Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1207: Sợi Dây Phản Kháng: Lỗ Hổng Trong Nghi Thức Thăng Tiên

Tiếng gầm thét man rợ của khối thịt khổng lồ, từng là một ngọn đồi xanh tốt, vẫn còn văng vẳng bên tai Tần Mặc, hòa cùng tiếng gió rít thê lương như linh hồn bị hành hạ nơi Vực Sâu Vô Định. Hắn cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt của "vật tính" bên trong khối thịt khi Huyền Vực Tâm Châu chạm vào, nhưng ngay lập tức, một lực lượng cường đại hơn gấp bội đã đè ép xuống, nghiền nát mọi nỗ lực của hắn. Đó là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, hung bạo và độc đoán, không cho phép bất kỳ sự can thiệp nào vào "tác phẩm" của hắn.

Tần Mặc cùng các đồng minh đã phải tạm lui vào một hõm đá lớn, ăn sâu vào vách vực, để tránh làn sóng năng lượng 'thăng tiên' tàn bạo đang lan tỏa. Bên ngoài, bóng đêm nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn những đốm sáng kỳ dị lập lòe từ sâu thẳm Vực Sâu, như những con mắt quỷ dữ đang nhìn chằm chằm. Tiếng gió rít qua khe đá, mang theo mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc và khí độc khó chịu, hòa quyện với mùi tanh hôi của những sinh vật dị biến không rõ hình dạng, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt và hỗn mang. Không khí nặng nề, dường như bị đè nén bởi một lực vô hình, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ trên nền đá lạnh lẽo, Huyền Vực Tâm Châu mờ đi trong tay hắn, không còn rực rỡ như lúc trước. Hắn nhắm mắt, đặt Châu lên ngực, cảm nhận sự tuyệt vọng và nỗi đau của Huyền Vực đang bị xé nát. Từng luồng năng lượng hỗn loạn, từng tiếng thét câm lặng của "vật tính" bị bóp méo, đều dội thẳng vào tâm trí hắn qua Huyền Vực Tâm Châu, như hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn. Sự choáng váng vẫn còn đó, cảm giác bất lực khi chứng kiến vô số "Thánh Sơn Hạo Nguyệt" khác đang biến chất khắp Huyền Vực vẫn đè nặng lên trái tim hắn.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và ánh mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện h���n, đôi mày thanh tú nhíu chặt vì lo lắng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mặc, lòng đầy bất an. Mái tóc đen dài của nàng, thường được buộc cao gọn gàng, giờ đây có vài sợi vương trên vai, thấm đẫm hơi ẩm lạnh lẽo của hang đá. Trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt của nàng dường như cũng mất đi vẻ tinh khiết trong không gian u ám này. Cuối cùng, nàng không kìm được nữa, nhẹ giọng gọi: “Tần Mặc, ngươi có sao không? Năng lượng của hắn... quá mức tàn bạo.” Giọng nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo lắng cho người thiếu niên đang gánh vác cả thế giới này.

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia mệt mỏi, nhưng không có sự tuyệt vọng. Hắn khẽ thở dài, hơi thở phả ra làn khí trắng mờ trong không khí lạnh lẽo. “Không phải tàn bạo, Tô Lam. Hắn chỉ đang... cưỡng ép. Và sự cưỡng ép đó không thể kéo dài mãi mãi.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự kiên định lạ lùng, như thể hắn đã nhìn thấu một chân lý nào đó sau thất bại vừa rồi. "Hắn dùng ý chí của mình để đè nén bản chất của vạn vật, ép buộc chúng phải 'thăng tiên' theo cách hắn muốn. Nhưng cái gì bị ép buộc, cái đó sẽ không bền vững."

Bên ngoài hõm đá, Bạch Hổ Lão Tổ sừng sững như một ngọn núi tuyết, thân hình mãnh thú khổng lồ của nó phát ra ánh sáng bạc huyền ảo yếu ớt, đủ để soi rọi một góc nhỏ của hang. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó nhìn chằm chằm vào màn đêm hỗn loạn, đôi lúc gầm gừ thấp, tiếng gầm vang vọng như sấm động từ xa, trấn áp những âm thanh ghê rợn đang vây quanh. Mỗi sợi lông trắng muốt của nó đều dựng đứng, như thể đang phản ứng với năng lượng ô uế từ bên ngoài. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc, đầy phẫn nộ và kiên quyết: *“Hắn đang bóp méo tự nhiên, thứ không thể tồn tại lâu dài.”*

Thạch Trụ, không có hình dạng cụ thể, nhưng ý niệm của nó vẫn hiện hữu, truyền đến một sự bình yên trầm mặc, vững chãi như núi đá. *“Mọi vật đều có căn nguyên. Không thể nào xóa bỏ hoàn toàn... chỉ có thể che lấp.”* Lời của nó, không phải là lời an ủi, mà là m��t sự xác nhận, một lời nhắc nhở về chân lý vĩnh cửu của Huyền Vực.

