Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1198: Vực Thẳm Than Khóc: Liên Minh Tập Hợp

Tần Mặc từ từ mở mắt. Ánh sáng xanh nhạt từ cơ thể hắn đã không còn chập chờn như ngọn nến trước gió, mà đã ổn định lại, nhu hòa giao hòa với sắc đỏ máu hỗn loạn đang bao trùm khắp Thiên Cung. Hắn cảm nhận được Tô Lam đang ôm chặt lấy mình, hơi thở dồn dập, thân thể run rẩy. Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn hắn, trong đó vừa có sự kinh hoàng tột độ, vừa có một tia mừng rỡ yếu ớt khi thấy hắn tỉnh lại.

"Mặc ca, huynh tỉnh rồi..." Giọng nàng nghẹn ngào, khẽ khàng, như sợ làm tan biến khoảnh khắc mong manh này. Nhưng rồi, ánh mắt nàng lại chuyển hướng ra bên ngoài, nơi cảnh tượng Thiên Cung tráng lệ giờ đây chỉ còn là đống đổ nát, những khối ngọc bích vỡ vụn, những cột vàng đổ sập, lơ lửng giữa mây mù nhuộm đỏ. Tiếng rên rỉ, gào thét của vạn vật từ xa vọng lại, như tiếng vọng của một thế giới đang chết dần. "Huyền Vực... Huyền Vực đã... thành ra thế này..."

Tần Mặc khẽ siết chặt bàn tay Tô Lam, ánh mắt trấn an. Hắn chậm rãi đứng dậy, cảm nhận được sự nặng nề của không khí, mùi khét lẹt của linh lực biến chất, mùi tanh tưởi của máu và sự mục ruỗng đang tràn ngập. Toàn bộ Thiên Cung, nơi vốn là biểu tượng của sự thanh tịnh và thần thánh, giờ đây bị bao phủ bởi một thứ tà khí quỷ dị, khiến những đóa hoa tiên úa tàn, những dòng suối ngọc khô cạn, và những cung điện ngọc ngà biến thành những khối kiến trúc vặn vẹo, gớm ghiếc. Các cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây đã biến thành những đường hầm đen kịt, nuốt chửng ánh sáng. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm giờ đây không còn du dương mà trở thành tiếng rít thê lương, như tiếng khóc than của cả một th��� giới.

Hắn hít sâu một hơi, để luồng khí nặng nề, oi bức và mang theo tà khí này tràn vào lồng ngực. Hắn không còn sợ hãi, không còn tuyệt vọng. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn đã tìm thấy một con đường, một tia sáng giữa bóng tối mịt mùng.

Xung quanh hắn, các đồng minh cũng đã đến. Họ đứng sững sờ, bàng hoàng trước cảnh tượng đổ nát của Thiên Cung và sự tha hóa của Huyền Vực bên dưới.

Cổ Kiếm Hồn, khi không còn hiện hình, là một thanh kiếm cổ gỉ sét nằm trên đất, nhưng ý chí của nó vang vọng rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc, sắc bén và đầy phẫn nộ. "Đây là sự thăng tiên mà hắn nói sao? Một trò đùa chết tiệt!" Tiếng 'keng' nhẹ từ thân kiếm như một tiếng nghiến răng, thể hiện sự căm tức tột cùng. "Hắn đã biến những tinh hoa của Huyền Vực thành thứ quỷ quái gì thế này? Một thanh binh khí, khi bản chất bị cưỡng ép, chỉ còn là một khối sắt vô tri, không còn linh hồn, không còn ý chí chiến đấu! Nó chỉ còn là nỗi đau và sự hủy diệt!"

Thạch Trụ, giờ đây không còn vẻ vững chãi như thuở nào, mà đang run rẩy từng hồi, những vết nứt sâu hoắm lan rộng trên thân thể cổ kính. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc chậm rãi, nặng nề, ẩn chứa nỗi đau thương vô hạn. "Nỗi đau này... còn sâu hơn cả vết nứt thời thượng cổ... Khi vạn vật mất đi bản chất, chúng ta mất đi linh hồn của thế giới. Huyền Vực đang bị xé toạc, bị bẻ cong đến tận cốt lõi." Tiếng "ầm... ầm..." trầm thấp như tiếng thở dài từ lòng đất, làm rung chuyển cả không gian xung quanh.

