Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1195: Huyền Vực Huyết Biến: Tiếng Than Khóc Của Vạn Vật

Trên đỉnh Thiên Cung lơ lửng giữa tầng mây, từng là chốn tiên cảnh bồng lai với ngọc điện kim bích, giờ đây nhuốm một màu đỏ máu quỷ dị. Những cung điện tráng lệ, từng phản chiếu ánh dương rực rỡ, nay lại tắm mình trong thứ ánh sáng âm u, rờn rợn. Các cầu vồng tự nhiên, vốn là những dải lụa ngũ sắc kết nối các đảo mây, đã hóa thành những vệt máu loang lổ, uốn lượn như những con rắn độc. Vườn thượng uyển, nơi từng tràn ngập linh thảo và hoa tiên, giờ đây cây cối héo úa, hoa lá rụng tơi tả, nhuốm đầy những giọt mưa đỏ tươi như máu. Từng giọt, từng giọt rơi xuống, không phải là sương mai thanh khiết, mà là tinh hoa của Huyền Vực đang bị vắt kiệt, bị nhuộm màu bởi một ý chí tàn bạo.

Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm không còn du dương, mà biến thành những tiếng rên rỉ thê lương, như hàng vạn oan hồn đang gào thét. Âm thanh ấy hòa cùng tiếng cười khẩy điên dại của Thiên Diệu Tôn Giả, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Hắn đứng sừng sững giữa các cột sáng đỏ máu khổng lồ, thân ảnh cao ngạo bị bao phủ bởi một vầng hào quang tà dị. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây méo mó trong sự cuồng nhiệt, đôi mắt xanh thẳm ánh lên tia điên dại, như một kẻ đã đạt đến đỉnh cao của quyền năng và cũng là vực sâu của sự tăm tối. Mái tóc trắng như tuyết của hắn bay phấp phới trong gió độc, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm nhưng cũng đầy sát khí. Từng thớ cơ trên người hắn run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một khoái cảm tột cùng, một sự thỏa mãn bệnh hoạn khi chứng kiến kiệt tác của mình đang thành hình.

"Ha ha ha ha! Cuối cùng cũng đến! Huyền Vực, hãy đón nhận sự thăng hoa của ngươi! Một sự tiến hóa vượt bậc!" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn trầm ấm uy nghiêm, mà khản đặc, the thé như tiếng quỷ khóc thần sầu, xuyên thấu không gian, chạm đến từng góc sâu nhất của Huyền Vực. Hắn giơ cao đôi tay, như muốn ôm trọn cả thế giới vào lòng, nhưng hành động đó lại mang theo ý nghĩa của sự chiếm hữu và nghiền nát. Từ lòng bàn tay hắn, năng lượng đỏ máu bùng nổ, cuộn xoáy như một cơn lốc xoáy tử vong, không ngừng tuôn trào từ Huyền Vực Tâm Châu, bao trùm lấy Tần Mặc đang bất động trong vòng tay Tô Lam.

Tần Mặc, thân thể vốn đã nứt toác, giờ đây lại càng thêm tan hoang dưới làn sóng năng lượng tà dị. Những vết nứt trên da thịt hắn lan rộng, sâu hoắm, như những khe nứt trên một khối ngọc quý sắp vỡ vụn. Ánh sáng đỏ máu từ Huyền Vực Tâm Châu không còn là sự kết nối yếu ớt, mà là một lời nguyền tàn độc, đang ăn mòn từng chút sinh khí, từng tia ý thức cuối cùng của hắn. Hắn nằm đó, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được, thân nhiệt lạnh lẽo, như một pho tượng đá đã mất đi linh hồn. Đôi mắt hắn khép hờ, không còn ��nh lên sự tinh tế hay trầm tư, chỉ còn một màn đêm vô tận.

