Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1196: Thức Tỉnh Trong Vực Thẳm: Tiếng Vọng Của Vạn Vật

Trong Thiên Cung ngọc vàng lộng lẫy, nơi lẽ ra phải là cõi tiên bồng bềnh mây trắng, giờ đây chìm trong một cơn bão năng lượng đỏ máu cuồng loạn. Từng phiến ngọc bích, từng trụ vàng chạm trổ tinh xảo đều rung lên bần bật, như thể chính bản thân chúng đang gào thét trong đau đớn tột cùng. Các cầu vồng tự nhiên từng lung linh kết nối những hòn đảo mây giờ đã chuyển sang màu đỏ ảm đạm, như những vết sẹo khổng lồ xé toạc bầu trời. Không khí vốn trong lành, tinh khiết nay đặc quánh mùi máu tanh nồng và một thứ khí độc chát chúa, khiến hô hấp cũng trở nên khó khăn. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, không còn du dương mà trở nên gào thét, hòa cùng tiếng nứt vỡ lạo xạo của những linh thạch trên trần điện, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.

Giữa tâm điểm của cơn bão đó, Tần Mặc nằm bất động trong vòng tay Tô Lam. Thân thể hắn, vốn đã gầy gò, giờ đây lại càng thêm tiều tụy, làn da nhợt nhạt, những vết nứt đen kịt chằng chịt khắp người vẫn không ngừng lan rộng. Ánh sáng đỏ máu từ Huyền Vực Tâm Châu không chỉ bao phủ mà còn như đang nuốt chửng hắn, từng luồng năng lượng hung bạo cuồn cuộn thẩm thấu vào da thịt, xương cốt, thậm chí cả linh hồn hắn. Tô Lam ôm chặt lấy Tần Mặc, cơ thể nàng run rẩy bần bật, nhưng nàng vẫn cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng để bảo vệ hắn, như một đóa hoa yếu ớt cố gắng che chắn cho một thân cây đang khô héo trước cơn bão táp. Nước mắt giàn giụa, lăn dài trên gò má thanh tú của nàng, hòa lẫn vào thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, tạo nên một cảnh tượng bi thương đến thấu tâm can.

“Tần Mặc! Không! Tỉnh dậy đi!” Tô Lam thét lên lạc giọng, tiếng nàng đầy tuyệt vọng và đau đớn, như tiếng chim non gọi bầy trong cơn hoạn nạn. “Thế giới đang… đang chết dần! Ngươi không thể bỏ cuộc lúc này! Ngươi nghe thấy ta nói không? Tần Mặc!” Nàng lay gọi hắn, từng nhịp lay động yếu ớt, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nhỏ nhoi của sự sống, một ánh mắt, một hơi thở, một cái nắm tay. Nhưng Tần Mặc vẫn chìm trong sự bất động đáng sợ, như một bức tượng đồng hóa bởi thứ ánh sáng đỏ máu. Sự im lặng của hắn, sự trống rỗng trong ánh mắt khép chặt, càng khiến Tô Lam chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự sợ hãi. Nàng cảm thấy như toàn bộ thế giới đang sụp đổ quanh mình, không chỉ là những kiến trúc bằng ngọc vàng của Thiên Cung, mà là chính nền tảng niềm tin, là hy vọng cuối cùng của nàng. Mùi máu tanh nồng và mùi khí độc ngột ngạt xộc vào mũi, khiến nàng ho sặc sụa, nhưng nàng vẫn không buông Tần Mặc ra, như thể hắn là sợi dây neo cuối cùng giữ nàng lại với thực tại đang tan rã. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo đang dần xâm chiếm Tần Mặc, một sự lạnh lẽo không phải của cái chết, mà là của sự vô định, của một vực thẳm không đáy mà hắn đang lao vào.

