Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1257: Vòng Xoáy Thăng Tiên: Khởi Đầu Hủy Diệt

Ánh sáng đen đỏ từ Huyền Vực Tâm Châu bùng nổ, không còn là sự hỗn loạn vô định như cơn thịnh nộ ban đầu, mà xoáy cuộn thành một vòng lốc khổng lồ, một cơn lốc thăng tiên cưỡng ép nuốt chửng không gian và thời gian. Trên Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thanh khiết và vinh quang, những kiến trúc bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo đến từng đường nét, tráng lệ đến mức không gì ở phàm trần có thể sánh bằng, giờ đây đang oằn mình trong đau đớn. Các cầu vồng tự nhiên từng kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo, nay như những dải lụa bị xé toạc, tan biến vào hư vô. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, từng du dương như khúc nhạc tiên, giờ biến thành tiếng rít gào chói tai của thực tại đang vặn vẹo. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát và không khí trong lành tinh khiết đặc trưng của Thiên Cung, nay bị thay thế bằng mùi ozone nồng nặc, mùi cháy khét của linh khí bị đốt cháy, và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như máu của chính không gian.

Tần Mặc quỳ gối, đôi tay ôm lấy đầu, cố gắng chịu đựng cơn đau buốt óc. Hắn không chỉ nghe, không chỉ thấy, mà còn cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch linh lực của Huyền Vực đang bị xé toạc. Trong tâm trí hắn, những cung điện vàng ngọc lung linh bắt đầu biến dạng, không phải bằng cách sụp đổ đơn thuần, mà như những hình ảnh trong gương bị bóp méo, kéo dài ra vô tận, rồi tan rã thành những hạt sáng li ti màu đen và đỏ, bị hút vào vòng xoáy khổng lồ. Những dòng năng lượng không thể giải thích, mang theo sắc thái của hủy diệt và biến chất, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, xé toạc mọi thứ. Từng mảng không gian của Thiên Cung, nơi vốn dĩ mang bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm, ánh sáng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mây và các công trình bằng vàng ngọc, tạo nên một khung cảnh chói lọi, giờ đây chỉ còn là một bức tranh kinh hoàng của sự tan rã. Những vết nứt lớn, không phải là vết nứt vật lý mà là những vết rách trên tấm màn thực tại, xuất hiện khắp nơi, để lộ ra những vực thẳm đen kịt không đáy, nơi thời gian và không gian dường như không còn ý nghĩa.

"Thăng hoa! Đây mới là thăng hoa thực sự! Huyền Vực sẽ trở thành Tiên giới tối thượng!"

Tiếng cười điên dại của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, âm thanh của hắn không phải từ miệng mà dường như phát ra từ chính vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Hắn lơ lửng giữa tâm điểm hỗn loạn, thân hình thanh lịch, cao ráo, vốn toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, giờ đây lại mang một dáng vẻ vặn vẹo, méo mó trong ánh sáng đen đỏ. Khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn của hắn, nhưng ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh và đầy tính toán, nay tràn ngập sự hoan lạc bệnh hoạn. Mái tóc trắng như tuyết, búi cao gọn gàng, giờ bay lượn như những sợi tơ ma quái. Hắn mặc tr��ờng bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, giờ lại bị nhuộm màu đen đỏ của năng lượng hỗn loạn, nhưng hắn dường như không hề hay biết, hay không hề quan tâm. Hắn tin rằng mình đang thực hiện một đại sự, một sự cứu rỗi vĩ đại, dù Huyền Vực đang gào thét trong đau đớn đến tận cùng.

"Dừng lại! Ngươi đang hủy diệt tất cả! Huyền Vực đang gào thét!" Tần Mặc cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân hắn run rẩy, cơ thể hắn rách nát, từng thớ thịt như bị hàng ngàn lưỡi dao vô hình cắt xé. Hắn cảm nhận được ý chí của từng viên đá, từng ngọn cỏ trong Thiên Cung, chúng đang gào thét, chúng đang cầu xin sự giải thoát, không phải là thăng hoa, mà là được chết một cách thanh thản, được trở về với hư vô thay vì bị bóp méo thành thứ không phải chúng. Giọng nói của hắn yếu ớt, lạc đi trong tiếng gầm rú của cơn lốc, nhưng trong tâm trí hắn, từng lời thốt ra đều mang sức nặng của sự tuyệt vọng và quyết tâm.

