Vạn vật không lên tiên - Chương 1272: Hồi Chuông Hủy Diệt: Lương Tri Cuối Cùng Và Cơn Thịnh Nộ Của Thăng Tiên Cưỡng Chế
Từ Thiên Cung tan hoang, Tần Mặc phóng tầm mắt, hay đúng hơn là tầm cảm nhận, ra khắp Huyền Vực. Hắn không còn nhìn bằng nhục nhãn, mà bằng ý chí, bằng sự kết nối sâu thẳm với bản chất của vạn vật. Cái nhìn đó kinh hoàng hơn bất kỳ cảnh tượng hủy diệt nào mà hắn từng chứng kiến.
Huyền Vực, nơi từng là một thế giới tươi đẹp, tràn đầy linh khí và sự sống, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn không kiểm soát. Những ngọn núi cao ngất, sừng sững tự ngàn xưa, giờ đã đổ sụp, tạo thành những vết sẹo khổng lồ trên mặt đất. Những dòng sông cuồn cuộn linh lực, từng là huyết mạch của thế giới, giờ cạn khô, trơ đáy, hoặc hóa thành những dòng lũ cuồng nộ cuốn trôi mọi thứ, nhấn chìm những cánh đồng xanh mướt dưới lớp bùn đất chết chóc. Những khu rừng nguyên sinh cổ thụ, nơi ẩn chứa vô số sinh linh và bí ẩn, đã bị biến thành tro tàn, chỉ còn lại những thân cây cháy đen sừng sững như những bia mộ khổng lồ. Các thành phố, những trung tâm văn minh rực rỡ, giờ chỉ còn là những đống đổ nát, gạch đá ngổn ngang, không còn một bóng người.
Tiếng gào thét của gió xoáy, tiếng đất rung chuyển không ngừng, tiếng nước lũ cuồn cuộn gầm rú, và tiếng gầm rú của vô số linh thú bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn đã tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt, vang vọng khắp các ngóc ngách của thế giới. Mùi khét của lửa, mùi tanh của máu, mùi bùn đất ẩm ướt, và mùi tử khí nồng nặc hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở.
Tần Mặc cảm nhận được vô số ý chí của vạn vật đang rên rỉ, thoi thóp. Những con sông muốn chảy, nhưng bị cạn khô. Những ngọn núi muốn đứng vững, nhưng bị xé nát. Những cây cổ thụ muốn vươn mình, nhưng bị thiêu rụi. Những con thú muốn chạy trốn, nhưng lại điên loạn tấn công lẫn nhau. Chúng không còn bản chất, không còn ý chí tồn tại nguyên thủy, mà trở thành những thực thể méo mó, mất phương hướng, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và đau đớn. Đây là một cơn ác mộng đang hiện thực hóa, một địa ngục trần gian mà Thiên Diệu Tôn Giả đã tạo ra. Và giờ đây, không còn Thiên Diệu Tôn Giả hay Huyền Vực Tâm Châu để kiểm soát nó nữa. Mọi thứ đã hoàn toàn mất kiểm soát, trôi dạt trong sự hỗn loạn.
"Thế giới... đang chết dần sao?" Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy, ánh mắt nàng phản chiếu cảnh tượng kinh hoàng của Huyền Vực. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một sự hủy diệt toàn diện và đau đớn đến vậy. Ngay cả một kiếm khách kiên cường như nàng cũng không khỏi cảm thấy tuyệt vọng.
Tần Mặc nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận từng đợt đau đớn từ Huyền Vực tràn vào mình, như thể chính hắn đang bị xé nát cùng với thế giới. Hắn thở dốc, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà ánh lên một ngọn lửa kiên định, bất diệt. Hắn biết, nhiệm vụ của mình chưa kết thúc. Nó thậm chí còn khó khăn hơn nhiều. Đối phó với một cá nhân điên cuồng đã là một thử thách. Giờ đây, hắn phải đối mặt với sự điên loạn của cả một thế giới, với hàng tỷ ý chí đang tan rã, với một sự mất cân bằng đã đạt đến cực điểm.
"Không... nó không thể chết." Tần Mặc thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy sức nặng, như một lời thề. "Ta sẽ không để nó chết."
