Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1197: Ý Chí Vỡ Vụn: Bất Lực Trước Biến Đổi Khôn Lường

Ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo nhưng đầy kiên định, lan tỏa từ thân thể Tần Mặc, như một lời tuyên ngôn thầm lặng giữa biển lửa đỏ máu đang cuồng loạn bao trùm Thiên Cung và cả Huyền Vực. Nó như một đóa sen băng nở rộ giữa biển lửa, đẩy lùi từng chút một luồng khí tức hung tàn, khiến Tô Lam trong vòng tay hắn cảm nhận được một luồng sinh khí thanh khiết, dù yếu ớt, đang hồi sinh. Hơi ấm từ thân nhiệt của Tần Mặc dần trở lại, không còn lạnh lẽo như thi thể. Đôi mắt phượng của Tô Lam đẫm lệ, tràn ngập sự kinh ngạc lẫn hy vọng mong manh. Nàng siết chặt hắn hơn, sợ hãi rằng đây chỉ là ảo ảnh phù du giữa cơn ác mộng.

Tần Mặc khẽ động ngón tay, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc kinh mạch. Hắn không chết, không tan biến, thậm chí còn không còn cảm thấy sự đau đớn tột cùng như trước. Thay vào đó là một sự trống rỗng, thanh tịnh đến lạ thường, như thể linh hồn hắn vừa được gột rửa trong băng tuyết ngàn năm. Tuy nhiên, cùng với sự thanh tịnh ấy, là một nỗi buồn vô hạn, một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của cả Huyền Vực. Hắn từ từ mở mắt. Đôi con ngươi đen láy thường ngày nay ánh lên một tia sáng xanh nhạt tinh khiết, như thể chứa đựng cả hàn băng vạn trượng. Trong đáy mắt hắn, không còn là sự hoang mang hay tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một ánh nhìn thấu triệt vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc điên loạn để chạm đến bản chất rên rỉ bên trong.

"Mặc... chàng tỉnh rồi... nhưng..." Tô Lam thì thầm, giọng nàng lạc đi vì xúc động, tay vẫn không ngừng siết chặt lấy hắn, cảm nhận từng hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn của người yêu. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh giá, thanh khiết đang lan tỏa từ Tần Mặc, đối lập hoàn toàn với khí tức đỏ máu hung tàn của Huyền Vực Tâm Châu. Sự đối lập đó vừa mang lại hy vọng, vừa khiến nàng lo sợ. Nàng sợ Tần Mặc đã thay đổi, sợ hắn không còn là Tần Mặc mà nàng từng biết, hoặc tệ hơn, sợ rằng năng lượng mới này sẽ lại đẩy hắn vào một vòng xoáy nguy hiểm khác.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, khó khăn lắm mới thốt ra được những lời yếu ớt, nhưng đầy sức nặng: "Ta... nghe thấy... tất cả..." Giọng hắn khàn đặc, như thể vừa trải qua một hành trình dài đằng đẵng qua những miền đất chết chóc. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng Tô Lam, mà còn nghe thấy hàng tỷ tiếng rên rỉ, gào thét, tiếng vặn vẹo của ý chí tồn tại khắp Huyền Vực. Đó là một bản giao hưởng kinh hoàng của sự đau đớn và biến dạng, một bức tranh sống động về sự tha hóa mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cưỡng ép.