Tô Lam ôm chặt lấy hắn, cơ thể nàng run rẩy không ngừng. Nàng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng đang xé nát Tần Mặc, và cũng là sự đau đớn của cả thế giới đang gào thét trong cơn hấp hối. Nước mắt nàng tuôn rơi như mưa, hòa cùng những giọt mưa máu lạnh lẽo. Nàng đã chứng kiến sự hủy diệt từ Vô Tính Thành đến giờ, nhưng chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng đến thế. Tần Mặc, người duy nhất có thể nghe được tiếng lòng vạn vật, người duy nhất có thể cứu vãn thế cục, giờ đây lại nằm bất động, như đã bị bỏ rơi bởi chính thế giới mà hắn cố gắng bảo vệ.

Nàng đưa tay, run rẩy truyền từng tia linh lực cuối cùng của mình vào cơ thể Tần Mặc, hy vọng có thể thắp lên một tia lửa sống sót. Nhưng linh lực của nàng, vốn tinh thuần và mạnh mẽ, khi chạm vào cơ thể Tần Mặc lại như bị nuốt chửng vào một vực thẳm vô đáy, không chút phản ứng. Hơi thở của hắn vẫn yếu ớt, những vết nứt vẫn tiếp tục lan rộng, như khẳng định sự bất lực của nàng.

"Không! Dừng lại đi! Ngươi đang hủy diệt tất cả! Tần Mặc! Tỉnh lại đi!" Tô Lam gào thét, giọng nàng đã khản đặc, mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. Nàng nhìn lên Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt đầy căm hờn và phẫn nộ, nhưng lời nói của nàng lại yếu ớt, chìm nghỉm giữa tiếng cười điên dại của hắn và tiếng gió rít thê lương. Mùi máu tanh nồng nặc từ những giọt mưa đỏ tươi, mùi lưu huỳnh từ tà khí ngưng tụ, và mùi mục nát của thiên nhiên bị tha hóa trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi ghê tởm, khiến nàng chỉ muốn nôn mửa. Cả Thiên Cung rung chuyển dữ dội, như một con quái vật khổng lồ đang giãy giụa trong cơn đau. Hơi lạnh cắt da từ Huyền Vực bị biến đổi thấm sâu vào xương tủy, khiến nàng cảm thấy như mình đang bị đóng băng từ bên trong.

Tô Lam ôm chặt lấy Tần Mặc, ngực nàng đau nhói. Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của ý chí, sự tha hóa bản chất đang diễn ra khắp nơi. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt trái tim nàng, nhưng sâu thẳm bên trong, nàng vẫn bám víu vào một tia hy vọng mong manh. Tần Mặc không thể chết. Hắn là hy vọng cuối cùng. Nhưng hy vọng ấy, trong biển máu và sự điên loạn này, lại quá đỗi mong manh, như một ngọn nến sắp tắt giữa cơn bão. Thiên Diệu Tôn Giả nhìn xuống Tô Lam và Tần Mặc, ánh mắt khinh miệt và tự mãn. "Những kẻ yếu ớt! Các ngươi không hiểu được sự vĩ đại của con đường này! Thăng tiên là vận mệnh! Kẻ yếu sẽ bị đào thải! Đó là lẽ tự nhiên!" Hắn khinh khỉnh phán, như một vị thần đang định đoạt số phận của chúng sinh, không mảy may quan tâm đến sự đau khổ và hủy diệt mà hắn đang gây ra.

***

Cách đó hàng vạn dặm, tại Vạn Kiếm Thành, bầu trời cũng đã chuyển một màu đỏ máu ảm đạm, nhưng lại bị bao phủ bởi những đám mây đen vần vũ, nặng nề, như thể cả bầu trời đang khóc than cho số phận của thế gian. Từng giọt mưa không còn là nước, mà là những hạt máu đặc quánh, rơi lộp bộp xuống những bức tường thành đá xám, tạo thành những vệt đỏ tươi ghê rợn. Vạn Kiếm Thành, nơi từng vang vọng tiếng búa rèn, tiếng kiếm va chạm, tiếng hô hào của binh lính, giờ đây chìm trong một s��� hỗn loạn điên cuồng. Các lò rèn không còn hoạt động, thay vào đó là tiếng kim loại rên rỉ, tiếng kiếm va chạm không mục đích, tiếng la hét của những người dân đang cố gắng chạy trốn khỏi chính những vũ khí mà họ từng tin tưởng. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy, giờ đây bị lấn át bởi mùi máu tươi tanh tưởi và mùi mục nát của những thân thể vô hồn.

Hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm, từ trường kiếm nặng nề của chiến tướng đến dao găm nhỏ bé của người phàm, đều đang phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn. Lưỡi thép của chúng vặn vẹo, cong vênh thành những hình thù quái dị, không còn giữ được vẻ sắc bén, tinh xảo vốn có. Chúng không còn là những công cụ bảo vệ, mà đã biến thành những vũ khí tàn sát điên loạn, chém giết lẫn nhau, chém giết những chủ nhân đã từng nắm giữ chúng, không chút do dự. Ý chí tồn tại của chúng, vốn dĩ là "sắc bén để cắt", "kiên cường để chống đỡ", "bảo vệ để che chắn", giờ đây đã bị bóp méo một cách tàn nhẫn thành "hủy diệt để thăng hoa", "nuốt chửng để tiến hóa".

Cổ Ki��m Hồn, trong hình dáng một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng lại phát ra ánh sáng mờ nhạt, đang vật lộn trong cơn bão ý chí cuồng loạn. Y cố gắng chống lại làn sóng ý chí hung bạo từ hàng ngàn, hàng vạn binh khí khác. "Đây không phải là chiến đấu! Đây là sự hủy diệt! Dừng lại!" Ý niệm của y vang lên yếu ớt trong tâm thức, một tiếng gào thét của sự bất lực và tuyệt vọng. Nhưng tiếng gào thét ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng rên rỉ của kim loại và tiếng la hét của những linh hồn đang bị tha hóa. Y nhìn thấy những kiếm hồn khác, những linh hồn từng là bạn bè, từng cùng y trải qua vô số trận chiến, giờ đây đôi mắt chúng đỏ ngầu, ánh sáng linh hồn của chúng bị nhuốm một màu đỏ máu ghê rợn. Ý chí của chúng đã bị biến dạng thành những con quỷ khát máu, chỉ biết chém giết và nuốt chửng.

Cổ Kiếm Hồn dùng ánh sáng yếu ớt của mình để trấn áp một số binh khí đang tấn công những người vô tội, nhưng sự chống cự của y chỉ như một con đom đóm nhỏ bé giữa đêm tối, quá mong manh và tạm thời. Mỗi khi y cố gắng đẩy lùi một thanh kiếm bị tha hóa, một luồng ý chí tà ác lại bắn ngược trở lại, ăn mòn bản chất kiên định của y. Y cảm thấy bản chất "sắc bén" của mình đang bị ăn mòn, khát khao "chém" của nó đang bị bóp méo thành sự hủy diệt thuần túy, không có mục đích, không có đạo lý. Lưỡi kiếm của y, vốn là biểu tượng của sự công bằng và chính nghĩa, giờ đây cũng bắt đầu run rẩy, như thể bị ép buộc phải phản bội lại niềm tin của chính mình.

Không chỉ có binh khí, mà ngay cả Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Vạn Kiếm Thành, cũng đang phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng. Các bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, giờ đây rung chuyển dữ dội, những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bề mặt, như những vết thương hằn sâu trên da thịt. Từng khối đá, từng mảnh vữa rơi lởm chởm xuống đất, mang theo tiếng kêu rên của thành linh. Bản chất "bảo vệ" của Thiết Giáp Thành Linh, vốn là sự kiên cố và vững chãi, giờ đây đang bị cưỡng ép biến thành "tấn công" và "thống trị". Nó cảm thấy một khao khát điên cuồng muốn mở rộng biên giới của mình, muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh, muốn biến mọi vật chất thành một phần của nó để "thăng hoa".