Trên bệ đài cao nhất của Thiên Cung, Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững, dáng người thanh lịch nhưng toát lên vẻ uy nghiêm đến đáng sợ. Mái tóc trắng như tuyết của hắn bay phấp phới trong luồng năng lượng cuồng bạo, nhưng khuôn mặt tuấn tú của hắn lại không hề biểu lộ một chút sợ hãi hay lo lắng nào. Ngược lại, đôi mắt xanh thẳm của hắn giờ đây rực sáng một cách điên cuồng, ánh lên vẻ cuồng nhiệt và chiến thắng. Hắn giơ cao đôi tay, như một vị thần đang triệu hồi tận thế, thao túng Huyền Vực Tâm Châu đang xoay tròn trên đỉnh đầu hắn. Từ Huyền Vực Tâm Châu, những luồng năng lượng đỏ máu cuồn cuộn tuôn ra, không ngừng lan tỏa khắp Thiên Cung, khắp Huyền Vực, bóp méo vạn vật. Hắn nhìn Tần Mặc và Tô Lam dưới chân, ánh mắt quét qua họ như hai con kiến không đáng kể, một nụ cười nhếch mép khinh thường nở trên môi.

“Các ngươi vẫn còn cố chấp?” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp kinh người, vang vọng khắp Thiên Cung, như sấm sét giáng xuống. “Đây l�� thời khắc huy hoàng nhất của Huyền Vực! Đây là con đường duy nhất để vạn vật thăng hoa, để phá bỏ xiềng xích của phàm tục! Các ngươi, những kẻ yếu đuối không dám đối mặt với sự thật, sẽ bị cuốn trôi trong dòng chảy vĩ đại này!” Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp điện, xen lẫn tiếng rung chuyển của Thiên Cung, tiếng rên rỉ của vạn vật bên ngoài. Hắn tin rằng mình đang mang lại sự ‘tiến hóa’ cho Huyền Vực, một sự thăng hoa mà không ai dám mơ tới. Với hắn, cảnh tượng hủy diệt và biến dạng này không phải là bi kịch, mà là quá trình 'phá kén' tất yếu để Huyền Vực có thể 'lột xác' và 'thăng tiên'. Hắn hít sâu vào lồng ngực mùi máu tanh và khí độc, như thể đó là hương thơm của sự tái sinh, của một kỷ nguyên mới do chính hắn tạo ra. Sự điên cuồng trong ánh mắt hắn càng lúc càng rõ ràng, một sự điên cuồng được nuôi dưỡng bởi niềm tin mù quáng vào 'đạo' của mình, vào con đường 'thăng tiên' mà hắn đã chọn cho toàn bộ thế giới.

***

Trong khi thân thể Tần Mặc nằm bất động trong vòng tay Tô Lam, ý thức hắn lại chìm sâu vào một vực thẳm đen tối, vô biên. Nhưng vực thẳm này không phải là sự trống rỗng, mà là một cơn bão dữ dội của những hình ảnh và cảm giác kinh hoàng, được khuếch đại lên hàng tỷ lần. Hắn cảm nhận được ý chí của toàn bộ Huyền Vực, không còn là những khát khao riêng lẻ, mà là một tiếng kêu thét đồng điệu của sự thống khổ, của bản chất bị bóp méo.

Trước mắt hắn, trong không gian tâm thức vô định, Suối Tinh Lộ của Vô Tính Thành, dòng suối trong vắt tượng trưng cho sự tinh khiết và bản nguyên, giờ đây chuyển sang một màu đen đặc quánh, sền sệt như nhựa đường. Nước suối không còn chảy mà rỉ ra từng giọt nặng nề, ăn mòn từng tảng đá bờ, từng cành cây cổ thụ mọc ven. Tần Mặc “nghe” được tiếng rên rỉ của dòng nước, tiếng khóc của những viên sỏi dưới đáy, chúng không muốn biến thành thứ nước độc hại, chúng muốn được trong lành, được phản chiếu ánh mặt trời. Nhưng ý chí của chúng bị nghiền nát, bị cưỡng ép biến đổi, khiến chúng trở thành thứ chất lỏng ghê tởm, nuốt chửng sự sống. Mùi tanh hôi của nước cống rãnh, mùi chua loét của chất độc xộc thẳng vào tâm trí hắn, khiến hắn muốn nôn khan, nhưng không thể. Hắn thấy từng sinh vật nhỏ bé sống trong suối, từng hạt bụi, từng vi sinh vật đều bị biến chất, hóa thành những hình thù quái dị, gào thét trong câm lặng.

