Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1239: Bản Chất Bị Bóp Méo: Tiếng Khóc Từ Trái Tim Huyền Vực

Giữa trung tâm Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thanh tịnh và quyền năng siêu phàm, giờ đây chỉ còn là một bức tranh hỗn độn của ánh sáng và hủy diệt. Các cung điện ngọc vàng lấp lánh chìm trong màn sương mù của linh lực cuồng bạo, những cầu vồng lung linh vốn nối liền các đảo mây giờ rung chuyển dữ dội, chực tan vỡ. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, bản nhạc tiên du dương từng vang vọng, nay bị nuốt chửng bởi tiếng gầm thét dữ dội của Thiên Diệu Tôn Giả và âm thanh xé rách không gian của luồng năng lượng hủy diệt. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết đã bị pha tạp bởi mùi ozone nồng nặc, mùi khét của linh khí bị đốt cháy, và một thứ mùi tanh nhẹ thoang thoảng của máu, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.

Tần Mặc đứng đó, một mình, thân ảnh không quá cao lớn nhưng lại sừng sững như một cột trụ giữa biển sóng thần. Hắn đối diện trực diện với cơn sóng thần năng lượng khổng lồ màu đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng, mang theo sức m��nh hủy diệt của hàng tỷ ý chí bị bóp méo. Đòn đánh này không chỉ là sự tổng hòa của linh lực, mà còn là kết tinh của sự phẫn nộ tột cùng, sự cuồng tín điên loạn, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó là một đòn đánh chí mạng, không chỉ nhằm vào thể xác mà còn muốn nghiền nát tinh thần, hủy diệt mọi hy vọng về một con đường khác, một lựa chọn khác cho vạn vật.

“Ngươi nghĩ một kẻ phàm tục như ngươi có thể chống lại ý chí của Tiên đạo ư?! Chết đi, cùng với cái Huyền Vực thối nát này!”

Tiếng gầm của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn vẻ uy nghi thanh lịch mà tràn đầy sự cuồng nộ và tự tin tuyệt đối, như muốn xé toạc màng nhĩ Tần Mặc, đồng thời ghim sâu vào tâm trí hắn sự vô vọng của một cuộc đối đầu không cân sức. Luồng năng lượng đen kịt gào thét lao đến, mang theo sức nặng của cả một thế giới bị cưỡng ép, hứa hẹn một sự kết thúc không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, Tần Mặc không hề lùi bước. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, nhưng không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó, một tia sáng của sự thấu hiểu chợt bùng lên. Hắn giơ Vô Danh Kiếm lên, không phải để chống đỡ hay phản công. Mũi kiếm run rẩy hướng về phía cơn sóng thần đang ập tới, nhưng Tần Mặc lại từ từ nhắm mắt lại. Hắn không nhìn bằng mắt thường, không cảm nhận bằng linh lực. Hắn dồn toàn bộ 'ý chí thấu hiểu' vào thanh kiếm, biến nó thành một phần mở rộng của tri giác, một chiếc cầu nối vô hình để lắng nghe.

Trong khoảnh khắc đó, luồng năng lượng hủy diệt kinh hoàng không còn là một đòn đánh vô tri trong tâm trí Tần Mặc. Nó biến thành một bản giao hưởng của nỗi đau, một cơn bão của những ý chí bị bóp méo. Hắn không chỉ cảm nhận sức mạnh vật lý của nó, mà còn nghe thấy hàng tỷ tiếng gào thét vô thanh, hàng tỷ khát vọng bị cưỡng ép, hàng tỷ bản chất bị lột bỏ. Hắn nghe thấy tiếng rên xiết của một dòng sông bị ép chảy ngược, tiếng than khóc của một ngọn núi bị buộc phải vươn cao hơn bản chất, tiếng gào của một ngọn lửa bị cưỡng đoạt sự tự do bùng cháy. Mỗi hạt năng lượng trong cơn sóng thần kia đều là một mảnh vỡ của 'vật tính' bị Thiên Diệu Tôn Giả bóp méo, cưỡng ép để phục vụ cho cái gọi là "Tiên đạo" của hắn. Hắn nhận ra rằng, sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là linh lực thuần túy, mà nó còn là sự bóp méo ý chí của Huyền Vực Tâm Châu, một sự tha hóa đến tận cốt lõi của thế giới. Đây không phải là sức mạnh của một vị thần, mà là tiếng khóc của một thế giới đang bị tra tấn.

Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc run rẩy kịch liệt, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng sâu sắc với nỗi đau mà Tần Mặc đang cảm nhận. Ánh sáng xanh yếu ớt của nó, như một ngọn nến lay lắt giữa bão táp, giao thoa một cách kỳ lạ với hào quang hủy diệt đen kịt. Tần Mặc không chống lại sức mạnh. Hắn lắng nghe. Hắn không đẩy lùi. Hắn thấu hiểu. Hắn không dùng sức mạnh để đối chọi sức mạnh, mà dùng 'ý chí thấu hiểu' để phân tích và cảm nhận bản chất thực sự của đòn đánh.

Và rồi, một điều không tưởng đã xảy ra. Luồng năng lượng hủy diệt khổng lồ, đang lao thẳng vào Tần Mặc với tốc độ xé gió, bất ngờ chững lại một phần nhỏ trong tích tắc, như thể nó vừa vấp phải một bức tường vô hình của sự đồng cảm. Nó không dừng lại hoàn toàn, nhưng bản chất cuồng loạn của nó dường như bị Tần Mặc 'thấu hiểu' đến mức không thể duy trì được quỹ đạo hoàn hảo. Sức mạnh hủy diệt vẫn kinh hoàng, nhưng nó đã bị Tần Mặc 'đánh thức' một phần bản chất nguyên thủy bị chôn vùi, khiến nó mất đi sự tập trung tuyệt đối.

Cơn sóng thần năng lượng lệch hướng một cách khó tin, lướt qua Tần Mặc trong gang tấc. Nó không trực tiếp va chạm vào hắn, mà chỉ lướt sát qua cơ thể hắn, tạo ra một luồng gió xoáy kinh hoàng, xé rách không gian và những phiến đá cẩm thạch xung quanh. Tần Mặc vẫn đứng vững, mái tóc đen nhánh bay phấp phới trong cơn cuồng phong năng lượng. Chỉ một vết xước nhẹ, mảnh như sợi chỉ, xuất hiện trên má hắn, đỏ ửng một cách đáng kinh ngạc, như một lời nhắc nhở về sự cận kề của cái chết.

Hắn đã sống sót. Không phải bằng cách phòng thủ, không phải bằng cách phản công, mà bằng cách 'lắng nghe' và 'thấu hiểu' ngay cả sức mạnh hủy diệt nhất.

***

Trên một tảng đá cẩm thạch đã nứt toác cách đó không xa, các đồng minh của Tần Mặc đang nằm la liệt. Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Cổ Kiếm Hồn, Mộc Lâm Chủ, Thiên Sách Lão Nhân và cả Hắc Phong đều mang trên mình những vết thương khủng khiếp. Lục Vô Trần, linh hồn thức tỉnh, đã trở nên mờ ảo đến mức gần như tan biến, chỉ còn là một đốm sáng yếu ớt lay lắt bên cạnh Thạch Trụ đang kiệt quệ. Mùi máu tanh nhẹ của họ hòa quyện với mùi ozone nồng nặc và hương thơm thoang thoảng của linh thảo, tạo nên một không khí vừa bi thương vừa căng thẳng.

Họ nhìn về phía Tần Mặc với ánh mắt tuyệt vọng, nghĩ rằng hắn sắp bị nuốt chửng bởi cơn sóng thần năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả. Trong khoảnh khắc đó, không ai trong họ còn đủ sức lực để gào lên cảnh báo hay lao tới ứng cứu. Tất cả những gì họ có thể làm là trừng mắt nhìn, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó như một bi kịch không thể tránh khỏi. Tiếng rên rỉ yếu ớt của Bạch Hổ Lão Tổ, tiếng ken két đau đớn từ những vết nứt trên thân thể Thiết Giáp Thành Linh, và cả tiếng thở dốc khó nhọc của Tô Lam đều chìm vào sự im lặng kinh hoàng của khoảnh khắc cuối cùng.

Khi đòn đánh chí mạng của Thiên Diệu Tôn Giả bất ngờ lệch hướng, lướt qua Tần Mặc như một cơn ác mộng vừa vụt qua, một sự kinh ngạc tột độ lan tỏa trong họ, thay thế nỗi tuyệt vọng đã đóng băng trong lồng ngực. Đôi mắt phượng sáng ngời của Tô Lam mở to không tin, đồng tử giãn ra đến cực hạn khi chứng kiến cảnh tượng không thể lý giải. Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng thân thể mảnh mai của nàng đã kiệt quệ đến mức chỉ có thể nâng nhẹ một cánh tay.

