Vạn vật không lên tiên - Chương 1263: Dấn Thân Vào Biến Dị: Kết Nối Với Hạt Nhân Yếu Ớt
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, luồng ánh sáng thuần khiết từ cơ thể hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn chỉ là ánh sáng đơn thuần, mà là một làn sóng ý chí hùng vĩ. Hắn giơ tay về phía Huyền Vực Tâm Châu, không phải để tấn công, mà để... chạm vào. Ý chí của hắn, kết nối với hàng triệu 'ý chí tồn tại' đang gào thét, giờ đây hóa thành một dòng chảy vô hình, trực tiếp hướng về trái tim đang hấp hối của Huyền Vực. Hắn không thể để cho Huyền Vực bị bóp méo đến tận cùng. Hắn phải thanh tẩy nó, phải trả lại bản chất cho nó, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì. Toàn bộ Huyền Vực rung chuyển dữ dội hơn, như thể đang phản ứng lại lời kêu gọi của Tần Mặc, hoặc đang gồng mình chống lại sự cưỡng ép cuối cùng.
Thời khắc Tần Mặc thực hiện hành động quyết định đã đến. Hắn không chần chừ, bước chân như lướt đi trên không trung, thẳng tiến vào trung tâm của Vực Sâu Vô Định, nơi sự hỗn loạn đang cuộn trào dữ dội nhất, nơi những thực thể biến dị tập trung đông đảo như một cơn lũ quét.
Vực Sâu Vô Định, nơi từng là một vết sẹo địa lý hùng vĩ, giờ đây đã trở thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Các vách đá dựng đứng, lởm chởm, từng bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, nay lại mang một màu đen đỏ kỳ dị, rỉ ra những chất lỏng nhớp nháp, tựa như những khối thịt khổng lồ đang rỉ máu. Không còn dấu vết của những cầu đá hay đường mòn cổ xưa, tất cả đã bị nuốt chửng bởi sự biến dị, chỉ còn lại những khối u quái dị mọc lên, vặn vẹo như những xúc tu đang không ngừng vươn ra, tìm kiếm thứ gì đó để nuốt chửng.
Tiếng gió rít gào không ngừng, như tiếng gào thét của vô số quỷ dữ, hòa lẫn với tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm vực, và tiếng rơi của đá vụn không dứt, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí ghê tởm khiến người ta buồn nôn và chóng mặt. Bầu không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề đến nghẹt thở. Dù là ban ngày, nơi đây vẫn tối tăm như đêm, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, lấp lánh như những con mắt quỷ dữ. Gió mạnh thổi liên tục, mang theo không chỉ mưa axit mà còn cả sương mù độc, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt và mọi thứ càng thêm phần hư ảo.
Tần Mặc, với ánh sáng thuần khiết từ cơ thể mình, tạo thành một quầng bảo vệ nhỏ bé giữa biển hỗn loạn đó. Ánh sáng ấy, như một ngọn hải đăng duy nhất, chiếu rọi lên những hình thù quái dị đang không ngừng lao đến. Đó là những thực thể từng là núi non, sông hồ, cây cối, giờ đây chúng vặn vẹo thành những khối thịt, những dòng chất lỏng quỷ dị, những xúc tu đen kịt, tất cả đều mang ánh mắt đỏ ngầu, điên cuồng tấn công vào bất cứ thứ gì chúng cảm nhận được. Chúng không còn là những sinh vật có ý chí rõ ràng, mà chỉ là những khối vật chất bị điều khiển bởi một khát vọng biến dị nguyên thủy, một cơn đói khát vô độ muốn nuốt chửng mọi thứ để "thăng hoa".
Ở vòng ngoài, vòng tròn phòng thủ do Tô Lam, Thạch Trụ, Cổ Kiếm Hồn và các đồng minh khác dựng lên đang kịch liệt chống trả.
Tô Lam, dù đã thấm mệt và bụi đất bám đầy y phục, vẫn kiên định vung kiếm. Nàng hét lớn, giọng nói căng thẳng nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm: "Tần Mặc! Cẩn thận! Chúng càng lúc càng mạnh và hung hãn!" Thanh kiếm của nàng, vốn thanh thoát, giờ đây mang theo sức mạnh cuồng bạo, chém tan những xúc tu, những khối thịt đang lao vào. Nàng biết Tần Mặc đang làm gì, và nàng phải tạo đủ thời gian, đủ không gian cho hắn.
