Vạn vật không lên tiên - Chương 1256: Bùng Nổ Tuyệt Vọng: Tâm Châu Hóa Thiên Kiếp
Trong Thiên Cung ngọc ngà, nơi từng lấp lánh linh quang, vạn vật đều ẩn chứa một vẻ siêu phàm, thần thánh, giờ đây chỉ còn lại một cảnh tượng hỗn loạn đến thảm khốc. Những tòa cung điện bằng ngọc bích, vàng son, vốn lơ lửng giữa tầng mây trắng, kiến trúc tinh xảo không gì sánh bằng ở phàm trần, đang nứt toác, đổ vỡ từng mảng lớn. Các cầu vồng tự nhiên từng kết nối những đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo, giờ đã tan biến, bị nuốt chửng bởi một luồng năng lượng đen tối và cổ xưa đang tuôn trào không ngừng. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, từng du dương như khúc nhạc tiên, nay biến thành những âm thanh gào thét thê lương, tiếng rít xé của không khí bị xé toạc, và tiếng đá ngọc vỡ vụn vang vọng khắp chốn. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết đã bị thay thế bởi mùi ozone nồng nặc, mùi khét của linh lực bị đốt cháy, và một thứ mùi tanh nhẹ khó tả của sự hủy diệt đang bao trùm. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm giờ là một cơn bão năng lượng dữ dội, ánh sáng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mây và các công trình bằng vàng ngọc bị bóp méo, biến thành những quầng sáng hỗn loạn, chói chang nhưng đầy chết chóc.
Giữa tâm điểm của sự hủy diệt ấy, Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững, không hề bị lay chuyển. Ngoại hình thanh lịch, cao ráo của y vẫn còn đó, nhưng khuôn mặt tuấn tú từng toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực giờ đã vặn vẹo đến mức dị dạng, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh nay rực lên một thứ ánh sáng điên dại, cuồng vọng. Mái tóc trắng như tuyết, từng búi cao gọn gàng, giờ như những sợi tơ bị giật tung, bay tán loạn trong dòng năng lượng hỗn mang. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của y đã rách nát, vấy bẩn bởi những tia chớp năng lượng, nhưng y dường như không hề hay biết, chỉ chăm chú nhìn vào viên Huyền Vực Tâm Châu đang bùng nổ trong lòng bàn tay.
Viên Huyền Vực Tâm Châu, đã bị ép buộc đến cực hạn, không còn phát ra ánh sáng tím đen bí ẩn mà là một dòng xoáy năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy, cuộn trào như một vực thẳm nuốt chửng tất cả. Thiên Diệu Tôn Giả không còn là vị tôn giả uy nghiêm mà là một kẻ cuồng vọng, khuôn mặt vặn vẹo trong niềm vui điên dại khi hắn ép buộc viên châu bùng nổ sức mạnh nguyên thủy. Y đã đẩy Huyền Vực Tâm Châu vượt qua giới hạn của sự chịu đựng, cưỡng ép nó giải phóng toàn bộ năng lượng tích tụ qua hàng vạn năm, không phải để thăng hoa, mà để hủy diệt.
"Thăng tiên! Thăng tiên! Dù phải hủy diệt tất cả, Huyền Vực này cũng phải thăng hoa!" Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng cười khùng điên, giọng nói trầm ấm từng mang theo uy áp giờ đã biến thành tiếng gào thét lạc điệu, vang vọng giữa tiếng nổ và tiếng đổ vỡ. Y nhếch mép, ánh mắt như xuyên thấu hư không, nhìn về phía 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', nơi Tần Mặc đang đứng. "Ngươi, kẻ cản trở! Kẻ phản bội lại thiên đạo! Ngươi sẽ thấy, sự thăng hoa này không thể bị ngăn cản!"
Từ Huyền Vực Tâm Châu, những luồng năng lượng đen tối và cổ xưa không ngừng tuôn trào, hình thành những xúc tu khổng lồ, dữ tợn, xé toạc không gian, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, tất cả đều bị những xúc tu đó vặn vẹo, kéo vào trong dòng xoáy hủy diệt, hóa thành hư vô. Những con chim phượng hoàng, linh thú thần thoại từng hót líu lo, giờ chỉ còn là những tiếng kêu thét tuyệt vọng trước khi bị nghiền nát. Bản thân Thiên Cung, từng là biểu tượng của sự vĩnh cửu và quyền năng tối thượng, cũng bắt đầu rạn nứt, đổ vỡ dưới áp lực kinh hoàng. Các cột đá khổng lồ nứt đôi, mái vòm vàng son sụp đổ, bụi đá và linh lực nát vụn tung bay khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng tựa như tận thế.
