Vạn vật không lên tiên - Chương 1238: Hy Sinh Của Đồng Minh: Mở Đường Cho Chân Lý
Ánh sáng trắng trong từ Vô Danh Kiếm của Tần Mặc, dịu nhẹ và thuần khiết, không chói chang như linh quang rực rỡ của Huyền Vực Tâm Châu bị bóp méo, mà như vầng trăng vằng vặc giữa đêm đen, đã chạm vào khoảng không trước mặt hắn. Một luồng ý chí vô hình, một dòng chảy của sự thấu hiểu và kết nối, từ Tần Mặc lan tỏa, xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh của các đồng minh đang gồng mình chịu đựng, chạm vào mũi nhọn năng lượng rực lửa của Thiên Diệu Tôn Giả, và xa hơn nữa, chạm vào tận sâu thẳm của Huyền Vực Tâm Châu đang gào thét trong tay hắn. Đó là một hành động đơn giản, không mang theo chút bạo lực hay hung hãn nào, nhưng lại ẩn chứa một triết lý sâu xa, một sự phản kháng thầm lặng nhưng kiên định đối với con đường "thăng tiên cưỡng chế" đầy bi ai.
Ngay lập tức, Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đang nắm giữ quyền năng hủy diệt cả một thế giới, cảm nhận được sự can thiệp tinh thần đó. Hắn gầm lên một tiếng phẫn nộ, tiếng gầm vang vọng như sấm sét xé toang bầu không khí hỗn loạn của Thiên Cung, khiến những mái vòm ngọc bích cuối cùng còn sót lại cũng phải rung chuyển dữ dội. "Ngươi dám... can thiệp vào Đạo của ta? Chết đi!"
Tiếng gầm chưa dứt, luồng năng lượng "thăng tiên cưỡng chế" đang cuồn cuộn xung quanh Thiên Diệu Tôn Giả bỗng chốc tăng cường gấp bội. Các đồng minh của Tần Mặc, những người đang cố gắng tạo ra một lá chắn cuối cùng, bị đẩy lùi không ngừng bởi áp lực kinh hoàng. Thiên Cung, vốn là hiện thân của sự tráng lệ và thần thánh, nay đã trở thành một chiến trường hoang tàn. Những cung điện bằng ngọc và vàng, từng lơ lửng giữa mây trắng bồng bềnh, giờ đây đã đổ nát, vỡ vụn thành từng mảnh, rơi lả tả như những giọt nước mắt băng giá. Các cầu vồng tự nhiên nối liền các đảo mây đã biến mất, thay vào đó là những khe nứt khổng lồ trên bầu trời, tuôn trào linh lực hỗn loạn như thác lũ. Không khí đặc quánh mùi ozone từ những vụ nổ linh lực, xen lẫn mùi tanh nồng của máu và mùi khét lẹt của đá bị nung cháy. Tiếng gió mây du dương đã bị thay thế bằng tiếng gào thét của linh lực, tiếng kim loại và đá vỡ vụn, cùng tiếng rên siết đau đớn của những người đang cố gắng chống đỡ.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ vốn uy dũng, nay đã nhuốm đầy máu. Lớp lông trắng tuyết của ông, từng phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, giờ đây đã xơ xác, dính bết bởi những vết thương sâu hoắm. Ông gồng mình, cố gắng tạo ra một lá chắn bằng chính thân thể mình, che chắn cho Tần Mặc. Mỗi thớ thịt, mỗi xương cốt của ông đều phát ra tiếng ken két đau đớn, như thể đang sắp vỡ tung. Thế nhưng, đôi mắt hổ vàng rực của ông vẫn ánh lên sự quật cường không thể lay chuyển, một ý chí sắt đá không cho phép mình gục ngã. "Gầm! Không được đụng vào hắn!" Ông gầm lên một tiếng, tiếng gầm đã khàn đặc nhưng vẫn mang theo uy lực lay động cả tâm can, như một lời thề sống chết. Máu từ khóe miệng ông trào ra, nhuộm đỏ lớp lông trắng, nhưng ông vẫn đứng vững, như một ngọn núi không thể lung lay. Ông biết, Tần Mặc đang làm một điều gì đó vô cùng quan trọng, và nhiệm vụ của ông, của tất cả bọn họ, là phải câu kéo thời gian, dù chỉ là một hơi thở.