Tần Mặc gật đầu, thấu hiểu. Hắn nhớ lại những lời của Vô Danh Khách từ trước, *“Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình.”* Và cả những "ý chí tồn tại" mà hắn từng lắng nghe, những khát khao đơn giản nhưng chân thật của một cành cây muốn vươn lên, một hòn đá muốn nằm yên, một dòng sông muốn chảy. Tất cả đều là bản chất, không thể bị xóa bỏ.

Trong khoảnh khắc đối đầu vừa rồi, khi Tần Mặc cố gắng "đánh thức" khối thịt, hắn đã cảm nhận được sự giằng xé dữ dội bên trong nó. Một mặt là năng lượng "thăng tiên" bạo ngược của Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng biến đổi, một mặt khác là "vật tính" nguyên thủy đang cố gắng chống cự, dù chỉ là một tia sáng yếu ớt. Phản ứng dữ dội của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là sự trấn áp, mà còn là một dấu hiệu của sự bất an. Hắn cần nguồn năng lượng khổng lồ để duy trì sự cưỡng ép đó, và bất kỳ sự can thiệp nào vào "vật tính" gốc đều khiến hắn phải phản ứng mạnh mẽ. Điều đó có nghĩa là, sự cưỡng ép này không ổn định.

*Bản chất không thể bị xóa bỏ hoàn toàn. Hắn chỉ có thể bóp méo... vậy đâu là khe hở?* Tần Mặc tự hỏi mình, như một lời tuyên thệ. Thiên Diệu Tôn Giả đã cưỡng ép "thăng tiên", đã bóp méo vạn vật thành những hình thái ghê tởm, nhưng liệu hắn có thực sự xóa bỏ được "vật tính" nguyên thủy của chúng? Hay hắn chỉ đang che đậy, giam cầm bản chất đó dưới lớp vỏ biến dạng? Nếu bản chất không thể bị hủy diệt hoàn toàn, thì nó vẫn phải tồn tại đâu đó, dù chỉ là một sợi tơ mong manh nhất, một "khe hở" trong chính sự cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc không thể đối đầu trực diện với sức mạnh cuồng bạo đó, vì đó là một cuộc chiến không cân sức. Nhưng hắn có thể tìm kiếm một con đường khác, một con đường từ bên trong.

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, đặt Huyền Vực Tâm Châu sát vào ngực, như thể muốn hòa mình vào nó. Toàn bộ tinh thần lực của Tần Mặc tập trung cao độ, xuyên qua lớp vỏ của Huyền Vực Tâm Châu, thâm nhập vào t���ng sâu nhất của ý thức. Huyền Vực Tâm Châu không chỉ là một công cụ dẫn dắt, mà còn là một cánh cửa, một lăng kính vạn năng cho phép Tần Mặc thấu thị vào cơ chế vận hành của nghi thức "thăng tiên cưỡng ép" của Thiên Diệu Tôn Giả.

Trong sâu thẳm tâm trí, Tần Mặc thấy một thế giới hỗn loạn, nơi những dải năng lượng chói lọi nhưng trống rỗng của Thiên Diệu Tôn Giả đan xen với những sợi tơ mờ ảo, yếu ớt nhưng kiên cường của "vật tính" nguyên thủy. Hắn nhìn thấy những khối thịt méo mó của Thánh Sơn Hạo Nguyệt, không còn là những ngọn núi hùng vĩ, mà là những thực thể đang giằng xé dữ dội. Hắn thấy những dòng sông bị biến chất thành chất lỏng nhớp nháp, những khu rừng uốn éo như sinh vật khổng lồ đang giãy giụa trong đau đớn. Mỗi hình ảnh đều mang theo một tiếng thét câm lặng, một sự thống khổ tột cùng.

Nhưng lần này, Tần Mặc không chỉ cảm nhận nỗi đau. Hắn đang "giải phẫu" nó, tách rời từng lớp, từng sợi, để tìm ra chân tướng. Hắn nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ "thăng tiên" chói lọi nhưng trống r���ng đó, "vật tính nguyên thủy" của chúng không hề bị xóa bỏ. Chúng chỉ bị đè nén, bị co rút lại, bị giam cầm dưới một áp lực khổng lồ. Giống như một chiếc lò xo bị ép đến cực hạn, nó vẫn giữ nguyên bản chất của chiếc lò xo, và luôn tiềm ẩn một lực đàn hồi, một khát khao được bung ra.

