Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1260: Thiên Địa Hủy Diệt: Khi Khát Vọng Biến Thành Ác Mộng

Thiên Cung, giờ đây đã không còn là chốn tiên cảnh lung linh, mà biến thành một hố đen khổng lồ đang không ngừng nuốt chửng chính nó. Nơi từng là những cung điện ngọc vàng tráng lệ, lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo tựa như được các vị thần tạo tác, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vỡ tan tác trong cơn bão năng lượng đen đỏ. Các cầu vồng tự nhiên, từng là con đường lung linh nối liền các đảo mây, đã bị xé toạc, vặn vẹo thành những dải màu hỗn loạn, rồi chìm vào hư vô. Vườn thượng uyển, nơi linh thảo và hoa tiên đua nhau khoe sắc, suối nước trời chảy róc rách, giờ đã hóa thành tro bụi, linh khí cuồng bạo biến mọi vẻ đẹp thành sự mục ruỗng. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát và không khí trong lành tinh khiết đã bị thay thế bằng mùi khét lẹt của linh lực cháy nổ, mùi đất đá bị nung chảy và mùi tanh nồng của sự hủy diệt.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn ấy, thân hình thanh lịch, mái tóc trắng như tuyết bay phần phật trong cuồng phong năng lượng. Khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây hoàn toàn biến dạng, bị vặn vẹo bởi cơn điên loạn tột cùng. Đôi mắt xanh thẳm, từng mang vẻ uy nghiêm và quyền lực, nay rực lên ánh sáng đỏ rực, tựa như hai ngọn lửa địa ngục đang bùng cháy trong hốc mắt. Hắn cười lớn, tiếng cười khô khốc, vang vọng như tiếng quỷ dữ gào thét, át cả tiếng gió rít và tiếng vật chất tan rã. Trong tay hắn, Huyền Vực Tâm Châu không còn là một bảo vật linh thiêng thuần khiết mà trở thành một khối cầu năng lượng đen đỏ bất ổn, cuộn xoáy như một cơn lốc hủy diệt thu nhỏ, phóng ra những luồng sáng xé toạc không gian.

"Thăng tiên! Tất cả sẽ thăng tiên! Không ai có thể ngăn cản ta!" Giọng hắn khản đặc, pha lẫn sự cuồng tín và một nỗi đau không thể gọi tên, như một lời tuyên bố cuối cùng trước khi nhấn chìm tất cả vào vực thẳm. Mỗi lời thốt ra, Huyền Vực Tâm Châu lại bùng nổ dữ dội hơn, tạo thành một cơn sóng năng lượng hủy diệt vô biên, không ngừng lan rộng ra toàn bộ Huyền Vực. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, xé toạc màn đêm đang dần bao phủ, để lộ ra những khoảng không đen kịt thăm thẳm, không gian và thời gian đều bị nghiền nát, nuốt chửng mọi thứ vào hư vô.

Các đồng minh của Tần Mặc, dù đã cố gắng hết sức để phòng thủ, cũng không thể chống lại sức mạnh hủy diệt kinh hoàng này. Tô Lam, với thân hình mảnh mai nhưng kiên định, vung thanh kiếm cổ trong tay, những luồng kiếm khí xanh lam cố gắng chặn đứng các mảnh vỡ và sóng năng lượng đang ào ạt lao tới. Từng nhát kiếm của nàng sắc bén và tinh xảo, nhưng trước sức mạnh của một thế giới đang tan rã, chúng trở nên yếu ớt. Nàng chứng kiến những ngọn núi lân cận Thiên Cung bị san phẳng, những dòng sông cạn khô chỉ trong chớp mắt, và một tiếng nghẹn ngào bật ra từ cổ họng: "Không… Huyền Vực của chúng ta…". Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây đầy rẫy sự kinh hoàng và đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, vẫn còn một tia tin tưởng yếu ớt vào Tần Mặc, vào khả năng của hắn.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, đứng đó, mái tóc đã điểm bạc bay tán loạn. Khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu thêm những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Y chỉ biết thở dài, đôi mắt trũng sâu nhìn cảnh tượng hủy diệt với một sự chấp nhận đau đớn. "Đây là hậu quả của sự truy cầu mù quáng…" Giọng y trầm thấp, yếu ớt, nhưng mang theo một nỗi hối hận khôn nguôi về những năm tháng y đã từng bị mê hoặc bởi con đường thăng tiên, đã từng là một phần của sự truy cầu này. Y đã nhìn thấy quá nhiều, đã trải qua quá nhiều để hiểu rằng khát vọng không có giới hạn, không có sự cân bằng, cuối cùng chỉ dẫn đến tai họa.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết từng phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, giờ đây cũng bị nhuốm màu đen đỏ của sự hủy diệt. Hắn gầm thét, tiếng gầm vang vọng khắp không trung, mang theo sự phẫn nộ và tuyệt vọng. "Không! Chủng tộc ta… sẽ không bị hủy diệt vô ích!" Hắn cố gắng dùng thân mình che chắn cho những sinh linh yếu ớt hơn, dùng móng vuốt sắc nhọn xé toạc những luồng năng lượng cuồng bạo. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của hắn giờ đây cũng ánh lên vẻ lo sợ cho vận mệnh của chủng tộc mình, cho cái kết cục bi thảm đang đến gần.