Bên cạnh ông, Thiết Giáp Thành Linh, với hình ảnh nữ thần chiến binh được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đã xuất hiện những vết rạn lớn, sâu hoắm như vết cắt của hàng ngàn nhát kiếm. Ánh sáng rực rỡ từ đôi mắt rèn lửa của nàng đã mờ đi phần nào, nhưng ý chí phòng thủ của nàng vẫn kiên cố đến khó tin. Mỗi vết nứt trên thân thể nàng đều phát ra tiếng ken két chói tai, như tiếng kim loại bị bẻ cong đến giới hạn, nhưng nàng vẫn sừng sững, không lùi một bước. Nàng là hiện thân của sự kiên định, là bức tường thành cuối cùng bảo vệ Vô Tính Thành, và giờ đây, bảo vệ Tần Mặc.
Tô Lam, nàng kiếm khách thanh tú, dung nhan giờ đây lấm lem khói bụi và vết máu, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn sáng ngời sự kiên định. Nàng đã dốc hết sức lực, thi triển những kiếm chiêu tinh xảo nhất, không phải để tấn công, mà để làm phân tán lực lượng của Thiên Diệu, tạo ra những khe hở nhỏ nhất trong bức tường áp lực vô hình. Thanh kiếm cổ của nàng, vốn đã cùng nàng trải qua vô vàn trận chiến, giờ đây cũng phát ra tiếng rên khe khẽ, như thể đang chịu đựng một gánh nặng quá sức. "Tần Mặc! Nhanh lên!" Nàng gào lên, giọng nói khản đặc, ánh mắt đầy lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng vào hắn. Nàng biết, khoảnh khắc này là cơ hội cuối cùng.
Cổ Kiếm Hồn, linh hồn của thanh kiếm cổ, vốn đã mờ nhạt đến mức gần như tan biến, giờ đây đã dốc hết những tinh hoa cuối cùng của mình. Y lao tới, không còn là một hình thể rõ ràng, mà là một mũi tên tinh thần sắc bén, xuyên thẳng vào bức tường năng lượng của Thiên Diệu. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Một tiếng vọng mỏng manh vang lên trong tâm trí Tần Mặc, như một lời từ biệt bi tráng. Nhát kiếm cuối cùng của y, dù không gây ra tổn thương vật lý đáng kể, nhưng đã tạo ra một vết rạn nhỏ, một khe hở thoáng qua trên lớp phòng thủ tinh thần của Thiên Diệu Tôn Giả, đủ để Tần Mặc có thể tiến sâu hơn. Sau đó, Cổ Kiếm Hồn tan biến, hóa thành vô số tia sáng nhỏ li ti, hòa vào không khí, hoàn thành sứ mệnh của một linh hồn kiếm.
Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh, đang đau đớn chứng kiến sự hủy diệt của tự nhiên xung quanh. Ông dùng chút sức lực cuối cùng, vung cây trượng gỗ cổ thụ đã nứt toác, những mầm cây yếu ớt, xanh non mọc lên từ hư không, cố gắng níu giữ, làm chậm lại dòng chảy linh lực hỗn loạn đang cuồn cuộn đổ về phía Tần Mặc. Những mầm cây đó, dù bé nhỏ và dễ vỡ, nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt, một sự phản kháng thầm lặng của tự nhiên trước sự cưỡng ép. Nỗi đau khi chứng kiến sự tàn phá không làm ông chùn bước, mà càng củng cố ý chí bảo vệ sự sống của ông.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ hung dữ. Nó lao vào phía trước, dùng móng vuốt sắc nhọn và hàm răng cứng rắn của mình cào xé những mảnh vỡ linh khí hỗn loạn, cố gắng mở ra một khoảng trống an toàn nhất cho Tần Mặc. Tiếng gầm của nó không chỉ là sự giận dữ mà còn là sự trung thành tuyệt đối, một bản năng bảo vệ không chút toan tính.
Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh), thực thể mờ ảo mang dáng vẻ trẻ trung, đã dốc cạn sức lực. Thân hình y dần trở nên trong suốt, nhưng một luồng sáng yếu ớt, thuần khiết từ y lại bùng lên, xuyên qua màn linh lực dày đặc, như một ngọn hải đăng nhỏ bé dẫn lối. "Điểm yếu... nằm ở... bản chất..." Giọng nói của y, nay chỉ còn là một tiếng vọng mỏng manh trong tâm trí Tần Mặc, yếu dần, nhưng vẫn kiên định. Y đã dùng chính linh hồn của mình để chỉ dẫn Tần Mặc đến khe hở mà hắn đã tìm thấy. Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, dù không thể trực tiếp chiến đấu, vẫn cố gắng truyền những dòng năng lượng tinh thần và tri thức cổ xưa đến Tần Mặc, sắp xếp, phân tích mọi khả năng, đưa ra những gợi ý chiến thuật thầm lặng nhất.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tần Mặc từ từ mở mắt, không phải để nhìn, mà để cảm nhận. Đôi mắt đen láy của hắn, dù vẫn còn chút mệt mỏi và đau đớn khi phải gánh chịu nỗi thống khổ của hàng tỷ ý chí bị bóp méo, nhưng giờ đây đã ánh lên một tia sáng kỳ lạ, một sự kiên định không thể lay chuyển, một tia hy vọng rực rỡ. Hắn đã nhìn thấy con đường, hắn đã tìm thấy sơ hở. Không còn do dự, không còn phân vân. Áp lực khổng lồ từ Thiên Diệu Tôn Giả và nỗi đau của vạn vật đè nặng lên hắn, nhưng Tần Mặc vẫn vững vàng. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng mà các đồng minh đã hy sinh để tạo ra.
Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc không phải là một vũ khí dùng để chém giết, mà là một cây cầu, một sợi dây liên kết. Ánh sáng trắng trong từ lưỡi kiếm lan tỏa, tạo thành một vầng hào quang mờ ảo quanh Tần Mặc, như một lớp bảo vệ vô hình trước sự hỗn loạn xung quanh. Hắn không dùng sức mạnh để đối chọi, mà dùng sự thấu hiểu, dùng sự kết nối để dẫn dắt, để gợi mở, để đánh thức những "tiếng vọng" của bản chất nguyên thủy đang bị cưỡng ép. Hắn đã tìm thấy chìa khóa, và giờ đây, hắn sẵn sàng dùng nó để mở ra một con đường mới cho Huyền Vực, một con đường thoát khỏi sự hủy diệt dưới danh nghĩa "thăng hoa". Trận chiến thực sự, không chỉ là của sức mạnh, mà là của sự thấu hiểu, của sự kết nối, vừa mới bắt đầu.
Tần Mặc, trong khoảnh khắc mong manh được các đồng minh hy sinh để tạo ra, đã lao thẳng về phía tâm điểm của sự hỗn loạn, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng sừng sững, bao phủ bởi màn linh lực "thăng tiên cưỡng chế" cuồng bạo. Mỗi bước chân của hắn đều như xuyên qua một lớp áp lực vô hình, một dòng chảy ý chí bị bóp méo đang cố gắng nghiền nát hắn. Hắn không hề né tránh hay phòng thủ, mà tiến thẳng, ánh mắt kiên định xuyên qua bão tố linh lực, hướng về một điểm vô hình mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Đó không phải là một vị trí cụ thể trên cơ thể Thiên Diệu Tôn Giả, mà là một vết nứt tinh thần, một điểm yếu cốt lõi trong chính trận pháp "thăng tiên cưỡng chế" đang thao túng Huyền Vực Tâm Châu.
Điểm đó, đối với Tần Mặc, hiện hữu như một lỗ hổng đen kịt giữa một biển ánh sáng chói chang, một tiếng gào thét yếu ớt giữa hàng tỷ tiếng gầm rú. Đó là nơi bản chất nguyên thủy của Huyền Vực Tâm Châu đang bị dồn nén đến cực hạn, nơi sự phản kháng vô thức của vạn vật hội tụ, tạo thành một khe hở mong manh mà Thiên Diệu Tôn Giả, trong sự ngạo mạn và cuồng tín của mình, đã bỏ qua. Áp lực từ đó phát ra không phải là sự hủy diệt, mà là sự thống khổ tột cùng, một tiếng than van từ sâu thẳm của thế giới. Tần Mặc cảm nhận được nó, một cách rõ ràng và đau đớn, như thể nỗi đau đó đang xé toạc linh hồn hắn. Nhưng chính nỗi đau ấy lại là kim chỉ nam, là con đường duy nhất.
Vô Danh Kiếm trong tay hắn không còn phát ra ánh sáng dịu nhẹ nữa, mà bỗng nhiên trở nên rực rỡ một cách khó tả, không phải ánh sáng của linh lực hay sức mạnh, mà là ánh sáng của sự thuần khiết, của bản nguyên. Nó như một lưỡi dao vô hình, được tôi luyện bằng ý chí và sự thấu hiểu, được dẫn dắt bởi sự hy sinh của vô số sinh linh. Tần Mặc giơ Vô Danh Kiếm lên, mũi kiếm không chĩa vào Thiên Diệu Tôn Giả, mà vào đúng điểm yếu vô hình đó. Hắn không tấn công, hắn không phá hủy. Hắn chỉ đơn thuần chạm vào.
Khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào điểm yếu, một luồng chấn động vô hình lan tỏa khắp Thiên Cung. Không có tiếng nổ lớn, không có luồng sáng chói lòa, chỉ là một sự tĩnh lặng đến rợn người trong tích tắc, như thể thời gian và không gian đều ngừng lại. Rồi sau đó, một luồng ánh sáng thuần khiết, màu trắng sữa, bùng nổ từ chính trung tâm của Huyền Vực Tâm Châu, xuyên qua lớp vỏ bọc linh lực hỗn loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Luồng ánh sáng đó, mang theo sự trong trẻo và bản nguyên của thế giới, không mang tính hủy diệt, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh đẩy lùi không thể tưởng tượng.
