Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1208: Khoảng Trống Sinh Tử: Kế Hoạch Đánh Thức Huyền Vực

Sau lời tuyên bố của Tần Mặc, một không khí tĩnh lặng bao trùm hang động Cửu U, không phải là sự im lìm của tuyệt vọng, mà là khoảng khắc lắng đọng trước cơn bão. Ánh sáng xanh lam từ Huyền Vực Tâm Châu vẫn rực rỡ, bao phủ lấy từng gương mặt, phản chiếu sự kiên định nơi đáy mắt họ.

Tần Mặc đưa tay lên, Huyền Vực Tâm Châu lơ lửng giữa không trung, phóng chiếu một bản đồ tinh thần khổng lồ của Huyền Vực. Từng đường nét, từng điểm sáng, từng khu vực bị biến dạng bởi nghi thức "thăng tiên cưỡng ép" hiện rõ mồn một. Hắn bắt đầu giải thích, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một sức nặng khó lay chuyển, như thể mỗi lời nói đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng qua vô vàn suy tư.

“Chúng ta không thể đối đầu trực diện với sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả.” Tần Mặc nói, ngón tay hắn lướt trên bản đồ tinh thần, chỉ vào những điểm u ám đang không ngừng lan rộng. “Hắn đã dung hợp ý chí của hàng tỷ sinh linh, hàng trăm ngàn vật thể để tạo nên một ‘ý chí thăng tiên’ khổng lồ, áp đặt lên toàn bộ Huyền Vực. Nguồn lực của hắn là vô biên, đến từ chính sự bóp méo vạn vật. Nhưng... chính sự bóp méo đó lại là điểm yếu chết người của hắn.”

Hắn dừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí của từng người. Không khí trong hang động càng trở nên nặng nề, âm thanh duy nhất là tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ thạch nhũ, cùng với tiếng gió lướt qua các khe đá, tạo nên những giai điệu u ám, rờn rợn. Mùi đất ẩm, mùi khoáng vật và chút tanh nồng từ những sinh vật dưới lòng đất len lỏi, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí và cổ kính của nơi đây. Xung quanh họ là những kiến tạo đá tự nhiên kỳ vĩ, những cột đá khổng lồ vươn lên chạm trần, hằn sâu dấu vết của thời gian và có thể là cả những nền văn minh cổ xưa đã từng ẩn mình nơi đây, trước khi bị lãng quên. Ánh sáng yếu ớt từ Huyền Vực Tâm Châu và vài viên tinh thạch phát quang chỉ đủ để xua đi một phần bóng tối bao la, nhưng không đủ để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt và ngột ngạt đang bủa vây.

“Mỗi vật thể bị cưỡng ép thăng tiên đều có một ‘sợi dây phản kháng’, một điểm yếu cố hữu.” Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn sắc bén, như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc ghê tởm của những vật thể bị biến đổi để nhìn thấy bản chất nguyên thủy đang bị đè nén. “Thiên Diệu Tôn Giả không thể xóa bỏ hoàn toàn ‘vật tính’ gốc, hắn chỉ có thể phong ấn và bóp méo nó. Và chính sự phong ấn này, sự đè nén tàn bạo này, tạo ra một sự bất ổn nội tại. Như một sợi dây đàn bị căng quá mức, nó chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt đoạn, hoặc một lực đủ mạnh để bùng nổ.”

