Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1191: Mạng Lưới Thức Tỉnh: Những Bước Chân Đầu Tiên

Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, tiếng gió nhẹ thoảng qua cửa hang, tất cả như một khúc nhạc êm dịu xoa dịu tâm hồn, nhưng không thể xua tan đi sự trĩu nặng trong lòng Tần Mặc. Hắn vẫn đứng đó, ánh mắt đen láy sâu thẳm dõi về phía chân trời, nơi bóng hình Thiên Diệu Tôn Giả vừa biến mất. Cả Huyền Vực đang rung chuyển, không chỉ bởi những luồng linh khí hỗn loạn, mà còn bởi sự bẻ cong của ý chí, sự cưỡng ép bản chất. Tần Mặc biết, không có thời gian để chần chừ.

Hắn quay lại, ánh mắt quét qua Tô Lam và Lục Vô Trần, kiên định và đầy quyết tâm. Hắn đặt tay lên Thiên Châm Cổ Ấn, cảm nhận sự ấm áp và sức mạnh tiềm ẩn của nó, một luồng sáng yếu ớt nhưng kiên cường phát ra, như một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn. "Thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này," hắn cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, không một chút chần chừ. "Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Kế hoạch Cộng Hưởng Ý Chí... là con đường duy nhất." Hắn nhìn vào đôi mắt của Tô Lam và Lục Vô Trần, như muốn truyền cho họ sự kiên định của mình. "Chúng ta phải nhanh hơn hắn, thức tỉnh ý chí thực sự của Huyền Vực trước khi mọi thứ quá muộn." Hắc Phong khẽ gầm gừ, cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng đang đè lên vai hắn. Nó hiểu được sự cấp bách, sự nguy hiểm, và trên hết, sự kiên định không lay chuyển của chủ nhân. Tần Mặc vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, cảm nhận sự trung thành và ủng hộ vô điều kiện.

Bầu trời Lạc Nhật Cung, nơi từng là biểu tượng của sự uy nghi và lộng lẫy, giờ đây chìm trong màn sương mù dày đặc của rạng sáng. Ánh sáng vàng cam huyền ảo từ đêm qua vẫn chưa tan hết, hòa quyện với sắc xám bạc của bình minh, tạo nên một cảnh tượng vừa tráng lệ vừa u hoài. Tần Mặc đứng trên một ban công đổ nát của Lạc Nhật Cung, những phiến đá chạm khắc tinh xảo đã phong hóa theo thời gian, nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc siêu phàm, thách thức trọng lực. Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo ra những âm thanh như tiếng thở dài của thời gian, vọng mãi trong không gian rộng lớn, trống trải. Mùi đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô từ những vườn thượng uyển đã úa tàn, và không khí trong lành tinh khiết ở độ cao này quyện vào nhau, phảng phất chút hương liệu cổ xưa còn sót lại, gợi nhớ về một thời vàng son đã xa.

Bên cạnh hắn, Tô Lam đứng đó, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng nắm chặt chuôi Vô Danh Kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo từ vật thiêng, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh nặng nề đang chờ đợi. Áp lực vô hình từ lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn đè nặng, khiến không khí trở nên căng như dây đàn. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được sự băn khoăn về tương lai. "Mỗi bước đi của chúng ta giờ đây đều là cuộc đua với thời gian, Tần Mặc. Ngươi chắc chắn chứ?" Giọng nàng khẽ khàng, nhưng tràn đầy sự kiên định. "Kế hoạch này quá lớn, quá phụ thuộc vào ý chí của vạn vật... Liệu chúng có thể thức tỉnh kịp thời?"

Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi đường chân trời mờ ảo. "Ta không chắc chắn, Tô Lam. Nhưng ta tin vào bản chất của vạn vật. Chúng không phải là những công cụ vô tri để bị bẻ cong theo ý muốn của bất kỳ ai." Hắn quay sang nàng, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, truyền đi một luồng ấm áp và sự trấn an. "Hãy tin vào bản chất của vạn vật, và tin vào lẫn nhau. Chúng ta không đơn độc." Hắn biết, lời nói của mình không thể xua tan hết mọi nghi ngại, nhưng hắn cần sự kiên định từ những người đồng hành. Hắn cần họ tin tưởng, không chỉ vào hắn, mà vào cả con đường mà họ đã chọn.

