Vạn vật không lên tiên - Chương 1255: Thân Thể Rách Nát, Ý Chí Vẫn Vẹn Nguyên
Bàn tay khổng lồ bằng ý chí hủy diệt thuần túy, như một cái kìm thép vô biên, siết chặt lấy 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', nghiền nát từng tấc không gian. Tần Mặc gục xuống một đầu gối, máu nhuộm đỏ y phục, hơi thở yếu ớt, nhưng đôi mắt hắn vẫn mở to, không một chút lùi bước. Trong sâu thẳm con ngươi đen láy ấy, một tia sáng nguyên thủy, cổ xưa bỗng bùng lên, không phải của hy vọng hay tuyệt vọng, mà là của sự phản kháng bất diệt. Trận chiến, có lẽ, chỉ vừa mới thực sự bắt đầu.
Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình như một tấm gương đã vỡ nát, từng mảnh vỡ đang bị một lực vô hình ép chặt, đe dọa biến hắn thành tro bụi. Cơn đau không còn là những cơn nhói buốt cục bộ, mà là một cảm giác đồng điệu với sự rên rỉ thảm thiết của cả Huyền Vực Tâm Châu. Hắn không chỉ nghe thấy, mà còn cảm nhận được, sự oằn mình của từng mạch linh khí, sự rạn vỡ của từng tầng địa chất, sự co thắt của từng ý chí tồn tại đang bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép. Mùi máu tanh trong khoang miệng hòa lẫn với mùi khét lẹt của linh khí bị đốt cháy, và một cảm giác kiệt sức thấu xương đang hành hạ hắn. Thị giác của hắn mờ đi, nhưng thính giác và cảm giác lại trở nên nhạy bén đến lạ thường. Hắn nghe thấy tiếng lá cây khô mục khát khao được mục rữa thành đất mẹ, tiếng dòng suối nhỏ bé mong mỏi được chảy tự do ra biển lớn, tiếng hòn đá vô tri thầm nguyện được nằm yên vĩnh cửu dưới ánh trăng. Vô vàn ý chí, vô vàn khát khao, không phải để thăng tiên, mà chỉ để được là chính nó, đang tuôn trào vào tâm khảm hắn.
Cảm giác ấy, như một dòng nước ấm áp chảy qua những vết thương rách nát trên cơ thể Tần Mặc, không xoa dịu cơn đau, nhưng lại tiếp thêm cho hắn một nguồn lực mới, không phải của linh lực, mà là của sự đồng cảm và thấu hiểu. Hắn nhận ra, sự đau đớn mà hắn đang gánh chịu không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả một thế giới đang bị cưỡng ép phải thay đổi bản chất của mình. Và trong khoảnh khắc đó, lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Nó không phải là một lời nguyền, mà là một chân lý, một lời nhắc nhở về sự cân bằng bị phá vỡ.
Tần Mặc nghiến răng, một luồng ý chí kiên định bùng lên trong huyết quản. Hắn không thể để Huyền Vực bị hủy diệt, không thể để vạn vật mất đi quyền được là chính mình. Hắn đưa tay lên, không phải để chống đỡ đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là để ôm lấy, để cảm nhận, để truyền đi một thông điệp. Cơ thể hắn, vốn đã rách nát, giờ đây lại phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh ngọc bích, hòa quyện với linh khí của Huyền Vực. Những vết nứt trên da thịt hắn, không còn là dấu hiệu của sự hủy hoại, mà là những khe hở để ánh sáng ấy lan tỏa, như những mạch máu của chính thế giới đang được thắp sáng.
"Ta nghe... Ta nghe thấy các ngươi..." Giọng Tần Mặc yếu ớt thì thầm, nhưng ý chí của hắn lại vang vọng khắp 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', xuyên thấu qua mọi tầng không gian, mọi vật chất, mọi ý thức. Nó không phải là một âm thanh, mà là một cảm giác, một sự rung động sâu thẳm, chạm đến tận cùng bản chất của vạn vật. "Tiếng vọng của sự sống... của bản chất nguyên thủy... Ngươi là ngươi... không phải thứ ngươi bị ép buộc trở thành... Quyền được là chính mình..." Mỗi từ, mỗi ý niệm, đều mang theo sức nặng của hàng ngàn năm triết lý, của hàng vạn sinh linh, của cả một thế giới đang hấp hối. Đó là một lời tuyên ngôn, một lời khẳng định, một lời giải thoát.
Lực nén từ bàn tay tím đen khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn không ngừng gia tăng, nhưng 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do' của Tần Mặc, dù vẫn rung chuyển dữ dội, lại không hề sụp đổ. Thay vào đó, nó bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo, như vô số vì sao nhỏ bé đang bừng sáng trong màn đêm. Những tia sáng ấy, chính là ý chí của vạn vật trên Huyền Vực, đang đáp lại lời kêu gọi của Tần Mặc, đang tìm về bản chất nguyên thủy của mình. Chúng không còn run sợ, không còn tìm cách thăng tiên mù quáng, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, là sống.
