Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1273: Xuyên Phá Hư Vô: Lưỡi Kiếm Của Ý Chí

Trong khi tâm bão hủy diệt đang bùng nổ tại Thiên Cung, thì ở khắp Huyền Vực, những cơn địa chấn kinh hoàng đang hoành hành dữ dội. Từ Vực Sâu Vô Định đến những ngọn núi lửa xa xôi, từ biển cả sâu thẳm đến những cánh đồng bất tận, không nơi nào thoát khỏi sự tàn phá. Các cột sáng năng lượng khổng lồ, đen tối và vàng kim, từ Thiên Cung đâm thẳng xuống các điểm yếu của Huyền Vực, như những mũi đinh khổng lồ đóng vào thân thể của thế giới. Mỗi cột sáng là một lưỡi dao, xé toạc lớp vỏ địa cầu, khiến mặt đất rung chuyển liên hồi, như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn.

Vực Sâu Vô Định, vốn đã là một vết nứt sâu thẳm, đáng sợ của thế giới, nay càng mở rộng một cách man rợ. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, giờ đây nứt toác, đổ sụp không ngừng, tạo thành những tiếng ầm ầm vang vọng từ sâu thẳm vực thẳm. Những vết nứt không gian nơi đây không còn chỉ là những khe hở mỏng manh, mà là những cửa ngõ khổng lồ dẫn vào hư không, hút lấy mọi thứ vào bên trong – những tảng đá khổng lồ, những mảnh đất, và cả những sinh linh xấu số. Gió mạnh thổi liên tục, không còn là những cơn gió mang theo mưa axit và sương mù độc, mà là những lốc xoáy năng lượng dữ dội, cuốn theo mưa máu và sương mù độc đặc quánh, khiến bầu trời bị xé toạc, để lộ ra khoảng không đen kịt đầy sao băng và những vì sao chết.

Mùi đất ch��t, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi vị của sự tận thế, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt chỉ qua cảm nhận ý chí. Bầu không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề. Ánh sáng hầu như không có, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, những ánh sáng ma quái của sự biến đổi và hủy diệt.

Những thành phố xa xôi, từng là trung tâm của nền văn minh, giờ chỉ còn là những đống đổ nát, gạch đá ngổn ngang, bị san phẳng bởi những trận địa chấn và sóng xung kích năng lượng. Các sinh linh, từ nhỏ bé đến khổng lồ, gào thét trong tuyệt vọng khi bản chất của chúng bị bóp méo. Những con chim trên trời rơi rụng như lá khô, thân thể biến dạng thành những khối thịt dị hợm. Những con cá dưới biển nổi lên, vảy rụng rời, mắt lồi ra, gào thét trong nỗi đau khi bản chất nước của chúng bị biến thành chất lỏng ăn mòn. Cây cối hóa thành đá, rồi vỡ vụn. Đất đai khô cằn, rồi nứt toác.

Tần Mặc cảm nhận được tất cả những điều này như một cơn đau thấu xương, một tiếng gào thét không ngừng trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được nỗi đau của từng viên đá, từng giọt nước, từng chiếc lá cây, từng con thú. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của một thế giới đang bị cưỡng bức, bị xé nát khỏi bản chất vốn có của mình. Hắn hiểu rằng thời gian không còn nhiều, mỗi giây phút trôi qua là một phần của Huyền Vực bị hủy diệt vĩnh viễn, không thể phục hồi.

Trong sâu thẳm tâm trí, Tần Mặc rên lên một tiếng đau đớn, không phải vì vết thương trên cơ thể, mà vì nỗi đau của vạn vật. "Nỗi đau này... sự hủy diệt này... hắn đã thực sự điên rồi. Không thể để nó tiếp diễn! Ta phải... ta phải làm gì đó!"