Cổ Kiếm Hồn, xoay tròn trong tay Tô Lam, không ngừng truyền đi ý niệm chiến đấu. "Chém! Diệt trừ những thứ đã mất bản chất!" Ý chí của nó sắc bén như lưỡi kiếm, nh��ng mỗi nhát chém, nó đều cảm nhận được sự đau đớn của "vật tính" bị bóp méo, khiến nó nghi ngờ về chính hành động của mình. Sự mâu thuẫn ấy tạo nên một luồng kiếm khí vừa mạnh mẽ vừa mang theo nỗi bi ai.
Thạch Trụ, vươn cao sừng sững, không nói một lời nhưng ý niệm của nó vững chãi như núi. Thân thể khổng lồ của nó rung chuyển, không phải vì sợ hãi, mà vì nó đang dồn nén toàn bộ sức mạnh để tạo ra một lá chắn vô hình, bảo vệ vòng ngoài. Những tảng đá khổng lồ, những mảnh đất bị nhiễm độc, dưới tác động của nó, đã biến thành những bức tường tạm thời, ngăn chặn làn sóng quái vật.
Tần Mặc không quay đầu lại, hắn cảm nhận được sự chiến đấu kiên cường của các đồng minh. Hắn biết, mọi gánh nặng đều dồn lên vai hắn. Hắn bước sâu hơn vào vùng lõi, ánh sáng thuần khiết từ hắn lan tỏa, cố gắng trấn áp năng lượng biến dị. Hắn né tránh những đòn tấn công của "thực thể biến dị" một cách khéo léo, không phải để tránh giao chiến, mà để tập trung toàn bộ năng lực "nghe ý chí". Hắn cố gắng phân biệt các tầng lớp ý chí chồng chéo, hỗn loạn đang gào thét xung quanh.
"Đây không phải là hủy diệt... đây là một sự sống sót sai lầm, một khát vọng tiến hóa méo mó," Tần Mặc thầm nghĩ, ý niệm của hắn xuyên qua lớp tạp âm điên cuồng. "Ta phải hiểu nó."
Hắn cảm nhận được sự ghê tởm, sự đói khát, sự mất phương hướng từ những thực thể này. Nhưng sâu thẳm hơn, hắn còn cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một khát khao muốn tồn tại, muốn tiếp tục là một phần của thế giới, dù phải trả giá bằng việc mất đi bản chất của chính mình. Những ngọn núi không muốn tan chảy, nhưng chúng sợ bị phá hủy hoàn toàn. Dòng sông không muốn cuộn chảy dung nham, nhưng nó sợ bị khô cạn. Cây cối không muốn vặn vẹo thành xúc tu, nhưng chúng sợ bị mục rữa. Chính nỗi sợ hãi và khát vọng sống sót bị bóp méo đã khiến chúng chấp nhận sự biến dị kinh hoàng này, như một cách để tiếp tục "tồn tại", dù sự tồn tại đó đã hoàn toàn sai lệch.
Tần Mặc biết, đây không phải là ý muốn của Huyền Vực, mà là sự cưỡng ép, sự tha hóa dưới bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã hiểu bản chất của sự biến dị này: nó là một tiếng kêu cứu bệnh hoạn, một sự phản kháng bị bẻ cong khỏi con đường đúng đắn. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút dao động trước cảnh tượng kinh hoàng. Hắn không thể lùi bước, không thể để sự điên cuồng này nuốt chửng tất cả.
Hắn tiếp tục đi sâu hơn, mỗi bước chân đều vững chãi, như thể hắn đang đi trên một con đường vô hình giữa biển lửa. Ánh sáng từ hắn không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là một làn sóng ý chí, nhẹ nhàng chạm vào từng thực thể biến dị, cố gắng lắng nghe, cố gắng thấu hiểu sâu hơn. Mùi hương thanh khiết từ hắn bắt đầu lan tỏa, yếu ớt nhưng kiên cường, đối chọi với mùi tanh hôi và lưu huỳnh đang bao trùm. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ không khí, và cả sức nóng rát của "khát vọng biến dị" đang bao vây hắn. Hắn không sợ hãi, mà chỉ càng thêm quyết tâm. Hắn phải tìm ra nguồn gốc của sự biến dị này, phải chạm tới trái tim của Huyền Vực, nơi tất cả đang bắt đầu và kết thúc.
