Vạn vật không lên tiên - Chương 1189: Hội Nghị Thiên Cung: Kế Hoạch Cộng Hưởng Ý Chí
Màn sương bạc vẫn còn giăng mắc trên những tán cây cổ thụ của Linh Thú Sơn Mạch, nhưng ánh sáng bình minh đã cố gắng xuyên qua, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền lá xanh thẫm. Không khí đặc quánh mùi ẩm ướt của đất rừng, mùi nhựa cây nồng nàn và thoảng chút hơi thở hoang dã của vô vàn sinh linh đang ẩn mình. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới thung lũng, hòa cùng tiếng chim rừng véo von và những âm thanh xa xăm không rõ nguồn gốc, tạo nên một bản hòa tấu nguyên thủy, hùng vĩ.
Trong một hang động khuất sâu, được che chắn bởi những dây leo chằng chịt và đá tảng rêu phong, Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đang tạm lánh. Hơi thở của họ vẫn còn gấp gáp, từng nhịp phập phồng như tiếng trống dồn trong lồng ngực. Dù đã cắt đuôi được đám Kiếm Thần Vệ trong gang tấc, sự nguy hiểm vẫn lởn vởn như bóng ma, len lỏi trong từng khe đá, từng ngọn cây. Mùi kim loại lạnh lẽo và ý chí sắt đá của những kẻ truy đuổi dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, bám riết lấy họ như một lời nguyền.
Tô Lam, nàng dựa vào vách đá, mái tóc đen dài rũ xuống vầng trán lấm tấm mồ hôi. Đôi mắt phượng của nàng vẫn ánh lên sự cảnh giác cao độ, quét qua lối vào hang động một cách liên tục. Thanh Vô Danh Kiếm đã được nàng thu vào vỏ, nhưng tay nàng vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi đang vắt kiệt sức lực, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa kiên cường vẫn bùng cháy. Nàng nhìn Tần Mặc, người đang ngồi tĩnh lặng ở giữa hang, Thiên Châm Cổ Ấn lơ lửng trước ngực hắn, tỏa ra ánh sáng xanh ngọc dịu nhẹ.
"Chúng ta đã thoát được, nhưng không thể cứ chạy mãi," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng khàn đi vì mệt mỏi và căng thẳng. "Kế hoạch của ngươi là gì, Tần Mặc? Chúng ta cần một phương hướng, nếu không..." Nàng không nói hết câu, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ buông tha.
Lục Vô Trần, với dáng vẻ gầy gò và khuôn mặt khắc khổ, ngồi đối diện Tần Mặc. Ông ho khan một tiếng, vết thương trên vai vẫn còn nhức nhối, nhưng ánh mắt ông lại tập trung hoàn toàn vào Tần Mặc, như thể muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho tất cả bi kịch đang diễn ra. "Thời gian không còn nhiều. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngừng lại. Hắn sẽ truy cùng diệt tận chúng ta, cho đến khi đạt được mục đích của hắn. Liệu ý tưởng táo bạo của ngươi... có thực sự khả thi?" Ông mang theo sự hoài nghi cố hữu, nhưng giọng nói lại pha lẫn một tia hy vọng mong manh, một niềm khao khát được thấy một con đường khác ngoài sự diệt vong.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục ở cửa hang, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh bên ngoài. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ khe khẽ, như muốn khẳng định sự hiện diện của mình, đồng thời nhắc nhở về mối đe dọa đang rình rập.
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt, bàn tay chạm nhẹ vào Thiên Châm Cổ Ấn. Xung quanh hắn, những làn sóng năng lượng vô hình lan tỏa, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một loại rung động tinh tế, chạm đến tận sâu thẳm của vạn vật. Hắn cảm nhận được ý chí của những tảng đá rêu phong, khát khao được đứng vững qua ngàn năm gió sương; ý chí của dòng suối, mong muốn được chảy mãi không ngừng; ý chí của những cây cổ thụ, muốn vươn mình đón ánh sáng và bám rễ sâu vào lòng đất. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của Huyền Vực, một tiếng rên rỉ vô hình nhưng đầy bi ai, khi những mạch linh hồn bị cưỡng ép, khi vật tính bị bóp méo, khi ý chí tự do bị chà đạp bởi khát vọng thăng tiên mù quáng.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết cái chân lý đã thất lạc: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Hắn không chỉ nghe được ý chí tồn tại, mà còn cảm nhận được sự cộng hưởng, sự liên kết tinh vi giữa tất cả các thực thể, tạo nên một mạng lưới sống động của Huyền Vực. Thiên Châm Cổ Ấn không phải là một vũ khí, mà là một cầu nối, một sợi dây vô hình liên kết hắn với trái tim của thế giới. Hắn là một phần của mạng lưới đó, và mạng lưới đó cũng là một phần của hắn.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến lạ lùng, không còn chút mệt mỏi hay do dự nào. Hắn đứng dậy, Thiên Châm Cổ Ấn nhẹ nhàng lơ lửng bên cạnh hắn, ánh sáng xanh ngọc của nó như một ngọn hải đăng nhỏ bé nhưng đầy hy vọng trong bóng tối của hang động.