Hắn biết rằng, ngay cả khi Thiên Diệu Tôn Giả bị đánh bại, Huyền Vực cũng sẽ không thể trở lại như xưa. Sự hủy diệt tột độ này sẽ đòi hỏi một sự "tái thiết" toàn diện, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần và triết lý sống của vạn vật. Một thế giới đã từng bị ép buộc "thăng tiên" đến mức tan rã sẽ cần một con đường mới, một ý chí mới để dẫn dắt. Và Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu ý chí, với trái tim đồng cảm và ý chí kiên định, biết rằng hắn không thể lùi bước. Đây không còn là cuộc chiến cá nhân, mà là số phận của cả một thế giới. Trận chiến sắp tới sẽ không chỉ là sự đối đầu giữa sức mạnh và sức mạnh, mà là sự đối đầu giữa ý chí điên cuồng và ý chí bảo vệ, giữa sự mù quáng và sự thấu hiểu. Thiên Diệu Tôn Giả đã tự mình kéo Huyền Vực xuống vực thẳm, và Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn sẽ là người duy nhất có thể cố gắng níu giữ lại một tia hy vọng.

***

Trong khoảnh khắc Huyền Vực quằn quại trong thống khổ, Tần Mặc dẫn đầu liên minh, không chút do dự, lao thẳng vào trung tâm cơn bão hủy diệt do Thiên Diệu Tôn Giả tạo ra. Nơi đây từng là Thiên Cung tráng lệ, một quần thể cung điện ngọc vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo và lộng lẫy đến mức khiến phàm nhân phải ngỡ ngàng. Những cầu vồng tự nhiên từng kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, nay đã vỡ nát, chỉ còn là những mảnh vụn năng lượng hỗn loạn trôi dạt trong hư không. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời, giờ đây hóa thành cát bụi, bị xé toạc bởi những vết nứt không gian khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ vào vực sâu vô định. Tiếng gió mây du dương, tiếng nhạc tiên vang vọng, tiếng chim phượng hoàng hót líu lo đã bị thay thế hoàn toàn bởi tiếng gào thét của năng lượng, tiếng không gian vặn vẹo và tiếng than khóc vô vọng của vạn vật, vang vọng xuyên qua tâm trí Tần Mặc. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát đã biến thành mùi ozone cháy khét, mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc, một hỗn hợp kinh tởm của sự hủy diệt. Bầu không khí hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm giờ là một cơn lốc hỗn độn, đầy rẫy sự bạo ngược và áp lực nghẹt thở.

Hàng rào phòng ngự của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là những kết giới thông thường. Nó là một khối năng lượng hỗn độn, vừa là phòng thủ vừa là tấn công, đầy rẫy ảo ảnh và cấm chế, được dệt nên từ ý chí điên loạn của hắn và những mảnh vỡ của Huyền Vực Tâm Châu. Các luồng sáng đen kịt và vàng kim, mang theo sức mạnh hủy diệt và cưỡng chế thăng tiên, đan xen vào nhau, tạo thành một ma trận tử vong. Mỗi luồng sáng đều mang theo một ý chí cưỡng bức, bóp méo vật tính của những gì nó chạm vào, biến chúng thành những thực thể méo mó, vô tri, chỉ biết tấn công.

Tần Mặc không hề nao núng. Hắn hiểu rằng đây là cuộc đối đầu cuối cùng, không còn đường lui. Ánh mắt hắn, vốn sâu thẳm trầm tư, giờ đây bừng lên sự kiên định đến tột cùng. "Đây là con đường cuối cùng. Không được lùi bước!", ý niệm của hắn vang vọng trong tâm trí các đồng minh, một lời thề thầm lặng nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng hô hào nào.

