Vạn vật không lên tiên - Chương 1192: Dấu Vết Vô Hình: Nút Thắt Sinh Tử Của Ý Chí
Bầu trời Vực Sâu Vô Định như một vết thương lở loét khổng lồ, nơi ánh sáng ban ngày bị nuốt chửng bởi thứ màu xanh tím vặn vẹo, cuộn xoáy như một con mãng xà khổng lồ đang uốn lượn giữa tầng không. Cột sáng kinh khủng ấy không ngừng hút lấy linh khí, không chỉ từ trên cao mà còn từ sâu thẳm vực thẳm, nơi tiếng gió rít như tiếng gào thét của quỷ dữ, hòa cùng những âm thanh vọng lại không rõ nguồn gốc, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Tần Mặc và Tô Lam, trên lưng Hắc Phong, lượn lờ trên rìa vực, thân ảnh nhỏ bé đến tội nghiệp trước sự hùng vĩ ghê rợn của cảnh quan.
Không khí nơi đây đặc quánh mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến, một sự kết hợp của các mùi hương ghê tởm khiến người ta buồn nôn và chóng mặt. Gió mạnh không ngừng thổi lồng lộng, mang theo từng đợt mưa axit và sương mù độc, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, nhưng cột sáng xanh tím kia vẫn chói lọi một cách tà dị, như một ngọn hải đăng của sự hủy diệt. Không khí nặng nề, khó thở, mang theo cảm giác của sự hỗn mang và một cái lạnh thấu xương, dù đang giữa ngày. Từng tảng đá lớn nhỏ không ngừng rơi xuống vực thẳm, tạo nên những tiếng vọng khô khốc, kéo dài, như tiếng nấc nghẹn của chính Huyền Vực.
Hắc Phong, vốn là một thần thú dũng mãnh, giờ đây cũng trở nên bồn chồn. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên từng sợi, đôi mắt đỏ rực nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng rên rỉ thấp, sâu trong cổ họng, như một lời cảnh báo về mối nguy hiểm vô hình đang rình rập. Nó khó khăn giữ thăng bằng trên dòng khí xoáy dữ dội, thân hình uy dũng cũng không thể hoàn toàn chống lại áp lực kinh hoàng từ cột sáng kia. Tô Lam, tay nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng sắc bén quét nhìn xung quanh, nhưng nàng vẫn không thể nắm bắt được cái điều khiến Tần Mặc đang cau chặt mày, khuôn mặt biểu lộ sự căng thẳng tột độ.
Tần Mặc, mặc dù không có linh căn, nhưng lại có thể cảm nhận sâu sắc những gì đang diễn ra. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng xoắn vặn, quỷ dị, không chỉ đơn thuần là ép buộc vạn vật thăng tiên, mà còn là một sự 'tiêu hóa' tàn bạo. Hắn rút Thiên Châm Cổ Ấn, kích hoạt năng lực 'thấu hiểu ý chí' của mình sâu hơn nữa, cố gắng xuyên qua lớp vỏ năng lượng hỗn loạn để chạm đến bản chất của nghi thức. Ánh sáng từ Thiên Châm Cổ Ấn yếu ớt nhưng kiên định, như một đốm lửa nhỏ trong cơn bão dữ.
Khi Tần Mặc nhắm mắt lại, khuôn mặt thanh tú của hắn dần tái đi, đôi môi mím chặt. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn ý chí đang bị kéo lê, bị vặn vẹo, bị bóp méo, không phải để thăng hoa, m�� để bị nghiền nát, để trở thành chất dinh dưỡng cho một thực thể nào đó. Đó là một sự thật kinh hoàng hơn bất cứ điều gì hắn từng tưởng tượng.
"Không ổn... không phải chỉ là cưỡng ép thăng tiên," Tần Mặc thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng sự kinh hãi tột cùng, "Hắn đang biến đổi thứ khác..."
Tô Lam quay sang, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn, nhưng không rõ nguồn gốc của nó. "Là gì? Ta cảm nhận được sự hỗn loạn, nhưng không rõ nguồn gốc... Có phải là do Vực Sâu Vô Định tự thân phản kháng?"