Thiết Giáp Thành Linh phát ra ánh sáng vàng rực cuối cùng, cố gắng tạo ra một lá chắn bảo vệ những người dân còn sót lại, những người đang co ro trong sợ hãi giữa sự hỗn loạn. Nhưng ánh sáng ấy quá yếu ớt, nó chỉ có thể bảo vệ được một vài góc nhỏ của thành trì, trong khi phần lớn Vạn Kiếm Thành đang chìm trong biển lửa và máu. Tiếng kim loại rên rỉ, tiếng đá đổ vỡ, tiếng la hét tuyệt vọng của người dân, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản hùng ca bi tráng của sự hủy diệt. Thiết Giáp Thành Linh cảm nhận được sự tha hóa của từng viên đá, từng thanh kim loại cấu thành nên nó. Chúng không còn là một phần của nó, mà đã trở thành những tế bào ung thư, đang tàn phá nó từ bên trong.

***

Trong Linh Thú Sơn Mạch hùng vĩ, bầu trời đỏ rực như máu, những đám mây độc mang theo một màu xanh xám chết chóc, trút xuống những trận mưa máu loang lổ. Gió độc gào thét, mang theo mùi tanh nồng của máu và mùi lưu huỳnh ngai ngái, xuyên qua từng tán cây, từng ngọn núi. Cảnh quan hoang dã, nguyên thủy, vốn dĩ là bản giao hưởng của sự sống, giờ đây biến thành một địa ngục trần gian. Tiếng gầm rú của linh thú không còn là âm thanh của bản năng sinh tồn, mà là tiếng gào thét của sự điên loạn, của sự đau đớn tột cùng. Tiếng suối chảy róc rách đã biến thành tiếng nước chảy máu đỏ tươi, dòng chảy của nó mang theo những xác linh thú bị xé nát, trôi dạt vô định.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ với bộ lông trắng như tuyết, giờ đây bị nhuốm màu đỏ máu phản chiếu, gầm lên đau đớn và phẫn nộ. Đôi mắt hổ vàng rực của hắn ngập tràn sự phẫn uất khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng xung quanh. Các loài linh thú, từ con sóc nhỏ bé nhất đến những con Cự Hùng mạnh mẽ nhất, đều bị ánh sáng đỏ máu bao phủ. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, mất đi sự tinh khôn, chỉ còn lại sự điên dại và khát vọng "thăng cấp" bằng mọi giá. Chúng tấn công lẫn nhau không thương tiếc, những con linh thú yếu hơn bị xé xác, bị nuốt chửng bởi những con m��nh hơn, không phải vì bản năng sinh tồn, mà vì một khát khao méo mó muốn hấp thụ sức mạnh, muốn "tiến hóa" lên một cảnh giới cao hơn theo lời thì thầm của nghi thức tà ác.

"Không! Ngươi không phải là con của ta! Ngươi là ai?!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm thét, tiếng gầm của hắn mang theo uy áp của một thần thú thượng cổ, nhưng lại bị nhấn chìm bởi tiếng gào thét, tiếng gầm gừ điên loạn của hàng vạn linh thú khác. Hắn ra sức đẩy lùi những linh thú đã hóa điên, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sự đau đớn tột cùng khi hắn nhận ra đó là đồng loại của mình, là những con thú mà hắn đã từng bảo vệ, từng dạy dỗ. Một con Cự Hùng khổng lồ, vốn là bạn cũ của hắn, giờ đây đôi mắt đỏ ngầu, gầm gừ lao vào tấn công hắn không chút do dự, coi hắn là chướng ngại vật trên con đường "thăng tiên" mù quáng. Bạch Hổ Lão Tổ không thể xuống tay giết chết chúng, nhưng chúng lại không ngừng tấn công hắn, như thể ý chí của chúng đã hoàn toàn bị nghi thức kiểm soát, biến chúng thành những con rối máu thịt.