Tô Lam đứng cạnh hắn, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, giờ tràn ngập sự kinh hoàng. Nàng nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm cổ bên hông, nhưng kiếm linh của nó đang run rẩy, không phải vì sợ hãi mà vì sự bất lực. Mái tóc đen dài của nàng, thường được buộc cao gọn gàng, nay xõa tung trong cơn gió hỗn loạn. Trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, giờ đây cũng bị cuốn phăng, phấp phới như một cánh chim bị thương. "Không thể nào… Đây không phải là thăng tiên… đây là hủy diệt!" Nàng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhiều cảnh tàn phá, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một sự hủy diệt nào kinh hoàng đến vậy, một sự hủy diệt mà ngay cả bản chất của vạn vật cũng bị bóp méo. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng tột độ, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc của một kiếm khách kiên cường. Nàng biết, trong khoảnh khắc này, hy vọng cuối cùng của Huyền Vực đang đặt trên vai Tần Mặc, dù hắn đang phải chịu đựng nỗi đau không ai có thể tưởng tượng được. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, chỉ còn biết thở dài. Đôi mắt sâu trũng của y chứa đựng sự chán nản và hoài nghi, nhưng y vẫn đứng vững, dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc khỏi những luồng năng lượng hỗn loạn, dù biết rằng đó chỉ là một hành động vô nghĩa. Vô Danh Khách trầm mặc, bi quan nhưng không từ bỏ, bầu rượu trên tay y đã cạn từ lúc nào, nhưng ánh mắt y vẫn dõi theo Tần Mặc, đầy sự trông đợi.

Cơn lốc thăng tiên không kiểm soát tiếp tục nuốt chửng. Từng chút một, Thiên Cung biến mất, không còn dấu vết, như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại vòng xoáy đen đỏ khổng lồ, gầm rú như một con thú đói, chuẩn bị nuốt chửng cả 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', nơi Tần Mặc và những người bạn đang đứng. Áp lực khủng khiếp đè nặng lên mọi thứ, không khí bị nén chặt đến cực điểm, khiến việc hít thở trở nên khó khăn. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội, những vết nứt xuất hiện, sâu hoắm như miệng vực. Một cảm giác bị xé toạc, không chỉ về thể xác m�� cả linh hồn, trỗi dậy trong lòng tất cả.

***

Cùng lúc đó, trên khắp Huyền Vực, cơn lốc thăng tiên biến dị bắt đầu biểu hiện với những tác động kinh hoàng không kém. Tại Vạn Kiếm Thành, một trong những trung tâm lớn của Huyền Vực, nơi từng sừng sững những tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, được gia cố bằng nhiều tháp canh cao và các trận pháp phòng ngự, giờ đây cũng chìm trong hỗn loạn. Các tòa nhà kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn, bắt đầu lung lay, nứt toác. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí và tiếng gió rít qua các tháp canh – tất cả những âm thanh đặc trưng của một thành phố quân sự hùng mạnh – nay bị thay thế bởi tiếng la hét kinh hoàng của dân chúng, tiếng vỡ vụn của đá, tiếng kim loại rên rỉ khi bị ăn mòn, và tiếng xé toạc của không gian. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, nay hòa lẫn với mùi cháy khét, mùi ozone, và mùi tanh nồng của sự tan rã, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.

"Trời ơi! Thế giới đang sụp đổ!"

Tiếng la hét kinh hoàng vang vọng khắp Vạn Kiếm Thành. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, không phải là những đám mây đen, mà là những vết thương hở của thế giới, những lỗ hổng không gian khổng lồ như thể một bàn tay vô hình đã xé rách tấm màn thực tại. Từ những vết nứt đó, các dòng năng lượng hỗn loạn tuôn xuống, không phải linh khí quen thuộc, mà là một dạng vật chất/năng lượng siêu hình, mang màu sắc đen đỏ và sự biến dạng. Chúng không theo một quy luật nào, không ngừng va đập, gặm nhấm, và bóp méo mọi thứ trên đường đi của chúng. Các tòa nhà kiên cố bắt đầu sụp đổ, không phải vì động đất, mà vì bản chất của chúng bị thay đổi, đá hóa lỏng, kim loại bị ăn mòn và biến thành những hình thù kỳ dị, không còn giữ được hình dáng nguyên bản. Một thanh kiếm thần khí, từng được các kiếm khách coi trọng như sinh mạng, giờ đây cũng bắt đầu tan chảy trong tay chủ nhân, hóa thành một dòng chất lỏng lấp lánh rồi biến mất.