Tần Mặc lắc đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, như đang nhìn sâu vào tận cùng của một vực thẳm khác, một vực thẳm của sự tồn tại. "Hắn không chỉ muốn vạn vật thăng tiên... hắn muốn cả những ý chí không muốn thăng tiên cũng phải 'phục vụ' cho mục đích của hắn. Hắn đang hấp thụ chúng! Hấp thụ những ý chí phản kháng, những ý chí kiên định muốn giữ lại bản chất của mình, biến chúng thành nguồn năng lượng tinh thuần nhất để củng cố nghi thức quỷ dị kia."
Lời nói của Tần Mặc như một lưỡi dao sắc bén xé toạc màn sương mù của sự mơ hồ, phơi bày một chân tướng tàn khốc. Hắc Phong rên rỉ một tiếng dài hơn, như thể cũng cảm nhận được sự thật khủng khiếp ấy. Dường như, Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là kẻ cuồng vọng muốn vạn vật thăng tiên theo ý mình, mà còn là một kẻ săn mồi tàn nhẫn, biến sự phản kháng thành thức ăn, biến sự kiên định thành nhiên liệu cho mưu đồ của hắn. Đây không còn là cuộc chiến giữa hai con đường thăng tiên, mà là cuộc chiến sinh tử của ý chí tồn tại. Tần Mặc cảm nhận một gánh nặng khổng lồ đè lên vai, kế hoạch của hắn, vốn dĩ đã vô cùng khó khăn, giờ đây lại càng trở nên hiểm nguy và cần một sự điều chỉnh cấp bách, một sự thay đổi mà không ai trong số họ có thể lường trước được. Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây sâu thẳm hơn bao giờ hết, phản chiếu ánh sáng xanh tím ghê rợn từ cột sáng, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá.
***
Cùng lúc đó, tại Vạn Kiếm Thành, nơi những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám được gia cố bằng vô số tháp canh và trận pháp phòng ngự, không khí cũng đang biến chất một cách đáng sợ. Từ các lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, tiếng búa rèn vang vọng không ngừng như tiếng trống trận, hòa cùng tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính và tiếng gió rít qua các tháp canh, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, hỗn độn của chiến tranh và rèn luyện. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi đặc trưng của một thành phố quân sự.
Tuy nhiên, dù khí hậu ôn hòa, nhưng cơn gió mạnh thổi lồng lộng từ các vùng núi phía Tây lại mang theo một hơi lạnh kỳ lạ, và bầu không khí bị nhuốm một màu đỏ nhạt, rờn rợn. Ánh sáng cuối ngày không còn nhuộm đỏ mái nhà kim loại một cách bình yên nữa, mà là một màu đỏ quỷ dị, như máu.
Cổ Kiếm Hồn, dưới dạng một luồng kiếm quang sắc bén vô hình, lướt qua các con phố ồn ào, nơi những kiếm sĩ vẫn đang luyện tập điên cuồng, những người thợ rèn vẫn đang vung búa không ngừng nghỉ. Nhưng cái "điên cuồng" này giờ đây đã vượt xa khỏi sự khát khao rèn luyện và thăng tiến bình thường. Nó cảm nhận được sự hỗn loạn tột độ trong ý chí của hàng ngàn thanh binh khí, từ những thanh kiếm mới rèn còn nóng hổi trong lò, cho đến những pháp bảo cổ xưa được trưng bày trong các cửa hàng.
Chúng không còn khao khát bảo vệ hay chiến đấu có lý trí nữa. Không, khát khao 'thăng cấp' đã biến thành một sự khát máu điên cuồng, một ham muốn hủy diệt mù quáng. Những thanh kiếm rung lên bần bật, những pháp bảo phát ra ánh sáng chói lòa, nhưng không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự cuồng loạn. Chúng muốn phá vỡ giới hạn của bản thân, muốn trở thành "tiên khí", nhưng cái "tiên khí" ấy giờ đây lại mang một hơi thở tanh tưởi của sự hủy diệt, một sự biến thái ghê rợn.
