Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1188: Thiên Châm Cộng Hưởng: Mạng Lưới Ý Chí Và Kế Hoạch Táo Bạo

Sương mù đặc quánh bao phủ Linh Thú Sơn Mạch, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của ngày tàn, đẩy không gian vào một màn đêm vừa lạnh lẽo vừa nặng nề. Ba người Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần cùng Hắc Phong, sau màn thoát hiểm đầy kịch tính, đã tìm được một hang động khuất sâu trong lòng núi, nơi ẩm ướt và tối tăm như một cái miệng khổng lồ của trái đất. Không khí trong hang mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và một chút tanh nồng của máu, hoà lẫn với mùi thảo dược thoang thoảng từ những vết thương đang được băng bó vội vã.

Tô Lam, dù thân hình mảnh mai nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt quấn băng vải quanh cánh tay Lục Vô Trần. Nàng nhíu mày, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt m��i và lo lắng. Kiếm khí sắc bén của nàng giờ đây đã dịu đi nhiều, thay vào đó là sự trầm tư, thận trọng. Những vệt máu khô trên vạt áo xanh lam nhạt của nàng như những vết tích của trận chiến khốc liệt vừa qua.

“Ngươi không sao chứ, Tần Mặc?” Tô Lam cất giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề. Nàng nhìn về phía Tần Mặc, người đang ngồi dựa vào một vách đá ẩm ướt, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn chằm chằm vào Thiên Châm Cổ Ấn đang âm ỉ rung động trong lòng bàn tay. Ánh sáng xanh ngọc từ Cổ Ấn vẫn còn nhấp nháy yếu ớt, như một nhịp thở cuối cùng sau khi đã dốc cạn sức lực. “Vật này… nó quá mạnh. Ta cảm thấy một luồng ý chí cổ xưa đang giằng xé bên trong ngươi.”

Tần Mặc không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ siết chặt Cổ Ấn. Năng lượng từ nó vẫn đang chảy vào hắn, không phải là linh lực, mà là một dòng chảy ý chí hỗn loạn, như hàng vạn tiếng vọng của thời gian đang gào thét trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi thấu xương, không chỉ của bản thân, mà còn là sự mệt mỏi của cả một thế giới đang oằn mình.

Lục Vô Trần khẽ thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn. Ông cố gắng cử động cánh tay bị thương, một tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ răng. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Kiếm Thần Vệ sẽ sớm tìm ra chúng ta. Bọn chúng không phải loại dễ dàng bỏ cuộc.” Ánh mắt ông tràn đầy sự hoài nghi và tuyệt vọng, một cái nhìn quen thuộc khi đối mặt với thế lực hùng mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả. Ông biết rõ, một khi đã bị truy đuổi bởi đội quân tinh nhuệ này, cơ hội sống sót là vô cùng mong manh.

Ngoài cửa hang, Hắc Phong gầm gừ nhẹ một tiếng, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua màn đêm dày đặc. Bộ lông đen tuyền của nó vẫn còn dính những vệt máu khô, nhưng nó vẫn kiên cường đứng đó, như một bức tường thành vững chắc bảo vệ những người bạn của mình. Tiếng gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh buốt giá, cùng với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự sống sót. Mùi kim loại đặc trưng từ áo giáp của Kiếm Thần Vệ tuy chưa đến gần, nhưng Hắc Phong đã cảm nhận được luồng khí tức đó đang lẩn khuất trong màn sương, như những bóng ma không ngừng đeo bám. Nó biết rằng nguy hiểm đang cận kề, chỉ là vấn đề thời gian.

Tần Mặc cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn vẫn còn chứa đựng một sự hỗn loạn khó tả, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia sáng kiên định. "Ta biết," hắn khẽ nói, giọng nói khàn đặc, "nhưng chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về vật này, về Huyền Vực." Hắn nâng Thiên Châm Cổ Ấn lên ngang tầm mắt, ánh sáng xanh ngọc yếu ớt của nó phản chiếu vào đồng tử đen láy của hắn, như hai thiên hà xa xôi. "Ý chí tồn tại của nó không phải là để chiến đấu, mà là để cân bằng. Nhưng sự cân bằng này... đang bị phá vỡ nghiêm trọng."