Tô Lam khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên sự hiểu rõ. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay. Trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt của nàng, với hoa văn kiếm thêu trên đó, dường như cũng đang tỏa ra một khí chất sắc bén, dứt khoát. “Sự phối hợp của chúng ta phải thật chính xác, dù chỉ một chút sai lệch cũng có thể khiến Huyền Vực sụp đổ nhanh hơn.” Nàng nói, giọng điệu rõ ràng, mạch lạc, không một chút do dự. Nàng hiểu rõ mức độ rủi ro của kế hoạch này, nhưng cũng hiểu rằng đây là con đường duy nhất còn lại.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ nằm phủ phục trong góc hang, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, dõi theo từng cử chỉ của Tần Mặc. Mỗi sợi lông trắng như tuyết của nó đều ánh lên vẻ cổ xưa và sức mạnh nguyên thủy. *“Ta sẽ dùng ý chí nguyên thủy của Vực Sâu để phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài. Các ngươi hãy tìm kiếm điểm yếu nhất.”* Tiếng gầm gừ trầm thấp của nó vang vọng trong hang, không chỉ là âm thanh, mà là một ý niệm mạnh mẽ, một lời hứa hẹn về sự hủy diệt cho bất cứ ai dám đối đầu với nó. Nó đã từng là kẻ bảo hộ của Vực Sâu Vô Định, và giờ đây, nó sẽ sử dụng chính bản năng nguyên thủy đó để chiến đấu cho sự cân bằng của Huyền Vực.

Thạch Trụ vẫn trầm mặc, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được ý niệm vững chãi của nó đang lan tỏa. Từ thân hình khổng lồ, sần sùi của nó, một luồng năng lượng thổ hệ hùng hậu lặng lẽ truyền ra, như một ngọn núi cổ đang thở. *“Ta sẽ tạo chấn động, kích thích sự giằng xé bên trong. Nhưng Tần Mặc, gánh nặng lớn nhất sẽ là của ngươi.”* Ý niệm của Thạch Trụ không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một sự tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của Tần Mặc. Nó hiểu rằng, dù sức mạnh của các đồng minh có lớn đến đâu, thì việc đánh thức ‘sợi dây ph��n kháng’ vẫn đòi hỏi sự thấu hiểu bản chất và ý chí của Tần Mặc.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh, đầy sự khôn ngoan, khẽ gật đầu. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ của hắn, được búi đơn giản với những chiếc lá và hoa rừng, dường như đang hòa mình vào không khí ẩm ướt của hang động. Trang phục làm từ lá cây và vỏ cây khô của hắn gần như vô hình trong bóng tối. Hắn không nói gì, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của hắn với sự sống, dù là sự sống đang bị bóp méo. Hắn sẽ là đôi mắt, là đôi tai của Tần Mặc, giúp định vị những điểm yếu, những tiếng thở mong manh của bản chất đang bị đè nén.

Vô Danh Khách đưa bầu rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt thâm trầm lóe lên một tia sáng trí tuệ. Hắn khẽ gật đầu, giọng nói trầm khàn nhưng đầy ẩn ý: “Cũng là một cách để hắn phải đối mặt với sự tự lừa dối của chính mình. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Nếu vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời nói của hắn như một lời tiên tri, một lời cảnh báo, nhưng cũng là một sự ủng hộ sâu sắc đối với con đường của Tần Mặc. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự tha hóa nhân danh sự “thăng tiến”, và giờ đây, hắn đặt trọn niềm tin vào con đường cân bằng mà Tần Mặc đang theo đuổi.