***
Tần Mặc cuối cùng cũng đến được trung tâm của Vực Sâu Vô Định, nơi không gian trở nên siêu việt và vô định. Trước mặt hắn, Huyền Vực Tâm Châu, trái tim của toàn bộ Huyền Vực, giờ đây không còn là một khối ngọc bích trong suốt hay một tinh cầu rực rỡ. Nó đã biến thành một khối cầu khổng lồ, đen đỏ không ngừng phập phồng, tựa như một trái tim bệnh hoạn đang co bóp kịch liệt. Từ bề mặt của nó, những làn sóng "khát vọng biến dị" mạnh mẽ không ngừng tỏa ra, tựa như những cơn sóng thần ý chí đang cuộn trào, muốn nuốt chửng mọi thứ.
Bầu không khí ở đây không còn chỉ là áp lực nặng nề, mà là một sự ngột ngạt đến khó thở, như thể mọi sự sống, mọi ý chí khác đều bị nghiền nát dưới trọng lượng của khối cầu đen đỏ đó. Mùi tanh hôi và lưu huỳnh càng trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với một mùi hương lạ lẫm, ngọt ngào một cách bệnh hoạn, khiến tâm trí Tần Mặc thoáng chút choáng váng.
Tần Mặc đứng đối diện với Huyền Vực Tâm Châu, ánh sáng thuần khiết từ cơ thể hắn bùng cháy mạnh mẽ, tạo thành một rào cản vô hình, chống lại những làn sóng ý chí biến dị đang ào ạt ập đến. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí, linh hồn vào việc "nghe". Hắn "nghe" thấy hàng tỷ ý chí chồng chéo lên nhau, một bản hợp xướng hỗn loạn của sự đau đớn, tuyệt vọng, và sự sợ hãi bị tiêu diệt. Mỗi hạt cát, mỗi giọt nước, mỗi luồng khí, mỗi linh hồn, tất cả đều đang gào thét trong sự biến đổi cưỡng bức.
Nhưng xen lẫn vào đó, Tần Mặc còn cảm nhận được một "khát khao" mãnh liệt muốn sống sót, dù phải biến đổi thành bất cứ thứ gì, dù phải trở nên quái dị, không còn là chính mình. Đây chính là bản chất của "khát vọng biến dị" – không phải là sự hủy diại hoàn toàn, mà là một sự sống sót bệnh hoạn, méo mó. Huyền Vực Tâm Châu, dưới sự thúc đẩy của Thiên Diệu Tôn Giả, đã tự biến mình thành một thực thể khổng lồ, dung nạp mọi ý chí biến dị, biến chúng thành một dòng chảy năng lượng hỗn loạn, cố gắng "thăng hoa" theo một cách sai lầm.
Tần Mặc cố gắng lọc bỏ sự hỗn loạn, tìm kiếm những "tiếng thì thầm" yếu ớt, mờ nhạt của bản chất nguyên thủy đang bị chôn vùi sâu thẳm bên trong khối cầu đen đỏ. Hắn biết, đâu đó trong sự điên cuồng này, vẫn còn một tia hy vọng, một hạt nhân của ý chí chân chính của Huyền Vực, đang chống chọi lại sự tha hóa.
Hắn đặt tay lên không khí gần Huyền Vực Tâm Châu, không phải để tấn công, mà để thiết lập một sự kết nối. Ánh sáng thuần khiết từ hắn lan tỏa, không phải để trấn áp bằng sức mạnh, mà để trấn an, để khuếch đại những "tiếng thì thầm" yếu ớt ấy.