Tiếp theo, hắn "cảm nhận" được Cây Thần Cổ Thụ, linh hồn của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, đang vặn vẹo thân mình trong đau đớn. Thân cây khổng lồ, vốn sừng sững như một ngọn núi xanh, giờ đây mục rữa từ bên trong. Từng cành cây khô héo, lá rụng tả tơi, không còn là màu xanh mướt của sự sống mà là màu nâu đỏ của cái chết. Những rễ cây khổng lồ, vốn bám sâu vào lòng đất mẹ để nuôi dưỡng sự sống, giờ đây trồi lên mặt đất như những con mãng xà khát máu, cắm sâu vào những linh thú vô tội gần đó, hút cạn sinh lực của chúng. Tần Mặc "nghe" thấy tiếng lá cây khô giòn vỡ vụn, tiếng thân cây rạn nứt như tiếng xương cốt gãy lìa, tiếng rên xiết của một sinh vật sống đang bị bẻ gãy. Ý chí "sinh trưởng", "che chở", "nuôi dưỡng" của cây đã bị cưỡng ép thành "hút cạn", "tàn phá", "nuốt chửng". Cảm giác bị mục ruỗng từ bên trong, bị biến thành một thứ ghê tởm trái với bản chất, khiến Tần Mặc cảm thấy như chính linh hồn mình đang bị xé nát.

Hắn "nghe" tiếng gầm gừ điên dại của Bạch Hổ Lão Tổ, không phải tiếng gầm uy nghi thường lệ mà là tiếng gào thét của sự vật lộn tuyệt vọng. Hắn thấy Bạch Hổ, với bộ lông trắng muốt như tuyết, giờ đây nhuốm màu đỏ máu, và những vết nứt đen kịt đang lan rộng trên da thịt nó, như thể nó đang tự xé rách chính mình. Ý chí "bảo hộ", "trấn giữ" của nó đang bị bóp méo thành "tàn sát", "phá hủy", "cuồng loạn". Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Bạch Hổ khi nó phải chống lại chính bản năng và ý chí bị cưỡng ép, khi nó không thể xuống tay với những linh thú đồng loại đã bị tha hóa, nhưng chúng lại không ngừng tấn công nó, ánh mắt đỏ ngầu, sặc mùi khát máu. Mùi máu tươi và mùi lông cháy xém xộc vào tâm trí Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy như mình đang đứng giữa một lò sát sinh.

Rồi hắn cảm nh���n được Cổ Kiếm Hồn. Tiếng rên rỉ của nó không phải là âm thanh, mà là một ý niệm sắc bén truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc: sự khát khao được tôi luyện, được trở thành vũ khí sắc bén bảo vệ chính nghĩa, giờ đây bị cưỡng ép thành sự khát máu thuần túy, sự ham muốn được chém giết không ngừng. Hắn "nhìn thấy" lưỡi kiếm của nó, vốn mang vẻ cổ kính và trang nghiêm, giờ đây rực lên một ánh đỏ rùng rợn, như thể nó đang bị ngọn lửa tà ác nung chảy, biến đổi. Ý chí của nó đang bị bẻ cong, bị ép buộc phải trở thành một công cụ của sự hủy diệt, trái với bản chất cao quý của một thần kiếm. Cảm giác sắc lạnh của kim loại bị biến chất, cùng với sự hung bạo của ý chí bị tha hóa, khiến Tần Mặc rùng mình.