Thiên Diệu Tôn Giả, đang bao phủ trong ánh hào quang của sức mạnh "thăng tiên cưỡng chế", bỗng nhiên rên lên một tiếng đau đớn tột cùng. Hắn không thể tin vào điều đang xảy ra. Lớp linh lực cuồng bạo bao quanh hắn đột ngột rung chuyển dữ dội, như một tấm gương bị ném đá. Bản thân hắn, với dáng người thanh lịch và vẻ mặt tuấn tú luôn ngạo mạn, giờ đây lộ ra vẻ bàng hoàng đến cực điểm. Hắn bị đẩy lùi một bước, rồi hai bước, lảo đảo giữa không trung, như một vị thần bị tước đoạt sức mạnh trong khoảnh khắc. Đây là lần đầu tiên, kể từ khi hắn bắt đầu con đường "thăng tiên cưỡng chế", hắn cảm thấy một sự phản phệ từ chính bản nguyên của thế giới, một sự chấn động đến tận cốt lõi của "Đạo" mà hắn đã dày công xây dựng.
"Ngươi... ngươi dám đụng vào bản nguyên của ta!?" Thiên Diệu Tôn Giả gầm thét, giọng nói không còn vẻ uy nghi mà trở nên lạc đi vì sự giận dữ và bất ngờ. Hắn không thể hiểu nổi, một kẻ phàm nhân không linh căn như Tần Mặc lại có thể tìm thấy và chạm vào điểm yếu cốt tử nhất của hắn, điểm yếu nằm ở chính bản chất "cưỡng ép" của "thăng tiên" mà hắn đang thực hiện. Hắn đã coi Huyền Vực Tâm Châu như một công cụ, một chất xúc tác, chứ không phải một thực thể sống với bản nguyên và ý chí riêng.
Tần Mặc, đối diện với vẻ mặt kinh hoàng và giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả, khẽ thì thầm. Giọng hắn nhỏ đến mức chỉ có hắn, và có lẽ là Vô Danh Kiếm đang cộng hưởng trong tay hắn, mới có thể nghe thấy. "Ta không phá, ta đánh thức..." Hắn không đến để phá hủy "Đạo" của Thiên Diệu Tôn Giả một cách trực tiếp, mà đến để đánh thức bản chất nguyên thủy đang bị trấn áp, để mở ra một con đường khác, một lựa chọn khác cho vạn vật.
Nhưng sự bàng hoàng của Thiên Diệu Tôn Giả chỉ kéo dài trong tích tắc. Cơn giận dữ và sự cuồng tín nhanh chóng chiếm lấy tâm trí hắn. Hắn không chấp nhận sự thật này. Hắn không thể chấp nhận rằng "Đạo" của hắn, thứ mà hắn cho là chân lý tuyệt đối, lại có thể bị lung lay bởi một kẻ phàm nhân. Hắn gầm lên một tiếng, tiếng gầm rung chuyển cả bầu trời Thiên Cung, dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn phản kích kinh thiên động địa. Luồng linh lực "thăng tiên cưỡng chế" vốn đang bị đẩy lùi, bỗng chốc cuộn trào trở lại, mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn gấp bội. Nó không còn là những cột sáng phân tán, mà hóa thành một luồng sáng đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng khác, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng tỷ ý chí bị bóp méo, tạo thành một cơn sóng thần năng lượng khổng lồ.
Cơn sóng thần năng lượng đó, mang theo sự phẫn nộ tột cùng của Thiên Diệu Tôn Giả, nhắm thẳng vào Tần Mặc. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn đánh vào tinh thần, vào ý chí. Hắn muốn nghiền nát Tần Mặc, nghiền nát cả khái niệm "cân bằng bản chất" mà hắn đại diện. Các đồng minh của Tần Mặc, dù đã kiệt sức và bị thương nặng, vẫn cố gắng gào lên một tiếng cảnh báo yếu ớt. Họ biết, đòn tấn công này mang theo sự hủy diệt tuyệt đối, không chỉ đối với Tần Mặc, mà còn đối với hy vọng cuối cùng của Huyền Vực. Trận chiến, sau một khoảnh khắc tưởng chừng như đã có bước ngoặt, lại trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Sự sống và cái chết, sự cân bằng và hủy diệt, đang ở ngay lằn ranh mỏng manh. Tần Mặc, đứng giữa tâm bão của quyền năng cuồng bạo, một mình đối diện với cơn thịnh nộ của một vị thần.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.