Bạch Hổ Lão Tổ đứng đó, thân hình khổng lồ của nó toát ra uy áp nhưng đôi mắt hổ vàng rực giờ đây lại tràn ngập sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi hiếm thấy. Bộ lông trắng như tuyết của nó giờ đây dính đầy những mảng linh khí đỏ máu, khiến nó trông như một con quái vật bị nhiễm độc. "Ta đã sống qua hàng vạn năm, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy của Huyền Vực, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào bi thảm đến vậy. Ngay cả những cấm địa cổ xưa nhất cũng đang rên rỉ, những linh mạch đang khô kiệt. Hắn... hắn đã đạt được mục đích của mình, nhưng cái giá phải trả... quá đắt." Giọng nói của nó trầm thấp, mang theo sự bất lực.

Lâm Uyển Nhi, với mái tóc xanh biếc giờ đây đã ngả màu xám xịt như lá cây khô héo, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ u hoài nhưng vẫn còn đó tia kiên cường. Nàng run rẩy chạm vào một cành cây cổ thụ gần đó, cành cây vốn đã khô héo giờ đang vặn vẹo như một con mãng xà, phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt. "Cây cối... chúng đang mất đi sự sống, mất đi kết nối với đại địa. Chúng không còn muốn vươn lên đón ánh nắng, chỉ còn biết co rút, đau đớn." Nàng thì thầm, bàn tay nàng như muốn truyền chút sinh khí cuối cùng của mình cho cành cây, nhưng vô vọng. "Khi bản chất bị bẻ cong, linh hồn cũng sẽ héo úa." Câu nói của nàng mang theo một nỗi đau tột cùng, như thể chính nàng đang cảm nhận được sự hủy diệt của vạn vật.

Thiết Giáp Thành Linh không có hình hài, nhưng ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc lạnh lùng và đầy lo lắng. "Sự sụp đổ của Thiên Cung chỉ là khởi đầu. Các thành trì khác, các pháo đài phòng thủ đang dần mất đi ý chí bảo vệ, linh khí trong chúng đang bị rút cạn. Chúng đang biến thành những khối đá vô tri, không còn khả năng tự vệ. Nếu cứ tiếp diễn, Huyền Vực sẽ không còn nơi nào để ẩn náu."

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc trắng, đôi mắt xanh biếc đầy sự khôn ngoan giờ đây lại ngấn lệ. Ông run rẩy ôm lấy một gốc cây đã biến dạng thành một khối thịt thối rữa. "Mùi hương của sự sống... đã biến mất. Chỉ còn mùi của cái chết và sự mục nát. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn đã không chỉ cướp đi sự sống, mà còn cướp đi cả ý nghĩa của sự tồn tại." Giọng ông run rẩy, đầy đau khổ.

Vô Danh Khách đứng tựa vào một cột đá đổ nát, bầu rượu trên tay vẫn còn, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ phong trần lãng tử mà đầy vẻ thâm trầm, suy tư. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mặc, như một kẻ đã nhìn thấu mọi bi kịch của thế gian.

Thiên Sách Lão Nhân, với cặp kính trễ xuống sống mũi, ôm chặt chồng sách cũ nát, vẻ mặt ông lão gầy gò giờ đây tràn đầy sự lo lắng và tuyệt vọng. "Những ghi chép cổ xưa... những lời cảnh b��o đã được nhắc đến... nhưng không ai tin. Bây giờ thì sao? Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe." Ông khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng trong mớ thông tin hỗn loạn.

Tất cả ánh mắt đều tập trung vào Tần Mặc. Hắn là người duy nhất đã trải qua một sự biến đổi, là người duy nhất vẫn còn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa cơn hỗn loạn này. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hỗn loạn và ý chí đau khổ của Huyền Vực đang gào thét xung quanh. Tia sáng xanh nhạt trên người hắn không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là một kết nối sâu sắc, một nhịp cầu mới mà hắn vừa khám phá ra. Hắn nhìn từng người, ánh mắt kiên định, không hề dao động.

"Ta hiểu nỗi đau của các ngươi," Tần Mặc trầm giọng, giọng nói hắn vang vọng trong không gian đổ nát, mang theo một sự trấn an kỳ lạ, như một dòng suối mát lành giữa sa mạc khô cằn. "Nhưng Huyền Vực chưa chết. Vẫn còn một tia hy vọng mong manh, một con đường mà chúng ta có thể đi."