"Kế hoạch của ta không phải là trốn chạy," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng vang vọng, chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ có thể trấn an tâm hồn. "Cũng không phải là chiến đấu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả bằng vũ lực. Chúng ta không thể thắng hắn trên mặt trận đó. Kế hoạch của ta... là đánh thức."
Tô Lam ngước nhìn hắn, ánh mắt đầy tò mò. "Đánh thức cái gì?"
"Đánh thức Huyền Vực," Tần Mặc đáp, ánh mắt hắn quét qua Tô Lam, Lục Vô Trần, và dừng lại ở Hắc Phong. "Đánh thức ý chí nguyên thủy của vạn vật, để chúng tự lựa chọn vận mệnh của mình, không bị ép buộc phải thăng tiên. Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến Huyền V��c thành một bậc thang để hắn bước lên cảnh giới cao hơn, nhưng hắn đã quên mất rằng Huyền Vực là một thực thể sống, với trái tim và linh hồn của riêng nó."
"Trái tim và linh hồn?" Lục Vô Trần thì thầm, ánh mắt ông lộ rõ sự bàng hoàng. "Ngươi muốn nói... Huyền Vực Tâm Châu không phải là một công cụ?"
"Chính xác," Tần Mặc gật đầu. "Ta đã thấy. Thiên Châm Cổ Ấn đã cho ta thấy. Huyền Vực Tâm Châu không phải là một công cụ để khai linh hay thăng tiên. Nó là 'trái tim ý chí' của toàn bộ Huyền Vực, là nơi cộng hưởng của mọi khát vọng, mọi vật tính. Thiên Diệu Tôn Giả đã bẻ cong nó, cưỡng ép nó phục vụ mục đích của hắn, khiến nó đau đớn, khiến toàn bộ Huyền Vực suy yếu." Hắn khẽ nhắm mắt lại, truyền một luồng ý chí vào Thiên Châm Cổ Ấn, không phải để điều khiển, mà để "cộng hưởng".
Một làn sóng rung động vô hình, tinh tế nhưng mạnh mẽ, lan tỏa từ Thiên Châm Cổ Ấn, xuyên qua vách đá, xuyên qua lớp đất, xuyên qua những tán cây cổ thụ, lan tỏa khắp Linh Thú Sơn Mạch và xa hơn nữa. Đó không phải là một tiếng gầm rống, mà là một tiếng gọi thầm thì, một lời thì thầm sâu thẳm từ trái tim của Huyền Vực, như một lời kêu gọi từ ngàn xưa, đánh thức những ý chí đang ngủ quên. Hắc Phong khẽ rên rỉ, thân hình nó run lên khe khẽ, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm nhận được một luồng sức mạnh quen thuộc nhưng đã bị lãng quên từ lâu. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng cảm thấy một sự chấn động trong tâm hồn, như có một sợi dây vô hình đang kết nối họ với một điều gì đó vĩ đại hơn, một điều gì đó nguyên thủy và sâu sắc.
"Chúng ta sẽ không chiến đấu với Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh của chúng ta," Tần Mặc nói thêm, ánh mắt hắn rực cháy niềm tin. "Chúng ta sẽ chiến đấu bằng cách thức tỉnh 'ý chí chung' của vạn vật. Chúng ta sẽ để Huyền Vực tự mình đưa ra lựa chọn cuối cùng."
