Vạn vật không lên tiên - Chương 1264: Ánh Mắt Hối Hận Thấp Thoáng Giữa Điên Cuồng
Tần Mặc hít thở sâu, một luồng ý niệm thanh khiết và kiên định lan tỏa từ tâm thức hắn, bao trùm lấy hạt nhân yếu ớt của Huyền Vực Tâm Châu. Hắn sẽ không cho phép thế giới này bị tha hóa đến tận cùng. Hắn sẽ phục hồi bản chất, dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
***
Trên đỉnh Thiên Cung tráng lệ, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo và lộng lẫy đến mức không gì sánh bằng ở phàm trần, Thiên Diệu Tôn Giả đứng trên đài cao bằng ngọc thạch. Những cầu vồng tự nhiên vắt ngang kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo, trong khi các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời. Mọi thứ nơi đây đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm tạo nên những âm thanh du dương, hòa cùng tiếng chim phượng hoàng và linh thú thần thoại hót líu lo, tạo thành một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết bao trùm, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm. Ánh sáng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mây và các công trình bằng vàng ngọc, tạo nên một khung cảnh chói lọi, tinh khiết.
Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả xuyên thấu tầng mây, quan sát toàn cảnh Huyền Vực bên dưới. Lúc này, cả thế giới đang chìm trong một sự biến dị kinh hoàng. Ban đầu, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ mãn nguyện, một nụ cười nhạt nhẽo ẩn chứa sự tự mãn khó tả. Hắn tin rằng mình đang chứng kiến quá trình "thanh lọc" vĩ đại, sự chuyển mình đau đớn nhưng tất yếu để Huyền Vực tiến vào một "Tiên Giới" cao cấp hơn. Hắn nhìn những ngọn núi hóa thành khối thịt khổng lồ rỉ máu, những dòng sông cuộn chảy dung nham nhớp nháp, những cánh rừng vặn vẹo thành xúc tu rùng rợn, và những thành trì tan chảy, mọc ra kh��i u kỳ dị. Trong mắt hắn, đó là sự lột xác, là cái giá phải trả cho sự thăng hoa vĩnh cửu.
Tuy nhiên, khi sự biến chất ngày càng trở nên ghê tởm, khi những thực thể không tên với ý chí hỗn loạn bắt đầu nuốt chửng lẫn nhau, khi những sinh linh từng có hình dạng rõ ràng giờ đây chỉ còn là những khối vật chất méo mó, không còn hình hài, một thoáng bàng hoàng, thậm chí là hối hận thoáng qua trong ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn cau mày, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Đây... đây không phải là... thanh lọc tuyệt đối sao? Tại sao lại..." Hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây mang một chút hoài nghi, một thoáng dao động mà ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ tới. Những hình ảnh ghê tởm của một thế giới đang vặn vẹo không ngừng dội vào tâm trí hắn, thách thức niềm tin sắt đá mà hắn đã xây dựng suốt hàng ngàn năm. Những gì hắn thấy không phải là sự thăng hoa rực rỡ, mà là một cơn ác mộng kinh ho��ng, một bức tranh của sự hủy diệt trọn vẹn, không còn dấu vết của vẻ đẹp hay sự cân bằng.
Thế nhưng, sự dao động ấy chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, như một tia chớp vụt tắt giữa đêm đen. Niềm tin mù quáng và sự cố chấp đã ăn sâu vào cốt tủy của Thiên Diệu Tôn Giả quá lâu, quá mạnh mẽ để có thể bị lay chuyển bởi một chút nghi ngờ. Ánh mắt hắn nhanh chóng cứng rắn trở lại, vẻ bàng hoàng tan biến, thay vào đó là một sự phẫn nộ tột cùng. Hắn không thể chấp nhận rằng "Tiên Giới" mà hắn tạo ra lại là một địa ngục biến chất. Hắn phải lý giải điều này, phải đẩy lùi những ý nghĩ yếu đuối khỏi tâm trí.
"Không! Đây là giai đoạn chuyển hóa! Tất yếu phải có đau đớn để đạt được sự vĩ đại!" Giọng nói của hắn vang lên, mang theo uy áp và sự khẳng định tuyệt đối, không chỉ để trấn an bản thân mà còn như một lời tuyên bố không thể lay chuyển đối với toàn bộ Huyền Vực. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt xanh thẳm lại lóe lên vẻ điên cuồng quen thuộc. "Tất cả những gì ta làm đều là vì một tương lai cao cả hơn! Những kẻ phàm tục sẽ không bao giờ hiểu được tầm nhìn của ta!"