Hắn đưa mắt nhìn ra xa, nơi ánh sáng đ�� máu của nghi thức vẫn đang gầm rú, nhưng trong tầm nhìn của hắn, xuyên qua lớp năng lượng hủy diệt ấy, hắn có thể thấy một phần thuần khiết, lạnh giá của Huyền Vực Tâm Châu đang lóe lên, yếu ớt nhưng kiên cường. Đó là nơi hắn đã tìm thấy con đường của mình.

---

Vài giờ sau, trong một căn phòng nhỏ hơn của Thiên Cung, tạm thời được dọn dẹp và phong tỏa nhẹ để tạo không gian riêng tư. Không khí bên trong vẫn nặng nề, nhưng có phần tĩnh lặng hơn. Mùi hương trầm yếu ớt cố gắng xua đi mùi tanh tưởi và mùi lưu huỳnh từ bên ngoài, nơi nghi thức hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đang tiếp diễn. Dù đã được bảo vệ bởi một kết giới tạm thời của Tô Lam và Thiết Giáp Thành Linh, mọi người vẫn có thể cảm nhận được sự rung chuyển yếu ớt của mặt đất và tiếng gió rít thê lương, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gào thét xa xăm của những linh vật bị tha hóa.

Tần Mặc đứng ở trung tâm căn phòng, ánh sáng xanh nhạt trên người hắn đã ổn định hơn, tạo thành một quầng sáng mờ ảo, huyền ảo. Ánh sáng đó như một ngọn hải đăng nhỏ giữa đại dương tăm tối, thu hút mọi ánh nhìn của những người có mặt. Các đồng minh của hắn, dù vẫn còn vẻ mệt mỏi và bàng hoàng, đã tụ tập xung quanh, lắng nghe hắn nói.

"Thiên Diệu Tôn Giả đã bẻ cong ý chí của Huyền Vực Tâm Châu," Tần Mặc bắt đầu, giọng nói trầm ổn, kiên định, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. "Hắn đã biến sự truy cầu thăng tiên thành một thứ bệnh dịch, một sự tha hóa cưỡng ép. Hắn cấy vào vạn vật khát vọng siêu việt bản thân một cách điên cuồng, biến chúng thành công cụ cho nghi thức của hắn." Hắn dừng lại một chút, để mọi người suy ngẫm về những gì hắn nói. Mỗi lời hắn thốt ra đều nặng trĩu, chứa đựng sự thật tàn khốc mà họ đã tận mắt chứng kiến.

"Nhưng sâu bên trong Huyền Vực Tâm Châu, vẫn còn một phần thuần khiết... một tiếng gọi cứu rỗi." Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ. "Ta, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, đã kết nối được với phần thuần khiết ấy. Nó lạnh giá, nhưng tinh khiết, là bản nguyên của Huyền Vực trước khi bị nhiễm độc bởi khát vọng thăng tiên cuồng loạn."

Bạch Hổ Lão Tổ nhíu mày, bộ lông trắng nhuốm đỏ của nó khẽ run lên. "Chữa lành? Ngươi muốn nói ngươi có thể đảo ngược toàn bộ nghi thức này sao? Ngay cả khi vạn vật đang biến chất, đang hóa thành những thứ quái dị không thể nhận ra?" Giọng nó vang vọng, đầy sự nghi ngờ. Nó đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều cảnh tượng không thể vãn hồi, nên khó lòng tin vào một phép màu nào đó. "Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, của nghi thức 'huyết biến' này, đã vượt quá giới hạn hiểu biết của chúng ta. Nó đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực, vào ý chí tồn tại của vạn vật. Làm sao có thể 'chữa lành' khi mọi thứ đã bị bẻ cong đến thế?"

Tần Mặc không hề nao núng trước sự chất vấn của Bạch Hổ Lão Tổ. "Ta không thể đối đầu trực diện với sức mạnh của hắn. Điều đó là vô vọng, như chúng ta đã thấy. Năng lực của ta, dù đã mạnh hơn, cũng chỉ là một đốm lửa trước cơn bão. Nhưng ta có thể làm được điều khác." Hắn đưa tay lên, một luồng ánh sáng xanh nhạt tinh khiết từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, nhẹ nhàng nhưng vững chắc. "Ta có thể dùng bản thân mình làm cầu nối, truyền tải ý chí thuần khiết của Huyền Vực Tâm Châu đến các vật thể và sinh linh bị tha hóa. Giúp chúng 'nhớ lại' bản chất thật của mình, nhớ lại khát vọng nguyên thủy, không bị bẻ cong bởi sự cưỡng ép thăng tiên."