Hắn nhắm nghiền mắt lại, hoàn toàn chìm sâu vào trạng thái nhập định. Cổ Ấn trong tay hắn không còn chỉ là một vật phẩm, mà đã trở thành một cánh cổng, một sợi dây liên kết vô hình kéo hắn vào một mạng lưới khổng lồ. Hắn không còn nghe thấy tiếng gió rít, tiếng nước nhỏ giọt, hay tiếng gầm gừ cảnh báo của Hắc Phong nữa. Tất cả những âm thanh của thế giới vật chất đều tan biến, thay vào đó là một bản giao hưởng phức tạp của vô vàn ý chí.

Thông qua Thiên Châm Cổ Ấn, Tần Mặc cảm nhận được vô số ý chí nhỏ bé, yếu ớt nhưng không ngừng vang vọng. Hắn thấy ý chí kiên định của một hòn đá cổ thụ muốn đứng vững qua bao thiên niên kỷ, ý chí chảy mãi không ngừng của một dòng suối trong vắt muốn nuôi dưỡng sự sống, ý chí vươn lên đón nắng của một ngọn cỏ dại dù bị giày xéo, ý chí lẩn trốn săn mồi của những linh thú ẩn mình sâu trong lòng đất. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được nỗi sợ hãi, sự hỗn loạn, và cả sự đau đớn quằn quại của chúng. Mỗi ý chí như một sợi tơ mỏng manh trong tấm mạng khổng lồ của Huyền Vực, giờ đây đang bị kéo căng đến cực hạn, run rẩy và sắp đứt lìa.

Hắn cảm nhận được sự bất lực của những cây cổ thụ đang bị cưỡng ép khai linh, thân thể chúng vặn vẹo trong đau đớn khi linh lực bị rút cạn, ý chí của chúng gào thét muốn được trở lại là chính mình, là một cái cây bình thường vô tri. Hắn nghe thấy tiếng than khóc của những dòng sông bị chuyển hướng, bị ép khô cạn để phục vụ cho nghi thức thăng tiên, ý chí của chúng khao khát được chảy tự do, được mang sự sống đến những vùng đất khô cằn. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những mảnh đất bị khai thác đến cạn kiệt, ý chí của chúng chỉ muốn được yên bình nghỉ ngơi, được tái sinh.

Trong mênh mông của mạng lưới ý chí đó, Tần Mặc nhìn thấy Huyền Vực Tâm Châu. Nó không phải là một viên ngọc vô tri, một công cụ lạnh lẽo, mà là một trái tim khổng lồ đang đập yếu ớt, bị giằng xé bởi hai luồng lực đối lập. Một bên là ý chí cưỡng ép, tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, cố gắng ép buộc nó phải thăng hoa, phải biến đổi theo ý muốn của hắn. Bên kia là sự phản kháng yếu ớt, nhưng kiên cường của toàn bộ Huyền Vực, của vạn vật không muốn bị thay đổi bản chất, không muốn bị ép buộc phải "lên tiên". Huyền Vực Tâm Châu như một nút thắt của mọi ý chí, một điểm hội tụ của mọi khát vọng và đau khổ. Nó không muốn thăng tiên theo cách đó, nó đang chết dần trong sự giằng xé nội tâm.

"Đây không phải là một viên ngọc, mà là tiếng vọng của cả một thế giới," Tần Mặc thầm nghĩ trong tâm trí, cảm giác đau đớn từ những ý chí đó truyền vào hắn, khiến hắn nhăn mặt. Hắn hiểu ra, Thiên Diệu Tôn Giả đã sai lầm một cách khủng khiếp. Hắn không thể ép buộc thứ này thăng tiên, hắn chỉ có thể hủy diệt nó. Việc cưỡng ép "khai linh" vạn vật chỉ khiến chúng mất đi bản chất, mất đi ý chí tự do, biến chúng thành những cái xác không hồn phục vụ cho một mục đích ích kỷ. Thăng tiên không phải là kết cục duy nhất, và chắc chắn không phải là một con đường ép buộc.