Thạch Trụ, thân thể cổ kính nứt nẻ vì chịu đựng quá nhiều, phát ra ánh sáng vàng thổ hoàng, cố gắng trấn áp không gian xung quanh. Hắn vươn những rễ cây đá khổng lồ, xuyên qua những vết nứt, cố định những mảnh không gian đang trôi dạt, tạo ra một vùng ổn định nhỏ giữa sự hỗn loạn. Mỗi động tác của hắn đều chậm rãi, nặng nề, nhưng lại mang một sức mạnh bản nguyên vô biên, như nền móng của cả thế giới, chống đỡ sự sụp đổ.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết nay đã nhuốm màu máu và bụi bẩn, gầm thét một tiếng vang dội, chấn động cả không gian. "Kẻ điên này... hắn đang kéo cả Huyền Vực chôn cùng!", tiếng gầm của hắn không chỉ là sự giận dữ, mà còn là nỗi đau tột cùng khi chứng kiến thế giới bị tàn phá. Hắn tung ra những đòn vuốt sắc nhọn, không phải bằng móng thật, mà bằng linh lực hóa thành những luồng sáng trắng bạc, xé rách các lớp năng lượng phòng ngự điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả. Mỗi vết cào của hắn đều mang theo ý chí xé nát mọi thứ, mở ra con đường cho Tần Mặc.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng cụ thể, nhưng ý chí của nó như một bức tường thép vững chắc. Ánh sáng vàng đồng từ các bức tường thành hư ảo bao bọc lấy Tần Mặc và đồng minh, tạo thành một lá chắn kiên cố, chống lại những luồng năng lượng hủy diệt và những mảnh vỡ không gian va đập. Tiếng kim loại vang vọng trong tâm trí Tần Mặc: *“Sẽ không một ý chí nào bị bẻ cong, khi ta còn tồn tại!”*

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng ánh mắt phư���ng sáng ngời sự kiên định, thân hình mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh kiếm khách, liên tục vung kiếm. Thanh kiếm cổ của nàng, chuôi chạm khắc tinh xảo, phát ra những tia kiếm quang xanh lam sắc bén, cắt xuyên qua những ảo ảnh và cấm chế. Nàng vừa chiến đấu vừa không ngừng quan sát Tần Mặc, đôi mắt nàng ánh lên sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. "Mặc ca, cẩn thận! Hắn đang tập trung sức mạnh!", nàng hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến.

Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, vẫn giữ vẻ phong trần như thường lệ. Hắn di chuyển như một bóng ma, lướt qua những khe hở của cấm chế, đôi tay không ngừng vẽ ra những phù văn cổ xưa trong không khí. Những phù văn đó không mang sức mạnh tấn công trực diện, mà như những mũi kim vô hình, dò xét và khai thác những điểm yếu nhỏ nhất trong hàng rào phòng ngự của Thiên Diệu Tôn Giả, tạo ra những khe hở thoáng qua cho Tần Mặc. Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng: "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Hắn đã quên điều đó quá lâu rồi."

Tần Mặc cảm nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ các đồng minh. Hắn biết mình không đơn độc. Hắn nắm chặt Vô Danh Kiếm, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt đen láy sâu thẳm tập trung cao độ, quan sát từng dòng chảy năng lượng, từng biến động nhỏ nhất trong hàng rào phòng ngự của Thiên Diệu Tôn Giả. Mùi tanh hôi của tà khí và mùi máu tanh từ những sinh linh dị biến xộc thẳng vào mũi, càng làm hắn thêm quyết tâm. Hắn cảm nhận được sức ép khổng lồ từ năng lượng hỗn loạn, sự lạnh lẽo của năng lượng hủy diệt, khiến da thịt như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Nhưng không gì có thể lay chuyển ý chí của hắn. Hắn không dùng sức mạnh thuần túy để phá vỡ, mà dùng năng lực thấu hiểu ý chí, tìm kiếm sự mất cân bằng, sự hỗn loạn trong chính ý chí điên cuồng của đối thủ.

***

Tần Mặc xuyên qua những lớp phòng ngự đầu tiên, tiến gần hơn đến tâm điểm hủy diệt, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ngự trị. Cảnh tượng nơi đây còn kinh hoàng hơn những gì hắn hình dung. Các cung điện ngọc vàng đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khối năng lượng hỗn độn khổng lồ, xoáy tròn không ngừng, phát ra những tia sáng đen kịt và vàng kim chói lòa, nuốt chửng mọi ánh sáng khác. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và ozone cháy khét, kèm theo tiếng gào thét không gian bị vặn vẹo đến cực điểm. Những vết nứt không gian ở đây không còn là những khe hở, mà là những vực thẳm đen ngòm, không ngừng mở rộng, hút lấy những mảnh vỡ của Thiên Cung, những tảng đá khổng lồ, thậm chí cả những tia sáng năng lượng lọt vào.