Cổ Kiếm Hồn cố gắng trấn áp chúng bằng luồng ý chí ôn hòa nhưng mạnh mẽ của mình, gợi nhắc về mục đích ban đầu của thanh kiếm: để chém, để bảo vệ, để phục vụ chủ nhân. Nhưng lần này, nỗ lực của nó dường như vô vọng. Luồng ý chí cưỡng ép kia đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, nó không chỉ kích thích sự cuồng vọng, mà còn bóp méo, vặn vẹo bản chất của chúng.
"Ý chí của chúng đang bị nuốt chửng!" Cổ Kiếm Hồn truyền âm, giọng điệu sắc bén như lưỡi kiếm, nhưng ẩn chứa sự kinh hoàng tột độ. "Không phải là thay đổi... mà là bị đồng hóa!"
Nó chém ra hàng ngàn kiếm ảnh, mỗi kiếm ảnh mang theo một luồng ý chí trấn định, cố gắng phá vỡ lớp màng vô hình đang bao bọc và bóp méo ý chí của các binh khí. Lớp màng vô hình đó không phải là một lực lượng vật chất, mà là một sự thao túng sâu sắc đến tận cùng của bản chất, một sự cướp đoạt ý chí tinh thần. Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được sự trống rỗng đằng sau vẻ ngoài điên loạn của các binh khí. Ý chí nguyên bản của chúng đang bị hút cạn, bị thay thế bằng một thứ khát khao thăng cấp mù quáng, không còn linh hồn, không còn sự lựa chọn. Chúng không còn là chính mình, mà chỉ là những con rối bị điều khiển, những công cụ bị lợi dụng.
Cổ Kiếm Hồn nhớ lại lời Tần Mặc đã nói, về giá trị của việc bảo vệ thay vì chỉ hủy diệt, về giá trị của việc tồn tại đúng với bản chất của mình. Nhưng giờ đây, những bản chất ấy đang bị cưỡng đoạt, bị biến thành nhiên liệu. Nó nhận ra đó không phải là một sự thức tỉnh, mà là một sự biến thái, một sự hủy hoại nhân danh "thăng tiên". Nó không thể để điều đó xảy ra. Ánh mắt của Cổ Kiếm Hồn, dù là một luồng ý niệm, vẫn ánh lên sự kiên hãnh và sắc bén. Nó đã học được cách bảo vệ, và nó sẽ không để bất kỳ ý chí nào bị ép buộc phải "cao hơn" mà mất đi bản chất của mình. Nhưng làm thế nào để bảo vệ, khi mà kẻ địch không chỉ tấn công vật chất, mà còn tấn công cả linh hồn, cả ý chí? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí nó, nặng trĩu như hàng ngàn thanh kiếm không thể nhấc lên.
***
Trong khi đó, ở Linh Thú Sơn Mạch, một khung cảnh hoang dã, nguyên thủy và hùng vĩ, nhưng giờ đây lại tràn ngập sự hỗn loạn và bi thương. Những hang động tự nhiên khổng lồ, thác nước lớn đổ xuống từ vách núi, cây cổ thụ khổng lồ đã sống hàng ngàn năm, và các thung lũng sâu thẳm, tất cả đều chìm trong màn sương mù dày đặc và tiếng mưa rì rào. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi của đất và cây cỏ, giờ đây bị trộn lẫn với mùi máu tanh và một thứ mùi hôi thối khó tả, của sự biến dị và chết chóc.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đứng sừng sững giữa một bầy linh thú đang điên cuồng lao vào tấn công nhau. Đôi mắt hổ vàng rực của nó giờ đây tràn đầy sự phẫn nộ và đau đớn. Xung quanh nó, những linh thú vốn hiền lành, những sinh vật từng sống hòa hợp với thiên nhiên, giờ đây mắt đỏ ngầu, gầm gừ những tiếng khát máu, lao vào tấn công không chỉ đồng loại mà cả Bạch Hổ Lão Tổ với một khát khao 'thăng cấp' mù quáng.