Tô Lam, đang gồng mình đỡ lấy một phần áp lực từ 'Thiên Phạt', cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp chạy khắp cơ thể mình, xua đi sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Nàng nhìn Tần Mặc, thân hình hắn gầy gò, rách nát, nhưng lại toát ra một vẻ uy nghiêm đến lạ thường. Đôi mắt phượng của nàng bỗng bừng sáng. Lục Vô Trần, kiệt sức đến nỗi gần như không thể đứng vững, bỗng cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào. Ông nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra những tia sáng lung linh đang bừng nở khắp 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', một nụ cười nhẹ, đầy hy vọng, nở trên khuôn mặt khắc khổ của mình. Thạch Trụ, vẫn sừng sững như một ngọn núi, bỗng phát ra những luồng rung động mạnh mẽ hơn, như thể đang hòa mình vào nhịp đập của Huyền Vực. Bạch Hổ Lão T��� gầm lên một tiếng dài, không còn là tiếng gầm uy hiếp, mà là tiếng gầm đồng lòng, tiếng gầm của một thần thú đã tìm lại được bản chất nguyên thủy của mình. Thiết Giáp Thành Linh, với lớp vỏ thép đã rạn nứt, lại tỏa ra một ánh sáng xanh lam mạnh mẽ hơn, cố gắng hàn gắn những vết thương, không phải chỉ cho nó, mà cho cả thế giới.
Tần Mặc, dù vẫn đau đớn, nhưng đã đứng thẳng dậy. Hắn không còn là một thiếu niên gầy gò của Vô Tính Thành nữa, mà là hiện thân của ý chí tồn tại, là tiếng nói của Huyền Vực. Hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt sâu thẳm không chút sợ hãi, mà tràn đầy sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn không muốn chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự lựa chọn, bằng quyền được là chính mình. Và trong khoảnh khắc đó, trận chiến thực sự chuyển mình, từ một cuộc đối đầu giữa linh lực và cấm thuật, sang một cuộc chiến của ý chí và bản chất.
***
Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nay lại trở th��nh một chiến trường của sự điên loạn và tuyệt vọng. Các cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa mây trắng, giờ đây rung chuyển dữ dội, những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây cũng bắt đầu rạn nứt, như thể chính Thiên Cung đang oằn mình dưới áp lực của 'Thiên Phạt' mà hắn đã giáng xuống. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm không còn du dương, mà rít lên như những tiếng gào thét phẫn nộ. Mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát bị lấn át bởi mùi khét lẹt của linh khí bị đốt cháy, và một cảm giác ngột ngạt, nặng nề bao trùm khắp không gian.
Hắn nhìn xuống, nơi 'Thiên Phạt' của mình đang cố gắng nghiền nát 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do' của Tần Mặc. Đáng lẽ, sau đòn tấn công hủy diệt đó, mọi thứ phải tan thành tro bụi, mọi ý chí phản kháng phải bị bẻ gãy. Nhưng không, thay vì sụp đổ, 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do' lại bùng lên một thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo, như vô số vì sao nhỏ bé đang bừng sáng. Và kinh hoàng hơn, hắn thấy những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt của chính 'Thiên Phạt', không phải do sức m���nh vật lý, mà do một thứ lực lượng vô hình, một sự phản kháng ý chí từ bên trong.
Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây vặn vẹo trong sự tức giận và kinh hoàng. Ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh của hắn, vốn luôn đầy sự tính toán, giờ đây lại ánh lên một tia điên cuồng. Hắn không thể chấp nhận sự thật này. Một phàm nhân hèn mọn, không linh căn, không thiên phú tu luyện, lại dám chống lại ý chí của hắn, của con đường thăng tiên vĩ đại mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn đã dành hàng ngàn năm để tìm kiếm con đường thăng hoa cho Huyền Vực, để khai linh vạn vật, để dẫn dắt chúng đến một cảnh giới cao hơn, thoát ly khỏi sự tầm thường của bản chất. Hắn là người dẫn đường, là người được chọn!
"Không thể nào! Ngươi... phàm nhân hèn mọn!" Giọng Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, vang vọng khắp Thiên Cung, mang theo uy áp và sự phẫn nộ không thể kiềm chế. "Ngươi dám... Ngươi dám liên kết với 'ý chí' thấp hèn của thế giới này?! Ngươi đang tự hủy hoại bản thân! Ngươi đang phá hoại con đường thăng hoa của Huyền Vực!" Hắn không hiểu, không muốn hiểu. Trong tâm trí hắn, "ý chí thấp hèn" của vạn vật chỉ là sự ngây thơ, sự thiếu hiểu biết, sự bám víu vào những điều nhỏ bé. Chúng cần được dẫn dắt, cần được nâng tầm, cần phải thăng tiên!