Cổ Kiếm Hồn, không hiện rõ hình dáng vật lý, nhưng từ thanh kiếm cổ gỉ sét trong tay một chiến sĩ vô danh, một luồng khí tức sắc bén bùng lên. Ý chí chiến đấu của nó vẫn còn đó, dữ dội và kiên cường, cố gắng cắt xuyên qua màn năng lượng hỗn loạn, tìm kiếm một tia hy vọng, một cơ hội để bảo vệ. Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định – câu nói đó dường như vang vọng trong tâm thức của những kẻ còn sót lại, nhưng ngay cả ý chí kiên định nhất cũng khó lòng chống lại sự tan rã của cả một thế giới.

Tần Mặc, đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt, vẫn không nao núng. Hắn không hề sử dụng linh lực, không hề cố gắng đối kháng vật lý. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, dưới mái tóc đen nhánh hơi rối, ánh lên một sự quan sát tinh tế, nhưng giờ đây là một sự thấu hiểu đến tận cùng. Hắn cảm nhận rõ ràng từng khoảnh khắc tan rã của Huyền Vực, không chỉ qua thị giác, mà bằng toàn bộ linh hồn. Nỗi đau của Thiên Cung, của những kiến trúc bị xé nát, của linh thảo héo tàn, tất cả đều vọng thẳng vào tâm trí hắn, như những vết cắt sâu hoắm vào chính linh hồn mình. Hắn là sợi dây liên kết, là người duy nhất có thể lắng nghe và tập hợp những ý chí phản kháng ấy. Mỗi hơi thở của hắn là một sự chấp nhận, một sự dung nạp nỗi đau vô biên của thế giới.

***

Cảnh tượng ở Vực Sâu Vô Định, nơi vốn đã là một hố đen của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc, giờ đây càng trở nên thê lương và kinh hoàng gấp bội. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc qua hàng vạn niên, giờ đây nứt toác, vỡ v��n như những tấm kính mỏng manh. Từ sâu thẳm vực thẳm, những vết nứt khổng lồ mở ra không ngừng, nuốt chửng từng mảng đất đá khổng lồ, tạo thành những hố đen vô tận, không đáy, dẫn vào một hư vô không tên. Tiếng gió rít như tiếng gào thét của quỷ dữ, tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm, tiếng đá rơi không ngừng nghỉ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tận thế. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến, tất cả trộn lẫn, tạo thành một hơi thở tử vong bao trùm khắp nơi.

Các sinh vật dị biến, những kẻ đã từng là chúa tể của bóng tối và nỗi kinh hoàng trong vực sâu, giờ đây gào thét trong đau đớn tột cùng. Chúng bị nghiền nát bởi năng lượng hỗn loạn, thân thể vặn vẹo trong cơn đau đớn trước khi bị các vết nứt không gian nuốt chửng hoàn toàn. Tiếng rên rỉ, tiếng gầm gừ, tiếng thét tuyệt vọng của chúng vang vọng, tạo nên một bức tranh âm thanh của sự hủy diệt không gì sánh bằng.

Tần Mặc, dù không ở ngay trung tâm Thiên Cung, nhưng với năng lực độc đáo của mình, hắn cảm nhận rõ ràng từng khoảnh khắc tan rã của Huyền Vực. Hắn không chỉ thấy, mà còn cảm nhận, còn nếm trải nỗi đau của từng ngọn núi bị xé toạc, từng dòng sông bị cạn khô, từng sinh linh bị nghiền nát. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần để kết nối với Huyền Vực, để lắng nghe tiếng nói cuối cùng của nó.