Hắn còn cảm nhận được sự nứt vỡ của Thạch Trụ, ngọn núi cao vút, hùng vĩ. Tiếng "rắc... rắc..." vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng nghỉ, như tiếng xương cốt của một người khổng lồ đang tan rã. Từng phiến đá lớn, nhỏ không chỉ rơi lởm chởm, mà còn như đang "tan chảy", biến thành những khối vật chất vô định hình, mất đi sự kiên cố vốn có. Ý chí "đứng vững", "kiên định", "bảo vệ" đang bị cưỡng ép thành "sụp đổ", "chôn vùi", "nuốt chửng". Tần Mặc cảm nhận nỗi đau của một thực thể bất diệt đang bị xé toạc, bị nghiền nát từ bên trong. Mùi đá vụn, mùi đất chết và mùi rêu mục xộc vào tâm trí hắn, gợi lên cảm giác về một cái chết chậm rãi, thê lương.

Và Thiết Giáp Thành Linh. Tần Mặc "thấy" những bức tường thành, vốn được xây dựng để bảo vệ, giờ đây không còn vững chãi mà bắt đầu mọc ra những gai nhọn hoắt, vô tri, như thể chúng đang tự hủy hoại chính mình. Các tháp canh đổ sụp, không phải vì bị phá hủy mà vì chúng tự biến dạng, biến thành những hình thù quái dị, méo mó. Ý chí "phòng thủ", "b���o vệ" bị cưỡng ép thành "tấn công", "tàn phá". Tiếng rên rỉ của thành trì, tiếng kim loại va chạm khô khốc, tiếng gạch đá tự nứt vỡ, tất cả đều tạo thành một bản hòa âm của sự hỗn loạn và điên cuồng.

Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi cảm giác đều là một nhát dao đâm vào ý thức Tần Mặc. Hắn co giật, thân thể hắn nằm trong vòng tay Tô Lam cũng run rẩy dữ dội, như thể toàn bộ Huyền Vực đang nghiền nát hắn, đè nặng lên linh hồn hắn. Hắn cố gắng chống cự, cố gắng bám víu vào chút lý trí cuối cùng, nhưng làn sóng tuyệt vọng quá lớn, quá mạnh mẽ. "Không... không thể nào..." Tần Mặc thầm thì trong tâm trí, giọng nói đầy thống khổ, "Đây không phải là thăng hoa... Đây là sự hủy diệt! Đây là sự phản bội bản chất! Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi đang phá hủy tất cả!" Hắn cảm thấy mình đang chìm sâu hơn, bị cuốn vào một vòng xoáy không đáy của sự đau đớn và tuyệt vọng, như thể ý chí của chính hắn cũng đang bị bóp méo, bị đồng hóa bởi thứ năng lượng đỏ máu kinh hoàng kia.

***

Cùng lúc đó, trên khắp Huyền Vực, các đồng minh của Tần Mặc cũng đang vật lộn trong tuyệt vọng, chứng kiến tận mắt những cảnh tượng kinh hoàng mà Tần Mặc đang cảm nhận trong tâm trí. Thanh Vân Tông, vốn là chốn tiên cảnh thanh tịnh, giờ đây tràn ngập tiếng gào thét của các đệ tử và linh thú bị tha hóa. Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong một hang động linh thiêng, đang cố gắng chống lại sự thôi thúc giết chóc từ ý chí bị bóp méo. Thanh kiếm cổ kính của nó, vốn luôn sáng trong vắt, giờ đây rực lên một ánh đỏ rùng rợn, như thể nó đang bị ngọn lửa tà ác nung chảy. Nó không ngừng rung lên bần bật, từng luồng sát khí hung bạo bắn ra xung quanh, khiến không khí đặc quánh mùi máu tanh. Cổ Kiếm Hồn, dưới hình dạng linh thể, một người đàn ông trung niên uy nghi, đang ôm chặt lấy lưỡi kiếm của chính mình, cố gắng dùng ý niệm kiên cường để trấn áp nó.