Hắn cố gắng cử động, nhưng cơ thể vẫn còn nặng trĩu. Ánh mắt hắn quét qua những đồng minh đang giằng xé trong đau đớn xung quanh. Cổ Kiếm Hồn gầm gừ, thân kiếm rung bần bật, những vết gỉ sét như hóa thành những mạch máu đỏ tươi đang co giật. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên từng tiếng khô khốc, lớp lông trắng muốt như tuyết giờ đây loang lổ những mảng đỏ sẫm, thân hình khổng lồ giật nảy liên tục như đang chống lại một thứ vô hình nào đó. Thạch Trụ vẫn đứng sừng sững, nhưng những vết nứt sâu hoắm bắt đầu xuất hiện trên thân đá cổ kính, và hắn cảm nhận được sự rên rỉ trầm mặc từ sâu trong lòng đất, như tiếng than khóc của chính mạch địa. Lâm Uyển Nhi thì ngã quỵ, hai tay ôm chặt lấy một bụi cây cổ thụ đang vặn vẹo, méo mó thành hình thù quái dị, đôi mắt nàng đẫm lệ, tràn ngập sự bất lực khi chứng kiến bản chất của cây cối bị bẻ cong. Thiết Giáp Thành Linh thì rung chuyển dữ dội, những bức tường thành cổ kính như đang oằn mình, gạch đá tự nứt vỡ, phát ra những âm thanh khô khốc, tựa như tiếng kêu cứu của một sinh vật khổng lồ đang bị xé nát từ bên trong.

Tần Mặc cảm nhận được rõ ràng sự giằng xé trong mỗi ý chí tồn tại. Không phải chúng tự nguyện biến đổi, mà là bị cưỡng ép. Ý chí "bảo vệ" của Thiết Giáp Thành Linh bị bẻ cong thành "tàn phá", ý chí "kiên định" của Thạch Trụ bị ép thành "phá hủy", ý chí "sắc bén" của Cổ Kiếm Hồn thì thành "khát máu". Tất cả đều là sự méo mó, không tự nhiên, một sự tha hóa đến tận cùng bản chất. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi máu tanh nồng và mùi khí độc chát chúa từ sự biến đổi của vạn vật trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở, như đang ở trong địa ngục trần gian.

Hắn vươn tay, cố gắng truyền năng lượng kép của mình vào không gian. Luồng ánh sáng xanh nhạt từ người hắn chầm chậm lan tỏa, hòa lẫn với năng lượng đỏ máu đang sôi sục. Hắn muốn dùng sự tinh khiết của bản nguyên Huyền Vực để gột rửa, để trấn an những ý chí đang điên loạn kia. Hắn tin rằng, chỉ cần hắn chạm vào, chỉ cần hắn "nghe" và "hiểu" chúng, hắn có thể giúp chúng tìm lại bản chất. Luồng năng lượng của Tần Mặc không hùng hậu, không bạo liệt, mà nhẹ nhàng, tinh tế, như một dòng nước mát thấm vào đất khô cằn. Nó chạm đến Cổ Kiếm Hồn, chạm đến Bạch Hổ Lão Tổ, chạm đến Thạch Trụ, Lâm Uyển Nhi và Thi���t Giáp Thành Linh.

Ngay lập tức, một tia sáng nhỏ bé lóe lên trong ý thức của mỗi đồng minh. Cổ Kiếm Hồn khẽ ngừng giật, một thoáng bình yên hiện lên trong ý chí cuồng bạo của nó. Bạch Hổ Lão Tổ ngừng gầm gừ, đôi mắt hổ vàng rực như thoáng trở lại vẻ tinh anh thường ngày. Thạch Trụ ngừng nứt vỡ, một sự tĩnh lặng yếu ớt bao trùm. Lâm Uyển Nhi cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ bụi cây, và Thiết Giáp Thành Linh cũng ngừng rung chuyển trong giây lát, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Đó là một sự đáp lại, một tia hy vọng mong manh rằng bản chất của chúng vẫn chưa bị hủy diệt hoàn toàn.

Tần Mặc cố gắng trấn an chúng trong tâm trí, truyền đi ý niệm: "Đừng... hãy nhớ bản chất của ngươi... đừng quên..." Hắn muốn kéo chúng ra khỏi vực thẳm của sự tha hóa, muốn nhắc nhở chúng về con đường cân bằng bản chất mà hắn đã chỉ ra. Nhưng ngay sau khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi ấy, một luồng sóng năng lượng đỏ máu kinh hoàng từ Huyền Vực Tâm Châu cuộn trào mạnh mẽ hơn, như một con mãnh thú bị chọc giận. Dòng chảy năng l��ợng hùng hậu, dữ dội đến mức Tần Mặc cảm thấy như một con thuyền nhỏ bé đang cố gắng chống lại cơn sóng thần.

