Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1259: Bờ Vực Tan Rã: Điên Loạn và Tia Hối Hận Cuối Cùng

Ánh mắt Tần Mặc đã không còn chứa đựng sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một ngọn lửa kiên định, rực cháy giữa biển cả hỗn mang. Hắn đã tìm thấy con đường, một lối thoát không phải từ sức mạnh đối đầu, mà từ sự đồng điệu của ý chí, từ sự phản kháng bản nguyên của vạn vật. Hắn biết, một quá trình tái thiết đầy gian nan đang chờ đợi sau này, nhưng trước hết, hắn phải ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn này. Hắn phải chiến đấu. Cho dù chỉ còn một hơi thở, hắn cũng sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ là tiếng nói của những ý chí muốn được tồn tại theo cách riêng của chúng. Một cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy quyết tâm bao trùm Tần Mặc. Hắn đã sẵn sàng.

***

Trong sâu thẳm Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng tối thượng của sự thanh tịnh và quyền năng, giờ đây chỉ còn là một vòng xoáy hỗn mang của năng lượng đen đỏ, cuồng loạn và hủy diệt. Các cung điện bằng ngọc và vàng, vốn dĩ lơ lửng giữa tầng mây trắng, kiến trúc tinh xảo và tráng lệ không gì sánh bằng ở phàm trần, đang oằn mình, nứt vỡ từng mảng. Từng khối ngọc thạch vỡ vụn, từng đường nét chạm khắc tinh xảo bị méo mó, nuốt chửng bởi dòng xoáy năng lượng. Các cầu vồng tự nhiên, từng là những con đường lung linh kết nối các đảo mây, giờ đã biến thành những dải màu nhòe nhoẹt, rên rỉ trước khi tan biến vào hư vô. Vườn thượng uyển, nơi tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, đã khô cằn, héo úa, linh khí bị rút cạn đến tận cùng. Mùi hương liệu quý hiếm, hương hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết giờ đây đã bị thay thế bởi mùi khét lẹt của năng lượng quá tải, mùi tanh nồng của sự hủy ho���i.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững tại tâm điểm của cơn bão hủy diệt. Dáng người thanh lịch, cao ráo của hắn vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, nhưng khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn kia lại vặn vẹo một cách khủng khiếp. Nụ cười điên dại của kẻ chiến thắng pha lẫn một tia đau đớn khó tả, như thể chính linh hồn hắn cũng đang bị xé nát cùng với Huyền Vực. Hắn dang rộng hai tay, toàn thân phát ra ánh sáng chói lòa, nhưng ánh sáng đó không còn thuần khiết mà nhuốm một màu đỏ thẫm như máu, đen kịt như vực sâu vô định. Từng luồng linh lực cuồn cuộn, không ngừng nghỉ, bị hắn dồn nén và đổ thẳng vào Huyền Vực Tâm Châu, vật đang rung lên bần bật trong lòng bàn tay hắn, phát ra tiếng "gào thét" câm lặng mà chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận. Nó giống như một trái tim khổng lồ bị bóp nghẹt, bị ép buộc phải đập theo một nhịp điệu điên cuồng, tự hủy.

Xung quanh Thiên Diệu Tôn Giả, các đồng minh của Tần Mặc, dù đã dốc hết sức lực để chống đỡ, cũng chỉ có thể bị đẩy lùi bởi làn sóng năng lượng hủy diệt cuồn cuộn. Tô Lam, với thân pháp linh hoạt của một kiếm khách, cố gắng giữ vững vị trí, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây ngập tràn sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Nàng chứng kiến từng mảnh của Thiên Cung, từng kiến trúc mà nàng từng ngưỡng mộ như một biểu tượng của sự vĩnh cửu, đang tan rã trước mắt. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị áp chế, như thể bị hút cạn, và thanh kiếm cổ bên hông nàng cũng run rẩy, phát ra những tiếng kêu uất nghẹn.

"Thăng Hoa! Đây là sự thăng hoa cuối cùng! Huyền Vực sẽ được tái sinh, trở thành Tiên Giới hoàn mỹ!" Thiên Diệu Tôn Giả gào thét, giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn, không còn là âm thanh trầm ấm uy áp ngày nào. Tiếng cười của hắn vang vọng khắp không gian hỗn loạn, chất chứa sự điên loạn tột cùng, như tiếng vọng từ một vực sâu không đáy. Hắn tin rằng mình đang kiến tạo một kỷ nguyên mới, một thế giới hoàn hảo hơn, dù cái giá phải trả là sự hủy diệt hiện tại.