Phía xa, Lục Vô Trần, với dáng người gầy gò và mái tóc điểm bạc, đang cùng vài đồng minh khác bí mật rời khỏi Lạc Nhật Cung. Ông quay lại, ánh mắt sâu trũng nhìn Tần Mặc, gật đầu thay cho lời chào từ biệt. "Những tri thức cổ xưa sẽ không bị lãng quên. Ta sẽ tìm thấy 'ý chí' của chúng, Tần Mặc." Giọng ông trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy sự quyết tâm. Ông sẽ đến những thư viện cổ kính nhất, những di tích bị lãng quên nhất, nơi những ý chí tri thức cổ xưa vẫn còn ngủ yên, chờ đợi được thức tỉnh. Ông biết, đó là một hành trình gian nan, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng những dòng tri thức bị bẻ cong bởi khát vọng thăng tiên đã quá đủ rồi.

Tần Mặc gật đầu đáp lại. "Bảo trọng, Lục tiền bối." Hắn biết Lục Vô Trần mang trong mình gánh nặng của sự hoài nghi và mệt mỏi, nhưng ông cũng là người hiểu rõ nhất giá trị của tri thức chân chính. Sự ra đi của ông, cùng với những đồng minh khác, như Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân, mỗi người một nhiệm vụ, một hướng đi, tạo thành một mạng lưới vô hình đang dần giăng ra khắp Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được những "dây liên kết" yếu ớt từ những người đồng minh, chúng mong manh như sợi tơ nhện trong gió, nhưng lại là hy vọng duy nhất để kết nối ý chí của vạn vật. Hắn biết, kế hoạch này đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng, sự tin tưởng tuyệt đối, và sẽ có rất nhiều trở ngại trước khi nó thực sự có hiệu quả.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự cảnh giác. Nó cọ đầu vào tay Tần Mặc, như một lời thúc giục. Đã đến lúc rồi. Tần Mặc trao đổi vài lời cuối cùng với Tô Lam, ánh mắt hai người gặp nhau, chứa đựng sự thấu hiểu và quyết tâm không lời. "Ta sẽ ở bên cạnh ngươi, Tần Mặc. Dù cho con đường này có khó khăn đến đâu." Tô Lam nhẹ nhàng nói, nhưng lời nói của nàng như một lời thề son sắt. Hắn gật đầu, sau đó ra hiệu cho Hắc Phong. Con sói khổng lồ lập tức thu lại uy áp, lướt đi trong màn sương mờ như một bóng ma. Tần Mặc và Tô Lam nhanh chóng theo sau, hòa mình vào màn sương bạc, rời khỏi Lạc Nhật Cung hùng vĩ nhưng cô độc. Cùng lúc đó, các nhóm đồng minh khác cũng đã bắt đầu di chuyển theo những hướng khác nhau, như những bóng ma trong đêm, mang theo hy vọng mong manh của cả Huyền Vực.

***

Hàng ngàn dặm về phía Tây, Linh Thú Sơn Mạch chìm trong màn mưa phùn nhẹ giăng mắc, tạo thành một bức tranh thủy mặc mờ ảo và hùng vĩ. Tiếng gầm rú của linh thú vang vọng khắp núi rừng, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, nguyên thủy. Mùi đất ẩm sau mưa, mùi cây cỏ dại, hoa rừng thơm ngát quyện vào không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo một sức sống mãnh liệt.

Giữa khung cảnh hùng vĩ ấy, Bạch Hổ Lão Tổ, trong hình dáng linh thú khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết, sải bước uy nghi qua khu rừng già. Mỗi bước đi của nó đều khiến mặt đất khẽ rung chuyển, nhưng lại nhẹ nhàng đến lạ. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ nhưng ẩn chứa sự khao khát sâu thẳm của bản năng. Nó cảm nhận được sự bồn chồn, hoang mang của các linh thú nhỏ hơn xung quanh. Một số đang trở nên hung hãn một cách bất thường, gầm gừ những tiếng khát máu, tìm kiếm những cuộc chiến vô nghĩa. Số khác thì yếu ớt, run rẩy trong hang động, linh khí hỗn loạn, như những ngọn nến sắp tàn trong gió. Tất cả đều là hậu quả từ lời tuyên bố "thăng tiên cưỡng chế" của Thiên Diệu Tôn Giả, nó đã khuấy động bản năng nguyên thủy, biến khát vọng sinh tồn thành sự điên cuồng mù quáng.

Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ, một âm thanh trầm thấp nhưng đầy uy lực, mang theo ý niệm trấn an và cảnh báo vang vọng trong tâm trí các linh thú xung quanh. *“Bản chất của các ngươi không phải là một con đường đã định! Hãy nhớ lấy nguồn cội!”* Nó truyền đi ý niệm của mình, cố gắng đánh thức sự cân bằng bẩm sinh trong mỗi linh hồn hoang dã. Từ sâu thẳm, nó hiểu rằng con đường "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả vạch ra không phải là sự tiến hóa, mà là sự biến chất, sự hủy diệt bản ngã. Nó từng khao khát "nhân hóa", từng muốn thoát khỏi hình hài mãnh thú để đạt tới cảnh giới cao hơn, nhưng giờ đây, nó nhận ra cái giá phải trả cho sự "tiến hóa cưỡng chế" này là quá đắt.

Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi sắt và sự vô cảm, cắt ngang không khí. Một nhóm Hắc Thiết Vệ, khoác giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, cầm những vũ khí nặng nề, xuất hiện từ trong màn sương mù. Chúng di chuyển không một tiếng động, như những cái bóng chết chóc, chặn đứng đường đi của Bạch Hổ Lão Tổ. Đôi mắt lạnh lẽo sau lớp mũ sắt quét qua, không một chút biểu cảm, chỉ có sự tuân lệnh tuyệt đối. Rõ ràng, Thiên Diệu Tôn Giả đã dự đoán được sự phản kháng, và đã phái lực lượng của mình đi cản trở những ai dám thách thức hắn.

Bạch Hổ Lão Tổ không hề tỏ ra ngạc nhiên. Nó đã lường trước được điều này. Một tiếng gầm uy lực vang lên, không phải tiếng gầm của sự giận dữ mà là tiếng gầm của sự cảnh báo, của quyền năng tối thượng. Cùng với tiếng gầm, một luồng linh khí băng giá quét qua khu rừng, khiến cây cối kết thành sương trắng, mặt đất đóng băng. Hắc Thiết Vệ, dù mạnh mẽ và vô cảm, cũng không thể chống lại được uy áp và sức mạnh nguyên thủy của một thần thú thượng cổ. Chúng bị đẩy lùi, lảo đảo trong màn sương giá, một số bị đóng băng tại chỗ, không chết nhưng hoàn toàn tê liệt.

Bạch Hổ Lão Tổ không dừng lại để chiến đấu. Nhiệm vụ của nó quan trọng hơn những cuộc giao tranh vô nghĩa này. Nó tiếp tục sâu vào rừng, ánh mắt kiên định hướng về đỉnh núi cao nhất, nơi nó cảm nhận được một 'nút' ý chí linh thú cổ xưa đang ngủ yên. Đó là nơi tập trung ý chí nguyên thủy nhất của linh thú, một nơi có thể đánh thức lại bản chất cân bằng của chúng. Con đường còn dài, và những khó khăn chỉ mới bắt đầu. Sự xuất hiện của Hắc Thiết Vệ chỉ là một lời nhắc nhở rằng Thiên Diệu Tôn Giả đang quan sát, và mỗi bước đi của chúng đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

***

Khi chiều tà buông xuống Vạn Kiếm Thành, ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ những mái nhà kim loại, hắt lên những con phố đông đúc một màu vàng rực rỡ. Gió mạnh thổi qua thành, mang theo bụi và tiếng kim loại va chạm khô khốc, tạo nên một âm thanh đặc trưng của thành phố này. Đây là nơi mà hàng ngàn thanh kiếm được rèn ra mỗi ngày, nơi khát khao sức mạnh và sự sắc bén được nuôi dưỡng đến tận cùng.

Cổ Kiếm Hồn, dưới dạng một luồng ý niệm sắc bén vô hình, lướt qua các con phố ồn ào. Nó cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ý chí của các thanh binh khí, từ những thanh kiếm mới rèn còn nóng hổi trong lò, cho đến những pháp bảo cổ xưa được trưng bày trong các cửa hàng. Khát khao 'thăng cấp' đang trỗi dậy mạnh mẽ trong chúng, bị kích thích đến điên cuồng bởi lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả. Những thanh kiếm rung lên bần bật, những pháp bảo phát ra ánh sáng chói lòa, tất cả đều muốn phá vỡ giới hạn của bản thân, muốn trở thành "tiên khí", muốn được "thăng hoa" theo lời dụ dỗ của kẻ cuồng vọng.