Thạch Trụ, vẫn sừng sững và trầm mặc, nhưng ánh sáng mờ ảo từ y giờ đây dường như mạnh mẽ hơn một chút, như một lời ủng hộ thầm lặng. Cổ Kiếm Hồn phát ra một tiếng ngân vang trầm thấp, không còn vẻ hoang mang, mà là một lời cam kết, một ý chí chiến đấu không hề vơi cạn. Tô Lam nhìn vào đôi mắt của Tần Mặc, thấy được ngọn lửa kiên cường trong đó. Nàng biết, dù có phải đối mặt với điều gì đi chăng nữa, họ sẽ không từ bỏ.
Huyền Vực đang ở điểm tận cùng, nhưng cũng là điểm khởi đầu cho một hành trình mới. Một hành trình tái thiết, một hành trình tìm kiếm sự cân bằng đích thực, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng. Con đường phía trước gian nan vạn phần, nhưng Tần Mặc và những người bạn đồng hành của hắn đã sẵn sàng đối mặt. Thiên Diệu Tôn Giả đã sụp đổ, nhưng di sản của hắn – sự hỗn loạn và mất cân bằng – vẫn còn đó, là thách thức lớn nhất mà Huyền Vực từng phải đối mặt.
***
Trong phế tích của Thiên Cung, nơi những cung điện ngọc vàng từng lơ lửng giữa mây trắng, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ trôi nổi trong không trung, Thiên Diệu Tôn Giả nằm vật vã. Hắn ta, từng là biểu tượng của quyền uy và sự thuần khiết, giờ đây chỉ còn là m���t kẻ thảm hại, thân thể bị năng lượng phản phệ giày vò, linh hồn bị vô số hình ảnh bi kịch bủa vây. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, từng sắc lạnh và đầy tính toán, giờ ánh lên sự sợ hãi tột cùng, một nỗi kinh hoàng hiện hữu trước sự sụp đổ của lý tưởng mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi. Tiếng gió xoáy thét gào qua những mái vòm đổ nát, không còn là âm thanh du dương mà là tiếng kêu than ai oán của một thế giới đang chết. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát đã biến mất, thay vào đó là mùi tanh nồng của linh khí mục rữa và bụi đá.
Những mảnh vỡ lương tri, những hình ảnh về vạn vật bị ép buộc thoát ly bản chất mà Tần Mặc đã phơi bày, liên tục lóe lên trong tâm trí hắn, như hàng ngàn lưỡi dao sắc bén cứa vào linh hồn. Hắn thấy những dòng sông khô cạn, những ngọn núi tan hoang, những khu rừng cháy rụi, và vô số sinh linh đang gào thét trong đau đớn. Mỗi hình ảnh là một lời kết tội, mỗi tiếng than là một đòn giáng vào niềm tin sắt đá của hắn. Nhưng lạ thay, sự sợ hãi và đau đớn đó không dẫn đến sự hối hận. Thay vào đó, nó biến thành một ngọn lửa điên cuồng, một sự phủ nhận tột độ.
"Không! Không thể... Đây không phải là kết cục!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm gừ, giọng nói khản đặc như tiếng đá vụn. Hắn giãy giụa đứng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể run rẩy, từng mảnh xương cốt như muốn lìa ra. "Sự hỗn loạn này... là do 'thăng tiên' chưa đủ mạnh! Chưa đủ nhanh! Các ngươi... các ngươi còn chưa đủ thuần khiết!"
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia sáng yếu ớt của lương tri lóe lên trong đôi mắt hắn. Hắn thì thầm, "Không... những gì ta đã làm..." Nhưng ngay lập tức, tia sáng đó bị nuốt chửng bởi bóng tối của sự điên loạn. Ý chí vặn vẹo của hắn đã tìm thấy một lý do, một sự biện minh cho cơn ác mộng đang diễn ra. Hắn tin rằng sự hủy diệt này không phải là hậu quả của hành động sai lầm, mà là dấu hiệu cho thấy hắn chưa đủ quyết liệt, chưa đủ tàn nhẫn trong việc thực hiện lý tưởng 'thăng tiên cưỡng chế'. Hắn cho rằng Huyền Vực đang phản kháng vì ý chí 'thăng tiên' còn quá yếu ớt, chưa đủ sức mạnh để thanh tẩy mọi tạp chất và đẩy vạn vật lên một cảnh giới cao hơn.