Tần Mặc cảm nhận được sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, nó không chỉ là một ý niệm, mà là một làn sóng năng lượng mạnh mẽ, bóp méo mọi giác quan, khiến tâm trí hắn chao đảo. Nhưng sâu thẳm trong làn sóng điên loạn đó, hắn còn cảm nhận được một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, những mảnh vỡ của lương tri, của nỗi đau và hối hận. Hàng rào phòng thủ giờ đây không chỉ là năng lượng thuần túy, mà còn là những ảo ảnh kinh hoàng, những ký ức bi thảm mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra. Những hình ảnh về vạn vật bị biến dạng, bị ép buộc thăng tiên trong đau đớn, những khuôn mặt của những người từng tin tưởng hắn, giờ đây đầy oán hận và tuyệt vọng, liên tục hiện ra trước mắt Tần Mặc.

Một ảo ảnh hiện ra, một con chim phượng hoàng rực rỡ, vốn là biểu tượng của sự tái sinh, giờ bị xiềng xích bởi những sợi xích năng lượng vàng kim, thân thể nó vặn vẹo, lông vũ rụng rời, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Tần Mặc như cầu xin sự giải thoát. Tiếp theo là một con rồng khổng lồ, thân hình rắn chắc giờ bị biến thành một khối thịt nhũn nhão, vảy rồng bong tróc, tiếng gầm của nó không còn là uy vũ mà là tiếng rên rỉ đau đớn. Những hình ảnh này không chỉ là thị giác, mà chúng còn mang theo "ý chí tồn tại" bị bóp méo của vạn vật, những lời than khóc không ngừng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy tim mình như bị hàng ngàn mũi kim đâm.

Tần Mặc phải dùng năng lực thấu hiểu ý chí của mình để phân biệt thật giả, tìm ra điểm yếu trong sự hỗn loạn đó. Hắn nhắm mắt lại, không nhìn bằng mắt thường, mà "cảm" bằng ý chí. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng ảo ảnh, chúng tuy mạnh mẽ nhưng lại thiếu đi sự chân thật của "vật tính", chúng chỉ là sự tái tạo méo mó của nỗi sợ hãi và hối hận trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả.

"Thăng... thăng tiên! Tất cả phải thăng tiên! Thế giới này... sẽ trở thành tiên giới!", tiếng vọng của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên trong tâm trí Tần Mặc, đầy điên loạn và cố chấp. Giọng nói hắn không còn là trầm ấm uy áp như xưa, mà là một tiếng gầm gừ méo mó, trộn lẫn giữa sự tự tin mù quáng và nỗi sợ hãi tột cùng. "Các ngươi không hiểu! Ta đang cứu rỗi tất cả! Sự hỗn loạn này... là cái giá phải trả cho một thế giới hoàn mỹ hơn!"

Tần Mặc, với ý chí kiên định, đáp lại bằng một ý niệm mạnh mẽ, xuyên qua lớp lớp ảo ảnh: "Không phải bằng cách này! Ý chí của ngươi đang bóp méo tất cả! Ngươi không cứu rỗi, ngươi đang hủy diệt! Ngươi đang ép buộc vạn vật mất đi bản chất của chúng, biến chúng thành những cái bóng vô hồn của khát vọng sai lầm của ngươi!"

Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc rung lên nhè nhẹ, như cộng hưởng với ý chí của chủ nhân. Nó không chỉ là một thanh kiếm, nó là vật thể đã chứng kiến bao nhiêu kiếp người, bao nhiêu bản chất. Tần Mặc né tránh những đòn tấn công bất ngờ từ các ảo ảnh, chúng mang theo ý chí căm phẫn và tuyệt vọng, cố gắng bám víu vào hắn. Hắn không dùng sức mạnh để đẩy lùi chúng, mà dùng sự thấu hiểu. Hắn cảm nhận được nỗi đau của chúng, và ý chí của hắn truyền đi một thông điệp an ủi, một lời hứa về sự cân bằng bản chất. Những ảo ảnh đó, thay vì tiếp tục tấn công, lại chững lại, như thể chúng đang lắng nghe, đang hồi tưởng lại bản chất vốn có của mình trước khi bị bóp méo.