“Kế hoạch của chúng ta sẽ là ‘Khoảng Trống Sinh Tử’.” Tần Mặc tuyên bố, ánh mắt hắn quét qua từng người, thu trọn sự tin tưởng và quyết tâm của họ. “Chúng ta sẽ tập trung toàn bộ lực lượng vào một điểm yếu duy nhất của một vật thể bị biến đổi, tạo ra một sự giằng xé cực độ giữa ý chí cưỡng ép của Thiên Diệu và bản chất nguyên thủy của vật thể đó. Bạch Hổ Lão Tổ sẽ là lực phá vỡ, dùng ý chí nguyên thủy của Vực Sâu để tạo ra vết nứt đầu tiên trên lớp vỏ ‘thăng tiên’ mà Thiên Diệu đã tạo ra. Thạch Trụ sẽ dùng năng lượng thổ hệ của mình, tạo ra những chấn động sâu trong lòng vật thể, kích thích sự giằng xé nội tại, đánh thức ‘sợi dây phản kháng’. Mộc Lâm Chủ sẽ sử dụng khả năng thấu cảm với sự sống để định vị chính xác những ‘gốc rễ’ của bản chất, những mạch năng lượng vẫn còn mang dấu ấn nguyên thủy. Tô Lam, ngươi sẽ dùng kiếm khí của mình, chặt đứt những mạch máu năng lượng phụ trợ, những ‘dây thần kinh’ mà Thiên Diệu dùng để duy trì sự kiểm soát, làm suy yếu nghi thức từ bên ngoài.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng của kế hoạch này đè nặng lên vai mình, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên cường và sức mạnh từ những người đồng hành. “Và ta… ta sẽ là người kết nối. Khi ‘khoảng trống’ được mở ra, ta sẽ dùng Huyền Vực Tâm Châu, dùng khả năng thấu hiểu ‘ý chí tồn tại’ của mình, để khuếch đại ‘sợi dây phản kháng’ đó, dẫn dắt bản chất nguyên thủy của vật thể trỗi dậy, gây ra sự hỗn loạn và phá vỡ nghi thức từ bên trong. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh thuần túy, mà là một cuộc đấu trí, đấu ý chí. Mỗi người chúng ta đều là một mắt xích không thể thiếu. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ sụp đổ.”

Tần Mặc đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ tinh thần, nơi một khối u khổng lồ, ghê tởm đang phát triển, chính là Thánh Sơn Hạo Nguyệt bị biến dị mà họ đã chứng kiến trước đó. “Thánh Sơn Hạo Nguyệt sẽ là mục tiêu đầu tiên của chúng ta. Nó là một trong những vật thể bị biến đổi lớn nhất, và cũng là một biểu tượng cho sự tàn phá của Thiên Diệu Tôn Giả. Nếu chúng ta thành công ở đây, nó sẽ là một đòn giáng mạnh vào sự tự mãn của hắn, và là một lời cảnh tỉnh cho Huyền Vực.”

Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu chợt bùng lên mãnh liệt hơn, như muốn xua tan mọi nghi ngờ, mọi sợ hãi còn sót lại trong hang động. Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đứng đó, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quyết đoán chưa từng có. Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và sự chân thành, khiến các đồng minh không thể không tin tưởng. Các đồng minh nhìn nhau, trao đổi ánh mắt kiên định. Họ chuẩn bị các pháp khí và năng lực của mình, sẵn sàng cho trận chiến cam go nhất. Không khí trầm lắng, nhưng tràn ngập sự quyết tâm.

***

Bình minh rạng sáng một cách u ám trên Vực Sâu Vô Định. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời bị che phủ bởi những tầng mây xám xịt và làn sương mù độc hại bốc lên từ vực sâu, tạo nên một khung cảnh hoang tàn, ảm đạm. Gió mạnh gào thét, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi tanh nồng của lưu huỳnh, táp vào mặt từng người, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Dưới chân họ là những mỏm đá lởm chởm, sắc nhọn, hình thành từ hàng triệu năm phong hóa và những biến động địa chất không ngừng của Vực Sâu.

Các đồng minh đã ở vị trí được chỉ định, ẩn mình trong các khe đá hoặc trên các mỏm núi lởm chởm, như những bóng ma giữa bức tranh của sự hủy diệt. Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, đứng trên một vách đá cheo leo, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua cảnh vật. Nàng đã sẵn sàng, kiếm cổ bên hông như đang cộng hưởng với khí chất sắc bén của nàng.