Với một tiếng gầm thét đau đớn và tuyệt vọng, giọng hắn vang vọng khắp Thiên Cung tan hoang như tiếng chuông vỡ, Thiên Diệu Tôn Giả tập trung tàn dư sức mạnh và ý chí. Hắn không còn là một tôn giả uy nghiêm, mà là một kẻ điên cuồng, bám víu vào ảo tưởng cuối cùng của mình. Hắn vươn hai tay lên trời, lòng bàn tay mở rộng, một cấm thuật cổ xưa bị cưỡng ép triệu hồi. Toàn thân hắn phát sáng một cách quỷ dị, không phải là ánh sáng thanh tịnh của linh lực, mà là một luồng năng lượng đen tối đan xen với ánh kim vàng chói lọi, tạo thành một luồng xoáy khổng lồ.
Luồng xoáy đó không chỉ hút lấy linh khí mà còn hút lấy cả bản chất của vạn vật xung quanh, biến chúng thành năng lượng thuần túy để nuôi dưỡng cấm thuật. Các tàn tích cuối cùng của Thiên Cung, những mảnh ngọc, vàng, những sợi mây trắng, bị kéo vào vòng xoáy, nghiền nát thành bụi mịn. Mây đen vần vũ kéo đến, che khuất cả bầu trời, từng tia sét đánh xuống liên tục, xé toạc không gian. Gió xoáy dữ dội cuồn cuộn, không còn là những làn gió nhẹ nhàng mà là những cơn lốc gào thét, mang theo mảnh vụn của Thiên Cung, đâm sầm vào các tầng mây bên dưới. Không khí trở nên đặc quánh bởi năng lượng hỗn loạn, mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và kim loại cháy. Bầu không khí nơi đây trở thành tâm bão của sự hủy diệt, một cỗ máy nghiền nát vạn vật đang được Thiên Diệu Tôn Giả kích hoạt, không phải để thăng tiên, mà để kéo tất cả xuống vực thẳm.
"Tiến lên! Nhanh hơn!" Thiên Diệu Tôn Giả gào thét, đôi mắt hắn long lên sòng sọc, hoàn toàn mất đi vẻ thanh lịch, uy nghiêm thường thấy. Hắn đã vượt qua ranh giới của lý trí, của lương tri. Giờ đây, hắn chỉ còn là một ý chí điên cuồng, một công cụ của sự hủy diệt, tin rằng càng đẩy nhanh quá trình, càng mạnh mẽ cưỡng ép, thì "thăng tiên" sẽ càng gần kề, và sự hỗn loạn này sẽ kết thúc. Hắn không hiểu rằng, mỗi giây phút hắn thúc đẩy cấm thuật, Huyền Vực lại càng lún sâu vào vực thẳm, và bản chất của vạn vật lại càng tan rã không thể cứu vãn.
***
Ở khu vực rìa của Thiên Cung, nơi những bức tường đá đổ nát còn sót lại như những người lính gác cuối cùng, Tần Mặc, Tô Lam, và Thạch Trụ đang cố gắng chống đỡ. Cổ Kiếm Hồn, trong dạng ý chí, rung động dữ dội bên cạnh Tần Mặc. Ánh sáng chói lòa từ tâm bão nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang thi triển cấm thuật rọi lên khuôn mặt kiệt quệ của họ, vẽ nên những đường nét căng thẳng và tuyệt vọng. Tiếng rít chói tai của năng lượng hỗn loạn, tiếng gầm thét xé lòng của Thiên Diệu, và tiếng đá vỡ vụn liên hồi tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng, đè nặng lên thính giác và tâm trí. Mùi khét của năng lượng, bụi đá, mồ hôi, pha lẫn mùi của linh khí bị bóp méo, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Tô Lam, với mái tóc đen dài rũ rượi và bộ y phục tu sĩ tinh xảo đã lấm lem bụi đất, cố gắng duy trì một lá chắn kiếm khí mỏng manh. Nàng nhíu chặt đôi mày thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây ánh lên sự lo lắng tột độ. Nàng chưa bao giờ cảm thấy bất lực đến vậy, khi sức mạnh của mình dường như chỉ là một giọt nước giữa đại dương sóng dữ.
"Tần Mặc, anh có sao không?" Tô Lam khẽ gọi, giọng nàng run rẩy, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của gió xoáy và năng lượng. Nàng quay sang nhìn hắn, thấy Tần Mặc đang nghiến chặt răng, cơ thể hắn run lên bần bật như đang chịu đựng một cơn đau đớn khủng khiếp. "Năng lượng này... nó đang xé nát mọi thứ! Chúng ta không thể giữ được lâu nữa!"