*“Mọi vật đều có căn nguyên. Không thể nào xóa bỏ hoàn toàn... chỉ có thể che lấp.”* Ý niệm của Thạch Trụ vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một sự xác nhận cho phát hiện của hắn. Thiên Diệu Tôn Giả không tạo ra sự "tiến hóa" thực sự. Hắn chỉ áp đặt một hình thái mới lên bản chất cũ, và duy trì sự áp đặt đó bằng một nguồn năng lượng khổng lồ. Điều này tạo ra một sự giằng xé nội tại, một cuộc chiến không ngừng nghỉ giữa bản chất gốc và ý chí cưỡng ép của Thiên Diệu Tôn Giả trong mỗi thực thể bị biến đổi.

Chính sự giằng xé đó, chính sự bất hòa nội tại đó, đã tạo nên một "lỗ hổng", một "sợi dây phản kháng" yếu ớt nhưng không bao giờ đứt đoạn. Tần Mặc nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả đã sai lầm khi không hủy diệt hoàn toàn "vật tính" gốc. Hắn tin rằng có thể đè nén chúng đến mức biến mất, nhưng bản chất của vạn vật, dù bị bóp méo đến đâu, vẫn còn đó, chờ đợi một cơ hội để trỗi dậy.

*“Hắn không thăng cấp chúng, hắn chỉ ép chúng trở thành thứ hắn muốn! Và sự ép buộc đó luôn tạo ra một vết nứt! Một sự phản kháng tiềm tàng!”* Tần Mặc bừng tỉnh. Ánh sáng của Huyền Vực Tâm Châu trong tâm trí hắn bỗng rực rỡ hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng soi sáng con đường trong màn đêm u tối. Hắn đã tìm thấy "lỗ hổng" đó. Không cần phải đối đầu trực diện, không cần phải "thanh tẩy" từ bên ngoài. Hắn có thể "đánh thức" "sợi dây phản kháng" từ bên trong, khiến bản chất nguyên thủy của vạn vật tự trỗi dậy, gây ra sự hỗn loạn và phá vỡ nghi thức của Thiên Diệu Tôn Giả từ chính cốt lõi của nó.

Điều này sẽ đòi hỏi một sự thấu hiểu sâu sắc hơn nữa về "ý chí tồn tại" của từng vật thể, một sự tinh tế trong việc khơi gợi và khuếch đại sự phản kháng tiềm ẩn. Nó sẽ không dễ dàng, và có thể dẫn đến những hậu quả không lường trước được, khi những "vật tính" bị đè nén bấy lâu bùng nổ. Nhưng đó là hy vọng duy nhất, là con đường duy nhất để Tần Mặc không chỉ ngăn chặn sự hủy diệt, mà còn cứu vãn "bản chất" của Huyền Vực.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn đã trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết. Bóng đêm vẫn bao trùm Vực Sâu Vô Định, nhưng trong tâm trí hắn, một tia sáng đã bừng lên, soi rọi con đường phía trước. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đã tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng mới, một sự quyết tâm sắt đá.

Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên một vẻ kiên cường, đối mặt với các đồng minh đang dõi theo hắn với ánh mắt đầy lo lắng. Họ đã tạm rời khỏi hõm đá nguy hiểm, di chuyển đến Hang Động Cửu U – một khu vực sâu hơn, ổn định hơn và ít chịu ảnh hưởng trực tiếp từ năng lượng hỗn loạn bên ngoài. Mùi đất ẩm và khoáng vật đặc trưng trong hang đá khá nồng, nhưng bầu không khí lạnh lẽo, ẩm ướt đã được làm ấm và thanh lọc phần nào bởi s�� hiện diện của các cường giả. Một viên tinh thạch phát quang đặt ở trung tâm hang đá tỏa ra ánh sáng xanh yếu ớt, đủ để soi rõ khuôn mặt của mọi người.

Tô Lam, Mộc Lâm Chủ, Bạch Hổ Lão Tổ và Vô Danh Khách đều có mặt. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và ánh mắt xanh biếc tinh anh, ngồi dựa vào vách đá, mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ được búi đơn giản. Vô Danh Khách vẫn trầm mặc, ôm bầu rượu cũ kỹ, ánh mắt khắc khổ nhưng đầy suy tư dõi theo Tần Mặc.