Trong khoảnh khắc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu hắn, rực sáng như một vì sao băng cắt ngang bầu trời đêm. Một con đường chưa từng ai nghĩ tới, một kế hoạch táo bạo đến mức điên rồ. Không phải đối đầu trực diện bằng sức mạnh, không phải cố gắng giành lấy Huyền Vực Tâm Châu để điều khiển nó, mà là thức tỉnh nó, đánh thức ý chí chung của toàn b��� Huyền Vực. Để Huyền Vực, với tất cả vạn vật của nó, tự lựa chọn vận mệnh của mình. Để nó từ chối sự ép buộc, từ chối con đường thăng tiên cưỡng chế, và tìm lại sự cân bằng bản chất. Thiên Châm Cổ Ấn chính là chìa khóa. Nó không phải là vũ khí, mà là một chiếc kèn hiệu, một sợi dây dẫn để kết nối, để cộng hưởng, để đánh thức.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn không còn là sự hỗn loạn của trăm ngàn ý chí, mà giờ đây tràn đầy ánh sáng của tri thức mới, của một quyết tâm sắt đá. Hắn hít thở sâu, không khí lạnh lẽo trong hang tràn vào phổi, mang theo một làn hương đất ẩm và sự sống. Toàn thân hắn, dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng lại toát ra một nguồn năng lượng mới, một sự kiên định không gì lay chuyển được.

Ngoài cửa hang, Hắc Phong bất chợt gầm gừ mạnh hơn, tiếng gầm vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo một vẻ cảnh báo cực độ. Xa xa, trong màn sương dày đặc, có tiếng bước chân dồn dập, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, và một luồng khí tức lạnh lẽo, quen thuộc đang tiến đến gần. Kiếm Thần Vệ đã đến, nhanh hơn họ dự đoán.

Tần Mặc nhanh chóng đứng dậy, Thiên Châm Cổ Ấn vẫn nằm chắc trong tay. Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt hắn sáng rực một sự quyết tâm chưa từng có, như thể hắn vừa nhìn thấy một con đường xuyên qua màn đêm vô tận.

"Ta đã hiểu," Tần Mặc cất giọng, không còn vẻ khàn đặc, thay vào đó là sự rõ ràng và dứt khoát. "Huyền Vực Tâm Châu không phải là thứ có thể bị ép buộc. Nó là một thực thể sống, một trái tim đang đập. Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến nó thành một công cụ, một con đường tắt dẫn đến sự hủy diệt."

Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt họ tràn đầy sự kinh ngạc. Họ chưa từng thấy Tần Mặc nào lại tràn đầy sức sống và sự quả quyết như lúc này. Vẻ mệt mỏi của hắn dường như đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa bùng cháy từ sâu thẳm trong linh hồn.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Tô Lam hỏi, giọng nàng có chút run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác choáng ngợp trước sự thay đổi đột ngột của Tần Mặc. Nàng cảm nhận được một sự vĩ đại đang trỗi dậy trong con người này.

Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh sáng xanh ngọc từ Thiên Châm Cổ Ấn phản chiếu trong đồng tử hắn. "Chúng ta phải đánh thức nó, đánh thức ý chí của toàn bộ Huyền Vực, để nó tự lựa chọn vận mệnh của mình! Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Diệu Tôn Giả bằng cách cướp đoạt Huyền Vực Tâm Châu, mà bằng cách thức tỉnh chính Huyền Vực!"