Trước mắt họ, sừng sững và ghê tởm, là 'Thánh Sơn Hạo Nguyệt' – nay đã biến dạng hoàn toàn thành một khối thịt khổng lồ, nhấp nhô không ngừng, như một sinh vật sống đang giãy giụa trong đau đớn. Bề mặt của nó phủ đầy những 'con mắt' đỏ ngầu, to nhỏ khác nhau, liên tục mở ra đóng vào, phát ra những tia sáng quỷ dị. Những 'miệng' há hốc, không ngừng rên rỉ những âm thanh ai oán, kỳ dị, như tiếng vọng của vô số sinh linh bị mắc kẹt bên trong. Mùi tanh hôi của thịt thối rữa và mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Tần Mặc đứng trên một vách đá cao nhất, đối diện trực tiếp với khối thịt khổng lồ. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn bùng lên ánh sáng rực rỡ, nhưng không phải là ánh sáng đơn thuần, mà là một luồng năng lượng ý chí thuần khiết, kết nối với mọi ngóc ngách của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi đau đớn tột cùng của Thánh Sơn, cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn 'ý chí tồn tại' đang bị bóp méo, đang gào thét trong câm lặng. Áp lực vô hình từ khối thịt khổng lồ ấy đè nặng lên tâm trí hắn, nhưng hắn vẫn kiên định, không hề nao núng.

“Hãy bắt đầu!” Tần Mặc truyền âm, giọng nói của h��n như xuyên qua màn sương độc hại, vang vọng trong tâm trí của từng đồng minh. Hắn không cần phải nói lớn, vì lời nói của hắn là ý chí, là mệnh lệnh, là sự kết nối sâu sắc giữa họ. “Mộc Lâm Chủ, định vị ‘gốc rễ’ của sự sống. Bạch Hổ, chuẩn bị phá vỡ. Tô Lam, Thạch Trụ, sẵn sàng giữ vững cấu trúc.”

Từ một khe đá sâu thẳm, Mộc Lâm Chủ truyền âm trở lại, giọng nói trầm thấp, như tiếng thì thầm của cây cổ thụ. “Đã định vị. Sự sống bị đè nén, nhưng vẫn tồn tại... như một tiếng thở yếu ớt. Ở sâu trong lòng núi, nơi linh mạch nguyên thủy nhất.” Ánh mắt xanh biếc của hắn lóe lên, dường như xuyên thấu qua lớp thịt ghê tởm để nhìn thấy những mạch nguồn sự sống đang chằng chịt, bị bóp nghẹt.

“Rõ!” Tô Lam đáp lại bằng một âm thanh dứt khoát, thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn thoát khỏi vỏ bọc, lao vào cuộc chiến. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh lực cuộn trào trong cơ thể, sẵn sàng cho nhiệm vụ đầy rủi ro.

Tần Mặc mở mắt, ánh sáng xanh biếc từ Huyền Vực Tâm Châu bùng lên dữ dội hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển ý chí hỗn loạn. Hắn dồn toàn bộ tâm trí, toàn bộ năng lực thấu hiểu của mình vào Châu, tạo ra một sợi dây kết nối vô hình, nhưng mạnh mẽ, với Thánh Sơn.

Cùng lúc đó, một tiếng gầm vang trời, xé toạc màn sương độc hại của Vực Sâu Vô Định. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ bỗng bật dậy, lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo. Tiếng gầm của nó không chỉ là âm thanh, mà là một luồng năng lượng nguyên thủy, thuần khiết, mang theo ý chí bất khuất của vạn vật nơi vực sâu. Luồng năng lượng đó dội thẳng vào Thánh Sơn, như một cây búa khổng lồ giáng xuống.

*Rắc! Rắc!*

Những tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên. Bề mặt của khối thịt khổng lồ bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên, không phải là những vết nứt vô định, mà là những đường nứt thẳng tắp, sâu hoắm, lộ ra lớp thịt bên trong vẫn còn nhầy nhụa, nhưng cũng có những tia sáng xanh biếc, tinh khiết yếu ớt lóe lên từ tận sâu bên trong. Đó là những mạch nguồn sự sống, những 'gốc rễ' mà Mộc Lâm Chủ đã định vị, giờ đây đang bị lay động.

