Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1274: Hồi Ức Vô Cực: Xuyên Thấu Tâm Châu

Trong khoảnh khắc Vô Danh Kiếm xé toạc lớp năng lượng hỗn loạn, Tần Mặc cảm nhận một luồng sức mạnh cổ xưa, nguyên thủy và đầy đau đớn như chạm vào chính trái tim của Huyền Vực. Kiếm quang rực rỡ mang theo ý chí kiên định của hắn và Cổ Kiếm Hồn, không một chút do dự, xuyên thẳng đến mục tiêu. Nó không chém vào Thiên Diệu Tôn Giả, mà lướt qua thân hình lơ lửng của hắn, hướng về luồng sáng xanh lam yếu ớt đang chập chờn ngay phía sau – chính là Huyền Vực Tâm Châu.

Tần Mặc, với toàn bộ sự tập trung của mình, đã không còn để ý đến sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Mục tiêu duy nhất của hắn là tiếp cận nguồn gốc của mọi s��� sống và nỗi đau này. Khi Vô Danh Kiếm chạm vào rìa của Huyền Vực Tâm Châu, một luồng năng lượng xanh lam tinh khiết nhưng đầy thống khổ tức thì truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, xuyên qua Vô Danh Kiếm, qua cánh tay, và lan tỏa khắp cơ thể hắn. Đó là một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ, như thể hắn đang ôm lấy một sinh linh khổng lồ đang hấp hối.

Nhưng ngay lập tức, một luồng tà khí đỏ ngầu, đặc quánh như máu đặc, bùng phát từ lòng bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đã đứng bất động trong khoảnh khắc Tần Mặc xuyên phá. Hắn gầm lên một tiếng dữ dội, không còn là tiếng nói của một tu sĩ mà là tiếng gào thét của một con thú bị dồn vào đường cùng, của một kẻ điên loạn bị cướp mất ảo ảnh cuối cùng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên sự tàn bạo và tuyệt vọng.

"Ngươi không thể! Không ai có thể ngăn cản con đường thăng tiên vĩ đại này! Cút đi!", giọng hắn gào lên, âm thanh chói tai như tiếng kim loại bị xé rách, vang vọng khắp Thiên Cung. Luồng tà khí đỏ ngầu ấy không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự phẫn n��, sự cố chấp, và cả những mảnh vỡ của lương tri đang giãy giụa trong tâm hồn Thiên Diệu Tôn Giả, tất cả tập trung thành một đòn đánh chí mạng, lao thẳng tới Tần Mặc.

Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của sự thanh khiết và thần thánh, giờ đây đã trở thành một chiến trường hoang tàn. Các cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa mây trắng, giờ nứt toác, đổ vỡ, những mảnh vụn lấp lánh rơi xuống như những giọt lệ. Các cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây đã biến mất, thay vào đó là những khe nứt không gian tối tăm, sâu hoắm, nuốt chửng mọi thứ. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm không còn du dương, mà rít lên như tiếng gào thét của những linh hồn bị mắc kẹt. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát đã bị thay thế bởi mùi khí độc nồng nặc và mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những vết nứt không gian, một mùi hôi thối của sự hủy diệt đang lan tràn. Không khí không còn tinh khiết, mà đặc quánh bởi năng lượng hỗn loạn, đè nén lên vạn vật, nặng nề đến nghẹt thở.

Tần Mặc không hề nao núng. Hắn biết, đây không phải là lúc sợ hãi. Hắn đã chạm vào Huyền Vực Tâm Châu, đã cảm nhận được sự sống và cái chết của nó. Luồng tà khí đỏ ngầu của Thiên Diệu Tôn Giả lao đến, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi. Nhưng Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc bừng sáng, không phải là ánh sáng rực rỡ chói mắt, mà là một vầng sáng dịu nhẹ, thanh khiết, như một ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa đêm tối. Hắn không né tránh, mà dùng Vô Danh Kiếm đón đỡ trực diện. Một tiếng va chạm kinh thiên động địa nổ ra, không khí xung quanh bị xé toạc, tạo thành một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa khắp Thiên Cung, khiến các cấu trúc còn sót lại lung lay dữ dội.