Thiên Diệu Tôn Giả không hề quan tâm đến sự tan hoang của Thiên Cung, nơi y đã ẩn mình tu luyện hàng ngàn năm. Trong tâm trí y, đây không phải là sự hủy diệt, mà là sự "thanh tẩy", là "phá vỡ để kiến tạo", là con đường duy nhất để Huyền Vực đạt đến cảnh giới cao nhất của sự thăng hoa. Y tin rằng, chỉ khi mọi thứ trở về trạng thái nguyên thủy, tịnh không, thì Huyền Vực Tâm Châu mới có thể thực sự 'thức tỉnh' và dẫn dắt cả thế giới này 'thăng tiên'. Khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy, đến mức biến thành một cơn điên loạn, đẩy y vào con đường không thể quay đầu. Y đã kích hoạt cấm thuật cổ xưa, cưỡng ép Huyền Vực Tâm Châu giải phóng sức mạnh nguyên thủy, biến nó thành một "thiên kiếp" hủy diệt, một cơn bão năng lượng vô định, không còn bị bất kỳ quy tắc hay ý chí nào kiểm soát, ngoại trừ ý chí điên dại của chính y. Các luồng năng lượng hình thành những xúc tu hủy diệt, không chỉ xé toạc không gian vật lý mà còn gặm nhấm cả những quy tắc đạo pháp, những luân thường tự nhiên của Huyền Vực, khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn, vô định. Toàn bộ Thiên Cung rung chuyển dữ dội, không gian méo mó, những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, để lộ ra những vực sâu đen kịt, không đáy. Mùi ozone nồng nặc đến nghẹt thở, không khí bỏng rát và căng như dây đàn, báo hiệu một sự kiện khủng khiếp sắp sửa bao trùm toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng hủy diệt cuồn cuộn tuôn ra từ Huyền Vực Tâm Châu, một nụ cười điên dại vẫn còn vương trên khóe môi. Trong giây phút đó, y không còn là một cá nhân, mà là hiện thân của một khát vọng thăng tiên bị vặn vẹo, một sự truy cầu vô độ đã biến thành tai họa khôn lường. Y đã trở thành kẻ hủy diệt, nhân danh sự thăng hoa.
***
Cùng lúc đó, tại 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', sự yên bình, tĩnh lặng vốn có đã bị xé nát bởi cơn bão năng lượng khủng khiếp ập đến. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo, mùi gỗ ẩm và hoa cỏ tươi tắn đã bị thay thế bởi tiếng gầm rú chói tai của năng lượng hủy diệt, tiếng đất đá vỡ vụn liên hồi, và tiếng kêu la thảm thiết của vạn vật. Bầu không khí căng th��ng tột độ, đầy áp lực và sự hỗn loạn, khiến mọi sinh linh như bị bóp nghẹt. Ánh sáng dịu nhẹ, trong trẻo bị bóp méo bởi những luồng năng lượng đen tối, cổ xưa từ Huyền Vực Tâm Châu, khiến cảnh vật trở nên ma mị, đáng sợ.
Tần Mặc, thân thể rách nát nhưng ý chí vẫn kiên cường như một ngọn núi sừng sững, đứng thẳng giữa trung tâm 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do'. Hắn cảm nhận rõ rệt từng đợt sóng xung kích năng lượng cuộn trào ập đến, không chỉ là công kích vật lý mà còn là sự nghiền nát ý chí và bản chất của vạn vật. 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', vốn được duy trì bởi ý chí kiên định và sự kết nối sâu sắc của Tần Mặc, giờ đây lung lay dữ dội. Những kết nối 'ý chí' mà hắn đã tạo ra với từng tấc đất, từng viên đá, từng cọng cỏ, từng sinh linh trong vùng đất này đang bị xé rách một cách tàn nhẫn, gây ra nỗi đau đớn tột cùng, như thể linh hồn hắn cũng bị xé thành trăm mảnh. Mỗi vết nứt trên mặt đất, mỗi tiếng kêu của một sinh linh, đều như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim hắn.