“Thứ sức mạnh này... nó bóp méo tất cả! Nó muốn chúng ta quên đi bản chất!” Cổ Kiếm Hồn gầm lên trong giận dữ, giọng nói mang theo sự đau đớn tột cùng. Hắn cảm nhận được khát vọng được chém giết, được phá hủy đang trỗi dậy mạnh mẽ trong chính bản thể của mình, một khát vọng trái ngược hoàn toàn với ý chí bảo vệ và chính nghĩa mà hắn đã tôi luyện hàng ngàn năm. Hắn phải chiến đấu không chỉ với thế giới bên ngoài mà còn với chính bản thân mình, với ý chí bị cưỡng ép méo mó. Từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán hắn, hòa vào ánh sáng đỏ máu phản chiếu từ lưỡi kiếm. Hắn biết, nếu hắn buông tay, nếu hắn khuất phục, hắn sẽ trở thành một thanh hung kiếm khát máu, một công cụ hủy diệt vô tri.

Xa xôi tại Bạch Hổ Thánh Địa, Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên trong đau đớn, tiếng gầm của nó xé toạc màn đêm đỏ máu, nhưng lại yếu ớt đến thảm thương trước tiếng gào thét điên loạn của hàng vạn linh thú khác. Thân thể khổng lồ của nó, vốn được bao phủ bởi bộ lông trắng như tuyết, giờ đây xuất hiện những vết nứt đen kịt, như những nhát chém của lưỡi dao vô hình. Máu tươi rỉ ra từ những vết nứt, nhuộm đỏ bộ lông, khiến nó trông càng thêm thê thảm. Đôi mắt hổ vàng rực của nó, vốn tràn đầy trí tuệ, giờ đây lại ��nh lên vẻ tuyệt vọng và sự vật lộn dữ dội. Nó cố gắng xua đuổi những linh thú đã hóa điên, những con thú mà nó từng bảo vệ, từng dạy dỗ, nhưng mỗi đòn đánh đều mang theo sự đau đớn tột cùng khi nó phải đối mặt với đồng loại của mình, những kẻ đã bị biến thành con rối máu thịt. Mùi máu và mùi lông cháy xém đặc quánh trong không khí, khiến nó cảm thấy nghẹt thở. Nó cảm nhận được ý chí "bảo hộ" đang bị cưỡng ép biến thành "tàn sát", "cuồng loạn", và nó phải dùng toàn bộ ý chí kiên cường của mình để chống lại sự tha hóa kinh hoàng đó.

Trong sâu thẳm Sơn Mạch, Thạch Trụ, ngọn núi cao vút, hùng vĩ, giờ đây đã nứt toác thành những khe nứt khổng lồ, như một vết thương hở miệng trên thân thể của Huyền Vực. Từng phiến đá lớn, nhỏ rơi lởm chởm xuống chân núi, tạo thành những tiếng động long trời lở đất, nghe như tiếng khóc của một người khổng lồ đang hấp hối. Nó cảm thấy ý chí "đứng vững", "kiên định", "bảo vệ" của mình đang bị cưỡng ép biến thành "sụp đổ", "chôn vùi", "nuốt chửng". Từng mạch đá, từng mạch đất bên trong nó rên rỉ, như bị xé toạc, bị nghiền nát. Dù vậy, từ những vết nứt sâu hoắm, vẫn có một ý niệm kiên định, yếu ớt nhưng không ngừng, được truyền đi, như một lời nhắc nhở về sự vững chãi, về bản chất trường tồn, một tiếng gọi vô hình hướng về Tần Mặc, cầu xin sự cứu rỗi. Mùi đất đá vỡ vụn, mùi rêu phong khô héo xộc vào không khí, nặng nề và u ám.