Tần Mặc cảm nhận một áp lực khổng lồ đè nặng lên cánh tay, như thể đang đỡ cả một ngọn núi lửa đang phun trào. Hắn lùi lại một bước, rồi hai bước, gót chân cày sâu vào những phiến ngọc bích nứt vỡ của Thiên Cung. Hắn không dùng sức mạnh đối chọi lại sức mạnh, mà dùng ý chí kiên định và sự thấu hiểu. Vô Danh Kiếm rung lên bần bật trong tay hắn, nhưng không hề gãy đổ. C��� Kiếm Hồn, trong khoảnh khắc đó, đã hòa làm một với Tần Mặc, truyền cho hắn sự bền bỉ của hàng ngàn năm chiến đấu.

"Không phải của ngươi. Nó là của vạn vật!", Tần Mặc thầm nghĩ, ý niệm ấy còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào, xuyên thẳng vào tâm trí điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không muốn tranh chấp quyền sở hữu, hắn chỉ muốn bảo vệ. Trong khi Vô Danh Kiếm đang ngăn chặn luồng tà khí đỏ ngầu, Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn bằng mắt thường. Hắn cần "nghe" bằng trái tim, bằng ý chí tồn tại của chính mình, để xuyên thấu lớp năng lượng hỗn loạn, xuyên thấu sự điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, để kết nối sâu hơn với Huyền Vực Tâm Châu.

Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ Huyền Vực Tâm Châu, một sự rung động không phải của năng lượng thuần túy, mà của một sinh linh đang giãy giụa trong đau đớn tột cùng. Nó không chỉ là đau đớn về thể xác, mà là nỗi đau của một bản thể đang bị cưỡng bức, bị bóp méo, bị tước đoạt đi bản chất. Luồng sáng xanh lam yếu ớt ấy chập chờn, như một tia hy vọng mong manh giữa biển cả tăm tối, nhưng cũng như một ngọn nến sắp tắt, đang kêu cứu. Tần Mặc biết, hắn phải nhanh lên. Từng giây trôi qua, Huyền Vực Tâm Châu lại càng bị suy kiệt, bị phong ấn sâu hơn vào ảo tưởng "thăng tiên" của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn phải "thức tỉnh" nó, phải giúp nó tìm lại chính mình, trước khi quá muộn.

Áp lực từ đòn tấn công của Thiên Diệu Tôn Giả ngày càng tăng, dường như hắn đang dốc cạn sinh lực cuối cùng để đè bẹp Tần Mặc. Tần Mặc cảm thấy ngũ tạng như bị thiêu đốt, nhưng hắn không mở mắt. Hắn tin vào Vô Danh Kiếm, tin vào Cổ Kiếm Hồn, và hơn hết, hắn tin vào ý chí của chính mình. Hắn phải giữ vững phòng tuyến này, dù chỉ trong một khoảnh khắc, để tâm trí hắn có thể du hành sâu vào bên trong Huyền Vực Tâm Châu, nơi bản chất của Huyền Vực đang bị giam cầm. Hắn đã đến đây, không phải để chiến đấu bằng bạo lực, mà để thấu hiểu và giải phóng.

***

Khi Tần Mặc nhắm mắt, thế giới vật chất hỗn loạn của Thiên Cung tan biến. Hắn không còn thấy những cung điện đổ nát, không còn nghe tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả, cũng không còn cảm nhận áp lực kinh hoàng từ luồng tà khí đỏ ngầu. Hắn đã xuyên thấu vào một không gian khác, một không gian siêu việt, nơi thời gian và không gian vật lý không còn ý nghĩa. Đây chính là bên trong Huyền Vực Tâm Châu, bản nguyên của vạn vật, trái tim của Huyền Vực.