Lời nói của hắn, dù không hùng hồn, nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi, một sự kiên định không thể lay chuyển. Trong hang động u tối, giữa màn sương mờ của bình minh và tiếng gầm gừ xa xăm của một thế giới đang hấp hối, một hạt mầm hy vọng đã được gieo.
***
Hành trình từ Linh Thú Sơn Mạch đến Lạc Nhật Cung là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc lẩn tránh không ngừng nghỉ khỏi vòng vây của Kiếm Thần Vệ. Tần Mặc và đồng đội đã phải dựa vào sự nhạy bén của Hắc Phong, sự sắc sảo của Tô Lam và kinh nghiệm của Lục Vô Trần để vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những con sông cuộn chảy và những ngọn núi hiểm trở. Mỗi bước chân đều là một lời cầu nguyện, mỗi hơi thở là một sự thách thức. Nhưng trong suốt cuộc hành trình ấy, Tần Mặc vẫn không ngừng kết nối với Thiên Châm Cổ Ấn, lắng nghe tiếng vọng của Huyền Vực, củng cố thêm niềm tin vào con đường hắn đã chọn.
Khi ánh chiều tà nhuộm vàng cam cả một vùng trời, họ cuối cùng cũng đến được Lạc Nhật Cung. Nơi đây, dù đã trải qua biết bao thăng trầm của thời gian, vẫn giữ được vẻ tráng lệ siêu phàm, nhưng lại mang một nỗi buồn u hoài khó tả. Những tòa tháp ngọc bích và vàng ròng, lơ lửng trên các phiến đá khổng lồ, vẫn vươn mình kiêu hãnh giữa không trung, được kết nối bằng những cây cầu đá cong vút như những nét vẽ của tạo hóa. Tuy nhiên, những vườn thượng uyển đã khô héo, chỉ còn trơ lại những thân cây khẳng khiu và những dấu vết của một thời vàng son đã lùi xa.
Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, hòa cùng tiếng chim kêu thưa thớt và tiếng nước chảy từ những hồ cạn. Mùi đá cổ phong hóa, mùi hoa khô và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao tạo nên một cảm giác tĩnh mịch, thiêng liêng. Ánh sáng vàng cam như hoàng hôn vĩnh cửu bao phủ khắp nơi, biến Lạc Nhật Cung thành một bức tranh cổ tích vừa thơ mộng, vừa cô độc, gợi nhớ về một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn.
Trong đại sảnh chính của Lạc Nhật Cung, nơi những trụ cột khổng lồ chạm khắc tinh xảo vươn thẳng lên bầu trời, các đồng minh quan trọng đã tề tựu. Họ đều đến bằng những con đường khác nhau, với những câu chuyện khác nhau, nhưng đều chung một niềm tin vào Tần Mặc, và một khát vọng được cứu vãn Huyền Vực.
Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, ngồi trầm ngâm bên một góc. Ông vẫn giữ nguyên dáng vẻ phong trần, chiếc áo choàng cũ kỹ và bầu rượu luôn bên mình. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều toát lên sự thâm trầm của một người đã chứng kiến quá nhiều biến cố.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với lưng còng và đôi mắt đeo kính, ôm chặt một chồng sách cũ đã ngả màu. Mái tóc bạc trắng của ông rủ xuống khuôn mặt nhăn nheo, nhưng ánh mắt tinh anh lại không ngừng quan sát, như thể đang tìm kiếm những mảnh ghép của tri thức trong không gian rộng lớn này.
Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình dạng bán hóa người, ngồi uy nghi trên một chiếc bệ đá. Thân hình của ông vẫn giữ được những đường nét mạnh mẽ của mãnh thú, với bộ lông trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh sáng vàng cam. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của ông giờ đây chứa đựng một vẻ trầm tư sâu sắc, nhưng vẫn không thiếu đi sự cảnh giác và uy quyền.
Cổ Kiếm Hồn, dưới dạng linh thể, lơ lửng cạnh Bạch Hổ Lão Tổ. Dù không có hình hài vật chất, nhưng ánh mắt sắc bén và khí chất kiên định của ông vẫn khiến người khác phải kính nể. Ông chính là hiện thân của ý chí không bao giờ gục ngã, dù thân thể đã hóa thành bụi trần.
Tần Mặc đứng giữa đại sảnh, Thiên Châm Cổ Ấn lơ lửng bên cạnh hắn, tỏa ra ánh sáng xanh ngọc dịu nhẹ, như một trái tim đang đập nhịp nhàng, liên kết tất cả những ý chí có mặt. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình nặng trĩu, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sức mạnh từ sự tin tưởng của những người xung quanh.