"Sức mạnh này... không phải của Thiên Diệu Tôn Giả! Hắn đã ép buộc Tâm Châu vượt quá giới hạn!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng khàn đặc vì kiệt sức, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén nhìn về phía chân trời, nơi những luồng năng lượng đen kịt đang cuồn cuộn ập tới. Nàng rút Cổ Kiếm Hồn ra khỏi vỏ, thanh kiếm phát ra một luồng kiếm ý sắc bén, tạo thành một lá chắn mỏng manh trước mặt. Dáng người mảnh mai của nàng run rẩy, nhưng ý chí chiến đấu vẫn kiên định.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ giờ đây lại càng hằn sâu thêm những nếp nhăn vì lo âu, thở dốc, hai tay run rẩy kết ấn. "Đây là sự tự hủy diệt! Hắn đã biến khát vọng thành một cơn điên loạn, kéo cả Huyền Vực này theo hắn!" Ông ho khan, một tia máu trào ra khóe miệng. Kinh nghiệm sống mấy ngàn năm của ông chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào thảm khốc và điên rồ đến vậy.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, gầm lên một tiếng dữ dội. Tiếng gầm ấy không chỉ là sự giận dữ mà còn là sự cảnh báo, sự bảo v��. Y dồn toàn bộ sức mạnh thần thú của mình, biến thành một lá chắn bằng linh lực khổng lồ, chống đỡ những đợt sóng năng lượng đầu tiên. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y giờ đây chứa đầy sự phẫn nộ trước hành động phá hoại của Thiên Diệu Tôn Giả. Y đã từng khao khát được biến thành hình người, để có thể tu luyện đến cảnh giới cao hơn, để có thể thăng tiên. Nhưng giờ đây, y nhận ra, bản chất của y là Bạch Hổ, là thần thú của Huyền Vực, và đó đã là một sự tồn tại vĩ đại mà không cần phải cưỡng ép thay đổi.
Thạch Trụ, biểu tượng của sự kiên định, dù không có hình dạng cụ thể, nhưng ý niệm của nó lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những luồng rung động mạnh mẽ phát ra từ lòng đất, từ chính Thạch Trụ, như thể nó đang gồng mình chống đỡ một trọng áp không tưởng. Bề mặt đá thô ráp của nó giờ đây xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ, nhưng nó vẫn vững chãi, cố gắng trấn giữ một phần Huyền Vực chống lại sự hủy diệt. Ý niệm về sự già dặn, uyên bác truyền thẳng vào tâm trí T���n Mặc: *“Sự cưỡng ép... không thể bền vững... cái giá phải trả... là sự tan rã...”*
Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của thành trì, tỏa ra ánh sáng xanh lam mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng cũng đang lay động dữ dội. Lớp giáp đá và kim loại của nó, dù đã rạn nứt vì 'Thiên Phạt' trước đó, lại như được truyền thêm sức sống, nhưng sức sống ấy đang bị rút cạn nhanh chóng. Một hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, áo giáp được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đôi mắt sáng rực như lửa rèn, hiện ra giữa không trung, giang hai tay ra ôm lấy 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', cố gắng bảo vệ nó. Giọng nói vang vọng khắp thành, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, thốt lên: *“Chúng ta... sẽ không lùi bước... sẽ bảo vệ... quyền được là chính mình...”*
Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm cổ của Tô Lam, cũng phát ra một luồng kiếm ý sắc bén, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. *“Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.”* Ý niệm ấy truyền thẳng vào tâm trí Tô Lam, củng cố thêm quy��t tâm của nàng. Thanh kiếm cổ không còn đơn thuần là một công cụ để chém giết, mà là một biểu tượng của ý chí bảo vệ, không vì thăng cấp mà vì bản chất của chính nó.