Ngay sau đó, mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội. Thạch Trụ, thân hình bằng đá khổng lồ, đã dồn toàn bộ sức mạnh vào lòng đất. Ý niệm của nó không phải là sự bạo lực, mà là sự kiên cường, bền bỉ của đất đá. *Rầm! Rầm! Rầm!* Những chấn động mạnh mẽ, sâu sắc lan truyền khắp lòng đất, xuyên sâu vào tận cùng của Thánh Sơn. Không phải là những chấn động phá hủy, mà là những chấn động kích thích, lay động từng tế bào của khối thịt, từng ý chí bị đè nén. Cả ngọn núi khổng lồ như một sinh vật sống, co giật, giãy giụa trong đau đớn.

Lợi dụng khoảnh khắc đó, Tô Lam tung mình bay lên, kiếm cổ trong tay nàng vung lên, hóa thành hàng vạn tia kiếm khí sắc bén, như những con rắn bạc lao vun vút. Nàng nhắm vào những mạch máu năng lượng phụ trợ, những "dây thần kinh" mà Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng để duy trì sự kiểm soát. *Phập! Phập! Phập!* Từng tia kiếm khí cắt đứt, xé tan những mạch năng lượng, khiến chúng nổ tung trong những tia lửa xanh đen. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, chính xác đến kinh ngạc, đôi mắt phượng sáng ngời t���p trung cao độ. Mỗi vết cắt của nàng là một đòn giáng vào hệ thống điều khiển của Thiên Diệu Tôn Giả, làm suy yếu sự ràng buộc lên Thánh Sơn.

Các đồng minh phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo, mỗi người một nhiệm vụ, tạo thành một hệ thống tinh vi. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé bên trong Thánh Sơn ngày càng mãnh liệt. Những tiếng rên rỉ từ các "miệng" trên bề mặt núi trở nên dữ dội hơn, nhưng không còn là tiếng rên rỉ thuần túy của sự đau đớn, mà còn là tiếng gào thét của sự phản kháng, của bản năng muốn thoát ly.

***

Thánh Sơn Hạo Nguyệt biến dị rung chuyển dữ dội như một sinh vật khổng lồ đang giãy giụa trong cơn địa chấn. Những vết nứt toác ra ngày càng rộng lớn, không chỉ lộ ra những mảng thịt thối rữa màu đỏ sẫm, mà còn có những tia sáng xanh biếc, tinh khiết bùng lên từ sâu bên trong, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài ghê tởm. Mùi tanh nồng của thịt và lưu huỳnh càng trở nên đậm đặc, hòa quyện với mùi gỉ sét và đất đá bị vỡ vụn.

Tần Mặc cảm nhận rõ ràng. Một 'khoảng trống' năng lượng bắt đầu hình thành ngay tại trung tâm của Thánh Sơn, nơi mà ảnh hưởng của nghi thức Thiên Diệu bị suy yếu đến mức cực điểm. Đó là một vùng không gian nhỏ, nhưng trong đó, 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của Thánh Sơn đang bùng lên, yếu ớt nhưng đầy kiên cường, như một ngọn lửa nhỏ nhoi sắp bị dập tắt nhưng vẫn cố gắng bùng cháy.

Nhưng ngay lập tức, một luồng ý chí kinh hoàng, bao trùm cả Huyền Vực, dồn xuống 'Thánh Sơn'. Một áp lực vô hình khổng lồ từ trên cao ập xuống, như bàn tay của một vị thần đang muốn nghiền nát mọi sự phản kháng. Toàn bộ không gian xung quanh chợt trở nên đông cứng, không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Thiên Diệu Tôn Giả đã phản ứng!