"Ta đã triệu tập mọi người đến đây, không phải để trốn chạy, mà để đối mặt với vận mệnh của Huyền Vực," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn vang vọng khắp đại sảnh rộng lớn, mỗi lời nói đều mang trọng lượng. "Ta đã thấy được bản chất của Huyền Vực Tâm Châu. Nó không phải là một công cụ, mà là trái tim ý chí của thế giới này. Nó là nơi vạn vật cộng hưởng, là nơi ý chí tồn tại được sinh ra và duy trì."
Vô Danh Khách khẽ gật đầu, ánh mắt ông sâu thẳm. "Vậy ra, Chân Lý Thất Lạc đã ám chỉ điều này... 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Khi ý chí chung của vạn vật bị cưỡng ép, trái tim sẽ loạn nhịp, và cả thế giới sẽ mục ruỗng."
"Thiên Diệu Tôn Giả muốn ép buộc Huyền Vực 'thăng tiên', nhưng hắn đang bẻ cong ý chí tự do. Hắn đang biến Huyền Vực thành một cỗ máy vô tri, chỉ phục vụ cho khát vọng cá nhân của hắn," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm xuống, chứa đựng sự phẫn nộ nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. "Kế hoạch của ta là thức tỉnh ý chí đó, để Huyền Vực tự mình từ chối con đường hủy diệt. Chúng ta sẽ không cố gắng cướp đoạt Huyền Vực Tâm Châu từ tay Thiên Diệu Tôn Giả, bởi vì nó không phải là một vật để cướp đoạt. Chúng ta sẽ giúp Huyền Vực Tâm Châu tự giải thoát, tự đưa ra quyết định."
Sự tĩnh lặng bao trùm đại sảnh, chỉ còn tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng Thiên Châm Cổ Ấn rung động khe khẽ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tần Mặc, chờ đợi, suy ngẫm. Những gì hắn nói quá lớn lao, quá khó tin, nhưng lại chạm đến sâu thẳm trong linh hồn của mỗi người.
Tần Mặc không nói thêm, hắn biết lời nói suông không đủ. Hắn hít sâu, năng lực độc đáo của hắn được đẩy đến cực hạn. Hắn đưa tay về phía Thiên Châm Cổ Ấn, không phải để nắm lấy, mà để hòa mình vào nó. Ánh sáng xanh ngọc bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, một luồng năng lượng vô hình nhưng mạnh mẽ lan tỏa, kết nối với ý chí của từng người trong phòng.
Một làn sóng cảm xúc và tri thức dâng trào trong tâm trí các đồng minh. Họ không chỉ nghe Tần Mặc nói, mà còn cảm nhận được một phần những gì hắn đã thấy, đã nghe, đã trải nghiệm. Họ thấy những hình ảnh mơ hồ về một Huyền Vực đang gào thét trong đau đớn, những dòng chảy linh lực bị bóp méo, những vật tính bị cưỡng ép thay đổi, những linh hồn bị giằng xé giữa khát vọng và bản chất. Họ cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của Thiên Châm Cổ Ấn với từng ngọn cỏ, từng hạt cát, từng dòng suối, từng linh thú, từng thanh binh khí, tất cả đều mang một ý chí tồn tại, một khát vọng được là chính mình.
Sô Lam nhắm chặt mắt, tay nàng run rẩy. Nàng cảm nhận được sự giao thoa của hàng tỷ ý chí, một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng hùng vĩ, và trong đó, là tiếng gào thét của Huyền Vực Tâm Châu, một trái tim đang bị bóp nghẹt. Lục Vô Trần thở dài một tiếng nặng nề, những nếp nhăn trên khuôn mặt ông càng sâu hơn, nhưng ánh mắt lại bừng lên một tia sáng của sự thấu hiểu. Ông đã từng theo đuổi con đường thăng tiên, đã từng mất mát, từng hoài nghi, nhưng giờ đây, ông thấy một con đường khác, một con đường mang lại sự cứu rỗi thực sự cho thế giới.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm mang theo sự đồng cảm sâu sắc. Là một thần thú, ông hiểu rõ nhất khát vọng tự do và bản năng nguyên thủy. Ông cảm nhận được sự phẫn nộ của những linh thú khác khi vật tính của chúng bị cưỡng ép ��ể trở thành những công cụ thăng tiên. Cổ Kiếm Hồn, linh thể của thanh kiếm cổ xưa, cũng rung động mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén của ông ánh lên sự thấu hiểu và một quyết tâm mới mẻ. Ông đã từng là một công cụ chiến tranh, nhưng giờ đây, ông muốn trở thành một công cụ của sự cân bằng.
Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn ý trên môi. "Quả nhiên, con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Ngươi đã tìm thấy chân lý, Tần Mặc."
Tần Mặc thu lại ý chí, ánh sáng từ Thiên Châm Cổ Ấn dịu đi. Hắn nhìn từng người, biết rằng họ đã hiểu. Sự hoài nghi đã được thay thế bằng sự kiên định, sự mệt mỏi đã được xua tan bởi một tia hy vọng mới.
***
Cuộc thảo luận kéo dài đến tận đêm khuya. Bên ngoài, mây mù dày đặc hơn, che khuất cả ánh trăng, khiến Lạc Nhật Cung càng thêm vẻ bí ẩn và cô độc. Bên trong đại sảnh, ánh sáng từ những ngọn nến cổ xưa và ánh xanh ngọc từ Thiên Châm Cổ Ấn tạo nên một không khí ấm áp, tĩnh mịch nhưng đầy căng thẳng. Mùi hương liệu cổ xưa còn sót lại quyện cùng mùi đá phong hóa, tạo nên một hương vị của thời gian và bí mật.
Thiên Sách Lão Nhân lật dở một trang sách cũ đã ố vàng, giọng ông trầm ấm và uyên bác. "Trong các cổ thư, có nhắc đến 'mười hai mạch linh hồn' của Huyền Vực. Chúng được coi là những nút thắt của ý chí nguyên thủy, nơi linh khí hội tụ và cũng là nơi dễ bị tổn thương nhất. Có lẽ, đó chính là những 'nút' ngươi cần thức tỉnh, Tần Mặc." Ông chỉ vào một bản đồ cổ trên nền đất, nơi những đường nét mờ nhạt vẽ nên mười hai điểm sáng trên khắp Huyền Vực.
Bạch Hổ Lão Tổ gật đầu, đôi mắt hổ của ông quét qua bản đồ. "Việc liên kết ý chí vạn vật là một thách thức lớn. Loài thú luôn có bản năng tự do, nhưng cũng dễ bị thao túng bởi những cám dỗ của sức mạnh. Để chúng từ chối thăng tiên, chúng ta cần phải chạm đến bản chất sâu thẳm nhất của chúng, khơi gợi lại ý chí nguyên thủy của sự cân bằng."
Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu, ánh mắt ông nhìn xa xăm, như xuyên thấu qua màn đêm. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi y��n. Hắn đã dành hàng ngàn năm để chuẩn bị cho 'nghi thức thăng tiên' này. Khi hắn cảm nhận được sự phản kháng từ ý chí của Huyền Vực, hắn sẽ phản ứng dữ dội, không từ bất kỳ thủ đoạn nào để dập tắt ngọn lửa hy vọng này."
Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng ý. Hắn biết, con đường phía trước sẽ là vô cùng gian nan, không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là cuộc chiến về lòng tin, về triết lý, về bản chất tồn tại. Nhưng hắn không đơn độc. Bên cạnh hắn là những ý chí kiên cường, những linh hồn đã được thức tỉnh.
"Vậy thì, chúng ta phải hành động," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn giờ đây mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn nhìn vào bản đồ trên nền đất, nơi ánh sáng xanh ngọc từ Thiên Châm Cổ Ấn chiếu rọi, làm nổi bật lên mười hai mạch linh hồn. "Mỗi 'mạch linh hồn' là một thử thách, một cơ hội. Chúng ta sẽ phân tán, để đồng thời đánh thức càng nhiều ý chí càng tốt, và để Thiên Diệu Tôn Giả không thể dồn toàn lực vào một điểm."
Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. "Tô Lam, ngươi sẽ cùng Lục Vô Trần dẫn một đội đến phương Bắc, nơi linh khí hỗn loạn nhất, nơi những vật thể đã bị khai linh quá mức đang gào thét trong sự đau đớn. Ngươi hãy dùng kiếm ý của mình, dùng sự thấu hiểu của Lục Vô Trần về con đường tu luyện, để trấn an chúng, để giúp chúng tìm lại sự cân bằng bản chất."