Tần Mặc nhắm nghiền mắt lại, đôi môi mím chặt. Hắn cảm nhận được nỗi đau nhức nhối khi 'ý chí' của hắn bị xé rách, nhưng hắn vẫn cố gắng giữ vững sự kết nối với Huyền Vực, với từng vật tính nhỏ bé nhất. Trong tâm trí hắn, một luồng ý niệm hỗn loạn, đau đớn, dữ dội đang gào thét. Đó không phải là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là ý chí của chính Huyền Vực Tâm Châu, bị cưỡng ép đến mức tự hủy hoại.
*“Đau đớn... hỗn loạn... đây không phải ý chí thăng tiên... mà là tiếng gào thét của sự cưỡng ép...”* Tần Mặc thì thầm trong tâm trí, cố gắng thấu hiểu sự hỗn loạn không thể tả được. Hắn cảm nhận được một sự giằng xé nội tại trong chính Tâm Châu, giữa bản chất nguyên thủy muốn duy trì sự cân bằng và sự cưỡng ép tàn bạo đang đẩy nó đến bờ vực của sự tan rã. Hắn nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả đã không còn kiểm soát được sức mạnh này nữa. Hắn chỉ là một kẻ điên dại đang kéo đứt sợi dây sinh mệnh của cả thế giới. Áp lực khủng khiếp từ năng lượng hỗn loạn đè nặng lên mọi sinh linh, chấn động dữ dội dưới chân khiến mặt đất không ngừng rung chuyển, không khí bỏng rát đến thấu xương. Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn kiên định, ánh mắt xuyên qua lớp đau đớn, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng trong dòng chảy hỗn loạn của ý chí, tìm một con đường để giải thoát không chỉ Huyền Vực khỏi sự hủy diệt, mà còn giải thoát chính Huyền Vực Tâm Châu khỏi sự cưỡng ép tàn bạo này.
***
Trong khi trận chiến sinh tử đang diễn ra dữ dội tại 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do' và Thiên Cung đang tự hủy diệt, khắp Huyền Vực, các hiện tượng kỳ lạ và thảm khốc bùng phát với quy mô chưa từng có, như thể chính thế giới đang oằn mình trong cơn hấp hối. Bầu trời vốn xanh thẳm nay bị xé rách thành những khe nứt khổng lồ, để lộ ra những vực sâu đen kịt, không đáy, từ đó những luồng năng lượng đen tối, cổ xưa tuôn trào ngược lên như những dòng sông địa ngục. Tiếng gào thét của năng lượng, tiếng nứt vỡ của không gian và vật chất, tiếng rên xiết thảm thiết của vạn vật và Huyền Vực hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.
Tại Vực Sâu Vô Định, nơi vốn đã là một vùng đất chết chóc, tiếng gió rít như tiếng gào thét nay càng thê lương, tiếng vọng từ sâu thẳm mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. Những luồng năng lượng đen tối trào ngược lên từ đáy vực, không ngừng mở rộng, xé toạc bầu trời, biến những đám mây thành những xoáy ốc tử vong. Mùi đất chết, khí độc vốn đã nồng nặc nay càng trở nên khó thở, mang theo một thứ mùi tanh nhẹ của sự phân rã. Bầu không khí hỗn loạn, đáng sợ, như thể cánh cửa địa ngục đã mở toang. Những sinh vật hắc ám, quỷ dị sống sâu trong vực thẳm giờ đây cũng trở nên điên loạn, gào thét không ngừng, lao vào nhau tự hủy diệt. Chúng không còn là những sinh vật của bóng tối, mà là những hiện thân của sự hỗn loạn, bị vặn vẹo bởi năng lượng cưỡng ép.
Trên Linh Thú Sơn Mạch hùng vĩ, nơi từng là vương quốc của các linh thú và thần thú, những ngọn núi cao vút chạm mây giờ đây sụp đổ như những tòa tháp cát, kéo theo hàng ngàn vạn cây cổ thụ bốc cháy không rõ nguyên nhân. Tiếng gầm rú uy lực của linh thú nay là tiếng kêu la hoảng sợ, tiếng rên rỉ tuyệt vọng của những sinh vật bị mắc kẹt. Mùi đất ẩm, cây cỏ tươi tốt bị thay thế bằng mùi cháy khét nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ những khe nứt địa chấn, và một thứ mùi tanh nhẹ của máu thịt. Bầu không khí hoang dã, nguyên thủy nay biến thành hỗn loạn, đầy rẫy sự sợ hãi và kinh hoàng. Đất đai rung chuyển dữ dội, những khe nứt khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng cả những cánh rừng nguyên sinh. Những dòng sông linh lực cạn khô, để lộ ra lòng sông nứt nẻ, hoang tàn.