Tô Lam cắn chặt môi, nước mắt chực trào. Nàng biết, lời cầu xin của nàng có lẽ đã quá muộn, nhưng nàng vẫn không thể kìm nén: "Dừng lại đi! Ngươi đang hủy diệt tất cả!" Giọng nàng nghẹn ngào, yếu ớt giữa tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả và sự tan rã của thế giới. Nàng nhìn về phía Tần Mặc, người đang đứng vững như một cột đá giữa phong ba, ánh mắt hắn tập trung cao độ, như thể đang lắng nghe một điều gì đó vô hình. Nàng không hiểu Tần Mặc đang làm gì, nhưng trong ánh mắt kiên định của hắn, nàng nhìn thấy một tia hy vọng mong manh.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, giờ đây gần như khuỵu xuống. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, giờ lại thêm cả nỗi kinh hoàng tột độ. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều vòng xoáy luân hồi của sự tranh đoạt, nhưng chưa bao giờ y nghĩ sẽ có một ngày, Huyền Vực phải đối mặt với sự hủy diệt toàn diện như thế này. "Chết tiệt... đây là kết cục của sự truy cầu vô độ sao..." Y thì thầm, giọng nói trầm yếu ớt, lẫn vào tiếng nứt vỡ của không gian, tiếng rít gào của gió năng lượng. Y cảm thấy một s�� mệt mỏi cùng cực, một nỗi hoài nghi sâu sắc về ý nghĩa của mọi sự tu hành, mọi con đường thăng tiên mà y từng tin tưởng.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ giận dữ, thân hình mãnh thú khổng lồ của y phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, cố gắng chống lại lực hút kinh người từ vòng xoáy. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y giờ đây chứa đầy sự kinh hãi trước sự tàn phá vô nghĩa. Y là một thần thú cổ xưa, chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên hưng thịnh và suy tàn, nhưng cảnh tượng này còn đáng sợ hơn bất cứ tai họa nào y từng trải qua. Bản năng sinh tồn và bản chất hoang dã của y gào thét muốn thoát khỏi sự hủy diệt, nhưng sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, được cường hóa bởi Huyền Vực Tâm Châu, đã vượt quá giới hạn mà một cá thể có thể chống đỡ.

Thạch Trụ, cột đá cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm mây, thân phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, giờ đây đang nứt vỡ từng mảng. Những vết nứt lớn như những dòng sông đỏ thẫm chạy dọc thân cột, linh khí từ trong lòng đá tuôn trào ra ngoài, bị vòng xoáy nuốt chửng. Nó không c�� hình dạng khuôn mặt, nhưng Tần Mặc cảm nhận được ý niệm về sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng. Thạch Trụ đã đứng vững từ ngàn xưa, chứng kiến mọi đổi thay của Huyền Vực, và giờ đây, nó đang bị cưỡng ép phải tan rã, phải biến chất. Ý chí của nó, vốn kiên định như đá, giờ đây cũng bắt đầu dao động, nhưng vẫn cố gắng truyền đi một ý niệm mạnh mẽ, dù yếu ớt: *“Đứng vững… phải đứng vững… ta không thể… mục nát…”*

Thiết Giáp Thành Linh, ý thức tập thể của thành trì, cũng đang chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp. Từng bức tường kiên cố, từng tháp canh sừng sững, từng con đường đá lát cổ xưa đang bị xé toạc, hút vào vòng xoáy. Nó không có hình dạng vật lý, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, với áo giáp được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đôi mắt sáng rực như lửa rèn, đang cố gắng chống lại sự tan rã. Giọng nói vang vọng khắp thành, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, giờ đây pha lẫn sự đau đớn và tuyệt vọng: *“Bảo vệ… phải bảo vệ… ta không thể… sụp đổ…”*