Hắn thấy ý chí của Thạch Trụ đang run rẩy. Thạch Trụ, cột đá cổ thụ khổng lồ, cao vút chạm mây, thân phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, đã đứng đó từ ngàn xưa, là nền móng vững chắc của Huyền Vực. Giờ đây, thân thể đồ sộ của nó rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn xuất hiện trên bề mặt thô ráp, ánh sáng mờ ảo từng phát ra từ nó giờ đây lập lòe như ngọn đèn dầu trước gió. Ý niệm của nó truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, không còn là những lời lẽ uyên bác mà là một tiếng kêu đau đớn, trầm lắng, nhưng đầy sức nặng: "Nền móng… đang sụp đổ…". Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng của một thực thể đã chứng kiến hàng ngàn năm lịch sử, nay đang phải đối mặt với sự biến mất của chính mình và của cả thế giới mà nó đã nâng đỡ.

Hắn cảm nhận được sự đau đớn của Thiết Giáp Thành Linh. Không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý thức tập thể của thành trì này giờ đây là một tiếng rên rỉ kéo dài, vang vọng khắp các bức tường đang nứt toác, trong tiếng đổ nát của những công trình kiến trúc. Nàng, từng là nữ thần chiến binh của thành trì, giờ đây như đang bị xé nát từng mảnh, những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường lập lòe rồi vụt tắt, như những tia sáng cuối cùng của một sinh mệnh. Nỗi đau của sự phân rã, của việc "cơ thể" mình bị nghiền nát, truyền thẳng vào Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy như chính mình đang bị xé ra từng mảnh.

Bạch Hổ Lão Tổ, dù đang gầm thét chiến đấu ở Thiên Cung, ý chí của hắn cũng vọng về Tần Mặc, không chỉ là phẫn nộ, mà còn là một nỗi sợ hãi nguyên thủy. "Không! Chủng tộc ta… sẽ không bị hủy diệt vô ích!" Tiếng gầm thét đó không chỉ là sự phản kháng, mà còn là một lời thề, một lời nguyện cầu không mu��n thấy giống loài mình bị xóa sổ. Tần Mặc hiểu rằng, đối với những thần thú đã tồn tại qua hàng vạn năm, sự diệt vong của thế giới cũng đồng nghĩa với sự diệt vong của bản ngã, của ký ức, của sự tồn tại.

Nỗi đau của Huyền Vực Tâm Châu vọng thẳng vào tâm trí Tần Mặc, không còn là những tiếng kêu đau đớn riêng lẻ, mà là một tiếng "gào thét" tập thể, mãnh liệt và đầy tuyệt vọng. Nó là tiếng kêu của chính bản chất thế giới đang bị cưỡng ép, bị vặn vẹo, bị đẩy đến giới hạn cuối cùng. "Hãy giải thoát cho ta! Hãy kết thúc sự cưỡng ép này!" Tiếng gào thét đó vang vọng trong đầu Tần Mặc, không chỉ là một lời cầu xin được chết, mà còn là một lời thỉnh cầu được giải thoát khỏi sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả.

Nhưng giữa cơn tuyệt vọng tột cùng ấy, Tần Mặc cũng cảm nhận được một điều khác. Hắn thấy những tia sáng yếu ớt của 'ý chí phản kháng' bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chúng không còn là những tiếng vọng xa xăm, mà đã trở thành những ngọn lửa nhỏ, kiên cường, tụ hợp về phía hắn. Hàng vạn ý chí, từ ngọn cỏ dại không muốn bị biến thành linh dược vô tri, đến viên đá thô kệch không muốn bị ép thành ngọc thăng tiên, từ dòng suối trong vắt không muốn bị cạn khô, đến cơn gió không muốn bị giam cầm, tất cả đều đang dồn toàn bộ niềm hy vọng cuối cùng vào hắn. "Ta nghe thấy… Ta nghe thấy tất cả…" Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, như một lời nguyện cầu, một lời hứa với vạn vật. Đôi tay hắn siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không chút nao núng. Hắn không chỉ cảm nhận nỗi đau, hắn còn cảm nhận được sức mạnh từ sự kiên cường của vạn vật, sức mạnh từ những ý chí muốn được là chính mình.

***

Trong khoảnh khắc Huyền Vực đứng trên bờ vực hủy diệt hoàn toàn, khi không gian bị xé nát và thời gian trở nên vô nghĩa, khi ánh sáng đen đỏ của sự hủy diệt bao trùm mọi ngóc ngách của thế giới, Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn, từng ánh lên vẻ trầm tư và sự quan sát tinh tế của một thiếu niên Vô Tính Thành, giờ đây rực sáng một ánh nhìn thấu triệt, một sự thấu hiểu vũ trụ. Không còn sự kinh hoàng hay tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành nữa, không còn là một thiếu niên không có linh căn. Hắn là một hiện thân, một cầu nối, một người gánh vác.

