Huyền Vực Tâm Châu làm lá chắn, làm nguồn năng lượng vô tận. Chúng ta sẽ càng đẩy Châu vào vực sâu của sự tha hóa, khiến nó càng bị tổn thương nặng nề hơn.”

Lục Vô Trần trầm ngâm vuốt chòm râu bạc. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng giờ đây, trong ánh mắt y đã ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu. “Quả thật, khi ta còn trẻ, ta từng chứng kiến những kẻ tu sĩ tà đạo cố gắng cưỡng ép ‘vật tính’ của thiên địa, ép buộc chúng biến đổi để phục vụ mục đích cá nhân. Cuối cùng, những ‘vật tính’ đó hoặc là tan biến, hoặc là biến thành những thực thể quái dị, mang theo sự oán hận khôn nguôi, gieo rắc tai ương. Chúng chưa bao giờ thực sự ‘thăng cấp’, mà chỉ là sự biến dạng của bản chất.” Giọng y trầm, yếu ớt, nhưng chứa đựng sự từng trải. “Lời của Tần Mặc không phải không có lý. Con đường dùng sức mạnh để thay đổi bản chất, dù là của một thanh kiếm hay của cả một thế giới, luôn ẩn chứa tai họa khôn lường.”

Thiên Sách Lão Nhân gật gù, đôi mắt đeo kính của lão ánh lên vẻ suy tư. “Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Trong những thư tịch cổ nhất của thư viện Thiên Sách, có ghi chép về những ‘nguyên linh’ của các thế giới khác, cũng từng bị kẻ cường đại cưỡng ép ‘thăng hoa’. Kết cục đều là sự sụp đổ của thế giới đó, hoặc biến thành một vùng đất chết, không còn sự sống. Bởi lẽ, sự ‘thăng hoa’ chân chính phải đến từ nội tại, từ sự lựa chọn của chính vật đó, không phải là sự áp đặt từ bên ngoài.” Lão đưa tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói. “Tần Mặc, ngươi muốn nói, chúng ta phải tìm cách giúp Huyền Vực Tâm Châu ‘tự giải thoát’?”

Tần Mặc nhìn Thiên Sách Lão Nhân, khẽ gật đầu. “Chính xác. Huyền Vực Tâm Châu không phải một công cụ vô tri. Nó là trái tim của thế giới, có ý chí riêng. Thiên Diệu Tôn Giả đang bẻ cong ý chí đó, ép buộc nó. Con đường của chúng ta là giúp nó nhớ lại bản chất thật sự, tự quyết định vận mệnh. Chúng ta phải đánh thức ý chí tự do trong nó, để nó tự từ chối sự thao túng của Thiên Diệu Tôn Giả.”

Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong căn phòng, mang theo một triết lý sâu sắc, một con đường đi ngược lại với lẽ thường của giới tu hành. Trong mắt những người khác, đó có thể là một ý tưởng điên rồ, nhưng với những người đã từng chứng kiến sự tàn phá của việc truy cầu thăng tiên mù quáng, và đặc biệt là với Tần Mặc, người có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, đó lại là con đường duy nhất để thực sự cứu lấy Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự dao động trong tâm trí của các đồng minh, những nghi ngờ ban đầu đang dần được thay thế bằng sự tò mò và một tia hy vọng mới. Không khí trong phòng vẫn trang nghiêm, nhưng đã có một sự thay đổi tinh tế, một sự chuyển dịch từ nỗi lo lắng thuần túy sang sự tập trung cao độ vào một khả năng mới mẻ.