"Ta nghe thấy ngươi... ta hiểu sự sợ hãi của ngươi... nhưng đây không phải là con đường của ngươi. Ngươi vẫn có thể là chính mình," Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói trầm ổn, đầy đồng cảm. Hắn không phán xét, không lên án, chỉ đơn thuần là thấu hiểu. Hắn biết, Huyền Vực Tâm Châu, hay đúng hơn là tổng hòa ý chí của Huyền Vực, không muốn điều này. Nó đang bị ép buộc.
Từ xa, một giọng nói vang vọng, mang theo sự cuồng tín và hoảng loạn, xuyên qua không gian hỗn loạn: "Ngươi không hiểu! Đây là sự thăng hoa! Sự thanh tẩy! Huyền Vực sẽ tái sinh trong hình hài cao cấp hơn! Ngươi đang phá hoại!" Đó là Thiên Diệu Tôn Giả, hắn đang cố gắng kiểm soát Huyền Vực Tâm Châu từ một nơi nào đó, và hắn cảm nhận được sự can thiệp trực tiếp của Tần Mặc. Giọng nói của hắn không còn vẻ tự tin tuyệt đối, mà đã xen lẫn sự hoảng sợ và tức giận. Hắn không thể chấp nhận việc "thành quả" của mình bị lung lay.
Tần Mặc không để tâm đến tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn tập trung hoàn toàn vào Huyền Vực Tâm Châu. Hắn cảm nhận được sự run rẩy từ khối cầu đen đỏ, như thể nó đang phản ứng lại lời nói của hắn. Và rồi, giữa hàng tỷ ý chí hỗn loạn, một "tiếng thì thầm" yếu ớt, không lời, nhưng đầy cảm xúc, vang vọng trong tâm trí hắn.
"Cứu... giúp... ta... bản... chất..."
Tiếng thì thầm ấy không phải là một lời nói rõ ràng, mà là một luồng cảm xúc, một ý niệm cầu cứu mãnh liệt, một sự khao khát được trở về bản nguyên, được thoát khỏi xiềng xích của s�� biến dị. Nó yếu ớt như ngọn nến trước gió, nhưng lại kiên cường một cách đáng kinh ngạc, như một sợi dây mỏng manh nhưng không thể bị cắt đứt. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một niềm hy vọng mong manh. Huyền Vực chưa hoàn toàn mất đi, ý chí nguyên thủy của nó vẫn còn đó, đang chờ được đánh thức. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí, linh hồn vào việc kết nối với hạt nhân ý chí của Huyền Vực, bỏ qua mọi sự phản kháng từ bên ngoài, mọi tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả, mọi cám dỗ của khát vọng biến dị. Hắn phải chạm tới nó, phải thức tỉnh nó.
***
Trong một không gian vô định, siêu việt, vượt qua giới hạn của vật chất và thời gian, Tần Mặc cuối cùng cũng phá vỡ được lớp vỏ của "khát vọng biến dị" đang cuồng loạn. Hắn không còn ở Vực Sâu Vô Định, cũng không còn nhìn thấy khối cầu đen đỏ của Huyền Vực Tâm Châu bằng mắt thường. Hắn đang ở trong một không gian tĩnh lặng đến lạ lùng, như khoảnh khắc trước bình minh, nơi mọi âm thanh, mọi mùi hương của thế giới bên ngoài đều biến mất, chỉ còn lại sự giao thoa của ý chí.
Trước mặt Tần Mặc, không có hình thù cụ thể, mà là một "hạt nhân ý chí" yếu ớt nhưng kiên cường. Nó không phải là một vật thể, mà là một luồng ánh sáng mờ nhạt, lay động, run rẩy trong không gian hư vô. Đây chính là tổng hòa của những ý chí nguyên thủy của vạn vật Huyền Vực, đang chống chọi lại sự tha hóa, cố gắng giữ lấy bản chất của mình. Tần Mặc cảm nhận được sự tinh khiết, sự cân bằng, và một nỗi buồn sâu thẳm từ hạt nhân này, như thể nó đã phải chịu đựng một gánh nặng quá lớn trong hàng ngàn năm.