Lâm Uyển Nhi và Mộc Lâm Chủ, hai linh hồn của tự nhiên, đang cùng nhau vật lộn trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Lâm Uyển Nhi, với mái tóc xanh biếc như lá cây mùa xuân, đôi mắt sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và đau khổ. Nàng cố gắng dùng linh lực của mình để tạo ra những lá chắn xanh biếc, cố gắng xoa dịu những linh thú còn giữ được chút lý trí, cố gắng hàn gắn những vết thương trên cây cối. Nhưng xung quanh nàng, những cây cổ thụ trăm năm tuổi đang vặn vẹo thân mình, rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn độc, lá cây héo úa, chuyển sang màu đỏ máu. Nàng thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng: "Rừng... rừng đang chết... Linh hồn của vạn vật đang bị bẻ cong... Ta không thể... ta không thể cứu vãn tất cả..." Nàng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của từng ngọn cỏ, từng bông hoa, từng thân cây, chúng đang bị cưỡng ép biến chất, bị bẻ cong khỏi bản chất thuần khiết của mình. Mùi cây cỏ héo úa, mùi đất mục rữa nồng nặc, khiến nàng cảm thấy như một phần của chính mình đang chết đi.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, giờ đây cũng đầy vẻ đau đớn. Ông cố gắng dùng cây trượng gỗ cổ thụ trong tay để trấn áp những rễ cây đang điên cuồng tấn công. "Không được để chúng bị tha hóa! Phải giữ vững bản chất! Ngươi là cây! Ngươi phải bám rễ sâu vào đất mẹ!" Giọng ông vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết, cố gắng truyền ý niệm của sự sống và bản chất vào từng thớ gỗ. Nhưng ông bị bao vây bởi làn sóng biến dị, những linh thú điên loạn và cây cối bị tha hóa không ngừng lao vào tấn công, cố gắng nuốt chửng ý chí của ông. Mùi nhựa cây bị biến chất, mùi đất hoang tàn, tất cả đều bao trùm l���y ông, như muốn nhấn chìm sự kiên cường cuối cùng của một linh hồn tự nhiên.

Tại Thiết Giáp Thành, Thành Linh đang phát ra tiếng rên rỉ thê lương. Những bức tường thành kiên cố, vốn được xây dựng để bảo vệ cư dân, giờ đây không còn vững chãi mà bắt đầu mọc ra những gai nhọn hoắt, vô tri, như thể chúng đang tự hủy hoại chính mình. Các tháp canh đổ sụp, không phải vì bị phá hủy mà vì chúng tự biến dạng, biến thành những hình thù quái dị, méo mó. Ý chí "phòng thủ", "bảo vệ" bị cưỡng ép thành "tấn công", "tàn phá". Tiếng kim loại va chạm khô khốc, tiếng gạch đá tự nứt vỡ, tất cả đều tạo thành một bản hòa âm của sự hỗn loạn và điên cuồng. Các đồng minh chiến đấu trong vô vọng, cố gắng bảo vệ những gì còn có thể, ánh mắt tuyệt vọng hướng về phía Thiên Cung, nơi ánh sáng đỏ máu đang rực cháy, như một dấu chấm hết cho tất cả. Họ cảm nhận được sự bất lực, sự tuyệt vọng đang lan tỏa khắp Huyền Vực, một sự tuyệt vọng mà ngay cả ý chí kiên cường nhất cũng khó có thể chống đỡ.

***

Khi ý chí của Tần Mặc gần như tan vỡ, khi hắn cảm thấy mình đã chạm đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Hắn cảm thấy mình bị kéo sâu hơn, xuyên qua lớp năng lượng đỏ máu hỗn loạn, xuyên qua tầng tầng lớp lớp của sự đau đớn và điên loạn, đến một không gian hoàn toàn khác. Nơi đây, không còn tiếng gào thét của vạn vật bị tha hóa, không còn mùi máu tanh nồng hay khí độc chát chúa, không còn sự rung chuyển dữ dội hay ánh sáng đỏ quỷ dị. Tất cả đều chìm trong một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một không gian lạnh lẽo thấu xương nhưng lại tinh khiết đến lạ thường.