"Không! Ta không thể thất bại! Ta là người dẫn đường! Ta sẽ không để bất cứ ai cản trở!" Nội tâm hắn gào thét, một sự giận dữ tột cùng bùng nổ. Sự phản kháng này không chỉ là của Tần Mặc, mà là của cả Huyền Vực, của chính thế giới mà hắn muốn 'cứu rỗi'. Điều đó giống như một sự phản bội tột cùng, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Hắn đã hy sinh quá nhiều, đã làm quá nhiều, chỉ để nhận lại sự chống đối này sao?
Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả quét qua từng tia sáng lung linh đang bùng nở trong 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', từng vết nứt trên 'Thiên Phạt' của hắn. Hắn nhận ra, đây không phải là một cuộc đối đầu sức mạnh thông thường. Tần Mặc không dùng sức mạnh để chống lại hắn, mà dùng sự lựa chọn, dùng quyền được là chính mình, dùng ý chí của vạn vật. Đó là một thứ sức mạnh mà hắn chưa từng đối mặt, một thứ sức mạnh vô hình, nhưng lại kiên cố hơn bất kỳ pháp bảo hay cấm thuật nào.
Một ý nghĩ tăm tối nảy sinh trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả. Nếu Huyền Vực không muốn thăng hoa, nếu vạn vật cứ mãi bám víu vào bản chất tầm thường của mình, vậy thì, chúng không xứng đáng được tồn tại! Nếu chúng chống đối con đường vĩ đại mà hắn đã vạch ra, vậy thì, chúng phải bị hủy diệt! Một sự điên cuồng chiếm lấy lý trí hắn. Hắn không còn quan tâm đến việc 'thăng tiên' nữa, không còn quan tâm đến việc 'cứu rỗi' nữa. Hắn chỉ muốn hủy diệt, hủy diệt tất cả những gì dám chống đối hắn, đặc biệt là Tần Mặc, kẻ đã dám thách thức tín ngưỡng và khát vọng tối thượng của hắn.
Thiên Diệu Tôn Giả không chút do dự, hắn điên cuồng gia tăng sức mạnh của 'Thiên Phạt'. Quầng sáng tím đen bao trùm không gian càng lúc càng đậm đặc, càng lúc càng hùng vĩ, như một hắc động khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ. Đồng thời, hắn bắt đầu triệu hồi một nguồn năng lượng cổ xưa hơn, tăm tối hơn, ẩn sâu trong Huyền Vực Tâm Châu. Đó là một cấm thuật bị phong ấn từ hàng vạn năm trước, một nguồn năng lượng hủy diệt có thể xé nát cả không gian và thời gian. Hắn không hề thương tiếc, không hề do dự. Nếu không thể dẫn dắt Huyền Vực thăng hoa, vậy thì hắn sẽ hủy diệt nó, và tái tạo lại một thế giới mới, một thế giới mà vạn vật sẽ ngoan ngoãn đi theo con đường thăng tiên duy nhất. Ánh sáng điên cuồng trong mắt hắn càng lúc càng bùng cháy, báo hiệu một thảm họa còn khủng khiếp hơn đang chờ đợi Huyền Vực.
***
Tại rìa 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', áp lực từ bên ngoài vẫn đè nặng, nhưng bên trong lại tràn ngập một luồng năng lượng mới, ấm áp và kiên cường từ Tần Mặc. Mùi máu và bụi chiến trường hòa lẫn với mùi linh khí thanh tẩy, tạo nên một sự tương phản đến kỳ lạ. Tiếng rên rỉ của Huyền Vực, vốn yếu ớt và thảm thiết, giờ đây dần chuyển thành tiếng 'hồi đáp', một sự rung động yếu ớt nhưng rõ ràng, như tiếng thì thầm của một người đang hồi tỉnh.
Tô Lam, với mái tóc đen dài xõa tung vì gió và sức mạnh cuồng bạo, nắm chặt thanh kiếm cổ bên hông. Nàng cảm nhận rõ rệt cơn đau đớn tột cùng mà Tần Mặc đang phải chịu đựng, nhưng cũng cảm nhận được sự thức tỉnh mạnh mẽ trong hắn. Thông điệp của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí nàng, không phải bằng lời nói cụ thể, mà bằng cảm xúc, bằng sự thấu hiểu sâu sắc. Nó là tiếng nói của sự tự do, của quyền được là chính mình, một điều mà trong suốt cuộc đời tu sĩ của mình, nàng chưa từng thực sự suy nghĩ đến một cách sâu sắc như vậy.