Tần Mặc cảm nhận được những ý chí của núi non muốn sừng sững, của dòng sông muốn chảy trôi, của cây cối muốn đâm chồi nảy lộc, của vạn vật muốn tồn tại theo cách nguyên bản nhất của chúng. Hắn nhận ra rằng Huyền Vực không hoàn toàn chấp nhận sự biến dị, mà đang bị cưỡng ép, bị bóp méo khỏi con đường vốn có của nó. Những "thực thể biến dị" bên ngoài không phải là kết quả của một sự tiến hóa tự nhiên, mà là một sự bóp m��o đau đớn, một tiếng kêu cứu bị lầm lạc.
Tần Mặc thầm thì, giọng nói tràn đầy hy vọng và cảm xúc dâng trào, không phải bằng lời, mà bằng ý niệm truyền thẳng vào hạt nhân: "Ta đã tìm thấy ngươi... ngươi vẫn ở đó... ý chí nguyên thủy của Huyền Vực. Ngươi vẫn muốn là chính mình."
Hạt nhân ý chí ấy phản ứng lại, không bằng lời, nhưng bằng một làn sóng cảm xúc rõ ràng hơn bao giờ hết, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau hàng ngàn năm bị đè nén. "Phục... hồi... cân... bằng... thoát... ly..."
Đó không phải là sự đòi hỏi sức mạnh, mà là một khát khao được trở về, được giải thoát khỏi gánh nặng của sự tha hóa. Tần Mặc cảm nhận được một tia hy vọng le lói, một con đường khả thi: khả năng "định hướng lại" hoặc "thanh tẩy" Huyền Vực Tâm Châu, đưa nó trở về bản chất cân bằng, không phải bằng cách tiêu diệt nó, mà bằng cách đánh thức ý chí nguyên thủy đã ngủ quên. Đây sẽ là một quá trình phức tạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn và đồng cảm sâu sắc, và có thể sẽ phải trả giá đắt. Nhưng nó là con đường duy nhất.
Đột nhiên, không gian tĩnh lặng này bị phá vỡ bởi một sự dao động dữ dội. Thiên Diệu Tôn Giả, cảm nhận được sự kết nối của Tần Mặc với hạt nhân ý chí của Huyền Vực, và sự dao động lớn trong "thành quả" của mình, đã không thể giữ được bình tĩnh. Giọng nói của hắn vang vọng khắp không gian, đầy hoảng loạn và tức giận tột độ: "Không thể nào! Ngươi đang làm gì? Ngươi đang phá hoại! Dừng lại!"
Hắn không thể hiểu được. Hắn tin rằng mình đang dẫn dắt Huyền Vực đến một "Tiên Giới" cao cấp hơn. Hắn không thể chấp nhận rằng có ai đó lại dám chống lại "ý chí vĩ đại" của hắn, dám "phá hoại" sự "thăng hoa" mà hắn đã dày công tạo ra. Sự mù quáng cố chấp vào niềm tin sai lầm đã đẩy hắn đến bờ vực của sự điên cuồng.
Tần Mặc mở mắt. Ánh sáng từ hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là sự phản chiếu mà là sự chủ động. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự kiên định, không hề dao động trước tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã tìm thấy con đường, m���t con đường gian nan nhưng khả thi. Hắn đã tìm thấy hạt nhân yếu ớt, và hắn sẽ không bao giờ buông tay.
Tần Mặc giữ vững liên kết với "hạt nhân yếu ớt" của Huyền Vực Tâm Châu. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phản ứng dữ dội hơn, có thể bộc lộ thêm những bí mật hoặc sức mạnh cấm kỵ khác để chống lại hắn. Và sự "hồi sinh" của Huyền Vực sẽ không dễ dàng, nó sẽ mang những dấu ấn của sự biến dị đã trải qua, ảnh hưởng đến quá trình tái thiết sau này. Nhưng hắn đã có hy vọng, có một mục tiêu rõ ràng. Hắn sẽ không dùng sức mạnh hủy diệt để đối đầu, mà sẽ dùng sự cân bằng, sự đồng cảm, và ý chí của chính Huyền Vực để dẫn dắt nó trở về bản chất của mình.
Tần Mặc hít thở sâu, sẵn sàng cho bước tiếp theo. Hắn sẽ không cho phép thế giới này bị tha hóa đến tận cùng. Hắn sẽ phục hồi bản chất, dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.