Hắn siết chặt nắm tay, các mạch máu nổi lên trên cánh tay thon dài. Sự hối hận thấp thoáng đã bị dập tắt hoàn toàn bởi ngọn lửa của sự tự tin mù quáng và lòng kiêu hãnh tổn thương. Hắn tin rằng mình đang thực hiện ý trời, đang dẫn dắt vạn vật đến một cảnh giới mà chúng không thể tự đạt tới. Bất kỳ sự biến chất nào, bất kỳ nỗi đau nào, đều chỉ là một phần tất yếu của quá trình thanh tẩy vĩ đại. Hắn sẽ không lùi bước, không dao động. Niềm tin của hắn, dù sai lầm đến đâu, giờ đây đã trở thành một tấm khiên vững chắc, bảo vệ hắn khỏi mọi nghi ngờ và sự thật tàn khốc. Thiên Diệu Tôn Giả, một lần nữa, chìm đắm trong ảo tưởng về quyền năng vô hạn và sứ mệnh cao cả của mình.
***
Trong khi Thiên Diệu Tôn Giả đang đấu tranh nội tâm đầy kịch liệt nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi sự cố chấp, Tần Mặc tại Vực Sâu Vô Định đã bắt đầu quá trình thức tỉnh Huyền Vực Tâm Châu. Nơi đây, gió r��t như tiếng gào thét của quỷ dữ, tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm, tiếng đá rơi không ngừng và tiếng của các sinh vật không rõ hình dạng di chuyển trong bóng tối tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến hòa quyện vào nhau, tạo thành một sự kết hợp của các mùi hương ghê tởm, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt. Bầu không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề. Ánh sáng hầu như không có, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm. Không khí nặng nề, khó thở, mang theo cảm giác của sự hủy diệt và hỗn mang, sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những âm thanh rợn người.
Tần Mặc ngồi xếp bằng giữa trung tâm của Vực Sâu Vô Định, nơi dòng chảy hỗn loạn của "khát vọng biến dị" đang xoáy vặn không ngừng. Ánh sáng thuần khiết từ cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ, không chói chang mà dịu dàng, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Luồng ánh sáng ấy không mang theo uy lực trấn áp, mà là sự bao dung, sự thấu hiểu, và một ý chí kiên định muốn phục hồi. Nó vươn tới, kết nối với "hạt nhân yếu ớt" mà hắn vừa tìm thấy – một luồng ánh sáng mờ nhạt, run rẩy đang co cụm lại trong lòng Huyền Vực Tâm Châu.
Huyền Vực Tâm Châu, vốn đang bị bao phủ bởi lớp năng lượng hỗn loạn và biến dị đỏ sậm, bắt đầu phát ra những tia sáng yếu ớt, le lói, như nhịp đập của một trái tim sắp ngừng đập nhưng vẫn cố gắng duy trì. Tần Mặc cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt từ "khát vọng biến dị" – những ý chí méo mó đã bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép. Chúng gào thét trong vô vọng, cố gắng đẩy lùi sự can thiệp của hắn, bảo vệ sự "tiến hóa" sai lệch của chúng. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự đón nhận từ "ý chí nguyên thủy" đang bị vùi lấp sâu thẳm bên trong. Đó là một sự khao khát được trở về, được giải thoát khỏi gánh nặng của sự tha hóa, một tiếng gọi thầm thì cầu cứu mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy.
"Ta nghe thấy các ngươi... đừng sợ hãi... hãy trở về bản chất..." Tần Mặc truyền ý niệm vào hạt nhân yếu ớt, từng lời, từng chữ đều mang theo sự đồng cảm sâu sắc. Hắn không ra lệnh, không ép buộc, mà chỉ dẫn dắt, như một người chăn cừu đưa đàn về với đồng cỏ quen thuộc. Ánh sáng từ hắn càng trở nên vững chãi, từ từ bao bọc lấy hạt nhân, xua đi những lớp năng lượng biến dị đang bám víu.
Xung quanh, các thực thể biến dị, những khối thịt nhão nhoẹt, những xúc tu ghê rợn, những sinh linh không tên với đôi mắt vô hồn, bỗng trở nên hung hãn hơn. Chúng gào thét những âm thanh chói tai, lao vào Tần Mặc và liên minh của hắn như một cơn sóng thần. Chúng cảm nhận được mối đe dọa đến sự "tiến hóa" sai lệch của mình, đến cái trật tự hỗn loạn mà chúng đã quen thuộc.