Ban đầu, Tần Mặc bị choáng ngợp bởi một dòng chảy khổng lồ của ký ức và cảm xúc. Đó không phải là những hình ảnh rõ ràng hay những âm thanh cụ thể, mà là những rung động tinh thần, những tầng sóng ý niệm cuộn trào như đại dương vô tận. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát nhỏ bé bị cuốn trôi giữa cơn lũ lịch sử, giữa hàng tỷ năm hình thành và phát triển của Huyền Vực.

Hắn "thấy" Huyền Vực được hình thành từ thuở hồng hoang, khi các nguyên tố hỗn mang kết hợp, khi ý chí đầu tiên của sự sống nảy mầm. Đó là một dòng chảy thuần khiết, yên bình, một sự khởi đầu diệu kỳ. Hắn "nghe" được tiếng khát vọng thuần túy của những sinh linh đầu tiên: một ngọn núi muốn vươn cao, một dòng sông muốn chảy mãi, một hạt mầm muốn đâm chồi nảy lộc, một ngọn lửa muốn bùng cháy. Tất cả đều là những "vật tính" nguyên bản, không tranh đoạt, không tham lam, chỉ đơn thuần là muốn "là chính nó". Bầu không khí lúc đó tràn ngập sự hòa hợp và cân bằng, một sự sống động không cần đến sự "thăng hoa" hay "thành tiên" nào.

Nhưng rồi, dòng chảy yên bình ấy bắt đầu bị xáo trộn. Tần Mặc "cảm nhận" được sự xuất hiện của những ý niệm khác, những khát vọng không còn thuần túy. Đó là khát vọng muốn vượt lên trên, muốn mạnh hơn, muốn bất tử. "Thăng tiên" – từ ngữ này vang vọng như một tiếng chuông ám ảnh, dần dần biến thành một luồng năng lượng cưỡng ép, tàn phá sự cân bằng vốn có. Hắn "thấy" những sinh linh bị ép buộc phải thay đổi bản chất, phải vặn vẹo vật tính của mình để chạy theo một mục tiêu không thuộc về chúng. Một dòng sông không còn muốn chảy mà muốn bay lên trời, một ngọn núi không còn muốn vững chãi mà muốn biến thành mây.

Nỗi đau khổ tột cùng bắt đầu cu��n trào. Những ký ức vỡ vụn trôi dạt trong không gian tinh thần, như những mảnh kính vỡ phản chiếu hình ảnh của sự biến dạng và hủy diệt. Hắn "nghe" những tiếng rên rỉ vô hình từ sâu thẳm của vạn vật, không phải tiếng kêu than bằng lời, mà là những rung động của sự tuyệt vọng, của sự mất mát. Mỗi tiếng rên rỉ ấy như một nhát dao đâm vào trái tim Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của một tảng đá bị ép buộc phải hóa thành ngọc, nỗi thống khổ của một loài cây bị buộc phải nở ra những bông hoa không thuộc về mùa của nó.

Tâm Châu không phải là một thực thể có ý thức cá nhân, mà là tổng hòa của mọi ý chí tồn tại trong Huyền Vực. Nó là một trí tuệ cổ xưa, một kho tàng ký ức khổng lồ, nhưng giờ đây đang bị giày vò, bị bóp nghẹt dưới áp lực của "thăng tiên cưỡng chế". Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ, nhưng méo mó, đang trói buộc Tâm Châu, hút cạn sức sống của nó. Đó chính là ý chí điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, được truyền vào đây thông qua những phong ấn và nghi thức c���m kỵ.

Giữa biển hỗn loạn của ký ức và nỗi đau, Tần Mặc cố gắng tìm kiếm "ý chí gốc" của Tâm Châu, một tia sáng xanh lam yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió. Nó là bản chất thuần khiết nhất, là lời thì thầm của Huyền Vực trước khi bị nhiễm độc bởi khát vọng thăng tiên. Hắn biết, nếu muốn giải phóng Tâm Châu, hắn phải chạm vào tia sáng đó, phải thức tỉnh nó, phải giúp nó tìm lại tiếng nói của chính mình.