Thiên Diệu Tôn Giả gào thét, đẩy Huyền Vực Tâm Châu đến giới hạn. Ánh sáng đen đỏ từ vật phẩm kia càng lúc càng mãnh liệt, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Các đồng minh của Tần Mặc bị đánh bật xa hơn, chỉ có thể kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng tận thế đang diễn ra. Bầu không khí hư ảo, thần thánh của Thiên Cung đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hỗn loạn, áp lực đè nặng và cảm giác tận thế bao trùm. Tiếng nứt vỡ liên tục của không gian, tiếng rít gào của gió năng lượng, tiếng 'gào thét' của Huyền Vực Tâm Châu vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

***

Trong khi Thiên Diệu Tôn Giả điên cuồng đẩy Huyền Vực Tâm Châu đến giới hạn, Tần Mặc lại đang trải qua một cảm giác khác biệt hoàn toàn. Hắn không chỉ chứng kiến sự hủy diệt, hắn còn cảm nhận được nó, trực tiếp và đau đớn. Toàn bộ Huyền Vực đang tan rã, không gian bị xé toạc, thời gian bị bóp méo, từng mảnh vỡ của thế giới đang bị hút vào vòng xoáy đen đỏ không ngừng mở rộng.

Từ Vô Tính Thành xa xôi, Tần Mặc nghe thấy tiếng suối cạn khô, tiếng đá nứt vỡ dưới ánh nắng gay gắt, nơi mà lẽ ra sự bình yên và vô vi ngự trị. Tiếng rên xiết của dòng suối, nó không muốn khô cạn, không muốn linh lực của nó bị cưỡng ép biến thành thứ năng lượng thăng thiên vô nghĩa. Nó chỉ muốn được chảy, được làm tròn sứ mệnh nuôi dưỡng sự sống. Từ Linh Thú Sơn Mạch, tiếng gầm gừ tuyệt vọng của Bạch Hổ Lão Tổ, của vô vàn linh thú khác vang lên, không phải tiếng gầm của sự hung hãn, mà là tiếng kêu của sự kinh hoàng, của bản năng mách bảo rằng bản chất của chúng đang bị cưỡng ép biến đổi hoặc hủy diệt. Chúng không muốn trở thành "tiên thú", chúng chỉ muốn được sống theo bản năng hoang dã của mình, được là một phần của chuỗi thức ăn, của sự cân bằng tự nhiên.

Những ngọn núi hùng vĩ, những khu rừng cổ thụ ngàn năm tuổi, tất cả đều đang "khóc thét". Tần Mặc cảm nhận được từng ngọn cây đang héo tàn, từng ngọn núi đang nứt toác, không phải vì thời gian hay thiên tai, mà vì linh khí bị rút cạn, vì "vật tính" của chúng bị bóp méo. Chúng không muốn biến thành "linh mộc", thành "tiên sơn", chúng chỉ muốn bám rễ sâu vào lòng đất, đứng vững trước giông bão, trao đi bóng mát và sự sống, che chở cho muôn loài.

Từ Vực Sâu Vô Định, nơi mà lẽ ra là sự tĩnh lặng của những ký ức bị lãng quên, giờ đây vang vọng những tiếng "chết chóc", những âm thanh rợn người của sự tan rã, của những vết nứt không gian ngày càng mở rộng. Mùi tro bụi, đất khô, mùi tanh nồng của sự chết chóc, mùi lưu huỳnh từ những vết nứt không gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tuyệt vọng, ngột ngạt và đau đớn.

"Không... không thể như thế này được..." Tần Mặc thầm thì, giọng hắn đầy đau đớn, như thể chính linh hồn hắn đang bị xé toạc. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, chứng kiến cảnh tượng tận thế, nhưng hắn không thể gục ngã. "Các ngươi không muốn thăng tiên... các ngươi chỉ muốn được là chính mình..." Lời thì thầm của hắn không phải là một câu hỏi, mà là một sự khẳng định, một lời hứa.

Giữa cơn hỗn loạn và tiếng gào thét của Huyền Vực đang tan rã, những 'tiếng vọng' của ý chí phản kháng mà Tần Mặc đã nghe thấy ở chương trước giờ đây trở nên mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Chúng không còn là những tia sáng yếu ớt, những tiếng kêu thì thầm trong góc khuất tâm trí, mà là những làn sóng ý chí nhỏ bé nhưng kiên cường, dồn nén lại, tìm đến Tần Mặc như một phao cứu sinh cuối cùng.