"Chém... chém... hủy diệt..." Cổ Kiếm Hồn lại gầm lên trong ý niệm, giọng nói đã bị bóp méo, đầy khát máu. Tia sáng xanh nhạt mà Tần Mặc truyền vào nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màu đỏ máu. Bản chất sắc bén của nó, thay vì được dùng để bảo vệ, giờ đây bị cưỡng ép biến thành công cụ tàn phá. "Vững... vàng... không thể..." Thạch Trụ truyền đến một rung động yếu ớt, đầy sự giằng xé, những vết nứt trên thân nó lại lan rộng, như tiếng rên rỉ của một ý chí đang vỡ vụn. Ngay cả Bạch Hổ Lão Tổ cũng lại gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, thân hình cuồng loạn giật mạnh. Những ý chí khác, dù đã cảm nhận được sự trấn an của Tần Mặc, cũng nhanh chóng bị nhấn chìm trở lại trong dòng chảy điên loạn của nghi thức.

Tần Mặc gồng mình, dồn toàn bộ ý chí và năng lượng kép của mình vào việc chống lại dòng chảy tha hóa, nhưng hắn cảm nhận được sự vô ích đến tột cùng. Sức mạnh của nghi thức 'thăng tiên cưỡng chế' không chỉ là một luồng năng lượng đơn thuần, mà là một sự bẻ cong triệt để, một sự cưỡng ép thay đổi bản chất tồn tại của hàng tỷ vạn vật trên khắp Huyền Vực. Nó như một dòng sông lũ cuồng bạo, mà hắn, dù có sức mạnh mới, cũng chỉ là một viên đá nhỏ bé cố gắng chặn đứng dòng chảy ấy. Hắn bất lực nhìn những tia sáng xanh nhạt của mình bị nuốt chửng, bất lực nhìn những ý chí đang giằng xé kia dần dần khuất phục, méo mó dưới sự cưỡng ép tàn bạo. Cảm giác bất lực, đau đớn lại dâng lên trong lòng hắn, còn khủng khiếp hơn cả sự đau đớn thể xác. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một cơn đại hồng thủy, nhìn từng mảnh ghép của thế giới mà hắn yêu thương bị xé nát, bị biến dạng thành những thứ quái dị, xa lạ.

"Ha ha ha ha ha!" Một tiếng cười vang vọng, đầy vẻ tự mãn và điên cuồng, vang vọng khắp Vực Sâu Vô Định. Thiên Diệu Tôn Giả, với bộ trường bào trắng tinh khôi, thân hình thanh lịch, xuất hiện trên một tảng đá lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt xanh thẳm của hắn sắc lạnh, đ��y sự khinh thường khi nhìn xuống Tần Mặc đang cố gắng giằng co. "Ngươi xem, Tần Mặc. Đây chính là sức mạnh của 'thăng hoa'! Ngươi nghĩ một tia sáng yếu ớt của ngươi có thể chống lại ý chí vĩ đại của ta sao? Ngươi quá ngây thơ rồi!"

Tần Mặc ngã quỵ, ánh sáng xanh nhạt trên người hắn chập chờn, như muốn tắt lịm. Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức và nỗi đau tột cùng khi cảm nhận hàng tỷ ý chí tồn tại đang gào thét trong vô vọng. Tô Lam hoảng hốt, ôm chặt lấy hắn, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm gò má. Nàng cảm nhận được sự yếu ớt của Tần Mặc, và nỗi tuyệt vọng lại bao trùm lấy nàng, nặng nề hơn bao giờ hết. Tất cả những gì Tần Mặc cố gắng gìn giữ, tất cả những gì hắn chiến đấu vì, giờ đây dường như đang tan biến.