“Nghi thức của hắn không phải là không thể phá vỡ.” Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của hang động. “Hắn không thể xóa bỏ bản chất, chỉ có thể đè nén. Và sự đè nén đó chính là điểm yếu chết người của hắn.”

Tô Lam hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng đẹp đẽ lấp lánh sự hiếu kỳ và hy vọng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì, Tần Mặc? Thúc đẩy sự phản kháng đó từ bên trong sao?” Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, như thể đã sẵn sàng cho một trận chiến mới.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt quét qua từng người đồng minh, nhìn thẳng vào sự kiên định và tin tưởng của họ. “Đúng vậy. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với sức mạnh cưỡng ép của hắn. Nhưng chúng ta có thể lợi dụng sự bất ổn nội tại mà hắn đã tạo ra. Mỗi vật thể bị biến đổi đều còn giữ lại một sợi tơ bản chất mong manh, một ‘ký ức’ về hình hài nguyên thủy của nó. Chúng ta sẽ không thanh tẩy chúng, mà sẽ đánh thức chúng. Chúng ta sẽ khuếch đại ‘sợi dây phản kháng’ đó, khiến bản chất nguyên thủy của vạn vật trỗi dậy, gây ra sự hỗn loạn và phá vỡ nghi thức từ bên trong.”

Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ, tiếng gầm trầm thấp, nhưng không còn là sự phẫn nộ đơn thuần, mà là một ý niệm kiên quyết, đầy sức mạnh. *“Một cuộc nổi dậy của bản chất. Ta đồng tình.”* Thân hình khổng lồ của nó hơi nhúc nhích, như thể sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Vô Danh Khách đưa bầu rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt thâm trầm lóe lên một tia sáng trí tuệ. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm khàn nhưng đầy ẩn ý: “Cũng là một cách để hắn phải đối mặt với sự tự lừa dối của chính mình. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Nếu vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời nói của hắn như một lời tiên tri, một lời cảnh báo, nhưng cũng là một sự ủng hộ sâu sắc đối với con đường của Tần Mặc.

Mộc Lâm Chủ, với vẻ mặt nhăn nheo hiền từ, cũng khẽ gật đầu, ánh mắt xanh biếc đầy sự khôn ngoan. Hắn không nói gì, nhưng sự ủng hộ thầm lặng của hắn mang theo trọng lượng của cả một khu rừng cổ thụ.

Tần Mặc đưa tay ra, Huyền Vực Tâm Châu lại phát sáng rực rỡ, nhưng lần này không phải là ánh sáng hoang mang, mà là một ánh sáng định hướng, đầy quyết tâm. Ánh sáng xanh lam từ Châu bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp trong hang, mang theo một năng lượng thuần khiết, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. “Đây sẽ là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng ý chí, bằng sự thấu hiểu bản chất. Chúng ta sẽ phải tương tác sâu sắc hơn nữa với ý chí của vạn vật, tìm kiếm những ‘khe hở’ trong từng thực thể bị biến đổi. Điều này có thể dẫn đến những khám phá mới về bản chất của Huyền Vực, những điều mà chúng ta chưa từng biết đến.”

Hắn dừng lại một chút, nhìn vào khuôn mặt của từng người, biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rủi ro. “Việc kích hoạt sự phản kháng nội tại có thể gây ra những hậu quả không lường trước. Những vật thể bị biến đổi có thể trở nên nguy hiểm hơn trước khi chúng trở về trạng thái bình thường, hoặc thậm chí... không thể trở về hoàn toàn. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ phản ứng dữ dội hơn khi chiến lược của chúng ta bắt đầu có hiệu quả. Cuộc đối đầu ý chí giữa chúng ta và hắn sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết.”

Tần Mặc hít một hơi sâu, sự kiên định trong đôi mắt hắn không hề lay chuyển. “Nhưng đây là con đường duy nhất. Và chúng ta sẽ không đơn độc. Sự hợp tác của tất cả chúng ta sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.”

Các đồng minh nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy hy vọng mới, d�� biết rằng con đường này đầy chông gai. Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc tỏa sáng mãnh liệt, như một ngọn đuốc trong đêm tối, dẫn lối cho một kỷ nguyên mới, một con đường mới cho Huyền Vực. Cuộc chiến không phải để hủy diệt, mà là để đánh thức, để hồi sinh bản chất. Và Tần Mặc, với sự thấu hiểu và lòng đồng cảm của mình, đã sẵn sàng để trở thành người dẫn dắt cuộc cách mạng này.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free