Tô Lam, với thanh kiếm cổ trong tay, đứng chắn phía trước Tần Mặc, thân pháp linh hoạt như một bóng ma. Kiếm quang chớp nháy, sắc bén vô cùng, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của kiếm ý thuần túy, đẩy lùi những thực thể đang cố gắng áp sát. Nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa cơn hỗn loạn, đôi mắt phượng sáng ngời luôn dõi theo Tần Mặc, vừa lo lắng vừa kiên định.
"Tần Mặc, cố lên! Chúng ta sẽ giữ chân chúng!" Nàng nói lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết tâm, hòa cùng tiếng gió rít và tiếng gầm gừ của quái vật. Nàng biết Tần Mặc đang làm gì, và nàng tin tưởng vào hắn vô điều kiện.
Thạch Trụ, thân thể khổng lồ sừng sững như một ngọn núi nhỏ, tỏa ra ánh sáng thổ hoàng thuần hậu, tạo thành một bức tường vững chắc. Những tảng đá và bụi bặm từ cơ thể nó bắn ra, nghiền nát những thực thể biến dị đang lao tới. Mặc dù không nói thành lời, ý niệm kiên định của nó truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc: "Vững vàng... vì bản chất... đừng dao động..."
Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng người đàn ông trung niên uy nghi, mái tóc bạc phơ bay trong gió, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ. Hắn không ngần ngại, vung Vô Danh Kiếm, thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, tạo ra những luồng kiếm khí chấn động, cắt nát hàng loạt thực thể.
"Để ta mở đường!" Tiếng kiếm vút lên sắc bén, lời nói của Cổ Kiếm Hồn tràn đầy khí phách, như một lời thề son sắt bảo vệ. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Hắn gầm lên, sức mạnh của kiếm hồn bùng nổ, đẩy lùi một làn sóng quái vật khổng lồ, tạo ra một không gian tạm thời cho Tần Mặc.
Dù các đồng minh đang chiến đấu hết mình, Tần Mặc vẫn cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ xung quanh. Hàng ngàn, hàng vạn ý chí biến dị đang gào thét, cố gắng phá vỡ sự kết nối của hắn với hạt nhân yếu ớt. Nhưng hắn không lùi bước. Ánh mắt đen láy của hắn kiên định hơn bao giờ hết, tập trung hoàn toàn vào luồng sáng mờ nhạt trước mặt. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất, và hắn sẽ không bao giờ buông tay.
***
Khoảnh khắc hối hận thoáng qua của Thiên Diệu Tôn Giả tại Thiên Cung đã bị dập tắt hoàn toàn, thay thế bằng một cơn phẫn nộ tột cùng và sự điên cuồng cố chấp. Hắn không thể chấp nhận sự can thiệp của Tần Mặc, coi đó là sự phá hoại "tiên lộ" mà hắn đã dày công xây dựng, là sự phản bội đối với "tầm nhìn vĩ đại" của hắn. Mọi sự nghi ngờ về hành động của mình đều bị hắn gạt bỏ một cách tàn nhẫn, chỉ còn lại ý chí sắt đá muốn hoàn thành "thiên cơ" mà hắn tự cho là đúng đắn.
Với một tiếng gầm vang vọng khắp Huyền Vực, một âm thanh không đến từ cổ họng mà từ sâu thẳm linh hồn hắn, mang theo uy áp và sự điên loạn, Thiên Diệu Tôn Giả dồn toàn bộ sức mạnh còn lại. Từ cơ thể hắn, một luồng năng lượng đen tối khổng lồ, đặc quánh như mực, bùng nổ. Luồng năng lượng này không phải là linh lực thuần túy, mà là sự tổng hòa của "khát vọng thăng tiên" bị bẻ cong, của sự cưỡng ép và tha hóa mà hắn đã gieo rắc lên Huyền Vực. Nó cuồn cuộn như một cơn sóng thần hắc ám, nhấn chìm Vực Sâu Vô Định.