Vô Danh Khách, theo sát Tần Mặc, vẫn không ngừng tung ra những phù văn bí ẩn. Hắn không trực tiếp chiến đấu với các ảo ảnh, mà dùng những kỹ thuật khai phá điểm yếu, khiến cho các ảo ảnh này trở nên mờ nhạt hơn, mất đi sự kết nối với ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. "Các ảo ảnh này... là vết sẹo trong tâm hồn hắn. Chúng ta không thể hủy diệt chúng, chỉ có thể khiến chúng bộc lộ bản chất thật sự."

Càng tiến sâu, Tần Mặc càng cảm nhận rõ ràng hơn sự giằng xé trong nội tâm Thiên Diệu Tôn Giả. Đôi khi, một tia lương tri yếu ớt, một ký ức về Vô Tính Thành, về những ngày bình yên trước đây, lại lóe lên trong dòng chảy năng lượng điên loạn. Nhưng ngay lập tức, nó lại bị nhấn chìm bởi làn sóng của sự cố chấp, của khát vọng thăng tiên mù quáng. Tần Mặc hiểu rằng, Thiên Diệu Tôn Giả đã lạc lối quá sâu, quá lâu. Hắn không thể được cứu vãn bằng lời nói, mà phải bị ngăn chặn bằng hành động.

Sức ép không gian càng lúc càng lớn, cảm giác vặn vẹo như muốn xé nát cơ thể Tần Mặc. Mỗi bước đi là một nỗ lực khổng lồ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Huyền Vực, tiếng gào thét của vạn vật trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, như một bản giao hưởng bi tráng của sự tận thế. Hắn biết mình đang đi trên sợi chỉ mỏng manh giữa sự sống và cái chết, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Nhưng hắn không thể dừng lại. Vì phía sau hắn, là tất cả những gì còn sót lại của Huyền Vực.

***

Khi Tần Mặc gần như chạm tới trung tâm của khối năng lượng hỗn độn, nơi một luồng sáng chập chờn, xanh lam yếu ớt đang ẩn hiện – đó chính là tàn dư của Huyền Vực Tâm Châu, trái tim của thế giới này – Thiên Diệu Tôn Giả, trong một khoảnh khắc điên cuồng tột độ, dồn toàn bộ sức mạnh còn sót lại để tạo ra một đợt sóng năng lượng cuối cùng. Tiếng gầm thét của hắn không còn là lời nói, mà là một tiếng rống man rợ, vang vọng khắp không gian, mang theo sự tuyệt vọng và cố chấp của một kẻ sắp thất bại nhưng không chịu chấp nhận.

Đợt sóng năng lượng này mạnh hơn bất kỳ thứ gì trước đó, nó không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự kết tinh của mọi ý chí điên loạn, mọi khát vọng thăng tiên bị bóp méo, mọi nỗi đau mà hắn đã gây ra. Các vết nứt không gian mở rộng đến cực điểm, như những miệng vực khổng lồ nuốt chửng cả bầu trời. Những mảnh vỡ của Thiên Cung, những luồng năng lượng đen kịt, vàng kim, tất cả đều bị cuốn vào một cơn lốc hủy diệt, tạo ra một cảnh tượng tận thế, nơi mọi thứ đều vặn vẹo và sụp đổ. Mùi kim loại cháy, mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo thành một hơi thở tử vong. Ánh sáng chói lòa từ các vụ nổ năng lượng liên tục bùng lên, khiến Tần Mặc phải nheo mắt, cảm giác như đang đứng giữa một vầng hào quang của sự hủy diệt.

Nhưng chính sự cố chấp này, chính việc hắn dồn toàn bộ ý chí và năng lượng vào một đòn tấn công hủy diệt cuối cùng, đã tạo ra một khe hở cực nhỏ, một điểm yếu trong bức tường ý chí điên loạn của hắn. Trong khoảnh khắc Thiên Diệu Tôn Giả mất kiểm soát tạm thời, khi hắn quá tập trung vào việc phóng thích sức mạnh, tâm trí hắn bộc lộ một sự trống rỗng ngắn ngủi, một vết nứt trong lớp vỏ phòng ngự vô hình. Đó là một khe hở chỉ tồn tại trong tích tắc, chỉ có Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu ý chí và sự tập trung cao độ, mới có thể nhận ra.