Lời nói của Tần Mặc như một tia sét đánh xuống giữa hang động. Tô Lam há hốc miệng, kinh ngạc đến mức không nói nên lời. "Đánh thức? Ngươi muốn nói... chúng ta sẽ kêu gọi vạn vật cùng phản kháng? Kêu gọi cả thế giới đứng lên chống lại một Tôn Giả đã đạt đến cảnh giới phi phàm?" Nàng không khỏi hoài nghi, đây là một ý tưởng quá lớn, quá điên rồ. Làm sao một phàm nhân không linh căn như Tần Mặc lại có thể làm được điều đó?

Lục Vô Trần, người luôn mang trong mình sự bi quan và hoài nghi, cũng không khỏi chấn động. "Điều đó... liệu có thể không? Liệu vạn vật có thể nghe thấy lời kêu gọi của chúng ta? Liệu chúng có dám đứng lên khi Thiên Diệu Tôn Giả đang nắm giữ sức mạnh tối thượng?" Giọng ông yếu ớt, nhưng ánh mắt ông lại lộ rõ một tia hy vọng mong manh, một tia sáng nhỏ nhoi trong màn đêm tuyệt vọng.

"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác," Tần Mặc kiên định đáp, "và ta tin, Thiên Châm Cổ Ấn chính là chìa khóa." Hắn nâng cao Cổ Ấn, ánh sáng xanh ngọc của nó bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. "Nó không phải là một vũ khí để giết chóc, mà là một công cụ để kết nối, để cộng hưởng. Nó sẽ giúp ta chạm đến ý chí của vạn vật, đánh thức khát vọng nguyên thủy của chúng, khát vọng được là chính mình, không bị ép buộc phải thăng tiên."

Tiếng gầm của Hắc Phong trở nên gấp gáp và dữ dội hơn, tiếng chân dồn dập từ bên ngoài đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, và mùi kim loại lạnh lẽo đã tràn vào cửa hang. Bóng dáng mờ ảo của những Kiếm Thần Vệ, với áo giáp đen tuyền và vũ khí sắc bén, đã hiện rõ trong màn sương mờ mịt của bình minh. Ánh mắt vô cảm của chúng quét qua cửa hang, như những con chim săn mồi đang tìm kiếm con mồi.

"Chúng ta phải đi!" Tô Lam hô lên, nhanh chóng đứng dậy, Vô Danh Kiếm đã được nàng rút ra khỏi vỏ, ánh kiếm lóe lên trong bóng tối. Nàng đã bị thuyết phục bởi sự kiên định của Tần Mặc, bởi ngọn lửa trong mắt hắn. Dù ý tưởng này táo bạo đến mức khó tin, nhưng trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, đó có lẽ là con đường duy nhất.

Lục Vô Trần cũng nghiến răng, đứng dậy. Dù vết thương vẫn còn đau nhức, nhưng tinh thần ông đã được thắp sáng bởi một tia hy vọng mới mẻ. "Đi thôi!"

Hắc Phong gầm lên một tiếng cuối cùng, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào bóng dáng Kiếm Thần Vệ đang tiến đến, rồi quay đầu lại, thúc giục Tần Mặc và đồng đội. Không còn thời gian để do dự hay suy tính. Kế hoạch đã được hình thành, dù chỉ là trong phút chốc. Giờ đây, họ phải bắt đầu thực hiện nó, ngay cả khi đối mặt với sự truy đuổi không ngừng của Thiên Diệu Tôn Giả, ngay cả khi con đường phía trước là một vực thẳm đầy rẫy hiểm nguy.

Ba người và một sói khổng lồ lao ra khỏi hang động, xuyên vào màn sương dày đặc của bình minh, để lại phía sau những tên Kiếm Thần Vệ đang ập đến. Cuộc hành trình mới của Tần Mặc, một hành trình để đánh thức cả một thế giới, đã chính thức bắt đầu, với Thiên Châm Cổ Ấn là ngọn đuốc dẫn đường, và ý chí kiên định của hắn là con thuyền vượt qua bão tố. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một trận chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí và triết lý, một trận chiến để Huyền Vực có thể tự mình lựa chọn vận mệnh, không cần phải thăng tiên theo ý muốn của bất kỳ ai.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free