Tiếng suối chảy bên ngoài càng lúc càng rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở về bản chất nguyên thủy, tự do của vạn vật. Nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um, tạo thành những chấm vàng nhảy múa trên sàn gỗ. Mùi hương của cây cỏ dại và đất ẩm càng lúc càng đậm, hòa quyện với mùi thức ăn dân dã từ những ngôi nhà xung quanh, báo hiệu đã đến trưa. Trong căn phòng họp, Tần Mặc tiếp tục giải thích, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục, tựa như một dòng suối chảy qua những tảng đá gồ ghề, kiên nhẫn làm mòn đi những nghi ngại. Hắn không chỉ dùng lời nói, mà còn dùng chính năng lực 'ý chí tồn tại' của mình để minh họa, để truyền tải những cảm nhận sâu sắc nhất về Huyền Vực Tâm Châu mà hắn đã trải qua.

“Khi ta thấu cảm với Huyền Vực Tâm Châu, ta không chỉ cảm nhận được nỗi đau, sự giằng xé, mà còn cảm nhận được một khao khát sâu thẳm ẩn sâu bên trong nó,” Tần Mặc nói, đôi mắt hắn hơi khép lại, như đang nhìn lại những gì đã trải qua. “Một khao khát được là chính nó, được tự do phát triển theo bản chất vốn có, không bị ép buộc phải biến đổi theo một hình thái mà nó không mong muốn. Sự ‘thăng tiên’ mà Thiên Diệu Tôn Giả áp đặt lên nó không khác gì việc bẻ gãy một cái cây non để ép nó phải ra quả sớm, hoặc biến một con chim thành một loài quái vật chỉ vì muốn nó bay cao hơn.”

Hắn mở mắt, nhìn Tô Lam, ánh mắt đầy sự kiên định. “Huyền Vực Tâm Châu không phải một công cụ vô tri. Nó là trái tim của thế giới, có ý chí riêng. Thiên Diệu Tôn Giả đang bẻ cong ý chí đó, ép buộc nó. Con đường của chúng ta là giúp nó nhớ lại bản chất thật sự, tự quyết định vận mệnh. Chúng ta phải đánh thức ý chí tự do trong nó, để nó tự từ chối sự thao túng của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó khao khát sự cân bằng bản chất, chứ không phải sự biến đổi cưỡng ép.”

Lục Vô Trần, nghe những lời ấy, ánh mắt bỗng sáng lên. Vẻ khắc khổ trên gương mặt y dường như dịu đi đôi chút. “Thật vậy, trong các điển tịch cổ mà ta đã nghiên cứu, có ghi chép về ‘Ý Chí Thức Tỉnh’ của các Nguyên Linh. Chúng bị thao túng bằng bạo lực nhưng chỉ có thể được ‘thanh tẩy’ bằng sự đồng cảm và thấu hiểu, chứ không phải bằng sức mạnh đối đầu. Những Nguyên Linh ấy, khi bị ép buộc phải biến đổi, thường sẽ rơi vào trạng thái ‘hỗn độn’, mất đi bản tính ban đầu. Chỉ khi nào chúng được ‘khai sáng’ lại bản chất của mình, được chấp nhận và yêu thương, chúng mới có thể tìm lại sự cân bằng. Đó là một quá trình ‘tái sinh’ về ý chí, không phải là một cuộc chiến.” Y khẽ thở dài, tựa như đang trút bỏ một gánh nặng của kiến thức cổ xưa. “Ta đã từng nghĩ rằng những ghi chép đó chỉ là huyền thoại, nhưng qua lời của Tần Mặc, ta nhận ra chúng có thể là chân lý.”

Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, đôi mắt lão long lanh. “Vấn đề là làm sao để ‘phá vỡ’ sự kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả đủ lâu để Tần Mặc có thể kết nối sâu hơn với Châu. Hắn đã giăng một mạng lưới cấm thuật khổng lồ, một kết giới phong tỏa không chỉ về năng lượng mà còn về ý chí, biến Huyền Vực Tâm Châu thành một tù nhân. Chúng ta cần một ‘cơ hội’, một ‘khe hở’ để Tần Mặc có thể tiếp cận cốt lõi của Châu, và từ đó, đánh thức ‘Ý Chí Thức Tỉnh’ đã ngủ say.”