"Tần Mặc... hắn đang nói với chúng ta." Tô Lam thì thầm, giọng nàng tuy khàn đặc nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định. "Với tất cả vạn vật... rằng chúng ta có quyền được là chính mình!" Nàng nhìn Lục Vô Trần, người đang đứng cạnh nàng, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bớt đi vẻ mệt mỏi và hoài nghi, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu.
Lục Vô Trần thở dốc, cả người run rẩy vì kiệt sức, nhưng một nụ cười nhẹ, đầy ý nghĩa, nở trên môi ông. "Phải... Đây mới là con đường chân chính... không phải thăng tiên mù quáng..." Ông gật đầu, ánh mắt hướng về Tần Mặc, người đang đứng thẳng dậy giữa trung tâm 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', thân thể rách nát nhưng ý chí lại sừng sững như một ngọn núi. Trong suốt cuộc đời mình, Lục Vô Trần đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của việc "thoát ly bản chất", của sự truy cầu thăng tiên một cách mù quáng. Giờ đây, ông mới thực sự hiểu được ý nghĩa của "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đang cố gắng truyền tải.
Các đồng minh khác, như Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Thạch Trụ, và Cổ Kiếm Hồn, cũng cảm nhận được sự thay đổi ấy. Họ không chỉ cảm nhận được nỗi đau của Tần Mặc, mà còn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của hắn với Huyền Vực. Những dòng linh khí từ Huyền Vực bắt đầu chảy về phía Tần Mặc, như một sự tiếp sức, một sự ủng hộ từ chính thế giới. Đó không phải là linh khí của sự tu luyện, mà là linh khí của sự sống, của sự tồn tại nguyên thủy, đang đổ về để bảo vệ và nuôi dưỡng người đang đứng lên vì nó.
Bạch Hổ Lão Tổ, với thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, gầm lên một tiếng dài. Tiếng gầm ấy không còn mang theo sự hung hãn bản năng, mà là tiếng gầm đồng lòng, tiếng gầm của một thần thú đã nhận ra giới hạn của sự "nhân hóa" cực đoan. Y đã từng khao khát được biến thành hình người, để có thể tu luyện đến cảnh giới cao hơn, để có thể thăng tiên. Nhưng giờ đây, y nhận ra, bản chất của y là Bạch Hổ, là thần thú của Huyền Vực, và đó đã là một sự tồn tại vĩ đại.
Thạch Trụ, dù không có hình dạng cụ thể, nhưng ý niệm của nó lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những luồng rung động mạnh mẽ phát ra từ lòng đất, từ chính Thạch Trụ, như thể nó đang hòa mình vào nhịp đập của Huyền Vực, trở thành một kênh dẫn cho ý chí của thế giới. Nó không chỉ là một cột đá, mà là một phần của Huyền Vực, một nhân chứng im lặng cho sự tồn tại vĩnh cửu.
Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của thành trì, tỏa ra ánh sáng xanh lam mạnh mẽ hơn một chút. Lớp giáp đá và kim loại của nó, dù đã rạn nứt vì 'Thiên Phạt', lại như được truyền thêm sức sống. Nó không chỉ phòng ngự, mà còn cảm nhận được sự sống của Huyền Vực, cảm nhận được thông điệp của Tần Mặc. Nó quyết tâm bảo vệ, không chỉ Tần Mặc, mà là quyền được tồn tại của chính nó, của tất cả những vật tính trong thành.
Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm cổ của Tô Lam, cũng phát ra một luồng kiếm ý sắc bén. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định." Ý niệm ấy truyền thẳng vào tâm trí Tô Lam, củng cố thêm quyết tâm của nàng. Thanh kiếm cổ không còn đơn thuần là một công cụ để chém giết, mà là một biểu tượng của ý chí bảo vệ, không vì thăng cấp mà vì bản chất của chính nó.
Tất cả các đồng minh, dù kiệt sức, dù thân thể đầy thương tích, đều đồng loạt dồn toàn bộ sức lực cuối cùng. Họ không chỉ phòng ngự, mà còn trở thành những "điểm tựa" cho ý chí của Huyền Vực, khuếch đại thông điệp của Tần Mặc, biến nó thành một lời tuyên ngôn không thể bị dập tắt. Họ đã hiểu, Tần Mặc không chỉ là người bảo vệ Vô Tính Thành, mà là người bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật trên toàn cõi Huyền Vực. Niềm tin của họ vào Tần Mặc không chỉ là niềm tin vào một cá nhân, mà là niềm tin vào một con đường, một triết lý sống. Và trong khoảnh khắc đó, dù đứng trước bờ vực của sự hủy diệt, một tia hy vọng le lói, kiên cường, bùng cháy trong trái tim mỗi người, như một lời hứa về một tương lai nơi vạn vật có thể tự do lựa chọn con đường của chính mình.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.