Hắn thấy rõ 'ý chí phản kháng' của vạn vật. Chúng không còn là những đốm sáng lẻ loi mà đã hòa quyện thành một làn sóng năng lượng khổng lồ, thuần khiết, đổ dồn vào hắn. Hắn thấy ý chí của một ngọn núi cổ thụ, sừng sững qua bao thiên tai, không muốn bị san phẳng để khai thác linh thạch. Hắn nghe thấy tiếng vọng của một dòng sông cuộn chảy, đã tưới mát bao cánh đồng, không muốn bị cạn khô để nuôi dưỡng tiên dược. Hắn cảm nhận được ý chí của một thanh kiếm cổ xưa, đã cùng chủ nhân trải qua bao trận chiến, không muốn bị bẻ gãy để luyện thành binh khí cao cấp hơn. Hắn thấu hiểu khát khao của một linh thú dũng mãnh, muốn tự do bay lượn trên bầu trời, không muốn bị biến đổi thành thú cưỡi cho tiên nhân.

T��t cả những ý chí ấy, dù nhỏ bé đến đâu, đều chứa đựng một khát khao cháy bỏng: được là chính mình, được giữ gìn bản chất tồn tại cốt lõi của chúng. Chúng không muốn "thăng tiên" nếu cái giá phải trả là sự từ bỏ chính mình, sự biến chất và sự hủy diệt của thế giới mà chúng là một phần. Hàng triệu, hàng tỷ ý chí, từ cỏ cây hoa lá đến đất đá sông núi, từ linh thú thần cầm đến binh khí cổ xưa, tất cả đều đang tìm về một điểm duy nhất: Tần Mặc.

Hắn trở thành trung tâm của một cơn bão tĩnh lặng, nơi mọi nỗi đau và hy vọng đều hội tụ. Hắn là hiện thân của 'Ý Chí Huyền Vực', là người duy nhất có thể lắng nghe và dẫn dắt những khát khao chân thật nhất của thế giới. Toàn bộ cơ thể hắn, dù vẫn là thân hình không quá cao lớn, hơi gầy, nhưng lại toát ra một thứ uy áp vô hình, một sức mạnh không đến từ linh lực, mà đến từ sự kết nối vô biên với vạn vật.

"Ta nghe thấy các ngươi… Ta không cho phép các phép các ngươi mất đi bản chất của mình!" Giọng nói của Tần Mặc không phát ra từ cổ họng, mà vang vọng trực tiếp trong tâm trí của mọi sinh linh, mọi vật thể còn sót lại trên Huyền Vực. Nó trầm ổn, kiên định, như một lời thề son sắt, một tuyên ngôn mạnh mẽ giữa cơn hoang tàn của tận thế. Lời nói của hắn, không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng sức nặng của cả một thế giới, của một triết lý sống.

Hắn đưa hai tay ra, không phải để tấn công, mà như thể muốn ôm lấy toàn bộ Huyền Vực đang tan rã. Một luồng sáng thuần khiết, trắng trong, đối lập hoàn toàn với luồng sáng đen đỏ cuồng bạo từ Huyền Vực Tâm Châu, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn. Ánh sáng này không chói lóa, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an lạ lùng, một tia hy vọng mỏng manh nhưng kiên cường giữa biển cả hủy diệt. Nó là ánh sáng của sự sống, của sự cân bằng bản chất, của ý chí tồn tại không bị vặn vẹo.

Cảnh tượng ấy, như một bức tranh đối lập giữa sự điên loạn hủy diệt và sự kiên cường của hy vọng, diễn ra giữa lúc Huyền Vực đang oằn mình trong những giây phút cuối cùng. Những vết nứt không gian tiếp tục lan rộng, những ngọn núi sụp đổ, những dòng sông cạn khô, nhưng ánh sáng thuần khiết từ Tần Mặc vẫn âm thầm lan tỏa, như một lời hứa, một sự kháng cự cuối cùng. Sức mạnh thực sự của Tần Mặc không nằm ở việc đối đầu trực tiếp bằng linh lực, mà là khả năng tập hợp và dẫn dắt 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Tiếng gào thét của Huyền Vực Tâm Châu là một lời kêu gọi trực tiếp đến Tần Mặc, báo hiệu rằng nó có thể được 'cứu' hoặc 'thanh tẩy' bởi ý chí của hắn. Sự hội tụ của hàng triệu 'ý chí phản kháng' vào Tần Mặc sẽ tạo ra một lực lượng bất ngờ, chưa từng có để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả.

Đây là thời khắc. Huyền Vực đang tan rã, nhưng trong Tần Mặc, một sức mạnh mới đang bùng nổ, một sức mạnh đến từ sự đồng cảm và thấu hiểu, một sức mạnh có thể cứu lấy bản chất của thế giới. Hắn đã sẵn sàng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free