"Ta nghe thấy ngươi...", Tần Mặc truyền đi ý niệm của mình, không bằng lời nói mà bằng cảm xúc, bằng sự thấu hiểu sâu sắc, "Ta hiểu nỗi đau của ngươi... Ta biết ngươi không muốn bị cưỡng ép... Hãy kháng cự!"

Ý niệm của hắn như một làn sóng dịu dàng, xuyên qua những lớp ký ức đau khổ, tìm đến tia sáng xanh lam yếu ớt kia. Hắn truyền vào đó không chỉ là lời nói, mà là sự đồng cảm, là niềm tin vào bản chất của vạn vật. Hắn cho Tâm Châu thấy hình ảnh của Vô Tính Thành, nơi vạn vật sống an nhiên, không truy cầu thăng tiến, nơi một con suối chỉ muốn chảy, một ngọn cỏ chỉ muốn xanh. Hắn cho nó thấy những con người sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao, nhưng luôn tràn đầy niềm vui sống. Đó là một lời mời gọi, một lời nhắc nhở về một con đường khác, một sự cân bằng bị lãng quên.

Tần Mặc không ép buộc Tâm Châu làm gì, hắn chỉ đưa ra một lựa chọn, một khả năng. Hắn muốn nó tự mình thức tỉnh, tự mình kháng cự. Cảm giác rung động từ Tâm Châu trở nên mãnh liệt hơn, không còn là tiếng rên rỉ của sự đau đớn mà là một sự chấn động của ý chí. Tia sáng xanh lam yếu ớt kia bỗng lóe lên mạnh mẽ hơn một chút, như thể nó đã "nghe" thấy Tần Mặc, đã "nhớ" ra bản chất của mình.

Nhưng ngay lập tức, một luồng năng lượng đen tối, lạnh lẽo như băng giá, bao trùm lấy tia sáng xanh lam đó, cố gắng dập tắt nó. Đó là phản ứng của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đã cảm nhận được sự kết nối giữa Tần Mặc và Huyền Vực Tâm Châu. Hắn không muốn Tâm Châu thức tỉnh, không muốn nó kháng cự. Hắn muốn nó mãi mãi bị phong ấn trong ảo tưởng thăng tiên của hắn. Tần Mặc cảm thấy một sự giằng xé dữ dội, như có hai bàn tay vô hình đang cố gắng xé toạc linh hồn hắn. Một bên là sự sống và hy vọng của Huyền Vực Tâm Châu, một bên là sự chết chóc và điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Trong khi Tần Mặc đang chìm sâu vào thế giới ý niệm của Huyền Vực Tâm Châu, bên ngoài, Thiên Cung đang biến thành một địa ngục trần gian. Bầu trời vốn tĩnh lặng giờ mây đen vần vũ, những luồng sét đánh liên tục, xé toạc không gian. Tiếng gió rít lên như tiếng gào thét của quỷ dữ, tiếng sấm sét từ năng lượng va chạm giữa các đồng minh và Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp nơi, khiến các cấu trúc đá và vàng ngọc còn sót lại đổ sập hoàn toàn. Mùi khí độc nồng nặc và mùi lưu huỳnh từ những vết nứt không gian giờ đã đặc quánh đến mức gây buồn nôn, hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng từ sự tàn phá và cả mùi hương thanh khiết của linh khí bị biến chất thành thứ năng lượng độc hại.