Lâm Uyển Nhi, ánh mắt u hoài nhưng lý trí, cất tiếng. "Làm sao để làm được điều đó, Mặc ca? Chúng ta không thể đối đầu với sức mạnh ấy trực diện. Ngươi sẽ phải chạm vào từng vật thể, từng sinh linh sao? Quy mô của sự tha hóa này là toàn bộ Huyền Vực!" Nàng lo lắng nhìn hắn, biết rằng kế hoạch này, dù nghe có vẻ khả thi, nhưng cái giá phải trả có lẽ là quá lớn. "Hơn nữa, nếu ngươi dùng bản thân làm cầu nối, ngươi sẽ phải gánh chịu toàn bộ nỗi đau, toàn bộ sự hỗn loạn của những ý chí bị tha hóa đó. Ngươi sẽ chịu đựng được sao?"

Tần M���c gật đầu. "Ta sẽ phải chịu đựng. Nhưng ta tin, đó là con đường duy nhất. Chúng ta không thể chiến thắng Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh. Chúng ta phải chiến thắng hắn bằng ý chí, bằng sự kiên định của bản chất. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nhưng nếu vạn vật có thể lựa chọn, có thể trở về với bản chất nguyên thủy của mình, thì thế giới sẽ tìm lại được sự cân bằng."

Thiên Sách Lão Nhân, với vẻ mặt suy tư, đẩy cặp kính lên sống mũi. "Ý chí của vạn vật... nếu có thể khơi gợi lại bản chất của chúng... Điều này gợi cho ta nhớ đến những truyền thuyết về 'Thức Tỉnh Nguyên Thủy' trong các cổ thư đã thất lạc. Nó nói rằng, khi một thế giới đứng trước bờ vực hủy diệt, sẽ có một cá thể đặc biệt, mang trong mình linh hồn của thế giới, có thể thức tỉnh lại 'ý chí bản nguyên' của vạn vật." Ông nhìn Tần Mặc với một ánh mắt đầy hy vọng và cả sự kinh ngạc. "Chẳng lẽ, ngươi chính là cá thể đó?"

Tần Mặc không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ lắc đầu. "Ta kh��ng biết. Ta chỉ biết, đây là điều ta phải làm. Kế hoạch này cực kỳ nguy hiểm, không chỉ với ta mà còn với tất cả chúng ta. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ phản ứng dữ dội khi nhận ra có kẻ đang phá hoại 'kiệt tác' của hắn." Hắn nhìn từng người trong căn phòng, ánh mắt hắn không chỉ là sự kiên định mà còn là một lời thỉnh cầu thầm lặng. "Ta cần các ngươi. Ta không thể làm điều này một mình."

Tô Lam nắm chặt tay hắn hơn nữa, ánh mắt nàng quả quyết. "Dù có thế nào, ta sẽ ở bên cạnh huynh, Mặc ca. Luôn luôn." Lời nói của nàng không chỉ là lời hứa mà còn là lời thề, mang theo sự tin tưởng tuyệt đối và tình cảm sâu đậm không thể lay chuyển.

Cổ Kiếm Hồn, ý niệm của nó trở nên mạnh mẽ hơn. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Nếu ngươi đã tìm thấy con đường, ta sẽ theo ngươi. Thanh kiếm này sẽ chém tan mọi thứ cản đường ngươi, mọi thứ cố gắng bẻ cong ý chí của ngươi."

Thạch Trụ cũng phát ra một tiếng rung động trầm thấp, như một lời cam kết. Ý niệm c��a nó truyền đến. "Ta là bản nguyên của đất đá. Nếu ngươi muốn khơi gợi bản chất của vạn vật, ta sẽ dùng bản nguyên của mình để hỗ trợ ngươi, giúp ngươi truyền tải ý chí thuần khiết đến những khối đá bị tha hóa."