“Giữ vững! Khoảng trống đang mở ra! Thiên Diệu Tôn Giả đang phản công!” Tần Mặc hét lớn, giọng hắn khàn đặc, mỗi lời nói như xé toạc cổ họng. Hắn dồn toàn bộ sức lực, toàn bộ ý chí vào Huyền Vực Tâm Châu, ánh sáng xanh biếc từ Châu bùng lên mãnh liệt, như một ngọn giáo ánh sáng, cố gắng chống đỡ lại áp lực khổng lồ từ Thiên Diệu Tôn Giả, để giữ vững 'khoảng trống' mong manh đó.

Luồng áp lực của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là sức mạnh vật lý, mà là một ý chí tuyệt đối, một khát vọng 'thăng tiên' điên cuồng, muốn đè bẹp mọi thứ cản đường. Nó như một cơn sóng thần ý niệm, cuồn cuộn đổ xuống, muốn xóa sạch mọi dấu vết của sự phản kháng.

Tô Lam, đang cố gắng chặt đứt những mạch năng lượng cuối cùng, bị một luồng khí tức vô hình đánh bật ra xa. Nàng lảo đảo trên không trung, kiếm khí trong tay nàng loạng choạng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững. “Hắn mạnh hơn ta nghĩ!” Nàng thốt lên, trong ánh mắt phượng đẹp đẽ hiện lên vẻ kinh ngạc và một chút hoảng hốt. Nàng đã đánh giá thấp sự cảnh giác và sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả.

Thánh Sơn Hạo Nguyệt lại co giật dữ dội hơn. Những 'mắt' đỏ ngầu trên bề mặt nó bỗng bùng lên mãnh liệt, những 'miệng' há hốc gào thét những âm thanh chói tai, cố gắng đóng lại 'khoảng trống' mà Tần Mặc và các đồng minh vừa tạo ra. Áp lực nặng nề đến nỗi Tần Mặc cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, từng thớ thịt, từng sợi gân đều như muốn đứt lìa. Máu từ khóe miệng hắn trào ra, nhỏ xuống Huyền Vực Tâm Châu, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, nhìn chằm chằm vào 'khoảng trống' đang lung lay trước mắt. Hắn biết, nếu hắn buông tay dù chỉ một giây, tất cả sẽ sụp đổ.

Các đồng minh khác cũng không khá hơn. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn khi luồng ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả va chạm với năng lượng nguyên thủy của nó. Thạch Trụ phát ra những tiếng nứt vỡ từ thân mình, như thể đang phải chịu đựng một sức ép không thể tưởng tượng nổi. Mộc Lâm Chủ lùi lại, khuôn mặt nhăn nheo của hắn tái mét, cảm nhận được sự giằng xé dữ dội đang diễn ra trong từng tế bào của Thánh Sơn.

Tần Mặc cảm thấy cơ thể mình như bị xé làm đôi, một phần bị kéo về phía vực thẳm của sự hủy diệt, một phần cố gắng vươn tới ánh sáng mong manh của 'khoảng trống'. Hắn hiểu rằng 'khoảng trống' này, dù được tạo ra bằng sự phối hợp hoàn hảo và ý chí kiên cường, vẫn vô cùng tạm thời. Nó chỉ là một khe hở nhỏ trong bức tường kiên cố của nghi thức 'thăng tiên cưỡng ép', một cơ hội thoáng qua mà họ phải tận dụng ngay lập tức, nếu không muốn tất cả nỗ lực đều trở thành tro bụi. Sự phản ứng dữ dội của Thiên Diệu Tôn Giả đã chứng minh rằng họ đã chạm đúng vào điểm yếu của hắn, nhưng cũng cho thấy sự nguy hiểm tột cùng của con đường này. Tần Mặc phun ra một ngụm máu nữa, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn không hề chớp, cố gắng duy trì sợi dây kết nối mong manh, nhìn vào 'khoảng trống' đang chao đảo, biết rằng số phận của Huyền Vực đang nằm trong tay hắn, và cơ hội này, dù nguy hiểm đến mức nào, cũng không thể bỏ lỡ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free