Tần Mặc gật đầu, đồng tình với nhận định của lão nhân. “Đúng vậy. Đây là một cuộc chiến của ý chí, không phải chỉ là cuộc chiến của linh lực. Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng sức mạnh để cưỡng ép, vậy chúng ta phải dùng sự thấu hiểu và sự lựa chọn để giải phóng. Năng lực của ta cho phép ta giao tiếp với ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật. Ta có thể cảm nhận được khao khát sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Châu. Nhiệm vụ của ta là trở thành cầu nối, là người dẫn dắt để nó nhớ lại bản chất của mình, nhớ lại ‘chân lý thất lạc’ rằng nó không cần phải ‘thăng tiên’ theo cách cưỡng ép để trở nên vĩ đại.”

Hạ Nguyệt, dù không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng luôn dõi theo Tần Mặc, chứa đựng sự ủng hộ vô bờ bến. Nàng tin tưởng Tần Mặc hơn bất cứ ai, bởi nàng đã chứng kiến hắn lớn lên, chứng kiến hắn dùng năng lực của mình để giúp đỡ vạn vật tìm lại bản chất. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên tay Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng truyền tải một sức mạnh tinh thần to lớn.

Trong lúc đó, Cổ Kiếm Hồn, vẫn nằm yên trên bàn, bỗng phát ra một luồng linh khí mờ ảo, ấm áp. Luồng khí đó không mạnh mẽ, không sắc bén, mà nhẹ nhàng bao trùm lấy Tần Mặc, như một sự đồng tình thầm lặng. Thanh kiếm đã từng bị thao túng, từng bị ép buộc phải trở thành vũ khí giết chóc, giờ đây đã tìm lại được bản chất của mình. Nó hiểu rõ cảm giác bị bẻ cong ý chí, và do đó, nó cộng hưởng sâu sắc với mục tiêu của Tần Mặc.

Xa xăm, từ sâu thẳm lòng đất, một ý niệm cổ xưa truyền thẳng vào tâm trí của Tần Mặc. Đó là Thạch Trụ, cột đá khổng lồ đã đứng vững từ ngàn xưa, nơi ý chí tồn tại của đất trời hội tụ. *“Mọi vật đều có quyền được là chính nó. Bản chất là nền tảng, không phải là xiềng xích. Sự cưỡng ép chỉ mang lại sự mục nát.”* Ý niệm chậm rãi, sâu sắc, vang vọng như tiếng vọng từ thưở khai thiên lập địa, xác nhận sự đúng đắn trong triết lý của Tần Mặc. Nó như một lời khẳng định từ chính Huyền Vực, từ những 'vật tính' cổ xưa nhất, rằng con đường của Tần Mặc mới chính là con đường thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo 'ý chí tồn tại' chân chính.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, vẻ nghiêm nghị của nàng đã pha lẫn một chút suy tư sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ về chiến tranh, về sức mạnh, về những đòn kiếm sắc bén. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đang mở ra một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ đến, nhưng lại mang một sức hút mãnh liệt. Nó không chỉ là đánh bại kẻ thù, mà là cứu rỗi một thế giới đang hấp hối. “Nếu là như vậy, thì nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là phá hủy, mà là bảo vệ và dẫn dắt,” nàng nói, giọng đã dịu lại. “Đây là một cuộc chiến khó khăn hơn nhiều, bởi nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và một niềm tin không lay chuyển vào bản chất của vạn vật.” Nàng đã bắt đầu hình dung ra một chiến lược mới, một chiến lược không chỉ dựa vào linh lực, mà dựa vào ý chí và niềm tin.

Sau nhiều giờ thảo luận căng thẳng, khi ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Vô Tính Thành, Tần Mặc phác thảo những nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên. Gió chiều thổi nhè nhẹ, mang theo mùi hoa nhài từ những giàn hoa leo quanh cửa sổ, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa ấm cúng, nhưng ẩn chứa một sự tập trung cao độ. Tiếng suối róc rách vẫn đều đặn, tựa như nhịp thở của thế giới đang lắng nghe từng lời nói của họ.