Mộc Lâm Chủ, đôi mắt ngấn lệ của ông giờ đây đã khô đi, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. "Ta là người bảo hộ của cây cối. Ta sẽ giúp ngươi, Tần Mặc. Ta sẽ giúp ngươi lắng nghe tiếng gọi của rừng cây, của những sinh linh yếu ớt nhất đang bị tha hóa. Ta sẽ dẫn lối cho ngươi đến những nơi cần được 'chữa lành' nhất." Ông nhìn Tần Mặc với một sự tin tưởng tuyệt đối, như nhìn thấy vị cứu tinh của thiên nhiên.

Thiết Giáp Thành Linh, bằng ý niệm lạnh lùng nhưng đầy tính toán. "Ta sẽ phân tích chiến lược, xác định những điểm yếu trong mạng lưới năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả, những 'điểm nút' nơi sự tha hóa mạnh nhất và cũng là nơi dễ bị ảnh hưởng nhất bởi 'ý chí bản nguyên'. Chúng ta sẽ tập trung lực lượng vào đó."

Tần Mặc nhìn từng người, trong lòng hắn trào dâng một cảm xúc phức tạp: vừa là gánh nặng của trách nhiệm, vừa là sự ấm áp của tình đồng đội, vừa là một tia hy vọng mong manh nhưng kiên cường. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, có thể là con đường một đi không trở lại, nhưng hắn không đơn độc.

---

Không khí trong phòng trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm. Tiếng bàn tán nhỏ dần, thay vào đó là những câu hỏi sắc bén và những gợi ý thực tế. Mặc dù vẻ ngoài tàn tạ, Thiên Cung vẫn giữ được một phần kiến trúc hùng vĩ, nhắc nhở họ về sự cao cả mà Huyền Vực từng có, và cũng là động lực để họ chiến đấu cho sự phục hồi ấy.

"Nếu ý chí của Huyền Vực Tâm Châu có thể truyền tải," Thiết Giáp Thành Linh bắt đầu, ý niệm của nó vang vọng khắp căn phòng, sắc bén và logic. "Chúng ta cần xác định các 'điểm nút' nơi sự tha hóa mạnh nhất để Tần Mặc tập trung. Những nơi đó, linh khí bị bẻ cong đến mức cực đại, cũng có thể là những điểm yếu trong hệ thống của Thiên Diệu Tôn Giả." Nó tạo ra một hình ảnh ba chiều bằng linh lực, mô ph��ng Huyền Vực, nơi những luồng năng lượng đỏ máu đang cuộn chảy. "Chúng ta có thể lợi dụng sự quá tải của những điểm này để Tần Mặc truyền tải ý chí bản nguyên, tạo ra một 'làn sóng' thanh tẩy."

"Một con đường mạo hiểm... nhưng có lẽ là con đường duy nhất không dẫn đến hủy diệt hoàn toàn." Vô Danh Khách khẽ nhấp một ngụm rượu, giọng hắn thâm trầm, như người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch để còn giữ lại sự ngây thơ. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng buông tha 'tác phẩm' của hắn. Hắn sẽ phản công, và phản công rất dữ dội. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó." Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt ẩn chứa sự cảnh báo. "Ngươi, Tần Mặc, sẽ là mục tiêu hàng đầu của hắn."

Tô Lam bước tới, đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng kiên định như thép. "Dù có thế nào, ta sẽ ở bên cạnh huynh, Mặc ca. Nếu hắn dám động đến huynh, ta sẽ dùng kiếm này chém tan mọi chướng ngại." Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như thể cảm nhận được ý chí chiến đấu của chủ nhân.

"Đây không phải là một trận chiến sức mạnh đơn thuần." Tần Mặc nhìn từng người, ánh mắt hắn không chỉ là sự kêu gọi mà còn là sự thức tỉnh. "Đây là cuộc chiến của ý chí, của bản chất. Chúng ta phải đánh thức Huyền Vực." Hắn đưa mắt nhìn Thiên Sách Lão Nhân. "Lão nhân gia, ngài có thể giúp ta tìm ra những 'điểm cốt lõi' của Huyền Vực không? Những nơi chứa đựng ý chí bản nguyên mạnh mẽ nhất, chưa bị tha hóa hoàn toàn, để ta có thể khuếch đại sức mạnh của Huyền Vực Tâm Châu thuần khiết."