Trong sâu thẳm Sơn Mạch, Thạch Trụ, ngọn núi cao vút, hùng vĩ, giờ đây đang rung chuyển tận gốc. Từng phiến đá lớn, nhỏ rơi lởm chởm xuống chân núi, tạo thành những tiếng động long trời lở đất. Nó cảm thấy ý chí "đứng vững", "kiên định", "bảo vệ" của mình đang bị cưỡng ép biến thành "sụp đổ", "chôn vùi", "nuốt chửng". Từng mạch đá, từng mạch đất bên trong nó rên rỉ, như bị xé toạc, bị nghiền nát. Nó cố gắng dùng ý niệm kiên định của mình để chống lại sự mục rữa từ bên trong, nhưng làn sóng tha hóa quá mạnh mẽ, nó cảm thấy mình đang dần tan rã, bản chất vĩnh cửu của nó đang bị bóp méo thành một thứ gì đó kinh tởm, dị dạng.

Lâm Uyển Nhi và Mộc Lâm Chủ, hai linh hồn của tự nhiên, đang cùng nhau cố gắng bảo vệ những cây cổ thụ và linh thú còn giữ được ý chí. Lâm Uyển Nhi, với mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân, đôi mắt sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và đau khổ. Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng: "Rừng... rừng đang chết... Linh hồn của vạn vật đang bị bẻ cong..." Nàng dùng linh thuật của mình để tạo ra những lá chắn xanh biếc, cố gắng xoa dịu những linh thú còn có thể cứu vãn, cố gắng hàn gắn những vết thương trên cây cối. Nhưng xung quanh nàng, những cây cổ thụ trăm năm tuổi đang vặn vẹo thân mình, rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn độc, lá cây héo úa, chuyển sang màu đỏ máu.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, giờ đây cũng đầy vẻ đau đớn. Ông cố gắng dùng cây trượng gỗ cổ thụ trong tay để trấn áp những rễ cây đang điên cuồng tấn công. "Không được để chúng bị tha hóa! Phải giữ vững bản chất! Ngươi là cây! Ngươi phải bám rễ sâu vào đất mẹ!" Giọng ông vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết, cố gắng truyền ý niệm của sự sống và bản chất vào từng thớ gỗ. Nhưng ông bị bao vây bởi làn sóng biến dị, những linh thú điên loạn và cây cối bị tha hóa không ngừng lao vào tấn công, cố gắng nuốt chửng ý chí của ông.

Cả Huyền Vực chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiếng la hét, tiếng gầm gừ điên loạn của vạn vật bị tha hóa vang vọng khắp nơi, như một lời ai o��n cho một thế giới đang bị xé nát. Sự hủy diệt và tha hóa ý chí vạn vật cho thấy cái giá khủng khiếp mà Huyền Vực phải trả cho sự mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả. Việc "chữa lành" sau này, nếu có thể, sẽ là một nhiệm vụ khó khăn gấp bội, gần như không thể. Tình trạng cận tử của Tần Mặc, và việc hắn bị bao phủ bởi ánh sáng đỏ máu của Huyền Vực Tâm Châu, có thể sẽ dẫn đến một sự thức tỉnh mới, một năng lực tiềm ẩn, hoặc một sự kết nối sâu sắc hơn với bản chất thật của Huyền Vực Tâm Châu, nhưng theo một cách hoàn toàn khác với con đường tà đạo mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi. Tuy nhiên, trong biển máu và sự điên loạn này, sự đấu tranh kiên cường của Cổ Kiếm Hồn, Bạch Hổ Lão Tổ, Thạch Trụ, Lâm Uyển Nhi, Mộc Lâm Chủ và Thiết Giáp Thành Linh để giữ vững bản chất của mình và của vạn vật xung quanh, lại là tia hy vọng cuối cùng. Một "ý chí kháng cự" tiềm tàng, vẫn đang âm ỉ cháy, chờ đợi một phép màu trong màn đêm đỏ máu của Huyền Vực.

Huyền Vực, giờ đây, không còn là thế giới mà họ từng bi���t. Nó là một chiến trường của ý chí, nơi bản chất bị bóp méo, nơi mọi sự sống đang rên xiết trong cơn đau đớn tột cùng, chờ đợi sự phán xét cuối cùng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free