“Đây là một con đường chưa từng có, đầy hiểm nguy,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm, ánh mắt kiên định nhìn vào từng người. “Nhưng đó là con đường duy nhất để thực sự cứu lấy Huyền Vực, không phải chỉ là trì hoãn sự hủy diệt. Chúng ta không chỉ chiến đấu chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn chiến đấu vì bản chất của chính Huyền Vực Tâm Châu, vì quyền được là chính nó của vạn vật.”

Hắn chỉ tay về phía Tô Lam. “Tô Lam, nàng cùng Cổ Kiếm Hồn và một số chiến binh tinh nhuệ của Vô Tính Thành sẽ là mũi nhọn. Nhiệm vụ của nàng không phải là tấn công trực diện vào Thiên Cung, mà là tìm cách tạo ra sự nhiễu loạn, những ‘điểm yếu’ trong vòng phong tỏa cấm thuật của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng ta cần một khoảng khắc, dù chỉ là thoáng qua, để ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực Tâm Châu có thể được thở, được cảm nhận sự tự do. Cổ Kiếm Hồn, với linh tính đã được thanh tẩy, sẽ giúp nàng cảm nhận những dao động dù là nhỏ nhất.”

Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng bừng lên quyết tâm. “Ta hiểu. Không phải là đánh bại kẻ thù, mà là giải thoát nạn nhân. Ngươi tin ta sẽ làm được, Tần Mặc?” Nàng hỏi, không phải vì nghi ngờ bản thân, mà vì muốn một lời khẳng định từ Tần Mặc, người đã khai sáng cho nàng con đường này.

“Ta tin nàng,” Tần Mặc đáp, giọng chắc nịch.

Sau đó, hắn nhìn sang Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân. “Hai vị tiền bối, tri thức cổ xưa chính là ánh sáng dẫn đường cho chúng ta. Hai vị hãy tiếp tục đào sâu vào các điển tịch, không chỉ tìm kiếm những phương pháp ‘thanh tẩy’ hay ‘chữa lành’ Nguyên Linh, mà còn tìm kiếm những ‘vật tính’ hoặc ‘nguyên linh’ có ý chí thuần khiết khác, những thực thể đã từng từ chối con đường thăng tiên cưỡng ép, hoặc đã tìm thấy sự cân bằng bản chất của riêng mình. Có lẽ, những ‘ý chí đồng điệu’ đó có thể cộng hưởng với Huyền Vực Tâm Châu, thức tỉnh nó từ sâu bên trong.”

Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, đôi mắt lão tinh anh hơn bao giờ hết. “Ta sẽ đào sâu vào những ghi chép về ‘Chân Lý Thất Lạc’ và những phương pháp cổ xưa để bảo vệ ‘vật tính’ khỏi sự tha hóa. Có lẽ, trong những tri thức bị quên lãng, chúng ta sẽ tìm thấy lời giải cho việc ‘chữa lành’ Huyền Vực Tâm Châu. Những người xưa đã từng cảnh báo về nguy cơ này, ắt hẳn cũng đã để lại những phương cách để đối phó.” Lão tin rằng, lịch sử luôn lặp lại, và lời giải cho những vấn đề hiện tại thường nằm trong những bài học của quá khứ. Lục Vô Trần cũng gật đầu, vẻ khắc khổ trên gương mặt y đã được thay thế bằng sự kiên định. “Ta sẽ kết nối với những ‘thủ hộ giả’ khác, những người đã từng chứng kiến sự mất cân bằng và có thể nắm giữ những bí mật về cách chống lại sự ‘tha hóa ý chí’. Có lẽ, giải pháp nằm ở sự ‘từ chối’ thăng tiên của vạn vật, những ý chí thuần khiết chưa từng bị bẻ cong.”