Tiếng gầm rú của linh thú không còn là tiếng gọi bầy hay tiếng săn mồi bình thường, mà là tiếng gào thét của sự đau đớn và cuồng loạn, hòa cùng tiếng xương thịt va đập, tiếng gãy vỡ của cành cây, tạo nên một bản nhạc kinh hoàng trong màn đêm mưa gió. Bạch Hổ Lão Tổ cảm nhận được linh khí của chúng đang bị hút cạn một cách tàn nhẫn, ý chí tự nhiên của chúng bị biến thành một dạng năng lượng thô bạo, không ngừng tuôn chảy, hướng về cột sáng xanh tím đang vặn vẹo trên bầu trời.
"Dừng lại! Ngươi đang hủy diệt chính mình!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp núi rừng, mang theo uy áp của một thần thú thượng cổ, cố gắng làm tỉnh táo những linh thú đang bị mê hoặc. Nhưng vô vọng. Chúng không nghe thấy, không cảm nhận được. Chúng chỉ thấy một con đường duy nhất: thăng cấp, thăng cấp, thăng cấp, bằng mọi giá, kể cả bằng cách tự hủy diệt.
Nó tung ra những đòn tấn công trấn áp, không phải để giết chóc, mà để làm bất tỉnh, để ngăn chặn sự tàn sát lẫn nhau. Móng vuốt sắc nhọn của nó chỉ lướt qua, tạo ra những vết thương nông, đủ để làm chúng đau đớn nhưng không chí mạng. Tuy nhiên, mỗi khi một linh thú ngã xuống, linh khí từ thân thể chúng lại bị một lực lượng vô hình hút lên, biến thành những sợi t�� xanh tím mảnh dẻ, nối liền với cột sáng trên cao.
Bạch Hổ Lão Tổ rùng mình. Nó hiểu rằng những linh thú này không chỉ bị cưỡng ép, mà đang bị 'trích xuất' ý chí và linh khí để làm nhiên liệu cho nghi thức của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng không còn là những sinh linh đang tìm kiếm sự thăng hoa, mà là những vật tế phẩm sống, bị vắt kiệt đến tận cùng. Đây là một sự tàn bạo vượt xa khỏi mọi quy tắc của tự nhiên, vượt xa khỏi mọi sự tranh đoạt linh khí thông thường. Đây là một sự đồng hóa, một sự hủy diệt có chủ đích.
Lòng Bạch Hổ Lão Tổ dâng lên nỗi phẫn nộ tột độ. Nó không thể để những sinh linh vô tội này bị biến thành công cụ cho một kẻ cuồng vọng. Nó nhận ra chỉ có cách 'phong tỏa' ý chí của chúng tạm thời, tạo ra một lá chắn tinh thần để ngăn việc bị hấp thụ hoàn toàn. Nhưng làm thế nào để phong tỏa hàng ngàn, hàng vạn ý chí đang cuồng loạn và bị thao túng? Đây là một nhiệm vụ gần như bất khả thi, đòi hỏi một sự hy sinh to lớn, một sự kiên cường không lay chuyển. Tiếng gầm của Bạch Hổ Lão T��� lại vang lên, lần này không chỉ là phẫn nộ, mà còn là một lời thề sắt đá, một lời hứa sẽ bảo vệ những sinh linh yếu ớt khỏi nanh vuốt của kẻ thao túng.
***
Trong một hang động nhỏ, ẩn mình sâu trong vách đá dựng đứng của Vực Sâu Vô Định, nơi tiếng gió rít bên ngoài vẫn vọng vào từng hồi nhưng đã bớt đi phần nào sự hung hãn, Tần Mặc đang ngồi khoanh chân, khuôn mặt đanh lại, ánh mắt trầm tư. Không khí trong hang lạnh lẽo, ẩm ướt, nhưng mùi thảo dược thoang thoảng từ bình trà mà Tô Lam vừa pha đã phần nào xoa dịu đi bầu không khí căng thẳng. Hắc Phong nằm cuộn tròn ở cửa hang, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhìn ra màn đêm đen kịt, như một vệ sĩ trung thành.