Cổ Kiếm Hồn thở dài, một tiếng thở dài vô hình chỉ có thể cảm nhận được bằng ý niệm. Nó đã từng là một thanh kiếm đầy kiêu hãnh, sắc bén, từng khao khát được trở thành thanh kiếm mạnh nhất thiên hạ. Nhưng sau khi gặp Tần Mặc, sau khi chứng kiến những bi kịch của sự "thoát ly bản chất", nó đã học được cách tiết chế, học được giá trị của việc bảo vệ thay vì chỉ hủy diệt, giá trị của việc tồn tại đúng với bản chất của mình. *“Sức mạnh không chỉ là hủy diệt... mà còn là bảo vệ. Ngươi được rèn ra để phục vụ, không phải để thăng lên một cách mù quáng.”* Ý niệm của nó truyền đi, cố gắng làm dịu đi những khát vọng điên cuồng ấy.

Nó dừng lại trước Lò Rèn Cự Lực, một trong những lò rèn lớn nhất và cổ xưa nhất Vạn Kiếm Thành. Từ bên trong, tiếng búa rèn vang vọng như tiếng sấm, ánh lửa bập bùng chiếu sáng cả con phố. Cổ Kiếm Hồn tiến vào, cảm nhận được hơi nóng hầm hập và mùi kim loại nung chảy nồng nặc. Trong lò rèn, một thanh kiếm mới rèn đang rung lên bần bật trong tay người thợ rèn, như một sinh vật sống đang giãy giụa. Khát vọng 'thăng cấp' của nó gần như biến thành điên cuồng, nó muốn thoát ly khỏi hình dạng hiện tại, muốn biến đổi, muốn đạt tới một cảnh giới mà nó không hề hiểu rõ.

Cổ Kiếm Hồn tỏa ra một luồng năng lượng trấn định, một luồng ý chí ôn hòa nhưng mạnh mẽ, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn trong ý chí của thanh kiếm. Nó gợi nhắc về mục đích ban đầu của thanh kiếm: để chém, để bảo vệ, để phục vụ chủ nhân, không phải để trở thành một thứ gì đó xa vời, không còn là chính nó. Trong khoảnh khắc, thanh kiếm dường như dịu lại, sự rung động giảm bớt. Nhưng rồi, đột nhiên, một luồng ý chí khác, mạnh mẽ và thâm sâu hơn, ập đến. Luồng ý chí này không phải của m���t binh khí, mà là của một thực thể khác, một kẻ đang cố gắng đẩy khát vọng 'thăng cấp' của thanh kiếm lên cao trào, kích thích sự cuồng vọng, biến nó thành một công cụ mù quáng phục vụ cho một mục đích lớn hơn.

Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được sự cản trở. Một cuộc đấu tranh ý chí vô hình diễn ra trong không khí, giữa ý chí trấn định của Cổ Kiếm Hồn và luồng ý chí cưỡng ép kia. Đây không chỉ là cuộc chiến với bản năng của binh khí, mà còn là cuộc chiến với một thế lực ẩn mình, đang thao túng vạn vật để phục vụ cho Thiên Diệu Tôn Giả. Cổ Kiếm Hồn hiểu rằng, kế hoạch này sẽ không dễ dàng. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ tác động trực tiếp, mà còn giăng ra một mạng lưới những kẻ đồng lõa, hoặc những công cụ vô hình, để kiểm soát và bẻ cong ý chí của vạn vật. Tuy nhiên, ánh mắt của Cổ Kiếm Hồn, dù là một luồng ý niệm, vẫn ánh lên sự kiên hãnh và sắc bén. Nó đã học được cách bảo vệ, và nó sẽ không để bất kỳ ý chí nào bị ép buộc phải "cao hơn" mà mất đi bản chất của mình. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và mỗi người trong số họ, dù ở bất kỳ đâu trên Huyền Vực, đều là một mắt xích quan trọng trong mạng lưới thức tỉnh ý chí này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free