Ý chí của Thạch Trụ, cột đá cổ xưa, không còn chỉ là một ý niệm đơn thuần. Nó truyền đến Tần Mặc một cảm giác rung chuyển mạnh mẽ, như chính nó đang gồng mình chống chọi. *“Đứng vững... ta phải đứng vững... ta là đá... không thể... mục nát thành hư vô... ta phải là đá...”* Ý niệm ấy không chỉ là sự phản kháng, mà còn là một lời tuyên thệ, một sự kiên định không thể lay chuyển, dù cơ thể nó đang nứt vỡ từng mảnh.

Ý chí của Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm trong tay Tần Mặc, giờ đây không chỉ vang vọng mà còn như hòa cùng nhịp đập với trái tim hắn. Thanh kiếm rung lên bần bật, linh khí của nó không ngừng tuôn trào, không phải để thăng thiên, mà để khẳng định bản chất của một thanh kiếm. *“Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định… Ta không cần thăng tiên, ta chỉ cần được là một thanh kiếm, chém tan mọi bất công… Chém nát sự cưỡng ép này! Chém!”* Tiếng vọng của nó đầy phẫn nộ, đầy khao khát được chém, được bảo vệ, được làm tròn sứ mệnh của một thanh kiếm, chứ không phải trở thành một thần binh vô tri bị điều khiển bởi khát vọng điên loạn.

Những ý chí nhỏ bé nhưng kiên cường này không đến từ những cường giả tu sĩ, không đến từ những sinh linh có linh căn thượng thừa. Chúng đến từ một tảng đá vô danh, một dòng suối trong trẻo, một cây cổ thụ già cỗi, một thanh kiếm từng gỉ sét. Chúng là những "vật tính" nguyên bản, những "ý chí tồn tại" thuần túy nhất, không bị vấy bẩn bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Chúng không muốn bị biến đổi, không muốn bị đồng hóa. Chúng chỉ muốn được là chính mình, được giữ vững bản chất cốt lõi của mình.

Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ năng lực của mình, cảm nhận và kết nối với hàng vạn ý chí phản kháng trên toàn Huyền Vực. Hắn không chỉ nghe, mà hắn còn cảm nhận được nỗi đau của chúng, nỗi sợ hãi của chúng, và cả sự kiên cường bất khuất của chúng. Chúng như những sợi tơ vô hình, từ khắp mọi ngóc ngách của Huyền Vực, đang tìm đến hắn, đang quấn lấy hắn, tạo thành một mạng lưới rộng lớn của sự phản kháng. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh linh lực, mà là một cuộc chiến của ý chí, của bản chất, của quyền được tồn tại. Tần Mặc biết, hắn không đơn độc. Hắn là tiếng nói của những ý chí ấy, và chúng là sức mạnh của hắn.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt đen láy sâu thẳm giờ đây rực cháy một ngọn lửa quyết tâm. Dù Huyền Vực đang đứng trên bờ vực tan rã, dù cảnh tượng trước mắt là một sự hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, nhưng trong tâm khảm Tần Mặc, một tia hy vọng bùng cháy mạnh mẽ đến lạ thường. Hắn sẽ tập hợp những ý chí này, sẽ biến chúng thành một sức mạnh đủ để đối kháng v���i sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Thiên Diệu Tôn Giả rướn người về phía trước, toàn thân căng cứng, linh lực trong cơ thể hắn dường như đã cạn kiệt đến tận cùng, nhưng hắn vẫn điên cuồng ép buộc. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn giờ đây đã nhuộm một màu đen kịt, không còn chút ánh sáng thuần khiết nào của một bảo vật linh thiêng. Thỉnh thoảng, từ trung tâm của nó, lại lóe lên những tia sáng đỏ như máu, như những mạch máu đang bị vỡ tung, báo hiệu sự quá tải và hủy diại. Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp không gian đang tan rã, mang theo sự điên cuồng và khát vọng tột cùng.

Nhưng trong tích tắc, nụ cười đó méo mó một cách quái dị. Một biểu cảm đau đớn, hối hận thoáng qua hiện hữu trên khuôn mặt hắn, như một luồng ánh sáng lương tri cuối cùng lóe lên trong đôi mắt xanh thẳm của hắn. Đôi mắt ấy bỗng chốc trở nên dao động, một tia mơ hồ, một sự nhận thức tàn khốc về những gì hắn đang gây ra dường như lướt qua. Hắn nhìn thấy sự tan rã của những ngọn núi, sự khô cằn của những dòng sông, sự héo tàn của những khu rừng, và tiếng kêu gào câm lặng của vạn vật. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn dường như nhìn thấy lại hình ảnh Huyền Vực thanh bình thuở ban sơ, và sự đối lập khủng khiếp với cảnh tượng tận thế hiện tại.