Biển cả, vốn bao la và hiền hòa, giờ đây dậy sóng thần cuồn cuộn, những con sóng khổng lồ cao tới hàng ngàn trượng nhấn chìm các thành phố ven biển trong hỗn loạn. Các hòn đảo biến mất, các lục địa rung chuyển như những chiếc lá trong bão. Tiếng gầm của biển cả, tiếng kêu thét của con người và sinh vật biển hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản bi ca thảm thiết. Những trận mưa axit đổ xuống, những tia sét đen kịt xé ngang bầu trời, biến nước biển thành một dung dịch độc hại, ăn mòn mọi thứ. Những con tàu, dù to lớn đến đâu, cũng bị nghiền nát như vỏ trứng.
Thậm chí, ngay cả những vật tính vô tri như đất đá, cây cỏ, nước, lửa, cũng cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng. Ý chí của chúng bị vặn vẹo, gào thét trong tuyệt vọng. Một tảng đá không còn khát khao sự vững chãi, mà chỉ muốn tan thành bụi. Một dòng sông không còn muốn chảy, mà chỉ muốn khô cạn. Một cây cổ thụ không còn muốn vươn mình lên trời xanh, mà chỉ muốn mục ruỗng. Chúng không chỉ bị hủy diệt về vật chất, mà còn bị bẻ gãy ý chí tồn tại, bị ép buộc từ bỏ bản chất nguyên thủy của mình. Mùi ozone nồng nặc bao trùm khắp nơi, không khí bỏng rát hoặc lạnh buốt đến thấu xương, chấn động dữ dội dưới chân không ngừng nghỉ, tất cả đều là hậu quả của việc Huyền Vực Tâm Châu bị cưỡng ép giải phóng sức mạnh vượt quá giới hạn.
Toàn bộ Huyền Vực đang đ��ng trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn. Mỗi vết nứt trên mặt đất, mỗi tiếng gào thét của một sinh linh, mỗi dòng linh lực bị rút cạn, đều là lời cảnh báo về một thảm họa không thể đảo ngược. Thiên Diệu Tôn Giả, trong sự cuồng vọng điên dại của mình, đã không còn nhìn thấy hậu quả. Hắn chỉ nhìn thấy một con đường duy nhất để "thăng tiên", và sẵn sàng hy sinh cả thế giới để đạt được mục tiêu đó. Huyền Vực, vốn là một thế giới sống động, giờ đây đang bị xé nát bởi chính nguồn sống của nó, bị thao túng bởi một khát vọng điên rồ. Sự tàn phá trên diện rộng của Huyền Vực báo hiệu một giai đoạn tái thiết và chữa lành đầy gian nan, một khi cuộc chiến này kết thúc. Nhưng liệu có còn một Huyền Vực nào để tái thiết, để chữa lành nữa hay không?
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc, với đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận được toàn bộ nỗi đau ấy. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được ý chí đau đớn của Huyền Vực Tâm Châu, một sự giằng xé nội tại không thể tả. Tia sáng lóe lên trong đầu hắn: sức mạnh nguyên thủy, vô định của Huyền Vực Tâm Châu khi bị giải phóng một cách cưỡng ép cho thấy rằng nó có thể không hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Thiên Diệu Tôn Giả. Khả năng thấu hiểu ý chí của hắn có thể là chìa khóa để 'giải thoát' viên châu khỏi sự cưỡng ép, khỏi sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Huyền Vực đang gào thét, không chỉ vì nỗi đau thể xác, mà vì sự bóp méo linh hồn, vì quyền được là chính nó đang bị chà đạp.
Thiên Diệu Tôn Giả đã ép Huyền Vực Tâm Châu đến cực hạn, đẩy thế giới này đến bờ vực của sự hủy diệt hoàn toàn. Giờ đây, Huyền Vực không chỉ đối mặt với cơn thịnh nộ của một kẻ điên, mà còn là sự tự hủy diệt từ chính trung tâm của nó, một tiếng gào thét cuối cùng trước khi chìm vào cõi hư vô.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.