“Hắn... hắn đã làm được gì vậy? Không phải là đỡ... mà là...” Giọng nói của Tô Lam thì thầm, đứt quãng, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Nàng là một kiếm khách tinh xảo, quen thuộc với những trận chiến đối đầu sức mạnh, nhưng những gì Tần Mặc vừa làm đã vượt xa mọi khái niệm chiến đấu mà nàng từng biết.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ đầy vết thương, khẽ gầm gừ một tiếng, không phải vì đau đớn mà vì sự kinh ngạc tột độ. Đôi mắt hổ vàng rực của y dán chặt vào Tần Mặc, như thể đang nhìn thấy một kỳ tích vượt ngoài tầm hiểu biết của thần thú. Thiết Giáp Thành Linh run rẩy, những vết nứt trên cơ thể nó phát ra ánh sáng yếu ớt, như thể chính nó cũng cảm nhận được một điều bất thường, một sự thay đổi trong dòng chảy của 'ý chí tồn tại' mà nó là một phần. Những tia sáng nhỏ li ti lấp lánh trên bề mặt giáp sắt của nó, như những vì sao xa xăm đang thầm thì một điều gì đó vượt quá ngôn ngữ.

Cổ Kiếm Hồn, dù kiệt sức đến mức ánh sáng linh hồn mờ nhạt, vẫn cố gắng tập trung ánh mắt sắc bén của mình. Y đã từng chứng kiến vô số trận chiến, vô số kiếm kỹ, nhưng đây là lần đầu tiên y thấy một kẻ không dùng kiếm để chém, mà dùng kiếm để 'nghe', để 'thấu hiểu'. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," câu nói đặc trưng của y chợt hiện lên trong tâm trí, nhưng giờ đây, ý chí của Tần Mặc dường như đã vượt xa cả sự kiên định thông thường. Nó là sự đồng cảm, sự thấu hiểu đến tận cùng.

Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, khẽ rên lên một tiếng. Ông lão gầy gò, lưng còng, ôm theo chồng sách cũ đã rách nát, vẫn cố gắng phân tích tình hình. Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe, và điều Tần Mặc vừa làm có lẽ là một trang sử hoàn toàn mới, một loại 'lắng nghe' mà ông chưa từng ghi nhận. Ánh mắt của ông ánh lên sự suy ngẫm sâu sắc, cố gắng tìm kiếm trong vô vàn điển tịch cổ xưa một ví dụ tương tự, nhưng vô vọng.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé gầy guộc, đôi mắt xanh biếc tinh anh, đã bị thương nặng nhưng vẫn kiên cường. Bà nhìn Tần Mặc, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh, xen lẫn sự khó hiểu. "Cái cây bị cắt bỏ cành lá vẫn có thể mọc lại, nhưng cái cây bị cưỡng ép ra hoa trái trái mùa thì chỉ có thể héo úa," bà từng nói. Nhưng Tần Mặc đã làm gì để đẩy lùi cơn bão tố đang cưỡng ép kia? Liệu có phải hắn đang tìm cách chữa lành cái cây bị cưỡng ép kia không?

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, đã kiệt sức đến mức gục xuống, nhưng vẫn trung thành và phẫn nộ. Nó khẽ ngẩng đầu lên, tiếng gầm gừ yếu ớt thoát ra từ cổ họng, như một lời cổ vũ cuối cùng dành cho chủ nhân của mình. Nó không hiểu những gì Tần Mặc làm, nhưng nó cảm nhận được sự sống còn, và trên hết, là sự kiên cường không lay chuyển của hắn.

Tất cả họ, dù bị thương nặng và kiệt quệ, vẫn cố gắng gượng dậy, ánh mắt dán chặt vào Tần Mặc. Sự kinh ngạc ban đầu dần chuyển hóa thành một tia hy vọng yếu ớt, một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong bóng tối của tuyệt vọng. Họ không hiểu Tần Mặc đã làm gì, nhưng họ biết, hắn vẫn còn đứng vững, và đó là tất cả những gì họ cần trong khoảnh khắc này.

***

Thiên Diệu Tôn Giả lùi lại vài bước, vẻ mặt từ cuồng nộ và tự tin tuyệt đối đã chuyển sang kinh hãi tột độ, rồi nhanh chóng biến thành tức giận điên cuồng. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Luồng linh lực "thăng tiên cưỡng chế" vốn đang bị đẩy lùi bởi Vô Danh Kiếm, sau đó lại cuộn trào trở lại mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, nhưng cuối cùng lại chệch khỏi mục tiêu một cách khó hiểu. Hắn, kẻ tự xưng là chủ nhân của "Tiên đạo", kẻ đã bóp méo ý chí của cả Huyền Vực, lại bị một kẻ phàm nhân không linh căn tránh né một cách khó hiểu như vậy.