Tuy nhiên, sự mù quáng và cố chấp đã ăn sâu quá lâu, khát vọng thăng tiên đã trở thành chấp niệm, một lời nguyền không thể phá vỡ. Tia sáng lương tri mong manh ấy nhanh chóng bị hắn dập tắt, bị nhấn chìm bởi ý chí sắt đá, bởi niềm tin sai lầm rằng đây là con đường duy nhất để "cứu rỗi" Huyền Vực. Khuôn mặt hắn trở lại vẻ điên dại, đôi mắt xanh thẳm lại trở nên sắc lạnh và vô cảm. Hắn gầm lên một tiếng, đẩy toàn bộ sức mạnh cuối cùng còn lại vào Huyền Vực Tâm Châu.

"Đây... là số mệnh... không ai có thể... ngăn cản!" Giọng hắn vang vọng, pha lẫn sự đau đớn tột cùng và sự điên cuồng không thể cứu vãn. Những lời ấy không chỉ là tuyên bố, mà còn là một lời tự trấn an, một sự biện minh cho hành động hủy diệt của chính hắn.

Vòng xoáy đen đỏ nu��t chửng hoàn toàn Thiên Cung, nơi mà giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, những mảnh vỡ của sự xa hoa và quyền lực bị nghiền nát thành tro bụi. Không gian xung quanh co rút lại, như một tấm vải bị xé toạc, để lộ ra những vết nứt khổng lồ dẫn vào hư vô. Toàn bộ Huyền Vực, từ những đỉnh núi cao nhất đến những vực sâu thẳm nhất, từ những dòng sông cuộn chảy đến những sa mạc khô cằn, đều bị rung chuyển dữ dội. Những vết nứt không gian xuất hiện khắp nơi, nuốt chửng từng mảnh của thế giới, chuẩn bị cho cú đánh cuối cùng, cho sự sụp đổ hoàn toàn.

Tần Mặc, đứng vững giữa cơn bão hủy diệt, cảm nhận rõ ràng tiếng 'gào thét' của Huyền Vực Tâm Châu. Nó không còn chỉ là tiếng kêu đau đớn, mà là một sự phản kháng mãnh liệt, một ý chí vùng vẫy muốn thoát khỏi sự cưỡng ép. Hắn cũng cảm nhận được sự dồn nén của hàng vạn ý chí phản kháng đang tìm đến hắn. Chúng không phải là những linh hồn yếu ớt, mà là những tia lửa nhỏ, được tập hợp lại, tạo thành một biển lửa ngầm, chờ đợi một tín hiệu từ hắn. Hắn là sợi dây liên kết, là người duy nhất có thể lắng nghe và tập hợp chúng.

Hắn nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đang đứng giữa vòng xoáy hủy diệt, như một vị thần điên loạn đang tự tay phá hủy tạo vật của mình. Ánh mắt Tần Mặc không hề nao núng, không hề chớp mắt. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn là một thiếu niên yếu ớt không có linh căn, mà là một người gánh vác số phận của cả một thế giới, một người mang trong mình tiếng nói của vạn vật.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ áp lực đè nặng lên cơ thể, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội của mặt đất dưới chân, cảm nhận mùi khét lẹt của năng lượng quá tải và mùi tanh của sự chết chóc. Hắn lắng nghe tiếng không gian bị xé nát, tiếng 'rên xiết' của vạn vật, và quan trọng nhất, là tiếng vọng của những ý chí phản kháng đang bùng cháy trong tâm khảm hắn.

Thời khắc quyết định đã đến. Huyền Vực đang đứng trên bờ vực tan rã, chỉ còn cách sự hủy diệt hoàn toàn một gang tấc. Nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ không để Thiên Diệu Tôn Giả biến chấp niệm của mình thành số mệnh chung của vạn vật. Hắn sẽ là tiếng nói của sự cân bằng bản chất, là người dẫn dắt những ý chí muốn được là chính mình, chống lại sự điên loạn của "thăng tiên cưỡng chế". Trận chiến lớn nhất, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý chí và triết lý sống, đã thực sự bắt đầu.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free