"Nhìn xem, Tần Mặc." Thiên Diệu Tôn Giả lơ lửng trên cao, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như một bản án lạnh lùng. Hắn chỉ tay ra khắp Huyền Vực đang chìm trong ánh sáng đỏ máu, nơi vạn vật đang biến dạng. "Đây là sự 'thăng hoa' mà ngươi không bao giờ có thể hiểu được. Ngươi chỉ là một hạt cát yếu ớt trước dòng chảy của Thiên Đạo! Ta đang dẫn dắt Huyền Vực đến một kỷ nguyên vĩ đại, nơi tất cả sẽ đạt đến cực hạn, sẽ siêu việt bản thân, sẽ 'thăng tiên'!" Ánh mắt hắn lóe lên vẻ cuồng nhiệt, như một kẻ si mê nhìn vào kiệt tác của mình, hoàn toàn không nhìn thấy sự tàn phá, sự hủy diệt mà hành động của hắn đang gây ra. "Ngươi, kẻ muốn giữ lại sự tầm thường, kẻ muốn níu kéo những bản chất thấp hèn, ngươi không có tư cách cản trở bước tiến vĩ đại này!"

Trong khoảnh khắc tối tăm nhất, khi cảm giác bất lực bao trùm lấy Tần Mặc, khi hắn cảm thấy mình đã hoàn toàn thất bại, một tia sáng nhỏ bé, thuần khiết lại lóe lên trong tâm trí hắn. Nó không phải là một sức mạnh hùng hậu để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, cũng không phải là một phép thần thông cao siêu. Đó chỉ là một ý tưởng, một con đường khác, một tia hy vọng mong manh đến khó tin.

Tần Mặc nhắm nghiền mắt, siết chặt nắm đấm. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, hình ảnh Vô Tính Thành hiện lên rõ nét: những ngôi nhà tranh vách đất bình dị, những con người sống cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh giành, không ham muốn thăng tiên. Hắn nhớ đến Hạ Nguyệt, nhớ đến những nụ cười thuần khiết của những đứa trẻ, nhớ đến những ý chí đơn giản, chân thật của cỏ cây, sông núi nơi đó. Hắn nhớ đến những lời thì thầm của một thanh kiếm chỉ muốn chém, một con thú chỉ muốn chạy trốn, một đóa hoa chỉ muốn khoe sắc. Chúng không cần thăng tiên, chúng chỉ cần được là chính mình, được sống trọn vẹn với bản chất của mình.

Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Hắn đã từng nghĩ rằng mình có thể bảo vệ chúng khỏi sự cưỡng ép, có thể giúp chúng tìm lại cân bằng. Nhưng sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, của nghi thức này, quá lớn. Hắn không thể chống lại trực diện, không thể dùng sức mạnh để đẩy lùi dòng chảy hủy diệt này.

"Không thể chống lại... nhưng... có thể... thay đổi dòng chảy..." Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí, một ý nghĩ táo bạo nảy lên, như một hạt mầm bé nhỏ nhưng kiên cường nảy nở trong đất khô cằn. Hắn không thể ngăn cản nước lũ, nhưng hắn có thể tìm cách dẫn dòng, tìm cách tạo ra một con đường khác, một con đê mới. Hắn không thể cứu tất cả mọi ý chí đang bị tha hóa, nhưng hắn có thể...

Một tia quyết tâm mới, lạnh lẽo nhưng kiên định, ánh lên trong đôi mắt Tần Mặc. Nó không phải là sự cuồng nhiệt của kẻ muốn chiến thắng, mà là sự tĩnh lặng của người đã tìm thấy con đường của mình, dù cho con đường ấy có chông gai đến đâu. Hắn từ từ mở mắt, đôi mắt xanh nhạt tinh khiết, nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt không còn sự yếu đuối hay tuyệt vọng, mà là một sự thách thức trầm mặc, một tuyên ngôn không lời về một con đường hoàn toàn khác biệt. Ý tưởng ấy, như một luồng gió lạnh thổi qua tâm hồn hắn, khiến hắn bỗng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, một sự kiên định vững chãi đến đáng sợ. Hắn biết mình phải làm gì.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free