Hắn cảm nhận được một sự 'phản kháng' từ chính nguồn sức mạnh của mình, một sự 'thoát ly' khỏi sự kiểm soát hoàn toàn của hắn. Đó không phải là sự chống trả của một kẻ thù, mà là sự chối bỏ từ bên trong, một sự bất tuân từ chính những 'vật tính' mà hắn đã cưỡng ép. Nỗi sợ hãi và phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn.

“Ngươi... ngươi đã làm gì?! Sao ngươi có thể chạm vào... Tâm Châu?! Ngươi dám... bôi nhọ ý chí của ta!”

Thiên Diệu Tôn Giả rít lên, giọng nói không còn vẻ uy nghiêm mà run rẩy vì phẫn nộ và sợ hãi. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng "Đạo" của hắn, thứ mà hắn cho là chân lý tuyệt đối, thứ đã được xây dựng trên sự bóp méo ý chí của vạn vật, lại có thể bị lung lay bởi một kẻ phàm nhân. Hắn đã coi Huyền Vực Tâm Châu như một công cụ, một chất xúc tác để đạt đến "Tiên đạo" của mình, chứ không phải một thực thể sống với bản nguyên và ý chí riêng. Và giờ đây, hắn cảm nhận được, thông qua Tần Mặc, có một tiếng kêu, một sự phản kháng vô hình từ chính trái tim của thế giới.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc và một nỗi buồn khó tả. Hắn không còn sợ hãi hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng, pha lẫn sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau mà hắn vừa cảm nhận. Hắn đã 'nghe' thấy tiếng khóc, tiếng rên xiết của Huyền Vực Tâm Châu, bị bóp méo, bị cưỡng ép, bị tước đoạt bản chất, để rồi trở thành công cụ cho khát vọng thăng tiên điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không phải là một "vật" vô tri, mà là một sinh mệnh vĩ đại đang bị tra tấn. Vô Danh Kiếm trong tay hắn giờ đây không còn phát sáng mạnh mẽ, mà chỉ rung động nhẹ nhàng, như đang 'lắng nghe' một tiếng thì thầm, một lời thỉnh cầu từ sâu thẳm tâm khảm của thế giới.

Tần Mặc từ từ hạ Vô Danh Kiếm xuống, ánh mắt khóa chặt vào Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không nói gì, nhưng sự im lặng của hắn còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời tuyên chiến nào. Sự bình thản của hắn, sự thấu hiểu mà hắn thể hiện, như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự tin cuồng tín của Thiên Diệu Tôn Giả.

Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, nhưng lần này không phải vì tự tin mà vì sự phẫn nộ và sợ hãi khi bí mật cốt lõi của mình bị phơi bày. Hắn không thể chấp nhận rằng có một kẻ có thể nhìn thấu bản chất thật sự của nguồn sức mạnh mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn không thể chấp nhận rằng "Tiên đạo" của hắn không phải là chân lý tuyệt đối, mà là một sự bóp méo, một sự tra tấn đối với chính thế giới này.

Một luồng năng lượng màu tím đen, còn tàn bạo và hỗn loạn hơn trước, bắt đầu cuộn xoáy điên cuồng quanh Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không còn là những cột sáng phân tán, không còn là cơn sóng thần có vẻ ngoài tổ chức. Nó là một sự bùng nổ vô định hình, một sự hỗn loạn không kiểm soát, cho thấy hắn đang mất dần lý trí và chuẩn bị một đòn phản kích còn hủy diệt hơn, một đòn đánh không còn mang theo mục đích "thăng tiên" mà chỉ còn là sự cuồng loạn của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn không còn muốn ép vạn vật lên tiên, hắn chỉ muốn hủy diệt kẻ ��ã dám nhìn thấu sự thật tàn khốc nhất của hắn.

Tần Mặc nhìn luồng năng lượng hỗn loạn đó, không chút sợ hãi. Hắn biết, nhiệm vụ của mình không còn là đánh bại Thiên Diệu Tôn Giả bằng sức mạnh. Nhiệm vụ của hắn là giải thoát Huyền Vực Tâm Châu, giải phóng những ý chí bị bóp méo, và chữa lành nỗi đau mà cả thế giới đang gánh chịu. Đó là một con đường không phải của chiến đấu, mà là của sự đồng cảm và phục hồi bản chất. Ngọn lửa hy vọng, dù mong manh, đã được nhen nhóm giữa sự tuyệt vọng. Nhưng con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, bởi để chữa lành trái tim của một thế giới, Tần Mặc sẽ phải đối mặt với nỗi đau tột cùng, và cả sự cuồng loạn không giới hạn của một vị thần đang dần mất đi lý trí.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free