Trong không gian tĩnh mịch đó, Tần Mặc không còn cảm nhận được sự điên loạn, cuồng nhiệt của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là một nỗi buồn vô hạn, một sự tĩnh mịch nguyên thủy, như thể hắn đang chạm vào linh hồn sâu thẳm nhất của Huyền Vực. Hắn "nhìn thấy" một tia sáng nhỏ, yếu ớt nhưng vô cùng thuần khiết, nằm sâu trong trung tâm của Huyền Vực Tâm Châu. Tia sáng đó không rực rỡ, không chói lóa, mà chỉ là một đốm sáng xanh nhạt, lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng lại chứa đựng một sức sống nguyên bản, không bị vấy bẩn bởi bất kỳ tạp chất nào. Đó chính là ý chí chân chính của Huyền Vực, bản nguyên của thế giới, đang bị cưỡng ép, bị giam cầm và đau đớn tột cùng. Nó không gào thét, không chống cự dữ dội như những ý chí khác, mà chỉ âm thầm rên rỉ, âm thầm cầu nguyện.

Từ tia sáng nhỏ bé đó, một năng lượng mới bắt đầu trào dâng. Nó không phải là linh lực hùng hậu, cũng không phải là ý chí cuồng bạo, mà là một dòng chảy lạnh giá như băng tuyết, nhưng lại tinh khiết và tràn đầy sức sống nguyên thủy. Dòng năng lượng đó không hề hung bạo hay cưỡng ép, mà chậm rãi, nhẹ nhàng thẩm thấu vào Tần Mặc, bao bọc lấy ý thức và thân thể hắn. Nó không cố gắng đồng hóa hắn, mà ngược lại, nó như một dòng suối trong lành, gột rửa đi mọi sự ô uế, mọi vết nứt trong linh hồn hắn. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương ban đầu dần biến thành sự thanh thản, sự tĩnh lặng đến lạ thường. Tần Mặc cảm thấy như những vết nứt trên cơ thể mình đang được hàn gắn, những đau đớn trong tâm trí đang dần tan biến, nhường chỗ cho một sự bình yên sâu sắc.

Hắn không còn gào thét trong tâm trí. Hắn hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác này, trong sự kết nối sâu sắc và thuần khiết với bản nguyên của Huyền Vực. Hắn "nghe" được một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt nhưng đầy bi thương, một lời cầu cứu từ tận sâu thẳm linh hồn của thế giới: “Cứu... ta...”

Tiếng gọi đó, không phải là tiếng gọi của sự tuyệt vọng, mà là tiếng gọi của niềm tin, của một hy vọng mong manh. Tần Mặc cảm thấy ý chí của mình không còn bị nghiền nát, mà đang được tái tạo, được tôi luyện trong dòng năng lượng lạnh giá, tinh khiết này. Hắn không biết điều gì đang xảy ra, không biết mình sẽ trở thành gì, nhưng hắn biết, đây là một sự biến đổi, một sự thức tỉnh.

Bên ngoài, trong vòng tay Tô Lam, thân thể Tần Mặc vẫn bất động. Nhưng ánh sáng đỏ máu của Huyền Vực Tâm Châu bao phủ lấy hắn bắt đầu bị đẩy lùi. Từ sâu bên trong cơ thể hắn, một ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo, bắt đầu phát ra, yếu ớt nh��ng kiên định. Ánh sáng xanh đó đối lập hoàn toàn với màu đỏ máu cuồng loạn đang bao trùm Thiên Cung, như một đóa sen băng nở rộ giữa biển lửa. Ánh sáng xanh từ Tần Mặc không chỉ đẩy lùi ánh sáng đỏ, mà còn lan tỏa ra xung quanh, như một lời thách thức thầm lặng gửi đến Thiên Diệu Tôn Giả, một tuyên ngôn về sự sống và bản nguyên, về một con đường hoàn toàn khác biệt.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free