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu lia lịa, vẻ lo lắng trên khuôn mặt đã thay bằng sự tập trung cao độ. "Ta sẽ lục soát tất cả các cổ thư, các bản đồ cổ. Chắc chắn có những nơi như vậy, những 'cấm địa' mà Thiên Diệu Tôn Giả chưa thể chạm tới, hoặc đã bỏ qua vì coi thường sự 'tầm thường' của chúng. Chúng ta sẽ tìm ra chúng!"

"Và Mộc Lâm Chủ," Tần Mặc tiếp tục, nhìn ông lão gầy guộc. "Ngài có thể dùng sự kết nối với thiên nhiên để cảm nhận những sinh linh bị tha hóa ở đâu là nặng nhất, và ở đâu là còn sót lại chút bản nguyên để có thể cứu vãn trư���c?"

Mộc Lâm Chủ gật đầu, đôi mắt xanh biếc lấp lánh quyết tâm. "Ta sẽ làm, Tần Mặc. Ta sẽ lắng nghe tiếng gọi của rừng cây, của dòng suối, của những linh thú đang gào thét trong đau đớn. Ta sẽ tìm ra những 'ngọn lửa' yếu ớt vẫn còn cháy trong bóng tối."

"Cổ Kiếm Hồn, Bạch Hổ Lão Tổ," Tần Mặc nhìn hai chiến hữu mạnh mẽ. "Các ngươi sẽ là tuyến phòng thủ của chúng ta. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ cử quân đến cản trở. Ta cần các ngươi bảo vệ ta, bảo vệ những 'điểm nút' mà chúng ta sẽ cố gắng chữa lành."

Cổ Kiếm Hồn không nói gì, chỉ phát ra một tiếng "keng" mạnh mẽ, vang vọng khắp phòng, như một lời tuyên chiến. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ, đôi mắt hổ vàng rực sáng lên vẻ hung hãn. "Kẻ nào dám cản trở con đường này, ta sẽ xé xác hắn!"

Lâm Uyển Nhi, với sự thực tế của mình, bổ sung: "Chúng ta cần một kế hoạch di chuyển bí mật và nhanh chóng. Thiên Diệu Tôn Giả có thể theo dõi mọi động tĩnh của chúng ta. Thiết Giáp Thành Linh có thể giúp chúng ta tạo ra những con đường ẩn, những điểm tập kết an toàn không?"

Thiết Giáp Thành Linh lập tức phân tích: "Có thể. Ta sẽ dùng mạng lưới linh mạch của thành trì để tạo ra những lối đi ngầm, những điểm ẩn náu tạm thời. Nhưng chúng ta phải hành động nhanh. Thời gian không chờ đợi."

Tần Mặc nhìn một lượt các đồng minh của mình. Mỗi người một vẻ, một năng lực, nhưng giờ đây tất cả đều hội tụ lại, tạo thành một liên minh kiên cường, sẵn sàng đối mặt với một cuộc chiến mà chưa ai từng nghĩ tới. Một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng ý chí, bằng sự kiên định của bản chất. Hắn biết, kế hoạch này đòi hỏi sự hy sinh cực lớn từ hắn, có thể là sự hòa mình hoàn toàn vào Huyền Vực, mất đi chính mình. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

"Chúng ta sẽ bắt đầu ngay lập tức," Tần Mặc nói, giọng hắn vang dội, đầy uy lực. "Thời gian là kẻ thù lớn nhất của chúng ta. Chúng ta không thể ngăn cản nước lũ, nhưng chúng ta có thể dẫn dòng. Chúng ta không thể giết chết cơn bệnh, nhưng chúng ta có thể chữa lành vết thương. Huyền Vực sẽ không sụp đổ. Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra."

Bên ngoài căn phòng tạm bợ, ánh sáng đỏ máu của nghi thức vẫn gầm rú, nhưng bên trong, một tia sáng xanh nhạt của hy vọng, của sự kiên định đã bắt đầu bùng cháy, chiếu rọi lên những gương mặt đã từng tuyệt vọng, nay đã tìm lại được mục đích sống. Đây là khởi đầu của một hành trình vĩ đại, một cuộc chiến vĩ đại để giành lại bản chất của Huyền Vực, để cứu vãn một thế giới đang đứng trên bờ vực. Và Tần Mặc, cùng với liên minh của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free