Thiên Diệu Tôn Giả, với đôi mắt đỏ ngầu và tiếng gầm thét điên dại, như một con ác quỷ vừa tho��t khỏi địa ngục. Hắn không còn là một tu sĩ thanh lịch, uy nghiêm nữa. Sự điên loạn đã chiếm đoạt hoàn toàn tâm trí hắn. Hắn tung ra những đòn tấn công không còn theo quy tắc hay chiêu thức nào, mà chỉ là những luồng năng lượng hủy diệt thuần túy, bùng nổ liên tục, nhắm thẳng vào Tần Mặc đang nhắm mắt đứng yên. Hắn không muốn Tần Mặc sống sót, không muốn hắn phá hoại "con đường thăng tiên" mà hắn đã đánh đổi tất cả để tạo ra.

"Vô ích! Tất cả sẽ thăng hoa cùng ta!", Thiên Diệu Tôn Giả cười điên dại, tiếng cười chói tai, vang vọng như tiếng chuông báo tử. Hắn giơ hai tay lên cao, những luồng tà khí đỏ ngầu cuộn xoáy quanh hắn như một cơn lốc hủy diệt. Hắn không chỉ tấn công Tần Mặc bằng sức mạnh vật lý, mà còn kích hoạt một lớp phong ấn cấm kỵ khác trong Huyền Vực Tâm Châu. Những đường vân ma thuật đen tối bỗng hiện ra trên bề mặt luồng sáng xanh lam yếu ớt của Tâm Châu, như những sợi xích vô hình đang siết chặt, hút cạn sức sống của nó để duy trì "thăng tiên cưỡng chế". Tâm Châu run rẩy dữ dội hơn, một tiếng rên rỉ vô hình nhưng đầy bi ai truyền đến tâm trí của tất cả những ai có khả năng cảm nhận.

Các đồng minh của Tần Mặc – Tô Lam, Thạch Trụ, Cổ Kiếm Hồn, Thiết Giáp Thành Linh, Bạch Hổ Lão Tổ, Vô Danh Khách – phải dốc toàn lực để bảo vệ Tần Mặc và chống đỡ sự tàn phá đang lan rộng. Họ đứng thành một vòng tròn quanh Tần Mặc, mỗi người là một bức tường thành kiên cố.

Tô Lam, với mái tóc đen dài bay trong gió hỗn loạn, đôi mắt phượng sáng ngời giờ ánh lên sự lo lắng tột độ. Kiếm quang của nàng không còn thanh thoát mà trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, liên tục chém tan những luồng tà khí lao tới. Nàng đã kiệt sức, mồ hôi chảy dài trên khuôn mặt thanh tú, nhưng ý chí chiến đấu không hề suy giảm. "Tần Mặc! Cố lên!", nàng hét lớn, tiếng nói gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả và tiếng nổ của năng lượng. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào Tần Mặc, vào khả năng của hắn.

Thạch Trụ, cột đá khổng lồ, giờ đã nứt toác thêm nhiều vết, những mạch năng lượng bên trong nó lộ ra, phát sáng yếu ớt. Nhưng nó vẫn sừng sững, không lùi bước, thân thể khổng lồ của nó như một lá chắn cuối cùng, hứng chịu những đòn tấn công trực diện. Những tiếng "ầm ầm" vang lên từ Thạch Trụ mỗi khi nó đỡ một đòn, như tiếng thở hổn hển của một lão già đang cố gắng gồng mình. Ý niệm kiên định của nó truyền đến mọi người, một sự an ủi vô hình giữa cơn bão.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn, lớp lông trắng như tuyết của hắn giờ lấm lem vết máu, nhưng đôi mắt hổ vàng rực vẫn sắc lạnh và đầy quyết tâm. Một luồng năng lượng màu đỏ thẫm xé qua lớp phòng ngự của hắn, để lại một vết thương sâu hoắm trên vai. Hắn không chút than vãn, mà càng dốc sức, dùng thân hình đồ sộ của mình để bảo vệ những người khác, những luồng linh khí nguyên thủy từ cơ thể hắn bùng nổ, cố gắng trấn giữ sự hỗn loạn.

Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý, nhưng ý chí của nó mạnh mẽ như một nữ thần chiến binh. Những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường Thiên Cung còn đứng vững, tạo thành một lớp phòng ngự vững chắc, dù nó đang bị xé nát từng chút một. Nó cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật, và sự đau đớn đó càng làm nó quyết tâm bảo vệ Tần Mặc.

Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ càng thêm trầm trọng, hắn liên tục ném ra những lá bùa cổ xưa, mỗi lá bùa đều hóa thành một tầng phòng ngự, hoặc một mũi tên ánh sáng đánh lạc hướng Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng sự lo lắng sâu sắc và một quyết tâm không lay chuyển. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," lời nói thâm trầm của hắn vọng lại trong tâm trí, giờ đây càng trở nên chua xót khi nhìn Thiên Diệu Tôn Giả.

Mỗi người đều kiệt sức, nhưng không ai từ bỏ. Họ biết rằng Tần Mặc đang làm một điều gì đó cực kỳ quan trọng, một điều mà không ai trong số họ có thể làm được. Họ chỉ có thể cầu nguyện, hy vọng, và dùng tất cả những gì mình có để mua cho Tần Mặc thêm thời gian. Gánh nặng đè lên Tần Mặc không chỉ là sự sống còn của Huyền Vực, mà c��n là niềm tin tuyệt đối của những người đồng hành.

Thiên Diệu Tôn Giả, cảm nhận được sự kháng cự từ Huyền Vực Tâm Châu và Tần Mặc, sự điên loạn trong hắn càng bùng lên dữ dội. Hắn không muốn một sự thức tỉnh nào. Hắn không muốn bất kỳ sự lựa chọn nào khác ngoài "thăng tiên". Hắn tin rằng tất cả những đau đớn này chỉ là giai đoạn tất yếu của quá trình "thăng hoa".

"Các ngươi không hiểu! Các ngươi không bao giờ hiểu được sự vĩ đại của con đường này!", hắn gào thét, giọng nói của hắn không còn là của con người mà là của một thực thể đang bị tha hóa. Hắn biết rằng Tần Mặc đang cố gắng liên lạc với Huyền Vực Tâm Châu, và điều đó khiến hắn tức giận tột độ.

"Nếu ngươi muốn phá hoại, vậy thì hãy cùng hủy diệt!", Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, bàn tay hắn bỗng vươn ra, không phải là một đòn đánh, mà là một hành động triệu hồi. Từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu, nơi bị phong ấn bởi những cấm kỵ cổ xưa nhất, một luồng năng lượng đen tối, cổ quái và đầy chết chóc bỗng bùng nổ. Nó không phải là năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là một thứ gì đó còn nguyên thủy hơn, tăm tối hơn. Các đường vân ma thuật trên Huyền Vực Tâm Châu vốn dùng để hút cạn sức sống, giờ đây lại xoắn vặn, mở ra một khe nứt nhỏ trong bản nguyên của nó.

Từ khe nứt ấy, một tiếng gào thét kinh hoàng vọng ra, không phải tiếng người, không phải tiếng thú, mà là một âm thanh nguyên thủy của sự hỗn loạn, của sự trống rỗng, như một lời nguyền cổ xưa. Luồng khí đen đặc quánh như mực trào ra, mang theo mùi hôi thối của sự mục nát và tuyệt vọng. Một thực thể cổ xưa, bị phong ấn hàng ngàn năm trong Huyền Vực Tâm Châu, đang được giải thoát bởi sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, như một đòn cuối cùng để chống lại Tần Mặc và tất cả những ai dám thách thức "con đường thăng tiên" của hắn. Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối ý niệm đen tối, vặn vẹo, nhưng sự hiện diện của nó đã khiến không gian Thiên Cung hoàn toàn sụp đổ, và ngay cả các đồng minh mạnh mẽ nhất cũng phải run rẩy trước sự kinh hoàng tột độ.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free