Quả thật, năng lượng từ Thiên Diệu Tôn Giả bùng nổ, không còn là những đợt sóng xung kích mà là một cơn lũ quét hủy diệt, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. Những vết nứt không gian, vốn đã rải rác khắp Huyền Vực, giờ đây mở rộng đột ngột như những vết thương hở toác trên bầu trời, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của Thiên Cung và cả những mảnh đất trôi nổi. Ánh sáng chói lòa của năng lượng hủy diệt và vàng kim đan xen, vẽ nên một khung cảnh tận thế.
Thạch Trụ, khổng lồ và vững chãi, giờ đây cũng rung chuyển dữ dội. Những đường vân rêu phong và dây leo cổ kính trên thân y như đang co giật. Ánh sáng mờ ảo từ y, dù vẫn kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi đau sâu sắc. Ý niệm của y truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, chậm rãi và nặng nề như chính bản chất của y: "Ý chí của hắn... đã hoàn toàn lệch lạc... Không thể đảo ngược... Huyền Vực... đang tan vỡ."
Cổ Kiếm Hồn, vẫn ở dạng ý chí nhưng phát ra một luồng khí tức sắc bén đến cực điểm, rung lên bần bật như muốn xé toạc lớp màn ngăn cách giữa hư vô và thực tại. "Hắn đang tự hủy diệt... và kéo theo tất cả. Ngươi phải ngăn hắn, Tần Mặc! Ngươi là hy vọng cuối cùng!" Giọng nói ý chí của Cổ Kiếm Hồn không còn vẻ hoang mang, mà thay vào đó là sự phẫn nộ tột độ trước sự mù quáng và tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó thấu cảm được nỗi đau của vạn vật bị bóp méo, bị hủy diệt không thương tiếc.
Tần Mặc, dù kiệt sức đến nỗi từng thớ thịt như bị xé toạc, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn ánh lên ngọn lửa kiên định, bất diệt. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí hỗn loạn, điên cuồng, không còn ranh giới giữa lý trí và cuồng vọng, từ Thiên Diệu Tôn Giả. Luồng ý chí đó không chỉ lan tỏa mà còn cưỡng ép, đẩy Huyền Vực vào trạng thái hủy diệt nhanh hơn bao giờ hết. Hàng tỷ tiếng gào thét của vạn vật, những tiếng kêu cứu vô vọng, những lời nguyền rủa phẫn nộ, tất cả như một dòng lũ cuồn cuộn đổ vào tâm trí Tần Mặc, khiến hắn đau đớn như bị xé nát. Hắn thấy những con thú đang biến dạng, cây cối đang hóa đá, những con sông đang sôi sục, và cả những ngọn núi đang sụp đổ. Tất cả đều bị kéo căng giữa sự tồn tại và sự biến mất cưỡng chế.
Tần Mặc nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu. Hắn thở dốc, giọng nói trầm khàn nhưng đầy sức nặng, như một lời thề nguyền. "Không... vẫn còn cách. Ta phải đi. Đây là lần cuối cùng." Hắn gạt nhẹ tay Tô Lam đang cố gắng níu giữ mình. Không một lời giải thích, không một cái nhìn do dự. Hắn biết, mọi lời nói đều vô nghĩa trong thời khắc này. Chỉ có hành động mới có thể thay đổi được số phận của Huyền Vực.
Hắn nhắm mắt lại, năng lực 'thấu hiểu ý chí' bùng phát mạnh mẽ nhất từ trước đến nay. Nó không chỉ là sự thấu cảm, mà còn là một loại ý chí trấn định, một ngọn đèn soi sáng trong bóng tối hỗn loạn. Hắn không tìm kiếm một lối thoát, mà tìm kiếm một điểm yếu, một khe hở trong sự điên cuồng của Thiên Diệu. Hắn phải đối mặt trực tiếp với Thiên Diệu Tôn Giả, không phải để giết hắn, mà để ngăn chặn hắn hủy diệt tất cả, ngăn chặn sự tan rã của bản chất vạn vật. Gánh nặng của cả một thế giới, của hàng tỷ ý chí đang gào thét, dồn cả lên đôi vai gầy của Tần Mặc. Hắn biết, đây sẽ là trận chiến cuối cùng, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí, bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.