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng rực lên quyết tâm. "Ta sẽ không phụ sự tin tưởng của ngươi, Tần Mặc. Dù khó khăn đến đâu, ta cũng sẽ hoàn thành nhiệm vụ." Lục Vô Trần cũng đứng thẳng người, dù thân hình gầy gò, nhưng tinh thần ông giờ đây lại vững vàng hơn bao giờ hết. "Ta đã từng lạc lối, nhưng giờ đây, ta sẽ dùng kinh nghiệm của mình để dẫn dắt những kẻ khác tìm lại con đường."
Tần Mặc nhìn sang Bạch Hổ Lão Tổ và Cổ Kiếm Hồn. "Bạch Hổ Lão Tổ, ngươi và Cổ Kiếm Hồn sẽ đến phương Tây, nơi các thần thú đang bị kích động bởi nguồn linh khí hỗn loạn. Ngươi hãy dùng ý chí của một thần thú vương giả, cùng với sự kiên định của Cổ Kiếm Hồn, để kêu gọi sự tỉnh táo, để chúng không bị cuốn vào con đường thăng tiên cưỡng ép."
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng trầm thấp, uy lực, như một lời khẳng định. "Bản năng tự do là cốt lõi của loài thú. Ta sẽ để chúng nghe thấy tiếng gọi của bản chất." Cổ Kiếm Hồn khẽ rung động, ánh mắt ông sắc bén như lưỡi kiếm. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta sẽ đi cùng ngươi."
Cuối cùng, Tần Mặc nhìn về phía Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân. "Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân, hai người sẽ ở lại đây, tại Lạc Nhật Cung, để tổng hợp thông tin, theo dõi động thái của Thiên Diệu Tôn Giả và chuẩn bị các phương án dự phòng. Lạc Nhật Cung là một nơi bí ẩn, chứa đựng nhiều tri thức cổ xưa, có thể giúp chúng ta tìm ra những chìa khóa quan trọng khác."
Thiên Sách Lão Nhân đẩy gọng kính, ánh mắt tinh anh. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Ta sẽ tìm kiếm những lời giải đáp trong những trang sách cổ, những mảnh ghép đã bị lãng quên." Vô Danh Khách khẽ nhếch môi. "Huyền Vực cần một trái tim biết lựa chọn. Ta sẽ làm những gì cần phải làm."
Hắc Phong, con sói khổng lồ, dụi đầu vào tay Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn đầy trung thành.
"Hắc Phong," Tần Mặc khẽ nói, vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó. "Ngươi sẽ là tai mắt của ta, là cầu nối giữa chúng ta. Ngươi hãy truyền tin giữa các đội, cảnh báo về mọi nguy hiểm, và bảo vệ những mạch linh hồn đang được thức tỉnh." Hắc Phong gầm gừ một tiếng, như một lời thề nguyện.
Tần Mặc vẽ ra một bản đồ Huyền Vực trên nền đất, chỉ rõ các điểm trọng yếu cần được 'thức tỉnh', nơi mười hai mạch linh hồn đang chờ đợi. Mỗi đồng minh đều nhận lấy nhiệm vụ của mình với vẻ mặt kiên định, ánh mắt họ rực cháy ngọn lửa hy vọng và quyết tâm. Họ biết, đây là một canh bạc lớn, một cuộc chiến không cân sức. Nhưng họ cũng biết, đây là con đường duy nhất để cứu lấy Huyền Vực, để trả lại cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo một định nghĩa sai lầm.
Trận chiến định mệnh không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí và triết lý, đã chính thức bắt đầu. Từng người một, họ rời khỏi Lạc Nhật Cung, tan vào màn đêm mây mù, mang theo nhiệm vụ thiêng liêng, hướng về những chân trời xa xôi, nơi những mạch linh hồn đang chờ đợi được thức tỉnh. Tần Mặc đứng đó, Thiên Châm Cổ Ấn vẫn lơ lửng bên cạnh hắn, như một lời nhắc nhở về gánh nặng và hy vọng. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ có những hy sinh, nhưng hắn tin, Huyền Vực sẽ tự mình lựa chọn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.