Người dân và các kiếm khách, vốn dĩ đầy khí phách và tinh thần thượng võ, giờ đây kinh hoàng chạy trốn trong vô vọng. Nhưng không gian quanh họ cũng bắt đầu bị kéo giãn, bẻ cong, khiến việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn. Một người đang chạy, bỗng thấy cánh tay mình bị kéo dài ra một cách phi lý, rồi cơ thể bị nén lại, biến dạng thành một hình thù quái dị trước khi tan biến. Nhiều kiếm khách cố gắng chống đỡ bằng kiếm khí, nhưng kiếm của họ cũng bắt đầu tan chảy, biến dạng, linh lực của họ bị vòng xoáy năng lượng hút cạn, khiến họ kiệt sức và bất lực.

Thạch Trụ, cột đá cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm mây, thân phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, nay cũng không thoát khỏi số phận. Ý chí của nó, một ý niệm về sự vững chãi, kiên định đã đứng đó từ ngàn xưa, đang gào thét trong tâm trí những ai có thể cảm nhận được. "Không… Huyền Vực… đang bị xé nát!" Ý niệm đau đớn đó truyền thẳng vào tâm trí của Tần Mặc, dù hắn đang ở xa vạn dặm. Tr��n thân Thạch Trụ, những vết nứt lớn bắt đầu xuất hiện, không phải do thời gian hay phong hóa, mà do sự bóp méo của thực tại. Từng mảng đá khổng lồ văng ra, rơi xuống như những thiên thạch, tạo ra những tiếng động long trời lở đất. Thạch Trụ cố gắng dùng ý chí của mình để trấn giữ, để bảo vệ mảnh đất mà nó đã canh giữ hàng ngàn năm, nhưng nó chỉ có thể cảm nhận được sự bất lực đang nuốt chửng mình.

Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của Vạn Kiếm Thành, cũng rên rỉ trong đau đớn. Không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng nó tồn tại dưới dạng những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường, âm thanh vang vọng của thành phố. Giờ đây, những ánh sáng đó nhấp nháy điên loạn, những bức tường đá xám kiên cố nứt toác, từng lớp giáp sắt của nó rơi xuống như mưa, lộ ra những vết thương sâu hoắm. "Ta… không giữ được… nữa…" Tiếng kim loại rên rỉ vang vọng khắp thành phố, không phải là tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng kêu than của một thực thể đang tan rã. Nó cố gắng bảo vệ những phàm nhân và kiếm khách bên trong, nhưng sức mạnh của vòng xoáy thăng tiên đã vượt quá giới hạn chịu đựng của nó. Nỗi tuyệt vọng bao trùm Vạn Kiếm Thành, một thành phố vốn dĩ không bao giờ biết đến sợ hãi, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát đang dần biến mất.

***

Trở lại Vùng Đất Ý Chí Tự Do, gần tâm điểm của cơn lốc hủy diệt, Tần Mặc, với thân thể rách nát và tinh thần đau đớn tột cùng, cuối cùng cũng cố gắng đứng dậy. Hắn không còn là thiếu niên gầy gò như thuở nào, mà là một chiến binh đầy thương tích, máu nhuộm đỏ chiếc áo vải thô giản dị. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ nhợt nhạt, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự đau đớn của Huyền Vực Tâm Châu – nó không muốn 'thăng tiên' theo cách này, nó đang bị tra tấn, bị cưỡng ép đến mức tận cùng của sự chịu đựng. Hắn thấu hiểu rằng Huyền Vực Tâm Châu không phải một vật vô tri, mà là trái tim của cả thế giới, mang trong mình một ý chí tồn tại nguyên bản, một khát khao được sống, được cân bằng, chứ không phải bị bóp méo thành một thứ gì đó vượt khỏi bản chất. Ý chí của hàng tỷ sinh linh, hàng vạn vật thể đang gào thét trong tâm trí Tần Mặc, cầu xin sự giải thoát. Nỗi đau ấy không phải của riêng hắn, mà là nỗi đau của cả Huyền Vực, dồn nén vào một điểm duy nhất là Tần Mặc.