***
Trong khi tâm bão hủy diệt đang bùng nổ tại Thiên Cung, thì ở khắp Huyền Vực, những cơn địa chấn kinh hoàng đang hoành hành dữ dội. Từ Vực Sâu Vô Định đến những ngọn núi lửa xa xôi, từ biển cả sâu thẳm đến những cánh đồng bất tận, không nơi nào thoát khỏi sự tàn phá. Các cột sáng năng lượng khổng lồ, đen tối và vàng kim, từ Thiên Cung đâm thẳng xuống các điểm yếu của Huyền Vực, như những mũi đinh khổng lồ đóng vào thân thể của thế giới. Mỗi cột sáng là một lưỡi dao, xé toạc lớp vỏ địa cầu, khiến mặt đất rung chuyển liên hồi, như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn.
Vực Sâu Vô Định, vốn đã là một vết nứt sâu thẳm, đáng sợ của thế giới, nay càng mở rộng một cách man rợ. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, giờ đây nứt toác, đổ sụp không ngừng, tạo thành những tiếng ầm ầm vang vọng từ sâu thẳm vực thẳm. Những vết nứt không gian nơi đây không còn chỉ là những khe hở mỏng manh, mà là những cửa ngõ khổng lồ dẫn vào hư không, hút lấy mọi thứ vào bên trong – những tảng đá khổng lồ, những mảnh đất, và cả những sinh linh xấu số. Gió mạnh thổi liên tục, không còn là những cơn gió mang theo mưa axit và sương mù độc, mà là những lốc xoáy năng lượng dữ dội, cuốn theo mưa máu và sương mù độc đặc quánh, khiến bầu trời bị xé toạc, để lộ ra khoảng không đen kịt đầy sao băng và những vì sao chết.
Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi vị của sự tận thế, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt chỉ qua cảm nhận ý chí. Bầu không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề. Ánh sáng hầu như không có, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, những ánh sáng ma quái của sự biến đổi và hủy diệt.
Những thành phố xa xôi, từng là trung tâm của nền văn minh, giờ chỉ còn là những đống đổ nát, gạch đá ngổn ngang, bị san phẳng bởi những trận địa chấn và sóng xung kích năng lượng. Các sinh linh, từ nhỏ bé đến khổng lồ, gào thét trong tuyệt vọng khi bản chất của chúng bị bóp méo. Những con chim trên trời rơi rụng như lá khô, thân thể biến dạng thành những khối thịt dị hợm. Những con cá dưới biển nổi lên, vảy rụng rời, mắt lồi ra, gào thét trong nỗi đau khi bản chất nước của chúng bị biến thành chất lỏng ăn mòn. Cây cối hóa thành đá, rồi vỡ vụn. Đất đai khô cằn, rồi nứt toác.
Tần Mặc cảm nhận được tất cả những điều này như một cơn đau thấu xương, một tiếng gào thét không ngừng trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được nỗi đau của từng viên đá, từng giọt nước, từng chiếc lá cây, từng con thú. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của một thế giới đang bị cưỡng bức, bị xé nát khỏi bản chất vốn có của mình. Hắn hiểu rằng thời gian không còn nhiều, mỗi giây phút trôi qua là một phần của Huyền Vực bị hủy diệt vĩnh viễn, không thể phục hồi.
Trong sâu thẳm tâm trí, Tần Mặc rên lên một tiếng đau đớn, không phải vì vết thương trên cơ thể, mà vì nỗi đau của vạn vật. "Nỗi đau này... sự hủy diệt này... hắn đã thực sự điên rồi. Không thể để nó tiếp diễn! Ta phải... ta phải làm gì đó!"
Hắn biết rằng, ngay cả khi Thiên Diệu Tôn Giả bị đánh bại, Huyền Vực cũng sẽ không thể trở lại như xưa. Sự hủy diệt tột độ này sẽ đòi hỏi một sự "tái thiết" toàn diện, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần và triết lý sống của vạn vật. Một thế giới đã từng bị ép buộc "thăng tiên" đến mức tan rã sẽ cần một con đường mới, một ý chí mới để dẫn dắt. Và Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu ý chí, với trái tim đồng cảm và ý chí kiên định, biết rằng hắn không thể lùi bước. Đây không còn là cuộc chiến cá nhân, mà là số phận của cả một thế giới. Trận chiến sắp tới sẽ không chỉ là sự đối đầu giữa sức mạnh và sức mạnh, mà là sự đối đầu giữa ý chí điên cuồng và ý chí bảo vệ, giữa sự mù quáng và sự thấu hiểu. Thiên Diệu Tôn Giả đã tự mình kéo Huyền Vực xuống vực thẳm, và Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn sẽ là người duy nhất có thể cố gắng níu giữ lại một tia hy vọng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.