Tần Mặc quay sang Thạch Trụ, cột đá cổ thụ khổng lồ vẫn sừng sững ngoài trời, như một chứng nhân vĩnh cửu của thời gian. Dù không nói thành lời, nhưng ý niệm của Thạch Trụ đã luôn đồng hành cùng Tần Mặc. “Thạch Trụ, ngươi là một phần của Huyền Vực, là hiện thân của sự kiên định và cân bằng bản chất. Ta cần ngươi dùng ý niệm của mình để cố gắng ‘giao tiếp’ với các mạch ngầm của Huyền Vực, với những ‘vật tính’ sâu thẳm nhất. Ngươi hãy chuẩn bị cho việc ‘cân bằng’ lại, cho sự ‘tái sinh’ của Huyền Vực. Ngươi sẽ là nền tảng, là điểm tựa vững chắc cho sự trở về của nó.”

Thạch Trụ không đáp lời bằng âm thanh, nhưng từ sâu thẳm lòng đất, một rung động nhẹ nhàng truyền lên, xuyên qua nền đá của Vô Tính Thành, lan tỏa khắp căn phòng, như một lời cam kết thầm lặng, mạnh mẽ hơn vạn lời nói.

Cuối cùng, Tần Mặc nhìn Hạ Nguyệt, ánh mắt hắn dịu dàng hơn bao giờ hết. “Hạ Nguyệt, nàng sẽ ở bên cạnh ta. Nhiệm vụ của ta sẽ là kết nối sâu nhất với Huyền Vực Tâm Châu. Đó sẽ là một quá trình vô cùng nguy hiểm, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và có thể là sự hy sinh lớn về tinh thần và linh lực. Nàng sẽ là nguồn hỗ trợ tinh thần lớn nhất của ta, và cũng là người chuẩn bị những phương tiện cần thiết, những biện pháp bảo vệ cuối cùng khi ta chìm sâu vào Huyền Vực Tâm Châu.”

Hạ Nguyệt không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay Tần Mặc, siết chặt. Bàn tay nhỏ bé của nàng, ấm áp và kiên cường, truyền cho hắn một sức mạnh vô hình. “Dù con đường có khó khăn đến mấy, ta luôn tin vào ngươi.” Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá, một niềm tin không thể lay chuyển.

Cổ Kiếm Hồn, vẫn nằm yên trên bàn, bỗng rung động mạnh hơn, tựa như một tiếng reo vang thầm lặng, một lời khẳng định hùng hồn. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nó đã được thanh tẩy, đã tìm lại bản chất của mình, và giờ đây, nó sẵn sàng chiến đấu vì bản chất của cả thế giới.

Họ ngồi đó, dưới ánh trăng huyền ảo đã thay thế ánh hoàng hôn, giữa mùi trà và hoa nhài, phác thảo những bước đi đầu tiên cho một cuộc chiến không chỉ bằng vũ lực, mà bằng tri thức, bằng ý chí và bằng cả niềm tin vào bản chất của vạn vật. Con đường phía trước còn dài, đầy chông gai và hiểm nguy. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang ẩn mình trong Thiên Cung, đẩy nhanh quá trình hủy diệt. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, một tia hy vọng đã được thắp lên, một chiến lược đa diện đã được hình thành. Họ sẽ không chỉ ngăn chặn sự hủy diệt, mà sẽ khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất, để Huyền Vực một lần nữa được tự do là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo cách méo mó. Trận chiến cuối cùng sẽ là một cuộc thử thách không chỉ sức mạnh, mà còn là linh hồn của mỗi người, và của cả thế giới. Tần Mặc biết, để Huyền Vực Tâm Châu thực sự được "giải thoát," hắn sẽ phải thực hiện một quá trình 'thấu cảm' và 'dẫn dắt' ý chí ở cấp độ chưa từng có, và cái giá phải trả có thể vượt xa mọi tưởng tượng. Nhưng hắn sẵn lòng, bởi vì đó là lời hứa của hắn với Vô Tính Thành, với vạn vật, và với chính bản chất của thế giới này.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free