Luồng năng lượng đen tối ấy không chỉ gia tốc quá trình biến dị trên toàn Huyền Vực, khiến những ngọn núi thịt rỉ máu càng thêm ghê tởm, những con sông dung nham càng cuộn chảy dữ dội, mà còn nhắm thẳng vào Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu. Nó muốn nghiền nát mọi ý định phục hồi, mọi tia hy vọng về sự cân bằng mà Tần Mặc đang cố gắng thắp lên. Không khí nơi Vực Sâu Vô Định vốn đã nặng nề giờ đây càng trở nên ngột ngạt, khó thở, như có hàng ngàn tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Mùi lưu huỳnh và tanh hôi trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, kèm theo cảm giác nóng bỏng rát từ luồng năng lượng hắc ám.
"Kẻ phàm tục! Ngươi dám phá hoại Tiên Lộ của ta! Huyền Vực sẽ thăng hoa, không một kẻ nào có thể ngăn cản!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp không gian, xuyên qua cả tầng mây dày đặc và sự hỗn loạn của Vực Sâu Vô Định. Lời nói của hắn không còn là một lời thì thầm nữa, mà là một lời tuyên chiến, một mệnh lệnh tuyệt đối, pha lẫn sự phẫn nộ và điên cuồng tột độ. Hắn đã vượt qua ranh giới của lý trí, hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng của mình.
Các đồng minh của Tần Mặc phải căng mình chống đỡ. Tô Lam, dù đã dốc hết sức lực, vẫn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ luồng năng lượng đen tối. Kiếm quang của nàng chớp nháy liên tục, nhưng mỗi nhát chém dường như chỉ làm chậm lại chứ không thể đẩy lùi hoàn toàn những thực thể biến dị đang được luồng năng lượng này tiếp thêm sức mạnh.
"Sức mạnh này... không thể chịu nổi lâu!" Nàng thốt lên, giọng nói đầy căng thẳng, các cơ bắp trên cánh tay run lên vì quá sức. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn về phía Tần Mặc, cố gắng bảo vệ hắn bằng mọi giá.
Thạch Trụ, bức tường vững chắc, cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt thô ráp của nó, và ý niệm kiên định truyền đến Tần Mặc giờ đây mang theo một chút nặng nề, một chút đau đớn. "Đứng vững! Vì bản chất của Huyền Vực!" Ý niệm ấy vẫn mạnh mẽ, nhưng cho thấy sự áp lực mà nó đang phải gánh chịu.
Cổ Kiếm Hồn, với Vô Danh Kiếm trong tay, đã chém ra vô số kiếm khí, tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh Tần Mặc. Hắn gầm lên, sức mạnh của kiếm hồn bùng nổ, cố gắng xé toạc luồng năng lượng đen tối. Nhưng ngay cả hắn, một linh hồn kiếm cổ xưa và mạnh mẽ, cũng cảm thấy sự khó khăn. Luồng năng lượng này không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự tha hóa của ý chí, một thứ khó có thể bị kiếm khí thuần túy xé nát.
Tần Mặc, bị bao vây bởi vòng xoáy hỗn loạn của năng lượng đen tối và tiếng gào thét của các thực thể biến dị, cảm nhận được áp lực kinh hoàng. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn dường như đang bị nghiền nát, bị kéo vào vòng xoáy của sự tha hóa. Ánh sáng thuần khiết từ hắn, tuy vẫn kiên định, cũng bị lu mờ đi phần nào bởi sự hắc ám. Hạt nhân yếu ớt của Huyền Vực Tâm Châu trong tâm trí hắn cũng run rẩy dữ dội hơn, như một ngọn nến sắp bị gió thổi tắt.
Thế nhưng, hắn không lùi bước. Ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, không một chút dao động. Hắn biết, đây là thời khắc quyết định. Hắn không dùng sức mạnh hủy diệt để đối đầu, mà bằng sự cân bằng, sự đồng cảm, và ý chí của chính Huyền Vực. Hắn hít thở sâu, dồn toàn bộ ý niệm của mình vào hạt nhân yếu ớt. Hắn sẽ không bao giờ từ bỏ. Sự giằng co dữ dội giữa ý chí thanh tẩy của Tần Mặc và ý chí biến dị của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ quyết định hình thái cuối cùng của Huyền Vực. Mặc dù có thoáng hối hận, Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua điểm không thể quay đầu, khiến cuộc đối đầu trở nên không thể hòa giải. Sức mạnh và ý chí của "hạt nhân yếu ớt" bên trong Huyền Vực Tâm Châu sẽ là chìa khóa cho sự phục hồi, nhưng nó sẽ đòi hỏi một cái giá rất lớn. Tần Mặc sẽ phải trả một cái giá nào đó, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.