"Chính là lúc này!", Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm, vang vọng trong tâm trí của các đồng minh. Hắn không chút do dự. Toàn bộ ý chí của hắn, sự kiên định của hắn, nỗi đau của hắn vì vạn vật, tất cả đều được dồn nén vào Vô Danh Kiếm. Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bùng cháy. Từ một thanh kiếm cổ gỉ sét, nó hóa thành một luồng sáng chói lòa, sắc bén đến cực điểm, như một tia sét xé toạc màn đêm. Ý chí kiêu hãnh của Cổ Kiếm Hồn, kết hợp với ý chí bảo vệ của Tần Mặc, tạo thành một sức mạnh xuyên phá không gì sánh bằng.

"Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!", Cổ Kiếm Hồn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tiếng nói của nó không còn là lời nói mà là một luồng năng lượng thuần túy, hòa nhập vào Vô Danh Kiếm.

Tần Mặc lao qua khe hở, thân hình hắn như một mũi tên xé gió, không gian xung quanh hắn dường như bị bẻ cong, né tránh mọi đòn tấn công hủy diệt. Hắn cảm nhận được sức ép khổng lồ từ năng lượng hỗn loạn, cảm giác không gian bị vặn vẹo như muốn nghiền nát mình. Những tiếng gầm rú của Huyền Vực đang tan rã, tiếng nứt vỡ của không gian, tiếng gầm thét của Bạch Hổ Lão Tổ khi hắn phải căng mình chống đỡ, tiếng va chạm của năng lượng, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng điên cuồng. Nhưng trong tâm trí Tần Mặc, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Huyền Vực Tâm Châu.

Tô Lam, Vô Danh Khách, Thạch Trụ, Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, tất cả đều dốc toàn lực, tạo thành một lá chắn cuối cùng, chống đỡ cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả, mua lấy từng tích tắc quý giá cho Tần Mặc. Mồ hôi của Tô Lam chảy dài trên khuôn mặt thanh tú, kiếm quang của nàng đã trở nên mờ nhạt. Thạch Trụ nứt toác thêm nhiều vết, nhưng vẫn sừng sững. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn khi một luồng năng lượng xé qua lớp phòng ngự của hắn.

Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc chém ra một đường kiếm quang rực rỡ, không phải là một chiêu thức hoa mỹ, mà là một nhát chém thuần túy của ý chí. Kiếm quang ấy xuyên thủng lớp năng lượng cuối cùng, nhắm thẳng vào vị trí của Thiên Diệu Tôn Giả. Nơi đó, trong tâm điểm của sự hủy diệt, Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng sừng sững, thân hình thanh lịch, mái tóc trắng như tuyết bay lượn trong cơn bão năng lượng. Đôi mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn sắc lạnh mà đã hoàn toàn điên loạn, tràn ngập ảo tưởng về một "tiên giới" mà hắn đang cố gắng tạo ra. Hắn không nhìn thấy Tần Mặc, hắn chỉ nhìn thấy một thế giới đang "thăng hoa" theo ý chí của hắn.

Nhưng ngay phía sau hắn, một luồng sáng xanh lam yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió, chính là tàn dư của Huyền Vực Tâm Châu. Nó là trái tim của thế giới, là bản nguyên của vạn vật, giờ đang bị bóp méo, bị xiềng xích bởi ý chí điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng vẫn còn đó một tia hy vọng. Tia sáng xanh lam đó, yếu ớt nhưng kiên cường, như một lời cầu cứu cuối cùng, như một tiếng gọi vọng từ sâu thẳm bản chất của Huyền Vực, gửi đến Tần Mặc.

Tần Mặc cảm nhận được tia sáng đó, cảm nhận được nỗi đau của nó, và ý chí của hắn càng thêm vững vàng. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Hắn phải tiếp cận nó, phải chạm vào nó, phải giải phóng nó. Con đường tái thiết Huyền Vực sẽ gian nan, nhưng tia sáng này chính là khởi đầu.

Kiếm quang rực rỡ của Vô Danh Kiếm, mang theo ý chí của Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, chém thẳng vào lớp năng lượng bao bọc Thiên Diệu Tôn Giả, hướng về Huyền Vực Tâm Châu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free