"Chúng ta không thể thức tỉnh ý chí của vạn vật một cách trực tiếp được nữa," Tần Mặc cất lời, giọng nói trầm khẽ, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng ngàn cân. Hắn nhìn vào ngọn lửa nhỏ đang cháy bập bùng giữa hang, ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt hắn, phản chiếu một sự lo âu sâu sắc. "Nếu làm vậy, chúng sẽ trở thành mồi ngon cho nghi thức c���a hắn. Những ý chí vừa được thức tỉnh, vừa được giải thoát khỏi sự kìm kẹp của Thiên Diệu Tôn Giả, sẽ lập tức bị hắn nhận diện và hấp thụ, biến thành chất liệu tinh thuần nhất cho nghi thức 'thăng tiên cưỡng chế' của hắn."
Tô Lam đặt bình trà xuống, ánh mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, vẻ mặt đầy lo lắng. "Tạo 'lá chắn ý chí'? Ngươi sẽ phải làm gì? Nguy hiểm thế nào?" Nàng biết Tần Mặc không bao giờ nói dối về sự nguy hiểm, và cái giọng điệu trầm trọng này báo hiệu một điều gì đó còn tồi tệ hơn cả cái chết.
"Ta phải kết nối sâu hơn với Huyền Vực Tâm Châu, dùng chính ý chí của mình làm cầu nối, xây dựng lớp bảo vệ đó," Tần Mặc giải thích, ngón tay hắn vuốt nhẹ lên Thiên Châm Cổ Ấn đang đặt trong lòng bàn tay. "Nó sẽ tiêu hao rất lớn, không chỉ linh lực mà còn là tinh thần, là ý chí của ta. Và điều quan trọng nhất, nó có thể khiến ta bị lộ diện hoàn toàn trước Thiên Diệu Tôn Giả. Một khi hắn nhận ra nguồn gốc của sự cản trở, ta sẽ trở thành mục tiêu trực tiếp của hắn." Hắn ngừng lại một chút, hít một hơi sâu, như thể đang nuốt trọn một gánh nặng vô hình. "Nhưng không còn cách nào khác. Kế hoạch 'Cộng Hưởng Ý Chí' ban đầu của chúng ta, nếu không có lớp bảo vệ này, sẽ biến thành một con dao hai lưỡi, đẩy vạn vật vào chỗ chết nhanh hơn."
Sự im lặng bao trùm hang động, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài và tiếng lửa cháy lách tách. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm của mình, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Nàng có thể chiến đấu với kẻ thù hữu hình, có thể dùng kiếm để bảo vệ Tần Mặc, nhưng cuộc chiến ý chí này lại nằm ngoài tầm với của nàng. Nàng chỉ có thể đứng nhìn, và chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.
"Ngươi... có chắc chắn không?" Tô Lam hỏi, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng sự lo lắng tột cùng.
Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chắc chắn. Ta đã nhìn thấy sự tàn bạo trong nghi thức của hắn. Hắn không chỉ muốn biến vạn vật thành tiên, hắn muốn biến chúng thành nô lệ, thành chất liệu. Nếu ta không làm vậy, sẽ không còn ý chí nào để cộng hưởng nữa. Sẽ không còn bản chất nào để bảo vệ nữa."
Hắn bắt đầu điều chỉnh Thiên Châm Cổ Ấn, vẻ mặt tập trung cao độ. Ánh sáng từ Thiên Châm Cổ Ấn dần trở nên mạnh mẽ hơn, bao bọc lấy bàn tay Tần Mặc, tạo thành một quầng sáng mờ ảo. Từng sợi ý niệm tinh thuần từ Tần Mặc bắt đầu tuôn ra, hòa quyện vào cổ ấn, chuẩn bị cho một hành động chưa từng có, một sự liên kết sâu sắc đến tận cùng của Huyền Vực Tâm Châu. Sự mạo hiểm này không chỉ là của riêng hắn, mà là hy vọng cuối cùng của toàn bộ Huyền Vực. Tô Lam đứng dậy, rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong hang. Nàng đứng cạnh Tần Mặc, thân hình mảnh mai nhưng kiên định, sẵn sàng bảo vệ hắn khỏi mọi nguy hiểm hữu hình, để hắn có thể chiến đấu trong cuộc chiến vô hình này. Hắc Phong cũng đứng dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn ra ngoài hang, như một bức tường thành sống, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào dám bén mảng đến gần. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc hơn, nguy hiểm hơn, và đòi hỏi một sự hy sinh lớn hơn bao giờ hết.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.