"Không… Huyền Vực… sẽ không biến thành thứ này… Ta sẽ không để ngươi…"

Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, đầy đau đớn nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định xuyên qua màn năng lượng hỗn loạn, nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, khoảnh khắc quyết định đã đến. Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ gỉ sét mà hắn vẫn mang theo, giờ đây rung lên dữ dội trong tay hắn, không phải vì sợ hãi, mà như một tiếng gào thét phẫn nộ, một khao khát được chém nát nguồn gốc của sự hỗn loạn này. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," một ý niệm cổ xưa truyền đến từ thanh kiếm, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tiếp thêm sức mạnh cho hắn.

Tô Lam, n��ng cũng đã gục xuống vì kiệt sức, nhưng vẫn nắm chặt lấy tay Tần Mặc, nước mắt chảy dài trên má. Nàng biết, sức mạnh của họ giờ đây chỉ như hạt cát giữa đại dương cuồng nộ, nhưng nàng không thể bỏ cuộc. "Chúng ta phải làm gì, Tần Mặc?" Nàng hỏi, giọng nói run rẩy. Dù tuyệt vọng, nàng vẫn nhìn thấy một tia hy vọng cuối cùng trong đôi mắt rực lửa của Tần Mặc. Lục Vô Trần và Vô Danh Khách đứng cạnh đó, cả hai đều im lặng, gương mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư. Họ đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều sự bất lực, nhưng giờ đây, họ chỉ đơn giản là đứng đó, sẵn sàng làm bất cứ điều gì có thể, dù biết đó chỉ là một giọt nước giữa sa mạc. Sự bi quan vẫn hiện hữu, nhưng niềm tin vào Tần Mặc, vào cái ý chí không thể khuất phục của hắn, đã trở thành ngọn lửa duy nhất soi sáng trong màn đêm hủy diệt.

Thiên Diệu Tôn Giả, giữa cơn lốc hủy diệt đang cuồng loạn, vẫn tin rằng hắn đang ban phát ân huệ, đang 'cứu rỗi' Huyền Vực. Hắn không nghe thấy tiếng gào thét, không cảm nhận được sự đau đớn, chỉ thấy 'con đường thăng tiên' đang rộng mở trước mắt mình. Hắn đã mù quáng đến mức không thể nhận ra rằng mình đang hủy diệt chính thứ mà hắn muốn 'cứu rỗi'. "Huyền Vực sẽ thành Tiên! Tất cả sẽ được thăng hoa! Các ngươi chỉ là những kẻ mù quáng không thấy được vinh quang!" Hắn hét lớn, giọng nói vang vọng như tiếng sấm của thần linh, đầy uy quyền nhưng lại chứa đựng sự điên loạn tột cùng. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn phát sáng mạnh hơn, ánh sáng đen đỏ đó không ngừng mở rộng, nuốt chửng những mảng không gian cuối cùng của 'Vùng Đất Ý Chí Tự Do', đe dọa biến họ thành một phần của cơn lốc thăng tiên không thể kiểm soát.

Tần Mặc dùng hết sức lực để đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, bất chấp cơ thể đang kêu gào trong đau đớn. Hắn biết, Huyền Vực Tâm Châu đang bị cưỡng ép, và sự cưỡng ép này, dù hủy diệt, có thể cũng tạo ra một 'lỗ hổng', một điểm yếu mà hắn có thể lợi dụng. Hắn phải tìm cách 'nói chuyện' trực tiếp với ý chí của Huyền Vực Tâm Châu, không chỉ là Huyền Vực chung, để giải thoát nó khỏi sự bóp méo và điên loạn này. Thảm họa này chắc chắn sẽ để lại những vết sẹo vĩnh viễn trên Huyền Vực, đòi hỏi một quá trình tái thiết lâu dài và gian nan sau này. Nhưng trước hết, hắn phải ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn. Ngay lúc này đây, Huyền Vực không chỉ đối mặt với cơn thịnh nộ của một kẻ điên, mà còn là sự tự hủy diệt từ chính trung tâm của nó, một tiếng gào thét cuối cùng trước khi chìm vào cõi hư vô. Tần Mặc biết, hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải tìm cách. Hắn phải chiến đấu. Cho dù chỉ còn một hơi thở.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free